NGUYỄN THỊ KH�NH MINH

ĐƯỜNG MAIN
�MỘT NG�Y CUỐI HẠ

tản văn

Dường như t�i nghe người n�i, anh đang chờ m�a thu. Nghe như rất nhẹ, cơn gi� thoảng hạ nhiệt buổi trưa đang s�i bởi nắng m�a hạ. Vẽ ra trong nắng bỏng �nh mắt im, xa vắng, chờ một người quen l�u lắm chưa về, tự nhi�n l�m t�i xuyến xao. Dường như t�i đ� lặng gi� rồi, một nỗi chờ. H�m nay ai đ� quăng vi�n cuội xuống mặt hồ. �nh nh�n theo v�ng nước bung tr�n, Anh đang chờ m�a thu. V�ng nước tan ra, hư huyễn một lời đang thầm th�, n�n ảo ảnh lu�n một người, c� thể đ� ngồi đấy, v� n�i, anh đang chờ m�a thu

M�a hạ bốc kh�i từ mặt đường, người bạn thả t�i xuống v� bảo, muốn th� chiều, đi dạo một m�nh đi, nhớ l� chỉ đi theo đường thẳng ra biển th�i, đừng �đi ngang về tắt� thơ kh�ng t�m ra bạn đ�u, quay lại, cũng chỗ n�y nhe, nhớ chưa, c� c�i tiệm Killing� g� m�u xanh kia k�a. Tới đ� ngồi rồi gọi cho tui. Ng�n tay trỏ của bạn cong l�n, �nh mắt th� như muốn cưa t�i. T�i ph� cười, c�i th�nh t�ch đi lạc của t�i l�m người th�n cũng ng�n ngẩm, nhớ hồi mới tới SanJose được hai ng�y, kh�ng chịu nổi ngồi b� rọ trong nh�, t�i mon men ra đường, nghĩ l� chỉ loanh quanh gần nh� th�i, thế m� lạc, khi mọi người kiếm được th� họ mở con mắt nh�n t�i như nh�n một c�i g� kh�ng thể tin được, v� t�i chỉ ở c�ch nh� c� một ng� tư đường. T�i chẳng nhạy lắm với phương hướng.

Con đường m�a h�. Nồng của nắng, ngan ng�t m�t của gi� khơi, hợp tấu c�ng mu�n �nh tươi r�i của sắc m�u m�a h� l�m con đường l�nh đ�nh như một nh�nh s�ng đang hối hả chạy ra biển. Xanh ngắt của trời nối xanh thẫm nước của đất tr�n trề trước mắt t�i. C�c c� g�i mặc �o tắm nổi l�n da đỏ nắng thanh xu�n, mắt họ xanh biếc trời , tiếng cười họ x�n xao những t�n l�. T�i đi như �c�i b�ng giữa d�ng nắng. B�ng phất phơ giữa những đường ranh của thời gian.


Đường Main ngời xanh. C� phải cũng xanh ấy nhuộm rực rỡ con đường Duy T�n, men theo một bờ d�i c�t rất trắng h�t cong tầm mắt dương liễu Nha Trang? v� t�i ngậm tuổi mười s�u h�t ca suốt m�a h� như con ve sầu trong một phim hoạt h�nh trẻ con, kh�ng m�ng g� đến ng�y thu ng�y đ�ng tới, để rồi, trong đ�m mưa ve sầu v�c c�y đ�n ủ dột tr�n lưng, đi xin ăn, tới nh� kiến, bị xua đuổi, c� lẽ kiến bảo, sao suốt m�a h� chỉ lo đ�n ca, � phim n�y t�i xem từ l�c b� lắm chỉ c�n nhớ mỗi h�nh ảnh ch� ve đi trong mưa tuyết rơi, tr�n vai c� c�y đ�n, bước từng bước lẻ loi. Con kiến kh�ng thể biết m�a h� đ� được no n� thế n�o bởi tiếng ve sầu, t�i rất th�ch chữ sầu sau t�n ve kia, cộng hưởng m�a h� c�i g� đ� rất gợi cảm, lay động l�ng người. Ở đ�y t�i chưa được nghe tiếng sầu sầu của ve, chỉ c� tiếng dế, một chiều chạng vạng, bước l�n thềm nh� bỗng nghe tiếng g�y rất nhỏ, như rụt r�, thăm d�, kh�ng biết n� ở đ�u, tiếng r� nhỏ hơn khi xưa nghe ở nh� nhiều lắm, v� đơn độc, kh�ng c� bạn t�nh đ�p lại? T�i n�i với chồng đang ngồi nh�m nhi ly rượu vang, anh ấy rất th�ch một ly vang trong buổi chiều thứ bảy, một m�nh, hằng giờ. C� nghe tiếng dế k�u kh�ng?-Người ta n�i dế g�y chứ đ�u n�i k�u- Tại sao l� g�y?- Khi dế g�y hai c�i c�nh n� phồng căng�, Từ buổi chiều nghe tiếng dế đ�, t�i đ� nghe được m�i m�a hạ qu� nh� tr�n hương gi� biển nơi n�y. �t ra cũng phải thế. Hai nghệ sĩ đại diện ưu t� nhất của m�a hạ, ve sầu v� dế, b� lại cho c�i khiếm khuyết n�ng của thời tiết. Nhưng cũng kh�ng l�m người ngu�i nỗi chờ m�a thu. �Nỗi chờ khiến t�i bị ch�m v�o cảm x�c phập phồng của giờ hẹn. Kh�ng phải sao, c� chờ tức l� đ� c�, dẫu mơ hồ, đ�u đ� một ước hẹn. M�a thu đ� để rơi qu� nhiều l� v�ng tr�n thềm k� ức, quay về để bước ch�n được xao x�c kỷ niệm. V� tiếng ve sầu đang kh� dần tr�n x�c vỏ. M�a thu Ng� Thụy Mi�n, m�a thu Lưu Trọng Lư, m�a thu B�ch Kh� m�nh m�ng v�ng rơi, m�a thu trong nỗi chờ của anh, đang l� những vẫy gọi gi� heo may, v� t�i mơ m�ng một h�nh ảnh kh�i sương �Tr�n biển của m�u. V� gi�/cười/n�i với t�i/về một vẻ đẹp. kh�ng bao giờ hiện thực*�(*thơ Nguyễn Xu�n Thiệp)������

T�i nhận ra m�nh đang ở trong nhộn nhịp của một phi�n chợ nhỏ, những m�i lều trắng gi� thổi dập dềnh tr�n nền một v�ng xanh xa của đại dương, nom như những m�i buồm, �m thanh rạo rực c�t biển dưới nắng h�, sắc m�u rộn rịp của c�y tr�i, hoa tươi, tất cả đều rất lạ mắt t�i, nhất l� c�i vẻ chan h�a tận t�nh với nắng của d�n địa phương.

Một nh�m thanh ni�n mặc đồ tắm đứng v�y quanh hai người nghệ sĩ đ�n h�t, c� một đ�i �m nhau, v� h�n nhau, tr�ng họ hồn nhi�n trong s�ng đến nỗi gặt h�i ngay thiện cảm của t�i ở c�i nh�n đầu ti�n. Thật t�nh t�i chưa nh�n thấy thanh ni�n của m�nh, thuộc một thế hệ mới, gi�u c� mới, ăn mặc v� biểu lộ cử chỉ y�u thương m� to�t l�n vẻ văn h�a của trong s�ng cả. T�i cảm gi�c đ� l� do sự kh�ng tương xứng giữa c�i gi�u c� của vật chất v� tinh thần, sự khập khiễng giữa c�ch sống v� ho�n cảnh x� hội. Nếu họ được hưởng một nền gi�o dục gi� trị ngang với quần �o xe cộ nh� cửa họ c�, nếu họ được trang bị một vốn liếng đạo đức cần thiết, được h�t thở một kh�ng kh� kh�ng qu� ch�nh lệch giữa dư thừa v� khốn c�ng, th� c�i d�ng vẻ, phong th�i họ sẽ được hồn nhi�n v� trong s�ng. T�i nghĩ vậy.

T�i đứng trước một lều b�n mũ, đội thử một chiếc mũ rơm m�u t�m nhạt c� kết một ch�m hoa lavender t�m, ngất ng�y lu�n, tưởng tượng, đội chiếc mũ t�m n�y m� đi thẳng v�o tranh Monet, ngồi xuống b�i cỏ m� man hồ hoa t�m...trời ơi.

Chiếc mũ t�m l�ng l�ng phủ tr�n t�i một kh�ng gian phi hiện thực, đằng xa kia, ph�a gi�p ch�n trời, thấp tho�ng một c�nh buồm đỏ đang lướt s�ng, cập bờ, v� giấc mơ của t�i bước xuống, cầm tr�n tay chiếc khăn lụa m�a thu�, ai đ� n�i, c� phải em đang chờ m�a thu, t�i l�ng b�ng c�t bỏng dưới ch�n, những m�i lều chợ phi�n bỗng mờ nhạt l�i xa, d�ng c�t tr�i t�i v�o thời gian v�ng mơ chiếc l� con đường Duy T�n trường Luật S�i G�n xưa, l�nh đ�nh hai h�ng c�y nhạc ngựa, gi� thổi bung những tr�i kiện v� t�i �o lụa v�ng tuổi hai mươi y�u người như thể ai đặt v�o b�n tay chiếc ch�a kh�a để mở c�nh cửa của hạnh ph�c, v� bước đi chẳng ch�t ngờ�

Những l�n kh�i n�ng của gi� biển hắt r�t mặt khi t�i đang đi bộ tr�n một lề đường, t�i nhận ra biển đ� ở sau lưng. T�i l� người kh�ng l�i xe bao giờ. N�n đường x� thấy thảy đều y nhau, phương hướng th� đ�ng t�y nam bắc như kẻ đi lạc v�o Đ�o Hoa Trận của l�o Đ�ng T� trong truyện Kim Dung. C� lẽ chiếc mũ rơm t�m l� vi�n cuội của ai đ� n�m chỉ đường cho t�i ra khỏi khu chợ phi�n để đến được c�i qu�n Killing� m�u xanh người bạn dặn n�y. C� con chim bồ c�u đậu tr�n đỉnh một bể nước phun b�n kia đường. Chỉ mỗi một con, một m�nh l� h�nh ảnh dễ đ�nh động cảm x�c của t�i v� t�i chụp được h�nh con bồ c�u lẻ bạn ấy, c�ch bồn nước kh�ng xa, ngồi s�t b�n v�ch tường lối dẫn v�o khu restroom, l� một người đ�n �ng kh�ng nh� r�u t�c buồn b�, b�n cạnh một con ch� lớn, h�nh như �ng ta ph� mặc c�i hiếu động cho con ch�, c�n �ng th� bất động, t�i thấy n� gặm một c�i mũ rồi để v�o b�n h�ng chủ, mũ tiền của b� t�nh gi�p chăng? Rồi n� nằm gếch m�m l�n đ�i chủ đầu kh�ng ngớt quay nh�n người qua lại, l�c n�y t�i mới thấy người kh�ng nh� mở mắt, b�n tay day day cổ con ch�, họ l�u r�u v�o nhau như một tấm b� tr�i v� định tr�n d�ng đời. H�nh ảnh duy nhất s�ng nay l�m t�i sầu muộn.

T�i gọi một ly c� ph�, cũng lạ đời, c� ph� trong s�ng, m�u hổ ph�ch, pha sẵn, r�t đầy qu� mức (cho một người th�ch nh�m nhi c�i n�ng thơm của c� ph� như t�i) c� nơi c�n để một c�i ống h�t để n�t c� ph� v�o miệng nữa mới kinh dị. Rồi cũng thấy b�nh thường, khi n� mang lại tiện lợi, nhất l� khi người ta l�i xe vừa th�ch đồng h�nh với m�i c� ph�, may l� t�i kh�ng thể l�i xe, n�n c�n nu�ng chiều cho m�nh c�i th�ch th� hớp bằng m�i từng ngụm nhỏ c� ph�, c� bạn n�i t�i rề r� như người của thế kỷ trước. Kh�ng sao, nhờ thế, bạn sẽ, biết đ�u một ph�t n�o đ� chợt l�ng ch�ng xuống, bạn rời bỏ những ồn �o s�i động của hơi thở nhịp sống n�y, bạn nghe được lời t�i to nhỏ thầm th� dư �m của nắng mưa, của �nh trăng diễm ảo, của xa vắng giấc mơ từ l�u bạn kh�ng nhớ, của mơ hồ một đợi chờ bạn tưởng rằng đ� qu�n, của vẫy gọi kh�ng ngu�i lời hẹn, rồi bạn sẽ được ngỡ ng�ng, sao tr�i tim của m�nh non tơ đến thế, biết đ�u đấy bạn ơi. �n cố tri t�n m�V� t�i lu�n ước trong chập ch�ng thời gian, trong ch�nh v�nh thay đổi đất trời, c� t�i, con kiến nhỏ miệt m�i tha từng mẩu buồn vui, từng hạt lệ, tiếng cười, g�p đầy th�m kho b�u cảm x�c của con người.V� xin tặng mọi tấm l�ng lộng gi�.

C� chăng khi t�i bước ra khỏi con đường xanh ch�i chan của hạ n�y, lời th� thầm chờ m�a thu của người sẽ dẫn t�i v�o một kh�ng gian kh�c, với những giai điệu của l� maples l�m con đường nơi t�i ở du dương, du dương ng� đồng nhất diệp lạc, thi�n hạ cộng tri thu�

Nguyễn thị Kh�nh Minh
Santa Ana, Sep 9, 2012

http://www.gio-o.com/NguyenThiKhanhMinh.html

 

� gio-o.com 2012