ngựaReo 2014

 

 

 

Nguyễn thị Hải Hà

 

CON NGỰA CỦA WINSTON

 

chuyện ngắn



 

31 tháng 12, 2001

 

Khoảng thời gian từ giữa tháng Mười Hai cho đến sau tết Dương Lịch công ty của tôi rất vắng. Đa số nhân viên nghỉ cuối năm để đi thăm gia đ́nh ở xa, hay đi chơi ở các vùng ấm áp. Tôi thích đi làm những ngày cuối năm v́ rảnh rỗi và không bị cấp trên cai trị. Trên đường đi đến cafeteria ngang chỗ quẹo trái dẫn đến pḥng làm việc của Winston tôi chợt nghĩ nên đến thăm Winston.Dù bây giờ ông không c̣n mến tôi nhưng dẫu sao đă có một thởi ông là người từng bênh vực tôi. Từ khi dọn vào building mới này, tôi ít khi gặp ôngv́ ông yêu cầu được làm việc ở ngơ cụt, kín đáo và yên tĩnh.Người ta xếp chỗ ông vào giữa tầng lầu, không có chút ánh sáng thiên nhiên nào. Một bên là vách tường của một pḥng chứa máy móc và computer. Chung quanh là những tấm panel màu xám. Ông lại tắt bớt đèn nên pḥng có vẻ tối.

“Không thấy ông tham dự tiệc Giáng sinh vừa qua nên tôi đến thăm. Chúc ông năm mới được nhiều điều như ư.” Tôi nói.

“Tôi không ăn mừng lễ Giáng sinh v́ tôi cải đạo. Bây giờ, tôi là người theo Do Thái Giáo.” Ông mỉm cười. Làn da của ông màu chocolat làm tôi có cảm tưởng hàm răng ông càng trắng ngời. “Từ rày về sau xin bà gọi tôi là Joshua.”

“Vâng! Có lẽ phải một thời gian tôi mới quen.” Tôi nói.

Thật t́nh, tôi thích cái tên Winston hơn.Lần đầu gặp ông, khi ông mới vào làm, tôi nhớ tên ông dễ dàng v́ nó làm tôi liên tưởng đến hiệu thuốc lá Winston Salem của Mỹ bán ở Việt Nam vào đầu thập niên bảy mươi.

“Cuộc đời đối xử với ông thế nào? Có ǵ mới và vui?”

“Mới th́ có nhưng vui th́ không. Vợ tôi giận tôi nên bế con về xứ cả mấy tháng nay. Cô ta bảo rằng sẽ không cho tôi gặp con tôi nữa.”Winston nói.

“Tôi không biết tin ông cưới vợ. Xin chúc mừng muộn. Nhưng sao mà ra đến nông nổi ấy?” Tôi hỏi.

“Trước khi cưới Lottie tôi dành dụm đủ tiền để mua căn nhà. Sau khi sinh đứa con, Lottie đ̣i phải thêm tên của cô ấy vào làm chủ căn nhà nhưng tôi không chịu. Tôi sợ nhỡ cô ấy ly dị tôi th́ tôi mất toi của cải do tôi khó nhọc làm ra.”

Tôi nghĩ thầm, thế th́ bà ấy giận bỏ đi là phải rồi.

“Có lẽ ông gửi tiền về xứ để bà nuôi con chứ?” Tôi hỏi.
“Không! Bà ấy bỏ đi không phải lỗi của tôi. Nếu tôi gửi tiền về bà sẽ không bao giờ mang con tôi trở lại đây.”

BiếtWinston nóng tính, tôi im lặng không muốn có ư kiến về cuộc hôn nhân bất ḥa này. Dường như Winston không thể ḥa thuận được với ai. Mối thiện cảm tôi dành choWinston vốn không đậm đà nay càng nhạt thêm.

Winston than thở đă hơn năm năm nay ông không được tăng lương. Olsen, sếp của hai chúng tôi, đă d́m ông đến cực độ v́ kỳ thị màu da.

“Ông có thể xin thuyên chuyển sang chỗ khác không?” Tôi hỏi. Hỏi cho có hỏi nhưng tôi biết câu trả lời.

“Bà thấy đó, tôi đă hơn năm mươi, công việc của tôi là vẽ kỹ thuật lại là vẽ tay, bây giờ người ta vẽ bằng computer nên cái khéo tay không c̣n cần nữa, v́ thế chuyển sang nơi khác rất khó. Tôi lại không có bằng đại học nên đi lên th́ khó, mà đi hàng ngang cũng không dễ.”

 

Tháng Giêng, 1989

Winston vào làm sau tôi chừng sáu tháng. Trụ sở của công ty là một building cũ kỹ và quá nhỏ nên thiếu chỗ ngồi cho nhân viên. Winston được quí trọng hơn tôi nên để có chỗ cho Winston tôi bị bắt phải nhường pḥng làm việc cho Winston rồi ra ngồi ở một cái bàn vẽ dự trữvà không có điện thoại. Sếp khen Winston không tiếc lời,rằng ông có kinh nghiệm vẽ kỹ thuật lâu năm, rằng để rủ cho được Winston về làm việc cho công ty, sếp phải trả lương rất cao. Có người nói nhỏ lương của ônggấp đôi lương tôi. Xem chừng giữa tôi và Winston không có nhiều điểm tương đồng ngoại trừ là lính mới của công ty. V́ mới vào làm nên không quen ai, hai kẻ ngoại cuộc đành làm bạn với nhau.

Tôi chứng kiến Winston lên cơn thịnh nộ lần đầu tiên về một chuyện không liên quan đến ông. Bàn của tôi được kê sát vào tường. Bức tường này thuộc về văn pḥng của ông trưởng ban kiến trúc sư. Ba mặt chung quanh bàn để trống. Một buổi sáng tôi đang làm việc th́ tấm vách bị lấy đi. Tôi không biết nên phản ứng thế nào, mà thật ra tôi cũng chẳng quan tâm đến bức tường.Winston to tiếng với ông kiến trúc sư bảo rằng ông ta không biết kính trọng người phụ nữ nên tháo tấm vách đi như thế. Người kiến trúc sư, hỏi ngược lại, “Việc ǵ đến ông mà ông to tiếng với tôi?” Winstongầm lên bảo rằng tháo tấm vách làm mất đi vẻ kín đáo chỗ làm của ông. Tôi sợ liên lụy đến tôi nên đi chỗ khác.Hôm sau tôi thấy tấm vách được trả lại chỗ cũ.

“Bà thầm lặng quá sẽ bị người ta chà đạp. Xă hội này không bênh vực hay bảo vệ những người thuộc nhóm nhược tiểu đâu.”

“Tôi cám ơn ôngđă bênh vực tôi nhưng tôi nghĩ ông không cần phải to tiếng.”

“Với tôi, dời tấm vách không chỉ làm tôi bị mất sự riêng tư cá nhân, mà đây là một hành động miệt thị người da màu, và phụ nữ. Người ta quyết định những việc có ảnh hưởng đến môi trường làm việc của tôi và bà mà không cần phải hỏi ư kiến của chúng ta.”

Winston cao lớn, vạm vỡ, nét mặt ưa nh́n, da ông nâu bóng như một pho tượng đồng đen, và giọng nói rất ngân vang. Khi ông nổi giận hay phản đối chuyện ǵ người ta thường nhịn ông. Sinh ra ở Trinidad,di dân sang Hoa Kỳ năm mười lăm tuổi, ông có một tuổi thơ khá hoang đàng, lười học nên không chịu vào đại học, chỉ học vẽ kỹ thuật một năm. Công ty của tôi có qui ước sẽ đóng học phí cho nhân viên nếu nhân viên muốn trau giồi kiến thức và tay nghề. Winston có thể tiếp tục học cho đến khi xong đại học nhưng ông không muốn lợi dụng cơ hội này. Một lần khác,Winston mời tôimột miếngbánh, trông giống như bánh bông lan, nhưng tôi đă ăn sáng ở nhà nên từ chối. Ông nài ép tôi vài lần tôi vẫn không nhận. Ông nổi giận, to tiếng. “Tôi mời bà miếng bánh, bà chỉ cần nhận và cám ơn, đâu có ǵ khó khăn mà bà để tôi nài nỉ măi thế.” Mặt ông trương ph́nh ra, màu da chocolat sậmtrong cơn giận biến thành màu tím thẫm, ḷng trắng của mắt càng trắng hơn,long lên, làm tôi sợ hăi nên vội vàng cầm miếng bánh. Sau đó tôi lén ném miếng bánh đi, không biết ông cho ǵ trong bánh mà ông cứ muốn tôi ăn.

Winston có vóc dáng bề thế, hiểu biết sâu đậm về văn hóa Hoa Kỳ, tiếng Anh là ngôn ngữ chính, ông có tất cả những vũ khí tiện lợi trong cuộc đua thăng quan tiến chức, nhưng Winston không nh́n thấy thế. Ông chỉ thấy người ta không giao cho ông chức vị cao hơn chỉ v́ ông có màu da đen và không có bằng đại học. “Có rất nhiều người không có bằng đại học nhưng địa vị rất cao chỉ v́ họ là người da trắng.” Winston chua chát.“Mọi thất bại của tôi chỉ v́ sự kỳ thị màu da.”

Có hay không vấn đề kỳ thị màu da? Nếu có là hồi xa xưa cơ, c̣n bây giờ tôi không tin như thế. Theo thường t́nh, ai cũng muốn cất nhắc người làm được việc và làm việc hợp ư họ. Tôi cho rằng chính Winston đă tự phá hủy bước đường tiến thân của ông. Ông đổ lỗi lên màu da.

 

Tháng Giêng 2001

Công ty dời qua trụ sở mới, mọi người vui vẻ hơn v́ ai cũng có văn pḥng riêng trang bị đầy đủ dụng cụ như computer, điện thoại, bàn ghế đẹp và rộng răi, ánh sáng đầy đủ, rất tiện nghi nhưng riêng Winston ngày càng khó làm việc chung. Kể từ khi mọi người đều được trang bị computer Winston bị “mất giá.” Nhóm kỹ sư không c̣n cần họa viên kỹ thuật nữa, họ có thể tự vẽ. Nếu cần phải giao công việc họ thường giao công việc cho Natasha để tránh phải làm việc với Winston. Ông chê đám kỹ sư là những người không thể quyết địnhdứt khoát và nhanh chóng. Ông chê Natasha chỉ ăn cắp kiểu vẽ của ông. Mọi người đều ráng chịu đựng tánh t́nh  của Winston nhưng Olsen, người sếp mới, trừng trị Winston thẳng tay. Không ai biết Olsen đă nói những ǵ với Winston đằng sau cánh cửa pḥng họp. Winston  không thể lớn tiếng với Olsen v́ ông này luôn luôn rất nhỏ nhẹ.Olsen với hơn hai mươi năm kinh nghiệm là sĩ quan hải quân có cách chỉ huy rất độc tài. Tất cả chúng tôi đều ghét cách chỉ huy của Olsen nhưng không dám phản đối. Có người nói, đừng có căi lệnh những nhà quân sự, họ dùng phương pháp hạ nhục nhân viên để bẻ găy ư chí, những người không tuân lệnh sẽ hối tiếc là ḿnh đă không tuân lệnh. Nhiều người không chịu được cách quản lư của Olsen nên xin chuyển qua ban khác.Những chỗ trống khi họ bỏ đi tạo cơ hội cho nhân viên cấp thấp được leo thang. Khi Winston hậm hực dẫm chân tại chỗ th́ tôi làm con rùa leo qua bở rào danh lợi.

Thật t́nh mà nói Winston không phải là đối thủ của tôi. Ông tự giam ḿnh trong cái mặc cảm da đen của ông. Winston nh́n cách quản lư độc tài của Olsen như một hành động khống chế người da trắng áp đặt lên người da đen nên ông luôn t́m cách kháng cự. Giao công việc không đúng chức năng không làm. Không làm th́ không có công tŕnh để kể cuối năm, do đó không được lên lương, bị đánh giá xấu. Gây gỗ với tất cả mọi người, bị chê không được việc th́ làm sao có thể lên chức hay có thể chuyển sang ban khác. Winston vốn đă ít giao du với bạn đồng nghiệp, càng lúc ông càng bị cô lập. Tôi th́ khác. Tôi có sự nhạy bén của phụ nữ và ôn nhu trong cách làm việc. Một hôm Olsen giao công việc và bảo tôi gọi Winston đi cùng với tôi. Tôi không biết lăo đă nói ǵ với Winston mà ông xồng xộc lao đến văn pḥng tôi la hét um sùm.

“Tôi không ngờ bà đổi màu da nhanh quá. Tôi từng bênh vực bà mà giờ đây bà đối xử với tôi như thế.” Mắng xong ông bỏ đi. Tôi và những người chung quanh e ngại nếu lời qua tiếng lại nhỡ Winston xách súng vào thanh toán Olsen và cả tôi. Và tại sao Olsen không sa thải Winston? Có lẽ lăo sợ bị kiện về tội kỳ thị chủng tộc. Một người thâm trầm khắc nghiệt như Olsen bằng cách này hay cách khác sẽ trừ khử Winston. Ngày ấy sẽ không lâu.

 

Tháng 12, năm 2001

Winston giải thích:

“Tôi theo đạo Do Thái nên tôi không làm việc dưới quyền đàn bà. Olsen khiêu khích cơn nóng giận của tôi bằng cách bảo tôi phải làm việc dưới quyền của bà.” Dù không đồng ư quan điểm của Winston tôi không muốn tranh luận với ông. Tôi nói lảng sang chuyện khác. Không nh́n thấy Natasha, pḥng làm việc của Natasha đối diện với pḥng làm việc của Winston,tôi hỏi.

“Natasha nghỉ hôm nay à? Chị ấy thường nghỉ vào lễ Hanukka. Có Natasha làm việc gần cũng vui, phải không?” Tôi nói vu vơchuẩn bị rút lui v́ câu chuyện bắt đầu nhạt.Natasha là một người phụ nữ da trắng, xinh đẹp và rất dịu dàng. Tôi nghĩ rằng Winston và Natasha rất ḥa thuận với nhau v́ cùng theo đạo Do Thái.

“Tôi rất lo ngại việc Natasha ngồi đối diện với chỗ của tôi. Natasha đến đây để theo dơi tôi theo lời sai khiến của Olsen.” Winston nói với vẻ than phiền, trong giọng nói của ông có vẻ cay đắng, nghi kỵ.

“Theo dơi ông để làm ǵ?” Tôi ngạc nhiên. “Chị ấy có nhiều công việc không?”

“Cũng như tôi, lúc sau này chúng tôi ngồi không nhiều hơn làm việc. Nhưng Natasha th́ bà biết mà, có thể ngồi cả ngày đọc truyện mà không sợ bị đuổi việc bởi v́ bà ấy là phụ nữ da trắng. Một tên đen như tôi mà làm như thế th́ bị đuổi từ lâu.”Winston nói.

“Nhưng Natasha làm ǵ để ông nghĩ là chị ấy lén theo dơi ông?” Tôi thắc mắc.

“Cô ấy giả vờ kẻ mắt, đánh son, dùng một cái gương nhỏ dấu trong ḷng bàn tay nh́n vào gương để xem tôi làm ǵ và báo cáo với Olsen.”

Winston nói. Ông chỉ lên trần nhà, tôi nh́n thấy cái chốt sprinkler, hệ thống phun nước chữa cháy tự động.

“Trên ấy, người ta đặt máy thu h́nh để quan sát tôi.” Winston nói.

“Người ta lén thu h́nh ông để làm ǵ? Ḿnh đang sống trong thế giới tự do, đâu có phải giống như trong phim 1984 lúc nào cũng bị ‘big brother’ ḍm ngó.”

“Tôi không biết giải thích làm sao để bà hiểu tôi. Từ khi tôi t́m thấy tôn giáo Do Thái cuộc đời tôi thay đổi rất nhiều. Tôi là người chủ gia đ́nh và vợ con tôi tuân theo ư tôi. Tôi được người trong tôn giáo kính trọng tôi rất nhiều. Hằng tuần tôi được mời giảng thuyết trước công chúng.”

“Tôi chúc mừng ông thành công trong lănh vực tôn giáo. Tôi chúc ông một mùa lễ tốt đẹp và hy vọng quan hệ của ông với những người chung quanh sẽ tốt đẹp măi măi.”

“Vâng, chúc bà cũng như thế. Lúc bà vào đây bà có thấy cái ǵ lạ không?” Winston hỏi.

“Lạ là như thế nào? Tôi không hiểu ư ông.” Tôi nói.

“Bà có thấy con ngựa màu xanh lá cây nhạt không ở chỗ thang máy chuyên chở đồ ở cửa sau không?” Winston nói.

“Không! Tôi chẳng thấy ǵ, ngoại trừ hành lang rất vắng. Có vẻ như mọi người đều về sớm hay nghỉ lễ Giáng sinh cả rồi. Thế ông thấy người ta đưa ngựa đến à? Để làm ǵ?” Tôi hỏi.

“Tôi đoánngười ta tổ chức mừngTết âm lịch nên thuê ngựa đến giúp vui v́ năm mớilà năm ngựa. Thật ra con ngựa có màu xám nhưng lại ánh lên một sắc xanh lá cây rất nhạt. Có lẽ người ta trang điểm cho nó. Và càng lạ hơn là con ngựa đi nhưng không có tên nài. Tôi tự hỏi nhỡ mà nó lồng lên chạy đạp lên nhân viên, hay bĩnh ra một băi ngay trên hành lang hay nền của thang máy th́ cơ khổ cho người quét dọn.” Winston nói.

“Tôi chưa bao giờ dùng thang máy này. Ông có biết nó chạy đến tầng nào không?” Tôi hỏi.

“Nơi thấp nhất của thang máy này là băi đậu xe ngầm của cơ quan. Chung quanh thang máy có hàng rào che kín, phải có khóa mới vào khu vực này được. Xe cộ ra vào tầng hầm có thể nh́n thấy nhưng không chú ư đến thang máy nằm trong hàng rào.”

“C̣n cao nhất là tầng thứ chín? Building này chỉ có chín tầng.”

“Vâng, nhưng c̣n một tầng nữa dành cho nhân viên sửa chữa thang máy. Phải có ch́a khóa mới lên tầng này được. Ở tầng này có một hành lang dẫn sang building bên cạnh, văn pḥng luật sư, và từ tầng này sẽ lên được tầng thứ mười bốn của building ấy. Không có building thứ mười ba v́ người ta sợ xui xẻo. Những tầng này nhân viên làm việc của hai building đều không được phép lên. Những người lên tầng này có thể dùng thang máy của building bên cạnh và dùng ch́a khóa riêng.” Winston nói xong cười x̣a.

“Tôi nói đùa với bà đấy. Tôi không biết cũng như bà.”

“Bye, bye, Winston!”

“Joshuachứ!” Ông nhắc.

 

Câu chuyện con ngựa màu xanh lá cây, lời cáo buộc Natasha ŕnh rập ông, tưởng tượng có máy thu h́nh dấu sau hệ thống phun nước chữa lửa của Winston làm tôi thấy bất an. Dường như t́nh trạng thần kinh của ông bất ổn. Có lẽ Winston trông gà hóa cuốc chứ sau ngày 9/11, khắp nơi đều mang một vẻ ảm đạm lo lắng, tôi không nghĩ có người ăn tiệc to đến độ mang cả ngựa vào để giúp vui.

 

31 Tháng Giêng, 2014        

Đêm nay là đêm Giao Thừa Âm Lịch của năm Giáp Ngọ. Nếu c̣n ở Việt Nam tôi đă nghỉ làm ở nhà sửa soạn mừng Tết. Nhưng ở đây, đêm Giao Thừa rơi vào ngày thứ Năm nên tôi vẫn đi làm như thường. Nghĩ đến Tết năm ngựa làm tôi nhớ đến Winston và con ngựa màu xanh lá cây ông đă gặp ở thang máy dùng để chuyên chở đồ. Lúc ấy tôi cho là Winston mang bệnh tâm lư. Lo lắng quá độ về việc có thể bị mất việc làm v́ nghề vẽ kỹ thuật không c̣n cần dùng, hoặc là bị sếp ghét nên sa thải. Mặc cảm thua thiệt và thất bại khi nh́n thấy đồng nghiệp thăng tiến trong khi Winston chỉ đứng nguyên một chỗ, thêm vào cuộc hôn nhân bất ḥa làm ông trở nên nóng năy hay gây gổ làm mất ḷng mọi người. Hoặc giả ông bị bệnh trầm cảm, hay bipolar disorder mà ông không biết, nên ông tin là chuyện người ta dấu máy thu h́nh trên trần nhà để ŕnh rập ông. Ngoại trừ ông download h́nh lơa thể hay ông làm chuyện ǵ mờ ám chứ ai hơi sức đâu ŕnh rập ông. Chẳng lẽ ŕnh rập ông cầu nguyện? Làm thế là bị tội kỳ thị tôn giáo. Và cho dù ông có xem h́nh lơa thể người ta có thể bắt tội ông bằng cách kiểm soát computer mà không cần quay phim thu h́nh ông. Tuy nhiên, bây giờ tôi lại nghĩ rằng có thể tôi đă sai lầm mà tôi không biết.

Sau khi Winston biểu lộ mối nghi ngờ bị thu h́nh lén, cô thư kư Altermate, làm việc trong ban của tôi, bị bắt v́ tội phá hoại văn pḥng của một người thư kư khác. Altermate, nhỏ nhắn và rất hiền lành, chẳng hiểu giận người đồng nghiệp chuyện ǵ mà cứ lén giật phá những đồ trang trí trên tường, đổ nước ngọt lên bàn, thậm chí ăn cắp những món đồ chỉ có giá trị t́nh cảm, để vứt đi. Người ta đặt máy thu h́nh liên tiếp sáu tháng đem ra làm tang chứng và sa thải cô Altermate. Chuyện đặt máy thu h́nh Winston có thể là có thậtnếu người ta t́m cách sa thải ông, nhưng ông đă làm điều ǵ sai trái? Tháng Hai 2002, sau ngày tôi đến viếng, Winston đột nhiên biến mất. Ông không báo tin nghĩ việc, ảnh vợ con để lại trên bàn. V́ không thân với Winston nên chẳng ai biết chỗ ở hay điện thoại ở nhà riêng. Cũng chẳng ai quan tâm đến độ hỏi nhân viên pḥng Lao động về Winston.Nỗilo ngại Winston sẽ mang súng vào thanh toán đồng nghiệp, trong đó có tôi, dần dần phai đi. Tôi tự hỏi có thể nào Winston bị đuổi việc hay bị cho về hưu non. Tôi t́m danh sách về hưu của nhân viên th́ không thấy tên của Winston. Hết giờ làm việc trên đường về tôi rẽ qua chỗ thang máy chở đồ dùng, v́ nghĩ đến Winston.

 

Trong khi tôi đứng tần ngần suy nghĩ, th́ cửa thang máy mở ra. Trong thang máy có một người đàn ông mặc áo đuôi tôm đen đội mũ đen dẫn con ngựa màu xám nhạt. Đèn trong thang máy chiếu xuống đầu ông một vầng sáng giống như hào quang. Trông ông giống như một người tŕnh diễn trong gánh xiệc. Người áo đuôi tôm đen hỏi tôi:

“Đây có phải là tầng thứ chín không, thưa bà?”

“Đây là tầng thứ hai!” Quái lạ chưa. Tôi không nhớ là tôi đă bấm nút thang máy, tại sao thang máy lại ngừng trước mặt tôi. Hay là tôi bấm nút thang máy nhưng quên. Lúc này tôi thường hay quên những việc tôi làm một cách máy móc. Thí dụ như quẹt cái thẻ nhân viên mỗi ngày để tŕnh diện nhưng ngày nào tôi cũng quên cứ đi đến văn pḥng rồi lại phải trở ra để kiểm chứng. Tôi nảy ư đi theo người áo đuôi tôm đen và con ngựa xám để xem họ đi đâu. Cửa thang máy vừa đóng lại tôi nghe tiếng nhạc rất vui, như bài guitar Isle of the Sun của Amik. Người áo đen mỉm cười thổi những bong bóng màu bạc đầy thang máy. Khi bong bóng vỡ tôi nghe như tiếng phong linh leng keng thật vui tai. Thang máy đi rất chậm, tôi có cảm tưởng như tôi đi lên tầng 99 chứ không phải tầng thứ chín. Khi cửa thang máy mở ra một vùng ánh sáng màu xanh indigo tràn ngập tầng lầu. Trước mặt tôi là một hành lang dài hun hút bên trên là ṿm cung hẹp và nhọn như ṿm giáo đường Gothic. Ánh sáng indigo làm nổi bật ánh lân tinh h́nh bộ xương trên con ngựa xám. Cái áo đen của người dắt ngựa cũng ánh h́nh lân tinh của bộ xương. Ông ta đỡ tôi lên lưng ngựa và tôi có cảm giác thật nhẹ nhàng không c̣n âu lo hay buồn phiền về tất cả mọi thứ trên đời. Có lẽ Winston đă đi theo con ngựa xám này đây.

 

Nguyễn Thị Hải Hà

 

© gio-o.com 2014