Thế Dũng
Một Nửa Lá Số
tiểu thuyết
(đăng nhiều kỳ trên gio-o.com)
lời mở
Tôi rời thị xă Hải Dương ngày Tám tháng Tư năm 1989. Và ngày Mười Hai tháng Tư năm 1989 tức là ngày Nhâm Dần, tháng Mậu Th́n, năm Kỷ Tỵ th́ tôi với hắn và nó chính thức rời khỏi Việt Nam. Hắn bảo, ngày ấy, cũng giống như ngày Một tháng Mười Hai năm1971, ngày mà tôi đi bộ đội. Tôi bảo ngày ấy cũng giống như ngày Mười Hai tháng Tư năm 1972, ngày hắn đi B. Nó bảo có thể gọi đó là ngày Ly Sào. Hắn gật gù nói. Có thể gọi đó là ngày Ly Hương. Hắn với nó không bao giờ rời tôi. Dù lúc này lúc khác, do cảnh ngộ cùng quẫn có lúc tôi phải đè nó xuống, hoặc hắn có lúc đành phải ngộ sát nó hay có lúc mỗi kẻ đành chấp nhận một cuộc tự sát giới hạn để bảo toàn năng lượng sống tối thiểu cho những giấc mơ hoa; có thể nói lúc nào chúng tôi cũng luôn luôn vật lộn với nhau để mà sống. Có thể nói hắn với nó và tôi đă cùng nhau bay một chuyến bay định mệnh.
Hắn, vốn cũng là kẻ ham sống sợ chết. Trước chuyến bay của tôi với nó và hắn, chúng tôi đă biết đến nhiều vụ tai nạn ghê người đă xẩy ra trên bầu trời. Tôi nhắc tới nhiều cái chết trên không. Hắn lắc đầu. Số tao không thể chết trên Giời. Tao đă gặp công chúa Tiên Dung. Đă ly biệt Ly Hoàng Ly. Cung Thiên Di của tao đóng ở cửa Ngọ… Năm nay không xuất ngoại th́ c̣n đợi đến bao giờ ? Năm nay mới là năm Tỵ… Gặp dịp xuất mà thấy thích thú th́ cứ xuất. Đâu phải cứ xuất ngoại đă là Thiên Di. Thiên Di đâu chỉ là những dời đổi dịch chuyển cơ học thuần nghĩa địa lư thay đổi vùng miền mưu sinh. Thiên Di c̣n có nghĩa là lột xác. Thiên Di c̣n có nghĩa là hóa thân. Lột xác và hóa thân là tŕnh độ Thiên Di của chiều sâu tâm linh. Và cũng chính v́ hắn và nó âm ỉ thai nghén, hối thúc từ đáy vực tâm linh nên rốt cuộc tôi chẳng có lư do ǵ để tŕ hoăn sự ra đời của cuốn sách. Ngôn ngữ chưa đạt tới độ hiện đại nên hắn với nó không dám khích lệ tôi thử ra giọng “hậu hiện đại”.
Thoạt đầu, trong cơn say, tôi có ư định đặt tên cho cuốn sách là Thiên Di. Tỉnh ra, hắn đổi ư, muốn gọi là Mắt Trong Mây. Nó gật gù bàn vào. Bên cửa sổ máy bay, hồn vía mày như con ngựa trong mây ngoái đầu nh́n lại nửa đời. Mắt Trong Mây nghe gọn ghẽ và có lư nhưng cũng chỉ đáng là tên của phần thứ nhất. Tôi lắc đầu quầy quậy. Mày làm ǵ c̣n đôi mắt đẹp như mắt trong mây. Mày hết lăng mạn rồi. Tự nguyện chấp nhận vào thế mă quỳ trong nhịp sống lao nô có nghĩa là mắt mày đă đầy dao kéo và toan tính. Nghe vậy, hắn bẽn lẽn cười trừ rồi đột ngột đánh trống lảng. Nếu phần một là Mắt Trong Mây th́ phần hai sẽ là Cây Bật Gốc. Và tiểu thuyết sẽ có tên là Một Nửa Lá Số. Tên sách như vậy hy vọng sẽ ăn khách. Không chỉ người Việt mà sắc tộc nào cũng có những người đang rất mê Tử Vi. Có Tử Vi Phương Đông và Tử Vi Phương Tây. Có Tử Vi Mặt Trăng và Tử Vi Mặt Trời. Tôi nhếch mép cười giễu. Có mày mê Tử Vi th́ có chứ người Việt bây giờ đang mê Tiền là chính chứ đâu có mê Tử Vi. Hắn bĩu môi. Không biết phối hợp ư thức, vô thức và siêu thức th́ không thể tiếp cận với sự thật của lẽ huyền vi. Thế rồi cuốn sách đă được âm thầm bắt đầu bằng những con chữ di cư ngay trong sương mù của mùa hạ năm Kỷ Tỵ (1989) ở Đông Berlin.
Thế Dũng
... Tôi ôm chân trời biến dịch
Một ḿnh xô những tường câm
Vĩnh biệt nụ cười cam phận
Lá xanh trên tóc mưa thầm
T.D.
(bấm vào đây đọc phần 1, 2, 3 4 5 6 7 8 9 10 11 12 10 11
13
Quả thực, mặt hắn lạnh băng và tê điếng trong mông lung nhưng lại hưng hửng một thứ ánh sáng hoang vu kỳ ảo. Âm u bên tai hắn vẫn là một cơn gió từ sông Hồng. Hắn nhắm mắt thật chặt v́ chợt nhận ra có một biến cố ǵ đó chỉ có thể thấy rơ khi nhắm mắt la.i.
Có phải thế không hả Hoàng Giáp ? Cơn gió từ sông Hồng thầm th́ với hắn bên cửa sổ máy bay. Hắn gật đầu và cảm thấy cơn gió ấy thật thi vị bao la. Đó là một trong sáu cái truyền thuyết nổi tiếng của văn học dân gian Việt Nam. Nếu như truyền thuyết về Sơn Tinh Thủy Tinh, về Mai An Tiêm, về Thánh Dóng, về An Dương Vương chủ yếu để ca ngợi những người anh hùng trong lao động và trong trận mạc chống ngoại xâm th́ truyền thuyết về Chử đồng tử và Tiên dung công chúa và Sự tích Trầu Cau là những truyền thuyết chủ yếu nói về chuyện t́nh ái. Hắn sướng nhất cái truyền thuyết về Chử đồng tử và Tiên Dung Công chúa. Một phần, bởi hắn cho rằng đó là một thiên t́nh sử có tầm cỡ quốc tế, mang ư nghĩa nhân loại v́ vẻ đẹp của cái Chân , Thiện, Mỹ tiềm tàng trong những nhân vật rất hiện thực và cũng rất huyền thoa.i. Chuyện t́nh ái của Công chúa Tiên Dung cũng chẳng khác ǵ chuyện trận mạc. Hắn tin một cách khủng khiếp là chính hắn có mang trong huyết mạch của ḿnh những hạt máu của Công chúa. Đương nhiên, không bao giờ hắn dám thổ lộ điều đó với ai v́ sợ người ta đồn đại về một chứng bệnh hoang tưởng. Nhiều đêm hắn tṛ chuyện với các bậc tiền nhân bằng thơ. An Dương vương cũng chỉ v́ nhẹ dạ cả tin mong muốn b́nh yên bốn cơi mà vừa để mất Loa thành vừa mắc tội giết con để trọn t́nh sông núi. Nàng Mỵ Châu chỉ v́ trong trắng ngây thơ mà lâm vào kế nam nhân để đến nỗi t́nh yêu lênh láng máu oan khiên...
Từ lâu, đúng ra là từ khi hắn về Đền Đa Ḥa lấy tư liệu, thu thập những dị bản về truyền thuyết Chử đồng tử, hắn luôn luôn tưởng tượng ra công chúa Tiên Dung trong những dung dáng tuyệt vời. Người ta bảo Tiên Dung Công Chúa chính một trong năm vị phúc thần độ mạng cho hắn. Đó là Bà Chúa Liễu Ha.nh. Là Kim Đồng Ngọc Nữ. Là Nam Tào Bắc Đẩu. Là Lệnh Ninh Thái Tôn. Trong năm vị ấy hắn mới thực sự nh́n thấy tượng Bà Chúa Liễu Hạnh và Công chúa Tiên Dung. Hắn nghĩ, công chúa Tiên Dung vẫn thường xuyên theo dơi số phận của hắn. Trong h́nh dung của Hoàng Giáp, công chúa Tiên Dung là một thiếu nữ 18 tuổi. Nàng luôn luôn mười tám tuổi. Gương mặt nàng đầy ánh sáng trần gian. Thứ ánh sáng của mặt trời buổi đầu mùa hạ làm cho vẻ mặt phương phi của nàng càng thêm khí sắc lộng lẫy quyền uy. Đôi mắt nàng không nguôi tỏa ánh đằm thắm chói chang. Nàng mặc yếm màu phù sa trong tấm áo tứ thân ngũ sắc. Dải khăn màu hoa lư càng làm cho tấm lưng ong của nàng tràn đầy âm nhạc khi nàng rướn ḿnh trên cánh hạc màu trắng hoa trà my. Hắn luôn luôn tưởng tượng công chúa Tiên Dung như thế; nhưng không bao giờ dám hé răng kể với những người ở vùng Đa Ḥa v́ hắn sợ người ta cho hắn là kẻ dám nghĩ buông tuồng về một bậc nữ thánh...
Nhưng rơ ràng, lúc bấy giờ, luồng gió kỳ diệu từ châu thổ sông Hồng đă đưa công chúa Tiên Dung tới tận bên cửa sổ máy bay của hắn. Thoạt nhiên hắn ngỡ ngàng. Sau đó, hắn trấn tĩnh lại v́ công chúa lên tiếng gọi trúng tên hắn.
Thi sĩ Hoàng Giáp, có nhớ ta không ?
Hắn điềm nhiên, đáp. Nàng là Tiên Dung, là người mà tôi hằng tâm ngưỡng mộ v́ sự hiền minh nhân đức siêu phàm. Nàng là một trong những vị thần ở trong bốn ngôi đền mà người Việt cổ xưa đă liệt vào Tứ Bất Tử.
Thi sĩ vẫn nhớ ?
Nhớ chứ. Tôi quên làm sao được. Nhất Bất tử là Đền thờ Thánh Tản Viên ở núi Tản. Nhị Bất tử là Đền thờ Thánh Dóng ở Sóc Sơn. Tam Bất tử là Đề thờ Bà chúa Liễu Hạnh ở Thanh Hóa. Và Tứ Bất tử là Đền Chử đồng tử và Tiên Dung công chúa ở Đa Ḥa, Hưng Yên.
Thi sĩ đến xứ xở nào vậy ? Tôi đến một đất nước anh em. Nước Cộng ḥa Dân chủ Đức.
Trời ơi, sao lại bảo đó là anh em ? Đó chỉ là một nước bạn bè . Thi sĩ chớ có lầm lẫn trong mê cung của ngôn ngữ.
Vâng, thực ra đó là chỉ là chỗ bạn bè. Nàng nghĩ sao khi tôi tới đó không phải chỉ để làm một du khách như nàng thủa xa xưa ? Đất cao trời rộng khó mà lường hết hoặc biết trước những kỳ quan ngoạn mục.
Thi sĩ đă quyết ra đi th́ đừng có băn khoăn ngoái đầu nh́n la.i. Chỉ xin đừng quên bốn chữ: Nội tĩnh-Ngoại kính dù trong t́nh huống nào.
Ngoại kính th́ c̣n có thể là điều dễ làm; nhưng Nội tĩnh, với tôi quả thực khó khăn.
Thi sĩ sẽ tới được trạng thái ấy bằng sự nếm trải của cả cuộc đời ḿnh. Tôi tin thế. Chuyến này nhà thơ đi t́m vàng hay là đi t́m ngọc ?
Tôi đi t́m vàng để rồi lấy vàng ấy mà đi t́m Ngọc.
Theo nhà thơ, hai thứ ấy, thứ nào quư hơn, vàng hay ngọc ?
Với tôi cả hai thứ ấy đều quư.
Nói vậy không sợ bị đời chê là kẻ tham lam hay sao ?
Tôi muốn đi t́m xem có nơi nào trên thế giới này lại tưởng nhớ đến ngày công chúa tắm bằng một lễ hội tuyệt vời như ở quê hương ḿnh hay không.
Cảm ơn nhà thơ đă có tâm tưởng bảo tồn cái ngày mà ta gặp mối thiên duyên với người con trai hiếu thảo của Chử Cù Vân trên băi Tự Nhiên.
Vâng, tôi có bổn phận phải nhớ ngày ấy. Ngày Công chúa tắm là ngày mồng một tháng Tư. Ngày công chúa sinh là ngày mồng bốn tháng Giêng. Ngày Công Chúa cùng với Chử công và nàng Hữu cưỡi hạc bay về Trời là ngày mười lăm tháng mười một âm li.ch. Làm sao tôi quên được.
Xem ra thi sĩ vẫn chưa hết cái nết dùi mài kinh sử của kẻ học tṛ. Nhớ làm ǵ những tiểu tiết ấy. Giữa cái thiết yếu và cái thứ yếu người ta cần phải lựa chọn lấy một. Nhiều lúc phải lựa chọn một cách tức khắc và cấp tốc.
Vậy ra, việc công chúa lập tức cho tổ chức đám cưới trên mặt sóng thủa xa xưa cũng là một lựa chọn khẩn thiết ?
Đúng. C̣n một việc nữa là việc ta quyết định cùng với Chử công và nàng Hữu cưỡi hạc về Trời. Lúc ấy, chỉ có cái chết là đẹp nhất. Ta đă yêu. Ta đă sống thật sự cuộc sống tự do của chính bản thân ḿnh. Lúc ấy c̣n ǵ để nói với cha ta, nói với cuộc đời đẹp bằng cái chết của cả ba người.
Tôi nghĩ, công chúa hiểu tôi khi tôi cho rằng sự mù quáng của ḷng đố kỵ ở nơi Hùng Duệ Vương đă lấy T́nh yêu và Cuộc sống của con gái và con rể làm đối tượng chinh phạt.
Thi sĩ, cả nghĩ mà làm ǵ. Chắc chắn trong óc cha tôi có nỗi lo sợ về sự tiếm quyền của chàng rể ; bởi thủa ấy, cha tôi mong măi mà vẫn không có nổi một mụn con trai để lập làm hoàng tử. Có cô con gái cưng nhất là tôi th́ nó đă tự chọn cho ḿnh một giang sơn...Mà thôi, hoài cổ làm chi cho mệt óc. Hương thơm rượu đậm từng đêm. Đời không t́nh sử. Người quên làm Người. Thiết nghĩ, thế là thi sĩ đă nói về cuộc đời tôi một cách rất chi là thiết yếu rồi đó.
Tôi c̣n một bài nữa, công chúa đọc chưa ? Bài Thơ T́nh Trên BếnTự Nhiên chứ ǵ ?
Tôi đă đọc trong cuốn sổ lưu niệm ở Đền Đa Ḥa. Thi sĩ hóa thân thành Chử công đấy ư ? Đêm hoa Huê.. Phải. Đó là cái đêm ta với Chử công cho rằng cái chết là điều thiết yếu và tiếng hạc giữa trời bỗng buồn thảm xiết bao ! Thi sĩ đă đưa người t́nh của ḿnh tới Bến Tự Nhiên rồi phải không ? Hay khóc trong thơ chắc cũng hay khóc trong đời ? Như vậy là không hay đâu. Nhưng dù sao đi nữa, qua nhà thơ, chúng tôi cũng được biết là khát vọng t́nh yêu và ḥa b́nh của chúng tôi đă vọng tới lỗ tai hiện đại như là một thông điệp. Con người ta, khi c̣n bị đói khát th́ luôn luôn phải nghĩ tới những cái thiết thực như hạt gạo, con cá. Lắm khi cái thiết thực chưa hẳn là cái thiết yếu trong đời. Thế mà, chỉ v́ cái thiết thực, đôi khi con người đă phải bỏ cả mạng sống. Tôi mong thi sĩ hăy t́m cho được và cầm cho chắc cây gậy thần của cuộc đời ḿnh.
Hắn cảm kích đáp. Xin lĩnh ư người hiền minh. Mong có dịp về dâng hương ở Giao quang các để thông bạch được mọi nỗi niềm.
Công chúa bảo. Tâm xuất Phật biết. Chỉ cần thi sĩ hằng tâm hằng vọng thường ngày. Ta lúc nào cũng ở rất gần thi sĩ. Tạm biệt.
Nói đoạn, bàn tay nàng vừa x̣e ra th́ chạm vào cửa sổ và tung ra nhẹ nhàng một chú bồ câu trắng muốt. Hắn chạm tay vào cửa sổ phi cơ và thầm th́.
Xin cảm tạ nhịp tim bồ câu trắng.
Vọng qua ngàn giông tố tới hôm nay.
Đột nhiên, hắn gào lên khi thấy Công chúa Tiên Dung và Chử công và nàng Nguyễn khuất dần trong cơn xoáy lồng của luồng gió mănh liệt tự sông Hồng.
Công chúa ! Nàng là hiện thân của con người Tự do; hăy nói giùm tôi một lời. Tôi có tự do không ? Tự do có phải là cái lúc mà người ta làm được tất cả những ǵ mà người ta muốn hay không ?
Hăy nghe đây: hỡi thi sĩ của xứ Thơ buồn: chàng sẽ có Tự do nếu chàng biết Tự chủ để làm chủ nhân của chính ḿnh. Có Tự chủ chàng mới có Nhân chủ. Có Nhân chủ th́ mới có khả năng Tự lập. Có khả năng Tự lập th́ mới có thể Tự cường. Không Tự lập, Tự cường được th́ làm ǵ có Tự do. Vả lại Tự do không chỉ là ở chỗ người ta có thể có thể làm được tất cả những ǵ mà người ta muốn. Tự do c̣n chính là ở chỗ người ta không phải làm (người ta tự chọn) những ǵ mà người ta không muốn. Thủa ấy tôi đă không muốn vâng lời cha tôi v́ tôi cho là T́nh yêu của tôi với Chử đồng tử là trời đi.nh. Và cũng thủa ấy, từ chỗ tự chủ, tôi đă thành chủ nhân của cuộc đời tôi trong bổn phận làm vợ của một con người đầy tài năng và tâm đức. Tôi đă tự lập. Tôi đă tự cường và tôi đă sống tự do. Cuối cùng tôi đă chọn cho ḿnh đôi cánh hạc. Bởi v́, tôi không muốn làm cái việc mà vợ chồng tôi có thể làm được là đánh tan tác đại quân của cha tôi. Thi sĩ có Tự do hay không ? Đó là câu hỏi mà thi sĩ phải tự t́m cách trả lời. Mỗi chúng ta đều có thời thế và cuộc đời của riêng ḿnh. Không ai trả lời giùm ai được. Có điều, muốn làm ǵ th́ làm, thi sĩ đừng quên:
Thượng hạ vô thường phi vi tà dă
Tiến thoái vô hằng phi vi quần dă
Hắn bật ngửa người ra phía sau và nhắm mắt lại để nh́n rơ Công chúa hơn. Nàng vẫn đó. Vẫn rướn ḿnh bên cửa sổ máy bay như để từ biệt hắn. Nàng mặc yếm màu phù sa và khoáo áo tứ thân ngũ sắc. Chiếc khăn màu hoa lư càng làm cho nàng thêm hư ảo. Tấm lưng ong của nàng càng tràn đầy âm nhạc khi nàng vươn ḿnh trên cánh hạc giữa mênh mông.
(c̣n tiếp)
Thế Dũng
http://www.gio-o.com/TheDung.html
© gio-o.com 2009