Nguyễn� Thị Kh�nh Minh

LẦN THEO MỘNG ẢO M� VỀ�

tản văn

 

Về, l� về lại một nơi m�nh đ� chia xa, một chốn cũ, nơi m�nh được ngồi y�n lặng để bầu th�n thuộc chuyền lại cho m�nh những dưỡng chất đ� ti�u hao theo những dặm d�i, để được nh�n thấy m�nh c�ng kh�ng kh� ấy mới mẻ thế n�o, cũ kỹ ra sao. Hẳn sẽ l� bước về n�n nao hối hả.


Về, l� về c�i thời gian, một d�ng chảy mơ kh�ng bờ bến, nếu kh�ng d�nh t�m tới lui với n�, khuấy l�n hiện tiền một tiếng gọi, v�n ch�t m� sương của k� ức, dợm một bước những ph�t gi�y sẽ tới, th� d�ng chảy ấy sẽ hư v�.


N�n t�i sẽ về, chập ch�ng tr�n đ� những bước ch�n của x�c ph�m lẫn bước ch�n của cảm x�c.


Nơi chốn ấy l� S�i G�n, thời gian ấy l� S�i G�n. V�ng, S�i G�n.


Dạo t�i c�n học lớp ESL tại Santa Ana College, thầy Lewis cho viết một b�i luận văn tự do, t�i đ� viết về S�i G�n, với những qu�n ăn khuya v� mưa đ�m, nh�n l�c n�i chuyện ngo�i giờ học, thầy n�i một ng�y n�o �ng sẽ đi S�i G�n để thưởng thức trời mưa trong kh�ng kh� ăn đ�m. T�i đ� phải n�i r� th�m với �ng rằng, S�i G�n đ� l� t�n xưa, v� tại sao n� trở th�nh t�n xưa. Điều n�y l�m t�i x�t như động phải vết thương, v� c�i t�n ấy n� đ� l� một phần của th�n thể k� ức t�i, l� một d�ng chảy cảm x�c trong huyết quản t�i.


Những nốt nhạc k� ức t�i gảy l�n h�m nay, ước sao l� một tiếng đ�n h�a trong bản giao hưởng hồi ức của những t�m hồn đồng điệu, một thời, như t�i, lớn l�n từ l�ng con phố mang một t�n đ� th�nh xưa n�y. Đ� l� �m những con chữ cho t�i lần về, v� bạn th�n ơi, dường như t�i chỉ đang quyến luyến nơi n�y qua đường tơ kỷ niệm.


�T�i bước l�n những bậc thềm mịn r�u, bước chậm, sợ m�nh sẽ bị trượt ra sau, c�i ng� ngửa chẳng kh�c n�o c�i rớt xuống trần gian đầy ngỡ ng�ng của hai ch�ng Lưu Nguyễn. T�i chưa muốn thế, t�i đang muốn sống c�i phi thực kia với từng rung động e d� chậm chậm, để nghe chạm v�o c�nh cổng đ� hoen rỉ th�ng năm, v� d� nhẹ nh�ng đến thế n�o cũng sẽ gh� răng bởi tiếng r�t của một c�nh cửa l�u ng�y kh�ng mở. Hồi hộp, n�n tim t�i đập kh�c thường.


Ng�i nh� ba mẹ t�i ng�y trước, c� h�ng tr�m b�ng v�ng b�n vệ đường, tới m�a hoa gieo phấn th� bụi v�ng x�c hoa li ti đầy trước ng�, nếu t�i bắt chước thiền sư Cảnh Sầm theo c�nh hoa rụng m� về (Hựu trục lạc hoa hồi) th� hẳn kh�ng thể n�o tới được nh�, v� h�ng c�y giờ đ� kh�ng c�n. Đ�y l� nơi t�i đ� mong mỏi bao năm để trở về. Thật ra, t�i đ� biết ng�i nh� đ� kh�c hẳn ng�y xưa l�c c�n l� biệt thự nhỏ, tường sần s�i m�u t�m hồng ẩn hiện sau rặng tr�c, t�ng mận v� hoa hồng tầm xu�n l�a x�a trước cổng, nhưng sao l�ng vẫn nh�i l�n khi nh�n n� b�y giờ, lồ lộ ph� những cửa kiếng ra mặt đường, v� cũng chỉ c�n non một nửa căn. T�i đứng y�n trước cổng, nếu c� bấm chu�ng th� cũng sẽ kh�ng c�n ai mở cửa, tần ngần cầm chiếc ch�a kh�a, t�i mở, tiếng l�ch c�ch nghe lạ như l�u lắm chưa từng. Từ ng�y ba t�i mất, từ ng�y mẹ t�i rời khỏi đ�y, nh� kh�ng ai ở, t�i nh�n những đốm s�ng chập chờn tr�n chiếc ghế d�i, l�ng bỗng như một vạt nắng xa vắng, cũng may l� Hương, c� em d�u, đ� qua lau ch�i trước chứ nếu b�y giờ t�i nh�n thấy lớp bụi đ�ng tr�n b�n ghế nữa th� chắc t�m hồn t�i sẽ bị ni�m phong lu�n với nỗi c� quạnh. T�i đi thẳng l�n lầu hai nơi c� b�n thờ ba t�i, m�i gỗ của cầu thang như c� m�i mưa, t�i nh�n ba t�i, một ch�t sờ sợ, kh�ng biết v� sao, c� lẽ tại �m dương ngh�n tr�ng trong căn ph�ng thờ im lặng, t�i đặt tay l�n h�nh ba t�i, ba ơi, con về với ba đ�y. Anh Khải dặn t�i phải thắp nhang, nhưng chắc g� đường đi của kh�i lay động được ba t�i hơn hơi ấm của b�n tay?



Phất phơ m�u �o lụa mỡ g� bộ b� ba x� dạt t�i, �A, t�i biết rồi, t�i đ� theo m�u �o n�y m� về.


M�u �o t�i kh�ng qu�n ba t�i mặc tối h�m ấy. Buổi tối, như vậy th�i, đừng nhớ th�m g� nữa về thời gian, một to�n l�nh x�ng v�o nh� t�i như một trận b�o, t�a l�n những ph�ng v� dồn 8 người gia đ�nh t�i xuống ph�ng kh�ch. Một tờ giấy được dơ l�n, một lời được đọc, đ�m đ�ng lại theo từng bước ch�n của mỗi người được gọi l�n ph�ng của m�nh. T�i kh�ng biết ba mẹ v� c�c em của t�i ra sao, ri�ng t�i khi l�n ph�ng m�nh, c� hai người l�nh, t�i thấy s�ch vở, đồ đạc, những l� thư của người y�u t�i trộn nh�o nh�o tr�n s�n. Tội t�i bị buộc nơi ph�ng m�nh những l� Tagore, Mozart, Kh�nh Ly, Lệ Thu� tất cả bị t�m lại trong một c�i bao lớn, t�i phản xạ giựt lại băng nhạc Mozart, v� t�i chợt nghĩ sao Mozart lại l� điều c� thể bị tịch thu, người l�nh hất t�i ra, mất thăng bằng t�i ng� đập v�o th�nh giường, c� đau điếng khiến t�i biết rằng phải im lặng.Tất cả ph�ng đều bị ni�m phong, t�i đ� vội lấy được một l� thư của người y�u nh�t v�o ngực �o như muốn t�m một sức mạnh, nhưng n� lại l�m t�i ứa lệ. C� ai nghe tiếng một ch�m ch�a kh�a quăng mạnh xuống mặt b�n gỗ như thế n�o kh�ng, c� thể kh�ng l� g� nhưng đ�m đ� �m thanh ấy đ� l�m cả nh� t�i giật nẩy người. Đ� l� ch�m kh�a nh�. V� sau đ� l� tiếng c�ch c�ch của những chiếc c�ng tay. Ba t�i đi, hai em trai t�i đi, bước l�n một c�i xe b�t b�ng. Họ đang bước v�o b�ng tối. C�ng đi l� tất cả s�ch vở trong nh�. C�n lại mẹ v� chị em t�i, 5 người, co cụm nơi ph�ng kh�ch, nơi c� để hai c�i chiếu v� một c�i m�n. Ở ngo�i cổng c� hai người l�nh g�c. Mẹ v� t�i nắm tay nhau, t�i c�n nhớ rất đậm c�i run lẩy bẩy, bần bật của hai b�n tay nắm lại với nhau, vai mẹ rung nhưng mắt mẹ kh� lạnh, c� em nhỏ th�t th�t kh�c, cậu em kế th� đanh mặt lại ngồi c�i đầu, cậu b� �t th� giương hai con mắt trẻ thơ rất buồn, ngơ ng�c, n� kh�ng kh�c, chỉ nh�n mẹ v� chị rồi nằm xuống cong cả người lại. Mẹ t�i n�i thầm, Kh�nh ạ, mẹ con m�nh phải chết th�i. Nh� m�nh c�n hai b�nh gaz. T�i giật th�t m�nh, nhưng m� ơi, hai b�nh c� đủ chết kh�ng hay l� chỉ l�m m�nh ngắc ngoải th� c� nước chết với họ - M�nh sẽ v�o bếp đ�ng k�n cửa lại. Mẹ bỗng quay sang em g�i t�i, 17 tuổi, giọng b� nhỏ, quyết liệt, Chết kh�ng con, Khanh- Chết! con b� gật phăng c�i đầu dập dềnh m�i t�c m�y. Mẹ lại hỏi cậu em 16 tuổi, giọng c� vẻ như b� đ� quyết định, Chết nh� Khiết- Dạ, Chết! Thằng b� n�i với vẻ l� cố hữu của n�. Rồi tới cậu em �t,11 tuổi, giọng mẹ nhẹ nh�ng, Chết kh�ng con, Khi�m?- Chết! T�i r�ng động cả hồn ph�ch, n� n�i chết nhanh như thể mẹ hỏi ăn kh�ng con- Ăn! Mẹ kh�ng hỏi t�i, v� b� biết t�i sẽ l� đứa n�i kh�ng. T�i k�o mẹ nằm xuống chiếu, th� thầm, m� kh�ng nghĩ l� sẽ l�m vậy, đ�ng kh�ng. M�nh phải sống m� ạ, anh Khải c�n mất t�ch, 3 người vừa bị bắt đi, m�nh c�n những 5 người, m�nh dư sức sống m�, m�. Ch�ng t�i đ� dư sức sống để lội qua những th�ng ng�y nước ngược ấy, c� cả những tiễn đưa �m thầm trong t�m trạng một đi l� c� thể vĩnh viễn kh�ng gặp lại. Ba t�i trở về sau đ� 7 năm, gầy guộc, ốm đau, ng�y qua ng�y, lặng lẽ l�m tiếp cuốn tự điển đang l�m dở. Lần sau ba t�i lại rời nh� ra đi một lần nữa, lần n�y th� kh�ng c� ng�y trở lại để l�m tiếp cuốn s�ch vẫn chưa xong. T�i qu�n chưa hỏi mẹ l�c mất ba c� đang mặc bộ b� ba lụa m�u mỡ g� kh�ng.T�i nh�n những c�y viết v� s�ch để tr�n b�n thờ m� thấy c� li�u qu�, cuộc sống, t�i nhớ ba t�i c�n lở dở một vở kịch c� t�n l� C�y C� Độc, �ng đ�ng l� một c�y c� độc tr�n con đường �ng đi. H�nh ba t�i mờ như c� hơi nước, dường như vừa s�ng s�nh tr�n v� chung thời gian, t�i tin th�m một lần n�y, d�ng chảy buồn ấy sẽ kh�ng gợn s�ng nữa, n� sẽ y�n, chảy tận l�ng s�u.



Tắp v�o bến nh� ba mẹ t�i chuyến n�y c�n c� vợ chồng cậu em �t ở �c về, cậu em năm n�o gật đầu đồng � chết một c�ch v� tư b�y giờ đ� l� một người đ�n �ng đang mon men tới gần c�i tuổi tri thi�n mệnh. Về c�ng l� một anh bạn th�n của em, Quỳnh, người đ� nấu những bữa com rất ngon cho 6 người, v� mỗi s�ng vẫn l�m cho t�i một ly c� ph� thật đậm t�nh b� bạn. C�n c� vợ chồng con trai lớn của t�i c�ng b� g�i 8 th�ng tuổi nữa. Kh�nh Chi. A, t�i biết rồi, tiếng gọi t�i về ch�nh l� �m thanh ban sơ của tiếng kh�c con người những năm th�ng đầu đời, l� m�i sữa thơm từ kh�e miệng c� ch�u, v� khanh kh�ch tiếng cười đang r� quến mọi cảm x�c t�i. Nếu t�i kh�ng về để m� h�t h� c�i m�i da thịt thơm non n�y th� hẳn l� t�i cứ ngồi đ� m� n�i về m�i lavender�

 

Buổi s�ng, t�i đ�n ly c� ph� từ tay Quỳnh, l�ng thấy ấm �p, ra cổng lại thấy một g�i na treo to�ng teng, chắc chị Li�n đ� đến đ�y từ sớm, cắn một miếng na như thấy tan trong miệng ch�t l�ng chắt chiu. T�i đứng trước hi�n ph�ng nhỏ b� của mẹ, nắng s�ng m� n�ng ướt da, đang tưới c�y, bỗng nghe vọng l�n từ cổng dưới nh�, �c� thư đ�y�, tr�i tim t�i như nhảy ra ngo�i, c�y sứ như c� con gi� n�o tới khua dậy t�ng l� v� hương hoa tan ra,�t�i nhẹ như m�y, h�a th�nh c� g�i nhỏ lướt qua những bậc thang gỗ mầu nhiệm,� lung linh cổng nh� cũ, người đưa thư năm xưa, con g�i c� thư con đ�y, t�i th� vội v�ng, kh�ng mở cửa, th� tay qua cổng, rối r�t, đưa con mau l�n, v� khi những l� thư với những sọc xanh đỏ trắng viền quanh phong b� nằm gọn trong tay th� t�i lại thưởng cho b�c �t tiền, b�c đi chiếc xe Honda Dame m�u xanh l� chuối, hằng tuần đem đến cho t�i những l� thư thơm m�i biển xa, nỗi nhớ nhung theo nửa v�ng tr�i đất buộc th�nh lời h� hẹn d�i, sẽ một đời người, hay hơn, hỡi người y�u dấu?


A, t�i biết rồi, ch�nh sợi tơ hẹn ước l�nh đ�nh tr�n đường mộng ảo n�y dẫn t�i về,
th�nh phố mang t�n S�i G�n, nơi t�i đ� lớn l�n, chỉ nơi n�y t�i mới lọt được v�o nếp gấp x� lệch của thời gian, trở lại mọi thứ, như cũ, thời hai mươi v�ng mười, lời t�nh tự mưa đ�m thơm m�i hoa sứ, m�a hạ nồng những cơn mưa m� cho d� bao nhi�u lần được l�m người nữa, nếu c�n l� m�nh, t�i c�n nghe tiếng rất trong của n� rơi trước hi�n nh� che chắn cho t�i một giấc mơ. Một nhịp chẩy diễm ảo đang đồng h�a t�i, t�i c� đang tr�i đi hay m�i mộng mơ đứng b�n cổng cổ t�ch nh�n c�nh bồ c�u ngậm thư đưa tin y�u về?

 

Một buổi s�ng, t�i gọi một chiếc taxi l�n phố. C� đi đ�u? � Cho t�i tới trường Luật, đường Duy T�n- Dạ đ�u c�? T�i mỉm cười th�ch th�, vậy l� m�nh đ� n�i ra được c�u như l�c n�o đ� trong qu� khứ. � qu�n, cho t�i tới trường Kinh Tế đường Phạm Ngọc Thạch. Đấy vật đổi sao dời như thế đấy. Tới đ�y th� t�i tự thắc mắc, Duy T�n l� t�n một v� vua y�u nước, tại sao phải bị thay t�n, m� hẳn �ng b�c sĩ Phạm Ngọc Thạch nơi c�i tr�n chắc cũng chẳng lấy l�m vui khi t�n m�nh thay t�n vua Duy T�n. C�i t�n quen thuộc đến nỗi chỉ cần n�i Duy T�n l� mặc nhi�n động đậy đến kỷ niệm thời sinh vi�n Luật (v� Kiến Tr�c của ai nữa chăng, d� trường n�y c� cổng ở đường kh�c nhưng s�t h�ng trường Luật n�n kỷ niệm chắc cũng c� ch�t b� con). Một thời sinh vi�n ch�i đầu v�o s�ch vở, cho đến một ng�y đến trường bỗng ngỡ ng�ng, bọn con g�i ch�ng t�i hỏi nhau với giọng thảng thốt, sao lớp vắng thế n�y, bọn con trai đ�u cả? ra năm đ� nếu t�i nhớ đ�ng,1972, vừa c� một luật động vi�n đ�n qu�n (t�i c� thể kiểm chứng xem m�nh c� nhớ đ�ng kh�ng, nhưng kh�ng cần thiết), t�i l�c đ� như bị va đầu v�o tường, c� đập cho�ng người. Đ� từ bao l�u? sinh vi�n S�i G�n như t�i l�c đ� đi b�n lề cuộc chiến, đ� bao l�u rồi? d�n S�i G�n c� một niềm tin chắc rằng S�i G�n l� một ốc đảo m� con s�ng của chiến tranh kh�ng thể đổ v�o bờ, đ� bao nhi�u người trong lớp sinh vi�n như t�i tin rằng S�i G�n l� bi�n giới dừng lại của đường đi s�ng đạn? T�i mắc cỡ v� cảm thấy c� tội, cũng như kh�ng hiểu nổi hệ thống d�n vận l�c ấy đ� mở toang cửa cho ngập những phong tr�o phản chiến, đến nỗi kh�ng � thức c�i cuộc chiến đang xảy ra, l� của m�nh, ở cạnh m�nh, đe dọa sự sống c�n của mảnh đất c� H�n Ngọc Viễn Đ�ng lấp l�nh. Ch�ng t�i như những vi�n gạch l�t ng� ngh�. Ngh�u ngao những b�i h�t phản chiến tr�n những ra đi vĩnh viễn của cha, anh, bạn b� m�nh ngo�i chiến trường. B�y giờ t�i đang đứng đ�y, nơi ng�y trước l� lối cổng nhỏ khi�m cung trầm lắng m�u gỗ hai c�nh cửa nhỏ, tr�n l� bảng Luật Khoa Đại Học Đường, t�i như nghe được hơi lạnh tiếng gi� thổi v�o lớp học khua buồn những h�ng ghế trống buổi chiều xưa, c� bao nhi�u bạn b� từ chỗ ngồi ấy ra đi kh�ng về nữa? T�i thấy qua nắng muộn �nh mắt của những c� g�i hai mươi, Ch�u Tỷ, Li�m, Li�n, Gấm, Hoa, Xu�n�v� t�i, nh�n nhau, biết rằng, từ h�m ấy, tin chiến sự l� vết mực đen phết tr�n từng trang s�ch học.

 

T�i đi bộ b�n vệ đường, đường Duy T�n, đ� mất rồi lối đi đất nhỏ với h�ng c�y, nơi t�i lộng gi� t� �o v�ng trong tấm h�nh gửi người vạn dặm, th�i h�y d�ng k� ức m� đi để lọt v�o kh�ng kh� Saigon thời y�u người thiết tha�, Hồ Con R�a, c�y đa cổ thụ trước Viện Đại Học Saigon c� t�i, Huệ,Th�i �Oanh Oanh� �thấp tho�ng những t� �o d�i trong nắng � Chập chờn những c�nh bướm tr�n con đường rộng th�nh thang băng qua ng�i rừng nhỏ trước Dinh Độc Lập, nh� thờ Đức B�, v� một con bướm v�ng bay vội v� qua những bậc cấp Bưu Điện rồi chui v�o th�ng thư, ng�y mai người ta sẽ lấy thư� A, t�i lần về theo d�ng m�u đẩy của nhịp đập, tươi mươi lại nơi nương n�u của kỷ niệm, tr�i tim S�i G�n ưng ức ho�i nơi ngực tr�i�

 

Nơi ấy b�y giờ, người đ�ng hơn n�n đường chật đi, nh� nhiều hơn, cao hơn, n�n đất trời trong tầm mắt bị nhỏ lại. T�i như c�i b�ng c�m đi giữa mu�n �m thanh h�nh ảnh ồn �o của một thế giới kh�c. C� phải đ� mu�n tr�ng thời gian đi qua nơi n�y, v� t�i thấy m�nh buồn tẻ, lạc l�ng, cũ xưa. T�i đ� n�i với Nguyễn Lương Vỵ như thế, trong một qu�n c� ph�, dưới b�ng một c�y trứng c�, c� một tr�i nhỏ rụng đ�ng v�o ly c� ph� của t�i. T�i cũng đang rơi một c�ch lạc điệu, như thế chăng. Vỵ đọc cho t�i nghe �những gương mặt lặng lẽ/ treo tr�n hai sợi d�y điện song song/ vắt ngang c�nh trứng c� � t�i hỏi, thơ ai m� lọt hẳn v�o t�ng c�y trứng c� n�y vậy. Vỵ đưa cho t�i tập thơ nhỏ. thơ Đo�n Minh Ch�u. T�i dở ra ngẫu nhi�n, những c�u thơ, kỷ niệm vẹn nguy�n mỗi năm�/ em vẫn l� người ho�i cổ/ sống bằng nhớ nhung ng�y sắp tới�

 

T�i đang được sống thực một nỗi nhớ kh�ng rời. N� đang dắt t�i về.


Rồi cũng được nghe lại tiếng biển. Ng�i nh� Hoa Sứ của anh chị Khoa Genevi�ve, trong một x�m ch�i, nằm gần g�c cong của bờ biển k�o ra Long Hải. Chị n�i chị sẽ đổi t�n nh� l� Sao Biển. Buổi s�ng t�i xuống b�i xem ghe đ�nh c� về, c� đ�nh bắt ven bờ chỉ to�n l� c� nhỏ. X�m ch�i rất ngh�o. Chiều chiều trẻ con đi đầy tr�n b�i để c�o ngh�u. Bờ biển ứ r�c v� phế thải của người. Nước biển đục ngầu. Nhưng nhạc s�ng vẫn trong. Gi� biển thổi mặn m�i. C�t biển bay x�t mắt. Đ�m ở đ� t�i ngủ trong tiếng mưa, tiếng mưa rơi tong tong trước thềm gạch t�u, tiếng s�ng r� rầm xa xa gần gần, đ�m nay n� kh�ng c�n l� tiếng u u mường tượng trong vỏ ốc, t�i cho�ng dậy để nh�n ra ngo�i của sổ, nh�n v� nghe, biển kia, mưa kia, th�n thiết lắm với m�i hương k� ức. Bao giờ nữa anh em m�nh lại được qu�y quần b�n một b�n ăn d�i, ăn những m�n hải sản thơm m�i biển của ch�ng ta kết với rượu vang qu� hương chị Genevi�ve? Những c�nh hoa giấy đỏ bu�ng xuống vẫy tiễn t�i, �nh mắt n�u hạt dẻ của chị nh�n theo, nụ cười hiền của anh Khoa như c�nh thuyền rất nhỏ, bập bềnh tr�n s�ng. T�i kh�p mắt để nghe rưng một hạt lệ, tiếng rơi trong tr�n mặt hồ thời gian để hiện ra những ảnh h�nh tưởng đ� qu�n dưới d�ng phẳng lặng�

 

Lại một buổi cả nh� leo l�n xe, l�ng ai cũng vui v� nơi tới l� Đ� Lạt. �i Đ� Lạt một thời l� ước mơ của t�i, đi Đ� Lạt hồi đ� bao giờ cũng l� một phần thưởng khi học h�nh c� kết quả tốt, kh�ng, phải xuất sắc mới được, v� thế ng�y đ� t�i đi Đ� Lạt kh�ng qu� ba lần. T�i kh�ng về k� ức m� đi đến một nơi giấc mơ chưa vi�n th�nh.


Đến Đ� Lạt v�o tối, trời mưa. T�i ngồi co trong chiếc ghế cạnh chỗ người l�i, nh�n mưa Đ� Lạt rơi hối hả rồi tan tr�n mặt k�nh xe, t�i tho�t ra cơn mỏi mắt buồn ngủ v� nh�n m�i v�o chiếc cần gạt nước, quay ra ph�a cửa sổ. Phố l�a x�a mặt gương, đ�n xe xanh đỏ lập l�a như những �nh l�n tinh ở một phố �m, cậu em ngồi h�ng ghế sau vừa n�i, kh�ng biết đ�m Đ� Lạt c�n chợ �m phủ kh�ng, tối nay tụi m�nh đi nhen. Giọng cậu kh�ng c� vẻ chi l� phấn khởi m� r� r� như n�i trong l�c đang ngủ, t�i cười, nếu hết mưa Khi�m �, giọng t�i cũng nhỏ, tại kh�ng kh� d�o dạt mưa chăng. T�i chợt bấm k�nh cửa xe xuống, mưa hắt lạnh, v� t�i giật m�nh v� tiếng c�i xe qu� lớn, vội bấm k�nh l�n. H�nh như c� cả �m thanh tiếng n�i nữa, kh�ng phải �m của Đ� Lạt, hồi trước, khi tới đ�y, t�i gặp rất nhiều tiếng Huế� Nhưng m� cảm gi�c l�c chạm v�o gi� v�o mưa Đ� Lạt thế n�o nhỉ, giật m�nh v� tiếng c�i xe, bỡ ngỡ v� �m một giọng n�i qu� lạ, chỉ vậy th�i. Khi đi ngang kh�ch sạn Anh Đ�o, t�i mơ m�ng thấy m�nh c�ng c�c bạn đang đứng d�n những tờ cổ động cho li�n danh ứng cử d�n biểu của ba t�i năm n�o, đ� l� lần thứ hai t�i l�n Đ� Lạt. Lần đầu, vừa xong năm thứ nhất Luật, ba thưởng cho một chuyến đi, thật đ�ng nhớ, l�n tới nơi ba mẹ c�ng mấy người bạn tập trung ngồi nh� đ�nh b�i, để ba con nhỏ, l� chị em t�i v� B�ch, con b�c Chi, ngồi ch�o queo nơi ph�ng kh�ch c� ngọn lửa bập b�ng trong l� sưởi, t�i th� kh�ng sao, v� t�i c� một nỗi nhớ đầy ắp trong người, ở đ�u đi nữa th� cũng đ�u c� một m�nh. Kỳ đ� Đ� Lạt chỉ l� Hồ Xu�n Hương v� qu�n cơm Như �. Hết. A qu�n, c�n c� một con dốc nằm thơ dại đẫm �nh trăng c�ng B�ch v� một ch�ng sinh vi�n trường Ch�nh Trị Kinh Doanh Đ� Lạt nữa. Lần thứ hai vui hơn v� đ�ng bạn b�, lại được đi chơi thoải m�i, nhớ những hạt mưa bay tr�n đỉnh LangBiang, c� H� cầm đ�n ngồi h�t cho một c� g�i Đ� Lạt đẹp như mơ�Đưa em về dưới mưa n�i năng chi cũng thừa�(Nguyễn Tất Nhi�n, Phạm Duy) trời lạnh giọng ch�ng run hay tại người đẹp? c� Tiến với giọng Bắc trầm, vừa h�t ta nghe ngh�n sợi nhỏ rớt xuống đời�(TCS) vừa bấm m�y chụp h�nh, c� Khương điều động việc d�n b�ch chương, kỳ đ� lien danh ba t�i thất cử nhưng ch�ng t�i được no n� Đ� Lạt gần một tuần, c� Thanh giọng như tiếng gi� thổi qua những tua l� th�ng, c� T�nh đọc thơ giọng Bắc nũng nịu, k�o đ�m Đ� Lạt ch�ng xuống nỗi buồn nhẹ như kh�c nhạc dạo đầu, vạt �o em xưa, anh giữ trong tay, lời t�nh chợt ngỏ, em kh�c bất ngờ, đ�m run b�ng l�, nho nhỏ trời mưa�thơ ai vậy T�nh?


C� người ở xa nhờ t�i chuyển lời ch�o đến quỳ v�ng, nhưng s�ng h�m sau đi tr�n đường kh�ng thấy một mắt quỳ n�o d�m ng�, quỳ ơi, rất tiếc, t�i muốn nh�n lại để xem cảm x�c m�nh c� kh�c ng�y xưa kh�ng, sau khi đ� thấy được m�u v�ng lộng lẫy buồn trong văn Nguyễn Xu�n Thiệp, người đ� muốn c� một c�y quỳ v�ng tr�n mộ cỏ mốt mai, l�ng mạn qu� t�nh y�u d� quỳ, nh� văn ơi. V� cũng chẳng c� một c�nh �n n�o dưới m�i lầu Hotel du Parc như người kể để t�i c� thể gửi cho người một ch�t xu�n hồi tưởng, chỉ ch�nh v�nh con g� tr�n đỉnh nh� thờ c� lẽ l� chứng nh�n chung thủy của thời gian v� g�n giữ kỷ niệm của người d�n Đ� Lạt, của người y�u Đ� Lạt nay đ� tản mạn những phương trời. Đến tối, đi dạo Đ� lạt đ�m, th� t�i thật sự thất vọng, kh�ng c�n một Đ� Lạt trong trầm lặng r�t nữa, những người trẻ đi th�nh nh�m đ�ng la h�t ồn �o, đứng tr�n bậc thềm cao ng� xuống khu chợ H�a B�nh th� chỉ thấy người v� người nườm nượp b�t nh�o. B�n lề th� la liệt những đống quần �o cũ b�n mua tấp nập. �i, muốn l�ng mạn một ch�t với Đ� Lạt cũng kh�ng xong rồi. T�i nhớ đến tiếc con đường dốc trong đ�m bập b�ng �nh lửa của người d�n tộc b�n ngo v� thổ sản của họ. �nh lửa khơi động một ấm �p tr�n ngập thổi Đ� Lạt hun h�t v�o k� ức. Đ�u rồi, đ�u rồi c�i kh� hiu hắt lạnh thơ mộng ấy? Đ� Lạt như c� g�i thức dậy, cắt phăng mớ t�c d�i mơ, mặc quần jean �o thun nh�n nhẩy v�o nhịp dồn dập sống c�n của kh�c ca hiện đại. Th�y Anh n�i, chắc dưới kia l� chợ �m Phủ. Khi�m cười, l�c nh�c ồn như kia chỉ c� chợ dương phủ th�i em, quả thật l� t�i cũng kh�ng đủ can đảm để bước xuống những bậc thang đi t�m chợ �m phủ trong biển người dương thế kia, cho d� rất nhớ ly sữa đậu phộng b�n h�ng chợ. Quỳnh th� sau đ� nhất định phải đến �qu�n ch� kh�p một b�n cửa�, kh�ng biết nghe ở đ�u, cửa qu�n chỉ mở gi� nửa, kh�ng phải để ngăn ngừa c�i huy�n n�o b�n ngo�i m� l� nh�t v�o những lộn xộn nhất c� thể của một qu�n ch� đ�m�T�i c�ng c�c em vội v� ăn v� vội v� quay về. Thế l� kh�ng sữa đậu n�nh n�ng, kh�ng hạt dẻ ấm trong t�i �o, v� tiếc thay t�i cũng kh�ng c� kỷ niệm nhiều với Đ� Lạt để mang m�nh đi đến với Đ� Lạt sang trọng trầm lặng ng�y cũ. Cứ thế m� phơi m�nh đi giữa một kh�ng kh� Đ� Lạt bị c�y xới th� bạo bởi những mỹ quan kiểu mới. Muốn nhắn nhủ với những ai y�u Đ� Lạt, c� về h�y trang bị cho đủ đầy nỗi nhớ v� chiếc �o gi�p của kỷ niệm để chống đỡ với những bất ngờ của Đ� Lạt. H�m rời Đ� Lạt khi đi qua đ�o Bảo Lộc, tự nhi�n nhớ lời dặn d� cột t�c của nhạc sĩ họ Trịnh với hồng nhan tri kỷ�Trong t�i kh�ng c� một lời hẹn n�o để trở lại Đ� Lạt. V� coi như vẫn c�n đ�, một giấc mơ chưa th�nh.



Một đ�m, t�i n�i, mai mẹ về lại Mỹ rồi (nhớ h�m ở Mỹ, cũng n�i, mai mẹ về S�i G�n rồi, hai nơi đều l� về cả, l� sao), con trai Kh�nh Chương �m vai, ngập ngừng, b�y giờ cho mẹ bịnh đi, cũng được để mẹ ở lại th�m nữa nhen mẹ� Hạnh n�i, con trai nhớ mẹ rồi đấy mẹ ơi. H�nh như đ�m đang ngừng tr�i, phải kh�ng, những giọt đ�m khẽ kh�ng ru t�i từng nhịp ấm của hạt lệ. A, t�i biết rồi t�i đ� lần theo nhịp đập tr�i tim hai đứa con y�u dấu n�y để về. Về đ�y, v� đang nằm ngủ tr�n chiếc giường ba t�i đ� ngủ năm n�o. Nghe d�ng s�ng thế hệ nhịp nh�ng từ ba mẹ t�i đến t�i, rồi c�c con t�i, v� kia b�ng reo, c� ch�u nhỏ. H�m rời S�i G�n, đang k�o h�nh l� ra cổng, chị Li�n nhắc, thắp nhang ba chưa? T�i vội chạy l�n lầu, l� để cho chị vui th�i, chứ ng�y n�o t�i chẳng l�n nh�n v� n�i với ba đ�i lời. Nhưng ba t�i đ�u ri�ng ở đ�y, nơi n�o m� tr�i tim c�c con �ng c�n đập, th� �ng ở đ�.



V� S�i G�n, m�i m�i l� một hơi thở, của t�i. Những kỷ niệm thuộc về S�i G�n như một tấm khi�n che chắn cho t�i bớt hụt hẫng về những đổi thay, h�a ra t�i chẳng ph�t gi�y n�o nh�n th�nh phố n�y bằng con mắt x�c ph�m, chẳng thấy g� cả ngo�i một S�i G�n đầm đ�a kỷ niệm. A, t�i lần theo hoa rụng tuổi thanh xu�n mộng ảo m� về đấy th�i.


Chỉ một nơi ở S�i G�n b�y giờ t�i bước đi kh�ng bằng k� ức. Con đường bờ k� k�nh Nhi�u Lộc. T�i bước dọc theo con đường mới mẻ, c�i nh�n mở ra vui như nắng đang xi�n qua những h�ng liễu rủ, gi� thổi thốc từ ph�a ng�i ch�a xa cạnh Viện Đại Học Vạn Hạnh xưa l�m t�c t�i bay, t�i kh�ng thể tưởng l� m�nh đang đứng b�n d�ng k�nh khẳm đen nhếch nh�c khi xưa, c� lẽ lần sau Kh�nh về th� nước k�nh sẽ trong. Giọng anh t�i nhỏ nhưng c� vẻ như anh đang n�i về một c�ng tr�nh của m�nh. Điều ấy l�m t�i vui. T�i n�i, nếu nước k�nh trong, nhớ n�i để Kh�nh về. T�i đang nghĩ đến chuyện cổ t�ch, soi xuống d�ng trong để tỏ mặt m�y� tất cả sẽ đổi thay như k�nh Nhi�u Lộc n�y, những vẩn đục sẽ lắng xuống để d�ng trong.


Nhớ n�i cho em biết khi nước k�nh Nhi�u Lộc trong nh�, anh Khải.


Vậy l� t�i c� một lời hẹn với S�i G�n rồi. V�, nếu c�, th� t�i cũng sẽ về v�o m�a mưa để tiếng mưa trả lại cho t�i những lời t�nh tự.

 

Nguyễn Thị Kh�nh Minh
Santa Ana, Sep 16, 2012

http://www.gio-o.com/NguyenThiKhanhMinh.html

 

� gio-o.com 2012