gio-o.com số đặc biệt Tết Rồng Vàng 2012

 

 

MINH HÀ

BẢY TẦNG THÁP

truyện ngắn

 

 

TẦNG THỨ NHẤT

 

 Chẳng rơ bất cẩn hay thế nào mà bố tôi đă làm tường nhà mẻ một mảng. Thật ra đó cũng chỉ là một vết nứt cỡ một ngón tay. Vết nứt chẳng lớn ǵ nhưng khá sâu. Điều đáng nói là vết nứt này lại nằm trong căn pḥng trang trọng nhất ngôi nhà. Những thứ như ghế tạc h́nh tứ linh bằng gỗ thiết mộc, b́nh cổ, lọ gốm ngọc tinh chế… tóm lại là các món đồ có cấp bậc đều được xếp gọn gàng trong pḥng. Tôi chẳng bàn đến tiền v́ nó không đáng để nói, nhưng thật quái ác khi vết nứt lại nằm chính giữa bức tường. Đúng là chẳng giấu được

     -  Bố, Có lẽ phải trát vôi để vết nứt liền lại.

      -  Như vậy bẩn lắm. Phải giấu nó đi.

    Bố tôi lấy trong hộc tủ lá cờ thành tích mà ông có được ngày trước. Ông đóng đinh treo đè lên vết nứt. Bố tôi ngắm nghía hồi lâu rồi mỉm cười. Vết nứt mất khỏi căn pḥng và lá cờ thành tích kia có phần làm căn pḥng trang trọng hơn.

    Mấy người khách tới đều khoái chí nh́n căn pḥng. Cái vết nứt quỷ quái kia đă vĩnh viễn lặn sau lá cờ thành tích đó.

    Khá lâu sau có một vài người tới nhà tôi chơi. Tôi không thích đám người này v́ họ táy máy. Họ hay chạm tay vào các món đồ, thậm chí lật ngang lật dọc như đang t́m kiếm thứ ǵ đó. Bố tôi vốn là người hay phàn nàn nhưng ông chỉ im lặng.

   Một cơn gió tạt qua, cánh cửa đóng sập lại. Cú sập khá mạnh khiến cả căn pḥng rung chuyển. Các món đồ lắc lư ồi rơi xuống đất. Thật may là không thứ nào bị vỡ.

   Cơn địa chấn khiến lá cờ thành tích rụng xuống. Vết nứt lộ ra. Mọi cặp mắt đều dồn vào. Đến bây giờ tôi mới để ư thấy vết nứt đó khá lớn. Phần nứt đă loang rộng ra như một lỗ thủng. H́nh như bên trong vết nứt c̣n có thứ ǵ đó. Màu sắc của nó ngược hẳn với màu đỏ thắm trên lá cờ mà trước đó rất lâu c̣n che chắn cho nó.

 

 

TẦNG THỨ HAI

 

   Gia đ́nh tôi có một chuyến du lịch. Chuyến đi chỉ mới khởi hành. Cha tôi lái xe, tôi ngồi ghế sau c̣n mẹ tôi, do say xe nên ngồi ở chiếc ghế sau tôi. Bà ngồi nép vào góc trong của chiếc ghế.

     Tôi nói “ Không lâu nữa, con sẽ lái xe và tới cổng trời.”

      Mẹ tôi nói, giọng uể oải và rụt rè “ Nơi đó xa, con nên lái xe tới những nơi gần với ḿnh nhất”

     Tôi nói “ Cổng trời, trên đó có trời và con sẽ lên đó”

     Cha tôi nói “ Sẽ chẳng có ǵ đâu, rồi rất mau thôi chiếc xe sẽ khựng lại v́ hết xăng hoặc những con đường lởm chởm đá và những tên thổ phỉ sẽ cho con thấy ḿnh chỉ là một gă khờ”

    Mẹ tôi nói “Ôi con ơi, chuyến đi của con sẽ thật êm đềm nếu chọn một băi biển hay một miền quê nào đó.”

     Tôi nói “Cổng trời đang ở trước mắt con đây, nó c̣n ở xa nhưng hẳn một lúc nào đấy con sẽ tới trước cổng.”

    Cha tôi im lặng và qua lớp kính tôi nh́n thấy nụ cười nửa miệng “ Không chắc có cánh cửa và nó chưa hẳn sẽ mở ra. Nếu có, khi con bước vào cánh cổng đó sẽ đóng lại, rất chặt và con sẽ rơi xuống một cơi sâu thẳm.”  

 

TẦNG THỨ BA

 

Nhà tôi nằm sâu trong con ngơ chật chội hướng ra đường. Trước cửa ngơ là một cánh cửa sắt nhưng giờ nó đă hoen rỉ cả. Tôi rất ít khi ra ngoài và thường chỉ ở lỳ trong nhà.

Tôi rất mê thổi sáo, nhất là vào những lúc yên tĩnh tôi thường mang sáo ra thổi. Tiếng sáo chẳng hay ǵ nhưng cái giai điệu này với tôi thật du dương. Mẹ tôi cũng rất thích tiếng sáo đó. Đấy là ngày trước c̣n bây giờ bà đă chẳng c̣n nghe được ǵ nữa.

   Anh chị tôi rất thích nhạc Rock. Anh tôi mê Scorpions c̣n chị dâu tôi th́ lâu nay vẫn thần tượng Aerosmith. Họ luôn thích thứ âm nhạc đó và khi anh tôi mở Scorpions th́ ngay lập tức chị tôi bật Aerosmiths. Âm thanh chan chát và tôi chẳng nghe rơ được giọng của ai.

  Bố tôi thích nhạc Tiền Chiến, và ông luôn mở thứ nhạc đó. Ông bảo “Ôi thời chiến ! Thời đại huy hoàng, thuở ấy…”

   Em trai tôi th́ vào mọi lúc đều nghe nhạc pop. Nó luôn đeo tai nghe và thứ âm nhạc đó hay dở sao chỉ ḿnh nó biết. Em trai tôi ít lời và ngoài giờ đi học ra th́ nó luôn ở trong pḥng. Và tôi tin khi chỉ c̣n một ḿnh nó sẽ tháo tai nghe ra.

   Tôi không thể thổi sáo nữa. Căn nhà tôi quá nhỏ, một người nói lớn là cả nhà đều nghe thấy. Những bản nhạc th́ lúc nào cũng vang lên, hoàn toàn không phân theo giờ giấc.

   Quá lâu rồi tôi không thổi sáo, những âm thanh du dương đó giờ cũng chỉ loáng thoáng trong tôi. Người yêu thích âm điệu của tiếng sáo giờ chỉ c̣n ḿnh tôi.

   “ Phải đi ra ngoài thôi. Ở công viên hay ngoại ô sẽ rất vắng người”. Ngày đó tôi thường thổi bài ǵ nhỉ, cái giai điệu nó thế nào đây. Tôi cũng chẳng nhớ nổi nữa, giai điệu của tiếng sáo bẵng lâu quá rồi, nó đă rơi vào, chung hoà cùng những âm thanh đa chủng. Cái khúc sáo đó đang nhoà dần đi và để tránh nó hoàn toàn biến mất tôi phải t́m lại nó. Tôi cần một nơi yên tĩnh, ngẫm nghĩ lại. Rồi tôi sẽ nhớ ra và thổi lại nó ( Đó là tôi nghĩ vậy.)

Con ngơ ngoằn nghoèo lại chẳng có đèn ǵ nên rất khó để đi ra. Những người nhà tôi thường phải ṃ mẫm khá lâu mới vào được trong nhà. Tôi quá lâu chưa ra ngoài nên trong lúc rọ rẫm đă mấy lần ngă và mấy lần cộc đầu vào tường.

Măi một lúc sau tôi mới tới cánh cửa phía ngoài ngơ. Cánh cửa đóng im ĺm, bụi bặm thời gian đă nhuộm đen cánh cửa. Tôi mở khoá và gồng sức để đẩy cánh cửa ra. Nhà tôi thường dùng bóng điện đèn vàng. Cái bóng điện cũng lâu rồi chưa thay nên ánh sáng chỉ lập ḷe như những vệt đom đóm. Lúc năy lại đi trong con ngơ hồi lâu, mắt tôi dần quen với bóng tối thế nên lúc mở cánh cửa ra và ánh sáng tràn vào, tôi đă phải che mắt lại. Có rất nhiều âm thanh vang lên nhưng nhất thời tôi vẫn chưa phân định rơ được. Tôi nhắm mắt rồi mở ti hí, khi đă thích nghi được tôi mới mở đôi mắt thật to. Và khi này, tôi nghe thấy rất rơ tiếng c̣i xe hỗn loạn ở những con phố, các cửa hàng băng đĩa mở nhạc rất to, tiếng xe máy rú ga phi rầm rập, các nhóm người ngồi ở quán bia cười nói bỗ bă, tiếng c̣i xe cảnh sát và c̣i cứu thương náo động cả thành phố. C̣n tôi, vẫn đứng ở cánh cửa. Chẳng tiến ra ngoài cũng chẳng lùi vào trong.    

 

TẦNG THỨ TƯ

     Rất lâu về trước, nhóm người du mục t́m được một mảnh đất để an cư. Họ sống cùng loài thú và rất hoà đồng. Mảnh đất của họ nhỏ bé nhưng những người du mục vốn đă quen lang bạt lại lấy đây là niềm hạnh phúc v́ ít nhất họ sẽ không c̣n phải quá lo nghĩ tới cái ăn.

   Chẳng rơ ở phương nào, một đám quỷ lông lá kéo tới tàn phá. Mảnh đất cắm dùi duy nhất của họ trở thành hang ổ của lũ quỷ háu đói.

     Nhóm người du mục phải đào sắn, trồng khoai và dựng lều cho chúng và loài thú th́ từng con một trở thành bữa điểm tâm khoái khẩu của lũ quỷ đó. Chúng ăn thịt sống, uống máu tanh. Và con quỷ nào cũng vậy.

     Con cáo nói với nhóm người du mục “ Lũ quỷ đó rồi sẽ nuốt chửng chúng ta. Tôi không thích bạo lực, nhưng không làm vậy sẽ chẳng ai biết tới hoà b́nh”

     Nhóm người du mục đắn đo rồi gật đầu. Họ dùng vũ khí c̣n loài thú th́ dùng sức mạnh của răng nanh và móng vuốt để đánh đuổi lũ quỷ lông lá đó đi. Quá nhiều máu phải đổ, xác người, xương thú và dạ dày quỷ lẫn lộn và chẳng ai c̣n phân biệt được thứ nào thuộc về chủng nào.

    Nhóm người du mục và loài thú sống vui vẻ với nhau. Con cáo nói với người lớn tuổi nhất nhóm du mục “Đằng sau con núi này c̣n rất nhiều băi đất trống. Tôi thấy chúng ta phải tiến ra xa hơn là ở măi mảnh đất chật chội này.”

    Nhóm người du mục cùng loài thú đi khai hoang những mảnh đất chết và họ bắt đầu xây nhà, mở rộng lănh thổ. Những mảnh đất cứ vậy rộng thêm.

    Nhóm người du mục xây nhà ở đồng bằng c̣n loài thú th́ chọn cánh rừng lớn làm nơi an cư lâu dài.

 

    Chẳng rơ lư do ǵ, con cáo - thủ lĩnh của loài thú lại ngă xuống vực và khi xác nó được kéo lên th́ không ai c̣n nhận ra đó là con cáo ngày trước nữa. Cả nhóm người du mục lẫn loài thú đều rất đau buồn v́ việc này. Nhóm người du mục đă làm một nghi lễ hỏa thiêu để tiễn linh hồn con cáo về trời. Để nghi lễ suôn sẻ nhóm người du mục đă họp bàn với loài thú. Việc đóng xe để chở xác con cáo, địa điểm cử hành nghi lễ và các thủ tục khác trong buổi lễ đều do người du mục quyết định.

    Nghi lễ diễn ra khá rầm rộ và loài thú thấy nhóm người du mục khóc rất nhiều. V́ xác con cáo được cuộn trong một lớp chiếu dày nên trong suốt nghi lễ loài thú chẳng một lần được thấy mặt thủ lĩnh chúng lần cuối. Tất nhiên cả ngày trước cũng vậy thôi, khi con cáo gặp nạn và được người du mục t́m ra th́ chỉ có một số ít loài thú nh́n thấy. “ Anh bạn cáo của các cậu nhiều bộ phận đă nát bấy. Chúng ta hăy để cậu ấy được yên hơn là bu quanh đó và ngắm nghía” – Nhóm người du mục nói vậy và loài thú tin vào điều đó.

     Mọi công đoạn trong nghi lễ đều rất trang nghiêm và cẩn trọng. Vào khúc cuối của nghi lễ, chính tay nhóm người du mục đă châm đuốc hỏa thiêu. Họ làm nhanh chóng và có phần c̣n hơi vội vă. Loài thú vốn định tiến tới nh́n thủ lĩnh của ḿnh một lần cuối nhưng nhóm người du mục đă chắn quanh cỗ hỏa thiêu. Xác con cáo được vùi trong nhiều lớp chiếu nên loài hươu cao cổ đứng ở xa chỉ thấy một khối h́nh cồm cộm.

 

     Một buổi sáng tinh sương, loài thú thấy nhóm người du mục kéo vào rừng rất đông. Họ chỉ ở phía v́a rừng và bắt đầu đốn cây. “ Chúng tôi muốn mượn chút gỗ để xây nhà, các bạn đừng lo chúng tôi sẽ gieo hạt giống để bù lại với số cây đă chặt”. Loài thú chẳng để ư ǵ v́ gỗ ở rừng thiếu vài cây cũng chẳng sao.

    Từng cây gỗ đổ dần xuống. Nhóm người du mục tiến thêm chút, thêm chút và vào tới tới giữa khu rừng. Từng ngôi nhà được dựng lên, chen vào khoảng trống của những cây bị chặt. 

    

     Loài thú nói với người du mục “ Chúng tôi ở trong rừng, các anh ở đồng bằng. Thủ lĩnh chúng tôi ngày trước đă phân như vậy, cớ ǵ các anh lại xây nhà lấn sang”

    Người du mục nói “Mảnh đất này, cánh rừng này đều do người du mục chúng tôi và loài thú các anh khai phá. Chẳng của riêng ai”

    Cánh rừng thu hẹp lại và loài thú chỉ c̣n một góc nhỏ.

 

    Loài thú tức giận t́m tới người du mục, nhưng dường như họ chẳng c̣n nghe thấy ǵ. Giữa họ không c̣n sự tương đồng của ngôn ngữ nữa, dù rằng loài thú vẫn hiểu tiếng nói của người du mục.

     Người du mục cho rằng loài thú đang làm loạn và thay v́ lời thoả thuận họ lại nghe ra tiếng gầm gừ của loài dă thú. Họ cầm vũ khí và tiêu diệt những loài thú mà họ cho rằng có thể đe doạ sự yên b́nh ở mảnh đất này.

    Và giờ đây, người du mục đă thuần hoá loài thú thành những thợ kéo xe chuyên nghiệp. Người du mục cũng phát hiện ra ở một số loài thú lông có thể kết thành những bộ áo tránh rét và ở các con thú khác th́ sừng và xương có thể làm thuốc. Họ phá đi khá nhiều ruộng khoai và lúa mạch khi biết rơ rằng thịt của loài thú cũng là một loại lương thực.

Loài thú, vẫn sống cùng người du mục, cho tới tận bây giờ. Cũng chẳng loài nào biết con cáo thông thái – thủ lĩnh của loài thú trước kia đă bao giờ bói ra một ngày nào đó, khi nó đă chết, loài thú và nhóm người du mục lại mất đi cái ngôn ngữ tương đồng mà rất lâu về trước họ vẫn dùng nó để trao đổi với nhau. 

 


 

TẦNG THỨ NĂM

   Tôi không chắc lắm nhưng h́nh như tôi đă nh́n thấy con nhện đó. Lúc đó nó đang ḅ trên vách tường và khi thấy tôi nó vội chui vào khe tường. Lớp lông xù x́ phủ quanh những cái chân của nó đă mách bảo tôi rằng đó là một con nhện độc.

     Những người ở thành phố chẳng bao giờ muốn biết con nhện đó thuc loài Argyroneta Aquatica  hay Turantula. Cuộc sống của họ vẫn c̣n quá nhiều thứ phải để tâm.

    Con nhện đó ḅ quanh các mái nhà, giăng tơ ở những chỗ tăm tối. Nó sợ con người và hầu như chỉ khi đêm xuống nó mới rời khỏi ổ. Lúc đó người ở thành phố đă về nhà hết.

 

    Con nhện lông đó bắt đầu cắn người. Nhưng họ chỉ bị thương nhẹ và hầu như không hề bị đe doạ về tính mạng. Người trong thành phố ít nhiều cũng đă bắt gặp nó và họ đều lảng đi v́ không muốn cực nhọc chỉ để bắt một con vật vô hại.

    Lớp lông trên những cái chân đó ngày càng rậm rạp, phần bụng phía dưới của nó phuỳnh to như quả bong bóng, con nhện lông bắt đầu tách khỏi những hốc tăm tối và giăng tơ trên những vách tường nơi công cộng.

    Con nhện đó ngày một lớn và qua mùa giao phối loài nhện lông đó nhan nhản ở thành phố.

    Một vài người ở thành phố đă bị những con nhện đó đốt. Lần này họ đều tử vong. Tôi có báo lên thành phố nhưng chỉ nhận được thông báo ngắn ngủi “ Hăy bảo người dân cẩn thận hơn và tránh loài nhện lông đó ra. Loài nhện chỉ tấn công khi lănh thổ bị đe doạ”

   Tôi không biết đâu mới là con nhện lông mẹ nữa v́ những lứa nhện sau con nào cũng y chang nhau, thậm chí chúng c̣n phần hung dữ hơn.

 

   Người chết v́ nhện cắn ngày một nhiều, thậm chí ngay khi đang đi trên đường loài nhện đó cũng xuất hiện và công khai tấn công con người.

    Người ở thành phố hoảng sợ và nhờ tới sự can thiệp của những người phụ trách thành phố. Họ đă cử người xuống để tiêu diệt lũ nhện nhưng loài nhện này quá hung dữ và nọc của chúng đă độc tới mức có thể gây tử vong tức th́.

     Những tờ đơn kiện đ̣i sự bảo hộ và các cuộc họp khẩn đă không c̣n hiệu lực nữa v́ rằng ngay cả những nơi cao nhất ở thành phố cũng thấp thoáng của loài nhện lông.

    Tới bây giờ chúng tôi phải chạy trốn loài nhện lông đó. Nhưng có lẽ ngay cả những nơi chật chội nhất ở ngoại vi thành phố tôi vẫn bắt gặp loài nhện đó. Chúng sinh nở và trưởng thành mau quá.

Thành phố của chúng tôi giờ đây tràn ngập nhện. Trên những vách tường, mái nhà hay cột đèn giao thông…Đâu đâu cũng chỉ thấy nhện. Lũ nhện dùng tơ để kết thành một tấm lưới khổng lồ. Thành phố và cả chúng tôi kẹt sâu trong lớp mạng nhện đó như một con chuồn chuồn xấu số.

 

 

TẦNG THỨ SÁU

 

   Tôi là một tấm bia và tôi rất lớn. Tôi được đặt cao trên núi, nơi có thể nh́n bao quát trời mây sông nước. Chân tôi cắm rất sâu xuống đất. Con người đă khắc lên tôi những nguyên tắc và họ th́ tuân theo đúng những ǵ khắc trên đó. Những con chữ cổ kính đó rất thiêng và chẳng ai dám trái. Con người tôn sùng nhưng cũng run sợ những con chữ đó. Tôi nh́n thấy vô vàn người bị chặt đầu, bị đeo gông, bị thả rọ trôi sông…Tôi vẫn ở đó thôi và dù thân thể tôi bắt đầu rêu phong, lớp da nứt xuống từng mảng nhưng những con chữ khắc trên tôi th́ vẫn c̣n nguyên dù rằng nó đă rất cũ rồi. Con người tin tưởng nhưng vẫn e dè những ḍng chữ đó. Tôi nh́n thấy nhiều người khi trảm quyết, khi thả bè đều kêu oan, nhiều vị quan đă tới chỗ tôi thở dài, khóc cho sự phán quyết mà đáng ra không nên phán.

    Một ngày nọ, con người lại tới chỗ tôi và lấy dao đâm sâu vào cơ thể tôi để xóa đi những nguyên tắc không quan trọng.

   Và cũng lâu hơn nữa, sau những cuộc binh biến liên miên con người kéo tới chỗ tôi và khắc sang bên cạnh những nguyên tắc khác. Những con chữ xưa cũ ngày trước vẫn ở đó nhưng không ai c̣n để ư tới nữa.

    Những con chữ mới trên người tôi được khắc rất nông. Tôi không c̣n trông thấy bóng dáng những tên đao phủ, bên bờ sông cũng không c̣n cảnh cái rọ chứa người trôi lềnh bềnh nữa. Nam nữ va đụng xác thịt không thấy đỏ mặt, trái lại tôi c̣n thấy chuyện đó c̣n trở nên bạo dạn hơn. Họ ăn mặc rất thoải mái, các khuê nữ được đến trường và ở các lớp học họ c̣n được xếp ngồi cùng nhau. Các nguyên tắc này vẫn được thực hiện nhưng tôi thấy họ vui vẻ và c̣n rất măn nguyện

   Cũng nhiều năm trôi qua. Đám rêu chết tiệt đă bao kín đầu và nhiều nơi trên cơ thể tôi. Da tôi sần sùi và xuất hiện nhiều vết nứt. Tôi nh́n thấy phía sông những chiếc thuyền lớn, con người ngày một đông. Mối quan hệ nam nữ mở dần dần ( Tôi không nói nam nữ khi đă thành hôn, v́ đó lại sang một nhẽ rồi.) Chẳng chỉ hạn chế ở cái nắm tay hay những nụ hôn mà họ đă đi xa hơn. Trước kia việc đụng chạm xác thịt nơi phố xá khiến họ đỏ mặt nhưng giờ đây chuyện đó đă quá quen thuộc, thậm chí rằng ngay cả những hành động lộ liễu hơn cũng nhan nhản ở những nơi công cộng. Tôi thấy nhiều xác người chết dù chẳng có chuyện kết án nào. Tôi luôn băn khoăn về những cái chết vô danh và những cái chết đột ngột diễn ra ngay khi con người vừa rời khỏi ṭa. Cố nhiên những nguyên tắc mới vẫn c̣n hiệu lực nhưng vẫn có trường hợp ưu tiên và các án nửa phạt nửa tha. Tất nhiên thứ án đó không hề được khắc trên người tôi nhưng chẳng rơ v́ lư do ǵ mà họ lại nghĩ ra mà quên khắc nó lên.

     Những cái chết ḱ lạ ngày một nhiều và tôi cảm thấy hoang mang cho những nguyên tắc mang trên người. Con người tuân theo nguyên tắc đó nhưng không c̣n cổ hủ như ở những nguyên tắc được khắc đầu tiên nữa. Có rất nhiều thay đổi khi đă thành án hoặc khi án gần xong. Mọi sự thay đổi đó chẳng phải ngẫu nhiên cũng chẳng phải chúa muốn vậy. Tất nhiên là những thay đổi đó đă khác hẳn những nguyên tắc mới mà họ vẫn cho rằng là hữu dụng này. Thứ thần kỳ, hơn cả thánh thần, hơn cả những ǵ khắc trên tôi là những thứ khi to lớn đồ sộ, khi mỏng dính gió thổi cũng bay đó. Tôi chỉ là một tấm bia, tôi không thông tuệ ǵ nhưng rơ ràng thứ ghi theo cấp độ tăng dần trên những lá mỏng dính đó c̣n thiêng hơn những nguyên tắc trên người tôi.

      Chuyện chết chóc tôi thấy ngày một nhiều và dường như các con chữ trên người tôi không c̣n hiệu lực nữa. Họ vẫn phán xử nhưng cách thức đă khác và hiếm khi theo những nguyên tắc mà rất lâu ngày trước họ đă khắc lên.

      Trước mắt tôi là những cái chết và những lời tuyên quyết đoán c̣n sau tai tôi là những lời rên rỉ, tiếng cười và những cái án dài hạn bên những bữa tiệc bất tận.

      Tôi vùng ḿnh đứng dậy nhưng hai chân đă ăn rất sâu xuống ḷng đất. Tôi lay người, dùng hết sức để đứng dậy. Tiếng răng rắc vang lên. Tôi vỡ ra và từng mảng rơi xuống. Các con chữ  trên người tôi, cả trước cả giờ vỡ dần ra và ḥa với tôi thành một đống đổ nát.

 

   

TẦNG THƯỢNG

 

      Tôi theo hầu Địa Tạng Vương Bồ Tát chốn U Minh đă được tṛn một trăm năm. Chốn U Minh này tăm tối và chẳng bao giờ tôi có thể yên giấc. Các quỷ sai cởi trần, gương mặt đen nhọ hung hăn, môi họ khá dày và thâm đen lại, những cái răng nhọn nhô lên khỏi vành miệng nom như những con lợn rừng. Nơi tôi và Địa Tạng Vương ở là tầng cuối cùng của cơi U Minh. Nơi này gọi là ngục A Tỳ, là nơi sâu thẳm dưới mười tám tầng Địa Ngục. Các oan hồn nơi đây ngày ngày đều chịu khổ h́nh, họ không được đầu thai v́ những ác nghiệp quá lớn lúc c̣n sống.

   Một hôm tôi hỏi Địa Tạng Vương

   -  Tại sao ngài không lên Lôi Âm Tự khi mà từ lâu đă thành chính quả.

   -  Lôi Âm tự có ǵ ?

   -  Thưa, nơi đó là niết bàn.

   -   Nơi đây có ǵ ?

   -   Thưa, có ma quỷ và oan hồn.

   -   Thế Niết Bàn ở đâu ?

   -   Thưa…Ở trên Lôi Âm Tự

   -   Tâm con có ǵ ?

   -   Thưa…

   -   Tâm ḿnh chưa thấy sao thấy Niết Bàn !

 

   Ngày Phật Như Lại giảng kinh, sứ giả nhà phật tới mời Địa Tạng Vương tới dự. Địa Tạng Vương từ chối và bảo “ Tâm tôi chưa an, xin thứ lỗi.”

   Lúc sứ giả ra về tôi hỏi “ Sao ngài không lên nghe Phật Như Lai giảng kinh, trăm năm mới có một lần”

  -  Trong kinh có ǵ ?

  -  Thưa, có phật pháp.

  -  Phật pháp là ǵ ?

  -  Dạ…Thưa…

  -  Thế nơi đây có ǵ ?

  -  Thưa, tiếng ai oán và những h́nh phạt.

  -  Thế phật pháp là ǵ ?

  -  Thưa….

  -  Tâm con có ǵ ?

  -   Con…

  -   Tâm con chưa thấy sao thấy phật pháp.

 

   Oan hồn cơi U Minh rất nhiều. Các hồn chết oan được đưa tới điện Diêm La để xét hỏi, đưa tới Sinh Tử môn để đầu thai kiếp khác, c̣n những hồn trước nhiều tội nghiệt sẽ được đưa tới từng tầng để tùy theo tội trạng mà trừng trị. Các h́nh phạt rất tàn khốc và hầu như những quỷ sai luôn làm việc nghiêm túc. Tiếng roi quật chát chúa, tiếng than khóc, gào thét quện đặc cả cơi U Minh.

   Địa Tạng Vương hôm nay đi vắng. Tôi không thấy ḱ lạ, cũng không dùng phép thông linh để liên lạc với ngài bởi tôi biết hiện ngài đang hóa thành một lữ hành để cứu giúp những người nghèo và siêu độ cho những ác linh hẵng c̣n vất vưởng trên trần.

    Tôi lên từng tầng của cơi U Minh. Hắc Bạch Vô Thường không can ngăn v́ họ rất rơ về tôi. Mùi máu me tanh nồng, bên trong những song sắt, các oan hồn đứng chật ních, thân h́nh họ ốm o, xương lồi ra bên ngoài, họ gào thét, những cái tay đầy xương và móng vuốt tḥ qua chấn song vẫy vẫy. Tôi thấy những gương mặt quen, thoáng quen và lạ lẫm. Tiếng roi quật vun vút, những ngọn lửa đỏ ngầu đung đưa dù chẳng có cơn gió nào. Từng miếng thịt bị lóc ra, máu tuôn ồng ộc, một người đàn bà cầm bát cơm lên, tới gần miệng bát cơm hóa ḍi, một gă to lớn bị treo lên cao và thả xuống vạc dầu, một người thanh niên trẻ bị quỷ sai bóp miệng rồi lấy kềm sắt từ từ lôi cái lưỡi ra bên ngoài, con dao sắc bén đang đợi sẵn ở đó…

     Tôi tới cầu Nại Hà.

     Con sông Nại Hà kéo dài vô tận, tôi dù đă theo Địa Tạng Vương được trăm năm, đă có chút thần thông nhưng vẫn không thể nào nh́n thấy được điểm cuối của con sông. Cây cầu mỏng mảnh, lúc nào cũng lắc lư, ván cầu trơn trượt nhiều chỗ đă vỡ ra nh́n thấy cả ḷng sông. Sóng vỗ khiến chiếc cầu chao đảo. Những oan hồn đi trên đó rất khó khăn. Một vài người đi qua rất dễ dàng và chỉ thoáng chốc đă tới bờ bên kia, số khác th́ chỉ đi được một quăng là bị rớt xuống sông, số c̣n lại th́ ngả nghiêng trên con cầu, miệng gào thét tới khàn đặc.

    Tôi định dùng phép thuật để giúp họ th́ một quỷ sai bảo “ Phép thuật của ngài không tác dụng ǵ đâu”

    “ Họ nh́n rất đáng thương”

    “ Đáng thương không có nghĩa là không đáng tội”

   Cây cầu cḥng chành, mỗi khi có oan hồn rơi xuống th́ hàng vạn loài cá ăn thịt hung dữ dưới ḷng sông bu tới và rỉa họ trắng xương. Chốn U Minh này mỗi oan hồn đều có một sinh mệnh bất diệt nên khi bị loài quái ngư ăn thịt họ lại tái sinh ở đầu cầu, chặng đường sẽ lại bắt đầu.

    Những thân h́nh ngă xuống, hoảng hốt kêu gào. Tôi bay tới, với tay kéo một người đang nắm vào dây cầu. Ông ta hoảng hốt kêu “ Cứu…Cứu…Tôi…” Thân h́nh ông ta gầy g̣ nhưng nặng như đá, tôi chẳng thể kéo ông ta lên. Tôi dùng hết sức kéo ông ta th́ thân h́nh ông ta lại ch́m sâu xuống. Cơn sóng vỗ mạnh tới, ông ta bị kéo trôi đi. Trong tíc tắc tôi đă thấy nước sủi tăm đỏ ng̣m, từng chiếc xương trắng trôi lềnh bềnh dưới mặt sông.

    Ở phía đầu cầu, ông ta lại tái sinh trở lại. Tiếng khóc vang lên nghe thảm thiết, ông ta quỳ xuống, ôm mặt. Ông ta sẽ c̣n khóc lớn hơn nữa nhưng những cái quất roi nặng nề của đám quỷ sai đă buộc ông ta nhớ lại rằng ḿnh phải tiếp tục qua cầu. Tiếng khóc thê lương cùng những thân ḿnh c̣m cơi đang lắc lư trên cầu nhuộm xám cả ḷng sông. Tiếng sóng đánh vốn rất mạnh cũng ch́m nghỉm trong những âm thanh thê thiết đó.

   Tôi trở lại bên bờ. Mắt tôi đă nhắm lại nhưng những h́nh ảnh đó vẫn hiện ra. Một vài người đă b́nh yên qua sông, số người khác th́ vẫn c̣n ở lại.

   Có một lớp phép thuật nào đó đă phong ấn nơi này, tôi không thể dùng phép được. Sự can thiệp thông thường cũng chẳng ích ǵ. Tôi im lặng hồi lâu, tiếng thét vẫn chưa dứt và ngày một lớn thêm.

   -  Bát nhă ba la mật đa….

   Tôi ngồi xuống và bắt đầu niệm. Tiếng kinh thoát khỏi kẽ môi, vang khe khẽ rồi lớn dần lên. Sóng vẫn vỗ mạnh. Tiếng gào thét vẫn ầm ĩ. “ Nam mô Quan Thế Âm…”

    Một oan hồn gục xuống khóc lóc “ Tôi sai rồi, tôi có tội…”, một oan hồn khác ôm mặt “ Me ơi…Con đáng như vậy…”

     Tiếng khóc vang lên nhưng không c̣n hỗn độn như trước, thanh âm dịu dần và trong trẻo như một lời sám hối. Lớp chướng khí bám trên khuôn mặt họ ră ra từng lớp. Những oan hồn đọc theo bài kinh, đám quỷ sai đánh rơi chiếc roi và móc sắt. Tiếng kinh lớn dần và dần át đi tiếng sóng vỗ. Những oan hồn nước mắt lưng tṛng, tay chắp lại và tiếp tục đi. Họ nối thành một hàng. Sóng vỗ mạnh khiến cây cầu oặt sang một bên nhưng chẳng một ai ngă xuống. Sau cùng th́ họ cũng tới được bờ bên kia.

    Tôi nh́n sang phía cầu Nại Hà, im lặng hồi lâu. Tôi quay đi, miệng lẩm bẩm “ Địa Tạng Vương, con đă thấy tâm ḿnh rồi…”

    Tôi quay lại nói với quỷ sai “ Hăy dẫn tôi trở lại tầng thứ nhất.”

    Quỷ sai gật đầu và đưa tôi đi.

    Cánh cửa thứ nhất mở ra. Mùi máu tanh nồng nặc, tà khí quánh đặc, tiếng roi quất vun vút, tiếng xương vỡ rôm rốp, vài cái đầu rụng xuống, máu xối ̣ng ọc, một cái đầu mới mọc lên, lưỡi đao to bè, sắc lẹm lần nữa vung lên. Hàng tá cánh tay gầy nhẳng vươn qua những chấn song, vẫy vẫy.

     Hành lang nhà ngục kéo dài thăm thẳm…

 

     Minh Hà

 

http://www.gio-o.com/MinhHa.html

 

© gio-o.com 2012