ngựaReo 2014

 



Nguyễn-h�a-Trước

DỐC MƯA

t�y b�t-truyện

 

������ Những cuộn t�c th�p ph� thủy. Những n�i �m kh�. Tr�ng trũng. L�ng lớt. Những kh�c b�nh, g�i bằng gai, sừ sật kh� nhai; những t�m lươn trời; những l�m rắn đất. Tr�i trụi dị h�nh dị tướng. Hăm dọa, siết,cột. Đu đưa c� cọt ch�m chọc, ch�ch ch�i đến đi�n tiết khi đứa n�y kh�ng chạm chọt được đứa kia, ưỡn lưng kh�n khọt, �ng ục, s�i mỡ. Những l�c đ�, nom như ch�ng d�i hơn ra, căng hơn ra, hết sức qu�i dị. Như tr�t s�nh. Như lăn lủi trong dầu m�y, trong chảo bồ h�ng. Đen, v� �m. V� đen hơn mỗi l�c nh�n về, d� trong t�m trạng tươi tắn nhất, trong thời tạnh r�o nhất, trong lồng lổng m�u hoa của đ�o hay sứ hay điệp, t�y m�a, thướn thướt chung quanh. Đu đưa, ngược ngạo, một m�nh một c�i. Thản nhi�n, tai �c.

������ C�i đ�, c� g� đẹp đẽ? Những sợi bắt gi� trời, những sứ giả kh�ng tim của Sở Truyền Tin, nuốt t�n hiệu, nhả xuống hộp nhựa, r� như m�o động dục, ban bố cho con người phương tiện li�n lạc nhau?

������ Ng�i biệt thự bề thế đứng l�i sau lưng, lom l�m đỉnh đồi, h�nh như cũng chấm nhấm được ch�t nước l�nh đạm từ ch�ng:

������ Một khối gạch đ�, v�i nhiều nơi đ� �a v�ng, chưa được qu�t lại. Hắt c�c t�ng c�y hai g�c h�ng nh�, tường nh�m loang ố như da mặt c�c h�nh nh�n tr�t phấn vụng. C�c con mắt cửa sổ thường xuy�n bị g�t ch�o bởi những bức r�m thắt nơ xanh hoặc v�ng. S�n thượng, u một khối ngay t�m, những h�m tối trời hoặc chăng m�y, kh�c g� họng s�ng thần c�ng, hung tợn.��

Khoảng chục thước c�ch s�n trước, n�p về, v� chạy song song với khu rừng, l� l� dấu vết của một dự định bị bỏ dở: chiếc hố nh�n tạo ỏng �c nước mưa, lổng ngổng mấy bụi hướng dương xỉn ở th�n, đốm mốc cam ở l�, v� vằn vọc kh�c khểnh đường qua lại của s�u bọ tr�n lưng hoa. Thơ mộng g� kh�ng, khi m�, v�o những đ�m mưa, đất s�t tr�ng dọc từ dưới dốc l�n đỉnh l� chiếc bẫy thi�n nhi�n cực kỳ ph� nhi�u man rợ cho kẻ hay m� ăn khuya? H�m n�o may lắm cũng một hai phen vồ mồi (l� mấy t�m sạn gan g�c hay mớ thảo dại n�o nề) v� hai ch�n lem lấm; đa số lần l� cứa toạt da tay v� hai gối quần. Sau n� l� m�n h�t h� x�t xa đỏ teinture d�iode v� c�u tr�ch cứ đen l�ng mi, xốc xệch tai t�c, dối d� d�p quai nỉ, h�o hừ hơi thổi từ hai ch�y v� to đến kh�ng khuy n�o c�i m� kh�ng x� xệch, �ma đuổi ư, chạy ng� r�ch cả tay ch�n thế n�y?�

������ Thơ mộng qu� chứ: trong tai nạn đ� sẵn đền b�. Tr�ch m�c l� mặt nổi của y�u chiều. Tập họp c�c vết thương l�m th�nh một ghi nhớ, từ nấc thang dưới; một nh�n ng� trong tư thế chổng ngược. Trong thi�n địa đảo đi�n, hang hốc c�ng biến th�nh c�i mịt m�ng k�u gọi. Dơi khuyết thị được gắn mắt l�n tinh, thứ thần nh�n c� t�i bới m�c, t�m, gặp những gia sản được n�n n�t h�a trang hay bị t�n nhẫn ngụy trang. Cần th�m trong c�i thực c�i hư của cảm gi�c đ� bị lấy mất hết. ���

������ Chiều đối xứng, tr�n cao. Thật l� tưởng để tr�o mải miết l�n nấc tr�n c�ng. Để đứng đ� như con �n chiều m� ngắm, m�y tr�n; v� kh�ng hẳn chỉ ngang tầm th�nh phố hoang đường, m� c�n xuống con người si dại hơn mấy lớp. Đ�ng nhớ, c�c đ�m nằm co thế thai nhi trong chăn, � ẩm da thịt, v� vết thương, v� v� vệt lở l�i của dục vọng tội nghiệt. Con ch� đực rừng hoang tru m�m. Lửa qu�n quạt b�n h�ng. Từ cửa l� hổng b�n kia. Nhướn người, k�o d�i th�m độ d�i b�n tay l� c� thể đụng chạm. Vồ cắn. B�p b�u. H�n h�t. V� lịm m� trong cửa địa ngục chổi đen r� rậm kh�ng hứa hẹn h�a kiếp.

������ V� �.

1.     Biếc

 

������ Một sinh linh đến c�i đời trước Khương. Đứng ở mức gần gấp đ�i c�y thước tuổi so với anh. Sức nặng của Biếc, về mọi kh�a cạnh, đều vượt lấn (anh) mấy lần. Anh c� thể gọi bằng bất cứ t�n n�o: chị, c�, Biếc, �n nh�n, người-k�ch-th�ch-hạch-d�m... trong anh. Về c�i từ ngữ sau c�ng, kh�ng mang ch�t n�o � muốn hạ bệ một thần tượng trong s�ng, linh hiển. Chất th� tục, tồi tệ l� do ở t�n đồ từ dưới mấy tầng bụi bặm g�n �p h� hơi l�n.

������ Đ�m? Kh�ng, ng�y c�n d�i. Với Biếc, Khương (hiểu, v� tri �n Biếc th�m một nấc) cần biến n� th�nh đ�m, lặn s�u t�t đ�y của hơn mười hai giờ ngủ ng�y. Tuổi trẻ: ăn ngủ, chơi, học... chỉ mỗi thứ đ� đ�i hỏi trọn thời gian của 24 giờ/ng�y.

������ Biếc sống trước anh. Đ� qua c�c giai đoạn m� anh đang. Kinh nghiệm của ch�nh n�; th�m v�o thứ kinh nghiệm m� anh kh�ng c�: của đ�n b�, của sinh hoạt lứa đ�i; của trực gi�c mong manh v� thu dọn dầy cộm, Biếc thừa năng lực hướng dẫn anh. Thứ t�m l� s�ch vở, mang ra, đặt trước cuộc đời - dầu nhung son nhất, �m đềm nhất - chỉ l� ch� b� thơ ng�y trước con s�i đời tinh nọc. Trước Biếc, chưa bao giờ anh d�m nh�u nh�t lấy một ch�t từ đống bột-chữ nghĩa m� ứng đ�p. Ngược lại. Trong nhiều trường hợp, anh cảm thấy ngượng với b�u vật m� trường học cấp cho: tấm thẻ sinh vi�n d�n ảnh, c� chữ k� của Viện Trưởng v� dấu mộc nổi h�nh c�y th�ng. Trước Biếc, anh kh� l� gốc th�ng thẳng. Ki�u kỳ, h�o thắng...: tất cả c�c m�nh kh�e mang ứng xử với đời, trước Biếc, được xếp gọn, cho v�o bao, d�i biệt. Trước Biếc, chỉ c� phủ phục, ngước l�n, chi�m k�nh, m� mẩn, v� tự l�m t�nh l�m tội với nụ cười toa rập của b�ng tối v� mối tự kỷ �m thị.

 

������ Việc Biếc c� đ�i v� bưởi trĩu c�nh, đ�i mắt l� răm dẻo ngọn quến với l�ng đỏ trứng lộn, giọng n�i rong r�ng như suối reo, như nứa h�t, đ�i m�ng nống nướng v� hai vại h�ng gi� oải lưng kh�ng chui lọt hun h�t �nh m�u quần lụa Mỹ A ph� v�n nh�n m� nghe như m�nh được hưởng vết cắn của vắt m�a đ�ng, c�i miệng c� m�i tr�n hơi dầy hơn ở m�p tr�i như muốn t�ng bốc n�m đồng tiền tr�n m�, kh�ng l� lỗi của Biếc. Ngược lại: với ch�nh Biếc, v� với những ai biết tr�n trọng khả năng sinh sản của ph�i nữ, đ� l� thi�n sủng. Việc Biếc gi�u sinh lực l�m t�nh (căn cứ tr�n ph�p xem tướng th�ng thường m� kẻ ngu dốt như anh vẫn ngầm biết, từ con mắt l� tre, từ đ�i ch�n ngắn bỏng v� khối thịt kh�ng c�n săn chắc lắm, từ tướng đi hơi nẩy rốn về trước th�ch thức) cũng kh�ng l� lỗi. Tất cả c�i đứng ngo�i, đứng ở ranh b�n kia l� lẽ v� gi� trị th�ng thường, l� sản phẩm v� ti�u chuẩn của ri�ng Khương. L� s�ng tạo, l� phấn khởi, đẩy xa ch�t th�, với người kh�c l� hơi tội lỗi, song với ri�ng anh, đ�i l�c l� luận nhảm nh� cho ph�p anh nghĩ, trước vẻ đẹp, động l�ng d�m, hẳn đ�u l� kh�ng n�n? Sao lại c� thể dửng dưng trước c�nh hoa h�m tiếu hoặc m�n khai?; sao lại chưa chịu lấy một gi�y c�i xuống tr�n c�c h�o quang đời diễm lệ?

������ Quan niệm thẩm mỹ của anh đ�u? D�ng người thấp. Kh�ng thon thả ẻo điệu như c�c n�ng văn nghệ trong s�ch vở. Cục mịch th� kh�ng. Nhưng �lướt tr�n m�y�, �đi kh�ng động b�ng nắng�, nơi Biếc, th� kh�ng hề. V� c� to, nhưng c� lẽ chẳng săn chắc như v� g�i non [h�m n�o Biếc mặc �o c�nh m� lại kh�ng mang x�-chi�n - việc n�y thường lắm - c� thể đo�n ngầm hai đầu v� đang nh�n xuống bụng. Nhất l� khi đ�o Biếc bằng Honda, hai quả ti�m k�ch cảm nhận từ sau lưng rất th�i h�a, chứ kh�ng hiếu chiến]. Bụng ong ong ch�t mỡ [thứ mỡ gầu của thịt b�, giần giật, nhai bao nhi�u vẫn chưa đ� lưỡi], chẳng th�ch hợp cho bất cứ dải lụa buộc n�o. Thế m�, sao Biếc vẫn chễm chệ ng�i nữ thần trong anh? Biếc đ� được đ�i mắt anh đ�ng điện thờ ngay gi�y thứ nhất chạm mặt với. Cơ thể run bắn, hơi thở nghẽn đặc, nền gỗ dưới ch�n ch�ng ch�nh, Khương l�ng t�ng đến su�t qu�n bức thư giới thiệu của thằng bạn th�n v� cũng l� cậu em của Biếc.

������ Hơn năm t� t�c trong ng�i nh� cổ của Biếc, bao lần Khương bỏ đi; rồi trở lại. Rồi dạo n�o, khi nh�m t�i sản con con đ� bị hỏa thi�u theo những đ�m b�i l�, thất thểu lạc lo�i, cũng ch�nh Biếc l� đấng mở cửa, tay dắt Khương v�o; v� cũng hai b�n tay qu� ph�i m�ng măng tre thơm m�i ch� thạch ướp nụ l�i đ� đơm vun ứ b�t cơm (dầu nguội lạnh) cho anh với ngọn nằm đ�y đẩy hai th�a c� chi�n xả x�m v�ng gắp từ chảo đậy vung đất; v� tăn tắn đảo m�ng đi r�t tr� ướp sen; ngồi cạnh, thương x�t, nh�n v� khuyến kh�ch anh ăn; sau đ�, hối th�c anh đi tắm; v� cuối c�ng, đưa anh v�o căn ph�ng nhỏ với nệm b�ng v� � gối lụa Cachemire nồng hương thịt da của Biếc! Bonne nuit! Kh�ng tr�ch cứ. Kh�ng vặn vẹo, tại sao, l�c n�o... S�i nổi trong t�nh thương v� lặng lẽ trong th�ng cảm.�

 

������ Biếc vẫn tự nhi�n th�n �i. Nhưng, trước Biếc, sao l�c n�o anh vẫn trong trạng th�i ngật ngừ của �trưa h� tr�nh diện� một năm trước đ� + của gi�y đầu ti�n, khi đ�i mắt, dầu đang sửng sốt đ�nh tr�n ch�t mũi thon thả, khu�n mặt trắng hồng, lắc lử nơi một b�n m�p m�i dầy hơn, đ� bị lực v� h�nh th�i th�c n�o đ� k�o vuột ngay xuống cổ mấy ngấn d�y chuyền, d�i chớp nho�ng qua l�n �o mỏng tựa �o ngủ thụng d�i đến ch�n t�m hai h�n đảo nhay nhảy của Biếc, xuống (r�ng m�nh) r�nh kẹp thịt người rắc ng� tươi nẩy r�y.

������ �i, hố s�u t�c tội; l� l� nhục m� man m� thằng-anh sẵn s�ng nhảy bổ v�o. Sao lại c� người ti�u biểu l�m vậy của c�i anh gọi l� �th�ng-điệp-của-dục-t�nh?� �i, sao lại c� người đ�p ứng ngay quan niệm về luật �hấp dẫn� vật chất của anh: đ�n b�, l� v�ng dưới kiềng đeo v� giữa hai kẹp xi�n thịt?

 

2. Em

������

Em bảo, anh thật hoang loạn: bằng c�ch diễn giải của anh, em bị ch�ng mặt trước c�i thần kh� tịnh nhi�n của một bảo vật bất ngờ rơi tr�ng, v� niềm hớn hở của người hứng được. Trong khi anh thật sự nhầy nhụa với lời lẽ v� cảm gi�c mới ươm trước một tượng thờ đặc s�nh l�ng t�c của mỡ g�n nguy�n si, em biết anh đang đ�nh vật với c�i anh muốn t�m v� tr�nh b�y qua ng�n ngữ. Em n�i, nếu thu �m được tất cả những g� anh kể, qua tai người kh�c, ắt họ sẽ nghĩ, đ� l� lời của kẻ ngủ mơ, hoặc đi�n rồ. Điều em mỉa mai, kh�ng chỉ l� c�i động t�nh lộn lạo giữa khổ v� bạo dục nơi anh, m� ở ngay c�i anh đang trau giồi r�t tỉa từ c�c b�i học, v� vẫn xem đ� l� đặc c�ch thứ hai của m�nh: loại ngữ vựng đ�, theo em, được sử dụng trước khi c�, hoặc sau khi hết, lo�i người.

������ H�y hiền h�a ch�t, c� em! H�y chấp nhận c�ng anh, l�, ng�n ngữ, b�nh thường, mặt n�o đấy, l� cứu tinh. Khi n� chưa bị người n�o để nhập v�o, l�n đồng l�n cốt, biến th�i n�: n� l� chiếc phao l�i anh được khỏi con lũ. Những c� g�i kh�c, sức đ� n�n của họ cộng lại, chưa đủ sức d�m anh xuống hồ ngột ngạt. Anh c�n tỉnh t�o; v� ng�n ngữ, với thể trạng n�y của anh, cũng rất tỉnh t�o. Khi Biếc xuất hiện, c� nghĩa, khi �đụng� phải Biếc, n� h�a ra bất lực, thậm ch�, biến th�nh t�n phản bội, k�o theo sự bỏ trốn của n�t ung dung tự tại trong anh. Anh diễn tả lệch lạc ngay những vật thể v� kh�i niệm đơn sơ nhất. Một ng�y kh�ng chỉ được đo bằng lộ tr�nh của mặt trời. Thực tại h�a trở nhanh qu�, từ ngữ kh�ng kịp đổi lốt, đến nỗi anh biết m�nh lầm lỡ ngay sau khi ph�t ng�n. Anh như kẻ mụ mị, mở mắt, chạm tr�n trước m�nh một th�n c�y um tối với trăm ngh�n c�nh l� k�n bưng. Anh l�ng t�ng, quẫn b�ch, tự thấy bị tr�i g� bằng một rừng v�i dai nhoẵng.

������ Kh�ng phải từ sự cạy vỏ của anh, b�n n�y, m� bằng sự tự quang hiện của n�, từ ph�a kh�c, những đơn n�t của c�y đ� le l�i hy vọng trắng. Như thể vầng trăng c�ng l�c c�ng rỡ trong một v�t m�y c�ng l�c c�ng gầy. L� nhựa cao su m� ngay m�a thất b�t nhất cũng b�ng ch�n. Biếc đ�. L� nơi hội tụ của những tương phản. Biếc đ�ng mắt anh ở mặt n�y. V� khai s�ng [hay tự v�n mở, bắt anh phải chi�m ngưỡng] ở mặt kh�c. Biếc đ�: tr�n ng�i thờ cẩm thạch, đ� trải sẵn chiếu hoa. Trong cung th�nh, đ� dọn sẵn giường trần. Anh kh�ng hiểu, d� với sự ph� t� của em, trong hai cảm t�nh tr�i ngược kia, về c�ng một mục ti�u, cảm t�nh n�o ra đời trước. Thế n�n, anh đ�nh kết luận: c�i n�y l� mặt tr�i của c�i kia: ch�ng kh�ng t�m c�ch ti�u diệt nhau, m� lại, mỗi c�i tự hun đ�c, bảo trợ nhau, v� tự nhận l�m nền cho đối vật lộ mặt.

������ Một dung t�ng v� h�i hợp của hai cực phản. Biếc l� như vậy. Ngay trong t�nh c�ch của ch�nh Biếc: c� thể xẵng giọng đay nghiến như mọt gỗ, tr�ch cứ suốt ng�y về một lỗi lầm kh�ng lấy chi trầm trọng của người kh�c; m� cũng rất từ bi bỏ qu� cho một thiếu s�t m� ngay người vi phạm cũng biết, chỉ c� thể được �n x� sau khi chịu phạt. Biếc l� như vậy. Bẽn lẽn dưới mấy lớp quần �o nực sốt; v� điềm nhi�n tung tăng nh� tr�n bếp dưới khi chỉ tr�n người m�t nhẹ mỗi chiếc �o v� v� vắt quần l�t. Từ săn chắc vừa phải ở hai bắp ch�n [khi bước tr�n lộ s�nh], cho đến b�o bợt ở nắp bụng bao la v� nh�o nhợt tr�n hai đồi nhũ gấp kh�c m� chiếc �o c�nh lụa mỏng th�nh b�nh an đ�n nắng, hồn nhi�n ph� ph�ng.

������ Khương đ� đến; v� đi. Anh kh�ng chịu đựng được Biếc. Anh kh�ng muốn nh�n Biếc mỗi ng�y. Anh sợ gặp Biếc. Anh bỏ trốn. Rồi nỗi nhớ k�o anh về lại. Biếc kh�ng bao giờ hỏi tại sao. Chớ lần tr�ch m�c. Anh vừa muốn tr�nh Biếc, vừa mong được chui lỗ hổng dưới s�n như lo�i bọ, qua b�n kia, gặp Biếc mỗi giờ, ph�t. Anh loại Biếc khỏi v�ng mắt mỗi ng�y. Anh muốn h�a th�n th�nh con muỗi đậu tr�n n�c m�n, nh�n xuống Biếc; mỗi chớp c�nh của anh đ�nh v�ng cho mỗi nhịp thở, cho mỗi canh trở m�nh của Biếc. Anh nhắm mắt trước mỗi tho�t y của Biếc, mỗi triều rốn hiến d�ng của Biếc với chồng, mỗi lẳng lơ cọ t�c cạ m� rủ quến của Biếc trước người đ�n �ng th�ch ngồi nhẩn nha nhồi thuốc v�o ống vố �đen kịt hơn nằm tr�n đ�ng dấu v�o tim bảo vật đen nhung của vợ! Anh kh�p tai trước mỗi lăn trở x� x�o của da thịt phụ nữ tr�n gấm th�u giường gối, trước mỗi rin r�t của thịt tr�n thịt, trong lao động b� bệt, l�c n�o cũng v�i mồ h�i, dầu v�o đ�ng gi�. Anh muốn th�m mắt để ngắm Biếc cho r� từng sợi l�ng tr�n đ�i l�ng dưới m�ng ve vẩy ch�o h�ng v� đ�n nhận [ch�ng sống hoạt theo c�c con s�ng nhuận t�nh của chủ]. Anh mở tai trước mỗi chấn động r�n la. Anh nghẹt thở căm hờn th�o căng độ nhạy b�n nhận tiếng ghi h�nh bẩm sinh của t�n đạo ch�ch để nh�t v�o k� ức tất cả thở, lộng, quay, cởi, tr�i, tho�t, la, n�i, cười... của Biếc từ ph�ng b�n cạnh m� bức tường gạch 10 ph�n ắt kh�ng đủ l� vật cản cho dầu với một t�n thư sinh như anh. �i, c�i sản phẩm cơ hữu l�m nhức nhối ch�ng cho�ng của thần ti�n tục lụy! Sao Biếc chiếm hữu hết c�c hiển linh phạm thượng v�o?

������ Em hỏi, sao kh�ng t�m nơi kh�c m� thu� m� học? Sống như thế c� c�n l� sống? Học, trong m�i trường như thế, c� c�n l� học? Chữ nghĩa, hay thứ g� kh�c, với tội t�nh, đọa lạc như thế, chui được v�o đầu �c? Cả con đường V� T�nh, rồi B�i thị Xu�n, rồi Huyền Tr�n C�ng Ch�a, bao nhi�u l� ph�ng cho thu�. Gi� rẻ, tiện nghi. Sao cứ dại dột đ�t đầu v�o (?)... đ�, ng�i nh� cổ lỗ, tường ngo�i tr�c v�i, tường trong ố nước mưa; v� s�n nh� kh�ng ai qua lại vẫn tự nhi�n rung l�n như tr�n n� lu�n c� tr� đ�nh vật?

 

2.     Hiện tại

 

������ Th�nh phố n�y phải đ�u qu� hương t�i? Tuy cũng đồi n�i v� trầm lạnh như c�i thị x� nhỏ b� b�n kia. T�i sinh ra để kh�ng được t�m, lựa. Việc học h�nh, chọn nhiệm � khi l�n đại học của t�i cũng l� sự nh�ng v�o của một b�n tay ngẫu nhi�n. T�i v�o l�nh cũng l� do c� d�i dụi của số mệnh lật mặt (t�i) nh�n về hướng bao nhi�u th�nh phố qu� hương đỏ ngầu đang bị kẻ th� ph� hoại. Ng�y nhập ngũ cũng l� lực xua xẩy của mấy chai bia tr�n đồng kẽm bị ai đ�, chứ kh�ng phải t�i, quay tr�n. T�i kh�ng được đếm số. Nơi t�i đang cư ngụ l� một dừng ch�n t�nh cờ. T�i kh�ng quen biết ai, tr�n chuyến hải h�nh, nơi trại cấm đợi chờ, trong khoang m�y bay đi định cư. Nơi n�o cũng như nơi n�o. T�i kh�ng hề biết Biếc v� gia đ�nh đang quần tụ trong quận hạt n�y. Kh�ng lần nghĩ tới. Với t�i, Biếc đẹp đẽ, giỏi giang, c� chồng tr� thức, con ngoan... bấy nhi�u đủ gi�p Biếc sống nơi n�o Biếc muốn, trừ th�nh phố của tuyết v� b�o hơn 6 th�ng của năm. T�i vẫn y�u Biếc, vẫn (v� c�ng) khao kh�t, vẫn mong đợi, v� chỉ biết hạnh ph�c cắn nh� với mối mong đợi n�o nề. Xứ sở m� diện t�ch một bang của n� đ� rộng hơn đất nước t�i rời bỏ, l�m sao t�i d�m tưởng l� một ng�y, n� tự thun nhỏ lại bằng một lối v�ng lai, một căn hộ, một ph�ng hội? T�i gặp lại Biếc trong một buổi văn nghệ cuối năm g�y quỹ gi�p trẻ khuyết tật b�n qu� nh�. Th�nh đường kh�ng lớn hơn một ga-ra hai xe. Đ�y l� điểm sinh hoạt của đo�n hướng đạo thị x�. Đ�y l� nơi lui tới thường xuy�n của t�i. T�i th�ch h�t, th�ch viết; v� bạn b� nơi đ�y rộng lượng đ�n tiếng h�t tiếng văn thơ t�i tử của t�i, vui vẻ h�a �m h�a tự với t�i. V� kh�ng gian chỉ đủ chứa hai t� người, k�m s�ng, đ� mượn m�u �o v�ng của Biếc m� hực hỡ v� bi�n. Thời gian c�ng l�m cho tr�i-cấm-Biếc th�m gợi t�nh, th�m ngất ngứ, th�m xa lạ. Đ�m đ�ng chớm. Mưa đang, trời ngo�i. Với l� rưng rửng ướt, tr�n cao. Thời tiết thật chi�u dụ người d�nh d�ng tới nhau.

������ T�i đ� c�y cục vừa l�m vừa học. Mớ Anh ngữ bụi bặm được lẩy phất lại c�ch rất tội nghiệp bằng ch�m gh�p v�o một số tiếng Ph�p; v� khi giao phối nhau rồi, tự ch�ng đẻ ra c�i �mới� m� ch�nh t�i lắm khi cũng ngỡ ng�ng. T�i n�i Mỹ ngữ, nhưng suy nghĩ v� diễn dịch bằng ng�n ngữ kh�c. Ch�ng t�i (t�i+kẻ đối thoại) hiểu được nhau nhờ v�o t�nh gan l� của một b�n v� l�ng khoan dung của một b�n. T�i cảm tưởng, người d�n phố thị b� bỏng n�y kh�ng đ�i hỏi g� nhiều nơi khả năng g�p lời của ch�ng t�i. Sự g�p mặt của ch�ng t�i, tr�n hết, đ� l� điều đ�ng tr�n trọng. Cũng v� thế [l� do duy nhất] t�i c� cảm t�nh với th�nh phố biệt lập v� thị d�n của n�.

������ T�i ki�n tr� sống. Trong mặc thị l� sẽ, v� kh�ng, gặp lại Biếc trong ho�n cảnh n�o đ� [thường do sự bồi đắp của giấc mơ nhiều hơn l� thực tế]. T�i gọi Biếc l� chị, l� b�, l� Biếc-Eva; v� t�i, t�n-thất-nghiệp-mười-th�ng-của-năm. T�i th�m lăn th�m l�c chị. T�i đặt chị l�n bệ thờ; v� bởi rất mỏi cổ ng�ng l�n, t�i k�o chị xuống, nắm tay chị c�ng len lỏi c�c hẻm h�c tự d�m [với h�nh ảnh hai ch�n chị m�c lộn lạo], t�i hiện cảnh chiều mưa trong gian bếp năm n�o v� ho�n tất c�i cần m� chưa được. T�i, bằng c�ch giương tối đa độ cung của ảo tượng, thực h�a Biếc, (tự) h�nh lạc với chị, mắt nhắm, bất cứ đ�u. Một lần như thế, t�i bị bắt gặp [kh�ng nhớ t�i qu�n c�i chốt toilet hay c�i kh�ng chặt, cửa bung ra. V� b�-c� manager - g�a bụa, hay độc th�n? - đi ngang, tr�ng thấy]. V� bị cho nghỉ việc.

 

������ T�i cảm thấy bị x�c phạm. T�i h�nh hạ v� ban �n cho t�i. T�i l�m chủ, v� l�m n� lệ cho th�n x�c t�i m�. Can dự đến ai? T�i vẫn thừa lịch sự bằng c�ch tự r�t v�o x� xỉnh khuất nhất (trong nh� tắm, nh� vệ sinh), nhỏ nhất (chỉ vừa xoay người), tự m�nh thực hiện hai nhiệm vụ: người cho, v� người nhận, kho�i lạc. T�i mang theo Biếc, v� sẽ, đến cuối cuộc sống n�y. Biếc giống như v�i nước. Nghĩ về chị l� t�c động mở v�i. Người t�i l�c n�o cũng căng ứ, chẳng k�m g� thuở thanh ni�n. Xả vơi rồi, hai, ba ng�y sau l� đầy lại. Người mở v�i, người th�o nước, l� Biếc. Hạnh ph�c, đ� l� hạnh ph�c, loại n�y, l� của t�i. T�i kh�ng ban hạnh ph�c cho người, cũng kh�ng lấy đi c�i đ�, từ họ. T�i kh�ng kết �n hay tuy�n dương c�ng việc m� t�i cho l� rất b�nh thường n�y của ch�nh t�i hay của người. T�i xem n� như một bổn phận, một sinh th�i, k�m quan trọng hơn một số n�y, nhưng lại quan trọng hơn một số kh�c; v� n�, g�p với những c�i c� gi� trị sống c�n kh�c, gi�p t�i (v� họ) tự định h�nh v� tự ph�n biệt với đồng loại. Thế m� c� kẻ h� to�ng l�n, kết �n l� phi đạo đức, l� bệnh hoạn; vui th� trong việc mang n� ra l�m tr� cười [chỉ c�n thiếu điều bắt t�i tự th� trước ph�n xưởng, phải viết �kiểm điểm�]. Việc t�i bị ph�t gi�c quả l� thuộc số mạng. [diện t�ch chật chội chỉ cho ph�p hai d�y ph�ng vệ sinh nam nữ được ph�n định bằng hai h�nh nộm ph�n giống, v� 2 mũi t�n rẽ phải hay tr�i; cửa g�i chốt thật kỹ, sao bỗng bung ra?; v�, kẻ nắm th�p được t�i sao kh�ng l� ai kh�c, ngo�i c� ta - c�i c� quản l� nửa-đực-nửa-c�i hai mắt l�o li�n r�nh m�, �nh mắt v� cơ thể băng sơn hơn cả kho chứa h�ng thủy sản, gốc g�c cũng d�n tị nạn như t�i, rất th�nh kiến (�kẻ lười chải t�c l� kẻ lười lao động�) v� đầy căm th� (đ�n �ng), mặc cảm (về �nhan sắc� bị qu�n l�ng)?]

������ Giống y việc t�nh cờ t�i gặp một người tạm quen trong một qu�n rượu; y rủ r� t�i v�o x�m �lần cuối, trước khi buộc phải nhịn nhớ m�i (giống c�i) S�i-g�n.� Cơn n�n ọe no n� ch�n ch�a đ� đồng l�a với hắn, đ� phắt t�i xuống t�u. Phải hai ng�y sau, t�i mới định t�m. V� biết l� nước biển dưới lườn ghe kia đang c� m�u đỏ, đang g�y m�i thịt người; l�: tất cả đ� xong! T�i hối hận. T�i kh�ng mong sẽ được �đo�n tụ� với người t�nh di tản theo gia đ�nh hai ng�y trước khi kịp c�ng t�i l�m lễ đ�nh h�n. Mẹ t�i c�n ở lại. B� cụ [chứ kh�ng l� người t�i y�u] đang mang phần tồn tại của t�i. Cụ hợp t�nh với, thương c� con d�u tương lai của cụ, v�, cụ vẫn hay khoe h�ng x�m, �nhờ c� ấy m� thằng T. l�u lổng đ� tu tỉnh phần n�o.� V� chị của người y�u t�i nữa: t�i phải biết ơn người lần đầu ti�n t�i được gi�p mặt, đến thăm t�i, tặng t�i h�nh ảnh cuối c�ng của t� �o d�i, an ủi ngọt ng�o như muốn xin lỗi thay c� em; v� th�nh t�m hứa, �dầu bận, cũng cố thỉnh thoảng xuống thăm b� v� cậu.�

������ T�i hối hận. T�i kh�ng nghĩ sẽ gặp lại Biếc, đ� c�ng chồng con rời khỏi Đ�-lạt từ đầu th�ng 4; mấy h�m trước khi đi, ghi vội cho t�i mảnh địa chỉ (nh� chồng) bằng giấy học tr� nhầu nh�; v� ngay sau khi đơn vị t�i về đến S�i-g�n [chỉ sau chị một hay hai h�m] t�i đ� lồng lộn t�m chị suốt mấy ng�y đ�m, hốc h�c bơ phờ như trăm vạn người th�nh phố của một S�i-g�n lần thứ nhất - v� chắc kh�ng c� lần thứ hai - đau l�ng nh�n từ th�n thể m�nh rơi từng mảng phấn h�o hoa. L� tr� của t�i, những ng�y đ� chạy rong những đ�u, để m�i gi�p ranh giữa tỉnh v� m�, mới cho t�i chợt nhớ căn nh� của bố mẹ chị trong hẻm đầu xa lộ m� t�m đến, tả tơi như một t�n bụi đời? C�u trả lời của �ng cụ th�n sinh của chị giết chết hy vọng mong manh trong t�i, nhưng �t ra cũng cho c�u trả lời dứt kho�t: chị đ� xuống thuyền ra khơi.

������ Chỉ hơn 21 ng�y đ�m trước khi rời qu� hương, t�i đ� biết hầu hết đời tư của S�i-g�n v� người S�i-g�n: từ cuộc sống của một nữ ch�a, đến của một n� t�, m� yếu tố quyết định cho th�n phận của mỗi chỉ l� một chấm l�ng l�nh của may mắn, của con b�i �p, tr�ng đ�ch.

������ V� lần thất nghiệp d�i nhất lịch sử đời t�i đ� gi�p t�i biết thật nhiều về nước Mỹ, về nh�n �i, về t�nh y�u.

 

������ Em anh v� ơn qu�! Sao em kh�ng nghĩ, nếu Biếc kh�ng mở v�ng tay chiều mưa ấy, ng�y n�o ấy, kh�ng ly nước ấm chanh pha v�i giọt Rum, kh�ng b�t cơm vung c� đầy, kh�ng chăn gối đuổi xua h�n kh� cao nguy�n..., anh c� thể kh�ng c�n thở, kh�ng c�n đứng chạy ngồi nghỉ, gặp, v� y�u em? Em đ� bao giờ chưa - dầu trong mộng dữ - cảm, v� h�t được c�i m�i tanh đồng ngơn ngớn của tuyệt vọng phẩy phe tr�n da mặt, th�o thảo b�n v�nh tai, đồng thời với việc đ�i mắt đang hết c�n nhận ra m�u sắc v� h�nh thể của bầu trời, của c�y cỏ; v� từng giọt tinh lực tong t�ng th�o chảy khỏi ch�u th�n, v�o gi�y ph�t bỗng thấy cuộc đời vừa trầm lạc, vừa phi�u hốt thế n�o!?

 

������ Biếc l� người khai sinh thứ hai của t�i.

 

������ Như bất cứ kẻ đang y�u: �ch kỷ, tự muốn che mắt (dầu trong rất nhiều trường hợp, nh�n quan mở rộng của em đ�ng l� một kỳ t�ch), v� ghen tu�ng, em:

������ �Ưu điểm duy nhất của Biếc ấy, với em, v� với tất cả c�c b�, chị, em đến sau l�: Biếc đ� đặt v� trong s�n khấu-anh trước. Chị thừa hưởng lu�n ưu điểm m� ho�n cảnh l�c ấy cung cấp cho: cứu tinh. Kh�ng Biếc, chưa hẳn anh đ� kh�ng sống c�n. Nhưng phải thừa nhận: kh�ng Biếc, kh�ng sự c�ch biệt về tuổi t�c, nghĩa l�, nếu Biếc l� bất cứ nữ nh�n n�o kh�c, c�ng với đặc t�nh tự nội v� h�nh động tương đương, hẳn anh kh�ng sa đắm oan nghiệt đến mức.�

������ Hẳn em muốn nghĩ, s�ch vở đ� l�m anh kiệt cạn bản năng tự vệ. Tuổi t�c ch�nh lệch vẫn l� b�a m� thuốc lẫn v� địch cho kẻ thụ �n. N� như miếng mồi nhử, độc �c, trong bản chất, nhưng ngo�i mặt vẫn rất hiền từ: văn nghệ l� chiếc �o ngụy trang (t�n nhẫn) hết sức diệu dụng [cho những người rơi v�o ho�n cảnh n�y]. C� thể em đ�ng. Văn chương l� ảo ảnh ph� du. H�nh như mọi người trong t�nh huống của anh đều c�ng nhận. Nhưng mặt kh�c, ngược lại, ch�nh văn chương đ� ti�u di�u h�a c�c cuộc t�nh trong lịch sử. Hậu thế, tuy về mặt lu�n l� c� thể chừng mực n�o đấy kh�ng được thỏa m�n ho�n to�n để cho ra một gật đầu, nhưng con tim, đầu �c họ, trước hết đ� bị ti�m v�o [nếu muốn gọi đ� l�] �hủy chất� kia rồi. Chỉ cần một tho�ng cảm th�ng, rung động, l� đủ.

������ V� em tuyệt đối đ�ng: nếu Biếc kh�ng l� Biếc, nếu đ�i v� của Biếc vẫn c�n rắn chắc như v� g�i t�n, nếu tấm th�n của Biếc nạc nhiều hơn mỡ, th� anh cũng sẽ kh�ng trong t�nh trạng bất to�n n�y, khi đến với em. Bao nhi�u c�i t�nh cờ đứng ng�ng đường, lừ lữ đến nỗi như, ắt l� phải thế.

 

������ Tuổi trẻ như m�n đồ chơi trong tay. Như h�ng l�ng tơ tr�n m�, tr�n m�i. Như hai bụm nhũ trung ni�n kh�ng bao giờ gi� cỗi. Thực hiện ước mơ của tuổi trẻ: kh�ng nh�n ngang. Tham vọng đẩy tầm mắt n� l�n: chỉ tr�n đ�, trong l�m sương m� đ�, nơi tr� của căn-nh�-của-ước-mơ mới, mới l� thật. Bỏ th�nh phố. T�m l�n cao nguy�n. T�m đến hang động của ước mơ. N� c� thực. Kh�ng l� ước mơ của chữ nghĩa v� bằng cấp. L� ước mơ của t�nh y�u. Y�u chứ. Sao lại kh�ng thể gọi đ� l� t�nh y�u? Dầu l�ng dục l�m n� đi�n tiết; dầu g�i chơi được lấp chỗ nhất thời cho c�c phi�n cuống d�m của n�.

������ Tại sao kh�ng thể t�n vinh n� l� t�nh y�u? Anh vẫn nhớ, nhớ người ta th� thảm, nhớ ngay cả những l�c gần em. Tuy nỗi nhớ l�c n�o cũng d�m anh xuống dưới, t�m c�i lưng chừng đ�i ch�n của Biếc. Trong ngập ngụa nh�c nhai ch�nh cơ thể m�nh, anh vẫn, bằng hai tay v� con tim, đưa Biếc l�n bệ thờ. Nhiều l�c anh muốn Biếc chết đi để anh thể nghiệm cơn g�o x� của anh c� l� thực hay kh�ng, cảm gi�c khinh kho�i c� giảm ch�t n�o kh�ng, khi nghĩ m�nh đang l�m t�nh với một người-của-qu�-khứ.

 

������ Anh khiếp qu�; anh đi�n thật rồi. Tiếc l� em kh�ng được biết, được tường mặt c�i mầm đ� khiến anh khủng hoảng đến thế. C� lẽ cần đến m�i giới của c�c g�i li�u trai, c�c mệnh phụ si�u hấp lực để hiểu về người vắng mặt. Em tuyệt kh�ng � l�n �n hay o�n tr�ch c�i d�y oan kia, bởi mu�n sự hẳn l� do sự ham hố dấn th�n của anh.

 

4. Mưa

 

������ Chỉ l� sự tiếp nối của c�i dang dở của tuần lễ trước, khi anh bỏ đi: cấn ranh thị x�, từ n�i Voi dưới kia, b�y giờ l� đ�o Prenn, mưa đ� x�e quạt ch�o tr�n c�c ngọn th�ng đ�n ch�o. Kh�ng kh� đ�ng đục n�n c�m phả l�n từ k� ức hư hao diệu vợi m� mới tinh. N� quen th�n qu�, l� nhịp đầy vơi của buồng phổi của ch�nh m�nh.

������ Mưa thở m�. Nước mũi phết ngang hồ. Hồ trắng bệch: cảm tưởng l�ng nước trong n� đ� bị xốc đứng, dựng th�nh bức tường v�i kẻ sọc. G�c chu�ng trường Yersin sừng sững ng�y thường, đ� ho�n to�n bị nuốt chửng bởi tr�ng tr�ng tua v�i thủy ng�n.

������ Kh�ng c�n l� Đ�-lạt nếu kh�ng đ�nh động đến mưa. Mưa l� hơi thở sinh tử phả n�n bức m�n trầm uất n�n thơ cho th�nh phố n�y. Mưa như một loại mực tổng hợp từ nhiều nguy�n liệu đ� được h�i lượm chọn lọc v� sao chế c�ng phu m�, nếu kh�ng c� n�, nh�t cọ của thi�n nhi�n sẽ kh� thể ho�n th�nh bức họa hắt hiu kỳ b�. Mưa đến, v� sống với con người hơn 7 th�ng của năm. C� ni�n, mưa lần lựa m�i đến sau Gi�ng Sinh mới chịu chia tay. Mưa mở (v� kết) theo những nh�ch nhảy ch�nh x�c cực c�ng của 3 chiếc kim đo thời gian thần t�nh. Nh�n xuống dưới kia, S�i-g�n rực rỡ. Thật l� hai thế giới kh�c biệt, đến kh� tin: tựa c�i nắng �m ấp b�n ch�n vừa rời khu phố thứ nhất để bắt đầu đặt l�n khu thứ hai l� bị b�c ngay bằng trận thủy triều tầm t�. Kh� tin, với kẻ chuẩn bị b� l�n con dốc 100 thước để phủ phục trước n�ng. Hắn vừa từ gi� S�i-g�n. 7 ng�y qua, hắn buồn thiu trốn lủi, v� b�y giờ, (biết trước l�) thảm bại, m� về. Mưa đ�n hắn. Suối chao ch�t xẻ dọc từng mặt s�ng phố. Chiếc xe lam cũ kỹ khật khường m� mấy bận nơi v�i kh�c dốc, tưởng bị hất ngược.

������ Thả hắn s�t lề. B�c t�i cười um kh�i, sảng kho�i, th�o găng, xoa mặt, h�t h�, thổi v� v� v�o l�ng b�n tay, bẻ khớp rau r�u, xua, kh�ng nhận tiền. B�c n�i, xe tui cũ, cậu chiếu cố cho l� rất hoan ngh�nh. M� cậu n�, cũ, vẫn x�i được v�i th�ng, một năm. Nhưng cậu, lụng vụng thế, đừng giận, ng� biết ngay l� sinh vi�n ở xa tới rồi. Với cậu, sống l� phải t�nh từng ng�y từng giờ. R�ng k� c�p tiền m� mua s�ch vở. Xa nh�, ăn học. Tốn k�m lắm. Tui c� thằng hai đang trọ k� t�c x� tại S�i-g�n n�n kh�ng lạ chi. �ng chỉ l�n (nước mưa xẻ s�o trước mắt �ng), nh� to dữ h�. Sếp lớn đa. B� con g� kh�ng? Ở lạ chi m� m�t tr�n đồi? M�a đ�ng, lạnh đ�ng m�u. V�ng, cũng quen, b�c ạ, tuy kh�ng lắm. B�c nh�n thấy cột thu l�i bề thế tr�n đỉnh kia kh�ng, sau m�i trường Bồ Đề? Nh� ch�u đ�. (�Nh�!� �i chao! D�n miền Bắc d�nh t�n gọi n�y cho người phối ngẫu. Ừ h�! Sao người đ� kh�ng thể l� người m� m�nh gọi l� �nh�?� Nếu thực, m�nh sẵn l�ng chết ngay sau đ�m t�c chiến. Chết hạnh ph�c.) B�c xăng x�i, tui �m chiếc va-li cho. Cậu cầm t�i ba-l�. Chu choa! Nặng ớn? V�ng hay hột xo�n đ�y cậu cả? C� cần tui b� l�n tận cửa kh�ng? Dốc trơn vậy dễ chụp ếch lắm đa. S�ch b�o th�i b�c ơi. Với ch�u, qu� hơn hột xo�n. B�c để ngay m�p đường cho ch�u. Ờ hớ. Khổ thời th�i. Mưa hung chi lạ. B�o cấp ba bốn g� đ� cậu, nghe đ�u từ b�n Phi. Sau cuốc n� c�n phải về phụ tay mụ n� t�t nước trong nh� ra. Ấp Du Sinh gần th�c Cam Ly, gần c�i trường nữ tu Chim Ch�c g� đ�, cậu biết m�? B�o tới l� gh� thăm n� trước ti�n. Kh�ng, tối nay, miễn ngủ.

N�i Đ� lạt lụt chắc c� người cho l� m�nh n�i l�o!

������ D�i lần nữa v�o tay b�c tờ bạc. B�c gi�y nẩy. Tui đ� n�i l� kh�ng. B�c giữ lấy. Để sắm xe mới. Dầu sớm một hai ng�y của thời gian mấy th�ng một năm kia của b�c cũng l� tốt. Ch�c b�c l�m ăn kh�. H�m n�o mua xe, gọi ch�u, ch�u tập họp lũ bạn đi cuốc ủng hộ. A. Cậu n�i đ�ng. Thả cậu xuống, tui tạt ngay ra sạp v� số của mụ Ly dưới Phan Đ�nh Ph�ng d�ng xấp giấy chữ nhật qu� h�a n�y mua hết. Tiền học tr� sạch sẽ thế n�o cũng h�n. Trời thương, g� cửa, tui sẽ l�n tr�n kia t�m chia đ�i với cậu.

������������������

������ Mưa đang vo những hột ch� mỏng. G� p�ng pốc l�n nắp va li, l�e c�c v�ng cầu bụi. Trắng to�t, tưng tưng, lụp bụp, say đảo giữa mặt lộ sống tr�u. Nước s�t bờ, nuốt đất, m�u chuyển da thuộc, nặng, chồm l�n v� nuốt tức th� c�c viền tướt l� chuối vi veo vừa trượt từ mặt nhựa. K�n cựa với đ� sỏi, vấp vẩu, s�ng so�i, gượng, cuối c�ng, n� chũi như lươn, l�ch dấu ng�, phăng ra, nhập với khe mương đang kho�t l�m triền tr�n của m� đất r�o kẽm gai vệ đường.

������ �Nước t� t�e g�t gi�y. Ng�p s�i tăm. Trong ngăn ngắt. C�c miệng giếng t� hon c�y khắp hướng. Khương phải di ch�n l�n m� đ� cao. Lạnh. Ngước l�n: ng�i nh�, trong thị ảnh của đ�i mi bị tới tấp roi quất của nước v� gi�, như đang tập bơi. Dốc ức ngược. Tựa con cuống chiếu m� bao nhi�u ch�n r�n rụa của n� đang cố ch�o, cho�i l�n. Chiếc va-li v� t�i x�ch, nom vướng v�u thế lại kh� đắc dụng: Khương c� thể nằm tựa l�n nghỉ lấy sức. Vừa đỡ mệt; vừa �m; vừa đỡ lem luốc. Con dốc tuy gay go, nhưng khi se mặt, chỉ cần hai hoặc ba phen r� ga chiếc gắn m�y l� ăn trọn. Chỉ cần tiếp dăm lần hơi l� đ� chạy tới th�p. M�n thể dục ch�n, ng�y ấy, n�o phải thứ xa lạ. Cao hứng, anh c�n đ�nh cuộc với Biếc nữa l�. Chị đứng dưới b�ng th�ng, đếm số. Đến 15, nếu anh l�n đến th� anh thắng. Sau số đ�, Biếc thắng. Thường, dầu những khi sung sức nhất, anh vẫn để d�nh một g�c lực, n�n con số đếm 16, 17 từ chiếc miệng trề m�i rất đ�ng h�n l�n kia vẫn vang rền hớn hở khi b�n ch�n anh chạm vi�n đ� mốc. Nghĩa l�, l�c n�o anh cũng thua. Thua bằng mọi c�ch, mọi gi�, để được nh�n Biếc bĩu miệng v� chết trong hai h�m răng nhe v� nước bọt thơm như mới vớt từ nồi ch� hạt sen: c�i ngữ gi� thổi bay như cậu chả bao giờ thắng lấy ai được một.

������ Anh muốn thua, muốn được nằm dưới Biếc, để nh�n l�n chiếc bụng ngấn nong nưa, nh�n l�n đ�i v� vầu lay lắc; để nghe ch�m l�ng Biếc cọ nhột hai đ�i. Anh muốn ở thế bị động nh�n Biếc để cảm được thế n�o l� nỗi vui được cuộc kh�ng ngờ của ph�i yếu l�n người đối ph�i, trẻ tuổi, năng động hơn. Khương kh�ng nghĩ m�nh tục tằn với ước muốn đ�. Đ�i khi, n� rất tự nhi�n, v� t�m, như thể hồi b�, t�m vật, vẫn t�m c�ch nhường bạn g�i c�ch n�o thật k�n đ�o để c� khỏi tự �i. Trong anh, đặt tương quan với Biếc, niềm vui của cảm gi�c bị chinh phục như chất men quậy trong cơ thể của t�n con trai lần đầu mới l�m quen m� đ� qu� vồ vập mấy ly bia.

������ Buổi chiều ấy, Khương th�m lần t�i sinh. B�t cơm, đĩa đậu phụ chi�n xả ớt, v� ly nước lọc đủ sức lợp lại da thịt v� hồn l�n cơ thể ngắc ngoải của anh. Gian bếp đ� được qu�t v�i lại, đỡ mỏi mắt hơn. Biếc đang chỉnh lại c�c c�nh hoa trong lọ. Miệng h�t theo b�i nhạc ph�t từ chiếc m�y tr�n đầu chạn. Từ thế nghi�ng, g� ngực bị nhốt sau chiếc �o len vẫn vẽ nửa cầu vồng dứt kho�t.

������ Buổi chiều ấy, anh k�nh cẩn tri ơn Biếc; v� lẩy bẩy c�o cợn th�m muốn Biếc. Gian bếp chưa bao giờ thơm tho b�ng l�ng đến thế. M�i tro than chưa bao giờ n�ng xoa ấm c�ng đến thế. Anh c� thể c�ng Biếc trải đắp đời nhau tr�n đống bột x�m ố kia lắm chứ. Mưa g�o gợn cấu nh�o đến tội chiếc s�n gạch t�u. Qua khe hở ph� du của khung cửi nước, trời ngo�i sụm thấp, đất trong bếp ăn độn cao, gần, r�t; tất cả đang b�p dẹt hai người như l�t chả kẹp v�o miếng b�nh, đang nh�n v�o hai người m� bảo, sao kh�ng t�m hơi trong nhau đi chứ? Cả nh� tụ hết tr�n kia. Chẳng ai biết chuyện g� đang xảy ra dưới n�y. Mưa l� chất c�ch �m tuyệt vời. ��mưa xu�n đang tưới luống u sầu, buồn cho d�ng nước mờ x�a b�ng chim uy�n�� [1], mưa v�ng sơn cước từ dĩa h�t 32 v�ng bắt đầu g�p ướt. N� khiến anh run l�n. N� k�o chị kề cận anh qu� mức. N� b�c khuy �o chị, tắm chị tr�n trụa, tr�n, tuốt tuột tất cả những g� kh�ng phải l� chị, dưới, trả chị về lại những ng�y tuyệt trinh. Chị lồ lộ n�i rừng. Cặp v� như hai vi�n tr�i nước v�i vọi khủng khiếp lềnh bềnh trong nồi chảo bụng �ng ục tăm. Hẻm cỏ ngon dưới rốn (�i, c�i �cội-qu�n-t�i� nợ nần đ�!) r�ng r� kh�c. Khương n�ng rang: anh phồng rộp; no ứ ự, trệ oải. Chị s�n sạn trong hơi thở của anh. Thơm tho chị ngấm theo mưa đang ri rỉ nhồn nhột khắp ch�u th�n anh. Chị r� r�ch trong m�u. Gian bếp đang lụt. Dột từ n�c. S�ng nhồi ra tiếng. Chị lăn, đến, v�o, b�m, trồi, trụt, b�p nhức, v� rau, đ�m x�i tim anh; m�p m�i tr�i mọng ch�n như tr�i bồ qu�n t�m, r� r� l�n m� l�n miệng anh, nhỏ nhẻ rịn bọt, t�i l� c�nh hoa b�n bờ lũ; sao chẳng d�m v� y�u, v� muốn, v� sống, m� đeo người xuống h�i vớt ? It�s now or never! Forget-me-not!

������

������ Mặc v�o một lời nguyền chưa được cởi, Khương vẫn chưa t�m ra giải đ�p: l�m c�ch n�o m�nh sống s�t được buổi chiều mưa ấy? Kh�ng đếm hết những cơn cuồng t�nh trơ trấc tiếp sau. Hộc đ�o trắng năm đ� hoa nở r�ch cả c�y. Hoa từ n�ch, từ c�nh, từ đất đỏ, từ cồm cộm vỏ n�u, từ lửng lơ kh� bạc, vươn l�n. Hoa, v� m�u, bủa v�a khắp khu vườn sau nh�. V�, m�a tới, m�a tới� h�nh như chẳng c�n cương lực m� hực thế. Hay c� thể l� anh chẳng bao giờ thanh b�nh được nữa, m� ngắm.

������ Anh kh�ng qu�n được Biếc. Thời gian r�ng m�nh rũ bụi sau giấc ngủ d�i. Anh cũng kh�ng qu�n chiếc m�y bay khổng lồ của h�ng United đưa anh chu du tr�n m�y, qua biển lớn; kh�ng qu�n phi trường San Francisco giữa thu r�t c�ng m�nh mang xu�i ngược. Anh kh�ng qu�n cửa h�ng K� Mart, s�ng lo�ng, sạch trơn; v� h�ng h�a ngon l�nh; v� c�c c� phục vụ cũng ngon l�nh, chiều kh�ch. Anh kh�ng qu�n được si�u thị Viễn Đ�ng v� m�i vị quen th�n gần gũi của n�. Trong anh chẳng nhạt ch�t n�o cảm gi�c ngỡ ng�ng, vui sướng khi nh�n thấy lon sữa �ng Thọ. Từ h�nh d�ng, dung lượng... kh�ng kh�c g� c�ng sữa m� anh thoảng kỳ đệm chung với c�-ph� nơi qu� nh�. Cả hai ng�i chợ đều rất gần nơi anh ở. Mấy th�ng đầu, chưa xin được việc, anh hay la c� đến; th�ch nhất l� độ h�, trong n�y m�t như phun đ� phấn.

������ Tất cả đẹp, trang nh�; v�, qua mang mang k� ức nửa c�n nửa mất, ch�ng dường phủ mộng.

 

������ D�ng suối n�o kia? Th�nh phố c� bao nhi�u d�ng suối? M�a nắng? V� m�a mưa? Tại đ�y, c�ch thức m� nước đổ v�o c�c h�m s�u l� hết sức khoan thứ. Hầu như, ở đ�y, c�i g� cũng trật tự. Ngay cả c�c vật thể của đất trời. Thi�n nhi�n b�y biện sẵn đ�, c�c nguồn suối. Ch�ng như những kh�c dồi ng�, bị tọng chặt, sưng tấy l�n. Khi trườn, chấn động c�c bờ đất, đ�. Bọn n�y lở sụt. Tuột. V� kh�c dồi chia nước cho ch�ng: c�c d�ng suối mới th�nh h�nh. H�nh th�nh, v� sẽ chẳng bao giờ bị ph� hủy; tr�i lại, mỗi năm mỗi lớn phỗng; v� mỗi năm đất đ� giao hoan lại sinh đầy lũ con.

������ Suối trời v� tận. Nhưng, trước Biếc, đầu �c anh tự dưng nghĩ về một d�ng. Duy nhất: d�ng suối trong ch�nh Biếc. Một d�ng với hai v�i phun trắng tuyết. Đẹp tối đa của đ�n b� l� ở đ�. Nh�n m� lao đao l� ở đ�. Ở Biếc, vịnh đẹp đ� bị sạt lở cho một người. Mỏm vịnh c�n lại, với anh, c�n phong nhi�u v� xốn xang lắm! Cũng như d�ng suối, da thịt Biếc, phần tăng trưởng tr�n mức b�nh thường, bị nhồi n�n, cong cớn. C�c mấu dư thừa l� c�c tiểu khu uốn �o, ph�nh ngang, tẻ dọc, để sau c�ng gặp nhau tại một điểm, cũng dư thừa mọng mởn như vậy. N�n kh�ng tr�ch g� d�ng bước h�y hẩy của Biếc: n� bật �m, gảy tiếng, với m�nh, �n�y, cho mi đấy. Chỉ ngần đ�y đ� đủ � hề, nh�!���

������ H�y đ�nh gi� mắt m�i khu�n mặt l� h�o quang thứ thiệt. Đậu l�n Biếc, ch�ng l� l� thứ sắc trải thảm, kề gối. N� cạy nắp quạt, l�y lẩy; v� l�c n�o trước Biếc, thời gian cũng chỉ l� chiếc xe dun dẩy. V�o, hưởng, l� nhu cầu thuộc bản năng. V�o, thăm th�, bởi đ� l� cội nguồn. N� tẻ trong n� một vũ trụ kh�c, thứ vũ trụ chỉ được chi�m ngưỡng v� vọng b�i bởi kẻ v� đạo nhưng th�nh k�nh nhất. Như một t�nh cờ đ� được t�nh trước, n� được số mệnh chọn cho n� �nạn nh�n,� �t�n đồ� th�ch hợp. C� nghĩa, sự việc xảy ra trong ch�nh n� m� n� lại kh�ng để � đến, Chỉ c� người ph�a b�n kia - con mồi - của n�, l� � thức được việc n� l�m.

������ Kh�ng cần muốn th� Khương đ� kh�ng thể gi�nh ưu thế tr�n n�. Nh�n tấm khăn vướng vất �thuốc s�t tr�ng (dầu đ� gi�n mấy nắng) đang ủ k�n Biếc, anh ng�n c�i m�i � � của nước pha ph�n ng�o chất tẩy. Anh chỉ muốn vất n� đi. N� chỉ chia, l�m nhạt, chiết hỏng c�i m�i thần ti�n tục lụy tr�n da thịt Biếc. Thế m� Biếc cứ tấm t�t khen l� thơm, l� �ngửi đ� thật!� V� lần n�o từ ph�ng tắm bước ra, khăn v�t từ cổ xuống mắt c� ch�n, Biếc lu�n v�o ra một vạt để, nếu kh�ng ngậm n� v�o miệng, th� cũng đưa l�n mũi h�t h� sướng kho�i. Đường khăn quấn suốt thật kh�o một nh�t thẳng từ cằm, chạy qua rốn, xuống (trong quằn quại) giữa hai đ�i, băng qua l�nh thổ c�m, v� ng� nho�i xuống lũng hư.

������ Chết. Trong tư thế ngửa mặt.

������ Được ch�n lỏng, bằng mưa, từ tr�n.

������

5. Ng�i nh�

 

������ L�nh thổ ri�ng tư, ch�t v�t đỉnh dốc, th�ng th�nh như một tiểu vương địa. �m cả một g�c thị x�. L�c n�o tr�ng cũng rất ng�i ngủ, r�n rịn, dầu v�o mấy th�ng h� rộn r� chim mu�ng hoa cỏ.

������ Th�ng gi�, đọt thẫm, v�i chục tuổi, chiếm phần đất trũng; non, độ hơn tuổi, xanh lướt, phần dốc lưng chừng; đất phẳng tr�n mặt lộ d�nh cho mimosa v�i ba ni�n tuổi. Nhiều nhất, đ�u cũng thấy, l� c�c kh�m hồng (v�ng nhiều nhất), thược dược, lan, huệ; v� �t, rải r�c, nhưng kh�ng đều, l� c�c loại d�y leo, l� to hơn l� trầu ăn; rất nhiều d�y t�c ti�n c� l� cong như l�ng mi thiếu nữ, hoa sao đỏ thắm. Phơi phới bơi l�n từ t�m đất, c�y đ�o thanh t� với m�u hoa trắng đến độ kh�ng thể c� m�u n�o khả dĩ trắng hơn hả ra từ mỗi cọng d�i liễu của n� một ch�t qu� ph�i dịu d�ng.

������ Đ�: cảm tưởng nơi đ�y, xưa, l� một m� n�i bằng. Kh�ng chen ch�c lắm, nhưng đủ cho b�n ch�n mấp mẩu. To cỡ nửa nắp b�n viết trẻ con; v� nhỏ th� chỉ bằng vi�n bi n�m lỗ. Đa sắc. Trơn, v� sần. Biếc kể, h�nh diện v� kho�i ch�, phải mất 3 c�ng thợ, lu�n phi�n, đ�o cạy độ s�u su�t so�t thước t�y, suốt 7 ng�y, mới lấy đi hết đ� (đa phần l� n�m xuống vực + một �t g�p c�ng v�o việc h�nh th�nh h�n giả sơn, cũng gần vực), trả lại cảm gi�c mịn m�ng của đất đỏ �u thịt b� sống.

������ Đ� c� mặt trong t�nh h�nh mới, nhưng l� thứ đ� được m�i gọt, một phần mua lại từ số lượng thừa của ng�i biệt thự của người quen, l�t trong khu vực m� con người hay dạo g�t, bề d�i gần chục thước, v� ngang gần hai thước. B�y giờ, dưới mặt đất đ� vững v�ng �m �i, cạnh luồng tiểu kh� n�p dưới m�i cầu cong gỗ gụ, r� r�o đ�i liễu biếc c�i t�c ven hai th�nh, con người, được n�p dưới v�m che sương muối lục gi�c của nh� thủy tạ, c� thể khoan kho�i ngồi nhấm nh�p t�ch tr� sen �ng m�u nguyệt hay duỗi tầm mắt d�i tận b�n kia thung r�u, bay đ�n c�c lớp m�y thất sắc quần quanh viền trời xanh mỏi miết c�ng rặng n�i hai ch�p t�m r�u.

������ L�u đ�i hai tầng, l�t gỗ, l�n bằng hai cầu thang đ� rửa hai đầu nh� s�t gốc bơ v� gốc mận t�m; một bể bơi ngo�i s�n, cạnh khu tập thể dục (leo d�y, x� ngang, x� dọc�); 4 ph�ng ngủ tr�n lầu, dưới, ba - tất cả đều được trang bị ph�ng tắm ri�ng với v�i sen v� bồn -, một ph�ng s�t m�i ng�i. Ph�ng chơi (billard, banh b�n, v� tuyến truyền h�nh...) v� b�n tr�i d�y ph�ng ngủ: kh�ch sảnh th�nh thang đủ cho 20 đ�i t�nh nh�n khi c� dạ tiệc, nằm tầng dưới.

������ C�ch biệt hẳn với ng�i nh�, th�ng qua chiếc s�n vu�ng m�u gạch cua, kh�ng c� m�i che, l� gian bếp, kh� rộng, c� thể tạm d�ng l�m ph�ng ăn thay cho ph�ng ch�nh d�nh liền với khu gia cư, một kho chứa đồ tầm tầm, một nh� xe, một ph�ng vệ sinh, một bể nước xi măng, một nh� ngủ cho ch�.

������ Đ� l� sản địa m� nh� nước cấp cho �ng chồng ngạch ph� đốc sự một vợ, 3 con. 5 con người chỉ chiếm nửa số ph�ng ngủ ph�ng chơi. Số c�n lại l� của gi�, bụi, v� tơ nhện (may m� kh�ng c� gi�n, chuột). Thoảng khi kh�ch đến, dầu với sự cho�n ngự mới, khoảng trống chưa sử dụng vẫn c�n kh� lớn.

������ Kh�ng lạ g� m� Khương đ� từng lầm ph�ng n�y sang ph�ng kh�c (qu�i thật: c�c ph�ng c� k�ch thước v� thiết kế giống nhau!). Thời gian đầu, anh phải tập l�m quen với thứ �sa b�n� do ch�nh anh quan s�t, ph�c lại, v� tập nhẩm cho quen. Thế m�, anh vẫn hơn lần ung dung �lạc� v�o ph�ng tắm d�nh cho nữ chủ nh�n. Nếu n� kh�ng được tẩm m�i thơm của h�a chất (nước hoa, x� ph�ng, thuốc t�c, da...), m�i đ�n b�, v� đ� đ�y lỉnh kỉnh n�o �o nịt ngực, nịt bụng, nịt bộ phận sinh dục... th� chưa chắc anh đ� biết nơi đ� kh�ng d�nh cho anh. V� một lần, anh điềm nhi�n vất mớ tạp ch� người lớn mới mượn về l�n chiếc giường Italie dọc ngang c�c thanh mạ kền l�a mắt của nữ gia chủ .

������ C� qu� đ�ng kh�ng, những sự kiện đ�? C� qu� đ�ng kh�ng, một con người đang b�nh thường bỗng chốc bị lệch lạc v� lầm lạc t�m l�, thị gi�c, cảm gi�c kỳ cục như vậy? Mắt mở để chi�m ngưỡng. Mắt nhắm, để chi�m ngưỡng, chi li hơn, nhờ �m ảnh phụ trợ. Hang hốc l� nơi t� t�c của người b�n khai. H�nh ảnh �i dục đuổi đeo như quỷ �m.

������ Trầm tịnh, một ph�o đ�i thu gọn. M�t nổi hột da như c� lần theo �ng chồng xuống dưới hầm rượu bỏ t�i. M�a h� gh� chốc l�t v�i một số giống cỏ, hoa trong bụng đất, rồi đi. M�a ấm của năm: m�a xu�n, ngại k�o chu�ng, r�n r�n dừng nơi bể nước trước thềm, lau kh� v�t cửa sổ bằng chậu nắng r�ng. M�a đ�ng, th�ng gi�ng, gi� từ b�n kia đồi Domaine de Marie gửi tăng cường xao x�c về tận lạch cửa, nh�n đ�i lạnh. Người sống thư khoan, �t giao tiếp, như tĩnh vật (trừ đ�m tiệc hiếm hoi mừng c� con g�i lớn đỗ Trung học đệ nhất cấp hạng ưu, năm đầu ti�n anh đến trọ. Ph�ng kh�ch, với hơn chục đ�i v� gi�n nhạc, vẫn c�n kh� trống để c�c t� �o qua lại kh�ng chạm nhau). Trong, ngo�i. L� x�o xạc, c�y thở; chim h�t; v� buồn.

������ Giữa mớ nh�n h�nh kia, trọng lượng của hơn 50 k� thịt da đ�n b� đ� đủ t�c tạo, ngo�i m�a xu�n đất trời, cả m�a xu�n bội thu, m�a h� g�i tơ. N�ng kinh hồn. N�ng chảy mỡ trong Khương khi chi�m ngưỡng khối thịt l�ng lươn lướt m�t rượi (sau khi tắm) đứng quay nghi�ng h�ng t�c từ vu�ng cửa sổ to nhất ph�ng xuống nương d�u v� đồi rau. Để tr�nh trước đ�i mắt đ�i m� đ�i hạt nh�n v� rịn hơi nước kho�ng sau l�n �o tơ cắt ngắn ngang rốn, lườn m�ng tr�n bị h�p phẳng gần hết v� t�c. T�c Biếc d�i qu�. D�i như t�c phụ nữ của mấy thế kỷ trước. T�c như d�y m�y bện, như hắc �n, chắc, b�ng, khỏe. Khỏe ganh với hai h�m răng to chiếc chen k�n hầm miệng kh�p m� như cười như hở. Ở Biếc l� mặt trời sống. Kh�ng c� m�a thu hay đ�ng. Chỉ l� h� đầu v� xu�n cuối.

������ Lạnh của cơ ngơi. V� n�ng của con người.

 

������ Biếc th�ch đọc. Đủ loại. Từ loại �tr� thức,� đến loại �b�nh d�n.� Như con mọt. Cần nhai chữ. C� chữ l� chui v�o. Dầu đ� chỉ l� tờ quảng c�o b�ng l�ng g�i h�ng. Tốc độ đọc nhanh đến đ�ng ngả đầu. Cuốn truyện dịch hơn 600 trang, khổ gấp rưỡi loại bỏ t�i của Ph�p, Biếc �nuốt� vỏn vẹn một ng�y Ch�a Nhật. Biếc đ� xong khoa học, năm thứ nhất. Cưới, sinh con. Chồng l�n chức trưởng ph�ng, bảo Biếc nghỉ lo việc gia đ�nh.

������ Mớ cours văn khoa anh chất tr�n kệ, Biếc xem, v� thuộc trước cả Khương. Những c�u hỏi của Biếc l�m anh mất ngủ. Sức �ăn� v� ti�u h�a chữ nghĩa của Biếc thật kinh hồn. V�i vấn đề, b�n luận c�ng Biếc (khi th� Biếc, l�c anh, chủ động, đưa ra) soi s�ng anh hơn cả c�c lời giảng của thầy. Anh tiếc cho việc rời bỏ trường ốc của Biếc. Anh nghĩ, gi� Biếc đeo đuổi n� hơn l� c�i �ng chồng chỉ tri t�c với �cơm nh� qu� vợ�, rượu Johnny Walker, mấy canh tổ t�m t�i b�n mạt chược, chưa gi� trong tuổi t�c, m� đ� gi� trong tư tưởng v� lối sống, th� tương lai của Biếc sẽ s�ng sủa hơn nhiều thứ lửa bếp chỉ tổ khiến t�c x� tay bẩn v� da thịt nh�i nh�i m�i ti�u h�nh tỏi ớt kia.

������ Những giờ �học� tuyệt vời. Anh (chỉ trong l�nh vực n�y l� khả dĩ thắng thế tr�n Biếc) hướng dẫn Biếc đi những bước, những nẻo n�o m� anh muốn; nuốt mi�n man v�o bụng v�o �c m�i t�c m�i tai m�i tr�n m�i dưới của Biếc một c�ch hợp ph�p v� tự do. Chỉ trong t�nh thế v� thời gian, kh�ng gian n�y, c�c kinh điển cổ nh�n mới thấm dễ d�ng được v�o n�o tủy của anh. Anh, nhờ Biếc, hết c�n sợ ng�nh học đ� từng l� mật đắng của bao sinh vi�n.

������ Học, v� ăn. Ăn chữ; ăn hương ăn hoa; ăn c�i nh�n được v� [nhất l�] kh�ng nh�n thấy. Biếc th�ch ngồi b�n tr�i. Khương th� kh�ng, bởi ở vị thế n�y, anh mất dịp ngắm m�p m�i tr�i hơi dầy hơn v� rất gợi dục của Biếc. Biếc ranh m�nh, đ� l� vị tr� hồi c�n đi học. B�n cạnh l� cậu bạn, đẹp trai nhất, xuất sắc nhất, v� nh�t nh�t nhất. Ch�ng ta c� dẻo tai dầy, cong tr�n như số 3. Nhưng phải ở trắc diện th� mới ph�t gi�c hết vẻ đẹp �b� nhiệm� của n�. Biếc gọi đ� l� dẻo tai Phật. C� thể Phật t�nh trong ch�ng mạnh hơn nam t�nh, n�n gần kề �ma nữ� m� ch�ng vẫn tỉnh bơ. Biếc mến, th�ch, v�... y�u ch�ng. D�ng mọi c�ch kh�ch động, vẫn thua. Bởi, cuối c�ng, sau khi xong chứng chỉ MPC, ch�ng đi tu thật.

������ Biếc n�i, cậu kh�ng đủ đạo hạnh, n�n d�i tai của cậu kh�ng đủ to, dầy, v� cong số 3. Anh cười thầm. Phải n�i l� anh kh�ng ch�t đạo hạnh n�o. Trước �ch�a y�u� v� to bụng dầy r�n hoắm m�ng vun, tr�n dưới ngan ng�t hoa hồng hoa ng�u như Biếc, thế gian n�y, chỉ c� anh học tr� ... �chuẩn-bồ t�t� n�o kia mới... đ�nh đoạn ngơ mắt.

������

6. Hồn thời gian

 

������ Hồn của th�nh phố? - Chỉ cựa quậy trong Khương nhờ qu�ng đời sống dưới m�i nh� của Biếc. Cảnh vật, d� gợi cảm, kh�ng hơn g� bản ch�p lại của c�i m�i, c�i sắc của người: người trong tay m� kh�n hề v�i tới. Xa người rồi, mới biết m�nh hững hờ sao với c�i v� bi�n; thấy, cần tắp lại v�o n�, xin thứ tha, xin cảm ơn l�ng chung thủy, bầu trời ngo�i, m�i nh� bao la nhất, thật , từng dung dưỡng m�nh.

������ Hồn của th�nh phố? Xin v�i ph�t chay l�ng: đ�ng trong c�i m�i rất-Đ�-lạt do gi� th�ng tr�n đồi c� từ hai hướng ch�nh một thẳng tắp với gốc l� Viện Đại-Học v� một ch�nh-chếch xuất nơi Gi�o-Ho�ng Học-Viện chảy như đ�i luồng dung nham len theo c�c con đường nho�i xấp dấu hỏi gặp lại ở đ�y b�a hồ cũng l� gi� gi� nhập v�o bay suốt Vườn B�ch-C�u đến Vườn Hoa Th�nh-Phố xo�i l�i quặp ngang với một nh�nh r�o-rạo sơn thạch x�m tiếp điểm ngay Nguy�n-Tử-Lực Cuộc trườn phải tắm ch�t bụi v�ng KhuTạo-T�c đảo v�ng sang tới S�nVận-Động Nh� Thủy-Tạ hội-ngộ với nơi n�y đợt gi� kh�c vừa thả bộ dốc kh�ch-sạn Palace xuống cả bọn xếp h�ng ngang hăm-hở �a l�n ng�nh đ�n ngọn gi� thứ bảy cũng l� ngọn cuối c�ng trong khu-vực vừa du ngoạn về từ rừng th�ng qua ngả Bưu-Điện Nh� Thờ Ch�nh T�a tất cả nhất loạt h� reo vờn trăm vạn b�n tay nghịch-ngợm xoa m� đội anh-đ�o canh giữ bờ Xu�n-Hương đảo rối mặt nước m�u biển th�o tung d�y thơm t�c thiếu nữ; từ c�i r�t trung-trinh quanh năm n�n thấy trăng sao l�c n�o cũng ẩm dọn t�nh tẩm nhụy hoa đặc-th� từng m�a đậm nhạt trầm thanh t�y thời-tiết; từ tấm lưới nắng thật ph�ng-đạt m�c ch�ng bốn g�c trời xanh rười-rượi phủ chụp l�n người hơi nồng g�y đầy-đặn của v� v�n mũi ch�ch li-ti kho�i-hoạt ấm lắm m� hiếm khi động đến tuyến mồ-h�i; từ triệu hạt ngan-ng�t mưa bụi mưa ph�n bẽn-lẽn nạm ch�nh-v�nh tr�n t�c d�ng-dốc tr�n �o mưa r�o mưa b�ng m�y ranh-m�nh x�e quạt lia �a tới đuổi người chạy dạt như đ�n l� lủi trốn gi�ng mưa giọt nặn th�nh d�ng quanh t�n � đen x�a rộng x�y đủ m�i nh� gọn chở che hai người; từ đợt r�t cuối năm xốc-x�o trốn v�o nhấm-nh�p c�i đắng c�-ph� thấu-thẩm men t�nh nhạc h�a-tấu b�n cổ-điển qu�n Văn qu�n T�ng lang-thang ngo�i phố muộn foulard cho�ng cổ hai tay găng nỉ ủ s�u trong t�i �o dạ th�ch-th� với ấm thơm hạt đậu rang hạt dẻ nướng l� than khu H�a-B�nh hay vị b�o ngọt tr�ng lềnh lưỡi nước sữa đặc qu�nh bằng những miếng ngoạm tham-lam tr�n quả ng� �ng v�ng h�nh mỡ miếng h�p lỡ r�t bỏng lưỡi cốc đậu n�nh thao-thảo Minh-Mạng Tăng-Bạt-Hổ vị mỡ nước mịn ngậy bọc tr�n chờ đợi trong mỗi hạt x�i mỗi l� dĩa b�nh cuốn Đo�n-Thị-Điểm trong mỗi l�t thịt ớt đỏ t� phở g�nh Ho�ng-Diệu trong nước xốt c� chua quấn qu�t khoanh thịt b� nướng l�ng l�nh m�u rượu ch�t qu�n đ�n mờ Ba Cao; m�i của da m� mỏng căng l�ng ửng m�i rịn mật tự-nhi�n lơ l� trước sự tiếp tay của phấn của son v� đồng thời của những chiếc �o len manteaux đa dạng đa sắc kho�c l�n như một th�i quen m� lại l� một c�ch l�m duy�n mời gọi rất k�n-đ�o hồn-hậu của c�c c� g�i; từ m�u v� hương hoa đất trời tĩnh-mặc nơi c�c c�ng-vi�n �m đời nhiệt-n�o quanh c�c chợ c�c phường trong tiệm bu�n h�ng ăn dọc theo mọi dốc đồi s�t ngay hoặc ngo�i th�nh-phố; từ buổi g�p giọng - giọng h�t l�m rớt cả vị suối m�i th�c � rừng - của cơ man lo�i chim lớn nhỏ tiếng r�-r�o thổi đi từ vạn c�nh ong nhẩn-nhơ t�m nhụy phấn cặp k� mấy n�n nường em.

������ Hồn thời gian? Thời gian, theo Khương, quả c� linh hồn, như người. Anh k�nh cẩn ng�n lần v�i lạy. Chiếc trang thờ trong anh sẽ lu�n nghi ng�t nhang thơm. Người anh đắm đuối, dầu lửng lơ như sợi t�c sắp lia khỏi tr�n kia, vẫn chỉ l� b�ng ảnh n�o của một thần giới đ� mất. Anh muốn Biếc chết đi, chết tốt, trong mắt v� trong ảo cảm của anh. Anh kh�ng muốn nghĩ, trước mối ham muốn len lỏi như kh�c thừng rắn quấn kềm thanh vũ kh� tr�n trề của anh, Biếc đ� thuộc về một người. Người đ� c� thể hơn anh mọi mặt, trừ tuổi trẻ. Anh rất ngưỡng mộ giọng t�nor du dương kh�ng k�m ca sĩ thần tượng người Ph�p đương thời m� trăm buổi s�ng như một, sau khi ch�o cả nh� để v�o sở, tr�n lối dẫn ra nh� để xe, �ng vừa đi vừa h�t, �le plus beau de tous les tangos du monde, c�est celui que j�ai dans� dans tes bras� [2]. Anh rất k�nh trọng �ng về phong th�i h�o sảng qu� ph�i l�c �ng nhồi thuốc, tọng thuốc half and half chan chứa vị mật, mồi lửa v�o nồi của c�i pipe rễ thạch thảo Chacom sần s�i, phập thử v�i ba hơi cho đượm, rồi ngửa lưng v�o chiếc ghế b�nh vĩ đại, ch�n g�c l�n b�n, l�c lắc c�c ng�n như đệm nhịp cho b�i h�t y�u th�ch nhất, mở nửa mắt, ung dung vẽ m�y v� trứng ngỗng khắp cả một v�ng. Anh th�n phục th�i xem tiền như giấy của �ng l�c �ng điềm nhi�n m�c t�i cho thằng-thất-nghiệp-kinh-ni�n-anh vay [cầm bằng như mất trắng] số bạc tương đương phần ba th�ng lương của �ng [3 th�ng lương �du-học-sinh� của anh]. Anh ngả đầu trước th�i độ �v� vi nhi v� bất vi� của �ng: kh�ng n�i, kh�ng rằng: d�ng vẻ tịnh kh�ng kia của �ng đ� đủ gi�p �ng d�n h�a với vợ, v� gi�p h�n gắn mối x�ch m�ch vớ vẩn thường kỳ giữa Biếc v� anh. Trong �ng h�nh như chỉ c� đức t�nh. V� ch�ng được củng cố, thấm nhập trong �ng, trong m�i trường sống (gia đ�nh, v� chắc chắn, x� hội) từng ng�y, từng giờ. �ng c� tất cả. �ng l� tấm gương soi cho bọn trẻ ch�ng anh. Chỉ điều n�y: tuổi trẻ trong �ng kh�ng c�n nữa. V� h�o quang của một thời, dầu hoa lệ, vẫn chỉ l� n�t chuốt lục của c�i g� được nhớ lại, được rửa cọ, đoản kỳ.

������ Anh cảm ơn thời gian; cảm ơn c�i hồn của n�. Tr�n trang thờ thời gian, Biếc l� vị th�nh, l� s�ng, với ngọn đầy da thịt v� hương nồng. Quyến rũ, r� rỉ. Biếc v� tội, dầu Biếc l� y�u tinh. Anh y�u Biếc, muốn ăn Biếc. Anh sẽ cưới Biếc, qua người kh�c. Em biết. Đ�n b�, gi�c quan hướng về người c�ng ph�i để ph�n định, thật tinh nhạy. Khi nhận t�nh giao của anh, x�c thể em rung động gấp đ�i, một cho ch�nh em, một v� người kh�c. Đấy l� c�ch, em n�i, trả đũa một đối tượng hoang vắng. Nhưng, đồng thời, em c�ng nhận, n� như b�ng hoa. Xinh đẹp. Say đắm, v� �giết người.�

������ Anh sẽ kh�ng đưa em đến gặp người đ�. Kh�ng, d� Biếc đang sống trong c�ng một th�nh phố, chẳng xa x�i g�. Gặp Biếc một lần; v� kh�ng muốn gặp lần thứ hai. Biếc vẫn l� Biếc của anh của kh�ng gian v� thời gian cũ. Của những cơn mưa quậy nhầu kỷ niệm. Anh đ� dứt kho�t giết Biếc bằng mắt bằng mũi bằng tưởng tượng v� mối th�m thuồng vẫn chưa l�n da non sau đ�m g�y quỹ đưa Biếc về (chị bạn th�p t�ng lịch sự nhường �bổn phận� n�y cho anh), nhưng kh�ng v�o nh�, dầu Biếc c� gợi �. Anh nghĩ, dĩ v�ng n�o cũng c� ch�t lầm lỡ. Của anh, lại c�ng. N� sa đọa. Kh�ng phải v� bản chất của anh l� thế. Kh�ng phải nguy�n do ở bản chất của Biếc, với anh, l� thế. Anh kh�ng giải th�ch được. Chỉ biết xem Biếc như c� nhện tu luyện th�nh mỹ nữ, giăng tơ chỉ với ri�ng anh th�i [�ng chồng, trước c� vợ mượt m� hiếm qu� m� sao (h�nh như) lại chẳng hơn g� cậu học tr� c� dẻo tai cong số 3?].

������ Thiếu (tuổi thanh ni�n n�o d�m cho l� đủ), nhưng c� thể t�m giải tỏa, thay thế. Trong trăm ngh�n đ�n b� với trăm ngh�n tuổi t�c v� th�n thể kh�c nhau, b�nh thường, ta dễ tự thanh thỏa với ch�nh m�nh, với lưỡi đ�nh bọt ngất ngư của m�nh. Dầu thỏa hiệp kh�ng ho�n to�n l�m thỏa m�n, dầu mối ưng ức vẫn d�nh kết với ta như chiếc b�ng của ch�nh m�nh, ta vẫn kh�ng lấy đ� m� khắc khoải. Nhưng khi �n� đ� xuất hiện, tất cả mọi thứ kh�c cộng lại vẫn chưa b�n đu�i ph�ng ảnh của n�, đối tượng được t�n vinh. N� liếm v� l�m giảm ngứa vết thương b�o bọt trong ta, đồng l�c kho�t s�u th�m khoang trầy trụa.

 

������ Việc Biếc được trời cho đ�i v� tr�ng m�a, đ�i h�ng nh�i b�n, g�c h�ng h�nh thoi, đ�u l� lỗi của Biếc. Ch�ng n� l� của cải, đung đưa tr�n d�y, gi�ng tr�ng ai, kẻ đ� (r�ng m� chịu) được. Như đ�n rơi của quả cầu. Thoạt ti�n l� cho�ng v�ng, � ẩm đến quạu quọ trong phản ứng. Nhưng liền sau nỗi thảng thốt l� một sững sờ được k�n lọc. Việc Biếc c� l�n da s�ng, g�c bẹn �m u [phản cực t�n kỳ], đ�u l� n�t vẽ do ch�nh Biếc đặt xuống. Ch�ng l� d�ng v�c, l� h�nh thể, l� căn chất, bản l�nh, của h�nh thể đ�.

������ Trong trăm kh�ch ngắm tranh, việc c� một kẻ chuy�n bới m�c, đ�u l� lỗi của xuất triển l�m? Từ những m�u �m dịu, hắn pha chế, cho ra m�u gi�ng b�o. Trước hết, hắn tự tưới tắm l�n đầu l�n th�n. Trần khổ m�i mới tới giai đoạn đặt g�n cho người kh�c.

������ C� điều anh kh�ng hiểu được: Biếc trộn lộn phản ứng về hoạt động, nghỉ ngơi, về h�n, nhiệt, một c�ch kh�c lạ: Biếc vẫn thường than v�n mỗi khi mất ngủ, đ�i anh [dăm khi l� n�i nỉ đến kh�c (thật)] pha cho t�ch tr� hoặc ly c�-ph� n�ng rộp lưỡi, uống cho ấm [dễ thiu thỉu!]; dẫu m�a đ�ng c�n m�i t�t mấy ch�o đồi kia, Biếc đ� đ�i anh mỗi đ�m phải đốt sưởi trong ph�ng kh�ch. Thế m�, khi h�n thử biểu xuống ngấp ngh� mức 18 độ C, mọi người �o một �o hai, th�, ngo�i tấm len l�ng d�nh m� trắng của �c, nhẹ như giấy [Biếc bảo, xem thế m� ấm lắm], �t khi được c�i đủ khuy, Biếc kh�ng kho�c th�m �o ngự h�n.

������ M�a h� l� m�a Biếc th�ch nhất, v� trời nhiều nắng, v� giếng th�m ra ngo�i vận động cho n�ng bừng l�n rồi nh�o xuống hồ bơi giữa trưa trong Biếc được dịp đổ đầy lại. Biếc v� tư hởn hơ b�p đứng tim tr�n tim dưới của anh bằng chiếc c�nh lụa tằm, s�t n�ch, v�ng (m�u ưa th�ch), mảnh ve, v� chiếc quần cộc kaki, trắng, kh� chật so với cặp đ�i. Biếc th�ch rủ anh đi chợ bằng chiếc Honda 67 l�ng lẫm của �ng chồng. (chiếc Jeep c�ng xa chỉ d�ng v�o những dịp cả nh� chơi xa; v� Biếc cũng kh�ng mặn m� g� với n�: Biếc n�i, đi xe 2 b�nh nom c� vẻ nữ sinh v� tạm qu�n được �c�i gi�). Từ ghế hậu, Biếc vi veo v�o t�c anh b�i h�t m� anh phải nhịn ngủ mấy trưa để tập cho, ��coute ce disque, et il te dira: non, ne sois pas triste, je suis pr�s de toi�[3], vo v�ng tay chữ O tr�i nhột anh quanh bụng, đun n�ng anh kh�c dưới lưng s�t mặt nệm, đ�m sống anh bằng hai lưỡi gi�o lưng chừng; v� (nếu gi� kh�ng l�m vạt �o Biếc phần phật, anh đ� nghĩ Biếc) khỏa thượng th�n ph�a sau anh. Biếc k�o tay anh lục lạo suốt khu nh� lồng chợ, ngồi vạ xuống mấy chiếc ghế thấp t�, gọi qu�. Biếc ăn h�ng; v� anh run rẩy ăn bằng mắt, bằng mũi đ�i v� sữa v�ng ươm ngất ngừ hai b�n lũng ngực nấn nước hoa rơm rớp mồ h�i.

������

������ M�a h� l� m�a m� Khương tự thấy như củ khoai lang. Chờ được hấp, được tr�y mỡ. Hay khật khờ. Hay nằm mơ. Mơ khi thức, nơi b�n ăn lữ qu�n, giảng đường, trong chăn b�ng. Mơ khi ở một m�nh, cả giữa ồn �o bạn hữu. Anh mơ thấy Biếc l� con diều, d�n bằng c�c m�ng vải sống, thảnh tơi đến tr�ng r� cả xương, nhẹ tững đến như đ� tho�t khỏi sự tr�i th�c của tơ l�o, nằm gọn trong tay anh. Cơn mơ b� đắp cho thực tại, l� một thực tại được lộng khung: anh đang sở hữu Biếc: anh biến Biếc th�nh nh�n vật giao t�nh trong c�c vần thơ nặng nề khao kh�t tục tằn được viết đi viết lại. Lắm khi suốt tập giấy, chỉ l� điệp kh�c: với Biếc, giường thờ cũng l� giường trần.

������ Tr�n đ�, với Biếc, anh t�nh nguyện chết, v� t�nh nguyện đầu thai th�m ngh�n hậu kiếp.

 

2009 * 2013

Nguyễn-h�a-Trước

����������� ����������������������� 1Nụ cười sơn cước�, nhạc phẩm của T� Hải (24/09/1927 -��� ).

2 ��Le plus beau tango du monde�, nhạc Ph�p.

3�coute ce disque�, nhạc Ph�p.

 

 

� gio-o.com 2014