NGUYỄN THỊ LỆ-LIỄU
Tôi giật ḿnh thức dậy, ngơ ngác không biết ḿnh đang ngủ ở đâu, Cái Bè hay Vĩnh Long? Căn pḥng tối, ánh sáng lờ mờ ban mai xuyên qua khe hở của bức mành rọi lên những con c̣ con hạc lơ lửng trên tường. Phải mất hết mấy phút tôi mới định thần được ḿnh đang nằm trong pḥng ngủ của nhà ḿnh, và mấy con c̣ con hạc ấy là những tấm ảnh do tôi chụp cách đây vài năm.
Như một giấc mơ, tôi rời Việt Nam.
Như một giấc mơ, tôi trở về Việt Nam.
Ba tuần lễ sau ba mươi hai năm, tôi lại rời Việt Nam một lần nữa.
Hăy Đi Cùng Tôi...
Đoạn Kết:
Ba tuần lễ đă trôi qua, đă đến ngày trở về. Trở về hay ra đi? Only a few days left in Vietnam, make the most of it before you come back home (chỉ c̣n lại mấy ngày nữa ở Việt Nam thôi, bố mẹ đi chơi cho đă trước khi trở về nhà), con trai tôi gửi email. Home. Tôi sinh ra ở đất nước này nhưng nhà của tôi lại ở bên kia bờ đại dương. Chúng tôi trở về, làm một chuyến xuyên Việt, thăm lại những nơi chốn cũ, đến những nơi chốn lạ. Những nơi chốn đă gây cho tôi nhiều xúc động. Những con người đă tạo cho tôi nhiều thương cảm. Chúng tôi đă không đứng được ở Mũi Cà Mau. Chúng tôi đă không lên tới Ải Nam Quan (đất Việt của người Việt mà nay đă bị chiếm bởi Trung Quốc). Nhưng chúng tôi đă đi được gần hết con đường Quốc Lộ Số Một, như trong ḷng vẫn hằng mong ước. Chúng tôi đă gặp được những người Việt Nam hiền ḥa, đă thấy được phong cảnh Việt Nam xinh đẹp, đă viếng thăm được nhiều thành phố Bắc Nam Trung. Th́ cứ coi như tâm nguyện đă gần được hoàn thành.
Đứng ở góc đường Nguyễn Huệ, Lê Lợi tôi nh́n ḍng xe cộ lũ lượt, ngược xuôi, nh́n bức tượng Bác Hồ ngồi giữa công viên, nh́n lá cờ đỏ sao vàng bay phất phới, chợt nghe như có giọt nước mắt chảy âm thầm giữa con tim. Tôi không có nhà để trở về trong thành phố này. Tôi vẫn là người Việt Nam nhưng không c̣n thuộc về đất nước này nữa. Như một buổi chiều ba mươi hai năm trước tôi ngồi ở vệ đường thành phố Little Rock, Arkansas ôm mặt khóc, thấy ḿnh tứ cố vô thân, hôm nay đứng ở giữa phố Sài G̣n tôi bỗng dưng thấy ḿnh bơ vơ như đứa trẻ mồ côi lạc loài, không cha mẹ, không anh em, không nhà cửa. Ḷng tôi xốn xang, quặn nhói. Có tiếng khóc nào không thành lời. Tôi nh́n sang chồng tôi, anh đang chụp nốt những tấm h́nh cuối cùng ở thành phố Sài G̣n. Buổi chiều đă tàn, nắng đă sắp tắt. Thôi về đi, tôi nhắc nhở anh, về khách sạn sớm c̣n thu dọn hành lư.
Buổi sáng chúng tôi ngồi ở café vỉa hè uống ly café sữa nóng cuối cùng trước khi ra phi trường. Lại những khuôn mặt nghiêm nghị. Lại những giọng nói lạnh lùng. Lại những câu hỏi khô khan. Lại những khám xét không cần thiết. Lần này, phi trường tặc là một cô gái mặc áo dài yểu điệu, nói đặc giọng Bắc trầm bỗng. Chồng tôi nhét tiền vào tay. Cô đóng nắp va-li lại bảo, anh chị đi đi. Trạm cuối cùng là trạm xét giấy thông hành. Chồng tôi giành cầm cả hai quyển sổ. Tôi lơ đễnh đứng nh́n quanh. Những đoàn người xếp hàng dài, nét mặt lộ vẻ lo lắng bồn chồn, chắc sợ trễ chuyến bay. Tại sao lại phải xét giấy thông hành trước khi rời Việt Nam nhỉ, tôi tự hỏi. Đă từng đi đến nhiều quốc gia trên thế giới, chưa bao giờ tôi phải qua trạm kiểm soát giấy thông hành khi rời khỏi nước ; thường th́ passport/visa chỉ bị xét khi vào nước chứ không phải lúc ra. Tôi nh́n quanh quẩn. Một góc chéo của tờ five dollar ló ra từ bên dưới của cái computer keyboard. Một tờ giấy bạc nhét vội. Tôi cảm thấy nóng ran ở má.
Máy bay cất cánh. Tôi chỉ thấy toàn mây là mây. Thành phố bỏ lại bên dưới. Nước Việt Nam bỏ lại sau lưng. Tôi rời bỏ đất nước tôi để trở về nhà.
Máy bay đáp xuống phi trường Seattle. Lại phải xếp hàng tŕnh passport. Người đàn ông da trắng ngồi xét giấy tờ nh́n vào máy vi tính so sánh. Sau vài câu hỏi thông lệ anh trả lại sổ thông hành và nhă nhặn chúc chúng tôi thượng lộ b́nh an. Đến trạm kiểm soát an ninh, anh chàng da đen to lớn chỉ tay vào chai nước uống dở tôi mang theo bên giỏ bảo vất đi. Trong khi tôi mang chai nước đi bỏ vào thùng rác, anh chỉ vào phong kẹo chew-ing-gum trong bao chụp h́nh của chồng tôi bảo, kẹo chewinggum cũng phải vất luôn. Thấy chồng tôi loay hoay móc bao kẹo ra khỏi túi, anh phá ra cười, tao nói vậy mà mầy cũng tin hả? Anh lại cầm lấy cái khung tre tôi kè kè mang theo hỏi, cái này để bắn phải không? Và giương lên như đang bắn tên. Tất cả mọi người kiểm an ninh cùng cười. Họ không có cùng màu da như chúng tôi.
H́nh như ở Phi Trường Tân Sơn Nhất không có ai cười hoặc vui vẻ mỉm cười cả. An Nam ta cái ǵ cũng cười. Tôi đâm ra nghi ngờ câu này của cụ Trương Vĩnh Kư.
Ngồi viết những gịng chữ này, tôi nghe ti-vi đang bàn luận về những người ứng cử viên cho cuộc bầu cử sắp tới. Nước Mỹ đang sắp sửa bước vào mùa tranh cử. Họ bàn về chuyện phải thay đổi người, họ bàn về thay đổi đảng, họ bàn về thay đổi chính sách. Tôi nhớ đến những tấm biểu ngữ giăng ở nhiều nơi. Những tấm biểu ngữ màu đỏ có hoa mai vàng chữ trắng. Những tấm biểu ngữ viết “Mừng Xuân, mừng Đảng, mừng đất nước đổi mới”. Tôi đă không có mặt ở đất nước tôi trong ba mươi hai năm nay để thấy được sự thay đổi. Từ mới đến cũ. Từ cũ đến mới. Nhưng tôi ao ước được thấy đất nước tôi ngày càng thay đổi, tốt đẹp hơn, hưng thịnh hơn, văn minh hơn, tự do hơn. Để những người dân Việt cần cù được ngày thêm no đủ, để những bà cụ già không c̣n phải ngồi c̣ng lưng bên vỉa hè buôn bán, để trẻ em có thể thơ ngây đi đến trường, để những thanh niên thiếu nữ Việt Nam thông minh cần mẫn có nhiều cơ hội tiến thân.
Để cậu bé làm trong khách sạn Hồng Ngọc ở Hà Nội không c̣n ngồi chống tay mơ màng...cháu chưa được vào Sài G̣n. Nghe nói Sài G̣n vui lắm...
Và cô con gái nuôi của nhà hàng Pink Floyd ở Sapa khỏi phải ngượng ngùng, cháu chưa xuống Hà Nội bao giờ...
□ lệ-liễu
(viết xong 20-5-2007, kỷ niệm chuyến trở về thăm VN sau ba mươi hai năm xa ĺa.
Tặng Bố Mạnh, Hương-Thành, Giác-Trang, anh chị Lan-Lợi.)
* trắng ôm gối mộng...thơ Ngu Yên
* quét cả phố phường...nhạc Trịnh Công Sơn
* VC: Việt Cọng
* QLVNCH: Quân Lực Việt Nam Cọng Ḥa
* thơ: tức cảnh sinh t́nh của tác giả
* phố Phái: phố trong tranh của họa sĩ Bùi Xuân Phái
* năm cửa ô buồn hắt hiu…nhạc Phạm Đ́nh Chương
* người dân tộc, người Hmong: người dân tộc thiểu số, hay c̣n gọi là người sơn cước. Việt Nam có 53 giống dân thiểu số, Hmong là một trong những giống dân ấy, sinh sống ở miền thượng du Bắc Việt.
* đợi chờ không biết đợi chờ ai... nhạc Ngu Yên
* trường thiên tiểu thuyết “Khu Rừng Lau” của Doăn Quốc Sỹ
* đi dăm phút đă về chốn cũ... thơ Vũ Hữu Định
* ra đi bán chính thức: trong thập niên 70, nhà nước VN cho phép người có gốc Trung Hoa được rời VN, nhưng phải đóng một số vàng lượng ấn định cho tổ chức của chính quyền địa phương.
* chiều buông bên gịng sông Cửu Long... nhạc Phạm Duy
* em hăy đi cùng tôi...nhạc Trịnh Công Sơn
Hội An ,
© 2008 gio-o