NGUYỄN THỊ KHÁNH MINH



NÉM BUỒN


Ném buồn lên thinh không
Thấy trời xanh chật lại

Ném buồn vào bóng tối

Nghe đêm dầy mênh mông

 

Ném buồn vào phố đông

Nhìn người ta bỗng thấy

Mình đi giữa đồng không

Ném buồn vào tôi vậy

Trăm gai cây xương rồng

 

 

 

 

ÁNH NHÌN CỎ NON

 

 

Nắng hay lửa làm ngày bốc khói

Ta mấy hơi mà chẳng tàn tro

Trời không thấp

Cho ta nói nhỏ

Đất sao không cao

Cho ta tựa một lời

 

Hay nằm xuống

Như một cọng cỏ

Thấy được cả trời

Ôi nó bao la vừa bằng một hạt lệ

 

 

 

 

VẾT SẸO

 

 

Vết thương vừa liền da

Không dám động mạnh tay

Sợ e lại toạc máu

 

Vết thương chơm chớm sẹo

Không dám nhìn vào lâu

Đường chia hai biên giới

 

Nhè nhẹ để bàn tay

Còn ghê ghê cảm giác

Vết sắc một lằn dao

 

Một ngày không thấy nữa

Da với sẹo một mầu

Quên luôn cái làm đau

 

 

Nguyễn Thị Khánh Minh

 

http://www.gio-o.com/NguyenThiKhanhMinh.html

 

 

© gio-o.com 2012