ngựaReo 2014

 



Nguyễn-ḥa-Trước

DỐC MƯA

tùy bút-truyện

 

       Những cuộn tóc thép phù thủy. Những nùi ám khí. Trùng trũng. Láng lớt. Những khúc bánh, gói bằng gai, sừ sật khó nhai; những túm lươn trời; những lùm rắn đất. Trùi trụi dị h́nh dị tướng. Hăm dọa, siết,cột. Đu đưa cà cọt châm chọc, chích chúi đến điên tiết khi đứa này không chạm chọt được đứa kia, ưỡn lưng kḥn khọt, ùng ục, sôi mỡ. Những lúc đó, nom như chúng dài hơn ra, căng hơn ra, hết sức quái dị. Như trét śnh. Như lăn lủi trong dầu máy, trong chảo bồ hóng. Đen, và ám. Và đen hơn mỗi lúc nh́n về, dù trong tâm trạng tươi tắn nhất, trong thời tạnh ráo nhất, trong lồng lổng màu hoa của đào hay sứ hay điệp, tùy mùa, thướn thướt chung quanh. Đu đưa, ngược ngạo, một ḿnh một cơi. Thản nhiên, tai ác.

       Cơi đó, có ǵ đẹp đẽ? Những sợi bắt gió trời, những sứ giả không tim của Sở Truyền Tin, nuốt tín hiệu, nhả xuống hộp nhựa, ré như mèo động dục, ban bố cho con người phương tiện liên lạc nhau?

       Ngôi biệt thự bề thế đứng lùi sau lưng, lom lóm đỉnh đồi, h́nh như cũng chấm nhấm được chút nước lănh đạm từ chúng:

       Một khối gạch đá, vôi nhiều nơi đă úa vàng, chưa được quét lại. Hắt các tàng cây hai góc hông nhà, tường nhám loang ố như da mặt các h́nh nhân trét phấn vụng. Các con mắt cửa sổ thường xuyên bị gút chéo bởi những bức rèm thắt nơ xanh hoặc vàng. Sân thượng, u một khối ngay tâm, những hôm tối trời hoặc chăng mây, khác ǵ họng súng thần công, hung tợn.  

Khoảng chục thước cách sân trước, nép về, và chạy song song với khu rừng, lù lù dấu vết của một dự định bị bỏ dở: chiếc hố nhân tạo ỏng óc nước mưa, lổng ngổng mấy bụi hướng dương xỉn ở thân, đốm mốc cam ở lá, và vằn vọc khúc khểnh đường qua lại của sâu bọ trên lưng hoa. Thơ mộng ǵ không, khi mà, vào những đêm mưa, đất sét tráng dọc từ dưới dốc lên đỉnh là chiếc bẫy thiên nhiên cực kỳ ph́ nhiêu man rợ cho kẻ hay ṃ ăn khuya? Hôm nào may lắm cũng một hai phen vồ mồi (là mấy túm sạn gan góc hay mớ thảo dại năo nề) và hai chân lem lấm; đa số lần là cứa toạt da tay và hai gối quần. Sau nó là màn hít hà xót xa đỏ teinture d’iode và câu trách cứ đen lông mi, xốc xệch tai tóc, dối dá dép quai nỉ, hào hừ hơi thổi từ hai chùy vú to đến không khuy nào cài mà không xô xệch, “ma đuổi ư, chạy ngă rách cả tay chân thế này?”

       Thơ mộng quá chứ: trong tai nạn đă sẵn đền bù. Trách móc là mặt nổi của yêu chiều. Tập họp các vết thương làm thành một ghi nhớ, từ nấc thang dưới; một nh́n ngó trong tư thế chổng ngược. Trong thiên địa đảo điên, hang hốc càng biến thành cơi mịt mùng kêu gọi. Dơi khuyết thị được gắn mắt lân tinh, thứ thần nhăn có tài bới móc, t́m, gặp những gia sản được nín nót hóa trang hay bị tàn nhẫn ngụy trang. Cần thêm trong cái thực cái hư của cảm giác đă bị lấy mất hết.    

       Chiều đối xứng, trên cao. Thật lư tưởng để trèo mải miết lên nấc trên cùng. Để đứng đó như con én chiều mà ngắm, mây trên; và không hẳn chỉ ngang tầm thành phố hoang đường, mà c̣n xuống con người si dại hơn mấy lớp. Đáng nhớ, các đêm nằm co thế thai nhi trong chăn, ê ẩm da thịt, v́ vết thương, và v́ vệt lở lói của dục vọng tội nghiệt. Con chó đực rừng hoang tru mơm. Lửa quàn quạt bên hông. Từ cửa ḷ hổng bên kia. Nhướn người, kéo dài thêm độ dài bàn tay là có thể đụng chạm. Vồ cắn. Bóp bíu. Hôn hít. Và lịm mê trong cửa địa ngục chổi đen ŕ rậm không hứa hẹn hóa kiếp.

       V́ ….

1.     Biếc

 

       Một sinh linh đến cơi đời trước Khương. Đứng ở mức gần gấp đôi cây thước tuổi so với anh. Sức nặng của Biếc, về mọi khía cạnh, đều vượt lấn (anh) mấy lần. Anh có thể gọi bằng bất cứ tên nào: chị, cô, Biếc, ân nhân, người-kích-thích-hạch-dâm... trong anh. Về cái từ ngữ sau cùng, không mang chút nào ư muốn hạ bệ một thần tượng trong sáng, linh hiển. Chất thô tục, tồi tệ là do ở tín đồ từ dưới mấy tầng bụi bặm gán ép hà hơi lên.

       Đêm? Không, ngày c̣n dài. Với Biếc, Khương (hiểu, và tri ân Biếc thêm một nấc) cần biến nó thành đêm, lặn sâu tít đáy của hơn mười hai giờ ngủ ngáy. Tuổi trẻ: ăn ngủ, chơi, học... chỉ mỗi thứ đă đ̣i hỏi trọn thời gian của 24 giờ/ngày.

       Biếc sống trước anh. Đă qua các giai đoạn mà anh đang. Kinh nghiệm của chính nó; thêm vào thứ kinh nghiệm mà anh không có: của đàn bà, của sinh hoạt lứa đôi; của trực giác mong manh và thu dọn dầy cộm, Biếc thừa năng lực hướng dẫn anh. Thứ tâm lư sách vở, mang ra, đặt trước cuộc đời - dầu nhung son nhất, êm đềm nhất - chỉ là chú bé thơ ngây trước con sói đời tinh nọc. Trước Biếc, chưa bao giờ anh dám nhíu nhót lấy một chút từ đống bột-chữ nghĩa mà ứng đáp. Ngược lại. Trong nhiều trường hợp, anh cảm thấy ngượng với báu vật mà trường học cấp cho: tấm thẻ sinh viên dán ảnh, có chữ kư của Viện Trưởng và dấu mộc nổi h́nh cây thông. Trước Biếc, anh khó là gốc thông thẳng. Kiêu kỳ, háo thắng...: tất cả các mánh khóe mang ứng xử với đời, trước Biếc, được xếp gọn, cho vào bao, dúi biệt. Trước Biếc, chỉ có phủ phục, ngước lên, chiêm kính, mê mẩn, và tự làm t́nh làm tội với nụ cười toa rập của bóng tối và mối tự kỷ ám thị.

 

       Việc Biếc có đôi vú bưởi trĩu cành, đôi mắt lá răm dẻo ngọn quến với ḷng đỏ trứng lộn, giọng nói rong róng như suối reo, như nứa hát, đôi mông nống nướng và hai vại háng gió oải lưng không chui lọt hun hút ánh màu quần lụa Mỹ A phù vân nh́n mà nghe như ḿnh được hưởng vết cắn của vắt mùa đông, cái miệng có môi trên hơi dầy hơn ở mép trái như muốn tâng bốc núm đồng tiền trên má, không là lỗi của Biếc. Ngược lại: với chính Biếc, và với những ai biết trân trọng khả năng sinh sản của phái nữ, đó là thiên sủng. Việc Biếc giàu sinh lực làm t́nh (căn cứ trên phép xem tướng thông thường mà kẻ ngu dốt như anh vẫn ngầm biết, từ con mắt lá tre, từ đôi chân ngắn bỏng và khối thịt không c̣n săn chắc lắm, từ tướng đi hơi nẩy rốn về trước thách thức) cũng không là lỗi. Tất cả cái đứng ngoài, đứng ở ranh bên kia lư lẽ và giá trị thông thường, là sản phẩm và tiêu chuẩn của riêng Khương. Là sáng tạo, là phấn khởi, đẩy xa chút th́, với người khác là hơi tội lỗi, song với riêng anh, đôi lúc lư luận nhảm nhí cho phép anh nghĩ, trước vẻ đẹp, động ḷng dâm, hẳn đâu là không nên? Sao lại có thể dửng dưng trước cánh hoa hàm tiếu hoặc măn khai?; sao lại chưa chịu lấy một giây cúi xuống trên các hào quang đời diễm lệ?

       Quan niệm thẩm mỹ của anh đâu? Dáng người thấp. Không thon thả ẻo điệu như các nàng văn nghệ trong sách vở. Cục mịch th́ không. Nhưng ‘lướt trên mây’, ‘đi không động bóng nắng’, nơi Biếc, th́ không hề. Vú có to, nhưng có lẽ chẳng săn chắc như vú gái non [hôm nào Biếc mặc áo cánh mà lại không mang xú-chiên - việc này thường lắm - có thể đoán ngầm hai đầu vú đang nh́n xuống bụng. Nhất là khi đèo Biếc bằng Honda, hai quả tiêm kích cảm nhận từ sau lưng rất thái ḥa, chứ không hiếu chiến]. Bụng ong ong chút mỡ [thứ mỡ gầu của thịt ḅ, giần giật, nhai bao nhiêu vẫn chưa đă lưỡi], chẳng thích hợp cho bất cứ dải lụa buộc nào. Thế mà, sao Biếc vẫn chễm chệ ngôi nữ thần trong anh? Biếc đă được đôi mắt anh đóng điện thờ ngay giây thứ nhất chạm mặt với. Cơ thể run bắn, hơi thở nghẽn đặc, nền gỗ dưới chân chông chênh, Khương lúng túng đến suưt quên bức thư giới thiệu của thằng bạn thân và cũng là cậu em của Biếc.

       Hơn năm tá túc trong ngôi nhà cổ của Biếc, bao lần Khương bỏ đi; rồi trở lại. Rồi dạo nào, khi nhúm tài sản con con đă bị hỏa thiêu theo những đêm bài lá, thất thểu lạc loài, cũng chính Biếc là đấng mở cửa, tay dắt Khương vào; và cũng hai bàn tay quư phái móng măng tre thơm mùi chè thạch ướp nụ lài đă đơm vun ứ bát cơm (dầu nguội lạnh) cho anh với ngọn nằm đây đẩy hai th́a cá chiên xả xém vàng gắp từ chảo đậy vung đất; và tăn tắn đảo mông đi rót trà ướp sen; ngồi cạnh, thương xót, nh́n và khuyến khích anh ăn; sau đó, hối thúc anh đi tắm; và cuối cùng, đưa anh vào căn pḥng nhỏ với nệm bông và … gối lụa Cachemire nồng hương thịt da của Biếc! Bonne nuit! Không trách cứ. Không vặn vẹo, tại sao, lúc nào... Sôi nổi trong t́nh thương và lặng lẽ trong thông cảm. 

 

       Biếc vẫn tự nhiên thân ái. Nhưng, trước Biếc, sao lúc nào anh vẫn trong trạng thái ngật ngừ của ‘trưa hè tŕnh diện’ một năm trước đó + của giây đầu tiên, khi đôi mắt, dầu đang sửng sốt đính trên chót mũi thon thả, khuôn mặt trắng hồng, lắc lử nơi một bên mép môi dầy hơn, đă bị lực vô h́nh thôi thúc nào đó kéo vuột ngay xuống cổ mấy ngấn dây chuyền, dùi chớp nhoáng qua làn áo mỏng tựa áo ngủ thụng dài đến chân t́m hai ḥn đảo nhay nhảy của Biếc, xuống (rùng ḿnh) rănh kẹp thịt người rắc ng̣ tươi nẩy rây.

       Ôi, hố sâu tác tội; là ḷ nhục mê man mà thằng-anh sẵn sàng nhảy bổ vào. Sao lại có người tiêu biểu làm vậy của cái anh gọi là ‘thông-điệp-của-dục-t́nh?’ Ôi, sao lại có người đáp ứng ngay quan niệm về luật ‘hấp dẫn’ vật chất của anh: đàn bà, là ṿng dưới kiềng đeo và giữa hai kẹp xiên thịt?

 

2. Em

      

Em bảo, anh thật hoang loạn: bằng cách diễn giải của anh, em bị chóng mặt trước cái thần khí tịnh nhiên của một bảo vật bất ngờ rơi trúng, và niềm hớn hở của người hứng được. Trong khi anh thật sự nhầy nhụa với lời lẽ và cảm giác mới ươm trước một tượng thờ đặc sánh lông tóc của mỡ gân nguyên si, em biết anh đang đánh vật với cái anh muốn t́m và tŕnh bày qua ngôn ngữ. Em nói, nếu thu âm được tất cả những ǵ anh kể, qua tai người khác, ắt họ sẽ nghĩ, đó là lời của kẻ ngủ mơ, hoặc điên rồ. Điều em mỉa mai, không chỉ là cái động t́nh lộn lạo giữa khổ và bạo dục nơi anh, mà ở ngay cái anh đang trau giồi rút tỉa từ các bài học, và vẫn xem đó là đặc cách thứ hai của ḿnh: loại ngữ vựng đó, theo em, được sử dụng trước khi có, hoặc sau khi hết, loài người.

       Hăy hiền ḥa chút, cô em! Hăy chấp nhận cùng anh, là, ngôn ngữ, b́nh thường, mặt nào đấy, là cứu tinh. Khi nó chưa bị người nào để nhập vào, lên đồng lên cốt, biến thái nó: nó là chiếc phao lôi anh được khỏi con lũ. Những cô gái khác, sức đè nén của họ cộng lại, chưa đủ sức d́m anh xuống hồ ngột ngạt. Anh c̣n tỉnh táo; và ngôn ngữ, với thể trạng này của anh, cũng rất tỉnh táo. Khi Biếc xuất hiện, có nghĩa, khi ‘đụng’ phải Biếc, nó hóa ra bất lực, thậm chí, biến thành tên phản bội, kéo theo sự bỏ trốn của nét ung dung tự tại trong anh. Anh diễn tả lệch lạc ngay những vật thể và khái niệm đơn sơ nhất. Một ngày không chỉ được đo bằng lộ tŕnh của mặt trời. Thực tại hóa trở nhanh quá, từ ngữ không kịp đổi lốt, đến nỗi anh biết ḿnh lầm lỡ ngay sau khi phát ngôn. Anh như kẻ mụ mị, mở mắt, chạm trán trước ḿnh một thân cây um tối với trăm ngh́n cành lá kín bưng. Anh lúng túng, quẫn bách, tự thấy bị trói gô bằng một rừng ṿi dai nhoẵng.

       Không phải từ sự cạy vỏ của anh, bên này, mà bằng sự tự quang hiện của nó, từ phía khác, những đơn nét của cây đă le lói hy vọng trắng. Như thể vầng trăng càng lúc càng rỡ trong một vát mây càng lúc càng gầy. Là nhựa cao su mà ngay mùa thất bát nhất cũng bơng chén. Biếc đó. Là nơi hội tụ của những tương phản. Biếc đóng mắt anh ở mặt này. Và khai sáng [hay tự vén mở, bắt anh phải chiêm ngưỡng] ở mặt khác. Biếc đó: trên ngôi thờ cẩm thạch, đă trải sẵn chiếu hoa. Trong cung thánh, đă dọn sẵn giường trần. Anh không hiểu, dù với sự phù tá của em, trong hai cảm tính trái ngược kia, về cùng một mục tiêu, cảm tính nào ra đời trước. Thế nên, anh đành kết luận: cái này là mặt trái của cái kia: chúng không t́m cách tiêu diệt nhau, mà lại, mỗi cái tự hun đúc, bảo trợ nhau, và tự nhận làm nền cho đối vật lộ mặt.

       Một dung túng và hài hợp của hai cực phản. Biếc là như vậy. Ngay trong tính cách của chính Biếc: có thể xẵng giọng đay nghiến như mọt gỗ, trách cứ suốt ngày về một lỗi lầm không lấy chi trầm trọng của người khác; mà cũng rất từ bi bỏ quá cho một thiếu sót mà ngay người vi phạm cũng biết, chỉ có thể được ân xá sau khi chịu phạt. Biếc là như vậy. Bẽn lẽn dưới mấy lớp quần áo nực sốt; và điềm nhiên tung tăng nhà trên bếp dưới khi chỉ trên người mát nhẹ mỗi chiếc áo vú và vắt quần lót. Từ săn chắc vừa phải ở hai bắp chân [khi bước trên lộ śnh], cho đến bèo bợt ở nắp bụng bao la và nhăo nhợt trên hai đồi nhũ gấp khúc mà chiếc áo cánh lụa mỏng thênh b́nh an đón nắng, hồn nhiên phô phóng.

       Khương đă đến; và đi. Anh không chịu đựng được Biếc. Anh không muốn nh́n Biếc mỗi ngày. Anh sợ gặp Biếc. Anh bỏ trốn. Rồi nỗi nhớ kéo anh về lại. Biếc không bao giờ hỏi tại sao. Chớ lần trách móc. Anh vừa muốn tránh Biếc, vừa mong được chui lỗ hổng dưới sàn như loài bọ, qua bên kia, gặp Biếc mỗi giờ, phút. Anh loại Biếc khỏi ṿng mắt mỗi ngày. Anh muốn hóa thân thành con muỗi đậu trên nóc màn, nh́n xuống Biếc; mỗi chớp cánh của anh đánh vơng cho mỗi nhịp thở, cho mỗi canh trở ḿnh của Biếc. Anh nhắm mắt trước mỗi thoát y của Biếc, mỗi triều rốn hiến dâng của Biếc với chồng, mỗi lẳng lơ cọ tóc cạ má rủ quến của Biếc trước người đàn ông thích ngồi nhẩn nha nhồi thuốc vào ống vố  đen kịt hơn nằm trên đóng dấu vào tim bảo vật đen nhung của vợ! Anh khép tai trước mỗi lăn trở x́ xèo của da thịt phụ nữ trên gấm thêu giường gối, trước mỗi rin rít của thịt trên thịt, trong lao động bê bệt, lúc nào cũng văi mồ hôi, dầu vào đông giá. Anh muốn thêm mắt để ngắm Biếc cho rơ từng sợi lông trên đùi lông dưới mông ve vẩy chào hàng và đón nhận [chúng sống hoạt theo các con sóng nhuận t́nh của chủ]. Anh mở tai trước mỗi chấn động rên la. Anh nghẹt thở căm hờn tháo căng độ nhạy bén nhận tiếng ghi h́nh bẩm sinh của tên đạo chích để nhét vào kư ức tất cả thở, lộng, quay, cởi, trói, thoát, la, nài, cười... của Biếc từ pḥng bên cạnh mà bức tường gạch 10 phân ắt không đủ là vật cản cho dầu với một tên thư sinh như anh. Ôi, cái sản phẩm cơ hữu làm nhức nhối chóng choáng của thần tiên tục lụy! Sao Biếc chiếm hữu hết các hiển linh phạm thượng vào?

       Em hỏi, sao không t́m nơi khác mà thuê mà học? Sống như thế có c̣n là sống? Học, trong môi trường như thế, có c̣n là học? Chữ nghĩa, hay thứ ǵ khác, với tội t́nh, đọa lạc như thế, chui được vào đầu óc? Cả con đường Vơ Tánh, rồi Bùi thị Xuân, rồi Huyền Trân Công Chúa, bao nhiêu là pḥng cho thuê. Giá rẻ, tiện nghi. Sao cứ dại dột đút đầu vào (?)... đó, ngôi nhà cổ lỗ, tường ngoài tróc vôi, tường trong ố nước mưa; và sàn nhà không ai qua lại vẫn tự nhiên rung lên như trên nó luôn có tṛ đánh vật?

 

2.     Hiện tại

 

       Thành phố này phải đâu quê hương tôi? Tuy cũng đồi núi và trầm lạnh như cái thị xă nhỏ bé bên kia. Tôi sinh ra để không được t́m, lựa. Việc học hành, chọn nhiệm ư khi lên đại học của tôi cũng là sự nhúng vào của một bàn tay ngẫu nhiên. Tôi vào lính cũng là do cú dúi dụi của số mệnh lật mặt (tôi) nh́n về hướng bao nhiêu thành phố quê hương đỏ ngầu đang bị kẻ thù phá hoại. Ngày nhập ngũ cũng là lực xua xẩy của mấy chai bia trên đồng kẽm bị ai đó, chứ không phải tôi, quay tṛn. Tôi không được đếm số. Nơi tôi đang cư ngụ là một dừng chân t́nh cờ. Tôi không quen biết ai, trên chuyến hải hành, nơi trại cấm đợi chờ, trong khoang máy bay đi định cư. Nơi nào cũng như nơi nào. Tôi không hề biết Biếc và gia đ́nh đang quần tụ trong quận hạt này. Không lần nghĩ tới. Với tôi, Biếc đẹp đẽ, giỏi giang, có chồng trí thức, con ngoan... bấy nhiêu đủ giúp Biếc sống nơi nào Biếc muốn, trừ thành phố của tuyết và băo hơn 6 tháng của năm. Tôi vẫn yêu Biếc, vẫn (và càng) khao khát, vẫn mong đợi, và chỉ biết hạnh phúc cắn nhá với mối mong đợi năo nề. Xứ sở mà diện tích một bang của nó đă rộng hơn đất nước tôi rời bỏ, làm sao tôi dám tưởng là một ngày, nó tự thun nhỏ lại bằng một lối văng lai, một căn hộ, một pḥng hội? Tôi gặp lại Biếc trong một buổi văn nghệ cuối năm gây quỹ giúp trẻ khuyết tật bên quê nhà. Thính đường không lớn hơn một ga-ra hai xe. Đây là điểm sinh hoạt của đoàn hướng đạo thị xă. Đây là nơi lui tới thường xuyên của tôi. Tôi thích hát, thích viết; và bạn bè nơi đây rộng lượng đón tiếng hát tiếng văn thơ tài tử của tôi, vui vẻ ḥa âm ḥa tự với tôi. Và không gian chỉ đủ chứa hai tá người, kém sáng, đă mượn màu áo vàng của Biếc mà hực hỡ vô biên. Thời gian càng làm cho trái-cấm-Biếc thêm gợi t́nh, thêm ngất ngứ, thêm xa lạ. Đêm đông chớm. Mưa đang, trời ngoài. Với lá rưng rửng ướt, trên cao. Thời tiết thật chiêu dụ người dính dáng tới nhau.

       Tôi đă cày cục vừa làm vừa học. Mớ Anh ngữ bụi bặm được lẩy phất lại cách rất tội nghiệp bằng chêm ghép vào một số tiếng Pháp; và khi giao phối nhau rồi, tự chúng đẻ ra cái ‘mới’ mà chính tôi lắm khi cũng ngỡ ngàng. Tôi nói Mỹ ngữ, nhưng suy nghĩ và diễn dịch bằng ngôn ngữ khác. Chúng tôi (tôi+kẻ đối thoại) hiểu được nhau nhờ vào tính gan ĺ của một bên và ḷng khoan dung của một bên. Tôi cảm tưởng, người dân phố thị bé bỏng này không đ̣i hỏi ǵ nhiều nơi khả năng góp lời của chúng tôi. Sự góp mặt của chúng tôi, trên hết, đă là điều đáng trân trọng. Cũng v́ thế [lư do duy nhất] tôi có cảm t́nh với thành phố biệt lập và thị dân của nó.

       Tôi kiên tŕ sống. Trong mặc thị là sẽ, và không, gặp lại Biếc trong hoàn cảnh nào đó [thường do sự bồi đắp của giấc mơ nhiều hơn là thực tế]. Tôi gọi Biếc là chị, là bà, là Biếc-Eva; và tôi, tên-thất-nghiệp-mười-tháng-của-năm. Tôi thèm lăn thèm lóc chị. Tôi đặt chị lên bệ thờ; và bởi rất mỏi cổ ngóng lên, tôi kéo chị xuống, nắm tay chị cùng len lỏi các hẻm hóc tự dâm [với h́nh ảnh hai chân chị móc lộn lạo], tái hiện cảnh chiều mưa trong gian bếp năm nào và hoàn tất cái cần mà chưa được. Tôi, bằng cách giương tối đa độ cung của ảo tượng, thực hóa Biếc, (tự) hành lạc với chị, mắt nhắm, bất cứ đâu. Một lần như thế, tôi bị bắt gặp [không nhớ tôi quên cài chốt toilet hay cài không chặt, cửa bung ra. Và bà-cô manager - góa bụa, hay độc thân? - đi ngang, trông thấy]. Và bị cho nghỉ việc.

 

       Tôi cảm thấy bị xúc phạm. Tôi hành hạ và ban ân cho tôi. Tôi làm chủ, và làm nô lệ cho thân xác tôi mà. Can dự đến ai? Tôi vẫn thừa lịch sự bằng cách tự rút vào xó xỉnh khuất nhất (trong nhà tắm, nhà vệ sinh), nhỏ nhất (chỉ vừa xoay người), tự ḿnh thực hiện hai nhiệm vụ: người cho, và người nhận, khoái lạc. Tôi mang theo Biếc, và sẽ, đến cuối cuộc sống này. Biếc giống như ṿi nước. Nghĩ về chị là tác động mở ṿi. Người tôi lúc nào cũng căng ứ, chẳng kém ǵ thuở thanh niên. Xả vơi rồi, hai, ba ngày sau là đầy lại. Người mở ṿi, người tháo nước, là Biếc. Hạnh phúc, đó là hạnh phúc, loại này, là của tôi. Tôi không ban hạnh phúc cho người, cũng không lấy đi cái đó, từ họ. Tôi không kết án hay tuyên dương công việc mà tôi cho là rất b́nh thường này của chính tôi hay của người. Tôi xem nó như một bổn phận, một sinh thái, kém quan trọng hơn một số này, nhưng lại quan trọng hơn một số khác; và nó, góp với những cái có giá trị sống c̣n khác, giúp tôi (và họ) tự định h́nh và tự phân biệt với đồng loại. Thế mà có kẻ hô toáng lên, kết án là phi đạo đức, là bệnh hoạn; vui thú trong việc mang nó ra làm tṛ cười [chỉ c̣n thiếu điều bắt tôi tự thú trước phân xưởng, phải viết ‘kiểm điểm’]. Việc tôi bị phát giác quả là thuộc số mạng. [diện tích chật chội chỉ cho phép hai dăy pḥng vệ sinh nam nữ được phân định bằng hai h́nh nộm phân giống, và 2 mũi tên rẽ phải hay trái; cửa gài chốt thật kỹ, sao bỗng bung ra?; và, kẻ nắm thóp được tôi sao không là ai khác, ngoài cô ta - cái cô quản lư nửa-đực-nửa-cái hai mắt láo liên ŕnh ṃ, ánh mắt và cơ thể băng sơn hơn cả kho chứa hàng thủy sản, gốc gác cũng dân tị nạn như tôi, rất thành kiến (‘kẻ lười chải tóc là kẻ lười lao động’) và đầy căm thù (đàn ông), mặc cảm (về ‘nhan sắc’ bị quên lăng)?]

       Giống y việc t́nh cờ tôi gặp một người tạm quen trong một quán rượu; y rủ rê tôi vào xóm ‘lần cuối, trước khi buộc phải nhịn nhớ mùi (giống cái) Sài-g̣n.’ Cơn nôn ọe no nê chán chóa đă đồng lơa với hắn, đá phắt tôi xuống tàu. Phải hai ngày sau, tôi mới định tâm. Và biết là nước biển dưới lườn ghe kia đang có màu đỏ, đang gây mùi thịt người; là: tất cả đă xong! Tôi hối hận. Tôi không mong sẽ được ‘đoàn tụ’ với người t́nh di tản theo gia đ́nh hai ngày trước khi kịp cùng tôi làm lễ đính hôn. Mẹ tôi c̣n ở lại. Bà cụ [chứ không là người tôi yêu] đang mang phần tồn tại của tôi. Cụ hợp tính với, thương cô con dâu tương lai của cụ, v́, cụ vẫn hay khoe hàng xóm, “nhờ cô ấy mà thằng T. lêu lổng đă tu tỉnh phần nào.” Và chị của người yêu tôi nữa: tôi phải biết ơn người lần đầu tiên tôi được giáp mặt, đến thăm tôi, tặng tôi h́nh ảnh cuối cùng của tà áo dài, an ủi ngọt ngào như muốn xin lỗi thay cô em; và thành tâm hứa, “dầu bận, cũng cố thỉnh thoảng xuống thăm bà và cậu.”

       Tôi hối hận. Tôi không nghĩ sẽ gặp lại Biếc, đă cùng chồng con rời khỏi Đà-lạt từ đầu tháng 4; mấy hôm trước khi đi, ghi vội cho tôi mảnh địa chỉ (nhà chồng) bằng giấy học tṛ nhầu nḥ; và ngay sau khi đơn vị tôi về đến Sài-g̣n [chỉ sau chị một hay hai hôm] tôi đă lồng lộn t́m chị suốt mấy ngày đêm, hốc hác bơ phờ như trăm vạn người thành phố của một Sài-g̣n lần thứ nhất - và chắc không có lần thứ hai - đau ḷng nh́n từ thân thể ḿnh rơi từng mảng phấn hào hoa. Lư trí của tôi, những ngày đó chạy rong những đâu, để măi giáp ranh giữa tỉnh và mê, mới cho tôi chợt nhớ căn nhà của bố mẹ chị trong hẻm đầu xa lộ mà t́m đến, tả tơi như một tên bụi đời? Câu trả lời của ông cụ thân sinh của chị giết chết hy vọng mong manh trong tôi, nhưng ít ra cũng cho câu trả lời dứt khoát: chị đă xuống thuyền ra khơi.

       Chỉ hơn 21 ngày đêm trước khi rời quê hương, tôi đă biết hầu hết đời tư của Sài-g̣n và người Sài-g̣n: từ cuộc sống của một nữ chúa, đến của một nô t́, mà yếu tố quyết định cho thân phận của mỗi chỉ là một chấm lóng lánh của may mắn, của con bài úp, trúng đích.

       Và lần thất nghiệp dài nhất lịch sử đời tôi đă giúp tôi biết thật nhiều về nước Mỹ, về nhân ái, về t́nh yêu.

 

       Em anh vô ơn quá! Sao em không nghĩ, nếu Biếc không mở ṿng tay chiều mưa ấy, ngày nào ấy, không ly nước ấm chanh pha vài giọt Rum, không bát cơm vung cá đầy, không chăn gối đuổi xua hàn khí cao nguyên..., anh có thể không c̣n thở, không c̣n đứng chạy ngồi nghỉ, gặp, và yêu em? Em đă bao giờ chưa - dầu trong mộng dữ - cảm, và hít được cái mùi tanh đồng ngơn ngớn của tuyệt vọng phẩy phe trên da mặt, thào thảo bên vành tai, đồng thời với việc đôi mắt đang hết c̣n nhận ra màu sắc và h́nh thể của bầu trời, của cây cỏ; và từng giọt tinh lực tong tóng tháo chảy khỏi châu thân, vào giây phút bỗng thấy cuộc đời vừa trầm lạc, vừa phiêu hốt thế nào!?

 

       Biếc là người khai sinh thứ hai của tôi.

 

       Như bất cứ kẻ đang yêu: ích kỷ, tự muốn che mắt (dầu trong rất nhiều trường hợp, nhăn quan mở rộng của em đáng là một kỳ tích), và ghen tuông, em:

       “Ưu điểm duy nhất của Biếc ấy, với em, và với tất cả các bà, chị, em đến sau là: Biếc đă đặt vé trong sân khấu-anh trước. Chị thừa hưởng luôn ưu điểm mà hoàn cảnh lúc ấy cung cấp cho: cứu tinh. Không Biếc, chưa hẳn anh đă không sống c̣n. Nhưng phải thừa nhận: không Biếc, không sự cách biệt về tuổi tác, nghĩa là, nếu Biếc là bất cứ nữ nhân nào khác, cùng với đặc tính tự nội và hành động tương đương, hẳn anh không sa đắm oan nghiệt đến mức.”

       Hẳn em muốn nghĩ, sách vở đă làm anh kiệt cạn bản năng tự vệ. Tuổi tác chênh lệch vẫn là bùa mê thuốc lẫn vô địch cho kẻ thụ ân. Nó như miếng mồi nhử, độc ác, trong bản chất, nhưng ngoài mặt vẫn rất hiền từ: văn nghệ là chiếc áo ngụy trang (tàn nhẫn) hết sức diệu dụng [cho những người rơi vào hoàn cảnh này]. Có thể em đúng. Văn chương là ảo ảnh phù du. H́nh như mọi người trong t́nh huống của anh đều công nhận. Nhưng mặt khác, ngược lại, chính văn chương đă tiêu diêu hóa các cuộc t́nh trong lịch sử. Hậu thế, tuy về mặt luân lư có thể chừng mực nào đấy không được thỏa măn hoàn toàn để cho ra một gật đầu, nhưng con tim, đầu óc họ, trước hết đă bị tiêm vào [nếu muốn gọi đó là] ‘hủy chất’ kia rồi. Chỉ cần một thoáng cảm thông, rung động, là đủ.

       Và em tuyệt đối đúng: nếu Biếc không là Biếc, nếu đôi vú của Biếc vẫn c̣n rắn chắc như vú gái tân, nếu tấm thân của Biếc nạc nhiều hơn mỡ, th́ anh cũng sẽ không trong t́nh trạng bất toàn này, khi đến với em. Bao nhiêu cái t́nh cờ đứng ngáng đường, lừ lữ đến nỗi như, ắt là phải thế.

 

       Tuổi trẻ như món đồ chơi trong tay. Như hàng lông tơ trên má, trên môi. Như hai bụm nhũ trung niên không bao giờ già cỗi. Thực hiện ước mơ của tuổi trẻ: không nh́n ngang. Tham vọng đẩy tầm mắt nó lên: chỉ trên đó, trong lúm sương mù đó, nơi trú của căn-nhà-của-ước-mơ mới, mới là thật. Bỏ thành phố. T́m lên cao nguyên. T́m đến hang động của ước mơ. Nó có thực. Không là ước mơ của chữ nghĩa và bằng cấp. Là ước mơ của t́nh yêu. Yêu chứ. Sao lại không thể gọi đó là t́nh yêu? Dầu ḷng dục làm nó điên tiết; dầu gái chơi được lấp chỗ nhất thời cho các phiên cuống dâm của nó.

       Tại sao không thể tôn vinh nó là t́nh yêu? Anh vẫn nhớ, nhớ người ta thê thảm, nhớ ngay cả những lúc gần em. Tuy nỗi nhớ lúc nào cũng d́m anh xuống dưới, t́m cái lưng chừng đôi chân của Biếc. Trong ngập ngụa nhóc nhai chính cơ thể ḿnh, anh vẫn, bằng hai tay và con tim, đưa Biếc lên bệ thờ. Nhiều lúc anh muốn Biếc chết đi để anh thể nghiệm cơn gào xé của anh có là thực hay không, cảm giác khinh khoái có giảm chút nào không, khi nghĩ ḿnh đang làm t́nh với một người-của-quá-khứ.

 

       Anh khiếp quá; anh điên thật rồi. Tiếc là em không được biết, được tường mặt cái mầm đă khiến anh khủng hoảng đến thế. Có lẽ cần đến môi giới của các gái liêu trai, các mệnh phụ siêu hấp lực để hiểu về người vắng mặt. Em tuyệt không ư lên án hay oán trách cái dây oan kia, bởi muôn sự hẳn là do sự ham hố dấn thân của anh.

 

4. Mưa

 

       Chỉ là sự tiếp nối của cái dang dở của tuần lễ trước, khi anh bỏ đi: cấn ranh thị xă, từ núi Voi dưới kia, bây giờ là đèo Prenn, mưa đă x̣e quạt chéo trên các ngọn thông đón chào. Không khí đùng đục nín câm phả lên từ kư ức hư hao diệu vợi mà mới tinh. Nó quen thân quá, là nhịp đầy vơi của buồng phổi của chính ḿnh.

       Mưa thở mù. Nước mũi phết ngang hồ. Hồ trắng bệch: cảm tưởng ḷng nước trong nó đă bị xốc đứng, dựng thành bức tường vôi kẻ sọc. Gác chuông trường Yersin sừng sững ngày thường, đă hoàn toàn bị nuốt chửng bởi trùng trùng tua văi thủy ngân.

       Không c̣n là Đà-lạt nếu không đánh động đến mưa. Mưa là hơi thở sinh tử phả nên bức màn trầm uất nên thơ cho thành phố này. Mưa như một loại mực tổng hợp từ nhiều nguyên liệu đă được hái lượm chọn lọc và sao chế công phu mà, nếu không có nó, nhát cọ của thiên nhiên sẽ khó thể hoàn thành bức họa hắt hiu kỳ bí. Mưa đến, và sống với con người hơn 7 tháng của năm. Có niên, mưa lần lựa măi đến sau Giáng Sinh mới chịu chia tay. Mưa mở (và kết) theo những nhích nhảy chính xác cực cùng của 3 chiếc kim đo thời gian thần t́nh. Nh́n xuống dưới kia, Sài-g̣n rực rỡ. Thật là hai thế giới khác biệt, đến khó tin: tựa cái nắng ôm ấp bàn chân vừa rời khu phố thứ nhất để bắt đầu đặt lên khu thứ hai là bị bóc ngay bằng trận thủy triều tầm tă. Khó tin, với kẻ chuẩn bị ḅ lên con dốc 100 thước để phủ phục trước nàng. Hắn vừa từ giă Sài-g̣n. 7 ngày qua, hắn buồn thiu trốn lủi, và bây giờ, (biết trước là) thảm bại, ṃ về. Mưa đón hắn. Suối chao chát xẻ dọc từng mặt sông phố. Chiếc xe lam cũ kỹ khật khường mà mấy bận nơi vài khúc dốc, tưởng bị hất ngược.

       Thả hắn sát lề. Bác tài cười um khói, sảng khoái, tháo găng, xoa mặt, hít hà, thổi vù vù vào ḷng bàn tay, bẻ khớp rau ráu, xua, không nhận tiền. Bác nói, xe tui cũ, cậu chiếu cố cho là rất hoan nghênh. Mà cậu ń, cũ, vẫn xài được vài tháng, một năm. Nhưng cậu, lụng vụng thế, đừng giận, ngó biết ngay là sinh viên ở xa tới rồi. Với cậu, sống là phải tính từng ngày từng giờ. Ráng kư cóp tiền mà mua sách vở. Xa nhà, ăn học. Tốn kém lắm. Tui có thằng hai đang trọ kư túc xá tại Sài-g̣n nên không lạ chi. Ông chỉ lên (nước mưa xẻ sáo trước mắt ông), nhà to dữ hí. Sếp lớn đa. Bà con ǵ không? Ở lạ chi mà mút trên đồi? Mùa đông, lạnh đông máu. Vâng, cũng quen, bác ạ, tuy không lắm. Bác nh́n thấy cột thu lôi bề thế trên đỉnh kia không, sau mái trường Bồ Đề? Nhà cháu đó. (‘Nhà!’ Ôi chao! Dân miền Bắc dành tên gọi này cho người phối ngẫu. Ừ há! Sao người đó không thể là người mà ḿnh gọi là ‘nhà?’ Nếu thực, ḿnh sẵn ḷng chết ngay sau đêm tác chiến. Chết hạnh phúc.) Bác xăng xái, tui ôm chiếc va-li cho. Cậu cầm túi ba-lô. Chu choa! Nặng ớn? Vàng hay hột xoàn đây cậu cả? Có cần tui bê lên tận cửa không? Dốc trơn vậy dễ chụp ếch lắm đa. Sách báo thôi bác ơi. Với cháu, quư hơn hột xoàn. Bác để ngay mép đường cho cháu. Ờ hớ. Khổ thời thôi. Mưa hung chi lạ. Băo cấp ba bốn ǵ đó cậu, nghe đâu từ bên Phi. Sau cuốc ń c̣n phải về phụ tay mụ nó tát nước trong nhà ra. Ấp Du Sinh gần thác Cam Ly, gần cái trường nữ tu Chim Chóc ǵ đó, cậu biết mà? Băo tới là ghé thăm nó trước tiên. Không, tối nay, miễn ngủ.

Nói Đà lạt lụt chắc có người cho là ḿnh nói láo!

       Dúi lần nữa vào tay bác tờ bạc. Bác giăy nẩy. Tui đă nói là không. Bác giữ lấy. Để sắm xe mới. Dầu sớm một hai ngày của thời gian mấy tháng một năm kia của bác cũng là tốt. Chúc bác làm ăn khá. Hôm nào mua xe, gọi cháu, cháu tập họp lũ bạn đi cuốc ủng hộ. A. Cậu nói đúng. Thả cậu xuống, tui tạt ngay ra sạp vé số của mụ Ly dưới Phan Đ́nh Phùng dùng xấp giấy chữ nhật quư hóa này mua hết. Tiền học tṛ sạch sẽ thế nào cũng hên. Trời thương, gơ cửa, tui sẽ lên trên kia t́m chia đôi với cậu.

                  

       Mưa đang vo những hột ch́ mỏng. Gơ pông pốc lên nắp va li, lóe các ṿng cầu bụi. Trắng toát, tưng tưng, lụp bụp, say đảo giữa mặt lộ sống trâu. Nước sát bờ, nuốt đất, màu chuyển da thuộc, nặng, chồm lên và nuốt tức th́ các viền tướt lá chuối vi veo vừa trượt từ mặt nhựa. Kèn cựa với đá sỏi, vấp vẩu, sơng soài, gượng, cuối cùng, nó chũi như lươn, lách dấu ngă, phăng ra, nhập với khe mương đang khoét lơm triền trên của mô đất rào kẽm gai vệ đường.

        Nước tí tóe gót giày. Ngáp sùi tăm. Trong ngăn ngắt. Các miệng giếng tí hon cày khắp hướng. Khương phải di chân lên mô đá cao. Lạnh. Ngước lên: ngôi nhà, trong thị ảnh của đôi mi bị tới tấp roi quất của nước và gió, như đang tập bơi. Dốc ức ngược. Tựa con cuống chiếu mà bao nhiêu chân ràn rụa của nó đang cố chèo, choăi lên. Chiếc va-li và túi xách, nom vướng víu thế lại khá đắc dụng: Khương có thể nằm tựa lên nghỉ lấy sức. Vừa đỡ mệt; vừa êm; vừa đỡ lem luốc. Con dốc tuy gay go, nhưng khi se mặt, chỉ cần hai hoặc ba phen rú ga chiếc gắn máy là ăn trọn. Chỉ cần tiếp dăm lần hơi là đă chạy tới thóp. Món thể dục chân, ngày ấy, nào phải thứ xa lạ. Cao hứng, anh c̣n đánh cuộc với Biếc nữa là. Chị đứng dưới bóng thông, đếm số. Đến 15, nếu anh lên đến th́ anh thắng. Sau số đó, Biếc thắng. Thường, dầu những khi sung sức nhất, anh vẫn để dành một góc lực, nên con số đếm 16, 17 từ chiếc miệng trề môi rất đáng hôn lên kia vẫn vang rền hớn hở khi bàn chân anh chạm viên đá mốc. Nghĩa là, lúc nào anh cũng thua. Thua bằng mọi cách, mọi giá, để được nh́n Biếc bĩu miệng và chết trong hai hàm răng nhe và nước bọt thơm như mới vớt từ nồi chè hạt sen: cái ngữ gió thổi bay như cậu chả bao giờ thắng lấy ai được một.

       Anh muốn thua, muốn được nằm dưới Biếc, để nh́n lên chiếc bụng ngấn nong nưa, nh́n lên đôi vú vầu lay lắc; để nghe chúm lông Biếc cọ nhột hai đùi. Anh muốn ở thế bị động nh́n Biếc để cảm được thế nào là nỗi vui được cuộc không ngờ của phái yếu lên người đối phái, trẻ tuổi, năng động hơn. Khương không nghĩ ḿnh tục tằn với ước muốn đó. Đôi khi, nó rất tự nhiên, vô tâm, như thể hồi bé, túm vật, vẫn t́m cách nhường bạn gái cách nào thật kín đáo để cô khỏi tự ái. Trong anh, đặt tương quan với Biếc, niềm vui của cảm giác bị chinh phục như chất men quậy trong cơ thể của tên con trai lần đầu mới làm quen mà đă quá vồ vập mấy ly bia.

       Buổi chiều ấy, Khương thêm lần tái sinh. Bát cơm, đĩa đậu phụ chiên xả ớt, và ly nước lọc đủ sức lợp lại da thịt và hồn lên cơ thể ngắc ngoải của anh. Gian bếp đă được quét vôi lại, đỡ mỏi mắt hơn. Biếc đang chỉnh lại các cành hoa trong lọ. Miệng hát theo bài nhạc phát từ chiếc máy trên đầu chạn. Từ thế nghiêng, g̣ ngực bị nhốt sau chiếc áo len vẫn vẽ nửa cầu vồng dứt khoát.

       Buổi chiều ấy, anh kính cẩn tri ơn Biếc; và lẩy bẩy cào cợn thèm muốn Biếc. Gian bếp chưa bao giờ thơm tho bóng láng đến thế. Mùi tro than chưa bao giờ nâng xoa ấm cúng đến thế. Anh có thể cùng Biếc trải đắp đời nhau trên đống bột xám ố kia lắm chứ. Mưa gào gợn cấu nhéo đến tội chiếc sân gạch tàu. Qua khe hở phù du của khung cửi nước, trời ngoài sụm thấp, đất trong bếp ăn độn cao, gần, rét; tất cả đang bóp dẹt hai người như lát chả kẹp vào miếng bánh, đang nh́n vào hai người mà bảo, sao không t́m hơi trong nhau đi chứ? Cả nhà tụ hết trên kia. Chẳng ai biết chuyện ǵ đang xảy ra dưới này. Mưa là chất cách âm tuyệt vời. “…mưa xuân đang tưới luống u sầu, buồn cho ḍng nước mờ xóa bóng chim uyên…” [1], mưa vùng sơn cước từ dĩa hát 32 ṿng bắt đầu góp ướt. Nó khiến anh run lên. Nó kéo chị kề cận anh quá mức. Nó bóc khuy áo chị, tắm chị tràn trụa, trên, tuốt tuột tất cả những ǵ không phải là chị, dưới, trả chị về lại những ngày tuyệt trinh. Chị lồ lộ núi rừng. Cặp vú như hai viên trôi nước ṿi vọi khủng khiếp lềnh bềnh trong nồi chảo bụng ùng ục tăm. Hẻm cỏ ngon dưới rốn (ôi, cái ‘cội-quên-tôi’ nợ nần đó!) ṛng ră khóc. Khương nóng rang: anh phồng rộp; no ứ ự, trệ oải. Chị sàn sạn trong hơi thở của anh. Thơm tho chị ngấm theo mưa đang ri rỉ nhồn nhột khắp châu thân anh. Chị rí rách trong máu. Gian bếp đang lụt. Dột từ nóc. Sóng nhồi ra tiếng. Chị lăn, đến, vào, bám, trồi, trụt, bóp nhức, ṿ rau, đâm xói tim anh; mép môi trái mọng chín như trái bồ quân tím, rù rà lên má lên miệng anh, nhỏ nhẻ rịn bọt, tôi là cánh hoa bên bờ lũ; sao chẳng dám v́ yêu, v́ muốn, v́ sống, mà đeo người xuống hái vớt ? It’s now or never! Forget-me-not!

      

       Mặc vào một lời nguyền chưa được cởi, Khương vẫn chưa t́m ra giải đáp: làm cách nào ḿnh sống sót được buổi chiều mưa ấy? Không đếm hết những cơn cuồng t́nh trơ trấc tiếp sau. Hộc đào trắng năm đó hoa nở rách cả cây. Hoa từ nách, từ cành, từ đất đỏ, từ cồm cộm vỏ nâu, từ lửng lơ khí bạc, vươn lên. Hoa, và màu, bủa vía khắp khu vườn sau nhà. Và, mùa tới, mùa tới… h́nh như chẳng c̣n cương lực mà hực thế. Hay có thể là anh chẳng bao giờ thanh b́nh được nữa, mà ngắm.

       Anh không quên được Biếc. Thời gian rùng ḿnh rũ bụi sau giấc ngủ dài. Anh cũng không quên chiếc máy bay khổng lồ của hăng United đưa anh chu du trên mây, qua biển lớn; không quên phi trường San Francisco giữa thu rét cóng mênh mang xuôi ngược. Anh không quên cửa hàng K’ Mart, sáng loáng, sạch trơn; và hàng hóa ngon lành; và các cô phục vụ cũng ngon lành, chiều khách. Anh không quên được siêu thị Viễn Đông và mùi vị quen thân gần gũi của nó. Trong anh chẳng nhạt chút nào cảm giác ngỡ ngàng, vui sướng khi nh́n thấy lon sữa Ông Thọ. Từ h́nh dáng, dung lượng... không khác ǵ cóng sữa mà anh thoảng kỳ đệm chung với cà-phê nơi quê nhà. Cả hai ngôi chợ đều rất gần nơi anh ở. Mấy tháng đầu, chưa xin được việc, anh hay la cà đến; thích nhất là độ hè, trong này mát như phun đá phấn.

       Tất cả đẹp, trang nhă; và, qua mang mang kư ức nửa c̣n nửa mất, chúng dường phủ mộng.

 

       Ḍng suối nào kia? Thành phố có bao nhiêu ḍng suối? Mùa nắng? Và mùa mưa? Tại đây, cách thức mà nước đổ vào các hơm sâu là hết sức khoan thứ. Hầu như, ở đây, cái ǵ cũng trật tự. Ngay cả các vật thể của đất trời. Thiên nhiên bày biện sẵn đó, các nguồn suối. Chúng như những khúc dồi ngà, bị tọng chặt, sưng tấy lên. Khi trườn, chấn động các bờ đất, đá. Bọn này lở sụt. Tuột. Và khúc dồi chia nước cho chúng: các ḍng suối mới thành h́nh. H́nh thành, và sẽ chẳng bao giờ bị phá hủy; trái lại, mỗi năm mỗi lớn phỗng; và mỗi năm đất đá giao hoan lại sinh đầy lũ con.

       Suối trời vô tận. Nhưng, trước Biếc, đầu óc anh tự dưng nghĩ về một ḍng. Duy nhất: ḍng suối trong chính Biếc. Một ḍng với hai ṿi phun trắng tuyết. Đẹp tối đa của đàn bà là ở đó. Nh́n mà lao đao là ở đó. Ở Biếc, vịnh đẹp đă bị sạt lở cho một người. Mỏm vịnh c̣n lại, với anh, c̣n phong nhiêu và xốn xang lắm! Cũng như ḍng suối, da thịt Biếc, phần tăng trưởng trên mức b́nh thường, bị nhồi nén, cong cớn. Các mấu dư thừa là các tiểu khu uốn éo, ph́nh ngang, tẻ dọc, để sau cùng gặp nhau tại một điểm, cũng dư thừa mọng mởn như vậy. Nên không trách ǵ dáng bước hây hẩy của Biếc: nó bật âm, gảy tiếng, với ḿnh, “này, cho mi đấy. Chỉ ngần đây đă đủ ê hề, nhá!”  

       Hăy đánh giá mắt môi khuôn mặt là hào quang thứ thiệt. Đậu lên Biếc, chúng là là thứ sắc trải thảm, kề gối. Nó cạy nắp quạt, lây lẩy; và lúc nào trước Biếc, thời gian cũng chỉ là chiếc xe dun dẩy. Vào, hưởng, là nhu cầu thuộc bản năng. Vào, thăm thú, bởi đó là cội nguồn. Nó tẻ trong nó một vũ trụ khác, thứ vũ trụ chỉ được chiêm ngưỡng và vọng bái bởi kẻ vô đạo nhưng thành kính nhất. Như một t́nh cờ đă được tính trước, nó được số mệnh chọn cho nó ‘nạn nhân,’ ‘tín đồ’ thích hợp. Có nghĩa, sự việc xảy ra trong chính nó mà nó lại không để ư đến, Chỉ có người phía bên kia - con mồi - của nó, là ư thức được việc nó làm.

       Không cần muốn th́ Khương đă không thể giành ưu thế trên nó. Nh́n tấm khăn vướng vất  thuốc sát trùng (dầu đă gịn mấy nắng) đang ủ kín Biếc, anh ngán cái mùi ê ê của nước pha phèn ngào chất tẩy. Anh chỉ muốn vất nó đi. Nó chỉ chia, làm nhạt, chiết hỏng cái mùi thần tiên tục lụy trên da thịt Biếc. Thế mà Biếc cứ tấm tít khen là thơm, là ‘ngửi đă thật!’ Và lần nào từ pḥng tắm bước ra, khăn vít từ cổ xuống mắt cá chân, Biếc luôn véo ra một vạt để, nếu không ngậm nó vào miệng, th́ cũng đưa lên mũi hít hà sướng khoái. Đường khăn quấn suốt thật khéo một nhát thẳng từ cằm, chạy qua rốn, xuống (trong quằn quại) giữa hai đùi, băng qua lănh thổ câm, và ngă nhoài xuống lũng hư.

       Chết. Trong tư thế ngửa mặt.

       Được chôn lỏng, bằng mưa, từ trên.

      

5. Ngôi nhà

 

       Lănh thổ riêng tư, chót vót đỉnh dốc, thông thênh như một tiểu vương địa. Ôm cả một góc thị xă. Lúc nào trông cũng rất ngái ngủ, ŕn rịn, dầu vào mấy tháng hè rộn ră chim muông hoa cỏ.

       Thông già, đọt thẫm, vài chục tuổi, chiếm phần đất trũng; non, độ hơn tuổi, xanh lướt, phần dốc lưng chừng; đất phẳng trên mặt lộ dành cho mimosa vài ba niên tuổi. Nhiều nhất, đâu cũng thấy, là các khúm hồng (vàng nhiều nhất), thược dược, lan, huệ; và ít, rải rác, nhưng không đều, là các loại dây leo, lá to hơn lá trầu ăn; rất nhiều dây tóc tiên có lá cong như lông mi thiếu nữ, hoa sao đỏ thắm. Phơi phới bơi lên từ tâm đất, cây đào thanh tú với màu hoa trắng đến độ không thể có màu nào khả dĩ trắng hơn hả ra từ mỗi cọng dài liễu của nó một chút quư phái dịu dàng.

       Đá: cảm tưởng nơi đây, xưa, là một mô núi bằng. Không chen chúc lắm, nhưng đủ cho bàn chân mấp mẩu. To cỡ nửa nắp bàn viết trẻ con; và nhỏ th́ chỉ bằng viên bi ném lỗ. Đa sắc. Trơn, và sần. Biếc kể, hănh diện và khoái chí, phải mất 3 công thợ, luân phiên, đào cạy độ sâu suưt soát thước tây, suốt 7 ngày, mới lấy đi hết đá (đa phần là ném xuống vực + một ít góp công vào việc h́nh thành ḥn giả sơn, cũng gần vực), trả lại cảm giác mịn màng của đất đỏ áu thịt ḅ sống.

       Đá có mặt trong t́nh h́nh mới, nhưng là thứ đá được mài gọt, một phần mua lại từ số lượng thừa của ngôi biệt thự của người quen, lót trong khu vực mà con người hay dạo gót, bề dài gần chục thước, và ngang gần hai thước. Bây giờ, dưới mặt đất đá vững vàng êm ái, cạnh luồng tiểu khê nép dưới mái cầu cong gỗ gụ, ŕ rào đôi liễu biếc cúi tóc ven hai thành, con người, được núp dưới ṿm che sương muối lục giác của nhà thủy tạ, có thể khoan khoái ngồi nhấm nháp tách trà sen óng màu nguyệt hay duỗi tầm mắt dài tận bên kia thung rêu, bay đón các lớp mây thất sắc quần quanh viền trời xanh mỏi miết cùng rặng núi hai chóp tím rêu.

       Lâu đài hai tầng, lót gỗ, lên bằng hai cầu thang đá rửa hai đầu nhà sát gốc bơ và gốc mận tím; một bể bơi ngoài sân, cạnh khu tập thể dục (leo dây, xà ngang, xà dọc…); 4 pḥng ngủ trên lầu, dưới, ba - tất cả đều được trang bị pḥng tắm riêng với ṿi sen và bồn -, một pḥng sát mái ngói. Pḥng chơi (billard, banh bàn, vô tuyến truyền h́nh...) và bên trái dăy pḥng ngủ: khách sảnh thênh thang đủ cho 20 đôi t́nh nhân khi có dạ tiệc, nằm tầng dưới.

       Cách biệt hẳn với ngôi nhà, thông qua chiếc sân vuông màu gạch cua, không có mái che, là gian bếp, khá rộng, có thể tạm dùng làm pḥng ăn thay cho pḥng chính dính liền với khu gia cư, một kho chứa đồ tầm tầm, một nhà xe, một pḥng vệ sinh, một bể nước xi măng, một nhà ngủ cho chó.

       Đó là sản địa mà nhà nước cấp cho ông chồng ngạch phó đốc sự một vợ, 3 con. 5 con người chỉ chiếm nửa số pḥng ngủ pḥng chơi. Số c̣n lại là của gió, bụi, và tơ nhện (may mà không có gián, chuột). Thoảng khi khách đến, dầu với sự choán ngự mới, khoảng trống chưa sử dụng vẫn c̣n khá lớn.

       Không lạ ǵ mà Khương đă từng lầm pḥng này sang pḥng khác (quái thật: các pḥng có kích thước và thiết kế giống nhau!). Thời gian đầu, anh phải tập làm quen với thứ ‘sa bàn’ do chính anh quan sát, phác lại, và tập nhẩm cho quen. Thế mà, anh vẫn hơn lần ung dung ‘lạc’ vào pḥng tắm dành cho nữ chủ nhân. Nếu nó không được tẩm mùi thơm của hóa chất (nước hoa, xà pḥng, thuốc tóc, da...), mùi đàn bà, và đó đây lỉnh kỉnh nào áo nịt ngực, nịt bụng, nịt bộ phận sinh dục... th́ chưa chắc anh đă biết nơi đó không dành cho anh. Và một lần, anh điềm nhiên vất mớ tạp chí người lớn mới mượn về lên chiếc giường Italie dọc ngang các thanh mạ kền lóa mắt của nữ gia chủ .

       Có quá đáng không, những sự kiện đó? Có quá đáng không, một con người đang b́nh thường bỗng chốc bị lệch lạc và lầm lạc tâm lư, thị giác, cảm giác kỳ cục như vậy? Mắt mở để chiêm ngưỡng. Mắt nhắm, để chiêm ngưỡng, chi li hơn, nhờ ám ảnh phụ trợ. Hang hốc là nơi tá túc của người bán khai. H́nh ảnh ái dục đuổi đeo như quỷ ám.

       Trầm tịnh, một pháo đài thu gọn. Mát nổi hột da như có lần theo ông chồng xuống dưới hầm rượu bỏ túi. Mùa hè ghé chốc lát vùi một số giống cỏ, hoa trong bụng đất, rồi đi. Mùa ấm của năm: mùa xuân, ngại kéo chuông, rón rén dừng nơi bể nước trước thềm, lau khô vát cửa sổ bằng chậu nắng ṛng. Mùa đông, tháng giêng, gió từ bên kia đồi Domaine de Marie gửi tăng cường xao xác về tận lạch cửa, nhân đôi lạnh. Người sống thư khoan, ít giao tiếp, như tĩnh vật (trừ đêm tiệc hiếm hoi mừng cô con gái lớn đỗ Trung học đệ nhất cấp hạng ưu, năm đầu tiên anh đến trọ. Pḥng khách, với hơn chục đôi và giàn nhạc, vẫn c̣n khá trống để các tà áo qua lại không chạm nhau). Trong, ngoài. Lá xào xạc, cây thở; chim hót; và buồn.

       Giữa mớ nhân h́nh kia, trọng lượng của hơn 50 kư thịt da đàn bà đă đủ tác tạo, ngoài mùa xuân đất trời, cả mùa xuân bội thu, mùa hè gái tơ. Nóng kinh hồn. Nóng chảy mỡ trong Khương khi chiêm ngưỡng khối thịt lông lươn lướt mát rượi (sau khi tắm) đứng quay nghiêng hóng tóc từ vuông cửa sổ to nhất phóng xuống nương dâu và đồi rau. Để tŕnh trước đôi mắt đói mê đôi hạt nhăn vú rịn hơi nước khoáng sau làn áo tơ cắt ngắn ngang rốn, lườn mông tṛn bị húp phẳng gần hết v́ tóc. Tóc Biếc dài quá. Dài như tóc phụ nữ của mấy thế kỷ trước. Tóc như dây mây bện, như hắc ín, chắc, bóng, khỏe. Khỏe ganh với hai hàm răng to chiếc chen kín hầm miệng khép mà như cười như hở. Ở Biếc là mặt trời sống. Không có mùa thu hay đông. Chỉ là hè đầu và xuân cuối.

       Lạnh của cơ ngơi. Và nóng của con người.

 

       Biếc thích đọc. Đủ loại. Từ loại ‘trí thức,’ đến loại ‘b́nh dân.’ Như con mọt. Cần nhai chữ. Có chữ là chui vào. Dầu đó chỉ là tờ quảng cáo bông lông gói hàng. Tốc độ đọc nhanh đến đáng ngả đầu. Cuốn truyện dịch hơn 600 trang, khổ gấp rưỡi loại bỏ túi của Pháp, Biếc ‘nuốt’ vỏn vẹn một ngày Chúa Nhật. Biếc đă xong khoa học, năm thứ nhất. Cưới, sinh con. Chồng lên chức trưởng pḥng, bảo Biếc nghỉ lo việc gia đ́nh.

       Mớ cours văn khoa anh chất trên kệ, Biếc xem, và thuộc trước cả Khương. Những câu hỏi của Biếc làm anh mất ngủ. Sức ‘ăn’ và tiêu hóa chữ nghĩa của Biếc thật kinh hồn. Vài vấn đề, bàn luận cùng Biếc (khi th́ Biếc, lúc anh, chủ động, đưa ra) soi sáng anh hơn cả các lời giảng của thầy. Anh tiếc cho việc rời bỏ trường ốc của Biếc. Anh nghĩ, giá Biếc đeo đuổi nó hơn là cái ông chồng chỉ tri túc với ‘cơm nhà quà vợ’, rượu Johnny Walker, mấy canh tổ tôm tài bàn mạt chược, chưa già trong tuổi tác, mà đă già trong tư tưởng và lối sống, th́ tương lai của Biếc sẽ sáng sủa hơn nhiều thứ lửa bếp chỉ tổ khiến tóc xù tay bẩn và da thịt nhúi nhùi mùi tiêu hành tỏi ớt kia.

       Những giờ ‘học’ tuyệt vời. Anh (chỉ trong lănh vực này là khả dĩ thắng thế trên Biếc) hướng dẫn Biếc đi những bước, những nẻo nào mà anh muốn; nuốt miên man vào bụng vào óc mùi tóc mùi tai mùi trên mùi dưới của Biếc một cách hợp pháp và tự do. Chỉ trong t́nh thế và thời gian, không gian này, các kinh điển cổ nhân mới thấm dễ dàng được vào năo tủy của anh. Anh, nhờ Biếc, hết c̣n sợ ngành học đă từng là mật đắng của bao sinh viên.

       Học, và ăn. Ăn chữ; ăn hương ăn hoa; ăn cái nh́n được và [nhất là] không nh́n thấy. Biếc thích ngồi bên trái. Khương th́ không, bởi ở vị thế này, anh mất dịp ngắm mép môi trái hơi dầy hơn và rất gợi dục của Biếc. Biếc ranh mănh, đó là vị trí hồi c̣n đi học. Bên cạnh là cậu bạn, đẹp trai nhất, xuất sắc nhất, và nhút nhát nhất. Chàng ta có dẻo tai dầy, cong tṛn như số 3. Nhưng phải ở trắc diện th́ mới phát giác hết vẻ đẹp ‘bí nhiệm’ của nó. Biếc gọi đó là dẻo tai Phật. Có thể Phật tính trong chàng mạnh hơn nam tính, nên gần kề ‘ma nữ’ mà chàng vẫn tỉnh bơ. Biếc mến, thích, và... yêu chàng. Dùng mọi cách khích động, vẫn thua. Bởi, cuối cùng, sau khi xong chứng chỉ MPC, chàng đi tu thật.

       Biếc nói, cậu không đủ đạo hạnh, nên dái tai của cậu không đủ to, dầy, và cong số 3. Anh cười thầm. Phải nói là anh không chút đạo hạnh nào. Trước ‘chúa yêu’ vú to bụng dầy rún hoắm mông vun, trên dưới ngan ngát hoa hồng hoa ngâu như Biếc, thế gian này, chỉ có anh học tṛ ... ‘chuẩn-bồ tát’ nào kia mới... đành đoạn ngơ mắt.

      

6. Hồn thời gian

 

       Hồn của thành phố? - Chỉ cựa quậy trong Khương nhờ quăng đời sống dưới mái nhà của Biếc. Cảnh vật, dù gợi cảm, không hơn ǵ bản chép lại của cái mùi, cái sắc của người: người trong tay mà khôn hề vói tới. Xa người rồi, mới biết ḿnh hững hờ sao với cái vô biên; thấy, cần tắp lại vào nó, xin thứ tha, xin cảm ơn ḷng chung thủy, bầu trời ngoài, mái nhà bao la nhất, thật , từng dung dưỡng ḿnh.

       Hồn của thành phố? Xin vài phút chay ḷng: đăng trong cài mùi rất-Đà-lạt do gió thông trên đồi cù từ hai hướng chánh một thẳng tắp với gốc là Viện Đại-Học và một chênh-chếch xuất nơi Giáo-Hoàng Học-Viện chảy như đôi luồng dung nham len theo các con đường nhoài xấp dấu hỏi gặp lại ở đây b́a hồ cũng là gió gió nhập vào bay suốt Vườn Bích-Câu đến Vườn Hoa Thành-Phố xoăi lài quặp ngang với một nhánh rào-rạo sơn thạch xám tiếp điểm ngay Nguyên-Tử-Lực Cuộc trườn phải tắm chút bụi vàng KhuTạo-Tác đảo ṿng sang tới SânVận-Động Nhà Thủy-Tạ hội-ngộ với nơi này đợt gió khác vừa thả bộ dốc khách-sạn Palace xuống cả bọn xếp hàng ngang hăm-hở ùa lên ngênh đón ngọn gió thứ bảy cũng là ngọn cuối cùng trong khu-vực vừa du ngoạn về từ rừng thông qua ngả Bưu-Điện Nhà Thờ Chánh Ṭa tất cả nhất loạt ḥ reo vờn trăm vạn bàn tay nghịch-ngợm xoa má đội anh-đào canh giữ bờ Xuân-Hương đảo rối mặt nước màu biển tháo tung dây thơm tóc thiếu nữ; từ cái rét trung-trinh quanh năm nên thấy trăng sao lúc nào cũng ẩm dọn t́nh tẩm nhụy hoa đặc-thù từng mùa đậm nhạt trầm thanh tùy thời-tiết; từ tấm lưới nắng thật phóng-đạt móc chùng bốn góc trời xanh rười-rượi phủ chụp lên người hơi nồng gây đầy-đặn của vô vàn mũi chích li-ti khoái-hoạt ấm lắm mà hiếm khi động đến tuyến mồ-hôi; từ triệu hạt ngan-ngát mưa bụi mưa phùn bẽn-lẽn nạm chênh-vênh trên tóc dông-dốc trên áo mưa rào mưa bóng mây ranh-mănh x̣e quạt lia ̣a tới đuổi người chạy dạt như đàn lá lủi trốn giông mưa giọt nặn thành ḍng quanh tàn ô đen x̣a rộng xây đủ mái nhà gọn chở che hai người; từ đợt rét cuối năm xốc-xáo trốn vào nhấm-nháp cái đắng cà-phê thấu-thẩm men t́nh nhạc ḥa-tấu bán cổ-điển quán Văn quán Tùng lang-thang ngoài phố muộn foulard choàng cổ hai tay găng nỉ ủ sâu trong túi áo dạ thích-thú với ấm thơm hạt đậu rang hạt dẻ nướng ḷ than khu Ḥa-B́nh hay vị béo ngọt tráng lềnh lưỡi nước sữa đặc quánh bằng những miếng ngoạm tham-lam trên quả ngô óng vàng hành mỡ miếng húp lỡ rát bỏng lưỡi cốc đậu nành thao-thảo Minh-Mạng Tăng-Bạt-Hổ vị mỡ nước mịn ngậy bọc tṛn chờ đợi trong mỗi hạt xôi mỗi lá dĩa bánh cuốn Đoàn-Thị-Điểm trong mỗi lát thịt ớt đỏ tô phở gánh Hoàng-Diệu trong nước xốt cà chua quấn quít khoanh thịt ḅ nướng lóng lánh màu rượu chát quán đèn mờ Ba Cao; mùi của da má mỏng căng láng ửng môi rịn mật tự-nhiên lơ là trước sự tiếp tay của phấn của son và đồng thời của những chiếc áo len manteaux đa dạng đa sắc khoác lên như một thói quen mà lại là một cách làm duyên mời gọi rất kín-đáo hồn-hậu của các cô gái; từ màu và hương hoa đất trời tĩnh-mặc nơi các công-viên âm đời nhiệt-náo quanh các chợ các phường trong tiệm buôn hàng ăn dọc theo mọi dốc đồi sát ngay hoặc ngoài thành-phố; từ buổi góp giọng - giọng hót làm rớt cả vị suối mùi thác ư rừng - của cơ man loài chim lớn nhỏ tiếng ŕ-rào thổi đi từ vạn cánh ong nhẩn-nhơ t́m nhụy phấn cặp kè mấy nơn nường em.

       Hồn thời gian? Thời gian, theo Khương, quả có linh hồn, như người. Anh kính cẩn ngàn lần vái lạy. Chiếc trang thờ trong anh sẽ luôn nghi ngút nhang thơm. Người anh đắm đuối, dầu lửng lơ như sợi tóc sắp lia khỏi trán kia, vẫn chỉ là bóng ảnh nào của một thần giới đă mất. Anh muốn Biếc chết đi, chết tốt, trong mắt và trong ảo cảm của anh. Anh không muốn nghĩ, trước mối ham muốn len lỏi như khúc thừng rắn quấn kềm thanh vũ khí tràn trề của anh, Biếc đă thuộc về một người. Người đó có thể hơn anh mọi mặt, trừ tuổi trẻ. Anh rất ngưỡng mộ giọng ténor du dương không kém ca sĩ thần tượng người Pháp đương thời mà trăm buổi sáng như một, sau khi chào cả nhà để vào sở, trên lối dẫn ra nhà để xe, ông vừa đi vừa hát, ‘le plus beau de tous les tangos du monde, c’est celui que j’ai dansé dans tes bras’ [2]. Anh rất kính trọng ông về phong thái hào sảng quư phái lúc ông nhồi thuốc, tọng thuốc half and half chan chứa vị mật, mồi lửa vào nồi của cái pipe rễ thạch thảo Chacom sần sùi, phập thử vài ba hơi cho đượm, rồi ngửa lưng vào chiếc ghế bành vĩ đại, chân gác lên bàn, lúc lắc các ngón như đệm nhịp cho bài hát yêu thích nhất, mở nửa mắt, ung dung vẽ mây và trứng ngỗng khắp cả một vùng. Anh thán phục thói xem tiền như giấy của ông lúc ông điềm nhiên móc túi cho thằng-thất-nghiệp-kinh-niên-anh vay [cầm bằng như mất trắng] số bạc tương đương phần ba tháng lương của ông [3 tháng lương ‘du-học-sinh’ của anh]. Anh ngả đầu trước thái độ ‘vô vi nhi vô bất vi’ của ông: không nói, không rằng: dáng vẻ tịnh không kia của ông đă đủ giúp ông dàn ḥa với vợ, và giúp hàn gắn mối xích mích vớ vẩn thường kỳ giữa Biếc và anh. Trong ông h́nh như chỉ có đức tính. Và chúng được củng cố, thấm nhập trong ông, trong môi trường sống (gia đ́nh, và chắc chắn, xă hội) từng ngày, từng giờ. Ông có tất cả. Ông là tấm gương soi cho bọn trẻ chúng anh. Chỉ điều này: tuổi trẻ trong ông không c̣n nữa. Và hào quang của một thời, dầu hoa lệ, vẫn chỉ là nét chuốt lục của cái ǵ được nhớ lại, được rửa cọ, đoản kỳ.

       Anh cảm ơn thời gian; cảm ơn cái hồn của nó. Trên trang thờ thời gian, Biếc là vị thánh, là sóng, với ngọn đầy da thịt và hương nồng. Quyến rũ, rù rỉ. Biếc vô tội, dầu Biếc là yêu tinh. Anh yêu Biếc, muốn ăn Biếc. Anh sẽ cưới Biếc, qua người khác. Em biết. Đàn bà, giác quan hướng về người cùng phái để phân định, thật tinh nhạy. Khi nhận t́nh giao của anh, xác thể em rung động gấp đôi, một cho chính em, một v́ người khác. Đấy là cách, em nói, trả đũa một đối tượng hoang vắng. Nhưng, đồng thời, em công nhận, nó như bông hoa. Xinh đẹp. Say đắm, và ‘giết người.’

       Anh sẽ không đưa em đến gặp người đó. Không, dù Biếc đang sống trong cùng một thành phố, chẳng xa xôi ǵ. Gặp Biếc một lần; và không muốn gặp lần thứ hai. Biếc vẫn là Biếc của anh của không gian và thời gian cũ. Của những cơn mưa quậy nhầu kỷ niệm. Anh đă dứt khoát giết Biếc bằng mắt bằng mũi bằng tưởng tượng và mối thèm thuồng vẫn chưa lên da non sau đêm gây quỹ đưa Biếc về (chị bạn tháp tùng lịch sự nhường ‘bổn phận’ này cho anh), nhưng không vào nhà, dầu Biếc có gợi ư. Anh nghĩ, dĩ văng nào cũng có chút lầm lỡ. Của anh, lại càng. Nó sa đọa. Không phải v́ bản chất của anh là thế. Không phải nguyên do ở bản chất của Biếc, với anh, là thế. Anh không giải thích được. Chỉ biết xem Biếc như cô nhện tu luyện thành mỹ nữ, giăng tơ chỉ với riêng anh thôi [ông chồng, trước cô vợ mượt mà hiếm quư mà sao (h́nh như) lại chẳng hơn ǵ cậu học tṛ có dẻo tai cong số 3?].

       Thiếu (tuổi thanh niên nào dám cho là đủ), nhưng có thể t́m giải tỏa, thay thế. Trong trăm ngh́n đàn bà với trăm ngh́n tuổi tác và thân thể khác nhau, b́nh thường, ta dễ tự thanh thỏa với chính ḿnh, với lưỡi đánh bọt ngất ngư của ḿnh. Dầu thỏa hiệp không hoàn toàn làm thỏa măn, dầu mối ưng ức vẫn dính kết với ta như chiếc bóng của chính ḿnh, ta vẫn không lấy đó mà khắc khoải. Nhưng khi ‘nó’ đă xuất hiện, tất cả mọi thứ khác cộng lại vẫn chưa bén đuôi phóng ảnh của nó, đối tượng được tôn vinh. Nó liếm và làm giảm ngứa vết thương bào bọt trong ta, đồng lúc khoét sâu thêm khoang trầy trụa.

 

       Việc Biếc được trời cho đôi vú trúng mùa, đôi hông nhái bén, góc háng h́nh thoi, đâu là lỗi của Biếc. Chúng nó là của cải, đung đưa trên dây, giáng trúng ai, kẻ đó (ráng mà chịu) được. Như đ̣n rơi của quả cầu. Thoạt tiên là choáng váng, ê ẩm đến quạu quọ trong phản ứng. Nhưng liền sau nỗi thảng thốt là một sững sờ được kén lọc. Việc Biếc có làn da sáng, góc bẹn âm u [phản cực tân kỳ], đâu là nét vẽ do chính Biếc đặt xuống. Chúng là dáng vóc, là h́nh thể, là căn chất, bản lănh, của h́nh thể đó.

       Trong trăm khách ngắm tranh, việc có một kẻ chuyên bới móc, đâu là lỗi của xuất triển lăm? Từ những màu êm dịu, hắn pha chế, cho ra màu giông băo. Trước hết, hắn tự tưới tắm lên đầu lên thân. Trần khổ măi mới tới giai đoạn đặt gán cho người khác.

       Có điều anh không hiểu được: Biếc trộn lộn phản ứng về hoạt động, nghỉ ngơi, về hàn, nhiệt, một cách khác lạ: Biếc vẫn thường than văn mỗi khi mất ngủ, đ̣i anh [dăm khi là nài nỉ đến khóc (thật)] pha cho tách trà hoặc ly cà-phê nóng rộp lưỡi, uống cho ấm [dễ thiu thỉu!]; dẫu mùa đông c̣n măi tít mấy chéo đồi kia, Biếc đă đ̣i anh mỗi đêm phải đốt sưởi trong pḥng khách. Thế mà, khi hàn thử biểu xuống ngấp nghé mức 18 độ C, mọi người áo một áo hai, th́, ngoài tấm len lông dính mè trắng của Úc, nhẹ như giấy [Biếc bảo, xem thế mà ấm lắm], ít khi được cài đủ khuy, Biếc không khoác thêm áo ngự hàn.

       Mùa hè là mùa Biếc thích nhất, v́ trời nhiều nắng, v́ giếng thèm ra ngoài vận động cho nóng bừng lên rồi nhào xuống hồ bơi giữa trưa trong Biếc được dịp đổ đầy lại. Biếc vô tư hởn hơ bóp đứng tim trên tim dưới của anh bằng chiếc cánh lụa tằm, sát nách, vàng (màu ưa thích), mảnh ve, và chiếc quần cộc kaki, trắng, khá chật so với cặp đùi. Biếc thích rủ anh đi chợ bằng chiếc Honda 67 láng lẫm của ông chồng. (chiếc Jeep công xa chỉ dùng vào những dịp cả nhà chơi xa; và Biếc cũng không mặn mà ǵ với nó: Biếc nói, đi xe 2 bánh nom có vẻ nữ sinh và tạm quên được ‘cái già’). Từ ghế hậu, Biếc vi veo vào tóc anh bài hát mà anh phải nhịn ngủ mấy trưa để tập cho, ‘écoute ce disque, et il te dira: non, ne sois pas triste, je suis près de toi’[3], vo ṿng tay chữ O trói nhột anh quanh bụng, đun nóng anh khúc dưới lưng sát mặt nệm, đâm sống anh bằng hai lưỡi giáo lưng chừng; và (nếu gió không làm vạt áo Biếc phần phật, anh đă nghĩ Biếc) khỏa thượng thân phía sau anh. Biếc kéo tay anh lục lạo suốt khu nhà lồng chợ, ngồi vạ xuống mấy chiếc ghế thấp tè, gọi quà. Biếc ăn hàng; và anh run rẩy ăn bằng mắt, bằng mũi đôi vú sữa vàng ươm ngất ngừ hai bên lũng ngực nấn nước hoa rơm rớp mồ hôi.

      

       Mùa hè là mùa mà Khương tự thấy như củ khoai lang. Chờ được hấp, được trây mỡ. Hay khật khờ. Hay nằm mơ. Mơ khi thức, nơi bàn ăn lữ quán, giảng đường, trong chăn bông. Mơ khi ở một ḿnh, cả giữa ồn ào bạn hữu. Anh mơ thấy Biếc là con diều, dán bằng các máng vải sống, thảnh tơi đến trông rơ cả xương, nhẹ tững đến như đă thoát khỏi sự trói thúc của tơ lèo, nằm gọn trong tay anh. Cơn mơ bù đắp cho thực tại, là một thực tại được lộng khung: anh đang sở hữu Biếc: anh biến Biếc thành nhân vật giao t́nh trong các vần thơ nặng nề khao khát tục tằn được viết đi viết lại. Lắm khi suốt tập giấy, chỉ là điệp khúc: với Biếc, giường thờ cũng là giường trần.

       Trên đó, với Biếc, anh t́nh nguyện chết, và t́nh nguyện đầu thai thêm ngh́n hậu kiếp.

 

2009 * 2013

Nguyễn-ḥa-Trước

                                    1Nụ cười sơn cước’, nhạc phẩm của Tô Hải (24/09/1927 -    ).

2  ‘Le plus beau tango du monde’, nhạc Pháp.

3Écoute ce disque’, nhạc Pháp.

 

 

© gio-o.com 2014