Thư Chủ Biên

Tháng Chạp … Cá Biệt

 

 

Ngày … tháng … năm …

Tôi đang gọi Tháng Chạp về.

Tháng Chạp luôn luôn là khoanh thời gian ngọt ngào trong tôi.

Tự dưng thích hai chữ “chạp mả”. Tức là cuối năm đi thăm mộ và thắp hương cho người trong gia đình và gia tộc có ngôi mộ.

Thời bây giờ người ta đốt cốt, hỏa táng nhiều hơn.  Không có những ngôi mộ để cuối năm đi chạp mả nữa.

Tôi yêu âm “Chạp” và âm “Giêng” quẩn quanh khoảng cuối và đầu thời gian của một năm. 

Như thi sĩ Nguyên Sa yêu chúng trong bài thơ dưới đây của ông


Chào tháng Chạp, hôm nào thì đến Tết?
Em mặc áo xanh hay mặc áo thêu hồng
Bầu trời mây ở dưới áng mi cong
Em có muốn anh giữ giùm phân nửa?...

Tháng Giêng và anh vươn vai và mở cửa
Trời trên cao, em cũng ở trên cao
Tháng Giêng cho anh một nụ hoa đào
Anh gởi cho em một trời mộng tưởng...

Bài hát đó mang cho anh hò hẹn
Em nhớ mang vàng cho cúc, ngọc cho lan
Mang cầu vồng cho khoảnh khắc mưa tan
Và một chút vai em cho huệ trắng...

Con chim én cùng với thơ bay trong nắng
Trên môi anh dường có ngọn cỏ thơm
Là ngón tay nào trong mười ngón tay em
Có cả nụ hôn đầu quanh quất đó...

Tháng Giêng và anh rủ nhau ngồi dưới phố
Tô môi hồng xin nhớ cánh sen non
Tháng Giêng chờ một chút lượng xuân em
Nụ cười đó, anh chờ xuân vĩnh viễn

Tháng Giêng và anh rủ nhau châm điếu thuốc
Điếu thuốc đầu năm và điếu thuốc đầu ngày
Vòng khói tròn khuyên phía trái, bên tai
Tà áo em có nhánh cười trong vũ điệu

Tháng Giêng và anh rót đầy trong ly rượu
Một góc trời âu yếm, khúc Bolsa
Yêu cuộn tròn trong tám chữ mây qua
Khi em tới lượn vòng trên mái tóc...

(Tháng Giêng Và Anh, thơ Nguyên Sa)

 

 

Vì yêu thương ngôn ngữ - chúng tôi vì tình yêu chữ nghĩa - mới để lại cho đời thêm một đời sống chữ nghĩa. Đời tác phẩm. Thế nên mặc cho ngoài kia đời tràn dâng tháng “January of 2020" thế nào thì trong tôi chữ nghĩa vẫn dâng tràn cảm xúc “Chạp” khi tôi thảo những con chữ này...

Của thế giới Gió O và của tôi thao thức những ngày cuối năm âm lịch để viết cái gì cho năm cũ …

Thế giới “Lời” hay “Chữ” kỳ diệu với chúng tôi, những người sáng tác, là thế.

 

Khi tôi chọn lựa đi hẳn vào việc sáng tác bằng Tiếng Việt ở Hoa Kỳ.  Có lẽ một trong những nhu cầu mạnh mẽ thuở tôi mới đặt chân lên xứ người, là ôm vào lòng các tác phẩm Tiếng Việt lạc lõng ở một ngã đại lộ cường hào quốc tế . Tôi sống ở xứ sở Hoa Kỳ một xứ sở thượng phong Tiếng Anh. Chứng kiến trong các đại học America mà tôi phải giảng dạy hàng ngày như một giáo sư hướng dẫn. Các tác phẩm tiếng Anh được mang vào giảng dạy và thảo luận.  Được tung hê trên New York Times, trên The Atlanta, The Washington Post, trên Paris Review, trên Yale Review, … trên internet, hàng giây hàng phút hàng ngày hàng tuần hàng tháng hàng năm … Nhìn sang thế giới sáng tác tiếng Việt Hải Ngoại thiệt là lẻ loi anh dũng ... Tôi thấy bâng khuâng nghĩa hiệp. Làm cho tôi dứt hẳn tiếng Anh xử dụng hàng ngày ra khỏi đầu.  Để quyết tâm đầu tư vào tiếng Việt . Quyết viết và suy nghĩ bằng tiếng Việt. Chỉ là máu ngựa chứng mang theo từ thuở ra đi 1975 khỏi sân trường Đà Lạt  với những giờ Việt Văn trong giảng đường Minh Thành ấy.  Bây giờ mấy chục năm nhìn lại, tôi không hề hối hận chút nào khi đã quyết tâm đầu tư vào các sáng tác Tiếng Việt thay vì dốc sức sống thẳng và đâm đầu vào sáng tác bằng Tiếng Anh toàn thời gian trong hơn 40 năm sinh sống ở Hoa Kỳ.  Tôi lớn lên và sinh sống ở Việt Nam chỉ hơn 20 năm. 

Nói chuyện danh tính ngôn thuận của Văn Chương Hải Ngoại . Một quan sát khá thú vị của tôi là trong khi chúng tôi hoan hỉ nhận mình là Nhà Văn Hải Ngoại, thì có ông Thanh Viet Nguyen, người rất nổi tiếng trên thế giới là nhà văn Mỹ gốc Việt, lại lập ra một trang web và cài cái identity của ông và các bạn Viet của ông rất ngộ. Ông viết bằng tiếng Anh và tuyên bố “Những Nhà Văn Việt Ly Hương” “Diasporic Vietnamese Artists Network (DVAN) . Theo Viet Thanh Nguyen, “Through nurturing Vietnamese diasporic writers, artists and readers, DVAN reshapes how Vietnamese people are perceived and builds an international, diasporic community of artists in conversation with Vietnamese in Vietnam and with other diasporic communities at large”. (dịch Nôm:  Qua sự nuôi dưỡng các nhà văn Việt ly hương, nghệ sĩ và độc giả, Hội Những Nhà Văn Việt Ly Hương biến tướng lại làm thế nào để Người Việt được nhìn nhận và xây dựng một cộng đồng quốc tế của những văn nghệ sĩ lý hương trong đối thoại với người Việt tại Việt Nam và với các cộng đồng ly hương khác trên thế giới”  theo (http://www.dvan.org/) (Chú ý: từ Ly Hương , tôi dịch từ Diasporic, thật ra từ này xuất xứ do người Do Thái ám chỉ tình trạng ly hương khỏi đất nước Babylonia của người Do Thái vào thế kỷ thứ 6 trước Công Nguyên).

Ông Thanh Viet Nguyen rất muốn nhận mình là “Nhà Văn Hải Ngoại – Nhà Văn Ly Hương” của nước Việt Nam.  Độc giả mà ông nhắm tới là người Mỹ hay người thế giới, không phải là độc giả Việt Nam. Có người sẽ nói tại sao lại phân biệt người đọc Việt Nam và người đọc thế giới. Đã là một người đọc thì có thể là một người đọc thế giới. Đúng. Bạn có thể là người đọc thế giới khi tâm thức của bạn và tâm thức của người viết “xử” với nhau một cách bình đẳng. Nhưng rất tiếc, tôi thấy, sự bình đẳng không - hay chưa - hiện diện trong phần lớn người đọc thế giới. Và cả người viết thế giới cũng thiếu cái tâm thức bình đẳng, khi mà các khối ngôn ngữ vốn đã bất bình đẳng. Tiếng Anh được đọc và đón nhận nhiều hơn Tiếng Việt. Một người chăm chú viết Tiếng Anh có tâm thức đến với độc giả mình, khác với một người chăm chú viết tiếng Việt.

 

Trong năm 2019 tôi chứng kiến vài tác giả trong nước lẫn ngoài nước giao sách cho các nhà xuất bản ở Việt Nam in.  Xong rồi lại chạy lên internet ịn một bản khác và phân trần là “bản này mới là nguyên bản đầy đủ hơn”.

Quyển thơ vừa xuất bản của Nguyễn Thùy Song Thanh, nhà thơ than là bị đục mất 10 bài ngoài ý muốn.  Và có những bài, chị viết cho tôi : “ổng xén đầu xén cuối tuy thích”

Ông Nguyễn Hữu Liêm dạy triết ở San Jose City College mới xuất bản sách nghe rất kêu, là quyển “Cám Dỗ Việt Nam”. Ra mắt sách khắp nơi Đà Nẵng Sài Gòn Đà Lạt Hà Nội vừa xong thì lập tức lên Facebook của mình, ịn lại bài và tuyên bố: “(Bài gốc chưa đăng trong tuyển tập Cám dỗ Việt Nam đã xuất bản ở VN).

Thế nghĩa là thế nào.

Qua hai kinh nghiệm mới xảy ra trong tháng 7 năm 2019, tôi vẫn nghĩ mức độ khả tín về cởi mở Tự Do Ngôn Luận của nhà nước Việt Nam năm 2019 là vẫn chưa tin nổi.  Mà không biết đến bao giờ mới tin nổi.

Đây là một điều thất vọng về xứ sở Việt Nam sau 40 năm hết chiến tranh. Liệu những cách mạng gia nào có khả năng thay đổi Việt Nam có nhìn ra được rằng điều cần làm một cuộc cách mạng ở Việt Nam nhất, vẫn là một cuộc cách mạng về niềm tin.

Làm sao để sách giáo khoa là sách đáng tin. Làm sao để những anh hùng dân tộc là anh hùng thật. Làm sao để một bịch đường made in Viet Nam làm một bịch đường đáng tin là ngon, rẻ, đẹp, lành mạnh. Làm sao lời đăng trên bao bì là lời nói thật về chất lượng. Làm sao để người Việt có thể hòa nhập vào nền kinh tế toàn cầu là cầm một cái thẻ tín dụng từ Việt Nam đi mua hàng nơi nào người ta cũng nhận …

Gian dối lừa đảo đang ngự trị tại Việt Nam như một nữ hoàng Cầu Muối đang  thống trị xứ sở ấy.

 

Năm qua Gió O với loạt bài mới phê bình nhà thơ và thơ Tô Thùy Yên của nhà phê bình Nguyễn Tà Cúc xuất hiện trên Gió O là loạt bài độc giả, đặc biệt độc giả trong nước, tìm đọc ráo riết. Tăng view gio-o.com đáng ngạc nhiên. Nguyễn Tà Cúc có một lối phê bình gây sự. Có những bạn văn viết email cho tôi phàn nàn nói sao lại để một lối viết phê bình như thế xuất hiện trên Gió O. Thưa rằng tôi thấy không có gì sai quấy trong xì tai của nhà phê bình Nguyễn Tà Cúc. Miễn là nhà phê bình đưa ra các bằng chứng và và lập luận minh chứng cho điều mình tả xung hữu đột.

Thời gian bay thật nhanh.  Tháng 8 năm 2018 –  tháng 8 năm 2019 . Giỗ đầu của em tôi, Lê Nghĩa Quang Tuấn.   “Em ra đi mùa thu, mùa thu không trở lại …” (nhạc Phạm Trọng Cầu) . Tôi đọc Ocean Vuong mà nghĩ  đến thơ Lê Nghĩa Quang Tuấn.  Một bên Tiếng Việt một bên Tiếng Anh.  Thơ văn của Lê Nghĩa Quang Tuấn phản ánh ám ảnh “Tính Nữ”, tính “Lành”.  Ngày nay nhiều nhà văn đồng tính nam phô bày “Tính Nữ” trong các sáng tác của họ và được ca ngợi tù tì, như trường hợp cây viết đồng tính Ocean Vuong ở văn đàn Mỹ hiện nay. Dấu hiệu này đáng chú ý.   Để mong rằng các “Tính Nữ” bắt đầu được đón nhận một cách tích cực, bình đẳng, và ngợi ca, trong đời sống nhân loại; từ lâu vốn bị chế ngự và hoành hành bởi các “Tính Đực” như tính “Ác”, tính “Dâm”.

Gió O với sự đỡ đầu của giáo sư Berkeley Nguyễn Vũ Khuyên đã tổ chức một Chiều Thơ Lê Nghĩa Quang Tuấn vào chiều chủ nhật 25.8.2019 tại  Berkeley để tưởng nhớ tài hoa Lê Nghĩa Quang Tuấn khi lìa bỏ trần gian đúng một năm .

Cuộc triển lãm tranh Võ Đình đã được nhà thơ Phan Tấn Hải nồng nhiệt quảng cáo giúp cho trên Việt Báo trước đây, nay có vẻ khó thực hiện . Lý do chủ quan là hiện sức khỏe nhà văn Trần Thị Lai Hồng yếu. Chị vợ sức khỏe không dồi dào nên tranh chồng không ai phụ. Chị cũng đã dời từ Florida về California. Tôi rất muốn đưa một số tranh của Võ Đình lên Gió O và bán giúp cho chị Trần Thị Lai Hồng. Nhưng loay hoay mãi vẫn chưa làm được, và không biết phải làm như thế nào cho thích hợp. Tôi biết nhà văn Trần Thị Lai Hồng cũng rất muốn bán bớt những tranh của họa sĩ Võ Đình. Không ai giữ tranh tốt cho bằng người mua tranh ái mộ tài hoa của người họa sĩ.

Tết Con Tý 2020 năm nay Gió O phóng bài của nhà văn Phan Thanh Tâm và nhà văn Đoàn Nhã Văn viết về họa sĩ nhà văn Võ Đình . Bài của nhà văn Phan Thanh Tâm mới, và bài của nhà văn Đoàn Nhã Văn đã cũ . Nhưng vì trước đây bài này bị tin tặc phá nát, nay nhờ nhà văn Đoàn Nhã Văn gửi cho, nên tôi đưa lên lại.

Trong năm qua tôi nhận được một tin buồn trễ tràng, là nhà văn Ngô Văn Tao đã qua đời tại Canada vào tháng Chín năm 2017! Không một thông báo. Cho đến nay tôi cố liên lạc với gia đình những vẫn chưa được. Gió O sẽ làm một số đặc biệt tưởng nhớ nhà văn Ngô Văn Tao khi tìm thêm được thông tin về sự ra đi của anh, một trí thức tài hoa đáng nhớ của Văn Học Hải Ngoại .

Số Xuân Con Chuột của Gió O này dùng lại những ảnh bảnh của nhiếp ảnh gia Hoàng Huy Mạnh. Những ảnh chụp các chú chuột leo quanh dưa hấu hay trong miệng chén hạt dưa. Các ảnh này đã dùng cách đây 12 năm, Xuân Con Tý trên Gió O năm 2008. Không ngờ số Xuân ấy trúng phùa tin tặc nặng nhất. Gần như các bài vở của số Xuân Con Chuột 2008 đã ấy mất hết. Vì vậy Gió O rất sung sướng dùng lại các ảnh ấy để vinh danh công trình thu ảnh của Hoàng Huy Mạnh xứ Cao Bồi Houston vào số Tết năm nay.

Canh Tý 2020 đi một vòng 60 năm Canh Tý 1960, với cái bìa báo Xuân bất hủ của nhật báo Tự Do ở Sài Gòn thời Ngô Đình Diệm. Bìa báo Xuân Tự Do năm 1960 thủ đô Sài Gòn năm ấy có vẽ bức họa 5 con chuột đục khoét một quả dưa hấu. Tranh của họa sĩ Nguyễn Gia Trí thời đó gây đình đám. Vì đang là chế độ Ngô Đình Diệm mà lại có tin đồn là 5 con chuột ấy ám chỉ 5 "con chuột" anh em nhà họ Ngô tham quyền cố vị. Gồm Ngô Đình Thục, Ngô Đình Diệm, Ngô Đình Nhu, Ngô Đình Cẩn, và bà Trần Lệ Xuân (vợ ông Ngô Đình Nhu). Lịch sử sang trang. Hai ông Ngô Đình Diệm và Ngô Đình Nhu đã bị chính quyền Mỹ và các chú quân đội ngu ở Miền Nam ám sát vào năm 1963.  Mà trước đây ông Ngô Đình Diệm từng được Mỹ nuôi ở Mỹ một thời gian từ 1951 - 1954 rồi Mỹ mới đưa về Việt Nam biến ông thành một vị tổng thống thời Đệ Nhất Cọng Hòa – 1955 -1963 trong Nam, thời Quốc Cọng phân tranh 1954-1975 tại Việt Nam.


Bìa báo Xuân Canh Tý 1960 của nhật báo Tự Do do ông Phạm Việt Tuyền làm chủ nhiệm,
phát hành tại thủ đô Sài Gòn của nước Việt Nam Cọng Hòa

 

 

2020 là năm con chuột, năm Canh Tý, nên câu đối của Gió O là:

Nửa đêm giờ tí canh ba
Canh chừng chuột tí sục vào nồi canh
Canh ba giờ tí nửa đêm
Rình trông lũ chuột vờn quanh miệng bình

Câu đối trên bị than là câu đối khó! Có lẽ vì vậy mà cho đến nay chúng tôi chưa nhận được câu đối đáp nào.  

 

(còn tiếp)

Lê Thị Huệ