Nguyễn thị Kh�nh Minh

MƯA NẮNG THỀM NH�

tản văn m�a hạ



Buổi sớm, trong y�n lặng trầm, mọi thứ chuyển động nhẹ nh�ng theo từng nhịp �nh s�ng, l�ng t�i cũng vậy, nhẹ bẫng, v� như bay cao, kh�ng phải c�i vụt l�n ngẩn ngơ của một tr�i b�ng tuột khỏi tay cầm, m� l� c�i lồng lộng của con diều c�n c� một sợi d�y nối với một b�n tay. C� phải đ� l� cảm gi�c của l�ng l�ng trong kh� trời chưa rối bởi mu�n �thứ �m thanh? Nhất l� trong một ng�y kh�ng phải đi l�m hay phải l�m việc g� cụ thể như h�m nay.


� L�c c�n tơ lơ mơ tr�n giường, đ� nhủ, h�m nay ngủ dậy muộn cho đ�, nhưng ngay sau đ� lại thốc tấm chăn mỏng m�a h� rồi vội chạy ra ngo�i thềm, vội như sợ nắng sẽ đến trước lấy mất n�ng Sương Sớm, tự nhi�n nhớ chuyện Sơn Tinh Thủy Tinh của ta, c�i anh ch�ng SơnTinh thức dậy từ l�c trời tinh mơ để lo đ�nh răng rửa mặt, diện quần �o chỉnh tề rồi ph�ng ngựa như bay trước cả mặt trời để thắng địch thủ Thủy Tinh m� lấy được Mỵ Nương (trời ạ, c�c c� g�i c� muốn nhắn nhe người y�u l� h�y y�u em bằng tấm l�ng vội v�ng hơn nắng sớm
* như thế kh�ng, t�i th� c� đấy, hồi t�i c�n trẻ�), Thủy Tinh do kh�ng được vợ, ức qu� l�m nước d�ng, nhưng nước ghen d�ng đến đ�u th� n�i t�nh của Sơn Tinh Mỵ Nương cứ cao l�n m�i, người ta đ� gắn chuyện hai ch�ng tranh vợ n�y để giải th�ch chuyện lũ lụt b�o b�ng h�ng năm, nghe thấy oan �i lắm, đ� l� chuyện đất trời ở đ�u v� l�c n�o m� chẳng xảy ra, n�i cho vui thế th�i.

T�i ngồi ở g�c thềm, một m�nh, l�ng tr�n đầy. Đầy c�i g� cũng kh�ng định r�, chỉ nghe ăm ắp c�i mang mang dễ chịu những mảng lay động của thời gian ch�nh v�nh giữa mờ đất s�ng trời.


Thềm nh�. �t khi t�i đi tr�n đ� với những bước hiện tại, m� lu�n lọt v�o những thềm nh� ng�y xưa. Nơi t�i rất b� ngồi chơi đ�nh thẻ một m�nh. Nơi t�i ngồi mơ mộng những chuyện mười lăm mười s�u tuổi trong hơi gi� thơm m�i c�t trắng Nha Trang. Nơi thời thiếu nữ ngồi thầm nhớ một người xa vắng trong tiếng mưa S�i G�n g� rất lớn tr�n mặt đường�, những thềm nh� cất giữ của t�i những t�m trạng đậm đến nỗi, cứ lọt v�o thềm nh� của một hiện tại n�o, một m�nh, l� t�i lại mi�n man, kh�ng chỉ l� ho�i niệm qu� khứ m� như được sống ba lần cảm x�c thời gian, vừa ph�t gi�y n�y c�ng ph�t gi�y xưa, lại như một c� đẩy, đi tới mỗi ng�y mai. Kh�ng hiểu sao cảm gi�c chập ch�ng về thời gian như vậy lu�n đi tới đi lui trong đầu �c lẫn cảm nhận của t�i mỗi khi c�i thềm r�ng t�i trong chỉ v�i vu�ng gạch, rồi mở cho t�i c�nh cửa ước mơ.


Tưởng l� c�i sớm sủa sẽ k�m lại bước ng�y để m�nh được tươi mới trở lại với kh�ng kh� tinh mơ trong như một ly nước để y�n đ� lắng xuống đ�y những vẩn đục, nhưng, bỗng vang l�n, bất ngờ như b�n tay v� t�nh đ� v�o những ph�m dương cầm, tiếng h�t của chim. C�n c� thể n�i g� với c�i kh�ng kh� đầy tặng phẩm n�y của trời đất? Vậy l� chim đ� đến giờ h�t rồi. Th�i những tin giết nhau nơi đ�y nơi kia, th�i những khiếp sợ thi�n tai, t�i như đang được ban mai nạp cho m�nh những cảm x�c b�nh y�n. Xin một lời h�m ơn với tất cả những g� xưa giờ m�nh đ� hưởng thụ n� như một đương nhi�n, cảnh vật thường ng�y, nhịp sống thường ng�y, người thường gặp mỗi ng�y�, để c�n nhận ra những c�i �thường� v� gi� ấy, đ� nếu kh�ng phải l� hạnh ph�c th� l� c�i g�? C�i xuống m� nghe hạt sương cọng cỏ con s�u c�i kiến, phận n� v� phận người, chia ngang bằng nhau c�i duy�n nợ hạnh ph�c v� đau khổ. Đong đầy như nhau, hạt lệ nụ cười, bạn ơi.


Người l�ng giềng tưới c�y sớm, r�o r�o nước khua rặng tre, nắng đ� lấp l� tr�n đầu những l� xanh mảnh sắc lẻm. T�i đang c�i xuống bụi lavender trước thềm, th� c� tiếng kh� lớn của b� h�ng x�m, trời ơi c�y ổi tui c� tr�i n� c�. T�i cũng cười v� nh�n theo tay b� chỉ, hai người, như thể chưa từng thấy tr�i ổi, n�y, c� tiếng cười n�o giản dị hơn thế kh�ng, mặc d� nếu so s�nh, th� c�i y�n ả của buổi mai đ�ng gi� hơn nhiều giọng n�i kh� lớn kia, nhưng để khoe tr�i ổi th� lại qu� dễ thương, thế l� t�i bu�ng c�i t�m lavender để c�ng b�, trầm trồ tr�i ổi b� x�u non tơ kia. Tại sao m�nh lại c� thể bỏ m�nh m� đi xa đến thế trong những lo �u, cho những c�i nhăn m�y nh�u tr�n? Xin c�m ơn tr�i ổi vừa b�i tr�n c�nh đ� dẫn t�i trở về bản thể tinh kh�i nhất của tiếng cười. Đ� l� tiếng cười tiếng kh�c của con trẻ khi no, khi đ�i. Nếu tr�n đời n�y c�n biết cảm nhận, biết qu� những niềm vui b�nh thường như thế hẳn những nỗi đau m� con người g�y ra cho nhau chắc cũng sẽ nhẹ nh�ng hơn.

�� Nắng đ� đổ b�ng s�ng khắp nơi. T�i rất muốn viết hoa chữ nắng n�y. Bởi v�, t�i y�u nắng, một t�nh y�u muộn m�ng.


Bởi l�c c�n b�, th� t�i chỉ th�ch mưa. Cho đến b�y giờ v�o những đ�m trời gi�, đ�i khi trong giấc ngủ t�i vẫn mường tượng tiếng mưa rơi tr�n m�i ng�i của ng�i nh� ba mẹ ở đường Đống Đa, Nha Trang tuổi nhỏ. Mưa Nha Trang, ai biết kh�ng, c� m�i biển trong mưa, đến nỗi t�i đ� thử uống nước mưa xem n� c� t� mặn n�o của biển kh�ng, chẳng một ch�t mặn n�o cả, m� sao n� ngọt đến thế, t�i nhớ như in cảm kho�i trong l�nh thấm xuống cổ m�nh l�c ấy, n� rất kh�c nước uống m� b� ngoại đ� đun s�i, thế l� từ ấy, khư khư c�i � nghĩ chỉ c� nước mưa ở Nha Trang l� ngọt như thế, v� n� được cất l�n từ hơi biển mặn ư? Nơi đ� c�i g� cũng mang m�i biển, vị biển, hương biển: nắng, gi�, đất, c�t, kh� trời ban đ�m, cả m�i t�c bay v� l�n da r�m nắng của c�c c� g�i nhỏ nữa, giọng n�i th� đương nhi�n l� của biển rồi, mặn m�i, thực th�, hồn nhi�n. Giọng t�i th� chỉ được một nửa của c�t trắng biển xanh th�i, nghĩa l� c� mặn nhưng kh�ng được trọn nghĩa của mặn m�i. C� lần t�i đi qua cầu B�ng (tại sao lại l� B�ng? Chữ n�y tự th�n n� cũng thật c� hấp lực, với t�i), trời mưa lớn, m�u trắng x�a của mưa nhập với m�u con s�ng C�i đang s�i d�ng đục, th�nh một c�i đất trời m� mịt, t�i ngồi trong xe đ� nh�n ra kh�ng c�n thấy c�y cầu nữa, n� đ�ng thật l� c�i b�ng thấp tho�ng, v� x�m nh� dưới ch�n cầu ph�a xa chỉ c�n l� những n�t mờ x�a dập dềnh dưới những h�ng dừa đang nghi�ng xuống trong gi� trong mưa. Cầu B�ng, X�m B�ng, những t�n t�i cứ lu�n nhớ mỗi khi t�i chợt thấy c�i b�ng của m�nh hắt tr�n tường, in dưới ch�n đi, kh�ng cắt nghĩa được, h�nh như mỗi người đều c� một c�i g� gắn b� với cảm x�c, t�m linh m�nh, rất ri�ng. Em chợt đến chợt đi anh vẫn biết/Trời chợt mưa chợt nắng chẳng v� đ�u, Nắng, Mưa S�i G�n v� Em cặp k� nhau trong thơ Nguy�n Sa như thế, nhắc tới Nguy�n Sa chả l�, v�o thời học tr�, c� người đ� viết cho t�i, Em chợt gh�t chợt thương anh vẫn biết, S�i G�n ơi mưa nắng chẳng v� đ�u. Tại sao vậy nhỉ, mưa hay nắng đều c� nguồn cơn của trời của đất, n�n chi đừng hỏi t�i sao chợt gh�t chợt thương, người ơi. Thời thiếu nữ, t�i lại hay viết thư mỗi khi trời mưa, mưa đ�m S�i G�n dai dẳng l� th� g�p th�m cho m�nh những chữ mảnh d�i như tơ của nhớ thương, vậy m� y�u mưa đ� ư, t�i? Nắng mưa cũng kh�ng phải chỉ l� chuyện của đất trời như Nguyễn B�nh n�i đ�u, mưa, đ� cất giữ thời gian ấy của t�i, cho ng�y mai t�i nhớ về h�m nay, c�i ng�y t�i mới biết mặn nồng của nắng.


Dạo mới tới ở miền Nam Calif. n�y, cảm nhận đầu ti�n của t�i l�, nắng sao m� giống S�i G�n qu� vậy, v�ng đến ch�n lựng, một buổi trưa ngồi ngo�i hi�n nh�, nắng đổ b�ng xuống thềm v� tiếng gi� x�o bụi tre b�n h�ng x�m vọng sang, t�i bỗng lặng người, thấy như m�nh đang đi tr�n con đường đất đầy l� tre kh� ở qu� nội, Nha Trang, t�i ứa nước mắt v� cảm động, c�i m�i nắng ấy, lập tức c�i v�o t�i ấn tượng m� t�i biết chắc m�nh kh�ng thể qu�n, như ngọn rễ non để t�i b�m v�o v�ng đất c�n đầy xa lạ n�y. T�i nh�n sững những b�ng l� động đậy tr�n thềm, trời ơi m�u nắng sao m� lộng lẫy đến vậy. Kh�ng c� n� th� những c�i b�ng kia sao m� c� h�nh, t�i nh�n b�ng t�i nữa, n� nhỏ, cong, đen, mềm mại, ngộ nghĩnh dưới nắng. B�ng tối b�ng s�ng chen nhau, l� xanh, hoa nở, cả bầu kh�ng kh� rực l�n �nh thanh b�nh xứ lạ. C�i buổi ban đầu quyến luyến với nắng l� như thế, c�i y�u h�nh như kh�ng kh�c c�i y�u mưa, nhưng sự đưa đẩy của n� rất kh�c.Y�u mưa, nh�n mưa, cảm nhận mưa, l�m l�ng m�nh ch�ng xuống, xa hẳn đi, mẫn cảm hơn với nỗi buồn. Y�u nắng l�m m�nh trở n�n linh hoạt, k�o m�nh về gần hơn c�i b�ng lẽo đẽo, th�c đẩy m�nh phải l�m một c�i g� đ�, v� dụ như, t�i ra vườn, cắt đi những l� �a, hoa t�n, c�ng l�c ngửi được hương nắng ng�o ngạt trong cỏ, hay l� mở c�i m�y t�nh t�m thư, viết thư, g� đ�i ba c�u to nhỏ với cuộc đời, xả bớt những ăm ắp đang sinh s�i trong người.


Như t�i đ� n�i rồi, Nắng, đ� l� một t�nh y�u muộn m�ng.


Nhưng c� phải l�, như người đời vẫn n�i, c�i g� muộn th� cũng s�u đậm hơn? chẳng phải l� v� m�nh đ� ở v�o l�c m� mỗi ph�t gi�y qua m�nh c�ng nhận ra c�i ch�ng v�nh mong manh, thế n�n m�nh biết c�ch y�u v� qu� hơn những điều m�nh đang c�? Điều ấy đ� đem lại cho m�nh c�i nh�n nhẹ nh�ng hơn, những bất an cuộc sống. Nhớ, c� một người cũng thường n�i, phải c� mặt trời, phải c� nắng th� đời mới vui, người mới l�n tinh thần. Nắng ơi, vậy đừng hỏi t�i duy�n cớ v� sao.


Xin một l�ng biết ơn nữa với tất cả những mầu nhiệm của thi�n nhi�n v� t�m cảnh của m�nh. Nếu phải c� một lời cầu nguyện b�y giờ, biết, cầu nguyện l� một th�i độ ti�u cực, nhưng t�i c� niềm tin nơi lời nguyện cầu, t�i xin hiền h�a, b�nh y�n, tr�n tr�i đất b� m� mọi người như đang qu�n đi c�i mỏng manh cần phải g�n giữ của n�.


Đ� c� lần trong những th�ng 4, 5 năm n�y dự b�o về một cơn b�o ngập lụt rất lớn ở miền Nam Calif., rồi những l� tr�i đất đến ng�y tận thế nữa, n�n đ� c� những lo lắng, sửa soạn về những bất trắc. Rất may l� n� kh�ng (hay l� chưa) xảy ra. Đ�m trước c�i ng�y dự đo�n tận thế, t�i viết email cho vợ chồng con trai lớn ở Việt Nam, mẹ rất y�u c�c con. T�i n�i qua điện thoại l� t�i nhớ mẹ t�i lắm, cả với anh em, bạn hiền của t�i nữa. Đ� l� đ�m 20 th�ng 5 của năm 2011 n�y. Trong c�i �nh s�ng v�ng ấm của ph�ng bếp, t�i n�i với cả nh�, rất chậm như thể b�nh thường, d� trong l�ng t�i c� ch�t g� đ� như muốn kh�c, mai trong Kinh Th�nh n�i l� tận thế, mẹ muốn n�i l� mẹ rất y�u mọi người, y�u cuộc đời mẹ đ� sống, con trai �t của t�i cười v� nh�n vai nh�n t�i, nhướng con mắt sau cặp k�nh cận, kh�ng biết l� ngạc nhi�n hay chế diễu, t�i lại n�i, vậy tối nay ch�ng ta l�m g� với nhau?- Đi ăn lobster!- tiếng c� b� Kimmy vang l�n trong trẻo theo c�nh tay giơ l�n của n�, t�i cũng muốn tan mềm theo niềm vui hồn nhi�n ấy, � ra thế, mai tận thế th� tối nay phải c�ng nhau đi ăn lobster, trời ạ, đơn giản thế m� nghe từng giọt hạnh ph�c rơi, rơi v�o l�ng, t�i vội v�ng cất ngay c�i nồi cơm vừa đong v�o đ� 2 cups gạo, v�, lobster hả, OK đi. Cậu con trai lại nh�n vai, rồi gọi điện thoại cho bố. Cả nh� ăn uống ngon l�nh qu�, t�i th� nghe c�i ngon nh�n l�n gấp bội lần, ngo�i v� c�i lần đầu ăn m�n n�y kể từ khi đến Mỹ, c�n c� một c�i ngon v�ng bạc nữa l�, nếu ng�y mai c� ra đi th� t�i sẽ được mang theo h�nh ảnh đầm ấm đo�n tụ n�y. T�i cũng đ� kịp n�i những lời thương y�u, với mọi người th�n, với cả một giấc mơ. Th�i th�, c� th�nh hạt bụi th� đ� cũng l� hạt bụi c� c�i nh�n hạnh ph�c, v� biết đ�u c� duy�n th� c�i nh�n ấy sẽ nở ra tiếp một người hạnh ph�c. Tối h�m ấy, đi v�o giấc ngủ, t�i thầm hỏi giấc mơ s�u thẳm của t�i, n� c� theo t�i kh�ng để t�i c�n sắm sửa cho m�nh một hẹn h�? Một c�i thi�n h� xa xăm�Nam m� Đất Trời, ng�y tận thế đ� kh�ng xảy ra, nhưng thật lời, cho t�i được �tỏ b�y t�nh cảm một c�ch tự nhi�n, cộng th�m một lần nữa, c�i qu�y quần b�n nhau một bữa cơm tối.

Hương c� ph� bay trong gi� sớm, cuốn t�i trở lại thềm nh�, c� m�i b�nh m� nướng nữa, trời phật ơi, sao c�i hương g� m� no v� đủ qu� vậy. Cực lạc ở đ�u kh�ng biết chứ b�y giờ t�i thấy m�nh c� c�i sướng, m� thần ti�n chắc cũng đến thế th�i, bạn phải hưởng thụ n� ngay bạn mới thấy hết c�i m�nh đang c�, hớp một ngụm c� ph� thơm n�ng, c�i nắng v�ng vướng v�o ly c� ph� theo v�o lưỡi, hmm�t�i muốn hỏi ai đấy c� một t�nh y�u kiểu �tiếng s�t� với c� ph� kh�ng, t�i th� c� đấy, xin đừng cười, sao m� ăn chơi đủ m�n nghe, ngay từ năm 14 tuổi khi nhấp hớp c� ph� đầu ti�n t�i đ� m� đắm n� cho tới giờ, ch� �t cũng đến độ kỷ niệm lễ ngọc b�ch chứ chơi sao. N�n, đối với t�i sẽ kh�ng c� buổi s�ng trọn vẹn, nếu, ngo�i nắng ra, t�i kh�ng hớp được miếng c� ph� ngon, kh�ng c� một t� thời gian chi�m nghiệm đời, người, với n� (được đọc một l� thư của bạn xưa, b�i văn, c�u thơ hay nữa th� c�ng đầy đủ. Th�i, h�y bắt chước Nguyễn Tr�i, nước l� cơm rau h�y tri t�c�) Chỉ nghe hương c� ph� tỏa ra khắp nh� v�o buổi s�ng sớm, rồi theo m�nh ra ngo�i hi�n, đậu nhẹ tr�n bầy l� xung quanh, l� đủ thấy ngất ng�y rồi. Th�m nữa, m�i b�nh m� nướng bay trong bầu y�n tĩnh của nh� bếp, v�i c�u n�i khẽ với nhau, con đi học tới mấy giờ về, con ăn th�m trứng kh�ng, bố � c� ch�o đấy, h�m nay c� c� bống kho ti�u, h�m nay mẹ c� đi l�m kh�ng,� đại loại l� những c�u n�i với nhau mỗi s�ng như thế lẫn v�o �nh nắng thấp tho�ng chiếu qua của sổ bếp, chan v�o m�i thức ăn s�ng, l�m n�n một con s�ng �m đềm vỗ v�o cuộc sống những tr�n bờ, cho t�i nghe được �m thanh của từng n�t cọ hạnh ph�c đang phết v�o t�m tr�.


Đ�i khi t�i c�n c� cả hương c� ph� trong một kh�ng kh� bằng hữu, anh em nữa, n� gi�n ra theo tiếng cười, hay đ�i khi n� ch�m theo ph�t gi�y im lặng đồng cảm của những tr�i tim thơ. L�m như kh�ng c� c� ph� th� như thiếu một người bạn th�n biết lắng nghe vậy, n�i th� phải c� người nghe chứ, phải kh�ng bạn hiền? Chuyện thơ th� như một d�ng suối, kh�ng su�ng sẻ, phải qua ghềnh, qua đ�, v� t�i phải c� miếng c� ph� để nhấp khi kh�ng tr�i một � n�o đ�, �ng anh nh� thơ, bạn thơ của t�i th� phải th�m kh�i thuốc h�a v�o c� ph� nắng buổi s�ng nữa mới thấy đủ đầy. Ch�ng t�i thật l� c� phước c�n c� được sức khỏe để c�n những l�c như thế với nhau, với ly c� ph�, với những chuyện trời đất quanh đ�y, chuyện đất trời kh�ng phải theo nghĩa �kh�ng đ�u�, m� l� chuyện c�n kh�n với tất cả những trăn trở nh�n sinh. V� rồi th� ch�ng ta phải l�m g�. Bạn t�i, anh t�i, em t�i, v� t�i, vẫn miệt m�i với chữ�


Tản mạn với người t�nh c� ph� hơi nhiều, chả l� trong tay t�i đang c� ly c� ph� thơm, v� với c�i netbook nhỏ x�u n�y nữa, nắng vẫn quẩn quanh nhảy m�a tr�n những � nghĩ, l�c n�y nếu những con chữ tỏa được hương chắc l� n� sẽ c� m�i c� ph� v� hương t�m m�nh mang lavender đầu h�, t�m sắc t�m hương như một thứ b�a, v� t�i sẽ chia sẻ được ngo�i nghĩa chữ c�n l� t�nh chữ nữa, phải kh�ng bạn t�i?

B�y giờ th� chỉ c�n một m�nh t�i ở nh�. Nắng đ� đem cả c�i b�ng t�i ch�nh chếch xuống thềm. T�i phải trốn đủ để nắng kh�ng ch�i v�o c�i netbook. T�i sung m�n khi đối diện m�nh một c�ch tuyệt im lặng như thế, trước c�i m�n h�nh, kh�ng gian ảo m�nh mang một � cửa sổ. V� c�ng biết ơn sự tiến bộ của văn minh kỹ thuật, t�i c� thể đọc thư của bạn th�n ngay sau khi bạn vừa nhấn v�o �send�, đ� thật sự l� một niềm vui so với ng�y cổ t�ch, t�i cứ phải đợi m�n mới nhận được một l� thư mong (ng�y đ� chờ thư l�u t�i thường n�i cổ d�i v� đợi, người bạn chọc qu� gửi tặng một con m�o gỗ c� c�i cổ d�i cao hơn một tấc so với th�n m�nh b� tẹo, n� l� người bạn thiết của t�i suốt một thời thiếu nữ). C�i cửa sổ kh�ng bi�n giới ấy mở ngh�n tr�ng đại dương, bao n�i bao đồi, mấy nắng mấy mưa, trăm t�nh tỷ huống, window, c�i t�n l�m t�i thấy m�nh c� một nỗi mơ mộng khi mở m�y, như thể m�nh l� c� g�i nhỏ ng�y xưa, ngồi b�n khung cửa sổ viết thư, đọc thư, v� học b�i.


Nắng kh�ng c�n tr�n thềm nữa, t�i bước ra ngo�i s�n cỏ trước nh�, b�ng t�i thu nhỏ dưới ch�n, gọn g�ng y�n phận, b�ng l� c�i t�i hay nh�n. N� theo m�nh lẽo đẽo, n� gợi mở cho m�nh những x�c cảm bất ngờ, như một nỗi chờ đợi, chẳng hạn.


Gi� tre như ru, buổi trưa y�n ắng, nằm đ�y m� nghe được tiếng v�ng kẽo kẹt ng�y xưa của ba nơi qu� nh� nữa th� thật l� đủ bộ, c�i g� đang l�i t�i đi vậy

Quen hơi b�ng nắng tre xanh
Cho ngơ cho ngẩn khi m�nh đi xa
Ếm v�o ch�n nỗi nhớ nh�
Đường ch�ng ch�nh lạ vẫn � ơi qu�
Cứ như ai dắt bước về
Chợp con mắt lại b�a m� b�ng l�ng�
*

Im ắng như thế kh�ng biết bao l�u, h�nh như hương ngải bay ra từ cảm x�c đang k�o m�nh ch�ng xuống ở một nốt nhạc trầm nhất khiến t�i hơi lơ mơ trong c�i nhắm mắt để đ�, th� nghe tiếng cửa mở, t�i thầm n�i, con trai đ� đi học về.


T�i đi ra trước nh�, nh�n con ng� nhỏ uốn lượn hai b�n vệ cỏ (bạn Hồng Mai bảo con ng� nh� t�i c� những đường cong rất gợi cảm, đ�ng thế thật, tr�ng n� mềm mại l�m sao), t�i đi ngược mặt trời, b�ng t�i đổ đằng trước, chậm chậm, m�a h� ở Calif. n�ng kh�ng kh�c chi S�i G�n, c� điều xế chiều c� gi� thổi nhiều l�m m�nh tho�t ra được c�i mơ m�ng S�i G�n n�ng ướt mồ h�i tr�n da. Kh�ng biết đến bao giờ th� t�i th�i nh�n mọi thứ dựa tr�n cảm x�c S�i G�n, từ trời đất đến người đến chuyện ăn chuyện uống... đụng chuyện g� th� tự nhi�n lại n�i thầm� S�i G�n l�c n�y�S�i G�n như vầy�. S�i G�n thế kia�


T�i thơ thẩn ra ph�a hồ nhỏ, t�i nhớ mẹ t�i, l�c qua đ�y chơi hồi đầu năm, b� rất th�ch đi bộ quanh khu ở, b� bảo giống như một c�i l�ng nhỏ Việt Nam, v� c� hồ nước, c� vịt bơi rồi chạy lăng quăng qua đường nữa chứ, tối lại c� tiếng dế, tiếng nh�i (hay ễnh ương) k�u ộp oạp dưới đ�m lục b�nh, lại �c� nhiều người m�nh�, thỉnh thoảng đi bộ b� bỗng n�i như reo, n�y, nghe kh�ng m�i c� kho của m�nh đấy, � l� c� m�i nước mắm, bạn biết kh�ng. Khu t�i ở c� nhiều người Việt, trong đ�, t�i biết, c� c�i t�nh l�ng giềng, h�ng c�y chuối kiểng giữa hai nh� hễ khi n�o n� phủ k�n th� t�i lại tỉa đi, cố � để v�i khoảng hở đủ để hai b�n đ�i khi tưới c�y nh�n thấy mặt nhau trao đổi v�i c�u vu vơ, hoặc trao nhau đ�i ba tr�i chanh, bạc h� trồng được ở vườn nh�. Đ� gọi l� h�ng x�m. Như vậy mới hiểu được tận nghĩa c�u của người m�nh, b�n b� con xa mua l�ng giềng gần. C� lẽ thời gian t�i ở Mỹ n�y c�n mỏng n�n t�m t�nh c�n Việt Nam ch�n qu�, phải kh�ng bạn ơi.

Rời khỏi thềm, t�i b�ng khu�ng, c� cảm gi�c như vừa ngồi với ai đ� rất th�n, rất kh�i rất m�y, một b�n cạnh rất gần, như thể c� hơi ấm. Những đ�n mặt trời cắm dọc theo lối vườn nhỏ đang nhả ra �nh s�ng mềm, mỏng tợ �nh trăng. T�i mở rộng v�ng tay, h�t một hơi thật s�u, đầy đủ như cục pin vừa được nạp đầy, cảm thấy thật trọn vẹn, cả về c�i rơi đầy đặn của nước mắt lẫn bay bổng no của tiếng cười. Một đời sống thực t�i h�t thở từng ph�t gi�y, giải nghĩa từng bước t�i đang đi. Một đời sống mơ cho t�i biết giấc mơ t�i nu�i nấng, g�n giữ, đang từng l�c ng�n lại th�nh nhịp đập tr�i tim, rộng lượng cho t�i một c�i thơ.


T�i h�a v�o b�ng s�ng đầm ấm trong nh�, m�i hoa lavender d�i theo, nỗi t�m thiết tha ấy sẽ ủ lại cho t�i một thềm nh�, như một bộ nhớ, để bất cứ l�c n�o khi t�i đến, t�i cần, n� sẽ mở lại cho t�i h�nh ảnh cũ, trao lại cho t�i cảm x�c cũ. Thềm nh�, c�i mưa nắng c�ng t�i�

B�y giờ th� t�i đang đứng ở bếp. T�i vừa bật bếp, ngọn lửa ch�y nhỏ, tuy kh�ng bị (hay được?) m�i kh�i um cay mắt trong một c�i bếp cổ xưa (cổ th� qu�) nh�m lửa với cọng ngo kh� với rơm với rạ, nhưng cảm x�c tuyệt vời của �nh lửa xum vầy th� mu�n thu kh�ng kh�c. Ngọn lửa nấu ăn tỏa ra ng�o ngạt hương ấm của một bếp gia đ�nh. Cũng c� khi ớn ẩm v� nấu cơm mệt, nhưng c�ng l�c t�i c�ng nhận được về nhiều, niềm vui l�m một bữa cơm m� tối đ� người th�n ăn ngon miệng.V�ng tr�n b�n ăn l� v�ng tr�n đầy đặn nhất với nghĩa vu�ng tr�n tr�n trần gian n�y. Ngọn lửa đem lại hiền h�a y�n b�nh no ấm nhất l� ngọn lửa tỏa ra từ c�i bếp l�, tr�n đ� c� tiếng nước s�i, tiếng x�o x�o những thức nấu.


T�i chưa bao giờ qu�n những bữa cơm của gia đ�nh t�i khi xưa, khi anh em c�ng một nh�, chưa ai c� một bếp lửa ri�ng, những bữa cơm ồn �o tiếng n�i, tiếng cười, đ�i khi c� tiếng kh�c của t�i v� c�i nhau. B�y giờ sao c� được nữa 9,10 anh em qu�y quần với ba với m�, với b�t canh thi�n l� của gi�n nh�? Những con chim bay xa, tha rơm về l�m tổ ấm của ri�ng m�nh, c� phải khởi đi từ cọng rơm, n�i lửa, m�i bếp của mẹ cha? Nhưng, những điều kh�ng c�n trở lại nữa đ� th�nh kho b�u trong đời, mỗi khi t�i mở c�nh cửa ấy, những thứ qu� gi� vẫn nằm đ�, y�n ả, �m đềm, t�i c� thể chạm v�o n� bằng b�n tay cảm x�c, v� kh�ng c� g� mầu nhiệm hơn thế để m�nh được b� thơ, để sau đ� lại tiếp tục những bước đi tin cậy, d� ng�y mai c� hờm sẵn những bất trắc g� đi nữa. Kho b�u qu� khứ của t�i, giấc mơ của t�i, v�, m�i ấm của t�i:


Xanh ấm no đồng l�a
Cho t�i l�ng tơ lụa t�i đi
Đ� v�ng một nương tựa
Cho t�i một bếp lửa t�i về
*


B�y giờ đ� đến l�c rồi, trong mỗi căn ph�ng đang chờ những giấc ngủ. C� lẽ, sẽ bập bềnh tr�n đ�, những giấc mơ.

* thơ ntkm

Santa Ana,
Một ng�y Thứ S�u, 26.8.2011

 

Nguyễn Thị Kh�nh Minh

 

http://www.gio-o.com/NguyenThiKhanhMinh.html

 

� gio-o.com 2012