
Thanh Tâm Tuyền, tranh Đinh Cường
TẢn mẠn
Bên tách cà phê
Kết từ
một thiên anh hùng ca
Nguyễn Xuân Thiệp
Tháng Tư về, gợi lên bao điều để suy nghĩ và để nhớ.
Trong cái chung và cái riêng bây giờ, xin được gợi lại Thanh Tâm Tuyền, người “thi sĩ của chúng ta” (chữ của Thảo Trường). Thanh Tâm Tuyền ra đi vào cuối Tháng Ba. Nghĩa là chỉ c̣n ít hôm nữa là sang Tháng Tư. Với Nguyễn, không hiểu sao khi nghĩ tới Thanh Tâm Tuyền là nghĩ tới chiến tranh Việt Nam. Phải chăng v́ ông đă viết Bếp Lửa của những năm báo hiệu trận băo kinh hoàng sắp dấy lên trên giải đất Miền Nam. Hay v́ ông đă viết Khai Từ Của Một Bản Anh Hùng Ca. Hoặc giả bởi v́ ông đă viết bài Đêm đề tặng Duy Thanh, mở đầu bằng hai câu Những năm nào chiến tranh đă quên / Con mắt đen niềm im lặng… Có thể là v́ tất cả những điều vừa kể.
Hôm nay, Tháng Tư về, tưởng nhớ Thanh Tâm Tuyền, và khởi đi từ những câu thơ của ông, Nguyễn viết những ḍng chiêu niệm sau đây xem như Kết Từ Một Thiên Anh Hùng Ca.
Vâng. Những năm chiến tranh Việt Nam, Thanh Tâm Tuyền đă viết Khai Từ Của Một Bản Anh Hùng Ca như sau:
Hăy khép mắt khép mắt thật khẽ
Có thấy chúng ta rơi vào giấc ngủ sâu vào những giấc mơ
Hương hoàng lan lẫn mái tóc người yêu
Xa thành phố bỗng lạc đường
Tại sao cánh rừng cháy tôi một ḿnh
Người nào ngủ đây người nào chết đây thân xác tan tành
Hăy khép mắt khép thật kín
Và chúng ta rơi vào cơn ác mộng một ḿnh
Hăy khép mắt thật kín. Liệu chúng ta c̣n thấy "rơi vào những những giấc mơ / hương hoàng lan lẫn mái tóc người yêu" hay chỉ để "rơi vào cơn ác mộng một ḿnh"? Hôm nay, sau hơn 30 năm, khi người thi sĩ ấy đă ra đi, tôi ngồi viết Kết Từ Một Thiên Anh Hùng Ca. Đă 12 giờ đêm. Cây magnolia sau nhà đă ngủ. Những bông iris đă ngủ. Xin em hăy khép mắt, khép mắt thật khẽ trong mùi hương ngọc lan của một mùa đă xa. Ngoài trời, chớp lóa, dường như một trận thunderstorm đang kéo qua đồng cỏ. Chợt thấy lại h́nh ảnh của cô học tṛ ngày xưa Nguyệt Hạnh từ chiếc vận tải cơ C130 bốc cháy giữa rừng già Ban Mê Thuột.
Kết từ một thiên anh hùng ca... Những khu rừng bốc cháy. Những chiếc trực thăng giận dữ. Như trong phim Cappola, như trong ca khúc Bonjour Vietnam của Marc Lavoine và trong tiếng hát của Phạm Quỳnh Anh. Kết từ một thiên anh hùng ca... Xin cùng tôi đọc lại:
Khói bếp Long Sơn, nước Vàm Cỏ
Áo trận phơi đại đội trở về
Bụi Trảng Bàng, lửa trời An Hạ
Gió đồng chưa khô áo lại đi
Pháo lấp Khe Sanh, cắt Đường Chín
Những hung tin không kịp báo về
Gió Hạ Lào cuốn cờ tưởng niệm
Đá Trường Sơn đứng sững như mê
(Thơ Khoa Hữu)
Kết từ một thiên anh hùng ca, chúng ta trở về với Nha Trang, tháng ba năm 1975:
tháng ba. trên thành phố xưa
bầu trời rạn màu men sấm kư
tưởng nghe xa tiếng cọp gầm
sạt mái tường vi. ngói lở
ngày phơi băi b́nh sa
đâu thành phố của mùa trăng giả đảo
những cây bàng ửng đỏ trong mưa
tháng ba ơi. đang giữa bản đàn
bỗng nghe tiếng ve ngâm vượn hót
người yêu người. làm sao quên
mái tóc đi về rặng cây bông sứ
tháng ba. tháng ba. trong đời tôi
và lịch sử. hoàng hôn nghiêng mái quán
hải âu. bay xa. về đâu
thùy dương dậy. chiều tà. hung hăn
(Thơ Nguyễn Xuân Thiệp)
Kết từ một thiên anh hùng ca. Hỡi ôi, lịch sử đă không dành cho chúng ta một số phận khác, như lời Khoa Hữu trong đề từ bài Người Lính. Tháng ba, ở Nha Trang "hải âu. bay xa. về đâu / thùy dương dậy. chiều tà hung hăn"... Rồi tháng tư mở ra những cơn mưa tháng năm ở Sài G̣n. Mưa. Mưa trái mùa trên rừng cao su An Lộc. Những chiến sĩ Biệt Kích Dù, hàng hàng lớp lớp, đứng nghiêm trong mưa, chào quốc kỳ lần cuối. Rồi chia tay... V́ đâu... Kết từ một thiên anh hùng ca. Những ngày của tháng năm 1975, không c̣n tiếng súng xối xả vào kẻ thù, mà đây đó có những tiếng súng lẻ tẻ, tiếng nổ lựu đạn, của các tướng quân, sĩ quan, binh sĩ chấp nhận cái chết chứ nhất định không để rơi vào tay kẻ thù. Kết từ một thiên anh hùng ca. Anh em bằng hữu, thầy tṛ chúng ta chia tay nhau. V́ đâu...
Người lính trận bỏ t́nh đi mất
Bỏ trăn năm khói tụ mây thành
Ḷng nhĩa trang tiếc thương đă nhạt
Cả ṿm trời như áo nửa manh
...
Đất ấy của ta, ta c̣n hiểu
Đồng đội của ta, ta c̣n đau
Giấy mực đời chép ra, ví thiếu
Lấy da này viết để tạ nhau...
(Thơ Khoa Hữu)
Như thế đó, chúng ta đă viết lên một thiên anh hùng ca bi thảm. Bởi lẽ, người lính chúng ta đă chiến đấu với trái tim rực đỏ, nhưng tiếc thay, chúng ta đă không có được một cuộc đời, một phần số như chúng ta xứng đáng phải có. Gỗ đá kia c̣n ghi dấu tích. Nước trăm sông c̣n măi ngậm ngùi. Và mây trời vẫn bay qua những thành phố, những nghĩa trang của một thời. Viết Kết Từ Một Thiên Anh Hùng Ca, chính là "lấy da này viết để tạ nhau..."
Kết từ một thiên anh hùng ca... Chúng ta không quên một mặt khác của vầng trăng. Tấm ḷng nhân xin mở ra cùng trời đất. Vâng, kẻ này muốn kể lại câu chuyện về một người lính trẻ phía bên kia... Dẫu sao th́ cũng cùng chung một cuộc chiến. Anh ta không can dự ǵ vào chủ nghĩa, chế độ. Chẳng qua là bị đẩy vào chiến tranh. Và ngă chết. Câu chuyện đă được Sao Khuê một lần kể trong Ánh Trăng & Những Cánh Bướm, xây dựng từ truyện ngắn Đi của nhà văn trẻ trong nước -Nguyễn B́nh Phương. Nay, Nguyễn xin thuật lại ở đây như một kết từ.
Ánh trăng & những cánh bướm... Những h́nh ảnh đó, thật ra không ở trong thế giới chúng ta. Nó ở một cơi u minh nào đó... Trong khung cảnh những "mái nhà lập lờ bồng bềnh", trong "bóng tối mùi ngai ngái, chỉ một ánh trăng duy nhất chiếu thẳng xuống đất làm thành con đường vàng nhạt, mỏng, sắc, vẩn những hạt bụi li ti. Người lính lầm lũi đi trên vệt sáng đó..." Và rồi những cánh bướm, "người lính đánh mắt nh́n đôi bướm trắng, chúng bay theo anh từ lâu, bốn cái cánh chờn vờn thoắt ẩn thoắt hiện tựa bốn mẩu giấy vụn quấn quưt trong gió."
Người lính, ánh trăng và những cánh bướm. Rơ ràng những cái này đang trôi xa, và rồi sẽ mất hút trong một vùng bóng ảo nào đó. Cả âm thanh nữa, dường như cũng không ở trong bầu khí chúng ta đang hít thở. Nguyễn B́nh Phương tả: "Không gian ŕ rào, cái ŕ rào thiêng liêng nơi sự sống không có mặt. Đôi bướm trắng bay ra từ gốc cây đổ, chúng lượn sát mép vệt sáng, sau đó dấn lên rồi lại ch́m vào bóng tối thăm thẳm." Người lính trong truyện, một anh lính Bắc Việt lưng mang ba lô vai khoác AK, vừa đi vừa đếm bước. Một mẩu hồi ức chợt hiện.
"Kỷ niệm chầm chậm rẽ lớp sương mờ hiện về.
-Ḿnh thích không?
-Thích.
-T́m cho em cái cặp tóc, nó rơi đâu đây thôi. Mai mấy giờ ḿnh đi?
-Họ bảo tập trung trên huyện lúc bảy rưỡi. Chán thật. Cặp của ḿnh đây này. Ở nhà chu đáo với mẹ một tí. Năm nay mẹ yếu lắm rồi đấy.
-Vâng. Ḿnh đừng quên em đấy nhé.
-Quên thế chó nào được. Tôi sẽ về, nhất định về với ḿnh.
Tôi chỉ đi hai ngh́n linh chín bước thôi.
-Không, hai ngh́n linh tám cơ.
-Th́ hai ngh́n linh tám. Đúng hai ngh́n linh tám không hơn không kém, c̣n lại mặc kệ....
-Ḿnh muốn nữa không?
-Có.
-Sao ḿnh khỏe thế! "
Người lính tiếp tục đếm bước. Một mẩu hồi ức khác: "Lại một tiếng thở dài. Ngày xưa, cả thị trấn mắc bệnh thở dài, vừa hát vừa thở dài, vừa hôn nhau vừa thở dài.... Mẹ ngồi bên bậu cửa đăm đăm nh́n ra đường, trên bàn thờ, bố trẻ măng nh́n mẹ.... Sau đó tất cả biến mất, chỉ c̣n lại tiếng thở năo nề bất tận. "
Người lính vẫn đều đều đếm bước. Anh đếm tới hai ngh́n linh sáu th́ thấy ḿnh đứng dưới cái cổng h́nh bán nguyệt. Cổng làng? Có thể. Nhưng nó mờ mịt và lạnh lẽo như cửa vào âm ty. Anh đếm tới hai ngh́n linh bảy, rồi đếm lại từ đầu. "Người lính không biết khi vượt qua ṿm cổng, anh đă bước sang bên kia mặt trăng, ở đấy vĩnh viễn chỉ có hai ngh́n linh bảy bước."
Một truyện thật lạ lùng. Nó thuộc loại truyện viết theo nghệ thuật "hiện thực huyền ảo". Kiểu những trang viết của Garcia Marquez về đàn bướm trong tiểu thuyết Trăm Năm Cô Đơn. Thực và ảo trộn lẫn. Nhưng thực cũng chỉ là ảo. Người lính kia không c̣n là hiện thực nữa, chỉ có u hồn anh vẫn c̣n vơ vẩn trên đường hành quân.
Dường như cái chết đến với người lính quá nhanh, đúng như nhà phê b́nh trẻ Nguyễn Thanh Sơn nhận định, anh không biết rằng anh đă bỏ lại xác thân ở một góc rừng nào đó, và giờ đây hồn anh đang bước vào cơi u minh, nơi mọi vệt sáng đều đă tắt, không gian chỉ là màu nâu nhạt. Anh đă ở phía bên kia của mặt trăng, nghĩa là ở cơi âm.
Kết từ một thiên anh hùng ca. Xin được đóng lại bằng những lời thơ sau đây của Khoa Hữu khi về thăm mộ bạn ở nghĩa trang Biên Ḥa: chia tay chia đến tuyệt t́nh / nén nhang ngọn khói cũng thành mây bay / dọc ngang về dưới mộ này / lạ thân trăm họ một ngày như vôi / nước non khuya sớm ngậm ngùi / mai sau c̣n tiếng gió trời về thăm...
NXT
http://www.gio-o.com/NguyenXuanThiep.html
© gio-o.com 2010