photo: nguyễn man nhiên




Nguyễn Thùy Song Thanh
 


bài đồng dao 1

QUA CẦU B̀NH MINH

 

Tôi qua cầu b́nh minh

Thấy người đó. Mới tinh

Tóc nối tia mặt trời

Miệng hé đôi vành nguyệt

Răng sữa vô ưu mọc

Răng sâu mục kư ức

Răng khôn buồn lao đao.

Chờ răng thơ đủ mặt

Cùng hát bài đồng dao.

 

 

bài đồng dao 2

MỘT TRĂM LẺ MỘT

 

Ở hồ Trường Sơn

Không phải Động Đ́nh

Khi hừng đông vừa đủ lộng lẫy trên mặt nước biếc

Trên rặng núi hùng vĩ chập chùng

Trên những đám mây trầm măc phương đông           

Cái trứng đầu tiên đă nở

 

Khi hoàng hôn đến

Mặt trời lầm lũi đi về phía cổng đêm

Thả xuống bao la ánh vàng hổ phách

Cái trứng thứ một trăm đă nở

Một trăm con người anh em

 

Bà Âu Cơ rạng rỡ hạnh phúc đứng lên

Chợt thấy bên đôi bàn chân yếu lả của ḿnh

Cái trứng thứ một trăm lẻ một

Trong chiếc bọc

Vẫn chưa nở

 

Ngài Lạc Long Quân buồn bă

Chôn cái trứng ung dưới lớp đất hồng

Nắng chiều c̣n vương

Vàng hổ phách.

 

Hơn bốn ngàn năm sau

Mấy ngàn cơn mưa lũ cuốn qua

Cái trứng bỗng lộ

C̣n phủ mờ bụi đỏ

Bỗng nở

 

Nở ra tôi.

 

Tưởng là cái trứng ung

Hồ và núi và mây và đất và nắng

Không ngờ Thượng đế đă giam linh hồn tôi

Vào cơi trứng

Bằn bặt cơn mê giữa đất trời

Bằn bặt thời gian lạnh lùng trôi

 

Không được cha cơng lên rừng

Không được mẹ bế xuống biển

Tôi là đứa con út côi cút

Là đứa em út côi cút

Ở b́nh nguyên

Thương nhớ khôn nguôi anh chị trên rừng xanh

núi biếc

Ở cao nguyên

Thương nhớ khôn nguôi anh chị dưới đồng cạn sông sâu

Và ngàn năm sau nữa

C̣n nhớ thương vàng hổ phách.

 

nguyễn thùy song thanh

2002

© gio-o.com 2014