gio-o.com số đặc biệt Tết Rồng Vàng 2012

 


Bùi Thanh Liêm

Gia Hai Ln Đn

 

chuyện ngắn

 

 

Mùa mưa vừa dứt th́ bọn tôi bắt đầu đối diện với tử thần. Mùa khô. Mùa của chiến tranh, chết chóc. Mùa của máu đổ, thịt rơi, của những đêm không ngủ, những ngày không ánh sáng mặt trời, của phơi thây dưới những trận bom trải thảm tàn bạo từ pháo đài B-52. Tất cả, chúng tôi đều có thể chịu đựng được, nhưng duy có một điều mà ai trong chúng tôi cũng sợ phải đương đầu, đó là đói. Đúng vậy, mùa khô c̣n là mùa đói, khi các tuyến đường giao thông dùng để tiếp tế lương thực đă bị địch phá nát bằng bom và bích kích pháo.

 

Sau ba ngày liền trầm ḿnh trong hầm trú bom, tất cả lương khô và nước uống đă cạn sạch, tôi ngất đi, tỉnh lại nhiều lần v́ đói và khát. Trong cơn mê sốt, tôi nghe rơ giọng nói của Phiên:

 

- Hùng, cậu nằm đây đợi một ti.. Để tớ lên trên kiếm có thứ ǵ xơi được.

 

Tôi choàng người tỉnh dậy, gắt giọng:

 

- Cậu đi đâu? Chui ra khỏi hầm giờ này, muốn chết à?

 

Bên trên, trận mưa bom vẫn rền vang. Phiên cười thành tiếng:

 

- Chết được cũng tốt. C̣n hơn nằm đây chết đói.

 

Nói xong Phiên dùng khẩu AK chống xuống đất và thót ḿnh ra khỏi hầm.

 

Đó là khoảng thời gian mùa khô năm 72, chiến tranh lan rộng khắp miền Bắc. Hưởng ứng lời kêu gọi của Hồ chủ tịch "tiến lên toàn thắng ắt về ta", tuổi nghĩa vụ giảm xuống c̣n 16 tuổi, khắp nơi sôi sục khí thế giải phóng miền Nam khỏi ách đô hộ của đế quốc Mỹ và bè lũ tay sai Ngụy quyền. Dạo đó, hầu như nhà nào cũng có con đi B. Và tôi, cũng không phải là ngoại lệ. Năm ấy tôi vừa tṛn 16 tuổi.

 

Trung đội trinh sát của chúng tôi, sau hơn hai tuần lễ làm mồi cho bom napalm và vài trận đụng độ với bọn biệt kích dù của Ngụy, đă tan tác hàng ngu~. Hai phần ba trung đội bị xóa tên phiên hiệu. Trung đội bây giờ bị rút nhỏ lại thành một tiểu đội vỏn vẹn 12 chiến sĩ. Cách đây ba hôm, chúng tôi lại bị phục kích, rơi vào bẫy của bọn lính rằn ri Mỹ. Bọn chúng, hơn một trung đội, được trang bị đạn dược và súng cối, nắm thế chủ động. Chiến đấu với chúng không khác nào châu chấu đá voi, v́ thế tiểu đội trưởng của chúng tôi ra lệnh phân tán hàng ngũ, mạnh ai nấy chạy. Từ đó tôi và Phiên lạc vào trong khu rừng già này. Chúng tôi linh tính nơi đây đă có đồng đội bước chân qua, bằng chứng là dấu giầy B́nh Trị Thiên c̣n hằn in trên đất, và hơn nữa có thể ngửi được mùi máu tươi dường như c̣n đọng lại đâu đây trong các hang động, chân đèo, bên triền thung lũng.

 

Tôi và Phiên chưa kịp ổn định chỗ ẩn náo mới th́ lại bị máy bay thám thính của địch phát giác và gọi oanh tạc cơ đến chần. Hai đứa tôi kẹt cứng trong hầm trú ẩn cá nhân suốt ba ngày hôm nay.

 

Phiên đi lâu lắm rồi. Tôi không rơ là bao lâu, v́ trong ḷng hố chật hẹp tôi đă hoàn toàn mất hết mọi khái niệm về thời gian. Tôi chỉ nhớ man mán là lúc nó ra đi th́ trời vừa chập tối. Bây giờ, b́nh minh đang ló dạng. Tôi cạy nắp hầm, ló đầu nh́n ra ngoài. Cơn mưa bom đă dứt, nhưng biết đâu bọn thám báo và biệt kích dù Ngụy vẫn c̣n ŕnh nấp đâu đây. Tôi quyết định đi ra khỏi căn hầm, thà chết v́ đạn của kẻ thù c̣n hơn là nằm trong hầm chịu chết đói.

 

Tôi lần theo đường ṃn Tây Trường Sơn, hướng về biên giới Cao Miên, theo lời tiểu đội trưởng căn dặn trước khi giải tán hàng ngũ, với hy vọng nối được tiểu đoàn B3. Đi được gần một cây số th́ đến khu rừng "con ma". Khu rừng có tên gọi như vậy để kỷ niệm 36 bộ đội pháo binh của trung đội A2 đă hy sinh ở đây v́ bị phi cơ Mỹ chần bom na-pham. Có người cho rằng cái tên Con Ma để kỷ niệm 36 chiến sĩ chết oan uổng, cũng có người cho là Con Ma là tên gọi của toán phi cơ của bọn đế quốc tham dự trận ác chiến hôm đô Trước đây, chúng tôi cũng dừng chân trú quân ở rừng Con Ma vài lần. Lần nào cũng vậy, chúng tôi đều bị các oan hồn, uổng tử quấy phá suốt đêm, không cho ngu?. Bây giờ, bước chân vào rừng Con Ma, cái cảm giác gai gai, rờn rợn lại trổi dậy.

 

Một quang cảnh hăi hùng hiện ra. Trước mắt tôi, bao phủ một vùng không gian rộng lớn là một rừng xác người nằm chồng chất lên nhau. Địch có, ta có, nằm phơi thây dưới ánh b́nh minh, mùi xú uế xông lên nồng nặc. Những cái xác không c̣n nguyên vẹn h́nh hài, đầu một nơi, tay chân một nẻo. Có xác chết treo lủng lẳng trên cây, tứ chi bị cắt ĺa hay c̣n dính lại bởi một tí da, treo vắt vẻo trên cành. Có những xác bị bom pháo phanh thây, ruột gan phèo phổi ḷi ra, ruồi nhặng bâu kín. Tất cả được nhuốm bởi một màu đỏ của máu, những ḍng máu tuôn chảy lai láng, nóng hổi. Cảm giác nôn thốc trào lên khóe miệng.  Tôi chúi đầu xuống đất, nhưng chẳng c̣n ǵ trong bụng để mà mửa ra, chỉ toàn là mật vàng, mật xanh.

 

Từ ngày đi B, đây là lần đầu tiên tôi nh́n thấy quá nhiều xác chết, có ít nhất cũng một trăm mạng. Tôi gồng ḿnh, dẵm lên những vũng máu và băi thịt người mà bước tới. Tôi có cảm giác là có nhiều xác chưa chết hẳn đang rên la, kêu gọi, cầu cứu. Nhưng khi tôi quay lại th́ chỉ thấy yên lặng bốn bề. Tôi nghĩ có lẽ ḿnh bị ảo giác đánh lừa, và tôi nín thở, rảo bước thật nhanh.

 

Tôi tiếp tục hành tŕnh suốt một ngày dài, nhắm hướng mặt trời lặn mà bước tới. Khát th́ dừng lại uống nước mưa đọng lại trong các khe đá, đói th́ bẻ măng rừng mà ăn. Cho đến xế chiều th́ tôi nghe được tiếng người, quát lớn từ sau lưng:

 

- Đứng lại!

 

Ṇng súng AK đâm thốc một bên hông. Tôi quay lại và nhận ra là Phiên. Tôi buột miệng chửi thề:

 

- Bố tiên nhân cậu. Cậu đi đâu mất tiệt làm tớ chờ măi trong hầm.

 

- Hùng, cậu tha lỗi. Tớ bị lạc, t́m đường về hầm măi không được. Cậu chắc đói lắm à.

 

Phiên vừa nói vừa bỏ ba-lô xuống, moi ra 2 lon đồ hộp Mỹ, và ch́a cho tôi một hộp:

 

- Xơi thử xem, ngon ra phết. Tớ nhặt được mấy thứ này trong ba lô của xác lính Ngụy.

 

Tôi nhớ lại băi thịt người trong cánh rừng Con Ma. H́nh ảnh những tên lính dù nằm phơi thây c̣n in rơ trong tri'. Tự nhiên tôi cảm thấy nhờn nhợn trong cổ, tôi lắc đầu từ chối.

 

Sau đó Phiên ngoắc tôi, ra dấu đi theo nó về phía ngọn đồi gần đô Phiên đưa ngón trỏ lên miệng ra hiệu cho tôi giữ yên lặng. Tôi thấy t́nh h́nh có vẻ căng, liền nằm rạp xuống đất, kẹp nách khẩu AK, nhắm thẳng về phía trước. Phiên vạch đám lá khô. Tôi nh́n thấy đồng đội của ḿnh. Tôi suưt tí nữa la lên thành tiếng th́ Phiên bụm miệng tôi lại. Tôi tiếp tục theo dơi.

 

Cách đó không xa, trên một ngọn đồi trống, tiểu đội trưởng Tạo và 5 anh em khác vừa mới xử tử xong một tù binh. Xác tên lính dù năm lăn lóc bên cạnh gốc cây sồi, bụng của nó bị khoét, chừa ra một khoảng trống, be bét những máu. Trong khi đó các đồng chí của tôi đang chia nhau một vật đỏ, họ vừa ăn vừa uống rượu, chai rượu Tây có lẽ tịch thu được từ bọn Mỹ Ngụy. Miệng mũi người nào người đó lem luốc, đẩm ướt màu máu.

 

Gai ốc nổi khắp người tôi. Tôi nghĩ không lẽ cơn đói khát giữa rừng thiêng đă biến đồng đội thành bọn mọi ăn thịt người. Bây giờ th́ tôi đă hiểu rơ phần nào sự thật. Hồi mới gia nhập tiểu đội, tôi đă thấy có điều ǵ không ổn ở Tạo. Khuôn mặt của lăo lúc nào cũng đỏ rần, đôi mắt th́ long lên ṣng sọc, những tia gân máu đan lưới trên tṛng trắng. Có tin đồn là Tạo ăn gan người, do đó sắc diện của lăo mới bị biến đổi như vậy.

 

Trên ngọn đồi, màn hành xử tiếp tục. Một đồng chí khác nắm đầu một tên lính dù, lôi xồng xộc trên băi cỏ, rồi dựng đứng nó dậy và trói vào gốc cây. Tên lính Ngụy la hét ỏm tỏi:

 

- Đả đảo Cộng Sản!

 

Tiểu đội trưởng nh́n hắn, nhếch mép cười:

 

- Mày la cho đă đi, để chết khỏi tiếc.

 

- Đả đảo bọn giặc cộng vô thần, tay sai Nga Tàu, phản dân, hại nước.

 

- Mày nói hết chưa? C̣n ǵ trăn trối không?

 

Tạo cầm con dao găm, lia lia trên phiến đá gần đó để mài. Lăo dùng mũi dao từ từ tháo bỏ từng hột nút trên chiếc áo vằn vện. Chiếc áo được tháo tung, chừa ra khoảng bụng trắng ngần, đang thoi thóp thở. Tên Ngụy hơi có vẻ hoảng hốt:

 

- Tụi bây định làm ǵ tao?

 

- Đâu có ǵ làm ǵ, chỉ muốn xem cái lá gan của mày nó to đến cỡ nào.

 

Tên Ngụy bây giờ mới có thời giờ đảo mắt nh́n quanh, thấy cái xác đồng đội gần đó ruột đổ ra ngoài, và mấy người chung quanh c̣n đang ngồm ngoàm chia nhau cái lá gan. Hắn từ từ hiểu ra sự việc. Nét oai hùng đột nhiên biến mất. Hắn cất giọng cầu khẩn:

 

- Con lạy các ông. Con con mẹ già, vợ trẻ và một bầy con thơ.

 

Tiểu đội trưởng Tạo không nói ǵ, dùng lưỡi dao cạo sạch lớp lông tơ trên bụng. Tù binh tiếp tục mếu máo, van xin:

 

- Con van ông tha mạng. Không, tôi chưa muốn chết. Trời ơi...

 

Ḍng nước mắt tuôn ra, chảy dài xuống bụng. Tạo dùng tay trái bịt mắt tù binh lại, tay phải chĩa mũi dao ngay lỗ rốn của kẻ tử tội, đâm mạnh về phía trước, ngoáy một ṿng. Máu tươi tuôn chảy lai láng. Tên Ngụy ưỡn người lên dăy dụa. Từ miệng hắn, một tiếng hét đau đớn vang lên, gầm rú, vang động núi rừng. Tạo quay qua đồng đội, nói như quát:

 

- Địt mẹ! Các cậu c̣n đứng đó mà nh́n. Bịt miệng nó lại, không thôi chết hết cả lũ bây giờ!

 

Hoạch voi, người có thân h́nh vạm vỡ nhất tiểu đội, nghe vậy nhào tới, dùng cánh tay xiết ngang mồm tù binh. Cái xiết tay quá mạnh, làm ngoặt đầu tên tử tội qua một bên, găy cổ nghe cái "rắc". Một cái chết êm thắm trong ṿng tay hộ pháp của Hoạch voi. Trước khi tắt thở, tử tội c̣n nấc lên một tiếng cuối cùng:

 

- Má ơi!

 

Trong khi đó Tạo tiếp tục luồn tay sâu vào trong bụng của xác chết. Mặt lăo chợt sáng lên. Lăo thọc con dao vào trong, cắt một nhát, và lôi ra lá gan be bét máu tươi.

 

Tạo xẻ đều lá gan ra làm sáu khúc. Mấy cái miệng háu đói nháo lên dành phần. Bỗng dưng, một loạn đạn AR15 nổ ḍn, nghe rất gần. Sáu người vội nhảy trốn vào bụi cây gần đô Từ xa, thấp thoáng một toán lính vằn vện, mũ đỏ đang cầm súng, khạc lửa liên hồi. Th́ ra là đồng bọn của hai tử tội đến trả thù cho bạn.

 

Tiểu đội trinh sát của tôi đă lấy lại thế pḥng thủ, bắn trả lại từng loạt AK đ́ đoàng. Những ṿng đạn, từ hai phía, túa lên như mưa, ánh lên những tia lửa giận dữ, hận thù trong khung cảnh tranh tối tranh sáng. Những xác lính từ hai bên, cùng chung một gịng máu đỏ, da vàng quị xuống, giẫy đành đạch, chết không kịp ngáp.

 

Không một chút do dự, Phiên ôm súng nhảy vào ṿng chiến, sát cánh cùng đồng đội. C̣n tôi, tôi đứng đó, phân vân, lưỡng lự, giữa hai lằn đạn, không biết đi về đâu.

 

 

Bùi Thanh Liêm

 

Tháng 1, 1997

 

 

© gio-o.com 2012