
Phạm Tấn Xuân Cao
Lối ngã Phong Điền
với chiếc lá!
tan ra trong những khoảnh khắc vàng
trên con đường vương
hương thầm của giọt mật
sỏi vô tri cũng góp chút tình riêng
nơi cánh gió của vòng xoay con tạo mong manh
vết cắt!
sắp thành vô phương để nỗi đau
cứ chảy lan khỏi dung phần thể tích khe núi
hóa đá từ sự bùi ngùi
của những gì hờ hững, lãng quên
kế bên!
con quay cứ tạo ra những bản tiết tấu giai điệu vô hình
trong chính mình!
bằng những con đường riêng.
Tạp lẫn
đan chảo đường tiệm cận
cảnh vân du chiếc thuyền độc mộc
neo đậu trên mai rùa nghìn năm tuổi
hạt sen gieo xuống bãi cát trắng
từng sợi rong phân bua câu nạm bạc
sát muối vết thương không tì vết
đặc lệt điều hoang tưởng
bắt mô hình không gian
Lôbasepxki
kính hiển vi
soi!
Phạm Tấn Xuân Cao
http://www.gio-o.com/PhamTanXuanCao/PhamTanXuanCaoDayTrangThanhTan.htm
gio-o.com 2013