gio-o.com số đặc biệt Tết Rồng Vàng 2012

 


 

 

H Đ́nh Nghiêm

LC LONG: RNG LN

tản mạn
khi Mẹo mở cửa đón Th́n

 

Ông tuổi rồng năm này năm tuổi, khi ra đường nhớ ngó ngược trông xuôi. Viết thật thà nhớ lách cho giỏi, đề pḥng tất tần tật ám khí bốn phương. Đui què mẻ sức hừ thiên cơ bất khả lậu, chỉ nhớ cho rằng cơi ta bà thường hằng chuyện trái ngang. V́ rồng đất thiệt t́nh không vùng vẫy, nói mất ḷng ông nghèo cho tới năm sau. Vợ với con tạm đủ tiêu xài, đường t́nh ái coi ṃi rơi hiểm địa. Vờn nguyệt giỡn mây, thôi bỏ đi tám. Cầu tre lắc lẻo muôn đời khó bước qua. Ông lăng nhăng chỉ toàn điều vớ vẩn, không như người ăn vụng biết chùi mồm. Mồm ông thối giang hồ từng quở, miệng ông thơm có đứa từng khen. Nói chung sống trên mây là điều tầm bậy, rớt xuống đời thường u đầu bể trán chớ than van. Công danh hả? Sự nghiệp là gió thoảng, đường ông đi mưa băo giăng bất ngờ. Ướt nghe ngói phận ăn nhờ ở đậu và quê nhà xa hơn một đại dương. Ông tiểu đường chớ nói điều mặn ngọt, huyết áp cao hăy thêm bạn bớt thù. Ung thư ấy, nhớ vào in tẹt nét, lần ṃ cho ra vị thuốc họ rao truyền. Đừng lộn đường dẫn vào mê cung chữ X, những chân dài siêu mẫu măi khoe hàng. Ông sẽ nực và ông lại chửi, cái ấy chớ, làm bứt dây động rừng. Ông đau lưng do long sàng có rệp, ông ngứa ḿnh bởi long bào second hand.

Mặc hàng hiệu th́ phải ngửa mặt, ông cúi đầu v́ áo gấm đâu? khi về làng! Đời quá vội mà ông th́ thủng thẳng, Thích Từ Từ chớ đổ thừa bị long thể bất an. Kinh kệ ấy một thời ông siêng tụng, sách vở kia nào thích hợp cho buổi này. Cuộc lữ nọ dă tràng xe cát, con sóng xa hằng cửu bạc đầu. Cha mẹ sanh con trời sinh tính, lù đù chậm lụt thế kỷ này kêu đích danh: Người âm lịch, ông ơi! Phấn đấu lên can trường đi, châm thêm dầu nhớt và chùi bu-ri. Sạc b́nh điện chập múi dây, xẹt lên tí lửa cho sung cuộc t́nh. Nghe nẫu ruột lá tử vi, sáu chục bó ấy cổ lai hy sao đành! Khẩn trương lên đọc cổ thi, xưa nay nhân định thắng thiên cũng nhiều. Nan đề nằm ở chỗ ni, mua tiên sao được khi nô-mô-ń?

Một trăm bạc tôi cúng dường, lời đường mật rót đă tường hồi sau. Lăo thầy bói tuy mù ḷa, vậy nhưng cao ngạo trên ṭa giải phân. Bên kia núi tối đen hầm, dương quang khuất bóng yểm đầy bùa thiên. Ngó trông mặt kẻ tiễn đưa, em mèo liếm mép nghèo nghèo xốn xang. Ra đi nhẹ gánh hành trang, đó là tích cũ ngày nào vượt biên. Giờ này hoán đổi đôi câu, tựa như lục bát đă gieo lạc vần: Ra đi không mang ba-lô, quần áo cứ thế cắp nách. Bắt ở trần phải ở trần, cho may-ô mới được phần may-ô! Ôi chao đầu năm đầu năm, những tờ lịch xé giấy tái sinh buồn, hăy rời đi tháng ngày này mai hoàng hôn đă lại rơi hôn hoàng. Lời bạn trách, viết chi rầu. Tội tôi ít gặp nụ cười ban sơ. Niềm vui lâu-lâu-một-lần, nằm trong thư tín ai người hiểu cho. Gió bốn phương thổi tứ bề, đục con mắt ngó bụi mờ lần khân. Tiếng ai khan giọng bên đời, tuyết rơi nghe lạnh tơi bời tấc gang. Người xưa nói: Gió cuốn đi. Tôi sân si trụ một vùng u mê. Có rời cũng bước loanh quanh, hư ảo đó mộng mị đây sum vầy. May thay ngộ rơ bạn hiền, một Tường một Huệ một vài bông hoa. Một tấm ḷng, xét cho cùng, ấy điều khẩn thiết bạc tiền vô can. Mai sau lỡ thác im ĺm, vẫn c̣n tên bạn nằm cùng mộ bia.

If I could change the alphabet, it would be u and i closer together. Ai nói đó, lời ước mong. Thỉnh cầu kia tuyệt không thành uyên ương. Hăy xem tôi là i, u kia ở măi dặm xa mịt mùng, đếm bao chữ cái chia ngăn bày i này đứng lạnh căm đoạn trường. Tôi viết văn chị làm thơ, sao i và u vẫn không gần mảy may? Một đôi khi lại xa hơn, ngộ nhận cắm xuống hàng cây số ngàn. U th́ rất mực hồn nhiên, i thê thiết mộng tin vào chiêm bao. Hai ta quá đỗi dại khờ, thủy chung liều mạng gà mờ văn chương. Sống quờ quạng với cẩm nang, lao động chữ để t́m ra quân b́nh. Chữ: là một con dao. Gọt, cắt, cứa, thái, xẻo, bằm. Mủ chảy rít, máu đứt tay, ngụy tạo biên giới cực ḷng vời trông. U and i đứng làm thinh dậm chân tại chỗ đầu hàng cuộc chơi. Vô vị sống nếu không đơm mơ mộng, viết văn làm thơ là nổ lực kéo hai mẫu tự nhích lại gần. Làm nhiệm vụ thỏi nam châm, làm hương nhụy phấn mồi chài bướm ong. Không ai trong chúng ta lên án một đoàn viên, sum họp ấy phim ảnh thu tiền bằng happy ending. Sau bao thăng trầm, i trở về tiều tụy lạc lơng giữa sân ga bạc nhược ánh chiều tà, giữa ch́m ngập khói sương, trong đám đông xa lạ bủa vây u chợt hiện ra, tỏa sáng. Ném hành lư (có mang ba-lô) xuống nền xi-măng, i dang rộng đôi tay và u bất chấp mọi vật cản đă xô bổ vào người i, ôm giữ lấy cái h́nh hài cứ ngỡ không cách ǵ lảo đảo trốn trong ṿng tay nhau. Nhắm mắt lại, rạng rỡ nụ cười. Mở mắt ra, những giọt lệ nóng, ngọt, chảy đầy một tin yêu đằm thắm.

Cuối năm, xin hăy nuôi dưỡng chút lành c̣n sót lại. Đầu năm, xin thắp đèn, tưới nước, cho đất mềm cho mầm cựa ḿnh nhựa sống nơi cây hoan lạc giúp chúng ta nhú tia hy vọng. Tiết xuân đất trời thường lạnh, hăy che chắn lấy nó nếu có thể. Và như vậy, biết đâu You and I, you and i… đi trọn năm rồng với vạn điều an vui, hài ḥa chung bước.

Rồng, con vật chỉ có trong truyền thuyết, sản phẩm của trí tưởng tượng. Bởi vậy nói tới nó là rỗi hơi về một điều không thật, là vẽ ra sống động một ảo ảnh. Do vậy, chưa bao giờ chúng ta định h́nh được một khuôn mẫu chính xác, rồng Tây phương không nhập nét Đông phương, cá biệt; và thảy là động vật xa cách, tùy tiện “vẽ rắn thêm chân”. Chính cái đặc thù “sương khói” nọ, rồng có vẻ như gần với bọn người làm văn nghệ, bởi thành phần ấy luôn sống trong viễn mơ.

Viết tới đây, nh́n xuống bàn phím, tôi bỗng thích thú chẳng giấu được nụ cười. Bạn phương xa, xa thật xa, của tôi ơi: U đứng rất sát, đứng kề vai với I. Có vậy chứ, ít ra th́ người ta cũng phải công bằng mà dàn xếp cho nó một sum họp. Lành thay! Từ nay tôi siêng gơ, bởi bàn phím đă chuyền cho tôi chút hơi ấm, thôi cóng tay.

 

H Đ́nh Nghiêm

http://www.gio-o.com/HoDinhNghiem.html

ghi chú: chế biến mẫu mă trên đầu bài của Hồ Đ́nh Nghiêm

 

© gio-o.com 2012