Nguyễn Thị Lệ -Liễu
Trôi Qua
tản mạn
Hạ. Thu. Đông. Xuân. Bốn
mùa trôi qua. Thời gian trôi qua. Cơn
băo trôi qua. Thành phố c̣n lại. Mọi sinh hoạt vẫn tiếp tục. Cuộc đời vẫn trôi. Cuộc
sống vẫn tiếp diễn. Life goes on. Buồn lo ǵ th́ vẫn phải tiếp tục sống,
tiếp tục thở, tiếp tục đi làm-ăn-uống-ngủ...Trái
đất vẫn xoay, xoay nhanh hơn một tí, tôi đọc
ở đâu đó như thế.
Đường xa lộ
I-45 hướng Nam dẫn đến Galveston Island. Galveston, oh, Galveston...
Tôi quen thuộc với cái tên Galveston trước khi dọn
đến thành phố Houston, trước khi đặt
chân đến nước Mỹ. Một cô bạn của
tôi vẫn thường nghêu ngao bài hát này của Glen Campbel
thời c̣n học Trung Học. www.youtube.com/GlenCampbell-Galveston
. Houston không có biển, nhưng có thành phố chị em
Galveston là phố nhỏ nằm trên đảo, biển bao
bọc chung quanh, muốn đi tắm
hay câu cá câu cua chỉ cần lái xe khoảng trên dưới
một tiếng đồng hồ là đến, tùy theo nhà ở
nơi nào trong thành phố Houston. Nước
không xanh lắm, cát không trắng lắm nhưng nước
ấm chưa từng có ở bất kỳ một biển
nào tôi đă tắm qua. Tôi thường hay quảng cáo
như thế với bạn bè bà con về biển Galveston.
Thành phố lại có con phố cổ, The Strand, với những
cửa tiệm có hàng hiên cao rộng, có vỉa hè phải
leo lên mấy bậc tam cấp như trong những phim ciné
cũ, có xe điện (trolley) chạy ṿng quanh, băng ngang
những nhà băng, văn pḥng luật sư, tiệm tạp
hóa (general store)...xây từ những năm cuối 1800’s. Mỗi
khi đi lang thang ở đây, tôi vẫn
h́nh dung đến các chàng cao-bồi mặc áo khoác đen
dài phết gót (duster) mang ủng da ḅ đi lộp cộp.
]
]
]
]
Trong khi Houston đă trở
lại sinh hoạt b́nh thường, nhà cửa phố xá
đă được sửa chữa như thể băo Ike chẳng
hề đi ngang qua, th́ thành phố Galveston vẫn c̣n mang
nét tiêu điều. Nhiều dân cư bỏ
phố ra đi chẳng màng quay trở lại. Hai bên đường dẫn vào thành phố đă
mất đi những bụi trúc đào hoa trắng, hoa hồng
rực rỡ trong nắng, thay vào đó là hai hàng trúc đào
con con vừa được trồng lên. Vài chiếc du thuyền bị bỏ rơi vẫn
c̣n nằm nghiêng ngả trên các băi cơ, chủ nhân của chúng
đă không màng kéo chúng trở về băi đậu sau khi cuồng
phong đă mang chúng đến đây. Một
số những ngôi nhà tróc mái, gẫy cột vẫn c̣n
đứng trơ trọi, u sầu. Nước
thủy triều đă kéo đi cát trắng mịn màng của
các băi tắm, chừa lại băi cát màu nâu ướt át.
Các cửa tiệm bán tặng phẩm du lịch dọc theo bờ đê (seawall) chỉ c̣n lại mấy
cái cọc gỗ chơng chơ. Cái cầu đứng
câu cá (fishing pier) bị gẫy ra nhiều đoạn.
Ai (?) mang chiếc xe truck đỏ bỏ
nằm kẹt giữa những đoạn bê-tông? Khách
sạn Flagship nằm nổi trên biển một thời lừng
danh nay hoang tàn với những bức tường đổ
bể và không lối vào v́ “entrance” và “exit” đă bị băo tố
phá hủy. Một nhà hàng nằm sát mặt nước chỉ
c̣n lại cái mái và những ô cửa sổ. Bên trong là một
dăy bồn cầu nằm san sát, một bên của nam, một
bên của nữ, bức tường ngăn đôi đă
được gió mang đi phương nào. Trên bức
tường trước cửa, h́nh vẽ cô gái mang mặt
nạ Mardi Gras vẫn cứ tươi cười chào
đón khách, không biết rằng dưới chân ḿnh chỉ
c̣n trơ trọi cái nền nhà và mấy cái cột loang lỗ.
Một cửa tiệm khác nằm chênh chếch,
mặt tiền c̣n dính vào vỉa hè, mặt sau sụp xuống
băi cát. Tôi tḥ đầu vào lỗ hổng
ṭ ṃ nh́n. Trong ánh sáng lờ mờ, một người
đàn ông râu tóc rậm rạp đang ngồi mơ màng phả
khói thuốc lá trên cái sofa kê chênh vênh. Những căn nhà
đổ nát hoang phế chưa được kéo đi,
là nơi tạm trú lư tưởng cho những kẻ không
nhà, ít ra là qua những đêm đông giá lạnh.
Chồng tôi dừng xe ven đường. Một căn nhà bỏ
hoang đứng trên những cái cột, mái và tường
đă bị gió cuốn đi, từ ngoài đường
nh́n vào có thể thấy hai căn pḥng chung
vách. Giường tủ, ti-vi, tủ lạnh, bàn ghế mọi
thứ c̣n y nguyên, mốc meo v́ ẩm
ướt sau khi mưa băo, trông giống như một ngôi
nhà đồ chơi bị bỏ lăn lóc.
]
]
]
]
]
]
]
Buổi sớm, biển
vắng người. Gió lạnh thổi phần
phật áo và tóc. Mặt nước êm ả, những
gợn sóng lần lượt thả vào bờ bọt sóng
trắng lăn tăn. Bầy
chim hải âu thản nhiên rỉa lông cánh trong vũng nước
đọng. Biển là người chồng vũ phu
mau quên, lúc thịnh nộ dữ tợn, khi hiền lành dịu
dàng, mấy tháng trước đây đă mang sóng và gió về
phá hủy thành phố, giờ này th́ lặng lờ êm ả.
Mọi chuyện sẽ trôi qua. Tôi nghĩ đến cú
điện thoại vừa nhận được sáng nay
trên đường đi. Vừa buồn vừa
vui. Buồn nhiều hơn vui. Một
căn bệnh vừa được t́m ra nhưng chưa
có thuốc chữa. Một tài hoa bỗng trở
nên bất lực. Một thương
yêu đầy nhẫn nại và hy sinh. Life goes on. Người đàn ông khuân những mảnh gỗ
mục bỏ vào đống rác trước nhà. Ông ta
đang dọn dẹp sửa chữa lại căn nhà bị
băo tàn phá. Một đôi vợ chồng è ạch khiêng cái
sô-pha ẩm mốc bỏ ra lề đường chờ xe rác đến đổ. Một
bà cụ da đen lom khom nhặt nhạnh những cành cây gẫy
rụng quanh vườn. Đă sáu tháng sau cơn băo
Ike, người dân địa phương nay vẫn c̣n dọn
dẹp. C̣n bao lâu nữa thành phố mới trở
lại được như cũ?
]
Nhiều người
đoán sẽ không có lễ hội Mardi Gras
năm nay. Bà thị trưởng thành phố lên ti-vi tuyên bố
Galveston vẫn sẽ ăn mừng Mardi Gras như mọi
năm, với diễn hành và xe hoa, với dạ tiệc và
âm nhạc. Galveston đang cố gắng phục
hồi. Galveston kinh tế kiệt quệ.
Galveston kêu gọi dân cư trở về.
Galveston cần đóng góp tài chánh từ du
khách. Giọng nói và khuôn mặt bà mệt
mỏi.
Và du khách đă hưởng
ứng lời kêu gọi của bà thị trưởng
thành phố Galveston. Xe nối đuôi xe
chạy vào thành phố. Xe cảnh sát rải rác khắp chặng
đường xa lộ I-45 South chờ hụ c̣i chớp
đèn những anh chị có thói quen nhấn ga quá tốc
độ. Người ta ùn ùn đổ xô ra biển,
người ta lũ lượt bước
vào cổng chào du khách với biểu ngữ Mardi Gras ở
đầu phố Strand. Từ xa đă nghe được
tiếng trống th́nh th́nh rộn ràng vang lại. Mùi thức
ăn thơm lừng bốc ra từ mấy quầy hàng
được bày ra ở các góc đường, thịt nướng, đùi gà tây, xúc
xích, nacho ḍn phủ phó-mát nấu chảy vàng ngậy. Bia và rượu đổ đầy các ly
cao như cái ống. Mấy giờ th́ có xe
hoa diễn hành thưa ông? Chồng tôi hỏi những
người đàn ông da đen đang mang các khung gỗ chặn
đường ngăn xe cộ lưu
thông qua phố cổ. Sáu giờ rưởi, xe hoa diễn
hành bắt đầu lúc sáu giờ
rưởi, người đàn ông đi cuối cùng ân cần
trả lời. Ông bà có thể đứng bất kỳ
nơi nào trong phố Strand cũng thấy xe
hoa. Ông ta mặc bộ đồ áo-liền-quần
một mảnh (jumpsuit) màu cam, có in chữ “City of Galveston”.
Trái ngược với những anh chàng Thế-Hệ-Y
mặc quần tuột đáy ḷi mông đi nghênh nghênh ngang
ngang mặt mày bậm trợn, khuôn mặt ông ta hiền
lành nhưng phảng phất nét u buồn, chịu đựng
của một người mang gốc nguồn nô lệ.
Một con chim Mockingbird nằm chết trên vỉa hè. Những Tom Robinson trong phố cổ Galveston.
Tôi nghĩ đến ngày tuyên thệ nhậm
chức của vị Tổng Thống Mỹ nửa-da-đen,
chắc hẳn những người đàn ông này đă vui
sướng biết chừng nào. Chồng tôi, người
tỵ nạn da vàng, nói lời cám ơn với người
con cháu nô lệ da đen, Cám ơn ông._ Nào, không có
chi, chúc ông bà có một buổi tối vui vẻ.
]
]
]
]
]
Đám đông tụ
tập ở hai đầu phố, nơi có âm nhạc nhộn
nhịp và các nhà hàng có lầu. Nhiều người đứng
ở balcon tay cầm ly rượu, tay
kia cầm những dây chuỗi màu sắc, ném xuống. Đám đông đứng ở bên dưới ngẩng
cổ reo ḥ, phóng người lên tranh nhau chụp. Những
xâu chuỗi Mardi Gras đủ màu, vàng-bạc-đỏ-xanh-tím-hồng-xanh
lá cây... được tung lên, thảy xuống,
tṛng vào cổ con gái-con trai-đàn ông-đàn bà-người
già-con nít. Nhiều cánh tay đưa lên. Những cái cổ ngẩng lên. Một
số người mang mặt nạ, một số người
đội mũ, quàng khăn. Nhiều người vừa
nhún nhẩy vừa uống bia. Mọi
người đều lắc lư theo
điệu nhạc bập bùng. Nhạc của thập niên
70, 80 nghe thật quen tai, có thể
được bảo trợ bởi một đài phát
thanh Oldies nào đó. Người ta tản bộ ngược
xuôi đầy con đường chính của phố. Tôi
ghé vào một tiệm bán quần áo mua một cái mũ hề
(Jester’s cap) có lục lạc kêu leng keng theo
mỗi bước đi, góp phần ủng hộ kinh tế
Galveston, vừa đội lên đầu tôi vừa nói
đùa với chồng tôi. Vậy th́ ủng hộ thêm
hai chai bia cho hào hứng. Chồng tôi dừng lại nơi cái quầy bán
nước dă chiến được bầy trước
một cửa tiệm mở rộng cửa, bên trong c̣n ngổn
ngang gỗ ván và dụng cụ. Tiệm
vẫn c̣n chưa sửa chữa xong.
Mặt trời đă
xuống sau dăy building, để lại màu rán vàng trên
đường phố. Gió biển bắt đầu thổi
lạnh hai tai. Càng về
chiều, người tụ tập càng đông, tiếng
reo ḥ càng huyên náo. Những dây chuỗi vẫn
được tiếp tục ném. Những
chùm chuỗi rực rỡ bắt đầu chĩu nặng
trên cổ. Ḍng người vẫn tiếp
tục đổ vào The Strand. Shake shake shake, shake your
booties...Men cồn từ những chai bia,
ly rượu đă bắt đầu ngấm vào máu. Người ta cười nói nhiều hơn, reo
ḥ lớn hơn, nhún nhẫy dữ tợn hơn. Nhạc vẫn cứ bập bùng. Vài chàng
thanh niên trẻ công kênh các cô gái trên cổ,
lắc lư. Vài cô gái uốn éo man dại,
thỉnh thoảng kéo áo lên để đổi lấy sợi
dây chuỗi màu. Đổi một sợi
chuỗi vài đồng bạc để được
xem bộ ngực trần. Giá bèo ai cũng
ham, cả hai bên cùng lời. Một anh
chàng đứng cạnh tôi chạy lại quầy bán dây
mua một chùm chuỗi đủ màu. Một
sợi một phát. Cô nào đi ngang anh cũng
dụ khị, vậy mà cũng thành công. Nơi tôi đứng đám đông tụ lại
đông hơn. Cả một đám người ai nấy
đều ngẩng cổ giơ hai tay
lên trời, lắc lư theo điệu nhạc. Cảnh tượng thật buồn cười
và thích thú. We are family...
]
]
]
]
]
]
]
Phải mất một
lúc lâu cảnh sát mới đẩy được đám
đông người vào hai bên vỉa hè, sau các khung gỗ chặn
đường. Hai chiếc mô-tô cảnh sát chạy
duyệt thêm một lần nữa. Đoàn xe
hoa chăng đèn sáng rực rỡ từ từ tiến
vào phố Strand. Những sợi dây chuỗi đủ màu lại
được tung ra từ những
người mặc dạ phục đứng trên các xe hoa.
Mặt đường lúc này đă phủ
đầy dây chuỗi màu sắc. Xen kẽ giữa những
xe hoa là những đội vũ (drill
team) và các đội quân nhạc diễn hành từ các
trường trung học (school marching band). Hầu
hết là học sinh da đen. Họ đi diễn
hành kiểu nhún nhẩy theo điệu
nhạc, nhún nhẩy theo vũ điệu Châu Phi. Ánh đèn vàng đổ bóng họ xuống mặt
đường. Chân dài mang vớ bóng.
Mông tṛn lắc lư theo tiếng kèn tiếng
trống rộn ră. Những cô cậu học
sinh này đang góp phần làm sống lại thành phố
Galveston. Tiếng reo ḥ vỗ tay
huyên náo. Không ai nhớ là màn đêm đă buông
xuống từ lâu và gió lạnh đang thấm qua lần
áo.
Biển. Băo.
Phố. Lễ Hội. Đêm
rồi sẽ trôi qua. Sáng mai trời sẽ
nắng ấm.
Lệ-Liễu
(3-20-09)
http://www.gio-o.com/NguyenThiLeLieu.html
© gio-o.com 2011