PHẠM TƯỜNG BÁ
AI ĐẨY ANH VỀ PHÍA LỞ.
Bóng vắt qua thiên niên kỷ
Tặng Hoàng anh Tâm.
Tơi tả trôi về miệt cuối sông.
Quẩn bách có khi buồn chán sống
Bậy nà! Cứ trả nợ-chưa xong!
C... bần sóng đánh còn cố níu
Huống hồ còn ấm một dòng thơ.
Đã kiếp tằm-thường phận khốn!
Như cố tổ mình-cụ Nguyễn Du.
Thi sĩ phương Đông thường hoạn nạn
Từ xưa-đâu chỉ một mình anh!
"Tại thời thế,thế thời phải
thế"
Tự tìm vui-Gió bãi trăng gành
Biết bao kẻ lê thân phố
bụi!
Tật nguyền...không đất chôn thây.
Biết bao đứa chết chìm vũng cạn
Hân hoan làm chốt thí người sai...
Vốn anh sẵn một đời giông bão
Sá gì thêm chút chua cay!
Sẵn có thi ca và kinh cũ
Và hồn lồng lộng một trời mây.
Chữ nghĩa-Bình thời:Nhàn riêng cõi
Cứ giỡn chơi-Mặc xác kiếp lưu đày!
Hãy ghi lại những điều tâm đắc
Buồn vui sầu hận một đời thơ.
Để có cái mai nầy gởi lại
Trò thắng thua của một ván cờ!
Dầu chỉ mộng,ước chừng chỉ mộng
Buông lòng theo nước mênh mang.
Cái nợ văn chương!Thiên cỗ lụy!
Cứ phớt lờ-những nỗi khó khăn.
Phương Nam ta nắng mưa bất chợt
Sống tới chạn nầy kể cũng hên!
Vung bút ngang trời xanh mà phóng
Sẽ sạch trơn những nỗi muộn phiền.
Chẳng ai đẩy anh về phía lở
Tại phận mình sai nhịp biển dâu!
Gạt bỏ hết-Vẫn còn nhúm bạn
Rót ân tình-chung chén- chia đau.

QUA THÁP BẠC
Tặng Trần Hoài Thư
Tháp cổ chơ vơ loét
vết Chàm
Hồn ta mới lỡ mấy mươi năm!
Qua bao tan hợp bao hoang phế
Thường nghiệm về những dấu chân câm.
Thời đạn bom bứng người bật
gốc*
Nay núi chưa lành vết đạn gâm.*
Nhớ thời: chưa chắt mai còn sống **
Vậy mà lây lất bốn mươi năm.
Một thời lầm lũi đường âm phủ
Ngoái nhìn phố biển nhớ bâng khuâng.
Quạu nhứt là ngắm trăng chiến địa
Rượu hết rồi! Thêm nhớ gái Tam Quan.
Những đêm Gềnh Ráng say gần chết
Tại sóng biển ru giấc lão Hàn.
Cùng một lứa bên trời lận đận***
Ngán gì dẫu lãnh đủ nguyên băng.
Những tưởng chết rồi cho rãnh nợ
Vậy mà lây lất mấy mươi năm.
Lần này dong ruổi ngang Tháp Bạc
Tháp vẫn ngàn sau lỡ vết Chăm.
PHẠM TƯỜNG BÁ
* Thơ Phạm Nguyên Thạch
** Ý thơ Nguyễn Bắc Sơn
*** Thơ Bạch Cư Dị
© gio-o.com 2011