
ĐẶNG PHÙNG QUÂN
thơ
thơ của tháng giêng
Đêm vẫn là thời khắc để sống, viết vẫn đồng lơa với trở giấc, thân thể hết c̣n cặn bợn, đêm đă ùa xuống vây quanh, viết c̣n thôi thúc trí nhớ chùng quăng, thâm tâm hăy rùng ḿnh, kư ức khó kiếm t́m, cảm giác như đọng lại trên lớp da tươi mát, thói quen trần khi gặp ḍng nước tuôn xối từ búp liên, đây nơi pḥng tắm có những ô gạch trống mở ngỏ ra bên ngoài nh́n xuống dẫy nhà sàn chập chờn ánh mai, tiếng nguyện tụ hội gọi đức tin trở về, t́nh cờ nào liên quan giữa lễ nghi tiếng vọng, giọng người lăng đăng bay lửng trong không gian với xác thịt ngắm nh́n tự, phút suy tưởng trực khởi thô bạo về tự ngă – Ego
Đêm chính là cảnh tượng, thân thể làm con đồng và viết như hành động sau cùng kết liễu. Viết, thân thể đuổi xô cuộc lữ tŕnh dài dặc, bóng tối chưa mở cánh cửa, tinh thần húc vào khoảng hư vô tận, lưới bịt bùng tâm thức, đêm miên man, viết thắp lên ngôi tinh duy nhất trên ṿm trời nặng chĩu, mưa sắp giăng mờ thiên thanh vào cơi mịt mờ. Viết, nghe như trang giấy chưa đồng t́nh, thân thể c̣n gói liệm cuộc truy hoan chưa khởi sự
và ngôn ngữ
Có phải nói, tiêng trầm ca dội lại tự thân ngục tù ngàn đời thứ âm thanh tiết hợp
Có phải nói, tiếng hát uyên lan trong thành phố lạ, đêm vơng trắng xóa tuyết phong, em một ḿnh đi chung vui cuộc đuổi bắt ảo tưởng những, nhiều người ở mọi thời, mọi nơi đă chết cho đời sống ư nghĩa biểu lộ mặc thường. Viết, bỗng dưng trở về nơi, anh sẽ giă từ đám đông để sống trong thế giới riêng tư, cảnh trí làm quen, với bóng tối vây quanh, chỉ tiếng thầm th́ gợi trên mặt giấy, những nét chữ xanh xao, những khoảng rỗng h́nh thù cách biệt với tĩnh, đó chữ nghĩa - dường như nếu dừng (viết) cả thế giới xô vào bóng không, biên giới của vô thể, cả khoảng trắng chia đôi ḍng chữ viết và c̣n lại trên trang sách nguyên trinh.
Đặng Phùng Quân
http://www.gio-o.com/DangPhungQuan.html
© gio-o.com 2011