rắnhường2013

 



NGUYỄN-H�A-TRƯỚC

 

vẽ m�u l�n đ�m

 

(truyện vừa 4 kỳ)

 

kỳ 1

 

 

������ Căn ph�ng tuột theo vạt �o sau. Những bức tranh mọc ch�n chạy loạn xạ. S�n ph�ng như chảo bột lớn hất tuột v�o khu�n. Tiếng ong rừng nứt nẻ từ mỗi c�nh l�. Mặt trời căng bụng, vỡ th�nh những vi�n bi. H�ng thở d�i: m�nh sắp gặp lại cơn ch�ng mặt đ�y! Bằng kinh nghiệm, ch�ng biết, n� sẽ ở với ch�ng kh�ng dưới mươi ph�t, ấy l� n�i cho lần nhẹ nhất. Lần nặng nhất?: ch�ng bị n� quay đến kh�ng nh�n v� bấm được 3 số ph�n cấp cứu! Kh�ng hiểu n� chui ra từ đ�u. Nhưng nơi n� đến th� t�t dưới vồng xương ngực, �p m� tim. Ch�ng thả lơi c�y chổi tr�n tay, cố l� l�n v�i bước v� ngồi xuống. M�ng đ�t bị cắn đau nh�i. Nhổm, nhăn, m�c l�n từ dưới: chiếc d� nylon đỏ gấp gọn bằng gang tay vẽ hoa đen. N�t bị bung. V� ươn ướt. Th�nh phố suốt từ s�ng đến giờ rất nắng. C�i ướt ắt được mang đến từ nơi n�o kh�c. Nơi kh�c đ�, ch�ng nghĩ, l� nơi xuất ph�t của b� kh�ch cuối c�ng đứng kia. Ch�ng bớt đau hẳn.

������ Kim d�i đồng hồ đ� vượt năm khấc con số mười hai quy định. H�m nay người đ�ng. Chủ ph�ng tranh tiếp kh�ch muộn. Anh c�o lỗi đ� lưu giữ ch�ng hơi l�u, cảm ơn bằng nh�t v�o v� kh�p trong tay ch�ng g�i đầu lọc vừa khui.

������ �B� ấy sửa soạn rời ph�ng.� Hầu như đồng thời với � nghĩ đ�, ch�ng nghe tiếng cửa l�ch c�ch sau lưng. Ch�ng nhớ đ� l� một người đ�n b� trung ni�n. Cặn lẻ của thời gian m� ch�ng vừa ngỡ như mới đ�y, vừa tưởng chừng như k� ức n�o hiện về, l�ng l�nh, đang được củng cố bởi thủ tục sau rốt trước khi kh�a cửa ra về l� nhấc ghế trả lại chỗ cũ, mắc m�n trước mắt ch�ng mấy cạnh viền căn bản của một người đ�n b� được ngắm từ sau. Một g�c vu�ng đen, gọn, như kh�i của t�ch tr�, chao v� gi� từ tho�ng chuyển lưng của b�.

������ Trước đ�, b� ta ở đ�u? Ph�ng tranh kh�ng lớn, v� kh�ch xem kh�ng chen ch�c đến độ từ g�c ngồi thật khuất v� thật bao qu�t như một ch�i canh tr�n g�c tr�ng xuống m� ch�ng lại bỏ s�t một chi tiết đặc biệt như b�. M�u đen u đặc của t�c, của vải, �m nhựa l�n thị gi�c ch�ng, rắc giọt l�n c�c thước vu�ng của đ�, c�c tấc đa thể của tranh; v� mỗi bước thở của ch�ng như chừng quyến kết một c�i g� chưa c� t�n gọi, chưa trụ h�nh.

������ Trong số trăm nh�t chổi loăng quăng tr�n s�n, một v�i nh�t đ� kh�ng qua hết độ d�i: b� ta, đứng c�ch ch�ng kh�ng xa lắm, m� cứ theo mỗi đ� đưa của chổi, h�nh như lại được k�o đến gần, d�nh nhay l�y lửng tr�n những cọng vằn của n�. N� l�m ch�ng ngượng tay. Đường chổi nhiều l�c bị gi�n đoạn hoặc đổi chiều nửa chừng. Ch�ng đứng thẳng. C�y chổi được thu về, thả đụng m�p hai ch�n.

������ B�, hẳn cũng biết ph�ng tranh sắp v�n, cố ngước l�n thu hết v�o mắt những g� khả dĩ. Bất động. Như bức ảnh vừa được cắt ra từ một trang s�ch, đưa v�o m�y, chiếu l�n v�ng trắng mỏng của � h�nh m� chất liệu l� nghi hoặc.

������ Ch�ng n�p c�y chổi s�t ch�n phải. Ch�ng đ� thu nhỏ đến mức cho ph�p. Ch�ng hy vọng điều đ� gi�p ch�ng đến được gần b� hơn.

������ H�nh như c�c v�t sơn tr�n kia đang nhảy nh�t những sợi g�n chữ, đen. C�i khay m�u dầy k�t như một d�y n�i m� ngay cả kh�i cũng kh�ng luồn lọt qua được, nghi�ng xuống. N� d�n keo b� ta v�o khung vải.

������ Tr�ng từ sau, b� ta thật đẹp. D�ng thon, gầy, được chiếc vest cổ k�nh đen �m kh�t. Đồi g�y trắng vuốt ngược, lật nghi�ng m�i t�c c�n đen hơn cả m�u vải b�i dịu d�ng giữa hai v�nh tai. Eo mỏng, hất xu�i, mờ, đường m�ng khuyết. Tất cả, �o, v� c�i m�u đằng sau �o v� vải, tuyền đen. Ch�ng thật t�nh kh�ng mang � t� dục; nhưng nơi b�, tất cả c�i g� lộ ra, lẫn c�i c�n ẩn đều c� thể l�t dưới ch�ng, v� quấn trong ch�ng, c�i m�u duy nhất đ�. M�i sơn, bố, thỉnh thoảng c� khiến ch�ng hơi s�n sạn nhức đầu, l�c n�y bị ch�m dưới m�i dầu trơn nhuyễn xức t�c, b�i da. Dư ảnh sau c�ng, trước khi vỡ, trong ch�ng, l� lườn m�u n�u thẫm (trần trượt) của lo�i hải cẩu hay hải ly.

������ B� xoay người. Chiếc d� xanh đậm c�n dựng dọc theo th�n ghế. Chắc l� b� sẽ đi. H�ng gọi:

������ �B�... B� để qu�n...�

������ Người đ�n b� ngừng bước, quay lại. M�u trắng của da r�ng m�nh tho�t l�n m�u đen của lụa. Ch�ng hợp nhau, l�m bật l�n l�n khảnh như nửa kỳ h� hấp, như bợt kh�i l�n sau một phen cọ x�t của hai vật rắn. Hai m�u tương phản khiến ch�ng nhờn nhợn. Kh�ng gian chưa gột hết hơi sốt của ng�y chợt l�nh lạnh. Trong v�i gi�y, ch�ng kh�ng nhớ l� sẽ n�i g� với b�. B� mỉm cười, khẽ c�i đầu, quay lưng. Ch�ng hối hả:

������ �B� h�y thư... thả... Chiếc... �....�

������ H�nh như b� khẽ ồ l�n. Ch�ng đo�n thế, bởi đ�i mắt b� quay v�o h�ng ghế, t�m. Ch�ng dấn đến. B� mỉm cười. (H�nh như b� n�i, kh�ng cần đ�u). Ch�ng nh�n thấy t� �o của b� nhăn mặt; một g�c m� của ch�ng ấm thoảng lời b�, cảm ơn; v� b�, h�nh như xoay thế từ b�n h�ng ch�ng, như qu�ng đ�n chụp, bước thật chậm về hướng cửa.

������ Ch�ng nghe ngứa mắt đến phải đưa tay l�n dụi. Ng�n tay r�n r�t như tr�n n� l� nước biển đang bay hơi. B�ng b� chảy rữa trong hốc mắt ch�ng b�y giờ đ� ho�n to�n tối.

������ Tần ngần thật l�u. M�u đen vương vướng tr�n mi kẻ mấy ch�n chim l�n tường. Ch�ng tiến đến bức tranh. Ch�ng chắc l� hai g�t gi�y của m�nh in kh�t l�n hai g�t gi�y của b�. Hơi r�n người xuống cho ngang tầm cao của b�. Nh�n l�n: hai lằn qu�y n�u như hai lưỡi t�n lửa bắn thẳng, soi giữa l�ng n� một bệt sơn vĩ đại; v� (hai mắt ch�ng mỏi thật nhanh): từ t�m của khối đen, chờn chợn một m�i t�c, một nhang nh�c đ�n b�, một rẩy m�u đang cong m�nh lại để kh�: một h�nh nh�n đang cố v�ng khỏi cơn bất tỉnh.

 

������ H�nh như n�, bức tranh, xẻ từ một bức n�o kh�c, vừa được đ�ng l�n.

������������������

������ Nhắm mắt, điều h�a kh� phổi. Mấy ng�n tay chạm v�o da d� vẫn c�n lạnh. Cơn cho�ng đến sau khi người đ�n b� rời đi c� vẻ trệ hơn. Hai lồng ngực sa xuống. Như con mồi qu� nặng trũng tr�ng tr�n bẫy nhện. Ch�ng bị b�p từ hai b�n. Ngoại dạng nom thật kỳ cục. Rồi th� ch�ng mang h�nh hai giọt mưa dị qu�i. Ch�ng r�n rỉ. Ống inhaler m�u t�m để qu�n ngo�i xe. Chung quanh kh�ng c�n ai. Ch�ng than thầm, gi� b� c�n ở lại! Ồ, chẳng lẽ� vừa gặp b� m� đ� th�i kh�ng bao giờ nữa?! Định mạng? Nhớ b� thật nhanh; như t�ch tr� để l�u, cặn lắng, vị đậm hơn. V�i t�ch tắc ch�ng qu�n hẳn đ�n băng dưới ngực. Rồi � nghĩ �b� đ� đi� như đ�n g�nh đập thẳng v�o ngực tr�i khiến ch�ng cong quập người đau đớn. B� t�ch đ�i tr�i tim ch�ng, bước ra. Ch�ng ưỡn l�n, cố rướn lưng, thở hắt rồi h�t v�o thật s�u. Đầu đụng v�ch xe. Nổ đốm hoa. M�u đen. N� l�ch h�nh từ trong chiếc �o mỏng của b� kh�ch. N� mang theo m�i. M�i của hoa được vắt c�nh. M�i da thịt. Ch�ng dễ chịu hẳn: điều ch�ng đang nghĩ, đang thấy cũng chứa một �t thuốc l�m hồi tỉnh. Dầu sao, c� bất cứ c�i g� hơn l� trống kh�ng. M�u đ� ục cạo dưới bụng. Cảm gi�c giống như hồi thơ ấu nằm d�i n�n thở cầm que củi thọc t�m hang dế. Ch�ng bỗng tỉnh t�o, sự tỉnh t�o vừa tho�ng thấy đ� như tội lỗi. Ồ l�n lần thứ hai: kh�ng, trong ch�ng, kh�ng g� c�n trẻ n�t, kh�ng g� c� thể mơ hồ; v� c�u tự hỏi bắn vọt như ng�i tinh: bao l�u rồi, m�nh chưa gần phụ nữ?

������ C�i m�i đ�: n� theo ch�ng sau khi ch�ng đ�ng cửa; ch�nh nhờ n� m� ch�ng l� được đến b�i đậu. Trời nghi�ng �p chụp như chiếc chảo gang sao thuốc bắc. R�n rịn v� n�ng nồng như h�t trong n� hương v� sắc của tất cả cỏ c�y. S�c vải nhung đ�n hồi của bầu cao - kh�ng g� thẫm v� mịn hơn - ch�ng thấy n� tiệp ho�n to�n với m�u bộ quần �o của người đ�n b�. Ch�ng như nghe được - tuy kh�ng thể nhận v� hiểu - những thanh �m của đ�m tối, của một v�i bụn m�y bị đ�n dưới g�c trời, v� nhiều nhất, của v� số đốm lựu sao tr�n s�n tiệc đ�m. Chỉ thiếu một riềm trăng: n� sẽ được dẫn dắt về v� được đền b� bằng hai h�ng l�ng m�y của b� kh�ch.

������ Trời y�n qu�. Ch�ng thật nhỏ b� v� c� đơn. Như v� tinh t� chơi một m�nh nơi g�c đ�ng. Lạnh đột ngột. V� hanh. Chiếc � cầm trong tay kh�ng gọi được trận mưa r�o! Ch�ng r�n rỉ, ta đang bốc lửa! Mưa ơi, nếu đến, ta sẽ kh�ng ngần ngại cởi tung quần �o trước thi�n hạ để được thấm nhuận đến tận c�ng. M�ng son n�o g�i tắm cho ta? Nhột rợn sống lưng. Ồ, lại nữa: đ� bao l�u, ta chưa gần đ�n b�?

������ Ch�ng s�ng k�nh đặt � tr�n băng ghế trước. Ch�ng h�i l�ng l� đ� kh�ng - l� ra l� n�n - để n� lại ph�ng tranh. H�nh như n� tự � theo ch�ng. Từ n� đ� đưa đến ch�ng lời mời mọc, n�i nỉ m� b�y giờ ch�ng mới �nghe.� Ch�ng xoa tr�n tay cầm bằng nhựa. Ch�ng sung sướng tưởng đang được nắm dắt b�. Ừ, cứ ở với kẻ c� đơn n�y một đ�m, b� (�) nh�!

������ Mai, đi l�m, ch�ng sẽ mang theo, hờ khi [ch�ng mong l�] b� kh�ch đến, đưa trả.

 

������ Cơn mộng kh�ng về. Trước khi ngả lưng xuống giường, H�ng tự l�m con to�n đố với m�nh: bao nhi�u ph�t, bao nhi�u giờ nữa, ch�ng mới liệm được tr�n �tấm �o quan của giấc ngủ.� Ch�ng kh�ng ch�t mỉa mai - tr�i lại, c� phần th�ch th� - khi v� giấc ngủ l� giấc chết: c�i c�i m�ng lung tanh m�i đồng phế, nhạt nhếch, khi đứng từ ngo�i nh�n v�o; song rất mặn m�, miệt m�i, nhiệt t�nh đến kẻ đang ở chẳng muốn dứt xa. Ch�ng tịnh, như hột nước đ� đứng im, như giỏ tr�i c�y đ� đầy, như đ�m v�n vụ sắp bay nốt thước chu du cuối c�ng của ng�y, tự thấy m�nh kh�ng nặng hơn nh�m b�ng g�n. N� mang đến cho ch�ng ch�t niềm vui cũng phơ phởn như ch�nh th�n thể m�nh. Ch�nh nhờ đ� m� cuộc chơi c�t bắt giữa ch�ng với giấc ngủ rất �m; cả đ�i khi hai b�n từ trong tối chạy va v�o nhau cũng kh�ng vang vọng g�.

������ Nhưng đ�m nay, sự thao thức dường như v� một yếu tố mới. N� (lạ thật, cứ nghĩ đến n� l� ch�ng lại thấy, r�, như đang d� mặt m�nh v�o s�t mặt kiếng cựa mắt to l�n m� ngắm) c� m�u đen; nặng. C�i m�u b�nh thường đến độ, ngo�i đ�m mới đủ rộng lượng dung chứa, ch�ng kh�ng lồng n� v�o được v�o khu g�y xao xuyến n�o của tiềm thức. H�ng kh�ng th�ch m�u đen. Trong cuộc sống, ch�ng cố gắng đến mức tối đa để kh�ng vất vưởng với n�. [Đ� c� lần ch�ng điềm nhi�n chối bỏ nh� � của người bạn nhượng lại chiếc xe Honda c�n rất tốt, với gi� �gần-như-cho-kh�ng,� chỉ v� n� c� m�u đen.] Nhằm tr�nh n�, với một vật thể n�o th�ch, ch�ng pha th�m v�o ch�t g�, để c� thể gọi bằng t�n kh�c: th� dụ, thay v� đen tuyền, n� sẽ l� xanh đen, hoặc lam t�m... Khi m�u đ� đậu tr�n người (con g�i) n�o ch�ng cảm mến, H�ng nghe một ch�t ngậm ng�i, ti�ng tiếc. Người kh�c ch� bai sự xoắn ốc, ngoan cố của H�ng. H�ng vui vẻ nhận chịu, v� tự cười thầm, trong cuộc sống, trung thực với ch�nh m�nh chưa hẳn l� dễ, dầu chẳng ai th�c b�ch hay ph� ph�n việc m�nh l�m.

������ Đ�m nay, h�nh như c�i g� cũng kh�c, cũng mới.

 

������ S�ng tỉnh lại, H�ng lại cười cho ch�nh m�nh lần nữa. Đ�m rồi, ch�ng mơ thấy b� kh�ch. B� thực v� gần hơn cả l�c trong ph�ng tranh. B� như lớp son tuồng, theo nước vốc b�c khỏi da mặt ch�ng. Ch�ng nh�ch v�o trong, vừa như nhường b� một khoảng nằm, vừa như để ngắm b� r� hơn. Mặt nệm mang con s�ng h�nh người, khi lặn s�u dưới lườn lưng ch�ng, l�c ngồi tr�n hoặc đ�i len l�ch giữa hai ống ch�n. B� nhẹ b�ng, trắng, kh�i, nhưng c�i tr�ng l�n b� th� tr�u trĩu. M�u đen của bộ quần �o b� mặc như một thu�n ch� chưa đọng được th�nh khối; v� n�, kh�ng nghi ngờ g�, bắt đầu từ l�u lắm rồi tr� chơi muốn đ�c b� th�nh pho tượng. N� chập chợn r�nh rập tr�n b�. B� vẫn an nhi�n. M�i dưới t�ch nhẹ, cho ch�ng thấy sắc ng� v�ng cung của răng. T�nh trạng cứ thế; v� đến một l�c, m�u đen, v� b�, cả hai vui vẻ với cương vị của m�nh v� kh�ng ph�a n�o c�n định t�m lấn lướt đối phương. M�u đen - trong khi � thức của ch�ng n�i l� kh�ng hề, nhưng giấc mơ th� - rất giống m�u của bộ quần �o m� người y�u ch�ng (vốn kh�ng th�ch m�u g� kh�c hơn l� v�ng), chẳng hiểu v� t�m hay định � thế n�o lại kho�c l�n l�c đến nơi hẹn với ch�ng nửa khuya v�i giờ trước chuyến c� ra khơi với cả gia đ�nh. Từ đ�m ly biệt, ch�ng bắt đầu nhận thấy đ�m đen hơn, v� chinh ch�ch kim ch�m. V� bởi biết m�nh đang ngủ n�n ch�ng muốn sử dụng c�i khả năng chỉ cung cấp cho ch�ng khi ch�ng ở trong trạng th�i lễnh bễnh: m�u đen đ� (được ch�ng cho ph�p) ho�n th�n l�n tầm v�c của vải; m� khi h�n b�, lần tay cởi khuy �o của b�, b�p v�u hai bọng v� sữa, nhấm nhay hai c�c thịt hồng, nuốt n�t mấy d�ng sữa (kh�ng biết l� thực hay tưởng tượng), x�c gi�c x�n xao, vị gi�c ngh�n nghẹn, đ�n chu�ng n�o đ�nh thẳng v�o tr�i tim ch�ng. N� r�o: chủ cũ đ� về!

������ Chỉ c� thế!

������ 4 �m cắn ngắn đường roi hụt gi�. Nhưng gi� trị của n� thật v� c�ng: n� khắc dấu tr�n da thịt ch�ng: ch�ng đ� được thỏa m�n. Giấc mơ như b�n tay b�c trũi lớp giấy g�i b�nh. N� ho�n tất c�ch khoan kho�i nghi thức đặt con mồi trần truồng tr�n đường săn đuổi. Con đường đ�, ch�ng gọi: tham lam, th�m muốn. Thường, khi ngủ, c�c gi�c quan của ch�ng l�m việc mẫn c�n hơn. Ch�ng kh�ng c�n l� người � l� lớ ngớ trước cuộc sống, m� đ� b�n nhạy hết sức. H�nh như, đến thăm những người chậm chạp, thụ động như ch�ng, giấc ngủ đ� mang theo m�n qu� b� đắp: thực hiện dễ d�ng điều m� khi thức tỉnh họ lại kh�ng thể. Nhưng, đ�m qua? C�c gi�c quan của ch�ng chưa l�m được c�i m� ch�ng vẫn. Ch�nh ch�ng phải tự che mắt, tiếp tế cho ch�ng năng lực cơ hữu m� kết quả cũng rất �t ỏi. Ch�ng vẫn chưa lấn được sang nửa s�ng b�n kia để nhận diện được c� chủ cũ của n� kh�ng phải l� người đ�n b� m� ch�ng chưa quen, thậm ch�, cả t�n tuổi của b� vẫn như mũi kim kh�u mất tăm trong tấm vải đ�m; v� điều quan yếu nhất, b� ta đang sống c�ng thế giới với n�ng ở một nơi n�o đ� nh�o nh�e �m sụt sịt của nước hay nứt lỗ m�i thổi kh� khốc của c�t đ�. Người đ�n b� h�nh như đ� bố tr� quanh m�nh bức tường v� ảnh c� sức ph�ng vệ cực hiệu nghiệm m� tuy tự bảo bọc bằng c�i lưới cũng v� ảnh, h�o hức, ch�ng vẫn bị hất ngược; n�n cuối c�ng, phải h�a ho�n với ch�nh m�nh v� với đối tượng, th�m đồng l�a của giấc mơ, bằng nồi thao thức kinh ni�n đượm lửa: với ngần ấy k�ch lực, ch�ng mới �chiếm đoạt� được b�.

*

������ {Ng�y...

1.��� T�i kh�ng ngủ được. M�u sắc kh�ng chịu giăng nệm cho t�i rơi xuống. Bao nhi�u năm, n� lu�n l� nơi đ�n nhận một c�ch ham hố th�n x�c khi sờn vẩy nhọn, l�c trơn t�i tũi như b� sơ sinh của t�i. N� kh�ng biết n�i; nhưng t�i biết n� chẳng �hiền thục� g�: trong n� l� cả một �m mưu m� t�i kh� bề l�n �n. T�i đ�nh bạn với n�, lợi dụng n�, trước ti�n l� chỉ c�ch gi�p n� mở miệng, rồi th� n� sẽ g�p �m c�ng t�i trong phối kh�c t�nh y�u, rằng ch�ng t�i sẽ giao du, sẽ ch�i trong nhau m� kh�m ph� với trọn kỳ th� tiểu giới c�m n�n của nhau. Bước đầu tạm h�a ho�n thế; nhưng, trong th�m s�u, t�i ng�y ngất với � muốn chiến thắng n�, thế giới v� �m đ�, lục s�u t�m hiểu n�, c�i m�, tức tối thay, t�i chỉ cảm, m� chưa thể hiểu. T�i sẽ vời ch�ng, d�ng ch�ng l�m chất x�c t�c. Hy vọng qua ch�ng, chủ nh�n, kẻ kiến tạo n�n n�, sắc m�u kia, t�i sẽ đặt ch�n l�n được lĩnh địa �m trầm của n�; v� 3 ch�ng t�i (ch�ng+m�u+t�i) sẽ d�nh chằng l�m một; m� v�i ba phen trằn người v� sức nặng của dục tr�n ch�ng + ảnh hưởng của m�u sơn tr�n vải, sự cựa quậy sẽ được coi như những m�n đổi thế để khiến cho cảnh tượng kh�ng bao giờ lập lại, nh�m ch�n. (Ấy l� chưa n�i đến �m thanh, vốn tự n� đ� biến thi�n c�n hơn c�ch thức: thử nghĩ, một xen giao t�nh m� m�i miệng bị kh�a chặt!: c�n g� cơ cực hơn?)

������ M�u sắc? C�i m�u thống trị thống kho�i (n�), thống khổ (t�i)! Chưa hiểu, song liệu cần dẫn giải nhiều hơn? Cứ nh�n danh t�i, khởi từ t�i, một trong trăm ngh�n người mẫu của ch�ng m� lần rộng th�m. Da t�i trắng. T�c t�i đen (tr�n, v�, nhất l� dưới: n�i theo kiểu m� ch�ng vẫn n�i). T�i l� một bức họa với hai m�u nguy�n thủy v� nguy�n vẹn. Ch�ng: c� thể t�m thấy bất cứ chất liệu n�o, nơi em. V� em, t�i th�m hiểu, v� y�u th�m ch�ng. V� em, t�i biết em; v� y�u ri�ng ở em một m�u. V� em, t�i tr�n k�nh t�nh mẫu tử, t�nh y�u. Cảm ơn em. Nơi em đ�, t�i kh�m ph� mu�n ngh�n m�u kh�c: ch�ng l� con, ch�u... l� hậu duệ kh�ng mệt mỏi, l� ph� bản v� tận của c�i m�u của t�c tr�n t�c dưới, của em.

������ Y�u người; y�u cả c�i m� người phổ danh t�nh cho t�i. Người vẽ. Nhưng ng�n ngữ v� c�ch �diễn tấu� [giọng n�i của người l� cả một b�i nhạc thi�n biến vạn h�a v� kh�ng bao giờ c� đoạn �chậm dần, để hết�] của người gi�u sang hơn cả c�c vĩ nh�n ch�nh ngạch trong nghề. Khi t�i (m� l�c n�o t�i chẳng) kh�ng hiểu �ng�n ngữ� của họa, t�i th�ch người �dịch� cảm thụ của người từ đường n�t qua lời n�i. N� l� c�ch hưởng t�nh kh�c. Nếu người kh�ng ở cạnh t�i th� t�i tư t�nh với phương thức người phổ danh t�nh của người cho t�i. L�c n�o t�i cũng ắp ự, v� l�c n�o t�i cũng đứ đờ r� rượi. L�n cao l� để xuống thấp. Hẳn thế rồi. Nhưng t�i muốn l� một biệt lệ. T�i kh�ng muốn ghi danh v�o gia đ�nh của những thứ b�nh thường. T�i b�m v�u. T�i b�n xới sức t�i trong những h�nh động n�y. H�nh d�m bằng tr� tưởng, với đối nh�n vắng mặt nhưng tịnh vi từng sắc n�t [tương phản với lối họa thường rất kh� tưởng của người], quả lạc h�nh như tiết ra m�i vị g� lạ l�ng lắm. Nhưng [c� lẽ v� đối ph�a l� ch�n kh�ng, n�n] tr�t th�o sinh lực nhanh hơn. Bạn b� kh�ng-l�-b�c-sĩ� th� tinh tường hơn cả b�c sĩ, bảo t�i xanh xao �tr�n mức cho ph�p.� Da t�i vốn đ� trắng, l�c n�y c�ng bệch bạc như �nh đ�n huỳnh quang. Họ bảo t�i n�n gặp b�c sĩ. Vị b�c sĩ [thật] th� n�i chị cố thu xếp việc nh�, gh� qua ph�ng mạch, t�i chẩn bệnh cho; chớ nu�i hoặc đ�a với bệnh! N� l� loại chủ nợ kh�ng tim: n� sẽ đ�i l�i chị nặng đấy.

������ Kể ch�ng nghe, ch�ng cười. Ch�ng n�i, lạc th� m� kh�ng phải cầu cứu đến �trong-uống-ngo�i-thoa,� v� được mệt mỏi v� sinh l�: hạnh ph�c. Bao kẻ khềnh khệnh tr�n n�i tiền, thế m� cứ khậm khực r�n rỉ trước ngọn roi trời cho oặt oải kia th�i. Ch�ng ta, ch�n đặt tr�n đất, nhưng lạc th� mọc c�nh. ������

������ Hạnh ph�c khiến t�i ham sống. V� khiến t�i sợ chết. T�i đếm với nh�u nh�u hứng khởi m� cũng với thon th�n sợ h�i những giờ ph�t b�n ch�ng. T�i m�t miết hạt hạnh ph�c, khiến n� rỉ nước; ngậm phồng cả m�, căng cứng cả miệng, m� kh�ng muốn nuốt v�o, tuy vẫn biết, hết ngụm n�y, chiếc m�y xay của ch�ng t�i sẽ vắt ra được ngụm kh�c. Tay ch�ng, dẫn kh�c số một (đ�y l� cố tật của ch�ng, được thể hiện bất cứ trong kh�ng gian v� thời gian) hay vờn dạo trong �o t�i, ngao du từ cằm t�i, xuống, tuột, tự tin; vấp vướng, vồ vỗ [như ru b� ngủ]: t�i như miếng b�nh tr�ng đang được nướng cong:

������ (t�i mong được cắn vỡ khi � nghĩ về c�i tan hoang đang ch�n thơm tột độ!)

 

2.��� H�m nay tự dưng ch�ng n� rắp t�m phản lại t�i. Với t�i, xương thịt chắc toi t�p lại phần n�o. Hạnh ph�c, giống như bất cứ g� kh�c, khi lai l�ng th� tr�n! Điều cơ bản n�y, hiểu n� th� dễ, song nhận chịu n� th� lại rất kh�. Nhưng c�i đ�ng sợ nhất kh�ng cư ngụ nơi đ�: n� nằm ở sự thể: m�nh nh�n thấy n� đang sượt s�nh ra ngo�i trong l�c hai tay bị tr�i th�c. L�c n�o t�i cũng cảm tưởng, giống như hạnh ph�c, ch�ng l� một sở hữu đầy bất trắc. L� quần tụ của những yếu tố t�nh cờ. Nghĩ về c�i chết trong khi đang sống, nghe qu� đỗi l�ng mạn, kh� tin. Nhưng c� thể chối tội bằng c�ch b�m đu v�o d�y tư tưởng của cổ nh�n: hữu h�nh, hữu hoại. [hữu th�n hữu khổ, ph�n n�n c�ng ai?] Nhưng tại sao, c�i kh�ng vật chất: c�i kh�ng phải l� những ống m�u, m� l� m�u, c�i nương n�u b�n trong, l� hạt nh�n, thứ khiến ta khi nhấm nh�t sẽ kh� chịu hay thoải m�i: c�i thần, c�i rỗng l�ng vi diệu, c�i được-l�m-đầy-từ-trống-kh�ng: c�i đ�, tại sao lại cũng mang t�nh bất trắc theo? C� tương quan [bi thảm!] n�o giữa ch�ng?

 

3.��� Căn ph�ng tuyền những đường n�t quen thuộc. M�u b�n ghế; m�u s�n ph�ng; m�u đ�n được thắp s�ng v� ngả tối; m�u kh�ng kh� khi được thắp s�ng v� l�c bị ngả tối; m�u thinh lặng đ�ng đục của một thứ thủy tinh vốn k�m thuần khiết m� lại bị nấu qu� lửa, lại th�m lần bị nấu lại bởi những m�u sơn đại đa phần l� n�ng được tăng cường hơi bễ bởi chiếc l� kh�ng gian qu� chật hẹp. Người qua lại như bằng c�ch xẻ h�ng nhau. Bằng c�ch tự ph�n th�n hay nh�n th�n. Trộn trạo tinh tế đến độ như nhầm nhập v�o nhau. Những �m s�n sạt của lụa vải h�t m�i của nhau v� da thịt trộn tuổi t�c, giống ph�i v�o nhau. Cả tư tưởng, trong chừng mức n�o đ�, cũng như bị �nhiễm l�y� nhau. Người n�y l� �m bản của ch�nh m�nh, v�, dương bản của kẻ kh�c.

������ �Trong kh�ch th�nh n�y, người ta h�t hơi thở của người đứng cạnh, x�o lật với hơi thở của m�nh để nấu nướng, b�y biện th�nh quả l�n m�m cỗ nghệ thuật. M� nghệ thuật th� nằm sẵn đ�, ngay giữa khe hở của hai b�n ch�n của kh�ng-c�ng-một-người. Nghệ thuật được tung h�, được v�t l�n m�y xanh, tuy điều n�y thật chẳng cần thiết: sức tung h� của người, dầu với đ�i c�nh tay mạnh nhất, v� chiếc miệng to nhất, kh� s�nh bằng đ�i c�nh bay của ch�nh n�. Nghệ thuật, mu�n đời, tự n� đ� tr�n trịa.

������ Dẫu sao vẫn khiến ta rưng rưng nước mắt. Cuộc sống to t�t, trưởng th�nh l�n mỗi ng�y. Bụi lo toan rớt lọt từ chiếc sẩy của cuộc sống c�ng dầy tầng. Thế m� con người vẫn kh�ng đ�nh mất niềm vui con n�t.

������ T�i đ� dời n�n mọi việc kh�c lại; c�n mỗi một phải chu to�n. Chưa hẳn m�a đ�ng, nhưng, đ�m d�i qu�. V� thế, ng�y thật ngắn: t�i cảm thấy. Dầu sao, chẳng c�n bao ph�t nữa cho t�i. Ph�ng tranh sắp đ�ng. Gia sản của phần đời trước kia của ch�ng, tr�n những bức triển l�m, ho�n to�n xa lạ với t�i. Ch�ng đ� mang đi khỏi nơi n�y tất cả dấu vết của b� ấy, v� t�i. Ch�ng chỉ muốn tr�nh diện trước x� hội giai đoạn sơ khai, nơi đ�, đời ch�ng chưa bị đ�ng triện t�nh. Ấy l� đứng từ vị tr� của ch�ng. Nhưng với t�i, thời kỳ �t�m t�i� n�y lại hết sức phức tạp, �m u, kh� hiểu. V� với t�i, vẫn c�n h�nh ảnh g� đ�, m�i vị g� đ�, trong kh�ng kh�, trong sinh hoạt, trong vắng ngắt l�c kh�ch khứa đ� ra về. Kỷ niệm! Theo ta cả l�c ta kh�ng c�n được sống!

(c�n tiếp)

������

Nguyễn-h�a-Trước
2004

http://www.gio-o.com/NguyenHoaTruocBongBongNuoc2.htm

 

�� gio-o.com 2013