NGUYỄN THỊ LỆ-LIỄU
Tôi giật ḿnh thức dậy, ngơ ngác không biết ḿnh đang ngủ ở đâu, Cái Bè hay Vĩnh Long? Căn pḥng tối, ánh sáng lờ mờ ban mai xuyên qua khe hở của bức mành rọi lên những con c̣ con hạc lơ lửng trên tường. Phải mất hết mấy phút tôi mới định thần được ḿnh đang nằm trong pḥng ngủ của nhà ḿnh, và mấy con c̣ con hạc ấy là những tấm ảnh do tôi chụp cách đây vài năm.
Như một giấc mơ, tôi rời Việt Nam.
Như một giấc mơ, tôi trở về Việt Nam.
Ba tuần lễ sau ba mươi hai năm, tôi lại rời Việt Nam một lần nữa.
Hăy Đi Cùng Tôi...
18-3-2007_ Hạ Long:
...Con rồng giáng thế, quẫy mạnh đuôi làm vỡ vụn ngọn núi thành hơn 3000 cái đảo nhỏ. Đó là huyền thoại về Hạ Long...
Chúng tôi đến Hạ Long vào một ngày trông cũng rất là...huyền thoại, v́ mưa cứ rơi lất phất, từ Hà Nội và cho suốt chặng đường. Bầu trời lúc nào cũng xam xám, âm u. Trời càng lúc càng thêm lạnh. Tôi mặc vào người tất cả áo được mang theo, cái áo velour có mũ, cái áo jacket jean, và chùng ra ngoài cái áo anorak có mũ để ngăn mưa gió.
Sương mù phủ kín những ngọn đảo nhỏ ở xa xa, trông thật yên lành. Tuy nhiên, quang cảnh tại bến tàu th́ lại rất xô bồ, hỗn độn. Xe buưt hợp đồng, xe hơi nhỏ, xe ô-tô lớn 7 chỗ, dừng lại đổ xuống từng đoàn du khách, đa số là người ngoại quốc. Họ đứng ngồi lổm nhổm, người đeo ba-lô, kẻ kéo va-li, người khác khệ nệ khiêng bao bị. Ai nấy đều có nét mặt háo hức, hoan hỉ, nói cười huyên náo. Một thanh niên nhỏ thó, trông như người làm việc trong khách sạn, oằn người khuân trên lưng một túi lớn, đựng đầy khăn lông và khăn trải giường. Những chiếc tàu gỗ có đầu rồng, sơn nhiều màu khác nhau, đậu san sát thành hàng hàng lớp lớp. Những chiếc tàu có h́nh chữ nhật. Chúng tôi phải leo qua hai, ba chiếc mới vào được chiếc tàu của ḿnh. Đứng ở cuối tàu là một người đàn ông và hai người đàn bà, có vẻ như là chủ tàu, nh́n chúng tôi bằng cặp mắt không mấy thân thiện. Không cảm thấy thoải mái, tôi bỏ hai cô em chồng ngồi lại trong tàu, đi men theo thành tàu leo lên boong. Chồng tôi và hai người em trai đă đứng trên đó, hút thuốc và chụp h́nh. Một đoàn du khách vừa trở về sau một đêm ngủ tại đảo; mang ba-lô, hành lư, từng người một chậm răi và lặng lẽ băng ngang tàu của chúng tôi để lên bờ.
Chiếc thuyền gỗ nâu có đầu rồng vàng rẽ nước tiến ra cửa vịnh. Những ḥn đảo nhỏ đứng mờ mờ trong mưa và sương. Chiếc ghe nhỏ chở đầy trái cây ở đâu bỗng xuất hiện, bám sát vào mạn thuyền. Đứa bé gái cầm nải chuối và vài trái mận tḥ tay vào khung cửa sổ mời khách. Mưa lấm tấm ướt mái tóc và khuôn mặt nhỏ, ướt cả đôi mắt đen thơ ngây mệt mỏi. Bán xong, chiếc ghe tách khỏi thuyền và cập vào một thuyền chở du khách khác. Mưa rơi. Những hạt mưa đụng vào mặt nước làm thành những ṿng tṛn nhỏ, rồi lan rộng móc vào nhau thành một ṿng lớn. Mặt nước màu xanh lá cây, những ngọn núi đá vôi màu trắng bao phủ bởi cây cối thẫm màu trong nền trời xám ngoẹt khiến Hạ Long trông giống như một bức tranh sơn thủy nào đó. Những chiếc tàu chở du khách, những chiếc ghe nhỏ chở trái cây, vài cái phà dài chở than, như những màu sắc tô điểm thêm cho bức tranh do tạo hóa xếp đặt. Chỉ tiếc là những chiếc buồm trắng đặc biệt của vịnh Hạ Long nay không c̣n nh́n thấy nữa, hầu hết là thuyền chở du khách .
Năm 938, Ngô
Quyền chiến thắng Bạch Đằng Giang.
Bốn thế
kỷ sau, Hưng Đạo Vương lại lợi
dụng thủy triều và dùng cọc nhọn khiến quân
Nguyên thua trận cũng ở sông Bạch Đằng.
Người dân địa phương đồn rằng hang Đầu Gỗ là nơi dùng để dấu vũ khí và các cọc nhọn nầy. Chúng tôi được đưa đến thăm động Đầu Gỗ và động Sửng Sốt. Đây là các hang động nằm trong các đảo lớn. Băng qua cây cầu nhỏ và leo hết những bậc tam cấp trơn trượt v́ mưa, chúng tôi bước vào trong động. Những cḥm thạch nhũ từ trần tḥng xuống, những cụm thạch nhũ từ đất mọc lên, làm thành những lối đi quanh co và h́nh thù xinh đẹp. Tôi chụp h́nh một chùm đá có những đường cong song song nhau như thân h́nh của các thiếu nữ. Diện tích bên trong hang rộng lớn, lớn hơn vài thạch động ở Texas chúng tôi đă viếng thăm. Chỉ khác là thạch nhũ ở hang động Texas c̣n sống nên vẫn giữ được vẻ trong trẻo óng ả của nó, nhưng thạch nhũ ở Sửng Sốt và Đầu Gỗ đă bị chết từ lâu nên đă đổi màu đen, nâu và không c̣n nét lóng lánh nữa tuy cách cấu tạo của đá th́ lại rất ngoạn mục. Có lẽ v́ đá đă chết nên không khí nơi đây không được mát mẻ như tôi nghĩ. Ngang một hốc tối của hang động, tôi nghe tiếng kêu rít và tiếng đập cánh sột soạt của bầy dơi. Sợ bị dơi cắn lây bệnh dại, chúng tôi vội vă rời khỏi động
Ra khỏi cửa động là băi cát trải dài bên dưới và những ḥn đảo lổm nhổm nổi lên giữa vùng nước xanh. H́nh ảnh thật hữu t́nh nếu không chú ư đến những đám rác lềnh bềnh nổi trên mặt nước. Và biết đâu, lẫn lộn giữa khung cảnh hữu t́nh, giữa những người dân Hạ Long cần mẫn, hiền lành là những phường đạo tặc, thảo khấu!
NGUYỄN THỊ LỆ-LIỄU
kỳ tới: Sapa
(viết xong ngày 20-5-2007, kỷ niệm chuyến trở về thăm VN sau ba mươi hai năm xa ĺa.
Tặng Bố Mạnh, Hương-Thành, Giác-Trang, Trinh-Thân, chị Trang, anh Khánh, Việt-Ngọc, anh chị Lan-Lợi, Kim Anh- anh Lân, cháu Bảo, cô Ḥa, và gia đ́nh chú Bảo.)
* trắng ôm gối mộng...thơ Ngu Yên
* quét cả phố phường...nhạc Trịnh Công Sơn
* thơ: tức cảnh sinh t́nh của tác giả
© 2007 gio-o