NGUYỄN THỊ KH�NH MINH



N�M BUỒN


N�m buồn l�n thinh kh�ng
Thấy trời xanh chật lại

N�m buồn v�o b�ng tối

Nghe đ�m dầy m�nh m�ng

 

N�m buồn v�o phố đ�ng

Nh�n người ta bỗng thấy

M�nh đi giữa đồng kh�ng

N�m buồn v�o t�i vậy

Trăm gai c�y xương rồng

 

 

 

 

�NH NH�N CỎ NON

 

 

Nắng hay lửa l�m ng�y bốc kh�i

Ta mấy hơi m� chẳng t�n tro

Trời kh�ng thấp

Cho ta n�i nhỏ

Đất sao kh�ng cao

Cho ta tựa một lời

 

Hay nằm xuống

Như một cọng cỏ

Thấy được cả trời

�i n� bao la vừa bằng một hạt lệ

 

 

 

 

VẾT SẸO

 

 

Vết thương vừa liền da

Kh�ng d�m động mạnh tay

Sợ e lại toạc m�u

 

Vết thương chơm chớm sẹo

Kh�ng d�m nh�n v�o l�u

Đường chia hai bi�n giới

 

Nh� nhẹ để b�n tay

C�n gh� gh� cảm gi�c

Vết sắc một lằn dao

 

Một ng�y kh�ng thấy nữa

Da với sẹo một mầu

Qu�n lu�n c�i l�m đau

 

 

Nguyễn Thị Kh�nh Minh

 

http://www.gio-o.com/NguyenThiKhanhMinh.html

 

 

� gio-o.com 2012