Thế Dũng

Mt Na Lá S

 

 

tiểu thuyết

(đăng nhiều kỳ trên gio-o.com)

 

19

    Xuống ga Hàng Cỏ hắn gọi ngay xích lô tới ngay 40 Đặng Dung. Ôm chặt các loại giấy tờ cần thiết tới trường nhập học hắn lại ngồi xích lô ra bến xe về Hải Dương. Hắn không bao giờ quên nụ cười của bố mẹ hắn khi thấy hắn đă trở về bằng xương bằng thịt để ngay ngày mai sẽ trở thành sinh viên năm thứ nhất.

         Thấy mẹ hắn cười vui quá hắn cũng vui lây bế bổng mẹ lên một thoáng rồi mới hạ ba lô ra sân rửa mặt để vào uống trà với bố.

 Dạo đó bố mẹ hắn đă thôi không ở nhà tập thể 18 m2. Các cụ đă mua được hơn một sào rưỡi đất ở ngay cạnh đường số Năm của xă Ngọc Châu nên đă dựng ngay nếp nhà lá  để ở trong cảnh vườn tược thoáng mát.

    Bữa cơm thịt gà đón hắn trở về trong ngôi nhà cột tre cột gỗ mái lợp lá gồi thật ấm cúng.

     Khoa Văn khóa 1976-1980 của Đại học Sư Phạm Hà Nội I có năm lớp mới toe th́ Vũ Hoàng Giáp được xếp vào lớp Văn 1C. Ai ngờ hơn tám mươi phần trăm sĩ số của cả năm lớp đều là bộ đội xuất ngũ, phục viên hoặc chuyển ngành. Lớp 1C có 38 sinh viên th́ 30 người là bộ đội từ các quân binh chủng trở về. Lớp trưởng Nguyễn là tay lính bộ binh. Lớp phó Bùi Đắc phụ trách học tập, kiêm bí thư chi bộ vốn là đặc công. Lớp phó, Đặng Lam, cán sự môn Lư luận văn học kiêm phụ trách lao động, vốn là trinh sát đă có một cái đầu hói. Vũ Hoàng Giáp, không có Đảng tịch nên không được cơ cấu vào đội ngũ cán bộ lớp. Sau nhiều lần hội thảo, do hay phát biểu ư kiến, tỏ ra là mọt sách, hắn được bầu là Cán sự Văn học nước ngoài. Tám sinh viên là học sinh phổ thông th́ có bốn nam bốn nữ. Trong số bốn cô nữ ấy có hai cô có hộ khẩu Hà Nội lúc nào cũng cập kè với nhau. Một cô tên là Bích Liên. Một cô tên là Minh Nguyệt. Minh Nguyệt bạo dạn hay cười lại giỏi bóng bàn nên hắn hay bắt chuyện. Thấy cô tiu ve rất điêu luyện và lanh tay trong lúc đánh đôi cũng như đánh đơn hắn ngạc nhiên lắm. Hỏi Nguyệt, th́ ra em đă từng thi đấu giải của báo Tiền Phong. Trong lớp, Nguyệt và Liên ngồi ở bàn trên th́ hắn và Chu Vân ngồi bàn dưới. Chu Vân là thương binh từng chiến đấu ở miền Đông Nam bô.. Bị đạn vào bụng, sau phẫu thuật ruột bị cắt ngắn đi và dạ dày th́ chỉ c̣n có một phần ba.

  Ngày nào hắn cũng phải nh́n hai cái bím tóc của Minh Nguyệt. C̣n Chu Vân được nh́n hai dải tóc dài tết đuôi của Bích Liên. Những ngày đầu ngồi học liên tục đằng đẵng hắn rất khó chịu. Mỗi lần trống giải lao là hắn lại mừng rú ra ngồi quán nước chè chén năm xu ở gần đó hút thuốc.

  Dạo ấy Minh Nguyệt và Bích Liên nói với hắn là rất khoái được biết mặt tay ghi ta cải lương có giọng hát thần sầu của  lớp Văn 1E. Hắn bảo lạ ǵ, tay ấy người Từ Sơn. Nguyệt và Liên trố mắt ngạc nhiên. Hắn dẫn ngay hai em đến gặp Vương Long. Chả là, khi mới nhập trường, lúc Vương Long đang dắt díu với Ngọc Giao t́nh cờ thấy hắn; Vương Long ngạc nhiên cười toác miệng v́ thấy hắn và Ngọc Giao bỗng dưng kêu ối giời ơi rồi lao vào nhau trong ṿng tay tái ngô.. Số là, từ năm 1973, Hoàng Giáp và Dũng Thỏ đă gặp Ngọc Giao Và Hải Bân tại binh trạm 19. Họ đă từng uống rượu  thâu đêm cùng với đàn nhạc thơ ca trong lều bạt dă chiến bên bờ sông Son. Ngọc Giao th́ chơi Vũ khúc Tây Ban Nha, Quả Táo Chín  như múa. Hải Bân th́ hát Thư Của Lính, Anh về với em rồi mai anh lại đi. Hoàng Giáp th́ đọc Bông hồng nhỏ của Puskin, Cánh Buồm của Lermontốp. Lúc bấy giờ, Hải Bân đă ra quân, về quê buôn bán linh tinh. c̣n Ngọc Giao, về truờng bổ tức văn hóa quân khu học nốt cấp 3 và thi đỗ vào Đại hoc Sư phạm.

     Từ chuyến biết mặt Vương Long, Minh Nguyệt và Bích Liên trở nên thân thiết với Hoàng Giáp hơn. V́ coi hắn là cố nhân của anh Giao  nên Vương Long đâm ra quư mến Hoàng Giáp. Hắn cũng  vui vẻ vô tư v́ h́nh như hắn đă mang lại nỗi vui cho kẻ khác. Thế là tối tối, Vương Long cùng hắn và Ngọc Giao lại rủ nhau ôm đàn lên sân thượng nhà A7. Hắn và Ngọc Giao ngồi nghe Vương Long ca Cải lương. Rồi sau đó cùng hát Diễm Xưa và Hạ Trắng. Thỉnh thoảng Bích Liên và Minh Nguyệt cũng có mặt vừa rỉ rả kẹo vừng vừa nghe đàn ca tài tử.

        Một hôm hắn hỏi. Nguyệt, em bị bệnh tim  phải không ?  Sao anh biết. Nh́n môi em là biết. Môi em lúc tươi hồng. Lúc tím thẫm. Lúc th́ lại tím ngắt mỗi khi thời tiết thay đổi. Tự nhiên thấy bị theo dơi sát sao, Nguyệt hơi đỏ mặt nhưng cái chính là cô bị xúc đô.ng. Cô nói. Vâng. Tim em không tốt. Em c̣n bị thấp khớp. Thế th́ hơi nguy. Người ta thường bảo. Khớp đớp tim. Lẽ ra em đă chết. Trời đất ? Làm sao mà em lại đoản thọ được. Em thích đa tài Văn, Thơ, Nhạc Ho.a. Em lại mê  thơ Hồ Xuân Hương. Cũng thích xoạc cẳng đo xem đất vắn dài. Có nghĩa  em là kẻ  rất ham sống và ưa sáng ta.o. Vấn đề là phải luôn lạc quan. Tôi cũng bị bệnh tim. Nhẹ thôi. Có tiếng thổi tâm thu. Đôi lúc nhịp đập không đều. Thế mà tôi vẫn ra trâ.n.Và bây giờ lại nhơn nhơn đá cầu hai chân trong giờ giải lao. Vấn đề là phải quyết tâm sống. Xin lỗi. Tôi hơi ṭ ṃ. Cảm ơn anh. Sao anh để cổ áo bẩn thế. Sao không nh́n vào trán mà lại nh́n vào cổ áo của tôi. Chuyện lẽ ra em đă chết dài lắm khi nào có dịp  sẽ kể cho anh.

   Sau cuộc đối thoại chẩn bệnh ấy hắn thấy sự thân t́nh của Minh Nguyệt đối với hắn có khác trước. Rồi bỗng dưng cô có vẻ tránh tiếp xúc.

   Hắn khoe với Minh Nguyệt những bài thơ đă đăng ở Báo Chiến sĩ Hậu Cần ; trong Tạp Chí Văn Nghệ Quảng B́nh, trong tuyển tập Hành Khúc mới.

   Dạo ấy, hắn không có xe đạp.

   Khi về hưu mẹ hắn chỉ được cung cấp một vạn gạch, dăm tạ xi măng, mấy trăm lá gồi và một số tre nứa  với giá nội bộ cho nên chiếc xe Phượng Hoàng xích hộp của hắn bố mẹ đă  bán lại cho anh Hùng để thêm tiền đủ làm ba gian  nhà lá. Bấy giờ ở Hải Dương nhà hắn chỉ c̣n một xe. Mẹ đi chợ th́ bố đi bô.. Bố đi cắt tóc th́ mẹ th́ bô..

   Tuy là sinh viên những được hưởng lương Trung sĩ chuyển ngành nên hắn không là gánh nặng của ai ; nhưng với mức lương 47 đồng / tháng hắn cũng chẳng gánh vác được ai ngoài bản thân ḿnh.

Hết học kỳ I, lớp có buổi đi thăm quan Chùa Thầy. Không hiểu t́nh cờ hay cố ư  Minh Nguyệt rủ hắn đi chung. Hắn đồng ư ngay. Thực ḷng hắn thích nói chuyện với cô. Và Minh Nguyệt cũng muốn tâm sự với Hoàng Giáp. Cô thủ thỉ. Em không thể tha thứ được việc chú Bùi Đắc lớp trưởng lại có thái độ quay cóp. Việc em phê b́nh gay gắt chú Đắc có thể khiến mọi người không ưa  nhưng em không thể im lă.ng. Hắn cười. Ai dám không ưa em ? Phải thế mới được. Đám bộ đội tuy là sinh viên năm thứ nhất nhưng đâu có c̣n trẻ trung như bọn em. Sốt rét thâm niên. Thuốc lá chè tầu thâm niên. Cổ áo là cháy thâm niên. C̣n có thể châm chước. Nhưng gian dối trong thi cử th́ không thể v́ có thâm niên bộ đội mà thương được. Cái tinh thần thẳng thắn của một cây cao chính là phẩm chất mà nhà thơ Pablo Neruda đ̣i hỏi người cộng sản phải có. Nếu hiểu được điều đó, chú Đắc Đảng viên sẽ chỉ không ưa em được dăm ngày. Tôi th́ tôi muốn sống như ḿnh thích. Thích làm cái việc ḿnh tự cho là phải. C̣n ai ưa tôi hay không ưa tôi là chuyện hồi sau sẽ rơ. Tại sao em phải bâng khuâng. Cho qua đề tài lớp trưởng đi. Tại sao lại có chuyện lẽ ra em đă chết ?

      Em là một đứa hiếu thắng. Tốt nghiệp Chu văn An năm 1973-1974 xong, em quyết tâm thi Đại học khối A để đủ điểm đi nước ngoài. Em học suốt ngày, suốt đêm. Thần kinh căng thẳng khủng khiếp. Kết quả em chỉ được 21,5 điểm. Trong khi 22 điểm là đủ điểm đi du học ngoại quốc. Vỡ mộng xuất ngoại, đành chấp nhận vào Đại học Y khoa. Qua mấy lần nh́n thấy máu  thấy mổ bụng em ngất xỉu, liên tục. Thế là nghỉ học và xin về trường khác. Người ta cho em về Khoa Công nghiê.pĐDa.i học Sư Phạm Hà Nội I.  Em vốn thích đọc truyện, thích học đàn, thích thể thao thấy không hợp với cái khoa này cả về sức khỏe cũng như tâm lư. Đang chán học khoa Công nghiệp th́ em bị ốm phải nghỉ học. Trong thời gian nghỉ học, ba má em cho em đi khám bê.nh. Mọi chuyện bệnh t́nh ba má đều giấu em. Nhưng rốt cuộc bằng linh cảm em cũng được biết.

Do giai đoạn ôn thi đại học căng thẳng quá tải, em, hay bị ngất xỉu đột ngột kèm theo những cơn co giật ngắn. Mỗi khi cơ thể suy nhược hay trải qua  những biến cố tâm lư căng thẳng th́ hiện tượng đó sẽ xuất hiện.  Người ta bảo, con bé đă mắc chứng động kinh. Biết vậy, một hôm chỉ có một ḿnh ở nhà, em đă uống liền một lúc cả vốc Gácđinan. Loại độc dược bảng A. Theo chỉ định của bác sĩ, em chỉ được uống một viên một ngày, trước lúc đi ngủ. Lúc ấy, em không muốn sống nữa. Em đă quyết tâm chết. Lẽ ra em đă chết. Nhưng ba má kịp trở về. Em được đưa đi cấp cứu nên  đă sống la.i.

   Sau một thời gian hồi phục, thấy ba má đă  xin cho em được chuyển từ khoa Công nghiệp sang  học ở Khoa Văn thế là em đi học la.i. Em đă từng là cộng tác viên cho báo Tiền phong khi đang học ở Chu Văn An, là vận động viên bóng bàn.

  Em đă rất bi quan. Trong những lúc khủng hoảng em đă đọc nhiều sách. Lẽ ra em đă chết. Nhưng có lẽ, ngoài sự tận tụy của ba má th́  chính văn chương, cụ thể hơn, những cuốn sách đă giúp em đứng dâ.y. Chắc anh đă đọc Ruồi Trâu. Chiếc Lá Cuối Cùng.

   Có, tôi xem cả phim Ruồi Trâu. Đă đọc của Ô Hen ry. Truyện ngắn ấy thật lạc quan, đă khẳng định sức mạnh của nghệ thuật.

     Trong suốt thời gian câu chuyện lẽ ra em đă chết  được Minh Nguyệt thủ thỉ tâm sự, Hoàng Giáp ngồi nghiêng sau xe. Hắn nhớ, lúc ấy, em mới gội đầu. Tóc em buông xơa sau lưng. Gió nhẹ thổi ngược chiều, tay lái em rất vững. Em đạp xe chầm chậm, thành ra mùi lá xả, bồ kếp quyện với mùi lá chanh làm Hoàng Giáp lâng lâng trong một hương vị đầm đậm. Hắn  vuốt ve  những làn tóc của em bị  bạt gió vương lên mặt ḿnh bằng một khoái cảm mơ hồ.

   Anh có người yêu rồi đúng không ? Chưa. Thế tối hôm thứ bảy nào đó anh chẳng đă xách va ly cho một cô mang kính cận lên cầu thang nhà A7 và đưa cô ta lên tận tầng 4 là ǵ.  Đó là Mai Hương ở lớp Văn 1B. Nó cũng là người thị xă Hải Dương. Nó và bạn gái nó đă từng học nhạc với Đỗ Quốc Vị, bạn thân của tôi. Sau này bạn gái Mai Hương thành người yêu của  Quốc Vi.. Lúc trở về, tôi tới chơi với bạn th́ gặp Mai Hương đâm ra thành người quen. Coi Mai Hương như cô em đồng hương. Từ lúc cởi áo lính tôi đâu đă kịp yêu  ai. Trông anh với Mai Hương rất đẹp đôi. Nàng mang cặp kính  trông rất trí thức. Tôi hay có ư nghĩ  những người phải mang kính cận th́ không thể nh́n xa, cho nên chưa hắn kính cận đă là biểu tượng của tri thức. Nhỡ Mai Hương đeo kính viễn th́ sao. Kính cận của Mai Hương là Bảy Điốp. Cô ấy là con gái  một  Đại tá  tỉnh đội trưởng, mà tôi th́ chỉ thích con gái viên Đại úy của Puskin.

   Sau khi nghe chuyện lẽ ra em đă chết,  hắn bắt đầu làm thơ t́nh tặng Minh Nguyệt. Dưới những ḍng thư bé xíu trao đổi vắn tắt về các vấn đề văn học, Nguyệt thường vẽ h́nh một cái mặt tṛn với hai cái bím tóc chổng ngược để  kư tên.

   Vào một sáng, không thấy Nguyệt đến lớp. Hắn hỏi Liên. Liên bảo nó bị ốm. Hết tiết thứ hai nghe xong bài giảng về Prômêtê ăn cắp lửa, hắn mượn xe của thằng Hiền An và phóng tới 222 Đội Cấn. Ban ngày Khu tập thể chỉ c̣n lại trẻ con chưa đến tuổi đi học. Thấy hắn tới Nguyệt rạng rỡ mặt mày. Nguyệt bảo, anh ngồi đợi em đi rang cơm. Khi  Nguyệt mang cơm rang với dưa cải muối và tôm rang lên th́ hắn viết xong ḍng chữ Tôi yêu em có được không ? bằng bút bi màu đỏ rất to và đậm lên một tờ lịch tường đă cũ và cuộn la.i. Nguyệt định xúc cơm, hắn ngăn lại, mở tờ lịch và nói. Khoan, em  đọc cái này đi. Minh Nguyệt sững sờ v́ lời tỏ t́nh như một biểu ngữ. Linh tính đă báo động nhưng cô không nghĩ h́nh thức bày tỏ của Hoàng Giáp lại giống như một cú gơ thẳng vào trái tim cô. Đọc xong, Nguyệt nh́n Hoàng Giáp. Cô cắn chặt môi không nói ǵ. Hoàng Giáp đứng lên, tiến tới, nhẹ nhàng choàng lên vai cô một ṿng ôm và nói. Tôi yêu em. Có được không? Minh Nguyệt vẫn mím môi mà gật đầu rất nhe.. Rồi nước mắt cô ứa ra từng giọt khi Hoàng Giáp hôn lên má, lên mắt, rồi lên môi. Cô hoàn toàn thụ động trong các cử chỉ ấy v́ cô vẫn đang ngờ vực. Anh đă suy nghĩ kỹ chưa. Em sẽ làm khổ anh.

          Bao nhiêu sầu muộn mênh mang.

          Anh xin chịu để nhẹ nhàng cho em.

      Hoàng Giáp đọc khẽ hai câu lục bát trong một bài thơ mà hắn đă viết. Sau này, sở dĩ món cơm rang với dưa chua và tôm trở thành món ăn vừa khoái khẩu mà vừa khó nuốt của Hoàng Giáp  bởi nó gắn liền với những nụ hôn đẫm nước mắt, với sự khởi đầu của một cuộc t́nh đoản thọ.

(c̣n tiếp)

 

    Thế Dũng

 

 

 

li m

 

   Tôi rời thị xă Hải Dương ngày Tám tháng Tư  năm 1989. Và ngày Mười Hai tháng Tư năm 1989 tức là ngày Nhâm Dần, tháng Mậu Th́n, năm Kỷ Tỵ th́ tôi với hắn và nó chính thức rời khỏi Việt Nam. Hắn bảo, ngày ấy, cũng giống như ngày Một tháng Mười Hai năm1971, ngày mà tôi đi bộ đội. Tôi bảo ngày ấy cũng giống như ngày Mười Hai tháng Tư năm 1972, ngày hắn đi B. Nó bảo có thể gọi đó là ngày Ly Sào. Hắn gật gù nói. Có thể gọi đó là ngày Ly Hương. Hắn với nó không bao giờ rời tôi. Dù lúc này lúc khác, do cảnh ngộ cùng quẫn có lúc tôi phải đè nó xuống, hoặc hắn có lúc đành phải ngộ sát nó hay có lúc mỗi kẻ đành chấp nhận một cuộc tự sát giới hạn để bảo toàn năng lượng sống tối thiểu cho những giấc mơ hoa; có thể nói lúc nào chúng tôi cũng luôn luôn vật lộn với nhau để mà sống. Có thể nói hắn với nó và tôi đă cùng nhau bay một chuyến bay định mệnh.

 

      Hắn, vốn cũng là kẻ ham sống sợ chết. Trước chuyến bay của tôi với nó và hắn, chúng tôi đă biết đến nhiều vụ tai nạn ghê người đă xẩy ra trên bầu trời. Tôi nhắc tới nhiều cái chết trên không. Hắn lắc đầu. Số tao không thể chết trên Giời. Tao đă gặp công chúa Tiên Dung. Đă ly biệt Ly Hoàng Ly. Cung Thiên Di của tao đóng ở cửa Ngọ… Năm nay không xuất ngoại th́ c̣n đợi đến bao giờ ? Năm nay mới là năm Tỵ… Gặp dịp xuất mà thấy thích thú th́ cứ xuất. Đâu phải cứ xuất ngoại đă là Thiên Di. Thiên Di đâu chỉ là những dời đổi dịch chuyển cơ học thuần nghĩa địa lư thay đổi vùng miền mưu sinh. Thiên Di c̣n có nghĩa là lột xác. Thiên Di c̣n có nghĩa là hóa thân. Lột xác và hóa thân là tŕnh độ Thiên Di của chiều sâu tâm linh. Và cũng chính v́ hắn và nó âm ỉ thai nghén, hối thúc từ đáy vực tâm linh nên rốt cuộc tôi chẳng có lư do ǵ để tŕ hoăn sự ra đời của cuốn sách. Ngôn ngữ chưa đạt tới độ hiện đại nên hắn với nó không dám khích lệ tôi thử ra giọng “hậu hiện đại”.

 

     Thoạt đầu, trong cơn say, tôi có ư định đặt tên cho cuốn sách là Thiên Di. Tỉnh ra, hắn đổi ư, muốn gọi là Mắt Trong Mây. Nó gật gù bàn vào. Bên cửa sổ máy bay, hồn vía mày như con ngựa trong mây ngoái đầu nh́n lại nửa đời. Mắt Trong Mây nghe gọn ghẽ và có lư nhưng cũng chỉ đáng là tên của phần thứ nhất. Tôi lắc đầu quầy quậy. Mày làm ǵ c̣n đôi mắt đẹp như mắt trong mây. Mày hết lăng mạn rồi. Tự nguyện chấp nhận vào thế mă quỳ  trong nhịp sống lao nô có nghĩa là mắt mày đă đầy dao kéo và toan tính. Nghe vậy, hắn bẽn lẽn cười trừ rồi đột ngột đánh trống lảng. Nếu phần một là Mắt Trong Mây th́ phần hai sẽ là Cây Bật Gốc.  Và tiểu thuyết sẽ có tên là Một Nửa Lá Số. Tên sách như vậy hy vọng sẽ ăn  khách. Không chỉ  người Việt mà sắc tộc nào cũng có những người đang rất mê Tử Vi. Có Tử Vi Phương Đông và  Tử Vi Phương Tây. Có Tử Vi Mặt Trăng và Tử Vi Mặt Trời. Tôi nhếch mép cười giễu. Có mày mê Tử Vi th́ có chứ người Việt bây giờ đang mê Tiền là chính chứ đâu có mê Tử Vi. Hắn bĩu môi. Không biết phối hợp ư thức, vô thức và  siêu thức th́ không thể tiếp cận với sự thật của lẽ huyền vi. Thế rồi cuốn sách đă được âm thầm bắt đầu bằng những con chữ di cư ngay trong sương mù của mùa hạ năm Kỷ Tỵ (1989) ở Đông Berlin.

 

 Thế Dũng

 

          ... Tôi ôm chân trời biến dịch

           Một ḿnh xô những tường câm

           Vĩnh biệt nụ cười cam phận

           Lá xanh trên tóc mưa thầm

              T.D.

 

 

 

(bấm vào đây đọc  phần 1,   2,   3   4   5   6   7   8   9  10  11   12   13  14   15  16   17   18   19

 

 

http://www.gio-o.com/TheDung.html

 

 

© gio-o.com 2009