NGUYỄN THỊ KH�NH MINH

 

NGUYỄN QUANG HIỆN,

NH�N DANH MỘT NGƯỜI L�M THƠ�

 

 

Trong tập thơ S�i G�n Nơi T�i Đ� Vui Chơi V� Nhỏ Lệ*, trang 31, b�i thơ �Gửi Nh� Văn John Steinbeck�, t�i đọc được những c�u thơ khiến t�i phải ghi ch�, nhủ l�ng, chắc m�nh sẽ viết được g� đ� về nh� thơ -m� m�nh đ� th�ch từ hồi sinh vi�n- n�y,

 

� nh�n danh t�i

một thanh ni�n Việt Nam b�nh thường

một người l�m thơ

cho qu� hương cho t�nh y�u cho cuộc đời

ch�o mừng �ng, John Steinbeck�

 

T�i chỉ muốn biết, nh�n danh một ch�ng thanh ni�n Việt Nam, v� nhất l� nh�n danh một người l�m thơ, ngo�i việc ch�o một nh� văn Mỹ nổi tiếng đến Việt Nam, xa hơn, nh� thơ Nguyễn Quang Hiện đ� nh�n danh tước-hiệu đẹp đẽ mu�n đời ấy, n�i g� về Qu� Hương T�nh Y�u Cuộc Đời?

 

Nội việc xếp phạm tr� T�nh Y�u ở giữa Qu� Hương v� Cuộc Đời trong c�u thơ tr�n đ� khiến t�i trực cảm, người l�m thơ gắn b� cảm x�c v�o hiện thực cuộc sống với cả � nghĩa t�m linh của n�.

 

V� t�i cũng v�o thơ Nguyễn Quang Hiện với tr�nh tự t�m linh ấy, Qu� Hương -T�nh Y�u -Cuộc Đời, theo b�n tay chỉ đường rất c� đơn n�y.

 

NH�N DANH MỘT NGƯỜI L�M THƠ CHO QU� HƯƠNG

 

Tập thơ t�i c�, l� do nh� thơ Nguyễn Xu�n Thiệp, biết t�i th�ch thơ Nguyễn Quang Hiện, n�n đ� gửi cho. Hầu hết được t�c giả viết trước 1975. C� Một Thời của b�o Văn, rất được h�m mộ bởi giới tr� thức, v� lứa sinh vi�n trẻ trung vừa bước v�o ngưỡng cửa đại học đang hồi ham chơi ham học như t�i. N�n cũng chẳng lạ, những nh� thơ, nh� văn, họa sĩ n�o xuất hiện tr�n b�o ấy th� kh�ng �t, được ch�ng t�i t�n thưởng v� ki�u h�nh đọc, thơ Nguyễn Quang Hiện l� một trong số ấy. Xin mở ngoặc, thời thơ Nguyễn Quang Hiện viết, t�i chỉ mới ở tuổi thiếu ni�n, khi t�i ngồi ch�p b�i thơ Đ�m của thơ Nguyễn Quang Hiện, t�c t�i d�i thanh xu�n. L�c n�y đang ngồi g� những chữ theo cảm x�c thơ thơ Nguyễn Quang Hiện, t�c t�i đ� chiều phai. C� lẽ được nu�i dưỡng d�i thế, m� giờ rung động ch�n muồi, theo hồi ức thanh xu�n của một người thơ, thời S�i G�n của nửa thế kỷ trước. �i S�i G�n cũng l� bầu trời thiếu nữ của t�i�

 

Đ�m, một b�i thơ rất hiện đại, theo t�i hồi ấy, v� cũng l� b�y giờ, n� mới mẻ v� to�t ra được hơi thở x� hội thời đ�, n� c� n�t ph� c�ch ngang t�ng buồn b� của tuổi trẻ bấy giờ, một tuổi trẻ vội v�ng trong một x� hội gần như bị trộn lẫn mọi gi� trị, khu�n thước cũ, trước cơn lốc chiến tranh đang từng ng�y v�y h�m đ� thị, một tuổi trẻ kh�ng thể c� một hoạch định l�u d�i về ng�y mai, n�n ở họ, c�i g� cũng tức-th�, y�u tức th� sống tức th� mơ ước tức th�, v� tất cả g�i trong một tiếng thở d�i, trong sự chờ đợi kh�ng dừng, đ� l� kh�ng kh� thơ thơ Nguyễn Quang Hiện. Người thơ ho�i vọng g� trong qu� hương ngh�n mảnh ấy, m� khiến t�i thấy như �ng đang muốn trốn chạy v� ngơ ng�c những giữa bức tường trống ho�c (kể cả niềm tin v� s�ch vở).

 

em c� c�ch n�o với lấy bầu trời

bằng c�nh tay ngắn ngủi

của c�ch mạng v� những người nằm nghỉ m�i

kẻ phản bội v� người anh h�ng c� lời gi� từ:

ch�ng ta đ� sống v� đ� chết

những � nghĩ trong đầu thật v� �ch

em ơi ch�ng ta c� hai b�n tay chấm nhau

sự sống th� tan r� từng mảnh đất sợi cỏ.

(� Nghĩ L�c Buổi S�ng, tr.11)

 

Một ng�y của người d�n đ� thị, đ� sống v� đ� chết, đ� l� một thứ hội chứng của chiến tranh. V�o c�i thời ch�ng t�i vừa lớn l�n được ngồi y�n ả dưới m�i trường, nh�n những người anh, người cha của m�nh ra chiến trận, bỏ th�n ngo�i chiến trường, với t�m trạng của một tuổi trẻ bức ph�, phản ứng lại những thế lực v� l� đang cuốn qu� hương v�o kh�i lửa, v� c� phải, c�i ng� xuống ngo�i trận địa n� cũng thảm bằng hơi thở hủy diệt từng ph�t gi�y trong cảnh th�c thủ của kẻ ở hậu phương, khi � thức ra những c�i chết như những � gạch vu�ng h� phố?

 

� cho nhau những ph�t gi�y tiếc nuối

cho nhau con đường về c�c người v� tư

cho nhau nỗi chết trong quầng mắt�

(Cho Nhau, tr.53)

 

� c�c nẻo đường chật những gươm đao

người mẹ kh�c con về b�nh y�n

bước lầm lũi v�o ban đ�m phủ k�n�

 

� th�i đ� đủ những lời ca ngợi sự phi thường

những người ấy đ� chết

như những � gạch vu�ng h� phố�

(Th�nh Phố Hồi Sinh, tr.45)

 

b�y giờ t�i đang nh�n qua cửa sổ

bầy l� non tự hỏi c�c anh đ� về với lời hoan h�

l�c bấy giờ t�i c�n mấy trang s�ch

những l�c ấy đang �n lại qu� khứ huy ho�ng

ph�t gi�y sau c�ng của cuộc đời bi thảm

vừa thanh tho�t

họ cởi hết quần �o la to:

t�i l� kẻ sống trần tục

cần t�n ngưỡng v� cần nước uống

c�c con ch�u h� theo:

ch�ng t�i đều ham sống

 

l�c bấy giờ t�i thấy c�c học tr� l�m b�i,

những � nghĩ của ch�ng rất đơn giản

như tiếng động cơ xe cộ băng qua rồi lịm dần

(� Nghĩ L�c Buổi S�ng, đoạn 3, tr.12)

 

Buổi s�ng m� sao kh�ng kh� u uất qu� của tiếng xao x�c bầy l� non, của tiếng xe lịm dần�, thời gian s�ng l�n chiều đi đ�m xuống c�i kiểu theo như nh� thơ thấy,

 

s�ng thứ năm đời sống tiếp diễn

c�i �m thanh đan nhau từng sợi cố gắng điều h�a�

s�ng thứ năm tỉnh dậy b�nh lặng

con đường ấy đưa tới một bi h�i kịch

tiếp nối từ ng�y trước

 

Kh� thơ v� h�nh ảnh đẩy t�i li�n tưởng, Việt Nam ng�y ấy như một s�n khấu, v� vở kịch một hồi d�i hai mươi mốt năm, từng hạt nước mắt, từng hạt m�u, từng tiếng cười, chẳng qua chỉ l� một vở bi h�i kịch, diễn vi�n thảng thốt m�nh l� con vật lạ. B�i thơ n�y, t�i thấy r� nhất c�i u buồn thất vọng v� ch�n chường của kh�ng kh� thời chiến, ăn ruỗng t�m trạng thanh ni�n bấy giờ. Đ�m rước những linh hồn tan r� của kẻ sống chăng?

 

s�ng thứ năm anh giống như một con vật lạ

đi về ph�a đ� bởi cơn giao động thời sự

người đ� chết v� người đang sống n�t mặt như nhau

c�c chiến sĩ ơi, anh chết tr�n b�n tay th� địch

hay giữa v�ng hoa tung h�

rồi th� b�ng tối kh�p đều tr�n mặt đất.

(Đ�m Rước S�ng Thứ Năm, tr.13)

 

Trong loạt b�i tạm xếp v�o thơ cho Qu� Hương, theo t�i ti�u biểu nhất l� b�i, Gửi Nh� Văn John Steinbeck, như t�i đ� tr�ch ở đoạn đầu. B�i thơ l� một l�n �n kẻ g�y ra chiến tranh, n�i chung tr�n tr�i đất n�y, kh�ng ri�ng g� cuộc chiến Việt Nam, bởi đ�y cũng c� thể l� tiếng n�i h�m nay của người d�n Iraq, Syria, Lybia�, tiếng n�i chung của nạn nh�n những nước b� mọn,

 

� nơi sức mạnh quyết chiếm ưu thế

nơi thuốc nổ lửa đỏ

nước mắt m�u mồ h�i v� �m mưu đan nhau dầy đặc

nơi cũng đầy những bản anh h�ng ca

giữa �nh s�ng ban ng�y hay trong b�ng tối

t�i xin n�i Việt Nam c� nhiều sự thật

kh�ng thể hiểu

v� lẽ phải

xin t�m khắp nơi tr�n giải đất n�y

t�m trong th�nh phố đ�ng d�n

hay nơi đồng lầy hoang vắng

c� thể n� ở trong trận đ�nh sặc m�u trong s�u

c� thể n� ở trong buổi oanh k�ch

trại tập trung của địch

� c� thể lẽ phải ở giữa ch�ng ta

nhưng kh�ng c�ng nhau thấy được.

 

� hoan h� sự viếng thăm của John Steinbeck sang Việt Nam

d� như một kh�ch du thừa th� giờ

đi ngắm c�c kỳ quan tr�n thế giới

t�i xin giới thiệu th�m một lần

Việt Nam l� một kỳ quan

của chịu đựng khổ đau

v� bất khuất

(Gửi Nh� Văn John Steinbeck, tr.30-34)

 

S�ng đạn đ� im hơi tr�n qu� hương ch�ng ta bốn mươi năm, nhưng trong t�m hồn người Việt Nam vẫn sờ sờ vết sẹo, c�o l�n c�n thốn. Một cuộc chiến m� cả hai b�n d�ng s�ng Bến Hải muốn đi t�m một lẽ phải v� sự thật cho những hy sinh của chiến sĩ th� đều ngậm ng�i cười x�t. Người sống th� vẫn phải tiếp tục sống, v� phải trả một c�i nợ lương t�m -c�i chết n�o cho qu� hương cũng phải được ghi ơn-. Đ� l� Sự, Thật nhất. Lẽ, Phải nhất, v� n� thuộc về lương t�m, về t�nh thiện của con người. V� nếu bạn muốn t�m biết về x� hội v� nếp sống, c�ng suy nghĩ của tầng lớp thanh ni�n tr� thức thời chiến, th� thơ thơ Nguyễn Quang Hiện l� một lời trung thực n�i với bạn về họ, một thế hệ thanh ni�n đầy l� tưởng, biết phản kh�ng, v� cũng kh�ng thiếu trữ t�nh, mơ mộng. Tất cả, những n�t rất đẹp, rất buồn, rất mất m�t của thế hệ n�y. Xin cảm ơn thơ Nguyễn Quang Hiện đ� viết, nh�n danh người l�m thơ cho qu� hương�

 

T�i c�n muốn nhắc đến một b�i thơ nữa ở đ�y, Sự Anh H�ng Của Những Người Đang Sống, nếu đ�ng như t�i cảm thấy l� n� được viết tr�n bước ch�n của người t� v�o trại tập trung, th� đ� l� hơi thở tiếp nối sau cuộc chiến, phải vậy kh�ng, thưa t�c giả?

 

rất c� thể ch�ng sẽ nhả đạn nhưng ch�ng ta kh�ng hề sợ� tim ch�ng ta c�ng một nhịp, kh�ng khi n�o mọi tr�i tim c�ng ngừng đập� c� phải h�m qua ấy từng đo�n người lạnh l�ng bước v�o cửa ngục, tiếng lời ca ấu thơ c�n vẳng trong l�ng�

V� v�, � lệ đ� nhỏ v� t�nh thương y�u rộng lớn, n�n họ c�n niềm lạc quan để sống s�t, tin M�a Xu�n Ng�y Mai v� �nh S�ng (tr. 26-27), � người người nh�n nhau muốn n�i / rồi �m nhau kh�c thiết tha / hoan h� �nh s�ng ban ng�y / ch�ng t�i đ� nh�n thấy mặt nhau qua đ�m d�i tăm tối� (tr.49)

 

NH�N DANH MỘT NGƯỜI L�M THƠ CHO T�NH Y�U,

 

Một l�c n�o đ� của hơn bốn mươi năm về trước, c� sinh vi�n Luật những năm 72, 73, l� t�i đ�y, đ� xao l�ng học b�i, ngồi ch�p b�i thơ Đ�m của thơ Nguyễn Quang Hiện v�o một tờ giấy m�u hồng lấy t�nh cờ từ một b�a s�ch. Từ ấy, nhớ m�i c�i h�nh ảnh �nh sao, �nh đ�n như �nh mắt của c� g�i đi về ng� tối / cuộc đời chảy mi�n man qua mắt n�ng bằng nhiều mầu rực rỡ..., thật kh�ng g� thanh xu�n cho bằng tiếng cuộc đời rực rỡ chảy mi�n man qua �nh mắt!

 

Lồng v�o kh�ng kh� qu� trữ t�nh của Đ�m ấy l� nhịp buồn v� xa của bước ch�n anh trở về tr�n con đường thẫm, v� như l� họ xa nhau, v� trong nỗi tan t�c của l� c�y cứ dần l�a th�n thể họ đ� th�nh chim du mục bay đi �m tr�i tim lửa đỏ (qu� hương?), v� hẹn h�, � bao giờ ch�ng ta trở lại nhỉ em h�y h�t b�i t�nh ca h�m qua� H�m qua l� h�m n�o, l� giấc mơ chăng. N�n Đ�m vừa hiện thực vừa si�u thực. N�n Đ�m t�n kỳ. Đ�m l� hơi thở bấp b�nh của cuộc sống tức-th�, c�i gần nhất để nương tựa l� t�nh y�u họ đang c�, v� họ hưởng thụ trong trạng th�i như n� đ�, đang mất đi. Chữ v� h�nh ảnh của t�nh y�u quyện nhau tận l�ng mạn, tận ng�y thơ, tận cảm x�c, như lời nhạc của L� Uy�n Phương vậy.

 

� khi buổi tối lần m� trở lại mặt đường, mọi người đều mang nặng hơi thở gi� từ�

� như thế rồi ch�ng ta sẽ đi tới đ�u,

kh�ng ai hiểu, chỉ m�nh anh hiểu sự c� mặt của những chiều im lặng�

(�m)

 

� anh phủ mặt em bằng một nh�nh hoa

ngồi b�n n�i, em h�y mỉm cười

� anh phủ mặt em bằng một nụ h�n

ngồi b�n n�i, �i em h�y kh�c!

� anh phủ mặt em bằng b�n tay anh

ngồi b�n n�i rằng, em h�y ngủ

� anh phủ th�n em bằng cả th�n anh

ngồi b�n n�i. Ch�ng ta mất hết

(Thần Thoại, trang 10)

 

V� tận mất m�t, phủ mặt em bằng chiếc khăn vu�ng� th� ch�ng vẫn tin tưởng v�o điều đẹp đẽ nhất: Em. M� ch�ng đ� gọi l�, đ�a hoa của năng lực đời sống, � em ngủ giấc �m hay đầy mộng mị / cuộc sống đằng sau đằng trước trong như pha l� (Thần Thoại, tr.9), lời thơ như hạt nước mắt trong veo m� t�i muốn n� rơi tr�n b�n tay m�nh để ngắm ngh�a trong l�c chiều đang hoe vệt nắng tr�n thềm. C�i đ� đến chưa đi, c�i đi rồi chưa biệt, một � thơ của Nguyễn Lương Vỵ, t�i thầm thầm � tại sao trước một nỗi chia xa như thế l�m m�nh thấy cuộc sống c� � nghĩa hơn trong ph�t gi�y m�nh đang thở?

 

� tiếng k�u x�t xa hạnh ph�c tuyệt đỉnh

của con s�i chết b�n sườn n�i tuyết

l�c ấy t�i đang uống c� ph�

v� hạt lệ nhỏ xuống ly thủy tinh trong�

(� Nghĩ L�c Buổi S�ng, tr. 10)

 

V�, tận qu�n l�ng, � anh tưởng m�nh đ� chết đi rất nhiều thế kỷ / ru m�nh v�o ngủ mắt long lanh�

 

Lẫn v�o trong tin thời sự, tin oanh tạc tới x�n xao buổi chiều, một đứa trẻ trần truồng, Heminway tự tử hay đ�a rỡn với đời sống, � n� vẫn tốt đẹp v� thảm thiết, n� b�nh thường v� nhẵn nhụi như mặt c�t sa mạc�, th�, người y�u hiện ra như thể, đ�a hoa của năng lực đời sống (Tin Thời Sự, tr.74). Rất kết h�nh ảnh n�y, n� h�a giải bầu kh� thảm của chiều th�nh phố. Kh�ng cần chi s�u xa tự vấn m�i như c� Chi trong Nỗi Nhớ Kh�ng T�n, cứ như ch�ng, tự nhi�n h�t thở từ năng lực của đời sống kia, th� rồi cuối c�ng c� Chi cũng phải nhận một c�ch kh�ng e lệ, kh�ng thuộc v�o triết l� định nghĩa ph�n t�ch n�y nọ: em y�u anh bởi v� ch�ng ta c�ng trong suốt (Nỗi Nhớ Kh�ng T�n, tr.97), thế th�i, giản dị như thi�n nhi�n, tri thức thơm tiếng n�i th� sơ,

 

� th�ng Gi�ng trời s�u v�o mầu xanh

reo mừng ho�i tiếng n�i hạnh ph�c�

(Cuộc Từ Thiện Th�ng Gi�ng, tr.15)

 

n�i h�m qua xanh lơ

h�m nay anh trở lại: t�m em

� buổi chiều hoa d�ng hương

anh trở lại đ�y rồi

h�y để cho anh được n�i: y�u em

� h�y cho anh nhỏ lệ b�y giờ

� v� c�i xuống: h�n em

(B�i H�t Buổi Tối, tr.50)

 

th�ng Chạp tho�ng một cơn sốt nhẹ

đ�m ấy tri thức thơm tiếng n�i th� sơ

vực s�u t�m m�i b�n tay em�

(Nhịp Ba Th�ng Chạp, tr. 17)

 

� t�i chi�m nghiệm về giới hạn thời gian

� khi sự say đắm ch�y v�o đ�i m�i hồng đỏ

� v� sống một ng�y từ 7 giờ s�ng

cuộc đời thi�n đ�ng của người y�u em

(Th�nh Chiến, tr.19)

 

A, gọi th�nh chiến, v� ch�ng đang l� t�n đồ t�m v�o đạo sống, nơi đ�, ch�ng chi�m nghiệm khu�n mặt em, niềm đau khổ v� hạnh ph�c� (tr.18). T�i thấy muốn c�i với nh�n vật của thơ Nguyễn Quang Hiện, tại sao cứ l� luận để đặt t�n cho cảm x�c như c� Chi trước một nụ h�n, như t�i vật nhau với tr� n�o trong c�nh đồng lầy (tr.19), sao kh�ng đơn sơ đi theo tiếng bước ch�n đi t�m lời t�nh ca (tr.23)? V� nếu c� một dạ vũ như vầy, t�i sẽ ngồi viết tay những thiệp mời,

 

� t�i phong vương cho t�nh y�u v� bạn b� th�n hữu

sau đ� l� một cuộc hội khỏa th�n, ch�ng ta tr�t hết h�a trang của tr� tuệ bịa đặt, sắm vai kẻ t�nh si ng�y thơ n�ng ly rượu ngọt hội h� ngửa cổ uống từng ch�n đam m�

(Chiến Trận Th�ng Gi�ng, tr.35)

 

T�i cảm như t�c giả cũng đ�, đang, ở giữa trận chiến với lớp h�a trang tr� tuệ bịa đặt, v� kẻ gục ng� lại được xem l� tử đạo, th� ngẫm ra �ng cũng gh�t c�i vỏ bọc ngục t� ấy.

 

� t�i xưng tụng t�i những l�c h� mặt trời được �n sủng l� đ� sống d� sống lắc lư như c�y cỏ được nhỏ một hạt lệ đ�m n�o cho �i t�nh m� khổ đau hay hoan lạc đều l� l� sống của những người tử đạo� nhiều lần t�i muốn tuy�n bố thắng cuộc như đ� vượt ra khỏi v�ng kiềm tỏa� (tr.36)

 

Chiến Trận Th�ng Gi�ng l� cuộc chiến với những gi�o điều, những triết thuyết tr�i buộc c�i đơn sơ giản dị của nhịp đập tr�i tim, để được sống hồn nhi�n con trẻ, l� người đọc t�i cảm nghĩ thế.

 

� t�i c� thật như mọi vật v� tri, tr� tuệ l� đứa trẻ t� m� nghịch ngợm� Can chi!

� trước mặt ch�ng ta c� mặt trời, h�y t�m kiếm trong g�c nh� g�c b�n viết hay g�c tủ �o hay giữa mười hai giờ trưa đất trời s�ng choang nỗi niềm hoan lạc mỏng manh của b�n tay huyền dịu hay sức lửa của chiến trận đam m�.

nh�n danh thượng đế lực lưỡng của những kẻ ham vui, ch�ng t�i phong vương cho T�nh Y�u v� Cuộc Đời (tr.39).

 

Kẻ ham vui n�y đồng nghĩa với trẻ thơ, với kẻ tự tước bỏ tất cả, kh�ng c�n g� ngo�i hơi thở v�o ra ph�t đang l�, để nh�n r� c�i đ�ch thực nhất của T�nh Y�u v� Cuộc Đời kh�ng th�ng qua một định nghĩa, kh�ng vay mượn bất cứ một triết l�, h�nh thức giả tạo n�o của tri thức, để đến với c�i ho�n thiện của cuộc sống, thuần lương, giản dị. T�i nhớ một c�u của Th�nh Tagore thường trực vang l�n trong đầu, chỉ mong t�i chẳng c�n g� nhờ thế gọi được người l� tất cả của t�i (Lời D�ng, Đỗ Kh�nh Hoan dịch).

 

� nhạc kh�c trữ t�nh đẹp m�i

n�y những c�nh hoa rơi xuống

mặt cỏ mang đầy vết đi qua

cho anh được n�i một lời

� một lời n�i về t�nh y�u

kết th�nh ng�n ngữ mới

(Một Lời N�i Về T�nh Y�u, tr.54)

 

Thế c�n cần g� nữa những ph� phiếm giả h�nh. Cảm ơn xưng tụng t�nh y�u đẹp đẽ, Nh�n Danh Một Người L�m Thơ�

 

T�i kh�ng biết c� cần phải th�m tiểu đề Nh�n Danh Một Người L�m thơ Cho Cuộc Đời như tr�n t�i đ� ph�c bố cục của b�i viết kh�ng, v� tới đ�y bỗng cảm thấy kh�ng cần thiết, bởi tất cả những điều nh� thơ đ� n�i cho Qu� Hương, cho T�nh Y�u, th� v� h�nh chung, n� đ� thuộc về Cuộc Đời, m� dường như qua lăng k�nh n�y, người thơ chỉ nhận về những phản chiếu khắc khoải của �nh nắng chiều, của chia xa, v� tiếng động của t�n phai th� lại �m vang một đ�m rước h�a trang những mặt nạ của cuộc đời�

 

� kh�ng, s�ng thứ năm c� một bầy quỷ đen

đi c�ng đ�m rước với c�c vị th�nh thiện

thế l� t�i tham dự cuộc vui mặt nạ

� �i đ�m rước cuộc đời

cuộc đời t�i thể hiện

� sự sống như muốn tan lịm dần

như tiếng động của cuộc rước s�ng thứ năm mất h�t�

(Đ�m Rước S�ng Thứ Năm, tr.14)

 

� cho nhau th�nh phố �nh đ�n đ�m bật s�ng

buổi tối về hơi thở khoan thai

c�c cột đ�n c�ng vi�n t�nh tự

cho nhau sự l�ng qu�n xanh mướt

ch�ng ta gi� từ nh� gi� từ.

(Kết Từ, tr.55)

 

� khi đi hoa rắc lối / trong l�ng đất ấm đầy t�nh thương / l� b�n tay v� lệ nhỏ đầy� C�i chung cuộc l� T�nh Thương v� nước mắt c�n biết kh�c th� sẽ bao nhi�u hoa nh�n �i mọc l�n tr�n tr�i đất n�y. Người ơi. T�i thấy l�ng dịu d�ng qu� khi đọc, em ơi đừng buồn như bầu trời đục / t�i c�n nước mắt đủ l�m ấm l� non (H�nh Kh�c Mặt Trời, tr.20)

 

� nắng hay mưa, buổi tối trăng hay sao / rồi �nh đ�n v�ng l�m cuộc h�nh hương mới (Cuộc Từ Thiện Th�ng Gi�ng, tr.16), v� như thế tr�ng tr�ng thời gian người sẽ đi. Hạt bụi mỗi ng�y mỗi nh�n mặt trời mới mỗi nghe hơi thở kiếp kiếp tương ph�ng.

 

� t�i sẽ trao lại cho mọi người / những vết đi buổi s�ng buổi chiều / c�c mặt trời ban sớm mọc từ nhiều nơi / hai b�n tay đan th�nh mộng nhỏ / � c� bước ch�n anh đi t�m đầy lời t�nh ca� (H�nh Kh�c Mặt Trời, tr.22-23)

 

C� phải h�nh kh�c n�y l� lời đệm song h�nh những bước ch�n đi dự ng�y hội, hội cuộc sống nhiệm mầu?

 

k�nh ch�o cuộc đời

k�nh ch�o mọi người

hoan h� sự sống

hoan h� cuộc đời

(Hợp Xướng,1962. tr.68)

 

Santa Ana ng�y 3.7.2015

ntkm

 

* S�i G�n Nơi T�i Đ� Vui Chơi V� Nhỏ Lệ, tập thơ mới của Nh� Thơ Nguyễn Quang Hiện, Phố Văn Xuất Bản, Hoa Kỳ, Th�ng 6.2015. Ngo�i b�i Đ�m, thơ tr�ch dẫn lấy từ tập n�y.

*Những thơ tr�ch t�i d�ng, dĩ nhi�n để hỗ trợ cho cảm x�c chủ quan của m�nh, c� thể sẽ đi ngo�i chủ � t�c giả khi viết n�. Điều đ�, t�i nghĩ cũng l� lẽ thường, quyền của người đọc, thế th�i.

 

http://www.gio-o.com/NguyenThiKhanhMinh.html

 

� gio-o.com 2015