Xuân Dó 2016



Thế Dũng

 

nhang khói khứ hồi

 

Không ai biết  nhưng ḷng ḿnh tường tận

Những đ̣n đời vinh nhục  lung linh

Khói thuốc khói bom  như đang thiêm thiếp

Trong lọ tro kẻ đoản thọ chung t́nh

 

Con cái  ḿnh vẫn tha hương bươn trải

Không như năm xưa ta lầm lũi lạc đường

Khi chợt khóc câm khi cười  vỡ  cốc

Nhang khói khứ hồi một thủa Trường Sơn

 

 

 

chấp hết cam go

 

Vân vi ḥ hẹn nỗi đồng hương

Người đă đón ở đường  số bảy

Bao giông gió hết đắn đo e ngại

Nỗi Đông Đoài lận đận tới Warszau

 

Cờ số phận chưa thích vào chung kết

Người  xứ Đông ưa hát khúc giang hồ?

Ai biết trước ngă năm hay ngả bẩy

Đă phong trần th́ chấp hết cam go

 

 

nhà hàng Napoleon  ở ngoại ô Warzava

 

Ở cổng vào người ta bầy những khẩu pháo xạm khói

Những cỗ xe gẫy nát và chiến cụ ngổn ngang

Trước khi giới thiệu thực đơn

Người ta cố t́nh dọn ra một cuộc chiến cũ ?

 

Bên trong, ánh sáng rất mờ ảo

Bàn ghế cổ xưa đón đưa hoang vắng

H́nh như có đôi lời mời ân cần

Của hai người đàn bà luống tuổi

 

Chợt cảm giác đồ ăn ở đây không tươi

Chúng tôi cảm ơn, trở ra chụp ảnh

Với cái bánh xe ngă vào khẩu pháo gẫy

Và những thanh gươm váng vất oan hồn

Đặc sản ở đây là kỷ niệm buồn…

Về một mối t́nh xua tan gươm súng?

 

 

dù đôi khi nghi ngại sự bất tử

 

Trong vườn tưởng niệm Chopin

Ngôi nhà gỗ đă được gia cố

nội thất trầm mặc vẫn đưa tôi về miền thơ ấu

Mười hai tuổi tôi đă len lén ch́m vào nỗi buồn Chopin

Thảng thốt nh́n nhạc vàng bị  đàn áp và bị bỏ tù 

cùng với tuổi mười sáu đầy sầu muộn

Mà ngửa mặt bất lực  thấy thiên thai vời vợi cao xanh

Chopin có thời bị cấm ở quê tôi

May mà  không ai biết  

tôi đă thầm yêu ông.

 

Dù đôi khi nghi ngại sự bất tử

lúc ba sáu tuổi tôi lại chân thành tặng nhạc vàng,

và nhạc tiền chiến cho ông bạn tỉnh ủy viên  trước phút ly hương

với những dư âm, buồn tàn thu và những suối mơ

Sau  nỗi buồn chiến tranh và nỗi đau hậu chiến

nhiều người  càng mê đắm Chopin

H́nh như năm 1980, Đặng Thái Sơn đă vô địch thế giới

khi tŕnh diễn Chopin như kể số phận ḿnh.

Lúc sinh thời chưa chắc ông đă khao khát sự bất tử

Nhưng tôi tin t́nh yêu Chopin đă từng làm tắt lửa chiến tranh bạo tàn ở đâu đó ?

Ông đoản thọ ở tuổi 39 v́ bệnh lao thật sao?

H́nh phạt của định mệnh hay là những cơn sốt thiên tài ?

 

Dù sự bất tử bao giờ cũng mong manh

Tôi vẫn mua những di chúc âm thanh làm kỷ vật

Trong suốt những tháng năm phiêu bạt

Sau bao nhiêu ly tán thất thoát v́ chuyển nhà, v́ bị lừa đảo, cướp giật,

Chopin  luôn ở lại với tôi như một duyên nợ

 

Không hề đoái tâm tới sự bất tử

trong nhà thờ đầy nắng

đang tưng bừng hôn lễ lúc hoàng hôn

Tôi vẫn ngơ ngác đi t́m bức tường lưu giữ trái tim ông

Vẫn ôm em hôn  thảng thốt nỗi đời

chợt thấy chúng ḿnh đều ngớ ngẩn

C̣n bức tường nào lưu giữ trái tim Chopin tươi sống

Như những lồng ngực Việt tơi bời nắng gió tha hương ?

 

Dù đôi khi nghi ngại sự bất tử

Tôi vẫn tin Chopin luôn hạnh phúc trong băo tố và bất an!

Không phải v́ cha Pháp, mẹ Ba Lan.

mà v́ Trái tim ông không thể hóa đá.

Âm nhạc của ông không ngừng phục sinh

có thể tái thiết nhiều tâm hồn tan nát 

thậm chí có thể biến tuyệt vọng thành hy vọng

 

Dù đôi khi nghi ngại sự bất tử

Tôi vẫn tin bất luận ở nơi nào:

Trái tim Chopin không thể hóa đá !

 

 2012

 

Thế Dũng

 

www.gio-o.com/TheDung.html

 

© gio-o.com 2016