Nguyễn thị Khánh Minh

MƯA NẮNG THỀM NHÀ

tản văn mùa hạ



Buổi sớm, trong yên lặng trầm, mọi thứ chuyển động nhẹ nhàng theo từng nhịp ánh sáng, ḷng tôi cũng vậy, nhẹ bẫng, và như bay cao, không phải cái vụt lên ngẩn ngơ của một trái bóng tuột khỏi tay cầm, mà là cái lồng lộng của con diều c̣n có một sợi dây nối với một bàn tay. Có phải đó là cảm giác của lâng lâng trong khí trời chưa rối bởi muôn  thứ âm thanh? Nhất là trong một ngày không phải đi làm hay phải làm việc ǵ cụ thể như hôm nay.


… Lúc c̣n tơ lơ mơ trên giường, đă nhủ, hôm nay ngủ dậy muộn cho đă, nhưng ngay sau đó lại thốc tấm chăn mỏng mùa hè rồi vội chạy ra ngoài thềm, vội như sợ nắng sẽ đến trước lấy mất nàng Sương Sớm, tự nhiên nhớ chuyện Sơn Tinh Thủy Tinh của ta, cái anh chàng SơnTinh thức dậy từ lúc trời tinh mơ để lo đánh răng rửa mặt, diện quần áo chỉnh tề rồi phóng ngựa như bay trước cả mặt trời để thắng địch thủ Thủy Tinh mà lấy được Mỵ Nương (trời ạ, các cô gái có muốn nhắn nhe người yêu là hăy yêu em bằng tấm ḷng vội vàng hơn nắng sớm
* như thế không, tôi th́ có đấy, hồi tôi c̣n trẻ…), Thủy Tinh do không được vợ, ức quá làm nước dâng, nhưng nước ghen dâng đến đâu th́ núi t́nh của Sơn Tinh Mỵ Nương cứ cao lên măi, người ta đă gắn chuyện hai chàng tranh vợ này để giải thích chuyện lũ lụt băo bùng hàng năm, nghe thấy oan ôi lắm, đó là chuyện đất trời ở đâu và lúc nào mà chẳng xảy ra, nói cho vui thế thôi.

Tôi ngồi ở góc thềm, một ḿnh, ḷng tràn đầy. Đầy cái ǵ cũng không định rơ, chỉ nghe ăm ắp cái mang mang dễ chịu những mảng lay động của thời gian chênh vênh giữa mờ đất sáng trời.


Thềm nhà. Ít khi tôi đi trên đó với những bước hiện tại, mà luôn lọt vào những thềm nhà ngày xưa. Nơi tôi rất bé ngồi chơi đánh thẻ một ḿnh. Nơi tôi ngồi mơ mộng những chuyện mười lăm mười sáu tuổi trong hơi gió thơm mùi cát trắng Nha Trang. Nơi thời thiếu nữ ngồi thầm nhớ một người xa vắng trong tiếng mưa Sài G̣n gơ rất lớn trên mặt đường…, những thềm nhà cất giữ của tôi những tâm trạng đậm đến nỗi, cứ lọt vào thềm nhà của một hiện tại nào, một ḿnh, là tôi lại miên man, không chỉ là hoài niệm quá khứ mà như được sống ba lần cảm xúc thời gian, vừa phút giây này cơng phút giây xưa, lại như một cú đẩy, đi tới mỗi ngày mai. Không hiểu sao cảm giác chập chùng về thời gian như vậy luôn đi tới đi lui trong đầu óc lẫn cảm nhận của tôi mỗi khi cơi thềm ràng tôi trong chỉ vài vuông gạch, rồi mở cho tôi cánh cửa ước mơ.


Tưởng là cái sớm sủa sẽ ḱm lại bước ngày để ḿnh được tươi mới trở lại với không khí tinh mơ trong như một ly nước để yên đă lắng xuống đáy những vẩn đục, nhưng, bỗng vang lên, bất ngờ như bàn tay vô t́nh đè vào những phím dương cầm, tiếng hót của chim. C̣n có thể nói ǵ với cái không khí đầy tặng phẩm này của trời đất? Vậy là chim đă đến giờ hót rồi. Thôi những tin giết nhau nơi đây nơi kia, thôi những khiếp sợ thiên tai, tôi như đang được ban mai nạp cho ḿnh những cảm xúc b́nh yên. Xin một lời hàm ơn với tất cả những ǵ xưa giờ ḿnh đă hưởng thụ nó như một đương nhiên, cảnh vật thường ngày, nhịp sống thường ngày, người thường gặp mỗi ngày…, để c̣n nhận ra những cái “thường” vô giá ấy, đó nếu không phải là hạnh phúc th́ là cái ǵ? Cúi xuống mà nghe hạt sương cọng cỏ con sâu cái kiến, phận nó và phận người, chia ngang bằng nhau cái duyên nợ hạnh phúc và đau khổ. Đong đầy như nhau, hạt lệ nụ cười, bạn ơi.


Người láng giềng tưới cây sớm, rào rào nước khua rặng tre, nắng đă lấp ló trên đầu những lá xanh mảnh sắc lẻm. Tôi đang cúi xuống bụi lavender trước thềm, th́ có tiếng khá lớn của bà hàng xóm, trời ơi cây ổi tui có trái nè cô. Tôi cũng cười và nh́n theo tay bà chỉ, hai người, như thể chưa từng thấy trái ổi, này, có tiếng cười nào giản dị hơn thế không, mặc dù nếu so sánh, th́ cái yên ả của buổi mai đáng giá hơn nhiều giọng nói khá lớn kia, nhưng để khoe trái ổi th́ lại quá dễ thương, thế là tôi buông cái tím lavender để cùng bà, trầm trồ trái ổi bé xíu non tơ kia. Tại sao ḿnh lại có thể bỏ ḿnh mà đi xa đến thế trong những lo âu, cho những cái nhăn mày nhíu trán? Xin cám ơn trái ổi vừa bói trên cành đă dẫn tôi trở về bản thể tinh khôi nhất của tiếng cười. Đó là tiếng cười tiếng khóc của con trẻ khi no, khi đói. Nếu trên đời này c̣n biết cảm nhận, biết quí những niềm vui b́nh thường như thế hẳn những nỗi đau mà con người gây ra cho nhau chắc cũng sẽ nhẹ nhàng hơn.

…  Nắng đă đổ bóng sáng khắp nơi. Tôi rất muốn viết hoa chữ nắng này. Bởi v́, tôi yêu nắng, một t́nh yêu muộn màng.


Bởi lúc c̣n bé, th́ tôi chỉ thích mưa. Cho đến bây giờ vào những đêm trời gió, đôi khi trong giấc ngủ tôi vẫn mường tượng tiếng mưa rơi trên mái ngói của ngôi nhà ba mẹ ở đường Đống Đa, Nha Trang tuổi nhỏ. Mưa Nha Trang, ai biết không, có mùi biển trong mưa, đến nỗi tôi đă thử uống nước mưa xem nó có tí mặn nào của biển không, chẳng một chút mặn nào cả, mà sao nó ngọt đến thế, tôi nhớ như in cảm khoái trong lành thấm xuống cổ ḿnh lúc ấy, nó rất khác nước uống mà bà ngoại đă đun sôi, thế là từ ấy, khư khư cái ư nghĩ chỉ có nước mưa ở Nha Trang là ngọt như thế, v́ nó được cất lên từ hơi biển mặn ư? Nơi đó cái ǵ cũng mang mùi biển, vị biển, hương biển: nắng, gió, đất, cát, khí trời ban đêm, cả mái tóc bay và làn da rám nắng của các cô gái nhỏ nữa, giọng nói th́ đương nhiên là của biển rồi, mặn ṃi, thực thà, hồn nhiên. Giọng tôi th́ chỉ được một nửa của cát trắng biển xanh thôi, nghĩa là có mặn nhưng không được trọn nghĩa của mặn ṃi. Có lần tôi đi qua cầu Bóng (tại sao lại là Bóng? Chữ này tự thân nó cũng thật có hấp lực, với tôi), trời mưa lớn, màu trắng xóa của mưa nhập với màu con sông Cái đang sôi ḍng đục, thành một cơi đất trời mù mịt, tôi ngồi trong xe đ̣ nh́n ra không c̣n thấy cây cầu nữa, nó đúng thật là cái bóng thấp thoáng, và xóm nhà dưới chân cầu phía xa chỉ c̣n là những nét mờ xóa dập dềnh dưới những hàng dừa đang nghiêng xuống trong gió trong mưa. Cầu Bóng, Xóm Bóng, những tên tôi cứ luôn nhớ mỗi khi tôi chợt thấy cái bóng của ḿnh hắt trên tường, in dưới chân đi, không cắt nghĩa được, h́nh như mỗi người đều có một cái ǵ gắn bó với cảm xúc, tâm linh ḿnh, rất riêng. Em chợt đến chợt đi anh vẫn biết/Trời chợt mưa chợt nắng chẳng v́ đâu, Nắng, Mưa Sài G̣n và Em cặp kè nhau trong thơ Nguyên Sa như thế, nhắc tới Nguyên Sa chả là, vào thời học tṛ, có người đă viết cho tôi, Em chợt ghét chợt thương anh vẫn biết, Sài G̣n ơi mưa nắng chẳng v́ đâu. Tại sao vậy nhỉ, mưa hay nắng đều có nguồn cơn của trời của đất, nên chi đừng hỏi tôi sao chợt ghét chợt thương, người ơi. Thời thiếu nữ, tôi lại hay viết thư mỗi khi trời mưa, mưa đêm Sài G̣n dai dẳng lê thê góp thêm cho ḿnh những chữ mảnh dài như tơ của nhớ thương, vậy mà yêu mưa đó ư, tôi? Nắng mưa cũng không phải chỉ là chuyện của đất trời như Nguyễn Bính nói đâu, mưa, đă cất giữ thời gian ấy của tôi, cho ngày mai tôi nhớ về hôm nay, cái ngày tôi mới biết mặn nồng của nắng.


Dạo mới tới ở miền Nam Calif. này, cảm nhận đầu tiên của tôi là, nắng sao mà giống Sài G̣n quá vậy, vàng đến chín lựng, một buổi trưa ngồi ngoài hiên nhà, nắng đổ bóng xuống thềm và tiếng gió xào bụi tre bên hàng xóm vọng sang, tôi bỗng lặng người, thấy như ḿnh đang đi trên con đường đất đầy lá tre khô ở quê nội, Nha Trang, tôi ứa nước mắt v́ cảm động, cái mùi nắng ấy, lập tức cài vào tôi ấn tượng mà tôi biết chắc ḿnh không thể quên, như ngọn rễ non để tôi bám vào vùng đất c̣n đầy xa lạ này. Tôi nh́n sững những bóng lá động đậy trên thềm, trời ơi màu nắng sao mà lộng lẫy đến vậy. Không có nó th́ những cái bóng kia sao mà có h́nh, tôi nh́n bóng tôi nữa, nó nhỏ, cong, đen, mềm mại, ngộ nghĩnh dưới nắng. Bóng tối bóng sáng chen nhau, lá xanh, hoa nở, cả bầu không khí rực lên ánh thanh b́nh xứ lạ. Cái buổi ban đầu quyến luyến với nắng là như thế, cái yêu h́nh như không khác cái yêu mưa, nhưng sự đưa đẩy của nó rất khác.Yêu mưa, nh́n mưa, cảm nhận mưa, làm ḷng ḿnh chùng xuống, xa hẳn đi, mẫn cảm hơn với nỗi buồn. Yêu nắng làm ḿnh trở nên linh hoạt, kéo ḿnh về gần hơn cái bóng lẽo đẽo, thúc đẩy ḿnh phải làm một cái ǵ đó, ví dụ như, tôi ra vườn, cắt đi những lá úa, hoa tàn, cùng lúc ngửi được hương nắng ngào ngạt trong cỏ, hay là mở cái máy tính t́m thư, viết thư, gơ đôi ba câu to nhỏ với cuộc đời, xả bớt những ăm ắp đang sinh sôi trong người.


Như tôi đă nói rồi, Nắng, đó là một t́nh yêu muộn màng.


Nhưng có phải là, như người đời vẫn nói, cái ǵ muộn th́ cũng sâu đậm hơn? chẳng phải là v́ ḿnh đă ở vào lúc mà mỗi phút giây qua ḿnh càng nhận ra cái chóng vánh mong manh, thế nên ḿnh biết cách yêu và quí hơn những điều ḿnh đang có? Điều ấy đă đem lại cho ḿnh cái nh́n nhẹ nhàng hơn, những bất an cuộc sống. Nhớ, có một người cũng thường nói, phải có mặt trời, phải có nắng th́ đời mới vui, người mới lên tinh thần. Nắng ơi, vậy đừng hỏi tôi duyên cớ v́ sao.


Xin một ḷng biết ơn nữa với tất cả những mầu nhiệm của thiên nhiên và tâm cảnh của ḿnh. Nếu phải có một lời cầu nguyện bây giờ, biết, cầu nguyện là một thái độ tiêu cực, nhưng tôi có niềm tin nơi lời nguyện cầu, tôi xin hiền ḥa, b́nh yên, trên trái đất bé mà mọi người như đang quên đi cái mỏng manh cần phải ǵn giữ của nó.


Đă có lần trong những tháng 4, 5 năm này dự báo về một cơn băo ngập lụt rất lớn ở miền Nam Calif., rồi những là trái đất đến ngày tận thế nữa, nên đă có những lo lắng, sửa soạn về những bất trắc. Rất may là nó không (hay là chưa) xảy ra. Đêm trước cái ngày dự đoán tận thế, tôi viết email cho vợ chồng con trai lớn ở Việt Nam, mẹ rất yêu các con. Tôi nói qua điện thoại là tôi nhớ mẹ tôi lắm, cả với anh em, bạn hiền của tôi nữa. Đó là đêm 20 tháng 5 của năm 2011 này. Trong cái ánh sáng vàng ấm của pḥng bếp, tôi nói với cả nhà, rất chậm như thể b́nh thường, dù trong ḷng tôi có chút ǵ đó như muốn khóc, mai trong Kinh Thánh nói là tận thế, mẹ muốn nói là mẹ rất yêu mọi người, yêu cuộc đời mẹ đă sống, con trai út của tôi cười và nhún vai nh́n tôi, nhướng con mắt sau cặp kính cận, không biết là ngạc nhiên hay chế diễu, tôi lại nói, vậy tối nay chúng ta làm ǵ với nhau?- Đi ăn lobster!- tiếng cô bé Kimmy vang lên trong trẻo theo cánh tay giơ lên của nó, tôi cũng muốn tan mềm theo niềm vui hồn nhiên ấy, à ra thế, mai tận thế th́ tối nay phải cùng nhau đi ăn lobster, trời ạ, đơn giản thế mà nghe từng giọt hạnh phúc rơi, rơi vào ḷng, tôi vội vàng cất ngay cái nồi cơm vừa đong vào đó 2 cups gạo, và, lobster hả, OK đi. Cậu con trai lại nhún vai, rồi gọi điện thoại cho bố. Cả nhà ăn uống ngon lành quá, tôi th́ nghe cái ngon nhân lên gấp bội lần, ngoài v́ cái lần đầu ăn món này kể từ khi đến Mỹ, c̣n có một cái ngon vàng bạc nữa là, nếu ngày mai có ra đi th́ tôi sẽ được mang theo h́nh ảnh đầm ấm đoàn tụ này. Tôi cũng đă kịp nói những lời thương yêu, với mọi người thân, với cả một giấc mơ. Thôi th́, có thành hạt bụi th́ đó cũng là hạt bụi có cái nhân hạnh phúc, v́ biết đâu có duyên th́ cái nhân ấy sẽ nở ra tiếp một người hạnh phúc. Tối hôm ấy, đi vào giấc ngủ, tôi thầm hỏi giấc mơ sâu thẳm của tôi, nó có theo tôi không để tôi c̣n sắm sửa cho ḿnh một hẹn ḥ? Một cơi thiên hà xa xăm…Nam mô Đất Trời, ngày tận thế đă không xảy ra, nhưng thật lời, cho tôi được  tỏ bày t́nh cảm một cách tự nhiên, cộng thêm một lần nữa, cái quây quần bên nhau một bữa cơm tối.

Hương cà phê bay trong gió sớm, cuốn tôi trở lại thềm nhà, có mùi bánh ḿ nướng nữa, trời phật ơi, sao cái hương ǵ mà no và đủ quá vậy. Cực lạc ở đâu không biết chứ bây giờ tôi thấy ḿnh có cái sướng, mà thần tiên chắc cũng đến thế thôi, bạn phải hưởng thụ nó ngay bạn mới thấy hết cái ḿnh đang có, hớp một ngụm cà phê thơm nóng, cái nắng vàng vướng vào ly cà phê theo vào lưỡi, hmm…tôi muốn hỏi ai đấy có một t́nh yêu kiểu “tiếng sét” với cà phê không, tôi th́ có đấy, xin đừng cười, sao mà ăn chơi đủ món nghe, ngay từ năm 14 tuổi khi nhấp hớp cà phê đầu tiên tôi đă mê đắm nó cho tới giờ, chí ít cũng đến độ kỷ niệm lễ ngọc bích chứ chơi sao. Nên, đối với tôi sẽ không có buổi sáng trọn vẹn, nếu, ngoài nắng ra, tôi không hớp được miếng cà phê ngon, không có một tí thời gian chiêm nghiệm đời, người, với nó (được đọc một lá thư của bạn xưa, bài văn, câu thơ hay nữa th́ càng đầy đủ. Thôi, hăy bắt chước Nguyễn Trăi, nước lă cơm rau hăy tri túc…) Chỉ nghe hương cà phê tỏa ra khắp nhà vào buổi sáng sớm, rồi theo ḿnh ra ngoài hiên, đậu nhẹ trên bầy lá xung quanh, là đủ thấy ngất ngây rồi. Thêm nữa, mùi bánh ḿ nướng bay trong bầu yên tĩnh của nhà bếp, vài câu nói khẽ với nhau, con đi học tới mấy giờ về, con ăn thêm trứng không, bố à có cháo đấy, hôm nay có cá bống kho tiêu, hôm nay mẹ có đi làm không,… đại loại là những câu nói với nhau mỗi sáng như thế lẫn vào ánh nắng thấp thoáng chiếu qua của sổ bếp, chan vào mùi thức ăn sáng, làm nên một con sóng êm đềm vỗ vào cuộc sống những tràn bờ, cho tôi nghe được âm thanh của từng nét cọ hạnh phúc đang phết vào tâm trí.


Đôi khi tôi c̣n có cả hương cà phê trong một không khí bằng hữu, anh em nữa, nó giăn ra theo tiếng cười, hay đôi khi nó ch́m theo phút giây im lặng đồng cảm của những trái tim thơ. Làm như không có cà phê th́ như thiếu một người bạn thân biết lắng nghe vậy, nói th́ phải có người nghe chứ, phải không bạn hiền? Chuyện thơ th́ như một ḍng suối, không suông sẻ, phải qua ghềnh, qua đá, và tôi phải có miếng cà phê để nhấp khi không trôi một ư nào đó, ông anh nhà thơ, bạn thơ của tôi th́ phải thêm khói thuốc ḥa vào cà phê nắng buổi sáng nữa mới thấy đủ đầy. Chúng tôi thật là có phước c̣n có được sức khỏe để c̣n những lúc như thế với nhau, với ly cà phê, với những chuyện trời đất quanh đây, chuyện đất trời không phải theo nghĩa “không đâu”, mà là chuyện càn khôn với tất cả những trăn trở nhân sinh. Và rồi th́ chúng ta phải làm ǵ. Bạn tôi, anh tôi, em tôi, và tôi, vẫn miệt mài với chữ…


Tản mạn với người t́nh cà phê hơi nhiều, chả là trong tay tôi đang có ly cà phê thơm, và với cái netbook nhỏ xíu này nữa, nắng vẫn quẩn quanh nhảy múa trên những ư nghĩ, lúc này nếu những con chữ tỏa được hương chắc là nó sẽ có mùi cà phê và hương tím mênh mang lavender đầu hè, tím sắc tím hương như một thứ bùa, và tôi sẽ chia sẻ được ngoài nghĩa chữ c̣n là t́nh chữ nữa, phải không bạn tôi?

Bây giờ th́ chỉ c̣n một ḿnh tôi ở nhà. Nắng đă đem cả cái bóng tôi chênh chếch xuống thềm. Tôi phải trốn đủ để nắng không chói vào cái netbook. Tôi sung măn khi đối diện ḿnh một cách tuyệt im lặng như thế, trước cái màn h́nh, không gian ảo mênh mang một ô cửa sổ. Vô cùng biết ơn sự tiến bộ của văn minh kỹ thuật, tôi có thể đọc thư của bạn thân ngay sau khi bạn vừa nhấn vào “send”, đó thật sự là một niềm vui so với ngày cổ tích, tôi cứ phải đợi ṃn mới nhận được một lá thư mong (ngày đó chờ thư lâu tôi thường nói cổ dài v́ đợi, người bạn chọc quê gửi tặng một con mèo gỗ có cái cổ dài cao hơn một tấc so với thân ḿnh bé tẹo, nó là người bạn thiết của tôi suốt một thời thiếu nữ). Cái cửa sổ không biên giới ấy mở ngh́n trùng đại dương, bao núi bao đồi, mấy nắng mấy mưa, trăm t́nh tỷ huống, window, cái tên làm tôi thấy ḿnh có một nỗi mơ mộng khi mở máy, như thể ḿnh là cô gái nhỏ ngày xưa, ngồi bên khung cửa sổ viết thư, đọc thư, và học bài.


Nắng không c̣n trên thềm nữa, tôi bước ra ngoài sân cỏ trước nhà, bóng tôi thu nhỏ dưới chân, gọn gàng yên phận, bóng là cái tôi hay nh́n. Nó theo ḿnh lẽo đẽo, nó gợi mở cho ḿnh những xúc cảm bất ngờ, như một nỗi chờ đợi, chẳng hạn.


Gió tre như ru, buổi trưa yên ắng, nằm đây mà nghe được tiếng vơng kẽo kẹt ngày xưa của ba nơi quê nhà nữa th́ thật là đủ bộ, cái ǵ đang lôi tôi đi vậy

Quen hơi bóng nắng tre xanh
Cho ngơ cho ngẩn khi ḿnh đi xa
Ếm vào chân nỗi nhớ nhà
Đường chông chênh lạ vẫn à ơi quê
Cứ như ai dắt bước về
Chợp con mắt lại bùa mê bóng làng…
*

Im ắng như thế không biết bao lâu, h́nh như hương ngải bay ra từ cảm xúc đang kéo ḿnh chùng xuống ở một nốt nhạc trầm nhất khiến tôi hơi lơ mơ trong cái nhắm mắt để đó, th́ nghe tiếng cửa mở, tôi thầm nói, con trai đă đi học về.


Tôi đi ra trước nhà, nh́n con ngơ nhỏ uốn lượn hai bên vệ cỏ (bạn Hồng Mai bảo con ngơ nhà tôi có những đường cong rất gợi cảm, đúng thế thật, trông nó mềm mại làm sao), tôi đi ngược mặt trời, bóng tôi đổ đằng trước, chậm chậm, mùa hè ở Calif. nóng không khác chi Sài G̣n, có điều xế chiều có gió thổi nhiều làm ḿnh thoát ra được cái mơ màng Sài G̣n nóng ướt mồ hôi trên da. Không biết đến bao giờ th́ tôi thôi nh́n mọi thứ dựa trên cảm xúc Sài G̣n, từ trời đất đến người đến chuyện ăn chuyện uống... đụng chuyện ǵ th́ tự nhiên lại nói thầm… Sài G̣n lúc này…Sài G̣n như vầy…. Sài G̣n thế kia…


Tôi thơ thẩn ra phía hồ nhỏ, tôi nhớ mẹ tôi, lúc qua đây chơi hồi đầu năm, bà rất thích đi bộ quanh khu ở, bà bảo giống như một cái làng nhỏ Việt Nam, v́ có hồ nước, có vịt bơi rồi chạy lăng quăng qua đường nữa chứ, tối lại có tiếng dế, tiếng nhái (hay ễnh ương) kêu ộp oạp dưới đám lục b́nh, lại “có nhiều người ḿnh”, thỉnh thoảng đi bộ bà bỗng nói như reo, này, nghe không mùi cá kho của ḿnh đấy, ư là có mùi nước mắm, bạn biết không. Khu tôi ở có nhiều người Việt, trong đó, tôi biết, có cái t́nh láng giềng, hàng cây chuối kiểng giữa hai nhà hễ khi nào nó phủ kín th́ tôi lại tỉa đi, cố ư để vài khoảng hở đủ để hai bên đôi khi tưới cây nh́n thấy mặt nhau trao đổi vài câu vu vơ, hoặc trao nhau đôi ba trái chanh, bạc hà trồng được ở vườn nhà. Đó gọi là hàng xóm. Như vậy mới hiểu được tận nghĩa câu của người ḿnh, bán bà con xa mua láng giềng gần. Có lẽ thời gian tôi ở Mỹ này c̣n mỏng nên tâm t́nh c̣n Việt Nam chân quê, phải không bạn ơi.

Rời khỏi thềm, tôi bâng khuâng, có cảm giác như vừa ngồi với ai đó rất thân, rất khói rất mây, một bên cạnh rất gần, như thể có hơi ấm. Những đèn mặt trời cắm dọc theo lối vườn nhỏ đang nhả ra ánh sáng mềm, mỏng tợ ánh trăng. Tôi mở rộng ṿng tay, hít một hơi thật sâu, đầy đủ như cục pin vừa được nạp đầy, cảm thấy thật trọn vẹn, cả về cái rơi đầy đặn của nước mắt lẫn bay bổng no của tiếng cười. Một đời sống thực tôi hít thở từng phút giây, giải nghĩa từng bước tôi đang đi. Một đời sống mơ cho tôi biết giấc mơ tôi nuôi nấng, ǵn giữ, đang từng lúc ngân lại thành nhịp đập trái tim, rộng lượng cho tôi một cơi thơ.


Tôi ḥa vào bóng sáng đầm ấm trong nhà, mùi hoa lavender dơi theo, nỗi tím thiết tha ấy sẽ ủ lại cho tôi một thềm nhà, như một bộ nhớ, để bất cứ lúc nào khi tôi đến, tôi cần, nó sẽ mở lại cho tôi h́nh ảnh cũ, trao lại cho tôi cảm xúc cũ. Thềm nhà, cơi mưa nắng cùng tôi…

Bây giờ th́ tôi đang đứng ở bếp. Tôi vừa bật bếp, ngọn lửa cháy nhỏ, tuy không bị (hay được?) mùi khói um cay mắt trong một cái bếp cổ xưa (cổ th́ quí) nhóm lửa với cọng ngo khô với rơm với rạ, nhưng cảm xúc tuyệt vời của ánh lửa xum vầy th́ muôn thu không khác. Ngọn lửa nấu ăn tỏa ra ngào ngạt hương ấm của một bếp gia đ́nh. Cũng có khi ớn ẩm v́ nấu cơm mệt, nhưng càng lúc tôi càng nhận được về nhiều, niềm vui làm một bữa cơm mà tối đó người thân ăn ngon miệng.Ṿng tṛn bàn ăn là ṿng tṛn đầy đặn nhất với nghĩa vuông tṛn trên trần gian này. Ngọn lửa đem lại hiền ḥa yên b́nh no ấm nhất là ngọn lửa tỏa ra từ cái bếp ḷ, trên đó có tiếng nước sôi, tiếng xèo xèo những thức nấu.


Tôi chưa bao giờ quên những bữa cơm của gia đ́nh tôi khi xưa, khi anh em cùng một nhà, chưa ai có một bếp lửa riêng, những bữa cơm ồn ào tiếng nói, tiếng cười, đôi khi có tiếng khóc của tôi v́ căi nhau. Bây giờ sao có được nữa 9,10 anh em quây quần với ba với má, với bát canh thiên lư của giàn nhà? Những con chim bay xa, tha rơm về làm tổ ấm của riêng ḿnh, có phải khởi đi từ cọng rơm, nùi lửa, mùi bếp của mẹ cha? Nhưng, những điều không c̣n trở lại nữa đă thành kho báu trong đời, mỗi khi tôi mở cánh cửa ấy, những thứ quí giá vẫn nằm đó, yên ả, êm đềm, tôi có thể chạm vào nó bằng bàn tay cảm xúc, và không có ǵ mầu nhiệm hơn thế để ḿnh được bé thơ, để sau đó lại tiếp tục những bước đi tin cậy, dù ngày mai có hờm sẵn những bất trắc ǵ đi nữa. Kho báu quá khứ của tôi, giấc mơ của tôi, và, mái ấm của tôi:


Xanh ấm no đồng lúa
Cho tôi ḷng tơ lụa tôi đi
Đá vàng một nương tựa
Cho tôi một bếp lửa tôi về
*


Bây giờ đă đến lúc rồi, trong mỗi căn pḥng đang chờ những giấc ngủ. Có lẽ, sẽ bập bềnh trên đó, những giấc mơ.

* thơ ntkm

Santa Ana,
Một ngày Thứ Sáu, 26.8.2011

 

Nguyễn Thị Khánh Minh

 

http://www.gio-o.com/NguyenThiKhanhMinh.html

 

© gio-o.com 2012