Nguyn Th Kh�nh Minh

Đ�Y ĐĨA M�A ĐI�

tản mạn


365 ng�y gi�p lại, nơi điểm kh�p cũng l� bắt đầu, một v�ng. V�ng tr�n b�ng khu�ng những nhịp hải h� của đ�y đĩa m�a đi� Kh�ng hiểu sao t�i lại nhớ c�u thơ ấy của Nguyễn Xu�n Sanh, c� lẽ tại c�i chao đi ch�ng v�nh một chu kỳ xu�n hạ thu đ�ng, những mảnh ph�t gi�y tao t�t tr�n đĩa thời gian, v� đọng lại dưới đ�y kia những ho�i niệm buồn vui�, lại li�n tưởng đến giọt nước giếng cổ Thăng Long th�nh được l�ng l�nh l�n trong nắng mai, động vọng nhịp ng�n năm đến ngỡ ng�ng hiện tại, cho người cảm được nỗi thao thức lịch sử trong nhịp nước v� bi�n ấy. Thế th� chẳng c� g� l� tr�i qua cả.


Tất cả vẫn được ủ lại trong t�m tưởng của ta, chỉ một nhịp cảm x�c gợn l�n l� hải h� thời gian s�ng s�nh, cho ta lại ng�y ngất một m�i hương, một cơn gi�, một �nh nh�n, một v�ng tay, một giấc mơ, một nỗi buồn�d� xa x�i từ hồi ng�y ng� t�c bum b�, đến những m�a trăng thơm gi� Nha Trang hay đ�m S�i G�n mưa vỗ lộp bộp tr�n m�i rồi rơi v�o tờ thư xanh th�nh những sợi tơ nhớ thương bay đi ng�n dặm, cho đến cả h�m nay khi �nh mắt đ� phất phơ nắng chiều.


C� lẽ nhịp biển đ� dậy l�n trong nắng ng�y đầu ti�n t�i đến đ�y, miền nam Calif., t�i nhớ m�nh đ� thốt l�n, sao y chang nắng ở nh�, v�ng ong trưa S�i G�n v� thơm m�i biển Nha Trang, m�u v� hương của qu� nh� rưng rức trong c�i �ng ả m�a h� Calif. hỏi sao m� t�i kh�ng ngất ngư bởi c�i ấn tượng giữa quen v� mới mẻ ấy? V� khi đi tr�n phố Bolsa với những bảng hiệu chữ Việt hai b�n đường th� nỗi niềm e d� của t�i đ� trở th�nh một niềm vui rộn r�ng, con đường m�nh đang bước tới l� một nối d�i từ nơi m�nh đ� chia xa. V�, kh�ng phải t�m trạng lạc l�ng nữa m� l� l�ng h�o hức cửa một kẻ đang dọn đến một ng�i nh� mới, với những tất bật sắp đặt, dự t�nh. Thế c� phải nhờ c�i buổi ban đầu b�n hơi m�i nắng thấy quen quen? Th�m nỗi b�ng ho�ng một chiều nắng chớp m�u hoa v�ng, thế l� quy h�ng kh�ng điều kiện c�i m�u đỏ rạo rực ở phương n�y, mở ra cho t�i một c�i trời xưa dưới gốc hoa đỏ d�ng dằng chia tay theo mốc con s�u đo, khi n� b� tới đ�y th� m�nh sẽ về�, ơi v�ng đỏ v� con s�u đo c�ng tuổi mười s�u ngu ngơ�Lộng ng�t trời h� xứ lạ những đ�m m�y ng�y cũ �m đềm tr�i về, l�m t�i thấy y�n l�ng, lẫn một ch�t n�n nao của những gắn b� vừa nh� sợi rễ non. Th�i nh�, đừng da diết qu� nữa, tuổi thơ ơi, những m�a h� Nha Trang ơi�


Rồi m�a thu. Trời ạ, gi� v� l� v�ng, n� g�p th�m v�o k� ức hai m�a nắng mưa ng�y xưa của t�i tiếng lăn gi�n của l� kh�, m�u l� ruộm v�ng nắng thu, dạt t�i về giấc mơ c� tiếng gi� heo may H� Nội v� đĩa cốm xanh rức tr�n tấm l� sen, ch�nh v�nh những con đường phố cổ đang chờ t�i về để trọn một lời hẹn � Lại một buổi tản bộ tr�n đường hồn như bị hớp bởi những l� b�a maple v�ng đỏ bay trong gi�, th� bỗng nghe mơ m�ng hơi l� kh� con đường Duy T�n, những tưởng chiếc l� v�ng viết t�n người y�u một thời �o lụa ho�ng hoa đ� mịt m� c�i bụi, thốt nhi�n tr�n tay trong chiều thu Calif. xao x�c những mảnh thời gian vẫn từ l�u gọi n� l� giấc mơ� t�i nhặt một chiếc l� maple, lại viết, rồi thả xuống, bay đi l� ơi, gặp đi chiếc l� ng�y xưa, nối lại cho t�i con gi� xanh t�nh y�u hư ảo. Chưa g� m� t�i đ� cảm thấy m�nh được chấm ph� th�m n�t l�ng mạn mới mẻ m�a thu nơi n�y, nếu một ng�y kia kỷ niệm c�ng đầy, t�i biết mỗi khi con gi� Santa Ana thổi về th� hải h� k� ức t�i sẽ phải lay động. Lần đầu t�i biết gi� Santa Ana, nghe gọi l� qu�i phong cuối m�a thu, người l�ng giềng bảo, gi� Santa Ana độc lắm nghen c�, phải qu�ng khăn cho k�n cổ


M�a thu chia tay bằng những trận gi� kinh động đất trời, v� khi n� bặt tiếng th� m�a đ�ng chẳng c�n thập th� tr�n những cuống l� mỏng manh đang n�u đ�i ba l� v�ng thu nữa m� đ� xộc đến ng� nh� bằng c�i r�t, cắt da đối với người vừa chạm mặt m�a đ�ng xứ n�y như t�i. �i m�a đ�ng, t�i muốn k�u l�n trong kh�i sương hồi ức, một b�nh minh H� Nội cất tiếng kh�c ch�o đời, nơi c�i r�t chưa tỏ tường đ� phải rời xa, tuổi thơ ng�o trong nắng biển Nha Trang để rồi từ đ� ray rứt m�i một trở về nơi ch�n nhau cắt r�n m� t�i chỉ cảm thấy, mơ m�ng qua văn Vũ Bằng v� l�ng đ�ng nhạc Ph� Quang�


M�a Đ�ng l� một dấu chấm lửng lơ quyến rũ, từng bước đi đến điểm kh�p lại c�ng l�c mở ra lung linh nhịp lễ hội cuối năm. V� t�i lại ngồi nhớ mi�n man. Nhớ S�i G�n, hồi c�n trung học, ch�ng t�i kh�ng gọi m�a đ�ng, gọi l� m�a Noel, m�a cưới, tất cả nhịp sống l�c đ� đều như lấp l�y l�n với những d�y đ�n trang ho�ng trong nh� ngo�i phố, những đ�i t�nh nh�n cũng kho�o tay nhau nhấp rượu t�n h�n, chắc muốn được nh�n đ�i c�i rộn r�ng cuối năm? Nhớ đến những m�a Noel khốn kh� khi cả nh� vắng bố vắng anh xao x�c như g� con mất mẹ, cả nh� c�n lại buồn thiu b�n chiếc b�n ăn ng�y n�o ngồi k�n chỗ qu�y k�n tiếng cười. Nhớ thảng thốt tr�i b�ng t�nh y�u vuột khỏi tay cầm bay h�t, ba mươi mấy năm đủ gọi l� ng�y xưa chưa, t�nh y�u dấu? V�, con gi� n�o thổi về tr�i b�ng năm xưa cho m�nh lại ngọt ng�o tuổi trẻ, c� phải người, trong bất ngờ một nhịp lẫy của thời gian, gửi tới m�a đ�ng n�y vạt lụa mềm như gi�, ẩn mật một lời hẹn, kiếp sau? Th�i, ủ m�a đ�ng thương nhớ lại, đ�u đ� đ� hương rồi, những sợi nắng mỏng, dấu y�u ơi�


B�y giờ đang nhịp đầu ti�n một v�ng quay mới. C�y t�i đ� đ�m rễ lớn nhỏ đất người, con đường th�n thuộc đi về bốn năm đ� quen, th�nh một ng� nh�, nhưng sao cứ khi phố Bolsa b�y ra quầy b�o Tết, những b�nh chưng b�nh t�t, c�ng d�y h�ng hoa, l� m�nh lại ngẩn ngơ Tết nh�. Nhớ lắm S�i G�n, c�i tất bật ồn �o chen nhau mua sắm cuối năm. Nhớ lắm phố trưa ba mươi, đường đầy r�c, người thưa hẳn đi, chỉ c�n �t người vội v�ng kiếm hoa rẻ l�c t�n chợ. Nhớ s�ng mồng một đường phố vắng xe cộ, mọi người đ�ng cửa ở nh� ngủ nướng, phần v� thức khuya đ�m ba mươi, phần ngại kh�ch x�ng đất, th�i để mồng hai� vậy đấy, c�i nhịp chậm r�i của Tết nh�. Tết ở đ�y, nhanh lắm, nếu tr�ng v�o ng�y thứ bảy th� c�n thấy được c�i rềnh rang đ�n tết, c�n kh�ng th� vội v� thức dậy đem mồng một tết đi l�m! Vừa rồi c� bạn Minh T�m của t�i lại được niềm vui, từ miền Đ�ng tuyết phủ bay về nam Calif. để ăn Tết với mẹ. Tuyệt chưa, chả kh�c những người xa qu� ở S�i G�n đ�p t�u về qu� ăn tết. Ngẫm ra, m�nh hạnh ph�c, người Việt m�nh ở Calif. n�y, hạnh ph�c. Theo c�ng ta nh�, S�i G�n ơi�


C� một niềm vui m� t�i phải chia để thấm hết nỗi đầy, cuối năm của t�i đ� được kh�p lại trong tiếng kh�c đầu ti�n của b� ch�u g�i, t�i sẽ mở c�nh cửa n�n xu�n như mở một tấm thiệp ch�c ph�c của đất trời cho c� ch�u b� bỏng, tiếng oa oa như nắng tr�n cao đang vỡ ra trong ban mai t�n hiệu của ấm �p, c� phải cả hải h� đang tao n�i hạnh ph�c ta kh�ng, b� bỏng ơi�
Những nhịp xu�n đang chậm quay đấy phải kh�ng đ�y đĩa m�a đi�


Nguyn Th Kh�nh Minh

Santa Ana,
Viết v�o ng�y Kh�nh Chi ch�o đời, Jan 10.2012

http://www.gio-o.com/NguyenThiKhanhMinh.html

 

� gio-o.com 2012




Chup tại Santa Ana, ntkm