gio-o.com số đặc biệt Tết Rồng Vàng 2012

 

 

Vơ Chân Cu

Chp tay ḍng đời

tản mạn nhiều kỳ

 

“Cho tới bây giờ mầy vẫn chỉ là người chắp tay nh́n ḍng đời ! ”

Câu kết luận  của một người  bạn lúc tan tiệc cuối năm không hiểu là lời khen hay chê.

Nhưng nếu nhận xét ấy đúng th́ cũng là điều hay !

                     “Đây là chốn nương mây và cậy nguyệt,

                     Đàng chờ xe, sông nước ước mong thuyền

                     Tịch dương liễu không biết ḿnh đang biếc

                    Tương tư trời, tương tư nhạc triền miên…                                    

Đoạn mở đầu bài thơ thi sĩ Yến Lan viết thuở c̣n rất trẻ về quê hương B́nh Định của ḿnh.  Người sau, dù căn cứ vào h́nh tượng và nhạc điệu xếp nó vào loại thơ tượng trưng hay siêu thực trong những năm mở đầu của thời “Thơ mới”, th́ đó vẫn là những câu thơ hay nhất cho đến bây giờ.

 

       Thời suy tàn

Đầu thế kỷ 20, khi Nho học suy tàn, chữ quốc ngữ lên ngôi th́ “giỏi làm thơ” không c̣n là một trong những điều kiện để tiến thân trên đường khoa bảng, quan lại. Nhưng trong chương tŕnh giáo dục ở Miền Nam sau 1954, môn Việt Văn vẫn được coi trọng hàng đầu. Ở lớp đệ lục (lớp 7 sau này), học sinh đă bắt đầu làm quen với nền văn học cổ. Trong đó có phần phân tích, lư giải khá kỹ về các thể thơ, từ Đường luật đến song thất lục bát, và tất nhiên cả lục bát đặc thù của người khắp mọi miền. Sự mầu nhiệm của ngôn ngữ được thểt hiện qua vần điệu. Học sinh giỏi phải thuộc cách gieo vần. Tôi bắt đầu hiểu rằng nếu biết diễn tả, th́ sau các quy luật như “Nhất Tam Ngũ bất định, Nhị Tứ Lục phân minh”,  văn vần sẽ tạo được sự kỳ diệu trong ngôn ngữ.

Đô thị Quy Nhơn h́nh thành tại cửa vịnh h́nh tam giác, hai cạnh là những dăy núi. Khu trường Cường Đễ cũ nối liền với công viên trung tâm là những nền cát đầy những thực vật dại, nhiều nhất là keo gai và cây tảo nhơn có trái hấp dẫn với tuổi học tṛ. Học sinh nam nữ tụ tập chơi từng nhóm riêng. Phổ thông là tṛ đuổi bắt. Tuổi mới lớn, bọn trai nghịch có màn ŕnh, lén chạy đến bịt mắt các bạn gái rồi chạy trốn. Tất cả đều hồn nhiên. Tôi và một số thích môn quốc văn th́ ở một góc riêng. Chúng tôi thách đố nhau xem ai có thể gieo vần được thành những bài thơ thất ngôn, ngũ ngôn hay tứ tuyệt, và cả những câu thơ lục bát “bằng bằng, trắc trắc, bằng bằng…” Từ năm đệ Ngũ (lớp 8), thầy giáo bắt đầu cho làm quen với thơ văn chữ nôm với những Nguyễn Trăi, Nguyễn Du…để chuẩn bị cho chương tŕnh văn học chữ quốc ngữ của những Nguyễn Khuyến, Trần Tế Xương để tới các thế hệ của Tảen Đà, Phan Bội Châu và nhóm Thơ mới, Tự lực Văn đoàn sau đó…(Qua chương tŕnh Trung học đệ nhị cấp, các bài học căn bản này sẽ được nâng cao).

Là chốn “nương mây và cậy nguyệt” nên từ chương tŕnh học ấy, nhiều “bút đoàn”, “thi văn đoàn” sơ khai đă ra đời. Thành phố Quy Nhơn từ năm 1965 là đô thị lớn thứ 3 chỉ sau Sài G̣n, Đà Nẵng nên cũng phát triển về văn hóa, giáo dục. Trường Sư phạm đào tạo giáo viên tiểu học, thu nhận giáo sinh giải Miền Trung từ Huế trở vào được lập ra. Thêm hệ rhống trường Kỷ thuật mới mở, nhận học sinh từ lớp đệ ngũ. Năm 1966, Nguyễn Lương Vỵ từ Tam Kỳ vào học Kỹ Thuật Quy Nhơn, quen Hồ Ngạc Ngữ ở lớp học nên kết bạn với nhóm Hồn Quê của tôi, Ngữ và Lê Xuân Tiến (lúc này là Lê Phiên Vươn)…Sau vài tháng chép tay, chúng tôi kháo nhau gửi bản thảo vào đăng các báo, tạp chí ở Sài G̣n, rồi gửi thư giao lưu khắp các bút đoàn ở Sài G̣n và các tỉnh. NLV ở nhờ nhà người chú. Ở đó có một cô gái học cùng lứa chúng tôi mà anh gọi là “cô”. Cô này khá xinh xắn, mua hát hay nên cả Ngữ và Tiến đều hay đến để kiếm cớ giao lưu. Những bài thơ t́nh học tṛ đầu tiên đă ra đời…Khi lên Trung học đệ nhị cấp, đa phần các “bút đoàn” đều tự giải tán v́ ai nấy bắt đầu lớn xồ, và đă có bài đăng ở các báo, tạp chí Sài G̣n.

Các thi sĩ nổi tiếng trước đó ở đất Quy Nhơn và Miền Trung, người th́ bị bệnh nan y (Hàn Mặc Tử, Bích Khê), người lăng mạn “quá trớn” hoặc gần như hoang tưởng (Xuân Diệu, Chế Lan Viên..), nên đa phần các bậc cha mẹ lúc này không khuyến khích con ḿnh theo nghiệp văn chương. Nên chúng tôi dù đă sáng tác đầy tập vở, nhưng phải giấu đi để phụ huynh thấy ḿnh chỉ lo học tập, thi đậu lấy mảnh bằng, nếu không sẽ rơi vào cảnh “rớt tú tài, anh đi trung sĩ…”

Chiến sự ngày càng lan rộng, quân đội Hoa kỳ và đồng minh Đại Hàn hiện diện đông hơn. Quê mẹ tôi ở vùng núi sát biển bên kia đầm Thị Nại. Cứ vài ngày nhà lại nhận được tin có một người quen  chết v́ bị Việt Cộng ám sát, hoặc do “quân đội” đi càn. Rồi, những người dân quê chèo thuyền qua thành phố tham gia biểu t́nh, chính quyền đưa máy bay trực thăng ra, bắn xối xả, máu loang đỏ mặt đầm. Chiến tranh là một thứ “tai trời”, khó ai tránh được. Thân phận con người như bèo bọt…Nhưng chẳng hay ho ǵ cái chuyện giết chóc nhau. Tôi tự nhủ ḿnh đừng bao giờ nên dùng ng̣i bút để ngợi ca cái ác.

Mùa xuân rồi cuối mùa hè năm Mậu Thân (1968) diễn ra những cảnh  rợn người. Xác Việt Cộng được kéo ra bày phơi giữa phố để người dân đến xem. Ở các vùng nông thôn, các viên chức “quốc gia” bị ám sát liền bị du kích cắm cọc cốt xác dựng đứng, hay đeo “bản án” thả trôi ra đầm Thị Nại cho song cuốn. Các học sinh trung học ở nhiều trường sau khi bị lôi kéo xuống đường “hoan hô”, “đả đảo” cũng chia thành nhiều nhóm: phản chiến, thân cộng, hoặc ủng hộ chính quyền. Năm này, vừa lên lớp đệ Nhị ban C, tôi gặp phải một sự cố khó xử. Tại cuộc họp Ban đại diện các lớp toàn trường, chính vị giáo sư hướng dẫn lớp đứng ra cử tôi làm trưởng ban báo chí toàn trường ! Tôi rất biết ơn vị thầy này, v́ trong những năm dạy đệ nhất cấp đă hướng dẫn học sinh khá kỹ về chương tŕnh văn học sử và niêm, luật các thể thơ. Nhưng làm trưởng ban báo chí có nghĩa là đứng chân Ban đại diện học sinh, phải biểu lộ thái độ trước các sự kiện chính trị. Nên tôi cương quyết từ chối không nhận chức. Từ đó, vị giáo sư hướng dẫn và một số thầy, bạn nh́n tôi với ánh mắt thiếu thiện cảm, cho rằng tôi tự cao “đă nổi tiếng”.

 

Hai người thầy

Tuổi sắp vào đời, tâm hồn nhiều ước mơ phiêu lăng. Lấy lư do chuyện “trục trặc” ở nhà trường, tôi thuyết phục được cha mẹ cho tôi vào Sài G̣n để học tiếp. Nhờ sự giới thiệu khá đặc biệt, và có lẽ cũng căn cứ vào học bạ, trường trung học công lập Chu Văn An đồng ư cho tôi vào lớp, trễ 1 tháng sau khai giảng.

Ở trường nào cũng rất ít học sinh theo ban C (văn chương-sinh ngữ). Vào học trễ, tôi chọn chỗ ngồi nơi cuối lớp. Tôi dáng to xương, mặt nông dân chữ điền, cung cách khá “quê mùa tỉnh lẻ”. Vậy mà không hiểu v́ sao, chỉ sau mấy ngày, nhân vật trưởng ban báo chí của lớp lại đến làm quen, bảo tôi tham gia viết bài, sáng tác cho tờ nội san của lớp ! Tôi lại phải t́m cách từ chối. Sau đó tôi mới biết anh này là người có cảm t́nh với phía “bên kia”, các sáng tác đều theo hướng “dấn thân”, tranh đấu. Ham làm chính trị, nên cuộc đời anh về sau trải qua nhiều thăng trầm. Sau năm 75 anh là sáng lập viên, Ủy viên Ban biên tập tờ báo của Thành Đoàn, rồi bị loại bỏ, vỡ mộng dấn thân…

Giảng dạy môn Việt văn cho lớp đệ Nhị C trường Chu Văn An chính là thi sĩ Vũ Hoàng Chương. Thầy đảm nhận công việc này liên tục từ sau 1954 đến 1975 ! Thầy thường mặc bộ đồ veston màu vàng sữa, thắt cà vạt, tay áo cài măng-sét, đầu đội mũ phớt màu nâu, ung dung ngồi trên xích lô đạp đến trường. Vào lớp, khi tất cả học sinh đă đứng dậy, thầy bỏ mũ lên bàn rồi cầm ngay viên phấn, vẫy tay cho phép học sinh ngồi xuống. Thầy chép ngay mấy câu thơ trong chương tŕnh học lên bảng, nét chữ rất bay bướm. Chỉ bấy nhiêu đó, rồi thầy đi lên đi xuống từ đầu đến cuối lớp, ngẩng mặt lên trời và giảng về cái hay của mỗi bài thơ. Cuối giờ, thầy chỉ cách sách cần đọc thêm, học sinh phải tự t́m hiểu để hiểu cái hay cái đẹp của văn chương. Cách giảng dạy ấy rất khác với kiểu từ chương, “học thuộc làu”. Vậy mà kỳ thi tú tài 1 năm ấy, hơn một phần ba lớp, trong đó có tôi, đă đậu với hạng b́nh thứ, điều rất hiếm đối với học sinh ban C. Cũng năm này, bút hiệu mới tôi chọn (V.CH.C) lần đầu tiên xuất hiện trên tờ Khởi Hành với bài thơ “Chùa cổ bên sông”.

Năm 1969, Vũ Hoàng Chương hoàn chỉnh bản thảo để xuất bản tập “Ta đợi em từ ba mươi năm”. Thi sĩ  sinh năm 1916, năm 1940 xuất bản tập thơ đầu tiên và nổi tiếng vang dội ngay. Người ta nhận ra dù sử dụng các thể thơ cổ điển, nhưng Vũ Hoàng Chương có sự cách tân cả về từ và ư. Chương tŕnh lớp đệ nhị có phần giảng về thơ mới, nhưng ít khi thầy giảng về thơ ḿnh. Có đôi lần, có lẽ vào giờ “ngoại khóa”, thầy chép mấy câu thơ của ḿnh lên bảng, rồi lại đi tới đi lui. Sau đó thầy dùng phấn gạch chéo một chữ trong bài rồi thay bằng một từ khác mới nghĩ ra. Thầy nói rằng từng chữ trong câu phải phù hợp với kết cấu của vần điệu từng câu và trọn bài. Có như vậy bài thơ mới hay, khiến người ta nhớ măi.

               Ta đợi em từ ba mươi năm

               Uổng hoa phong nhụy, hoài trăng rằm

               Heo may chớm đă lên mưa gió

               Ngăn ngắt chiêm bao, lạnh chỗ nằm

Bốn câu trong bài thơ “Chờ đến hoài công” một trong những bài thơ chủ lực trong tập thơ này cũng được thầy hoàn chỉnh trong t́nh huống như vậy. Có lần  trong giờ nghỉ, ở phút tṛ chuyện về thơ hiện đại, thầy bộc lộ một ư, là  h́nh thức diễn đạt thơ không nên quá khúc mắc. V́ nếu như vậy th́ chỉ có một số người trong nghề và giới trí thức hiểu và thích.  Tập thơ cuối, xuất bản đầu năm 1975 của Vũ Hoàng Chương như một lời tiên tri : “Chúng ta mất hết, chỉ c̣n nhau”). Nhà thơ Thanh Tâm Tuyền, diễn giả chính của buổi  mừng sự nghiệp Vũ Hoàng Chương, khi đó đă kết luận :Vũ Hoàng Chương là người sinh ra để làm thơ !

Lời khuyên các phụ huynh thời tôi c̣n đi học xem vậy mà rất đúng. Biết làm thơ, chẳng đem lại ích lợi ǵ trên đường tiến thân ! Đến sau này có khi nó c̣n là cái cớ để bị khắp nơi ḍ xét !

Sau khi Việt Nam vào thời “đổi mới”, mặc dù suốt thời gian dài sau 1975, tôi không gửi thơ đăng báo, nhưng trong một gặp gỡ t́nh cờ, một “quan thơ” thời danh nheo mắt ḍm tôi:

-         Ông là nhà thơ ?

Từ bản năng sinh tồn, tôi trả lời ngay:

-         Sách vở đều tổng kết 80 % người dân Việt Nam có tâm hồn thi sĩ !

Nghe câu này, vị “quan thơ” khoái chí gật gù: một trong 80 % !

Khoảng năm 1990, có dịp ra Nha Trang, tôi kể chuyện này với thi sĩ Quách Tấn. Ông không nói ǵ, chỉ lẳng lặng vào mở cái tráp (hộp đựng đồ quư, thường làm bằng gỗ), lấy ra một tờ bản thảo đưa tôi xem:

                   Thương ḿnh nặng nghiệp văn chương

                    Đă tơ khúc ruột c̣n sương mái đầu

                    Mênh mông biển nhuộm màu dâu

                    Trăm năm thế ấy ngh́n thu thế nào ?

Tôi trầm ngâm đọc và trả lại, không hề nói câu nào. Người thi sĩ già có sự cảm thông và chia sẻ quá lớn !

Bài thơ có tựa đề Thương ḿnh trong tập thơ lục bát Trăng Hoàng Hôn mà ông mới viết. Quách Tấn sinh năm 1910, là một trong 4 nhà thơ (cùng Yến Lan, Chế Lan Viên, Hàn Mặc Tử) trong nhóm “Bàn thành tứ hữu” ở đất B́nh Định. Ông chuyên làm thơ Đường luật, từ 1932 đến 1974 chỉ làm một tập thơ lục bát hơn một trăm bài lấy tựa là “Nhánh lục”. Trong thời gian từ 1975-1977 ông lại làm nhiều thơ lục bát, cùng với Trăng hoàng hôn là tập Nhánh lục. Thơ lục bát của Quách Tấn về tứ cũng mang nhiều điển tích của thơ cổ nhưng sử dụng ngôn ngữ rất nôm na, dễ hiểu; độc giả dễ chạnh long trước nỗi cô đơn trước thời đại mà nhà thơ sống.

Tôi vẫn xem Quách Tấn như một người thầy lớn, dù chưa chưa được ông dạy ở lớp học giờ nào. Năm 1970, tôi vào trường Đại học Văn khoa Sài G̣n, nhưng vẫn ghi danh thêm trường thứ 2 tại Đại học Vạn Hạnh. Chỉ v́ danh sách giảng dạy ở trường Vạn Hạnh có thi sĩ Quách Tấn là Giáo sư thỉnh giảng. Chẳng may khi đó, thi sĩ bị bệnh Glaucome (cườm mắt) trở lại, việc đi giảng bài phải bị cắt.

Sinh viên thời trước có thể lấy Cours về học ở nhà, khỏi đến lớp nghe giảng. Nên tôi vẫn ngược xuôi về 3 đô thị lớn ở Miền Trung là Đà Nẵng, Quy Nhơn, Nha Trang để nói chuyện hăo với anh em làm văn nghệ. Nếu Đà Nẵng, Quy Nhơn bùng phát nhiều thi sĩ mới, th́ Nha Trang lại nổi trội các cây bút văn xuôi. Có lẽ do vậy nên khi tôi đến nhà, thi sĩ rất vui. Ngày đó, đi học là phương thức lănh giấy hoăn dịch hiệu quả nhất, nên tôi có ư định sẽ tiếp tục trải qua các bậc sau đại học. Tôi ngỏ ư sau này sẽ nhờ thầy hướng dẫn để làm luận văn cao học về thơ của các nhà thơ h́nh thành nên nền văn học chữ Nôm ở các thời Lư, Trần, Lê…Thi sĩ rất hoan hỉ, và ngay từ đó đă giới thiệu với tôi nhiều tư liệu, đề tài liên quan. Đầu năm 1975 khi tôi ngỏ ư sẽ đứng ra chủ trương một tập san chuyên về Thơ đầu tiên ở Việt Nam, Thi sĩ Quách Tấn trao ngay cho tôi bản thảo “Khóm mận ba nhành” để đăng ngay trong số đầu tiên, và c̣n góp ư cách làm nội dung để tờ báo có đứng vững.

Sau biến cố 1975 mỗi lần qua miền Trung tôi vẫn ghé thăm thầy, được nghe nhiều lời dạy bổ ích trong đối nhân xử thế, hiểu rơ hơn về tính cách của các thi sĩ bạn thân cũ. Tôi nhớ nhất là lời dặn: hết sức cẩn trọng khi đưa bài vở ra các phương tiện thông tin. Dù một tờ báo nhỏ cũng không được coi thường, v́ “tiếng dữ đồn xa” sẽ làm mất thanh danh của ḿnh. Các tư liệu nghiên cứu, sáng tác cũng vậy, chỉ nên trao cho người đáng tin cậy. Thời buổi vàng thau lẫn lộn, không thiếu những kẻ chỉ lăm lăm “xơi hết của người (XHCN)”. Một vài tư liệu nghiên cứu của thầy, trước đó do đưa không đúng chỗ, đă bị nhiều nơi tước đoạt thành nội dung luận án tiến sĩ !

Năm 1992 thi sĩ Quách Tấn từ giă thế gian để đi vào “Mùa cổ điển”. Tôi viết ngay bài tưởng nhớ, trong đó trích dẫn bài thơ Trước-Sau làm sau biến cố 1975, mà thầy đă đọc và tôi thuộc ḷng ( bài thơ này trước đó chưa hề đăng báo) :                          

                           Trước Tết mai là hoa

                           Sau Tết mai là củi

                           Trước bao nhiêu nâng niu

                           Sau bao nhiêu buồn tủi

 

                           Nâng niu mai chẳng mừng

                           Hất hủi mai không tủi

                           Ngh́n trước nối ngh́n sau

                           Khe trong lồng bóng núi.

Nhà văn Cao Huy Khanh khi đó là Thư kư toà soạn tờ Người Lao Động cuối tuần liền cho in ngay bài viết này. Và đến cuối 2011, tôi mượn tựa đề Trước Sau như một sự tưởng nhớ đến thầy Quách Tấn.

(c̣n tiếp)

 

Vơ Chân Cu

http://www.gio-o.com/VoChanCuu.html

 


© gio-o.com 2011