
Thế Dũng
Một Nửa Lá Số
tiểu thuyết
(đăng nhiều kỳ trên gio-o.com)
lời mở
Tôi rời thị xă Hải Dương ngày Tám tháng Tư năm 1989. Và ngày Mười Hai tháng Tư năm 1989 tức là ngày Nhâm Dần, tháng Mậu Th́n, năm Kỷ Tỵ th́ tôi với hắn và nó chính thức rời khỏi Việt Nam. Hắn bảo, ngày ấy, cũng giống như ngày Một tháng Mười Hai năm1971, ngày mà tôi đi bộ đội. Tôi bảo ngày ấy cũng giống như ngày Mười Hai tháng Tư năm 1972, ngày hắn đi B. Nó bảo có thể gọi đó là ngày Ly Sào. Hắn gậy gù nói. Có thể gọi đó là ngày Ly Hương. Hắn với nó không bao giờ rời tôi. Dù lúc này lúc khác, do cảnh ngộ cùng quẫn có lúc tôi phải đè nó xuống, hoặc hắn có lúc đành phải ngộ sát nó hay có lúc mỗi kẻ đành chấp nhận một cuộc tự sát giới hạn để bảo toàn năng lượng sống tối thiểu cho những giấc mơ hoa; có thể nói lúc nào chúng tôi cũng luôn luôn vật lộn với nhau để mà sống. Có thể nói hắn với nó và tôi đă cùng nhau bay một chuyến bay định mệnh.
Hắn, vốn cũng là kẻ ham sống sợ chết. Trước chuyến bay của tôi với nó và hắn, chúng tôi đă biết đến nhiều vụ tai nạn ghê người đă xẩy ra trên bầu trời. Tôi nhắc tới nhiều cái chết trên không. Hắn lắc đầu. Số tao không thể chết trên Giời. Tao đă gặp công chúa Tiên Dung. Đă ly biệt Ly Hoàng Ly. Cung Thiên Di của tao đóng ở cửa Ngo… Năm nay không xuất ngoại th́ c̣n đợi đến bao giờ ? Năm nay mới là năm Ty… Gặp dịp xuất mà thấy thích thú th́ cứ xuất. Đâu phải cứ xuất ngoại đă là Thiên Di. Thiên Di đâu chỉ là những dời đổi dịch chuyển cơ học thuần nghĩa địa lư thay đổi vùng miền mưu sinh. Thiên Di c̣n có nghĩa là lột xác. Thiên Di c̣n có nghĩa là hóa thân. Lột xác và hóa thân là tŕnh độ Thiên Di của chiều sâu tâm linh. Và cũng chính v́ hắn và nó âm ỉ thai nghén, hối thúc từ đáy vực tâm linh nên rốt cuộc tôi chẳng có lư do ǵ để tŕ hoăn sự ra đời của cuốn sách. Ngôn ngữ chưa đạt tới độ hiện đại nên hắn với nó không dám khích lệ tôi thử ra giọng “hậu hiện đại”.
Thoạt đầu, trong cơn say, tôi có ư định đặt tên cho cuốn sách là Thiên Di. Tỉnh ra, hắn đổi ư, muốn gọi là Mắt Trong Mây. Nó gật gù bàn vào. Bên cửa sổ máy bay, hồn vía mày như con ngựa trong mây ngoái đầu nh́n lại nửa đời. Mắt Trong Mây nghe gọn ghẽ và có lư nhưng cũng chỉ đáng là tên của phần thứ nhất. Tôi lắc đầu quầy quậy. Mày làm ǵ c̣n đôi mắt đẹp như mắt trong mây. Mày hết lăng mạn rồi. Tự nguyện chấp nhận vào thế mă quỳ trong nhịp sống lao nô có nghĩa là mắt mày đă đầy dao kéo và toan tính. Nghe vậy, hắn bẽn lẽn cười trừ rồi đột ngột đánh trống lảng. Nếu phần một là Mắt Trong Mây th́ phần hai sẽ là Cây Bật Gốc. Và tiểu thuyết sẽ có tên là Một Nửa Lá Số. Tên sách như vậy hy vọng sẽ ăn khách. Không chỉ người Việt mà sắc tộc nào cũng có những người đang rất mê Tử Vi. Có Tử Vi Phương Đông và Tử Vi Phương Tây. Có Tử Vi Mặt Trăng và Tử Vi Mặt Trời. Tôi nhếch mép cười giễu. Có mày mê Tử Vi th́ có chứ người Việt bây giờ đang mê Tiền là chính chứ đâu có mê Tử Vi. Hắn bĩu môi. Không biết phối hợp ư thức, vô thức và siêu thức th́ không thể tiếp cận với sự thật của lẽ huyền vi. Thế rồi cuốn sách đă được âm thầm bắt đầu bằng những con chữ di cư ngay trong sương mù của mùa hạ năm Kỷ Tỵ (1989) ở Đông Berlin.
Thế Dũng
phần một
mắt trong mây
... Tôi ôm chân trời biến dịch
Một ḿnh xô những tường câm
Vĩnh biệt nụ cười cam phận
Lá xanh trên tóc mưa thầm
T.D.
1
Khi chiếc ô tô buưt của hàng không Việt Nam ghé sát cửa pḥng đợi Nội Bài, mặt hắn vẫn đanh lạnh. Gần 150 người khác cũng có vẻ mặt căng thẳng bồn chồn trước cuộc viễn du. Lúc ấy hắn không nh́n thấy ai. Vai trái đeo túi trống quai thơng, tay phải hắn cầm ba bông cẩm chướng và một bông hồng nhung. Cẩm chướng là hoa của Huệ Mai mang cho hắn từ chiều hôm trước. Bông hồng cũng là của nàng. Nàng vừa đưa cho hắn trước đó chừng một tiếng. Cánh hoa c̣n đọng sương.
Hắn quả quyết bước lên xe bằng chân phải và một cú co mạnh của cánh tay trái lên cửa xe. Một người Đức to béo né ḿnh rất lẹ để tránh va phải những bông hoa biệt ly trên tay người ly hương. Khi xe đầy ứ, cửa tự động đóng xập. Tay phải hắn co lại hơi chậm. Những cánh hồng nhung rơi lả tả. Một nửa đài hoa trống không rung rung trên tay hắn theo nhịp xóc dịu dàng trên phi trường. Dường như chiếc xe cũng không muốn những cánh hồng c̣n lại rơi rụng nốt xuống chân người xê di.ch. Hắn có cảm giác như thể đă bắt đầu một kiếp sống khác.
Sau lưng hắn, Huệ Mai đă khóc. Nước mắt nàng dàn dụa không kiềm chế. Nàng khóc nhiều đến nỗi khiến cho người anh trai 45 tuổi của hắn vốn đă quen lang bạt phải quay đi nẻo khác. Vợ chồng Mặc Lâm Mai Hạnh lặng lẽ hỏi thằng em trai hắn, nhà vẫy tay ở đâu ?
Thằng cháu Cường, trưởng nam 17 tuổi của anh hắn th́ ngẩn người và đực mặt ra v́ mọi cảm xúc ngơ ngác. Thế là chú nó đi Tây. Dù là đi làm Culy nhưng nghe nói vẫn c̣n sướng gấp tỷ lần ở nhà. Mà chú nó lại trúng cử đi Đức hẳn hoi. Nó vẫn nghe người lớn kháo nhau, sống ở CHDC Đức th́ sướng như Thiên Đường. Dân thường phải tốn kém tới bốn năm chỉ vàng mới chạy được một xuất đi hợp tác lao động ở Đức. C̣n chú nó, là cán bộ nhà thơ đi theo tiêu chuẩn người ta phân phối cho cơ quan, chả tốn kém là bao. Thế là vui rồi. Sao cô người yêu của chú ấy khóc ghê thế. Đàn bà thật là nhiều nước mắt. Được cái chú nó là người cứng rắn. Nó theo dơi suốt từ lúc xếp hàng đợi gọi tên ở pḥng ngoài, cô Huệ Mai áo đỏ không rời chú nó nửa bước. Thỉnh thoảng chú vẫn ngoái nh́n nó nở một nụ cười và trao đổi ǵ đó với chú Mặc Lâm và bố nó. Nó cũng nheo mắt cười với chú. Mắt nó muốn nói là chú cứ yên chí. Nó sẽ ngoan và thường xuyên thăm nom bà nội. Chẳng hiểu chú nó có hiểu nó không ?
Khi thằng Cường cùng với mọi người lên tới tầng cao nhất của nhà vẫy tay th́ nó lập tức nh́n thấy chiếc máy bay sẽ chở chú nó sang Cộng ḥa dân chủ Đức. Nó không nh́n thấy chú nó mà chỉ thấy một vệt người xếp hàng dài như một con rắn lớn nhúc nhắc trườn ḿnh nặng nhọc vào bụng máy bay. Tại sao lại xanh biếc màu lam thế kia ? Ai cũng mặc ḅ cả cây mới cứng. Chú nó kia. Đúng rồi. Hoa đấy. Chú nó vẫy đấy. Mọi người vẫy tay. Cô Huệ Mai vừa cắn răng vừa vẫy tay mà vẫn cứ chảy nước mắt được.
Thế là đoàn người tự nguyện đi làm Culy đă lọt hết vào bụng máy bay. Lúc ấy là giờ Ty.. Giời vẫn trong sáng và mây trắng vẫn bay chung chiêng hối hả tới cơi vô cùng. Huệ Mai tin thế nào anh ấy cũng nh́n thấy ḿnh. Nàng không mặc áo màu huyết dụ như chiều qua. Sớm nay, nàng chơi áo lụa màu hoa phượng. Nàng muốn buổi sớm chia ly này sẽ in đẫm trong mắt anh màu đỏ như lửa cháy cuối trời. Có một mùa thu cùng với màu áo này và mối ẩn t́nh huyền ảo le lói từ thủa hoa niên của nàng với anh đă nên hương, thành lửa. Tối qua, nàng với anh có được khoảng hơn 30 phút nằm bên nhau. Trong không gian hoang lạc của gian pḥng thuê vội, nàng chỉ muốn làm mọi điều để anh hiểu là nàng yêu anh lắm lắm. Chiếu giường, chăn gối cứ rối bời. Thân thể cả hai vừa nóng bỏng vừa nhẹ xốp. Anh với nàng quấn chặt lấy nhau mà nuốt lấy từng hơi thở. Bàn tay âu yếm mong manh trôi chậm và dạo chơi trên mọi vùng thân thể của nhau bất chợt dừng lại sững sờ v́ đă đến giờ anh ấy phải có mặt trong khu nhà khách của Cục hợp tác lao động quốc tế để điểm danh. Thân thể của họ như bị xé ra và bị đè xuống trong t́nh trạng vừa đang bùng lên hưng phấn lại vừa bị bóp nghẹt bởi những báo động ức chế. Tối qua nàng mặc áo màu đào phai. Sớm nay nàng mang màu đỏ thẫm. Khi nàng đi trong sương mù cuối xuân cái màu đỏ ấy trở thành một màu tím thẫm ươn ướt đến nao ḷng.
Nhà thơ Mặc Lâm tự nói với ḿnh khi nh́n thấy chiếc phi cơ bắt đầu rời khỏi mặt đất phi trường. Tạm biệt chiến hữu, tôi khóc mất rồi. Tuyết trắng đừng bao giờ xóa đi h́nh đất Me.. Tới xứ sở của Gớt hăy mau mau hồi âm. Hỡi chàng trai trẻ dáng thư sinh. Tôi hiểu. Nhưng làm sao tôi cầm ḷng được khi nh́n thấy vẻ mặt căng đầy sầu cảm của anh. Hăy can đảm và không bao giờ được rời tay bút.
Vũ Quang, rốt cuộc cũng để rớt xuống mặt sàn bê tông những giọt nứơc mắt của gă đàn ông đă đầy 30 tuổi mà vẫn chưa thoát khỏi cái nạn chó nằm gầm chạn. Khuôn mặt hốc hác v́ vừa bị đi ỉa chảy của Vũ Quang chợt hừng lên một chút ánh sáng. Ông anh thi sĩ của cậu đă đi Đức trót lọt. Hải quan không cho mang theo đài Philip th́ cậu cầm về. Việc học tiếng Đức của anh cậu chắc cũng không v́ thế mà kém đi. Sang đó anh cậu sẽ mua lấy một cái Catset khác để sử dụng hữu hiệu cái băng hướng dẫn học tiếng Đức mà cậu đă dày công thuê người ta thâu cho. Vũ Quang hoàn toàn hài ḷng v́ đă nỗ lực lo cho anh cậu được đủ 25 kg hành lư có giá tri..
Cậu và bố cu Cường coi như đă chuẩn bị được cho Thi sĩ chút vốn liếng tối thiểu để hắn bắt đầu quăng đời lao nô. Tất cả chưa đến một triệu. Đó là giá trị khoản đồ đạc hàng hóa mà anh cậu mang đi. Việc chi phí cho khâu làm các loại thủ tục giấy tờ anh cậu nói cũng chưa hết một triệu. Như thế là ngon lành. Không ngờ ông anh cậu lại vào cầu đi Đức một cách tốc hỷ như thế. Suốt cả quá một năm Mậu Th́n, cậu lặng lẽ giấu vợ lánh con theo học lớp tiếng Đức ban đêm để phục kích một chuyến đi Đức làm Cu ly mà không trúng số. Bây giờ anh cậu đi được. Thế là mừng. Đă từng mang quân hàm Đại úy, một bằng Đại học Tài chính Kế toán, một thẻ Đảng mà cậu vẫn thấy ḿnh tay trắng. Các cụ nói, người ta có số là phải.
Thôi chị Huệ Mai. Đừng khóc nữa. Chuyến đi này anh ấy sẽ làm được nhiều việc. Huệ Mai giật ḿnh nghe Vũ Quang khích lệ. Quang ơi, chị hiểu Quang, nhưng chị vẫn căm thù chuyến bay này.
Khi không c̣n nh́n thấy chiếc phi cơ óng ánh màu bạc nữa, bố cu Cường sờ lại ví tiền. Tất cả c̣n đủ bữa trưa cho sáu người và tiền thuê xe về Hà Nội. Thật ra bố cu Cường cũng là loại người dễ mềm ḷng. Anh rất thương thằng em Thĩ sĩ. Vốn sức vóc học tṛ, chỉ quen việc giấy bút. Nay đă nửa đời rồi lại buông bút mực lần hai để đi kiếm tiền. Lần trước , buông bút mực lúc 17 tuổi là để đi lính năm năm th́ chỉ có dịp sang Lào và Cămpuchia. Lần này sang Đức chẳng hiểu có may mắn ǵ không. Chà, bảo cưới vợ lần nữa đi th́ chẳng chịu. Mà cậu ấy chắc ǵ đă kiếm được nhiều cây, nhiều chỉ. Làm Cu ly sướng nỗi ǵ ? Giá như đi nghiên cứu sinh ở học viện học viết ǵ đó th́ c̣n có lư. Cái năm kia năm ḱa, tưởng cậu ấy được bay sang học Viện Văn học Gorky ở Liên Xô. Ai dè châng hẩng. Chẳng hiểu v́ yếu đạn hay v́ sao. Nghĩ cũng thương. Thôi th́ cứ góp cho cậu ấy vay chút ít. Nhỡ ra cậu ấy có mải chơi bời nhậu nhoẹt quá đà rồi trở về tay trắng th́ cũng coi như giúp cho cậu ấy chút lệ phí du li.ch. Cậu ấy đâu có phải người giỏi kiếm tiền. Văn nghệ sĩ thời nay “bô nhếch” quá. Thế là Thi sĩ t́nh nguyện đi làm Culy. Thôi được, cậu ấy thích thế th́ cứ để cậu ấy bay nhảy. Đời cứ phải là đủ mùi, đủ vi..
*******
Trước khi lọt vào phi cơ hắn dừng bước hơi lâu ở khung cửa, giơ tay đầy hoa lên vẫy vẫy liên miên mà không ai nỡ sốt ruột. Ai cũng nghĩ, hắn đang vẫy tay tiễn biệt hộ cho cả đoàn; v́ hắn là người lên cầu thang sau chót.
Giờ đây, hoa trên tay hắn bỗng như lửa cháy, như cờ bay. Nhưng ḷng hắn th́ lênh đênh quằn quoại như cánh buồm va gió lốc dài. Hắn ngồi ngay cạnh cửa sổ nh́n ngang ra cánh máy bay. Máu ngao du đă xui hắn chọn chỗ ngồi cho thoả mắt. Không ai ngờ, bỗng dưng hắn khóc nấc lên như một đứa trẻ. Tiếng khóc nấc lúc đầu c̣n khoan nhặt, ngắt quăng. Sau đó tiết tấu trở nên gấp gáp ríu xiết vào nhau trong hơi thở dồn dập nghẹn ngào. Tôi ngồi ngay cạnh hắn. Tôi định gào lên: đồ hèn, đồ ngựa què, câm đi. Nhưng rồi tôi chợt đờ đẫn cả thần xác lẫn thần hồn. Mặt tôi cũng đang dàn dụa cái dung dịch mà dân mê cải lương hay gọi là lệ sầu. Hắn có lư. Không thể mắng hắn được. Không khóc lúc này, khó có dịp nào khác để khóc. Đàn ông đàn ang mà khóc rú lên. Khóc đến nỗi mặt mũi như bị ai xé, ai bóp trông thật thê thảm. Một vài người quanh đó nh́n hắn lạ lùng, thương cảm và ái nga.i. C̣n tôi lại thấy hắn khóc được như thế là tốt. Là thật ḷng. Thật ḷng một cách dữ dội, trong veo. Và như thế cũng là đẹp. Với thân phận của hắn, không khóc bung khóc bổ lên được vào đúng cái lúc phi cơ rùng ḿnh rời khỏi mặt đất đă chôn nhau cắt rốn th́ hắn cũng khó ḷng thành kẻ tử tế ở xứ người. Chính hắn cũng sửng sốt khi nghe hắn khóc. Hắn lạ lùng lắm. Hắn không nghĩ là hắn đang khóc. H́nh như là hắn đang hát. Đang kêu go.i. Đang bay lượn. Hắn nh́n không xa quá ba gang tay. Ba bông Cẩm chướng và một bông Hồng nhung đang nằm ngổn ngang trước mặt hắn như các vũ nữ thiếp ngủ sau một vũ điệu phấn khích. Cái mặt bàn cỏn con ch́a ra từ lưng ghế của người phía trước qua cái nh́n nḥe nhoẹt nước mắt của hắn bỗng dưng rộng răi mênh mông như vũ trường hoang lặng, ngái ngủ. Tờ Tuần tin Thanh Niên, do ông Huỳnh Tấn Mẫm là Tổng biên tập nằm chênh chếch về phía trái tim hắn. Báo vừa được phát hành từ Sài G̣n, hắn vừa mua lúc sáng. Báo khổ rộng 19 x 27 và có cái diện tích na ná cái lá số Tử Vi của hắn. Trang thơ của báo giới thiệu một chùm thơ Hà Nô.i. Bài Giấc mơ I, Giấc mơ II của Văn Cao. Im lặng của Vương Tâm. Một bài của Đắc Trung. Bài thơ của hắn nhan đề: Hoa Phượng Đỏ Cà Phê Đen và Rượu...
Hắn h́nh dung rơ mồn một những khuôn mặt liên đới tới bài thơ. Trong đêm trước của đám cưới Dũng Thỏ, mẹ hắn biết, hắn đă thức trắng để viết kỳ xong. Đỗ Quốc Vị xem bản thảo lần thứ hai. Họa sĩ Tạ Kỳ th́ khuyên đổi nguồn sữa thành giọt mật. Huệ Mai th́ xem bản thảo lần thứ ba. Giáo sư Thanh th́ bảo lấy nhan đề là Đỏ Đen và Trong Suốt th́ tuyệt hơn. Nguyễn Công, chủ quán sách Huyền Nhân th́ gật gù. Cay đắng đấy. Dữ dằn đấy. Thế mới là thơ. Cô Thùy Dương, cây bút chuyên viết cho thiếu nhi đang chuyển sang viết cho T́nh ái Tuổi Mới Lớn th́ nhẹ nhàng lắc đầu bĩu môi. Bài này nghe rờn rợn, không ai dám in cho anh đâu. Và mới tối qua, trong gian pḥng khách ở sân bay, hắn đă nghe giọng đọc của Huệ Mai trong băng ghi âm mà Hoàng Mặc Lâm đă thâu làm kỷ niệm để hắn mang đi. Kư ức thính giác hắn vẫn văng vẳng. Nào hoa phượng cà phê và rượu nữa...Bóng ai cười vang những bức tường câm ? Tôi biết đổ cho ai và ai nhận ? Rượu đă lẫn cà phê hoa phượng đă nâu thầm ! Đỏ là đỏ. Đen là đen- Trong suốt. Môi em hồng- Giọt mật của ta ơi . Nào hoa phượng, cà phê đen và rượu ! Cứ rót đầy ly thật- Cuộc đời tôi...
Hắn đấy ư ? Hắn đang đ̣i uống cái thổ tả ǵ vậy ? Chỉ có hắn mới nuốt nổi cái thứ dung dịch quái đản ấy. Hắn loáng thoáng nghe tiếng Mặc Lâm trong băng ghi âm. Chiến hữu ơi, em Huệ Mai sẽ đọc bài thơ của chiến hữu vừa in nóng hổi trên Tuần Tin Thanh Niên. Sau đây là tiếng của nàng...
Khi phi cơ lên đến độ cao mà ở đó hắn nh́n thấy toàn mây và nắng bồng bềnh th́ hắn nín bặt, nhẹ nhơm. Tôi hỏi nhỏ. Nhẹ người chưa? Hắn bảo, tao thấy xôm xốp. Tôi căn vặn dịu dàng. Tại sao lại thế, cung Thiên Di đóng ở cửa Tỵ cơ mà. Hắn ngượng nghịu bảo. Vẫn biết vậy nhưng vẫn bị xốc. Cùng một lúc tất cả các vẻ mặt lo âu, xanh xao khắc khoải, gầy guộc vơ vàng của Mẹ, của em, của bạn bè thân hữu vây quanh và xiết chặt lấy cổ. Tao đă thất hứa với thằng con tám tuổi ở Sài G̣n. Tôi giễu cợt hỏi, c̣n với mẹ của nó ? Th́ cứ coi như cũng lỡ hẹn với kẻ phản bội. Chuyện đó không ăn nhằm ǵ. Thế c̣n chuyện bút mực ? Tôi đẩy trang thơ vào giữa ngực hắn lẩm bẩm con chữ di cư con chữ Thiên Di. Hắn thở dài, truyện ngắn Chiếc cốc đời của Iwan Bunin đă gợi tứ cho tao viết xong bài thơ Hoa phượng đỏ, cà phê đen và rượu. Ông ta sinh 1870. Cũng tuổi Ngọ nhưng đứng chữ Canh. Tao cũng Ngọ nhưng trụ vào chữ Giáp. Tôi cười nhạt. Có rất nhiều văn sĩ tuổi Ngọ cũng Thiên Di và đă thành danh. Tao lạ ǵ, ngoài Ivan Bunin c̣n có D.Walcott và H.Pinter sinh năm 1930 cũng tuổi Canh Ngo.. Alecxander Solzhenitsyn sinh năm1918, tuôỉ Mậu Ngo.. S.Beckett sinh năm 1906, tuổi Bính Ngọ.
H́nh như chưa thấy tay Giáp Ngọ nào đoạt giải Nobel. Tôi châm chọc. Hắn đáp lại tỉnh queo. Chưa có Giáp Ngọ Nobel văn chương nhưng đă có Giáp Ngọ làm vua như Lưu Bang. Có Giáp Ngọ làm Tể Tướng như Trương Tử Pḥng. Có Giáp Ngọ là đại tư bản như Thạch Sùng.
Tôi bĩu môi. Ba tên tuổi ấy xưa cũ quá rồi. Và c̣n biết bao nhiêu thằng Giáp Ngọ nát rượu, tuột xích trong đời nữa kia. Và mày cũng phải tự biết ḿnh đang chỉ là con Giáp Ngọ Culy. Phải biết thân biết phận. Đừng có nhâng nhâng tưởng ḿnh là Giáp Ngọ mà hoắng lên. Bắt chước được I Van Bunin không dễ đâu. Cái ông người Nga lưu vong ấy thật tuyệt vời. C.X. Pautôpvski đă từng mê mẩn Bunin rất lâu. Hắn phẫn nộ. Không thể hát tự do lời nô lệ trong cũi, trong chuồng. Dù là cũi hổ hay chuồng Ngư.a. Tao c̣n ngu. Tao phải đi t́m tao. Tao không muốn là ai khác. Tao chỉ muốn là chính ḿnh. Dù có phải thành băi cứt trước khi t́m thấy ḿnh tao cũng phải ra đi. Phải đi nhiều nữa để mà học. Mà t́m kiếm. Mà sống cho ra người. Thấy giọng hắn đă chuyển sang giai điệu tự xỉ vả, tôi tái tê lẳng lặng gật gù tự đấm vào ngực ḿnh và không căn vặn ǵ nữa.
*******
Những vầng mây màu tàn thuốc lá, màu cánh vạc ướt sương dập dờn dưới cánh may bay làm hắn duềnh lên th́ thào du ngoạn trong những kư ức thính giác.
Chờ ai, đợi ai. Trời hiu hắt công viên chiều nay
Ngọn gió se sắt. Mưa vẫn gieo rắc.
Mưa ơi mưa hay là băo tố ?
Mưa xót thương ai ? Mưa nhắc tên ai?
Chờ anh, đợi anh.
Giọt mưa ướt vai em chiều nay...
Vẳng đưa trong hồn hắn vẫn là tiếng hát Huệ Mai. Biết là hắn rất thích bài Đợi chờ trong cơn mưa nên nàng đă quyết định cho Mặc Lâm ghi âm để giọng hát ḿnh cùng bay với hắn. Nàng đau một th́ hắn đau ba. Nàng đau ba th́ hắn đau bảy đau tám. Hắn đă ly hôn đàng hoàng từ 1987. Hắn là kẻ tự do. Tự do trong cái chừng mực mà hắn thích hắn muốn và hắn được phép. C̣n Huệ Mai, vẫn đang là gái có chồng. Nàng muốn c̣n nguyên và có hết. Bổn phận với hai đứa con nhỏ làm cho mọi cuộc nổi loạn của nàng đều có mức đô.. Hắn thầm hiểu nàng vẫn muốn giữ ǵn. Sao cho ngoài th́ ấm mà trong vẫn êm. Chợt một chiều hắn đau đớn nhận ra sự hèn nhát của nàng. Hắn không chịu nổi măi như vậy.
Nguyên nhân của sự hèn nhát ấy lại làm hắn đau đớn hơn. Sau lần phải nạo thai cho kín chuyện ngoại t́nh, nàng bảo em muốn có con với anh. Muốn con ai người ấy nuôi một cách minh bạch. Em không muốn chồng em là ṭ ṿ nuôi nhện. Mà chúng ḿnh không thể nuôi con chung. Anh lại không thể nuôi ai khi chính anh chưa gồng nổi thân ḿnh. Hắn nói nếu nàng dám công khai dứt bỏ hết hắn sẽ sẵn sàng bắt đầu và tiếp tục sống với nàng cho tới bến. Hắn không muốn là băi biển thư giăn, là liều thuốc an thần chỉ để nàng giải tỏa t́nh trạng chán chồng ghét chồng trong những cuộc phiêu lưu thầm kín. Thế nhưng hắn lại không đủ tiềm lực vật chất để khiến nàng có đủ đức tin phá tan ngôi nhà cũ mà nàng đă sống quen và ráng chịu để làm nhà mới. Hắn luôn luôn túng tiền.
Suốt ba năm nay, ư định vào Sài G̣n thăm con và cô vợ cũ đầu tiên của hắn luôn luôn bị tiêu tan. Giá vé máy bay tăng vọt theo một gia tốc lớn. Mà sự tăng trưởng tiền bạc của hắn lại ́ ạch. Hè năm nay hắn định liều ḿnh vay mượn đó đây để đi phép Sài G̣n một chuyến. Không muốn vác mặt vào thăm con một cách lúi xùi nên hắn lừng khừng khi chưa rủng rỉnh. Hắn không vay mượn ai được. Khi cho ai đó vay tiền, người ta đều có ư trông giỏ bỏ thóc. Ngữ hắn, thiên hạ có thể đăi cơm đăi rượu hoặc thân mến, kính tặng tấm áo manh quần, hay một họa phẩm Mini thù tạc. C̣n cái chuyện cho hắn vay hẳn một món tiền lớn th́ ít ai dám phiêu lưu. Những người dám hy sinh cho hắn th́ lại không có để mà phóng khoáng. Hoặc là người ta sợ hắn không có đủ để mà trả nợ . Hoặc là người ta ngại không muốn để thi sĩ phải hứa hẹn quá nhiều khi vào vai con nợ. Mới liên tưởng miên man như thế hắn đă ức nghẹn cổ. Hắn muốn tự kiếm ra thật nhiều tiền để mà sống cho tử tế, đi thăm con cho đàng hoàng.
Mấy năm vừa rồi, tuy chỉ là công nhân, nhưng bố cu Cường lại là người hay dúi cho hắn tiền uống rượu những lúc thấy hắn bí. Từ ngày ly thân rồi ly hôn, hắn sống một thân một ḿnh. Với đồng lương Trưởng ban Hót rác Dọn vườn của Hội Văn học Nghệ thuật, chẳng phải nuôi ai, mà lúc nào hắn cũng túng tiêu. Được anh Hùng, bố cu Cường tặng nhiều lần quá hắn cũng ngươ.ng. Cả cậu Quang nữa, vợ mọn, con thơ là thế nhưng mỗi lần từ Hà Nội tạt về cậu đều tranh phần đi mua rượu và đồ nhậu để thết bác Giáp. Nhất là từ ngày cậu ấy cởi bỏ quân phục Đại úy về làm ở Công Ty Biển Pha Sông. Hắn chữa ngượng với cả nhà bằng cách gật gù về cao kiến của hắn trong vụ mưu sĩ cho cậu Quang bỏ áo sĩ quan chuyển sang thường phục. Dù vậy, càng ngày hắn càng cảm thấy sự lem lép của hắn trên bàn cờ kinh tế gia đ́nh. Thực ra chẳng ai v́ thấy hắn luôn lép ví mà tỏ ra khinh rẻ. Nghề hắn, người hắn, lối sống của hắn ắt sẽ chỉ tạo ra cho hắn một sự tồn tại đu đủ mà người đời gọi nôm na là rách. Nhưng lại được một chút oách chứ chưa dám gọi là sang. Dù là Thi sĩ tỉnh lẻ nhưng hắn cũng vào loại vừa có tiếng vừa có tăm. Năm nay, Kỷ Tỵ, hắn tṛn ba sáu tuổi âm. Làm thơ từ lúc 13, 14. In thơ từ lúc 20. Nhận chức Trưởng ban Lư Luận Phê b́nh ở cái tỉnh hơn hai triệu dân từ khi đầy 30 tuổi. Xem ra hắn cũng đă là một tay quan văn cỡ tỉnh. Điều quan trọng là hắn được nhiều người nể trọng, quư mến v́ hắn có tác phẩm in ở các báo và tạp chí khắp cả nứơc. Đôi khi hắn cho công bố một vài bài phê b́nh -tiểu luận nghiên cứu khá tinh và sâu làm cho các đồng nghiệp đối thủ của hắn bắt đầu manh nha những đố kỵ.
Thằng Dương Giảng, bạn học từ thời phổ thông không tin Thi sĩ đùng đùng bỏ đi Đức làm lao động xuất khẩu. Nó sửng sốt hỏi khi thấy hắn xếp hàng vào khám sức khỏe. Thế ông bỏ hết à ? Bỏ ǵ cơ ? Trưởng ban này, ủy viên Ban chấp hành Hội văn nghệ này. Mà tối hôm kia tôi c̣n nghe Trần Thị Tuyết ngâm thơ ông choang choang trên Đài kia mà. Hắn nói khẽ. Tôi không bỏ được thơ. Thơ tôi là đời tôi. C̣n cái chức Trưởng ban này, ủy viên nọ chỉ là cái danh hăo. Tôi phải đi. Bạn ơi ! Tôi phải đi. Thằng Dương Giảng nh́n rơ chân dung 4x6 và chữ Nhà thơ viết cạnh tên khai sinh của hắn trong phiếu khám sức khỏe và hồ sơ tuyển chọn lao nô th́ lắc đầu chép miệng. Đèo mẹ, quả này Trưởng ban Lư luận Phê b́nh
Văn nghệ của tỉnh phải đi kiếm hào rồi. Đời thật là khối chỗ để nói. Hắn bật cười v́ thằng bạn thích danh vị của hắn nhiều hơn là biết đến cái hay ho của thơ văn.
*******
Thế nhưng cái sửng sốt ấy của Dương Giảng cũng làm hắn lâng lâng khi nhớ lại bên cửa sổ máy bay. Hắn bâng khuâng xếp lại những bông hoa Cẩm chướng và bông Hồng đă ră cánh. Hắn sờ sẫm xê dịch những ngón tay h́nh bút vẽ của hắn trên trang báo in chùm thơ Hà Nô.i. Bàn tay hắn dừng lại khi nó bịt kín bài thơ mà hắn là tác giả. Hắn vừa phóng mắt qua cửa sổ máy may vừa mở bản đồ hàng không quốc tế. Th́ ra mặt đất dưới kia là xứ sở của Tagor. Bất giác, khuôn mặt các đồng nghiệp và một vài vị thủ trưởng của hắn hiện ra khi mà kư ức thị giác của hắn trở nên quang đăng.
Ông chủ tịch Hội văn nghệ mới nhất của hắn nguyên là Phó chủ tịch tỉnh chưa là hội viên bao giờ. Đó là chức vụ tỉnh ủy giao cho ông kiêm nhiệm chứ ông không muốn ôm đồm. Có bằng kỹ sư xây dựng nên ông nhiều khả năng viết báo cáo hơn là khả năng viết văn. Người th́ đồn rằng sau khi hoàn tất chuyến đi nghiên cứu vấn đề phát triển dân số ở Nam Triều Tiên về bỗng dưng ông đâm ra ưa nghe nhạc tiền chiến. Người lại bảo, khi Chủ tịch của hắn xuống đến Nội Bài th́ cũng là lúc ở tỉnh người ta đă nh́n thấy cái quyết định cho ông hưu trí. Do về hưu, nên ông càng có nhiều thời gian hiện diện ở cơ quan hội văn nghệ để lănh đạo về mặt đường lối. Ngoài ra ông c̣n 16 chức danh kiêm nhiệm nữa cho nên không mấy khi ông ăn cơm trưa ở nhà bởi bận rộn tiệc tùng hiểu hỉ thường xuyên. Trước hôm lên máy bay vài ngày, hắn c̣n kịp thâu cho ông một băng nhạc có Văn Cao, Đoàn Chuẩn. Ông bảo. Từ ngày về hưu nghe cái nhạc khi xưa bị cấm kỵ thấy tâm hồn thư thái thanh thoát đủ mùi. Thế mới biết từ trước tới nay ḿnh đă bỏ phí mất bao nhiêu sinh động tuyệt tác.
Hôm cơ quan gặp gỡ chia tay hắn đi làm lao động xuất khẩu, ông nồng nhiệt chúc tụng, dặn ḍ hắn. Hắn ngạc nhiên bồn chồn cho kiếp Culy sắp tới khi ông tỏ ư băn khoăn lo âu rất thành thực cho hắn. V́ ông không hiểu hắn sẽ dấn thân vào cái nghề ngỗng nào trong cuộc hợp tác quốc tế ở nước bạn. Ông c̣n nhắc hắn tránh nói một số từ thông dụng trong tiếng Việt nhưng lại có nghĩa tục tĩu trong ngữ vựng của Đức. Có ba tháng đă sống ở Đức mà ông cũng rút ra được khối bài học nho nhỏ. Ông và hắn đă ôm hôn nhau một cách tượng trưng mà cũng ra chiều thắm thiết sau khi ông trao cho hắn gói quà lưu niệm của cơ quan Hô.i.
Vẫn đang bay trên sông Hằng, tự nhiên hắn thấy ḿnh đu bổng lên mây. Trời ơi. Ông Đoàn Nhâm, Trưởng pḥng hành chính và tổ chức của Hội đă khai mạc lễ tiễn đưa hắn thật long tro.ng. Thưa đồng chí Chủ tịch Nguyễn Sĩ , vừa qua hội văn nghệ tỉnh ta đă vinh dự được phân phối một chỉ tiêu đi lao động và học tập tại C.H.D.C Đức. Chỉ tiêu quy định,người lao động là nam giới, tuổi không được quá 35. Và như vậy, đồng chí Vũ Hoàng Giáp ở cơ quan Hội ta đă trúng số độc đắc. Sau khi trải qua nhiều ṿng khám xét tuyển chọn về sức khỏe và hồ sơ lư lịch, đến nay đồng chí Vũ Hoàng Giáp đă trúng cử !
Không ai trách ông Nhâm không dùng từ trúng tuyển mà lại dùng từ trúng cử. V́ ông rất vui. Ông vui v́, với ông, một cán bộ nghiên cứu biên tập hay một nhà thơ mà được đi làm Culy đều có nghĩa là trúng cử. Là trúng số độc đắc. Ông vốn là cán bộ tổ chức của ngành thương nghiệp do yêu cầu tỉnh uỷ mà phải sang Hội lo việc tổ chức hành chính. Mọi người cười rộ lên v́ sự dùng từ rất hào hứng của ông Nhâm. Ai nấy đều biết con trai và con dâu ông cũng đang ở C.H.D.C Đức. Với ông, được tới đó là trúng số độc đắc cũng là dễ hiểu. Riêng hắn, ngoài sự tức cười hắn c̣n cảm thấy có cái ǵ đó thật xa xót, khi, cái từ trúng cử được sử dụng rất hồ hởi, chân thành từ miệng ông Đoàn Nhâm.
Nhưng cũng thật là may mắn cho hắn xiết bao. Hắn đang là một du khách đây thôi. Hắn đang bay qua Hy Mă Lạp Sơn. Không trúng cử lao nô th́ bao giờ và kiếp nào hắn mới được bồng bềnh trên những sườn non đỉnh núi hùng vĩ nhường kia? Những cuộc xuất ngoại đôi ba tháng dành cho các nhà văn Hội viên hội nhà văn Việt Nam đâu có nhiều. Xếp hàng, bốc thăm rồi b́nh xét nhau tướt bơ. Nhà văn hội viên hàng tỉnh như hắn th́ c̣n khướt mới đến lượt. Đằng này, hắn chơi một cú trường ca du lịch dài hơi năm năm liền.
Khi phi cơ nghiêng ḿnh trên màu xanh ónh khói sương hắn biết ḿnh đang bay qua biển. Biển bỗng làm cho hắn tự thấy hắn như một loài chim can đảm. Nữ tiếp viên hỏi, anh uống chi ? Mắt hắn sáng lên khi nh́n thấy bia. Chợt hắn có cảm giác đă quá lâu rồi không có chút men nào chảy vào người hắn. Mà đây lại là bia Đức. Chà, h́nh như ngon hơn bia Tàu rất nhiều. Hắn liếm nhẹ đôi môi mằn mặn khô khốc của ḿnh sau khi cảm thấy men bia đă thấm xuống tận mười đầu ngón chân. Sau đó, hắn không bỏ sót một chút thức ăn nào. Trong khấu phần, tất cả với hắn đều là lạ miệng, trừ vị cơm rang. Liếc ngang, hắn thấy nhiều người không ăn nổi thức ăn la.. Hắn yên tâm về bộ máy tiêu hóa của ḿnh khi thấy người đàn bà Đức mỉm cười hài ḷng trước sự ngon miệng của hắn. Chị ta để lại cho hắn một chiếc cốc con. Hắn cảm ơn cho phải phép. Trong lúc chưa hiểu v́ sao th́ chị ta đă trở lại chỗ ngồi của hắn và mang cho hắn chút nước trong veo. Hắn hiểu ra và lập tức cắm những bông hoa đang mệt lả vào cốc nước theo sự ra hiệu ân cần của nữ tiếp viên. Từ chị, có toát ra một hương thơm. Nó hơi nồng gắt làm hắn lao đao. Thế cũng đủ làm cho hắn nhẹ dạ tin rằng hắn sẽ gặp nhiều may mắn trong cuộc phiêu lưu.
Hoa cẩm chướng khát nước
Ngồi uống hương lặng thinh
Sa mạc ! Sa mạc quá !
Em đi đường một ḿnh
Hắn lẩm bẩm mấy câu thơ mà hắn đă viết tặng Huệ Mai sau một lần gặp gỡ rồi tiễn biệt. Dù sao cũng cảm ơn nàng. Nàng thật đáng giận. Cũng thật đáng yêu. Thương nàng. Nhưng có lúc hắn hờn oán nàng một cách cuồng nô.. Không hiểu nàng nghĩ ǵ về khoảnh khắc quằn quoại vội vàng của đêm qua. Lúc đó hắn run rẩy bất an và dường như có cả nỗi xấu hổ mơ hồ với vợ chồng Mặc Lâm, cậu Quang và anh Hùng. Mặc dù biết mọi người rất cảm thông nhưng hắn vẫn thấy ái ngại khi thấy cả nhà giả tảng đi dạo chơi ở bên ngoài cốt để nhường lại không gian eo hẹp cho hắn với nàng. Nàng trườn lên, hắn dạt dào ôm, dạt dào gh́ xiết. Sự bức xúc tâm lư, t́nh cảm và nồng độ rượu mạnh thấm đẫm từng tế bào trong cuộc chạm cốc lúc hoàng hôn đă làm tiêu ma trong hắn sức cường dương cần thiết cho đ̣i hỏi yêu đương. Hắn đă thốt lên, không hiểu sao bỗng dưng anh thấy lo sơ.. Anh không thể. Chợt nhớ, suốt mấy ngày qua liên tục mất ngủ và ăn uống lung tung, hắn ôm chặt lấy nàng. Hắn năo ḷng nghe rơ hơi thở bạc nhược đầy xúc động của cái thân xác đàn ông trong hắn. Nàng nói da diết. Không sao! Không sao! Có em ở cạnh anh đừng lo sợ ǵ hết! Hăy nhớ là có lúc em đă nằm với anh, đă chồm lên anh như thế này. Chưa bao giờ hắn lâm vào t́nh cảnh ngọt ngào mà cay đắng như thế.
Nàng như muốn cướp muốn giật muốn hút hắn lại cho nàng từng phút, từng giây. Hắn cũng muốn tuôn trào. Muốn phóng sinh tận kiệt khi thân xác cả hai đang hát lời tống biệt mà quá đỗi nghẹn ngào.
Nhưng muộn rồi. Hắn đă di cư ra khỏi từ trường của nàng. Nàng đă oán trách hắn là kẻ đào ngũ trong trận chiến ngoại t́nh của nàng. Hắn là kẻ không đủ kiên gan làm người ngoài hiên đợi ngày có hẳn được em. Lúc biết tin. Nàng lo âu hỏi. Anh bị người ta kỷ luật ư ? Không. Thế tại sao anh phải tự đày đọa ḿnh bằng cách đi lao động xuất khẩu ? Anh cần học sống một cách thực tế. Đi nghiên cứu học tập lại là một nhẽ khác. Anh thích và anh thấy cần phải rời khỏi xứ này. Không c̣n cách nào khác hay hơn sao ? Không . Khi anh viết Em đừng hát tự do lời nô lệ, lẽ nào anh lại chỉ là nô lệ cho nụ cười cam chịu của em.
(c̣n tiếp)
Thế Dũng
http://www.gio-o.com/TheDung.html
© gio-o.com 2009