
Thế Dũng
Một Nửa Lá Số
tiểu thuyết
(đăng nhiều kỳ trên gio-o.com)
lời mở
Tôi rời thị xă Hải Dương ngày Tám tháng Tư năm 1989. Và ngày Mười Hai tháng Tư năm 1989 tức là ngày Nhâm Dần, tháng Mậu Th́n, năm Kỷ Tỵ th́ tôi với hắn và nó chính thức rời khỏi Việt Nam. Hắn bảo, ngày ấy, cũng giống như ngày Một tháng Mười Hai năm1971, ngày mà tôi đi bộ đội. Tôi bảo ngày ấy cũng giống như ngày Mười Hai tháng Tư năm 1972, ngày hắn đi B. Nó bảo có thể gọi đó là ngày Ly Sào. Hắn gậy gù nói. Có thể gọi đó là ngày Ly Hương. Hắn với nó không bao giờ rời tôi. Dù lúc này lúc khác, do cảnh ngộ cùng quẫn có lúc tôi phải đè nó xuống, hoặc hắn có lúc đành phải ngộ sát nó hay có lúc mỗi kẻ đành chấp nhận một cuộc tự sát giới hạn để bảo toàn năng lượng sống tối thiểu cho những giấc mơ hoa; có thể nói lúc nào chúng tôi cũng luôn luôn vật lộn với nhau để mà sống. Có thể nói hắn với nó và tôi đă cùng nhau bay một chuyến bay định mệnh.
Hắn, vốn cũng là kẻ ham sống sợ chết. Trước chuyến bay của tôi với nó và hắn, chúng tôi đă biết đến nhiều vụ tai nạn ghê người đă xẩy ra trên bầu trời. Tôi nhắc tới nhiều cái chết trên không. Hắn lắc đầu. Số tao không thể chết trên Giời. Tao đă gặp công chúa Tiên Dung. Đă ly biệt Ly Hoàng Ly. Cung Thiên Di của tao đóng ở cửa Ngọ… Năm nay không xuất ngoại th́ c̣n đợi đến bao giờ ? Năm nay mới là năm Tỵ… Gặp dịp xuất mà thấy thích thú th́ cứ xuất. Đâu phải cứ xuất ngoại đă là Thiên Di. Thiên Di đâu chỉ là những dời đổi dịch chuyển cơ học thuần nghĩa địa lư thay đổi vùng miền mưu sinh. Thiên Di c̣n có nghĩa là lột xác. Thiên Di c̣n có nghĩa là hóa thân. Lột xác và hóa thân là tŕnh độ Thiên Di của chiều sâu tâm linh. Và cũng chính v́ hắn và nó âm ỉ thai nghén, hối thúc từ đáy vực tâm linh nên rốt cuộc tôi chẳng có lư do ǵ để tŕ hoăn sự ra đời của cuốn sách. Ngôn ngữ chưa đạt tới độ hiện đại nên hắn với nó không dám khích lệ tôi thử ra giọng “hậu hiện đại”.
Thoạt đầu, trong cơn say, tôi có ư định đặt tên cho cuốn sách là Thiên Di. Tỉnh ra, hắn đổi ư, muốn gọi là Mắt Trong Mây. Nó gật gù bàn vào. Bên cửa sổ máy bay, hồn vía mày như con ngựa trong mây ngoái đầu nh́n lại nửa đời. Mắt Trong Mây nghe gọn ghẽ và có lư nhưng cũng chỉ đáng là tên của phần thứ nhất. Tôi lắc đầu quầy quậy. Mày làm ǵ c̣n đôi mắt đẹp như mắt trong mây. Mày hết lăng mạn rồi. Tự nguyện chấp nhận vào thế mă quỳ trong nhịp sống lao nô có nghĩa là mắt mày đă đầy dao kéo và toan tính. Nghe vậy, hắn bẽn lẽn cười trừ rồi đột ngột đánh trống lảng. Nếu phần một là Mắt Trong Mây th́ phần hai sẽ là Cây Bật Gốc. Và tiểu thuyết sẽ có tên là Một Nửa Lá Số. Tên sách như vậy hy vọng sẽ ăn khách. Không chỉ người Việt mà sắc tộc nào cũng có những người đang rất mê Tử Vi. Có Tử Vi Phương Đông và Tử Vi Phương Tây. Có Tử Vi Mặt Trăng và Tử Vi Mặt Trời. Tôi nhếch mép cười giễu. Có mày mê Tử Vi th́ có chứ người Việt bây giờ đang mê Tiền là chính chứ đâu có mê Tử Vi. Hắn bĩu môi. Không biết phối hợp ư thức, vô thức và siêu thức th́ không thể tiếp cận với sự thật của lẽ huyền vi. Thế rồi cuốn sách đă được âm thầm bắt đầu bằng những con chữ di cư ngay trong sương mù của mùa hạ năm Kỷ Tỵ (1989) ở Đông Berlin.
Thế Dũng
phần một
mắt trong mây
... Tôi ôm chân trời biến dịch
Một ḿnh xô những tường câm
Vĩnh biệt nụ cười cam phận
Lá xanh trên tóc mưa thầm
T.D.
2
Sắp đến Karasi. Lên máy bay chuyến này có nghĩa là hắn hạ cánh xuống thung lũng. Có nghĩa là hắn ḅ sát mặt đất. Có nghĩa là hắn chấp nhận lặn lội trong đầm lầy của định mê.nh. Thường sống trên mây trên gió bây giờ hắn thấy cần hít thở bùn đất bụi khói của cuộc mưu sinh. Tay cán bộ tổ chức của Sở Lao Động và Thương Binh Xă Hội bảo hắn lên đường chuyến này thứ nhất là để Đại tu cho sức khỏe. Thứ hai là để Trung tu cho ḿnh về mặt kinh tế. Thứ ba là để thực hiện một cuộc tham quan du lịch dài ngày với giá rẻ bất ngờ. Quả thật hiện thời một chuyến du lịch 12 ngày tại C.H.D.C Đức hết 2,3 triệu đồng tiền Việt. Như thế chuyến bay này với hắn như một giấc mơ. Mẹ kiếp tranh nhau đi làm Culy mà lại bảo như đi tới cơi thiên đường. Thế mới sướng. Lao tới một thiên đường mù mịt cũng cứ sướng. Sướng v́ cảm giác biết ḿnhđdang dám sống phiêu lưu. Rất có thể nhiều người muốn được phiêu lưu như hắn lắm mà không có số hên. Chả thế khi biết hắn tiến hành làm thủ tục, nhà thơ Vũ Danh- Tổng biên tập đă nói với hắn bằng một ngữ điệu rất khoan thai và hệ tro.ng. Kể ra, công việc đang rất bề bộn. Cơ quan Hội đang chuẩn bị cho Đại hội Văn nghệ lần thứ Ba của tỉnh. Cậu đang phụ trách chuẩn bị cho một số tham luận quan trọng của Đại hô.i. Cho nên bọn ḿnh sẽ vất vả khi cậu vắng mặt.
Sau nhiều lần xung khắc với nhau trong công tác Vũ Danh và hắn đă không c̣n ưa chuộng yêu chiều ǵ nhau nữa. Tuy là Bí thư Chi bộ nhưng Vũ Danh vẫn hay bị hắn phê phán thẳng thừng. Hay phê phán thẳng thừng Vũ Danh v́ Vũ Danh thường ứng xử lạm quyền hoặc vô nguyên tắc nên hắn biết tỏng là ngày đêm Vũ Danh chỉ lo làm sao nhổ Vũ Hoàng Giáp ra khỏi vườn văn Hải Đông. V́ thế nghe giọng vờ vịt tiếc rẻ của Vũ Danh, hắn thấy ngứa tai. Không chỉ ngứa mà tai hắn c̣n nóng lên v́ hắn biết thừa là Vũ Danh đă dự định kéo ai về Hội để thay hắn làm trưởng ban Lư Luận -Phê B́nh. Cho nên, hắn ngắt lời. Cảm ơn anh, vắng cô th́ chợ vẫn đông. Em đă quyết ra đi. Vũ Danh ra vẻ ngạc nhiên và cười nhũn nhặn. Thế ư ? Cậu đă quyết tâm và t́nh nguyện kư vào đơn rồi ư ? Tôi hoàn toàn ủng hô.. Tuổi c̣n trẻ, nên đi một chuyến. Nhất là lại tới CHDC Đức. Một đất nước mà tôi ước ao nhưng không biết bao giờ mới được đặt chân tới. Chắc chắn cậu sẽ có được ba tài sản quư sau chuyến đi này. Một, cậu sẽ học thêm được một ngoại ngữ nữa ngoài tiếng Nga, tiếng Pháp. Hai là, cậu sẽ có thêm một khối lượng vốn sống đồ sô.. Ba là, sau năm năm cậu sẽ có một số vốn liếng kha khá mà nếu như cứ quanh quẩn ở nhà th́ sức cậu có cày trong ba mươi năm cũng không tích lũy nổi. Vài tay bạn tôi đang là nhà văn, nhà báo đói quá cũng t́nh nguyện sang lao động ở Đức cả rồi. Nghề văn chương càng đi nhiều càng sống nhiều hoàn cảnh là càng có thêm nhiều trang viết sinh đô.ng. Cậu đi, ḿnh rất tiếc. Dù sao, kể từ khi về Hội cậu cũng đă trở thành một tay tiền đạo.
Hắn không ngờ là Vũ Danh dịu dàng và thấu đáo với hắn đến thế. Bí thư chi bộ Vũ Danh kiêm Tổng biên tập đă rát mặt ê chề v́ hắn nhiều phen. Hắn biết tỏng từ lâu rằng Vũ Danh đă bằng mọi cách phá đám việc đưa hắn vào Đảng của cánh ông Đoàn Nhâm, ông Trần Bính Dần. Có lần, hắn đă tuyên bố thẳng với ông Đoàn Nhâm. Thưa bác, xin lỗi bác v́ trong chi bộ của cơ quan Hội có những nhân vật thiếu tư cách, hay đặt điều vu khống cho cháu. Nên không cần phải vào Đảng cháu vẫn có thể thành người tử tế. Bác khỏi phải khuyên cháu phấn đấu.
Vũ Danh biết, hắn rất được việc. Đang sung sức. Nhưng hắn mà kè kè bên cạnh th́ Vũ Danh chẳng thú vị ǵ. Vũ Danh đang cần một người biết phục tùng vô điều kiện, biết kính trọng quyền tối cao của Bí thư chi bộ để anh có thể lập ra một ê-kíp mới.
Hắn biết tỏng là trong ê-kíp mới của Tổng biên tập Vũ Danh- Người phụ trách Ban Lư luâ.n-Phê b́nh và Nghiên cứu Văn nghệ sẽ là một người khác. Người này, hơn hẳn Hoàng Giáp cái thẻ Đảng. Mà hắn lại chưa là Đảng viên. Việc hắn hay bất tuân để trở thành bất trị đối với Vũ Danh là dễ hiểu v́ cũng chả làm ǵ nhau. C̣n tay kia, khi đă ôm khư khư thẻ Đảng và luôn sẵn sàng sống trong t́nh trạng được bao cấp về mặt tư tưởng th́ không dễ ǵ thành kẻ bất tuân.
Hắn không lạ ǵ hắn. Dù đôi lúc, hắn như sống ở bên ngoài bản thân ḿnh. Cuộc Thiên Di này, với hắn, là bài ca t́nh nguyện. Nhưng cũng lại là cái việc mà hắn không hề khao khát chờ mong. Đùng một cái, chỉ tiêu rơi vào Cơ quan Hô.i. Rồi rơi đúng vai hắn vào cái ngày hắn ngồi uống rượu “xếch” với thằng Hoàn Mỹ để nghe nó bàn việc kiếm tiền. Số là, sau một thời gian thất bại trong việc đi đào vàng ở Bắc Kạn, Hoàn Mỹ muốn yên thân tại phố nhỏ quê hương bằng cách mở quán Cà phê có trưng bày tranh nghệ thuật để kinh doanh tại một địa điểm khiêm tốn. Lúc ấy, thằng Hoàn Mỹ muốn hắn trở thành cộng sư.. Nó bảo, ông có thể đọc thơ và góp thêm một tay đàn cho các buổi sinh hoạt khiêu vũ hoặc sinh nhật tại quán Cà Phê mầu. Nghĩa là hắn sẽ có một cái chợ nhỏ để thỉnh thoảng bán lẻ dăm bài thơ mấy bản đàn mà lấy tiền ăn phở, uống rượu. Nghe cũng có lư. Vừa tạm biệt Hoàn Mỹ ghé qua Cơ quan để sửa lại một bài viết cho số Tạp chí Đặc biệt ra mắt trong dịp Đại hội Văn nghệ lần thứ III của Tỉnh, chưa kịp lên pḥng Biên tập th́ ông Nhâm đă gọi giật lấy hắn. Hoàng Giáp ! Có đi Đức không ? Hắn ngạc nhiên hỏi lại. Cháu mà được đi Đức á ? Cả cơ quan được nhận có một chỉ tiêu là nam giới. Không quá 35 tuổi. Thế là cậu trúng số độc đắc rồi c̣n ǵ ? Ông Đặng Minh, phó chủ tịch Hội, ŕnh đợi măi một xuất này cho con gái đợt này lại xịt ng̣i v́ chỉ tiêu lại dành cho một đàn ông trung niên. Hắn hỏi thêm ông Nhâm mà như tự hỏi ḿnh. Có nghĩa là 5 năm đi làm cu ly dưới danh nghĩa lao động hợp tác quốc tế ? Ông Nhâm tủm tỉm cười khoát tay bảo. Thôi! Về suy nghĩ và hỏi ư kiến bà cụ đi. Ngày mai trả lời. Gấp lắm đấy. 23.03.89 khám sức khỏe. Chỉ đầu tháng 04.89 là bay. Tao khuyên trước mày một câu. Đi đi, ở lại Hội này làm ǵ ? Căng thẳng lắm. Mày biết rồi đấy!
Trưa đó, trước bữa cơm hắn nói hết với mẹ hắn và đặt ra một câu hỏi cho bà. Theo mẹ th́ có nên đi hay không ? Đi Đức. Năm Năm Culy chứ không phải đi học tập nghiên cứu. Chưa đầy nửa phút sau, mẹ hắn nói. Đi ! Đi cho biết đó biết đây. Có ở lại th́ cũng có hơn ǵ làm Culy. Mà lại ăn khổ uống khổ. Lại c̣n bị kèn cựa đố kỵ. Anh nghĩ thế nào th́ nghĩ. Theo tôi: Đi là hơn.
Như thường lệ, hắn rót một chén rượu ngâm bằng táo trẩy trong vườn nhà, ngồi vào mâm. Hắn hỏi lại mẹ sau khi đă nhai nhắm hết mấy hạt lạc rang muối với tóp mỡ. Như vậy là bà đồng ư cho con đi ? Mẹ bảo. Tôi biết, anh c̣n nhiều việc phải lo nghĩ. Ví dụ, việc Sang Cát cho bố anh vào tháng Chạp năm nay. Việc nữa là việc đi thăm thằng Hoàng Anh trong Sài G̣n. Ngoài ra c̣n chuyện t́nh ái của anh nữa. Việc thứ nhất, nếu không có anh ở nhà th́ c̣n nhiều người khác. Vả lại tôi c̣n sống th́ chắc là tôi phải có trách nhiệm. Việc thứ hai, tôi cho là âu nó cũng là cái số phận. Sau hai năm làm ăn, có tiền rồi th́ về phép đi thăm con cũng được. Nghe binh t́nh th́ con Nguyệt cũng là đứa biết dạy con. C̣n chuyện thứ ba, tôi nghĩ, là đàn ông, anh phải cứng rắn. Tất nhiên là thương nhớ xót xa. Nhưng người ta vẫn c̣n có chồng con sờ sờ ra đấy. Nó nghịch cảnh lắm. Người ta cũng chả dám, chả dại ǵ tung hê hết chồng con để mà về ở với anh. Tôi mà như anh. Tôi sẽ b́nh tâm trong mối t́nh câm lặng để đầu óc thanh thản mà lo chuyện làm ăn sự nghiệp.
Không ngờ, bà mẹ 62 tuổi của hắn lại rành rọt đến thế. Hắn tợp rượu rất ngon lành, vừa cười vừa hỏi thêm một câu nữa để thử ḷng bà. Đi thế th́ làm sao mà phấn đấu vào Đảng được ? Không ngờ mẹ hắn nói luôn. Anh đă đi học lớp Đối tượng của Tỉnh ủy từ mấy nay nay rồi. Đi thế không khéo lại có cơ hội tốt chưa biết chừng. Anh c̣n ở lại cơ quan này th́ anh khó mà vào Đảng được. Mà bây giờ Đảng hay chưa Đảng cũng không can hệ. Đảng viên hay chưa Đảng viên thực ra không hệ trọng với con người như anh. Tôi không trở thành Đảng viên được v́ tôi là con nhà Tư sản. Tôi không khuyên anh như bố anh. Độ này, các đối tượng bị truy tố, bị cải tạo, bị kiện tụng hầu hết là Đảng viên, là lănh đạo. Bây giờ trong Đảng nhiều người hư hỏng. Hơn nữa, Vũ Danh của anh đang c̣n là Bí thư Chi bộ ở Cơ quan Hội th́ anh làm sao mà vào Đảng được ? Chẳng ai người ta dại ǵ đi kết nạp cái thằng hay căi giả, hay phê b́nh đốp chát Bí thư Chi bộ. Đi đi. Không phải tôi ham hố của nả mà anh sẽ kiếm được ở Đức đâu; nhưng theo suy nghĩ của gái già lẩm cẩm này th́ đi là thượng sách. Mẹ chả lẩm cẩm tí nào. Hắn cười và tỏ vẻ băn khoăn hỏi thêm. Thế con đi, bà không sợ bà sẽ buồn v́ không có ai kể những chuyện t́nh yêu thời thổ tả cho bà nghe hay sao ? Ôi dào...Không có chuyện t́nh của anh tôi càng đỡ đau đầu. Tôi sẽ đọc sách. Huệ Mai nó sẽ cho tôi mượn khối sách hay ! Hắn quay sang cô em gái. C̣n cô Huyền, cô thấy thế nào ? Cô giáo Trường phổ thông Cơ sở cười toét miê.ng. Đi là thượng sách. Đi đi thôi. Bao nhiêu người chạy chọt để kiếm một xuất đi Nga c̣n chẳng được.
Đây lại đi Đức. Thôi xếp bút nghiên lại. Đi kiếm vài cái xe máy về đi cho nó sướng. C̣n lấy vợ và xây tầng hai nữa chứ. Tớ chỉ xin cậu cái Mipha màu ngọc bích thôi.
Thế rồi, mẹ hắn giục hắn vào Cơ quan nói với ông Nhâm về sự nhất trí của gia đ́nh ngay trong chiều hôm đó. Cô Huyền xởi lởi dồn hết vốn liếng c̣m cơi ra để hắn có tiền mua Hồ sơ, nộp lệ phí khám sức khỏe. Cô c̣n xui hắn phải mua thuốc Hero để làm đầu câu chuyện trong những cuộc tiếp xúc then chốt.
Mẹ hắn vốn là nữ sinh trường Trưng vương Hà Nội từ thời Pháp thuộc. Dù là con nhà Tư sản nhưng bà từng được làm cô giáo cấp một thời Cải cách ruộng đất cho nên bà giúp hắn ghi, điền, rất nhanh các loại tờ khai của Hồ sơ Xuất khẩu Lao động.
Tối đó, Huệ Mai về Hải Dương thăm ông bố bị cảm nặng do trúng gió, vô t́nh tạt qua nhà thăm hắn. Thuận miệng hắn kể luôn về chuyến đi Đức sắp tới cho nàng nghe. Nghe xong, Huệ Mai tái lặng. Nàng nói. Như vậy, anh và mẹ đă quyết định rồi. Chứ có phải là anh hỏi ư kiến em đâu ? Tùy anh. Anh đi th́ coi như mọi sự kết thúc. Hắn hơi ân hận v́ không biết giữ mồm giữ miệng để lúc khác hăy nói, nhưng vẫn buông thơng một câu. Không c̣n cách nào khác ! Huệ Mai hỏi gặng. Anh nói thật đi. Anh bị kỷ luật ǵ rồi phải không ? Dầu có thế th́ cũng không thể xin làm một công việc ǵ khác ở đây nữa hay sao ? Nàng thật là ngây thơ. Nàng tưởng do ai đó đă tố cáo việc hắn dan díu yêu đương với một người đàn bà đă có chồng mà hắn đă bị kỷ luật. Nàng không ngờ đang ở địa vị cao ráo, sang trọng mà nhiều người nằm mơ chả được; tự dưng hắn lại chọn lối đi làm Culy. Culy, đó là bản chất thật sự của nhóm danh từ nghe rất lịch sự: Lao động Hợp tác Quốc tế. Lúc đầu, nàng chắc chắn là hắn đă v́ nàng mà phải chịu một cái án kỷ luật ǵ đó rất ghê gớm. Trong tư duy giản dị của nàng, hắn sẽ ngồi ở cái ghế Trưởng ban Lư Luận Phê b́nh ấy cho đến già. Măi măi hắn sẽ làm thơ, viết sách trong sự chăm sóc của nàng mặc cho cuộc ngoại t́nh của họ chưa có cơ hội công khai. Nàng đă trót nghĩ, ḿnh sẽ có hắn để ấm áp thường xuyên; đồng thời cái gọi là tổ ấm của ḿnh tuy không c̣n ấm nữa nhưng ḿnh sẽ cố giữ cho êm ả bằng được. Cho tới lúc, một cuộc nổi loạn công khai do chính nàng khởi xướng sẽ chín mùi (mà trong đó nàng là người vô tội) thành một hôn sự mới.
Nhưng thật là buồn cho nàng. Bây giờ, hắn đă đang bay trên trên bầu trời Afganistang. Dù hắn đă yêu nàng như yêu vợ; dù nàng đă sống với hắn, đă xử sự với hắn như chồng th́ trong lá đơn tự nguyện đi lao động hợp tác quốc tế chỉ có chữ kư của mẹ hắn.
(c̣n tiếp)
Thế Dũng
http://www.gio-o.com/TheDung.html
© gio-o.com 2009