gio-o.com số đặc biệt Tết Rồng Vàng 2012


photo:http://www.tienphong.vn/

 

 

Y Ban

Khi ḷng tốt không được đặt đúng chỗ

truyện mini

 

Mùng 2 tết Dương Xuân đưa con gái vào đền thờ Chu Văn An để xin chữ. Năm nay con gái thị thi tốt nghiệp lớp 12. Đền thờ đông người. Đất này dân sính chữ. Bởi chữ bây giờ cũng làm ra tiền. Chữ c̣n làm sang cho con người nữa. Hai mẹ con Dương Xuân chen vào bàn đặt lễ. Bỗng nhiên tim Dương Thị như ngừng đập. Tai thị ù lên. Đầu thị bốc khói mù mịt. Mồm thị khô khốc. Trên cái bàn đặt lễ trống trơn. V́ sao cái bàn dặt lẽ lại trống trơn. Đây là sự khác biệt lớn với các chùa chiền ở nơi đây. Các chùa chiền th́ trong những ngày đầu năm đầy ắp lễ vật, không c̣n một chỗ trống để mà đặt lễ vật. Lễ vật của người nọ đặt chồng lên của người kia. V́ thế mà đă có những vụ đánh chửi nhau. Người bị người kia đặt lễ vật lên trên lễ vật của ḿnh chửi rằng: Lễ vật tầm thường của mày mà dám đặt lên trên lẽ vật của tao à? Để các ngài lại nhầm tưởng rằng lễ vật của tao tầm thường như của mày à? Người kia căi rằng: Sao mày dám bảo lễ vật của tao là tầm thường. Chính lễ vật của mày mới tầm thường không đáng được dâng lên cho các quan ngài. Thế rồi thành đám chửi nhau to. Có khi c̣n đánh nhau nữa. ở đền thờ này người ta không dâng lễ vật. Khi c̣n sống ông thánh đă từ quan về ở ẩn nên khi chết thành thánh ông đâu cần lễ vật. V́ thế người ta không dâng lễ vật chỉ để một chút kim ngân vào ḥm công đức để thủ từ nhang khói quanh năm.

Cái bàn lễ vật trống trơn lễ vật nhưng lại lù lù một cái ví. Dương Xuân định kêu to: cái ví của ai để quên. Nhưng mồm thị không mở ra được. Thị nh́n những người xung quanh. Không ai để mắt tới cái bàn đặt lễ cả. Họ đang hướng cả vào ngai của ông thánh để nói lên những điều họ cầu khấn. Dương Thị áp sát vào cái bàn đặt lễ. Thị rút trong túi một tờ tiền để lên lên bàn. Rồi như tiện tay cầm luôn chiếc ví của ḿnh để cạnh đấy. Dương Xuân không c̣n ḷng dạ nào để mà khấn vái nữa. Thị lủi ra ngoài định bụng t́m ban tổ chức. Bỗng có một kẻ xông đến bên Dương thị chỏ tay vào cái ví thị đang cầm trên tay nói gằn giọng nhưng không quát to: mụ kia sao dám móc ví của ta. Dương Xuân đờ người nhưng lại không lạc vía. Thị nh́n vào mặt cái người đang chỏ tay. Cái mặt người đàn ông đó trông chẳng tử tế ǵ. Dương Xuân hỏi: ví nào của anh, anh đi với tôi ra ban tổ chức phân rơ phải trái. Người đàn ông nghe nói đến ban tổ chức bèn lủi mất.

 Con gái Dương Xuân chứng kiến câu chuyện bèn cự mẹ: mẹ lấy ví của người ta à? Dương Xuân hỏi lại con gái: con thấy mẹ giống kẻ trộm lắm à? Con gái không trả lời hỏi lại: mẹ lấy ví của người ta à? Dương Xuân bảo con gái: mẹ con ḿnh sẽ ra ban tổ chức để giao lại cái ví này. Bây giờ con cầm lấy cái ví mở nó ra đi. Mẹ tin chắc là trong ví không c̣n tiền nữa đâu nhưng sẽ c̣n giấy tờ của người mất ví. Ta sẽ đến ban tổ chức để giao cho họ, họ sẽ trả lại người mất. Giấy tờ quan trọng hơn tiền bạc nhiều con ạ. Con gái Dương Xuân mở ví ra theo lời mẹ. Trong ví chỉ có 7.000 đồng tiền lẻ, không có giấy thờ nào. Dương Xuân bảo con gái: con cầm tiền bỏ vào ḥm công đức đi, rồi vứt cái ví đi. Bọn trộm nó ranh ma rồi, nó lấy luôn cả giấy tờ để kiếm tiền chuộc. Con gái Dương Xuân lẩm bẩm: mẹ chỉ hay làm những chuyện dại dột. Nếu lúc năy là người mất ví thật người ta cứ đổ cho mẹ ăn cắp th́ sao. Dương Xuân nghĩ ngợi thấy con ḿnh nói đúng quá. Không biết ông thánh có chứng dám cho tấm ḷng của Dương Xuân hay không. Chứ quả là Dương Xuân không có ḷng tham. Chỉ sợ người khác có ḷng tham.Nhiều bận Dương Xuân nhặt được ví tiền của người khác, có nguyên cả giấy tờ với mấy triệu đồng. Dương Xuân gọi đến trả, được mấy lời cám ơn. Dương Xuân vui lắm.

 

Ô hô, hoa mừng và ḷng lợn

 

Một cơ quan nhà nước làm lễ kỷ niệm 50 năm ngày thành lập. lễ làm to lắm. Thuê hẳn một nhà hát 1.200 chỗ ngồi. Nhưng khách mời chỉ có khoảng 500 người. Mà ở đây người ta có cái tục( lệ ) đến lấy quà xong mắt trước mắt sau lỉnh ngay. V́ vậy mà người dự từ đầu đến cuối chỉ là người cơ quan với lèo tèo vài quan khách. Vậy nên rơ khổ cho mấy cô ca sĩ, được xếp cuối chương tŕnh để giữ khách, cứ gân cổ hát cho các hàng ghế trồng nghe.

Ở ngoài hành lang nhà hát hoa chất kín. Chỉ đếm những lẵng hoa lớn đă tṛn một trăm. Hoa tươi roi rói, hoa thật, không độn giấy để chứng tỏ sự sành điệu của chủ nhân. Mỗi lẵng hoa như vậy ít nhất cũng phải ba trăm ngàn đồng.

Lễ kỷ niệm đă thành công. Chủ chịu chơi, khách cũng chịu chơi nhưng là cuộc chơi nửa chừng chơi vơi. Những người khách tử tế cuối cùng chưa rời khỏi nhà hát th́ bỗng đâu ập đến một toán người, phút chốc dọn hết cả 100 lẵng hoa. Nhân viên cơ quan, có người muốn mang một lẵng hoa về pḥng làm việc bèn ra bê một lẵng th́ bị toán người kia chặn lại, trợn mắt quát, ai cho lấy, người ta đă bán lại cho tôi rồi.

Trưa ngày thứ hai đầu tuần, tức là sau vài ngày diễn ra lễ kỷ niệm, bữa cơm trưa của cơ quan có thêm một đĩa ḷng lợn. Người nọ quay hỏi người kia, sao hôm nay có ḷng lợn. Người này lắc đầu, người kia bảo không biết. Thôi th́ cú chén đi đă.

Cuối tuần cơ quan họp toàn thể để rút kinh nghiệm về lễ kỷ niệm. Thủ trưởng nói: Lễ kỷ niệm của chúng ta đă thành công tốt đẹp. Tôi nhận được nhiều tin nhắn của bạn bè, đối tác khen về lễ kỷ niệm của chúng ta rất hoàng tráng. Nhưng cũng có một vài sai sót cần rát kinh nghiệm. Chúng ta sẽ khen thưởng một số tập thể và cá nhân đă có thành tích trong lễ kỷ niệm. Đầu tiên phải kể đến khối văn pḥng đă có sáng kiến, không trở hoa về cơ quan mà cho quay ṿng luôn. Đỡ lăng phí, tiết kiệm được theo đúng chủ trương của nhà nước. Đấy bữa trưa thứ hai suất ăn của các đồng chí có thêm đĩa ḷng lợn là do chúng ta bán 100 lẵng hoa được hai triệu..

 



Ô hô, con giải mang trọng trách cao cả trên mu

 

Trên một giải đất rộng, có một cái hồ nhỏ. Trong cái hồ nhỏ này có một con giải. Con giải có h́nh dáng giống con rùa. Và một truyền thuyết. Truyền thuyết kể lại rằng, trên giải đất này khi giặc ngoại xâm xâm chiếm một con rùa đă nổi lên trên hồ để dâng vua gươm báu. Vua đă dùng thanh gươm đó giệt hết giặc ngoại xâm. Một lần, khi đất nước đă thanh b́nh vua đang du ngoạn trên hồ th́ rùa nổi lên đ̣i lại gươm báu. Truyền thuyết đó đă có từ hàng ngh́n năm rồi. Nay ở giải đất này không c̣n ông vua nào nữa. Nhưng vẫn c̣n cái hồ và con giải.

Câu chuyện bắt đầu khi ḷng hồ bị thu hẹp dần bởi bùn đất và rác thái, con giải không c̣n  khí O2 ḥa tan trong nước bèn nổi lên mặt nước để thở. Một người chụp ảnh dạo trên bờ hồ chụp ảnh được đầu con giải có cái đốm trắng nổi nhô hẳn trên mặt nước. Người chụp ảnh dạo rửa tấm ảnh rồi khoe với ông hàng xóm.

Ông hàng xóm vốn là một thầy giáo dạy văn. Thầy không văn hay chữ tốt mà chỉ giỏi sinh chuyện. Thầy thích một cô giáo dạy sinh vật xinh xắn. Cô lại không thích thầy. Thầy bèn ŕnh lúc cô vào nhà vệ sinh công cộng ( chung cả nam và nữ) thầy cũng vào theo rồi hô ầm lên là cô ŕnh làm điều mờ ám với thầy. Cô giáo dạy sinh vật xấu hổ phát ốm lên phải nghỉ dạy học hàng tuần. Sau đó thầy lại thích cô thủ quĩ. Cô thủ quĩ cũng không ưa thầy. Thầy bèn kiện cô thủy quĩ không trả lại thầy tiền thừa. Chẳng là tiền lương của thầy có số lẻ 350 đồng, cô thủ quĩ nghĩ đó là số tiền nhỏ nên không trả lại cho thầy. Theo nguyên tắc tài chính th́ thầy kiện thế cũng đúng. Nhưng cả trường tránh xa thầy như tránh tà. Thầy dậy văn cũng đẹp trai vậy mà không lấy nổi một cô giáo nào, phải lấy một cô nông dân làm vợ. Thầy ở nhờ nhà vợ, mở thêm hàng sáo. Hàng sáo rủng rỉnh tiền hơn đi dậy học nhiều. Thầy ở nhà nhiều hơn ở trường. Trường thầy v́ thế mà yên ổn. Rồi bỗng dưng thầy được lên báo. Tên thầy được nhắc ở chuyên mục người tốt việc tốt. Vỏn vẹn mấy ḍng thế này: Ngày ấy tháng ấy giờ ấy thầy giáo Ngờ đă bắt được 2 chỉ vàng ở chỗ này, xă nọ. Ai có số vàng bị mất nói trên đến gặp thầy Ngờ để lấy lại.

Thầy Ngờ bèn mua lại tấm ảnh của người chụp ảnh dạo với giá rất cao. Thầy c̣n bắt người chụp ảnh dạo viết tờ giấy cam kết không phải ḿnh chụp bức ảnh đó mà là của chính thầy Ngờ chụp. Người chụp ảnh dạo được tiền nhiều là thích bèn viết giấy cam kết luôn. Thầy Ngờ bèn viết một bài báo nhỏ kể lại truyền thuyết xưa. Kết thúc bài báo thầy viết thêm mấy ḍng: Khi đất nước phát triển rùa thiêng lại nổi lên. Thầy gửi bài báo cùng với ảnh con giải nhô đầu lên mặt nước cho một tờ báo N. Ban biên tập tờ báo N cắt hết phần truyền thuyết cũ chỉ để lại ḍng: Khi đất nước phát triển rùa thiêng lại nổi lên với tấm ảnh con giải. Thầy Ngờ được trả nhuận bút cao hơn số tiền thầy mua lại tấm ảnh của người chụp ảnh dạo. Thầy bèn mua hẳn cái máy ảnh xịn và xin nghỉ hưu trước tuổi chỉ để dạo quanh bờ hồ chờ con giải tḥ đầu lên là chụp. Thầy chộp được mấy lần con giải nhô đầulên mặt nước để thở. Thầy bèn rửa những bức ảnh đó thành hàng trăm bức. Thầy bày trên bờ hồ để bán cho mọi người. Sau thầy lại c̣n mang vào trường học bán cho học sinh. V́ là rùa thiêng nên các thầy cô giáo bảo các em học sinh phải mua. Thầy kiếm được bội tiền

Nước hồ càng ngày càng ô nhiễm, con giải nhô đầu lên thở càng nhiều. Không chỉ báo N mà c̣n báo G, báo V, báo P...đều th́ nhau đăng ảnh con giải với ḍng chú thích, giờ này ngày ấy rùa thiêng lại nổi lên. Mỗi lần rùa thiêng nổi lên là báo hiệu đất nước ngày càng thịnh vượng. Và tất nhiên thầy Ngờ không c̣n độc quyền chụp ảnh con giải nước. Có nhiều phóng viên chuyên nghiệp cũng đi quanh hồ để chộp ảnh con giải.

Hiện tại chỉ trong ṿng một tháng mà con giải nổi lên những 5 lần. Báo chí vẫn đưa tin cả 5 lần. Trong 5 lần đó có một báo tường thuật như sau: Cụ rùa có vẻ mệt mỏi lắm rồi. Cụ chậm chạp bơi vào gốc cây ven hồ và từ trong mũi cụ phun ra ḍng nước xanh đặc quánh. Một lúc sau cụ từ từ lặn xuống nước..Từ bài tường thuật đó của báo chí các nhà khoa học vào cuộc. Họ t́m cách để cứu cụ rùa. Bởi v́ cụ rùa mang trên mu một trong trách vô cùng lờn lao là, một lần cụ nổi lên th́ đất nước thịnh vượng. Phen này cụ mà chết th́ không biết đất nước sẽ ra sao?

 

Đồng tiền chết

Thị là người đàn bà tham lam nhưng không gian giảo. Thị làm nghề quét rác. Buổi chiều khi vào ca làm việc của thị th́ có một đám tang đi qua. Mắt thị sáng lên khi thị nh́n thấy lẫn trong những đồng tiền âm phủ có những đồng tiền dương phủ. Những đồng tiền có mệnh giá 200 đồng. Có điều thị hơi lạ. Giờ này cũng là giờ của giới lô đề vậy mà những đồng tiền mệnh giá 200 kia vẫn được nằm im trên mặt đường để chờ những nhát chổi của thị. Thị không nỡ lia nhát chổi vào các tờ tiền. Thị cúi xuống nhặt chúng lên với một niềm vui sướng nho nhỏ và một sự hân hoan cũng nho nhỏ. Bởi v́ những đồng tiền mệnh giá 200 được làm trên giấy cot ton và c̣n rất mới. Thị rất yêu những đồng tiền được làm trên giấy cot ton. Đồng mệnh giá 200 có màu rất nền nă. Trước đây thị thường gom chúng mỗi khi đi chợ, cất vào một nơi để đến tết đi chùa. Mỗi khi có được một đồng tiền mới th thường ngắm ngía, xuưt xoa măi. Trước đây cũng hiếm khi th́ có được một đồng tiền mới. Vậy mà bây giờ chỉ nội trong 30 met đường thị quản lư thị đă nhặt được hơn một chục tờ tiền mới mệnh giá 200. Thị cẩn thận cất những tờ tiền mới vào trong túi áo.

Chồng thị làm xe ôm, bị tai nạn. May có mũ bảo hiểm nên đầu lâu không việc ǵ. C̣n hai chân bị xe buưt cán nát. Nhà thị đâm vào cảnh cùng quẫn. Những đồng tiền khó nhọc của thị nướng hết vào thuốc thanh cho chồng. Thằng con trai thị học lớp 5 hỏi thị: mẹ ơi, giọt mồ hôi sa những trưa tháng sáu là ǵ. Thị đang chổng mông nhóm lửa để sắc thuốc cho chồng bèn ngửng mặt lên bảo con: Con nh́n mặt mẹ đây này, giọt một hôi sa đây này. Thằng con trai bảo: Thế th́ cứ bảo là vễ văi mồ hôi mẹ nhỉ. Sắc xong thuốc bê lên cho chồng thị mới đi nấu cơm cho con. Gạo trong thùng hăy c̣n. Rau với thức ăn th́ đă hết sạch. Ví tiền của thị cũng trống trơn. Thị chợt nhớ những đồng tiền mệnh giá 200 để trong ngăn kéo bàn. Thị đắn đo không muốn tiêu chúng v́ đă định để đến tết đi lễ chùa. Thị chợt nh́n sang thằng con trai. Con trai thị gầy nhẳng. Thị không đắn đo nữa. Thị lấy sấp tiền trong ngăn tủ ra. Thị săm sỏa đi ra chợ. Thị đến hàng trứng gà. Thị hỏi giá. Chị hàng trứng bảo nh́n rưởi một quả. Thị bảo cho thị hai quả. Chị hàng trứng nhặn hai quả cho vào túi bóng đưa cho thị. Thị đếm tiền trả chị hàng trứng. Ba ngh́n đồng là 15 tờ mệnh giá 200 đồng. Thị đưa cho chị hàng trứng. Chị hàng trứng gạt phắt, không lấy tiền này. Thị ngơ ngác, tiền thật chứ có phải tiền giả đâu mà không lấy. Chị hàng trứng gắt lên, tiền này ai tiêu nữa mà lấy. Cô hàng ốc bĩu môi, tờ 500 c̣n chả ai muốn cầm nữa là tờ 200. Thị đứng ghệt mặt ra một lúc rồi yếu ớt thanh minh, tiền này nhà nước vẫn lưu hành đấy chứ, có ai bảo là không được lưu hành nữa đâu. Nghe thị thanh minh như vậy chị hàng trứng như nổi cơn tam bành, giật ngay hai quả trứng lại, không có tiền th́ thôi đừng mua, đă bảo rằng tiền này không lấy, lấy cũng có tiêu được đâu, bà không ra đường mà xem, tiền này rơi đầy đường có ai cúi xuống nhặt đâu, đến cả dân chơi đề nó c̣n chả thèm nhặt để xem đầu, đít nữa là, tiền này chỉ rải đám ma thôi, đồng tiền này bị khai tử rồi, đố bà đến hàng nào ở cái chợ này nó nhận tiền này nhà bà. Thị chưng hửng quay đi. Thị đến hàng hành mua 500 hành. Thị không có chấp nhưng quả là thị cần mua hành. Thôi th́ không có trứng nhưng phải có ít hành hoa. ở nhà thị c̣n một chút mỡ. Thị sẽ rang cơm lên cho con. Không có trứng th́ cho thêm hành hoa sẽ ngon. Thi mua 500 đồng hành hoa. Thị đưa 3 tờ mệnh giá 200. Bà bán hành giăy lên, không lấy tiền này đâu, giờ c̣n ai tiêu tiền này nữa mà lấy, tờ tiền này khai tử lâu rồi, hâm thế không biết à.

Thị buồn bă quay về. Thị không hâm. Chỉ có điều những đồng tiền thị nhặt được là tiền chết. Nếu là tiền sống chắc thị chả nhặt được.

 

Y Ban

 



( trích từ tập truyện mini
Này Hỏi Thật Đă Nh́n Thấy Ǵ Chưa Đấy
của Y Ban
Nhà Xuất Bản Trẻ phát hành)

 

http://www.gio-o.com/YBan.html

 

© gio-o.com 2012