tranh Đinh Cường
TẢn mẠn
Bên tách cà phê
Thanh xuân
Hát trên đồi cỏ tía
Nguyễn Xuân Thiệp
Tháng Tư về. Bầu trời ở đây, trên thành phố này của Texas, đôi khi bời bời mây trắng. Phải chăng “mây năm xưa đă phiêu du trở về” khiến ḷng Nguyễn dậy lên bao nỗi nhớ? A, ở một nơi nào đó, trong vườn tôi hoa phù dung đă nở. Nó nở như trong tranh tĩnh vật Đinh Cường ngày nọ. Và nở lại trong trí tưởng của Nguyễn bây giờ. Cho nên hôm nay, một ḿnh ngồi nhớ lại những con đường đă đi qua với bóng vầng trăng.
Vâng. Với Nguyễn, tháng Tư là tháng của kỷ niệm. Kỷ niệm đất nước. Kỷ niệm với bạn bè. Trong góc trời không bị lăng quên đó, có bóng nhiều người. Những người của thanh xuân ngày ấy, nhiều kẻ đă bỏ cuộc chơi. Trịnh Công Sơn ra đi vào một ngày đầu Tháng Tư. Đỗ Long Vân, Hoàng Anh Tuấn cũng đă ra đi. C̣n lại bây giờ, một số sống với những ám ảnh bệnh tật: Thanh Sâm, Ngô Vương Toại, Đinh Cường và Nguyễn tôi. Cho nên, xin một lần được gọi tên anh em và thanh xuân ngày ấy, kẻo mai kia mốt nọ e không c̣n cơ hội nữa.
Thanh xuân hát trên đồi cỏ tía
Đầu tiên, xin mượn h́nh ảnh của câu thơ để nói lên niềm vui của những ngày c̣n trẻ. Bởi Lệ Mai, tức ca sĩ Khánh Ly, nói với kẻ này nhân gặp lại bạn bè ở pḥng triển lăm Đinh Cường và Nguyễn Đ́nh Thuần trong Viet Art Gallery ở Houston ngày 19 tháng 1. 2008:
"Hồi Mai gặp anh ở đài phát thanh Đà Lạt, chúng ḿnh c̣n rất trẻ, phải không anh?"
Phải rồi, hồi ấy chúng ḿnh c̣n trẻ, trẻ lắm. Năm 1965, 1966... Khánh Ly, Trịnh Công Sơn, Đinh Cường, Hoàng Xuân Sơn, Nhuệ Giang, Ngô Vương Toại (và kẻ này cũng xin phép ké một chỗ)... Tất cả mới ngoài đôi mươi. Trẻ và đẹp. Có phải không bạn hiền, trong tấm h́nh chụp tại pḥng tranh ở Alliance Francase Đà Lạt ngày ấy, có phải Cường diện bộ complet rất kẻng và Khánh Ly trong bộ robe màu xanh ngọc thạch cũng hết sức là diễm lệ.
Vâng. Trẻ và đẹp. Điều này gần như là định lư, mặc dù đời người không hề là toán học. Vậy, lúc trẻ ai cũng đẹp. Thanh xuân phơi phới. Chỉ khi tuổi hạc đă cao, người ta mới trở thành những con khỉ già. Cái này không phải do Nguyễn chế ra đâu, mà nhiều vị trong làng văn làng họa vào một lúc nào đó gặp cơn bi phẫn đă thốt lên như thế. Xin ai đó đừng trách Nguyễn này, tội nghiệp.
Thời trẻ ai cũng đẹp và ai cũng vui. Mệnh đề thứ hai này (ai cũng vui) quan trọng lắm lắm đấy nhé. Và có lẽ nên thêm vào chút xíu nữa. Ai cũng vui và... trong sạch. Này nhé, chính Hoàng Xuân Sơn và Khánh Ly đồng xác nhận: Hồi ấy, thời Quán Văn, khi Khánh Ly đi chân đất hát, anh em trai và gái ai cũng thân nhau, đối xử với nhau trong t́nh anh em rất hồn nhiên. Ăn chung, uống chung, thậm chí ngủ chung. Hoàng Xuân Sơn kể lại (và được Khánh Ly xác nhận): Đêm, lúc đă vào khuya, văn hát, quán vắng, anh em lấy rhum ra pha chanh đường nước đá, chia nhau uống. Uống xong, say, nằm lăn ra ngủ (không có ôm nhau đâu nhé). Khánh Ly nói chắc như bắp: "Rất trong sạch, hồn nhiên. Sáng ra, b́nh an, không ai bị thương tích (?), mất mát ǵ cả."
Một thời trẻ tuổi, và đẹp và vui, rất là trong sạch. Nguyễn có thể khẳng định như thế: Năm 1965, 1966, Đinh Cường lên Đà Lạt vẽ và triển lăm tranh, thuê căn pḥng ở đường Rose, trong khu nhà Hoàng Anh Tuấn, có cả Đỗ Long Vân, lúc bấy giờ làm tại thư viện Đại Học Đà Lạt, cùng tá túc. Đó là thời anh em tụ họp nhau, cùng ăn cùng uống cùng ngủ chung mỗi ngày. Tất nhiên, có Trịnh Công Sơn và Khánh Ly, Sau này thêm Trịnh Xuân Tịnh, Thanh Sâm, Phạm Nhuận... Dạo ấy, Nguyễn đă đưa Trịnh Công Sơn lên trên Đài phát thanh Đà Lạt, để Sơn đàn cho Khánh Ly hát Diễm Xưa thu vào đĩa. Xong, Sơn đem ra bưu điện gởi về Huế cho Thúy. Đây là đĩa hát đầu tiên Khánh Ly hát nhạc Sơn.
A, những ngày vui qua rất mau. Như mây trên đỉnh ngọn thông vàng. Làm sao bắt giữ lại những đám mây kia, hả các bạn?
NXT
http://www.gio-o.com/NguyenXuanThiep.html
© gio-o.com 2010