
Nguyễn Thùy Song Thanh
SÀI GÒN GỞI ĐI NỖI NHỚ
Chỉ nơi này tôi nhớ quê
Ngợp xanh biển lá
Trăng non ngủ vùi trong dòng sông hào phóng
Chợt thức trên những thảm vườn hồng
Xui rừng hoa bay lên
Bay lên linh hồn Tân Qui Đông
Chỉ nơi này tôi nhớ người xa
Người xa – cánh hồng đen đau khổ
Trời đất âm u gầm thách đố
Hắt hiu phận người hồn mang mang
Người xa – Trương Chi Đẹp
Mãi “Còn tiếng hát gửi người”
Lung linh dòng nước xiết
Thả khúc hoài hương về tới quê nhà
Người xa – nỗi u sầu kỳ vỹ
Chiêu tế những oan hồn “Thủy Mộ Quan” Biển Đông
Dáng tượng ngời ngời trong phòng Tòa soạn chật
Sách ken cao chạm trần nhà quạnh hiu
Báo tầng tầng địa khai
Cơn mê địa chấn chưa nguội tắt
Người xa - bên con chó xù, con mèo tam thể, cây sồi già
Hai con mắt rớt ngoài không gian
Còn mãi đo đạc cõi vô tận
Thần trí lả tả
Mê thiếp lạc lưng chừng vô lượng thời gian.
Họ đã thở tràn bầu trời thân thiết này
Đã từng xanh um cây đời
Nô nức bước thanh xuân trên đường hoa gấm
Vẽ non sông lên thành phố ngọc ngà.
Chỉ nơi này tôi quên tôi đã chết
Còn nỗi nhớ rực rỡ
Rưng rưng nắng Sài Gòn…..
4.2011
1. TÂN QUI ĐÔNG : Tên một làng hoa trong những làng hoa Sađec
2. “Cánh hồng đen” chỉ một người bạn thân của tác giả ở Cali
3. “Còn tiếng hát gửi người”, tên một CD ca nhạc do Duy Trác hát
3. “Thủy Mộ Quan”, một tập thơ của Viên Linh
4. “Bên con chó xù, con mèo tam thể, cây sồi già”: những hình ảnh này đã được N.T.S.T xây dựng trong bài “Ngôi nhà ở phố Bluebonnet “ (đã đi trên Gió – O), ở đây tác giả xin được lập lại.
SÀI GÒN THỜI TIẾT
Đi một quãng mưa dội tối mắt
Đến một đỗi nắng ngọt vàng mơ
Bất chợt vào con đường ướt đẫm
Lại thoát ra vùng hanh ngói khô
Này anh cái gì vừa xảy ra
Như nhấn chìm, như vùi như lấp
Một ngày ta trụ lại sống qua
Cho đến khi mặt trời vỡ sụp
Trái tim hồng lánh cư tháp đôi
Khát vọng người trong cơn tối trời
Như lốc xoáy trời như động đất
Cuốn cuốn lên lắc xô phận người
Đêm sâu sinh linh vật vã mộng
Cư dân nghìn tên gọi khác nhau
Các vua mới, các đại gia mới
Quét sạch người hiền giạt những đâu
Làm mưa, hãy là mưa tắm phố
Làm gió, hãy là gió nam non
Dỗi hờn là thời tiết Sàigòn
Nắng mưa chạnh lòng đôi gót đỏ
Ta sống quên quên từng bước nhỏ
Rớt hoang tàn ký ức hư hao
Rớt gió mưa xưa lạnh chiêm bao
Trời động nhẹ cho ta sống sót.
2007 Mùa bão lũ
Tháp đôi = tháp đôi của nhà thờ Đức Bà, Quận 1, Sài Gòn
THI SĨ VÀ CON CÁ LA HÁN
Trang thơ đậm trực ngôn
không hé lộ ẩn ý
cứ cho là trực ngôn
như con cá la hán bơi trong truyền thuyết
hai câu thơ hai bên hông
một mình lượn lượn trong hồi tưởng
hàng chữ vặn vẹo nét cổ tự
hồ nước trống trơ
con cá lệ ràn, đồi trán u sầu
thả nỗi hẩm hiu rất đẹp đời mình
vào đôi mắt cũng rất đẹp nhà thơ
Hoa tươi trên bàn, tranh ngọc trên vách
sách quý trong tủ
phố thị lễ hội là lượt giai nhân
không một âm bản
ông bèn ngắm con cá tung tăng
nhìn mà không thấy.
Thời gian đóng băng
ai biết được là bao lâu trong thần trí ngưng tụ
bốn mắt không rời giao thoa
họ nói với nhau đều gì
nửa khối nước tù có khiến con cá quên dòng Amazon
cái bàn con ngồi mỏi xương có làm mỏi giấy bút
văn chương
Có trì lơi nhịp đập trái tim đau một thời u sử….
Một pho tượng đen tham thiền
một vệt ngũ sắc quẫy lượn
nghe ngày trôi vỗ sóng quê hương.
* Cá la hán : Cá kiểng, đầu nỗi u, u càng to càng quí, dọc hai bên hông có hai hàng “chữ” như chữ cổ,
vẩy lấp lánh màu, có nguồn gốc ở sông Amazon.
ĐẠI LỘ
Những cung đời thử vận
Người người đổ tới
Cơn mê điên biết chọn góc trời nào
Bèn u cư dưới tán lá cổ thụ đại lộ
Sáng tinh tươi ngước thấy
Giấc mơ dài còn treo trên đó
Xanh lục vòm cây vẫn đầm đìa mộng
Đêm tịch lặng ngó sao trời thả ước bay lên.
Ngày khổ ải nhìn đám lá me li ti phận người
Thất tán bay
Thất tán rụng
Những cánh hoa dầu khô kè gió đi nghiêng.
Ngày hiểm ác giương vuốt vồ đồng loại
Rồi có một ngày
Đất trời không động đậy
Con chim quẹt mỏ mổ ảo ảnh
Con cá thất thần đớp trăng lu
Cũng có một ngày thiên địa dậy hương
Con sâu đo đo được sức trời hóa bướm
Mảnh sành vỡ thụ khí càn khôn hóa kim cương.
Trò chơi cũ kết thúc
Người mới đến bày trò chơi khác
Hứa hẹn huy hoàng khốc liêt hơn.
Nguyễn Thùy Song Thanh
tên thật Nguyễn Bạch Tuyết
Sinh tại Sađec
Sống tại Sài gòn
Học tiểu học, trung học, đại học tại Sàigòn
Cử nhân Anh Văn
Dạy học các trường trung học công lập và các trung tâm ngoại ngữ. Nghỉ dạy hẳn từ tháng 9.2011
Có thơ đăng từ năm 1959 trên các tạp chí : Bách Khoa, Hiện đại, Nghệ thuật…
Sau 1975 :
- Ngưng sáng tác hơn 25 năm
- Xb Hừng Đông Sau Rừng (thơ) năm 2003
- Sẽ in Ngọc Đông Yêu Dấu (thơ)
http://www.gio-o.com/NguyenThuySongThanh.html
© gio-o.com 2011