Nguyễn Thị Hải H�

T�nh Bidong

chuyện ngắn

 

Khi t�i thức giấc b�c Hải đ� đi rồi v� t�i thấy xe của B�c kh�ng c�n đậu trước s�n. T�i hỏi mẹ.

- Mẹ c� thấy b�c Hải hơi weird kh�ng?

- Kỳ cục như thế n�o? Đ�m qua con v� b�c thức khuya qu�, to nhỏ cả đ�m. Thế con c� ghi nhận được g� để viết kh�ng?

- Weird ở chỗ b�c thoa kem dưỡng da l�n mặt l�n cổ, cả b�n tay nữa. M�ng tay của B�c cũng được cắt v� sơn b�ng nữa. Từ trước đến nay B�c l� người đ�n �ng đầu ti�n con biết l�m đẹp kỹ như thế.

- Thoa kem dưỡng da th� c� ăn nhằm g�. Chẳng những nhuộm t�c, b�c c�n cắt mỡ mi mắt, ch�ch Botox, nip and tuck nữa chứ. B�c cố giữ cho trẻ m�i kh�ng gi�.

- B�c vẫn chưa lập gia đ�nh hả mẹ?

- Chưa. B�c chẳng chịu ai m� cũng chẳng ai chịu B�c.

 

B�c Hải c� họ h�ng xa với gia đ�nh t�i nhưng t�i chẳng biết quan hệ như thế n�o. Người Việt t�n ti trật tự đủ thứ kiểu xưng h�, t�i chỉ biết B�c l� uncle v� mẹ t�i bảo thế. B�c Hải t�nh ra c� lẽ đ� hơn s�u mươi, nh�n B�c kh� m� đo�n tuổi. T�c b�c đen nh�nh nhưng đ� thưa. Da mặt B�c kh�ng c� nếp nhăn nhưng kh�ng c�n trẻ khỏe. B�c trắng đến nhợt nhạt, tuy thế nh�n B�c vẫn thấy được một người đ� c� một thời tuấn t�. Tr�ng B�c t�i tưởng tượng Keanu Reeves khi về gi� cũng sẽ giống như B�c. T�i muốn t�m hiểu về boat people, về cuộc sống của thuyền nh�n ở trại tị nạn. Mẹ t�i kh�ng muốn n�i chuyện qu� khứ, �v� n� u tối, buồn b�, v� mẹ kh�ng đủ tiếng Anh để n�i.� Mẹ đề nghị t�i n�i chuyện với b�c Hải v� chẳng những B�c đ� từng sống ở đảo Bidong, B�c c�n c� thể kể c� ngạnh c� nguồn v� b�c thường hay viết văn viết b�o. Tối qua b�c Hải đến thăm gia đ�nh t�i v� mẹ t�i mời B�c ăn cơm tối.

 

B�c Hải ra s�n sau ngồi h�t thuốc. T�i gi�p Mẹ sắp ch�n đĩa v�o m�y rửa ch�n. Sau đ� t�i mang chai wine c�n hơn ph�n nửa ra ngồi n�i chuyện với B�c. Để tr�nh muỗi t�i nh�m lửa trong c�i chậu s�nh to, v� để c� thể ngồi l�u, t�i mang ra lạc rang v� mực sấy. B�c Hải �m c�y đ�n gỗ của t�i khảy chập ch�ng một bản nhạc quen thuộc.

- B�i g� thế b�c?

- Biển Nhớ.

B�c r�t một hơi thuốc. Đốm lửa l�m mặt b�c ửng hồng trong b�ng tối. Sau lưng b�c l� rừng, mấy bụi hoa kim ng�n vừa bắt đầu nở, hương thơm d�u dịu trong đ�m h�. Đom đ�m bắt đầu bay lập l�e.

- Chắc B�c c� nhiều kỷ niệm với b�i h�t n�y, nhất l� thời gian b�c ở đảo Bidong? Ch�u muốn t�m hiểu về cuộc sống của những người ở đảo b�c c� thể kể ch�u nghe kh�ng?

- Chuyện d�i lắm kể bao giờ cho hết. Những chuyện thật sự đ�ng kể lại cho con ch�u nghe l� những chuyện đ� nằm dưới l�ng biển s�u. C�n chuyện của b�c th� chỉ l� kỷ niệm ri�ng tư nhỏ b�.

 

B�c Hải kể. T�i ch�p lại tr� nhớ của b�c Hải theo tr� nhớ của t�i. Nếu đ�y l� một c�u chuyện c� thật th� sự thật n�y đ� bị m�o m� theo thời gian v� tr� nhớ của người kể cũng như người nghe. T�i t�n l� David, sinh năm 1981.

 

*****

 

Bidong l� một h�n đảo nhỏ ngo�i khơi M� Lai, diện t�ch chừng một k� l� m�t vu�ng. Cuối thập ni�n bảy mươi đầu thập ni�n t�m mươi, c� l�c đảo chứa độ bốn mươi ng�n người tị nạn. C� khi hơn. Mật độ đ�ng người hơn cả Thượng Hải hay th�nh phố New York gấp mấy lần. Đi đ�u cũng thấy người chen ch�c. Đảo được chia ra nhiều khu. Khu A, B, C, v� D� c� b�i biển c�t trắng, cạn v� l�i c� thể tắm được. Khu A v� B c� chỗ cho t�u chở người tị nạn, x� lan chở thức ăn v� thuốc men cập bến. Dọc theo b�i biển khu A v� B, dẫn đến chỗ ở của Cao Ủy c� h�ng dừa rợp b�ng. Dưới h�ng dừa n�y người ta họp chợ b�n c� tươi mới vừa lưới được. Tr�n đảo c� bệnh viện do c�c b�c sĩ ngoại quốc v� Peace Corp đến gi�p. Khu C v� D c� nhiều h�ng qu�n c� ph�, cửa h�ng b�n vải. Tr�n đảo c� ch�a, nh� thờ, thư viện chứa một số s�ch tiếng Anh, v� một xưởng kỹ thuật dạy nghề cho d�n sống tr�n đảo chờ ng�y đi định cư. D� cuộc sống tạm bợ v� thiếu thốn, người tị nạn cố gắng thiết lập một x� hội nho nhỏ m� phỏng c�i x� hội miền Nam họ vừa bỏ lại sau lưng.

 

Từ ngo�i khơi nh�n v�o, đảo được viền bằng những c�i hộp vu�ng nhiều m�u phần lớn l� m�u xanh. Xanh dương đậm ng� sang t�m sẫm, xanh nước biển, xanh aqua, xanh turquoise, xanh da trời, xanh trứng s�o, v� xanh của l� c�y đậm nhạt. L�n đảo mới thấy đ� l� m�u của những tấm vải bạt bằng nhựa d�y, m�i che những t�p lều cất bằng c�nh c�y, gỗ vụn, v� tre của người tị nạn. Đa số những t�p lều n�y l� những căn nh� s�n c�ch mặt đất chừng một thước nước mưa nước biển v� cũng để tr�nh chuột.

 

Khu F ở tuốt tr�n cao, gần đỉnh của đảo. Đ� l� một d�y nh� d�i v�ch gỗ m�i t�n, ngăn ra th�nh những căn nhỏ, đủ cho một gia đ�nh. Mỗi căn c� một g�c lửng v� một c�i divan ở tầng dưới. D�y nh� d�i n�y chưa ho�n tất khi t�i đến nh� kh�ng c� điện, ph�a sau nh� vẫn chưa được lắp gỗ n�n c� thể nh�n thấy những căn nh� ph�a dưới. Trước nh�, chỗ đ�ng lẽ l� s�n gỗ th� chỉ c� mấy c�i khung v� nền đất. V�i th�ng sau ch�ng t�i c� điện khi trời vừa sụp tối v� điện sẽ c�p v�o giờ đi ngủ. Tr�n đảo chẳng mấy ai c� đồng hồ hay ch� � đến th� giờ. B�y giờ nhớ lại c� lẽ khoảng mười giờ tối th� c�p điện.

 

T�i được cho ở căn thứ nh� của d�y nh� d�i thứ nhất kể từ đỉnh đồi đếm xuống. Căn thứ nhất c� tấm bạt che l�m cửa nh� của cặp vợ chồng trẻ. Anh chồng gốc Hoa con nh� gi�u, chị vợ l� vũ nữ được anh trốn nh� dẫn đi. Căn thứ nh� của hai c� g�i đến trước t�i. Căn thứ ba của một nh�m thanh ni�n rất đ�ng. Họ c� thể chia th�nh những nh�m nhỏ v� dọn sang những căn b�n cạnh nhưng họ th�ch ở chung với nhau. Đứng ở cửa t�i c� thể nh�n thấy con đường đất nhỏ đủ một người đi. Con đường nằm tr�n cao hơn cửa v�o nh� chừng hai ba bước ch�n. B�n tr�n, đi một đỗi nữa mới đến đỉnh đồi. Chung quanh vẫn c�n rừng với rất nhiều c�y cao.

 

Hai c� g�i đến trước t�i chiếm căn g�c, c�n t�i ngủ ở divan tầng dưới. Mấy h�m sau một c� dọn nh� xuống khu C ở chung với người y�u. Khu C ở ngay dưới ch�n đồi. Đứng ở sau nh� t�i c� thể nh�n thấy khu C, nơi đ� c� giếng nước ngọt n�n nhiều người trồng được rau. Chẳng hiểu nhờ đ�u m� c� rau muống, c�n rau dền dại th� mọc nhiều, chỉ cần tưới nước l� c� rau để ăn. Lang thang� một v�i nơi c�n nhiều c�y rậm rạp t�i thấy mấy c�y muỗm tr�i thật sai. Những người kh�ng leo c�y được nhặt muỗm rụng về ng�m muối hay nước mắm hay nấu canh. C� g�i ở lại, c� lẽ trẻ hơn t�i. C� c� giọng n�i rất kh� nghe. C� n�i nhanh t�i chỉ nghe tiếng l�u r�u trầm bổng như tiếng chim. Ban đầu t�i tưởng c� n�i tiếng ngoại quốc, nhưng lắng tai nghe kỹ v� khi c� n�i chậm lạ, t�i đo�n c� ở một nơi n�o đ� thuộc miền Trung. Tuy nhi�n giọng miền Trung của c� kh�ng giống bất cứ giọng miền Trung n�o t�i đ� từng nghe qua. C� c� m�i t�c rậm, những lọn t�c tr�n tr�n loăn xoăn, da sậm, thoạt nh�n tr�ng c� giống thổ d�n Phi. T�c chỉ chấm vai, nhưng c� thường cột b�i ph�a sau n�n tr�ng c� gi� trước tuổi. Khi t�i thắc mắc về th�n thế cũng như giọng n�i, c� trả lời một hơi như đ� quen bị phỏng vấn như thế n�y:

- Em ở đảo Phụng Qu�. Em đi chung với mấy người tr�n đảo ở căn b�n cạnh. Tụi em ở c�ng l�ng, c�ng đảo, đi biển đ�nh c� từ khi c�n nhỏ n�n như l� người trong gia đ�nh. Anh t�n g�?

- Hải. C�n em?

- Em t�n Biển.

C� cười. Nụ cười của c� l�m t�i nghĩ c� vừa bịa ra c�i t�n để tr�u t�i. C� xưng em ngọt qu� l�m t�i thấy dạn dĩ hơn, n�n ghẹo c�.

- Ừ! Anh cũng l� Biển. Đ�y l� biển lớn, đ� l� biển nhỏ. Cuộc sống ở đ�y như thế n�o vậy em?

- Ở đ�y người ta ph�t gạo, dầu ăn, nước mắm, muối, đường, đậu xanh. Thỉnh thoảng c� thịt g� tươi hay c� hộp. Kem đ�nh răng, x� b�ng, nhiều lắm x�i kh�ng hết. C� người d�ng kem đ�nh răng để gội đầu, cho m�t. C� anh về đ�y ở chung đỡ sợ ma. Củi th� v�o rừng nhặt c�nh c�y kh�.

- Ở chung với người lạ như thế n�y c� phiền em kh�ng?

C� hướng mặt ra cửa, tay dang ra chỉ về hướng b�n phải.

- Tr�n kia c� c�i nghĩa địa chừng bốn năm ng�i mộ. Một chị treo cổ tự tử khi mới vừa l�n đảo, một �ng cụ bị dừa rơi xuống tr�ng đầu, c�n mấy ng�i mộ kia em kh�ng biết. Người ta n�i ở đ�y c� ma. Kh�ng phiền đ�u. C� anh đỡ sợ ma. �

 

Độ hơn một tuần sau khi t�i dọn v�o t�i bị đau mắt cấp t�nh. Trước khi t�i l�n t�u cả S�i G�n đang c� dịch đau mắt cấp t�nh. Cả chuyến t�u t�i đi, khi l�n bờ người n�o cũng bị mắt đỏ. C� lẽ trẻ v� khỏe mạnh hơn n�n m�i hơn một tuần sau t�i mới bị đau mắt, nhưng bị rất nặng. Mắt t�i đổ gh�n, sưng h�p. Từ trưa t�i đ� bị sốt v� đến tối th� run cầm cập. Chiều h�m ấy c� cơn d�ng. Gi� thổi thốc từ đằng trước ra đằng sau nh�, lộng m�i rung rinh. L�c mới l�n đảo, t�i ngủ kh�ng cần đắp chăn. Những người đi trước c� để lại c�i chăn mỏng cũ sờn. T�i ch� dơ ch� h�i kh�ng d�ng. Biển nh�ng khăn ướt đắp l�n tr�n t�i. Trong cơn sốt, t�i cầm tay Biển thấy m�t rượi. T�i �p tay n�ng l�n m� t�i. Người t�i c�ng sốt t�i c�ng run. Biển lấy mền đắp cho t�i. T�i n�i:

- Lạnh qu�! �m anh cho ấm ch�t được kh�ng?

Biển l�n divan �m t�i. Gần s�ng cơn sốt hạ đi t�i tỉnh giấc trong v�ng tay Biển, người t�i lăn tăn cảm gi�c th�m muốn. T�i vuốt ve lần l�n ngực n�ng v� th� thầm:

- Cho anh nh�?

Biển kh�ng kh�ng cự khi t�i cởi �o quần của n�ng. Tuy nhi�n, d� rất th�m muốn thằng b� kh�ng chịu v�ng lời t�i, n�n h� hục m�i t�i vẫn kh�ng thể nhập v�o b�n trong của n�ng. C� lẽ cơn sốt v� nhiều ng�y thiếu ăn khiến t�i yếu đi. Tuy nhi�n v�i ng�y sau t�i lại g� cửa vườn đ�o v� lần n�y t�i th�nh c�ng.

 

D�n Bidong c� một c�u n�i lề: T�nh Bidong c� l�t th� d�ng. C� l�t tức l� c� t�n trong danh s�ch (list) người đi định cư. C�u n�i h�m � t�nh y�u ở Bidong thường tan r� khi người ta rời đảo. C� danh s�ch đi định cư như l� một cơ hội cho người ta cao bay xa chạy chấm dứt những �n t�nh giả tr�. Thật ra, việc định cư nằm ngo�i sự quyết định của hầu hết d�n tị nạn. Nhiều khi đ�i b�n y�u nhau th�nh thật nhưng bị đưa đi định cư mỗi người một ng�. Rồi th� xa mặt c�ch l�ng. T�i kh�ng phủ nhận cũng c� những trường hợp lừa dối.

 

Nghĩ cho c�ng, Bidong l� nơi thuận tiện để người ta y�u nhau. Nắng hạ ươm v�ng, biển xanh bất tận, s�ng h�n bờ c�t trắng mu�n đời. Thời giờ tr�n đảo c� thừa, ngo�i một số �t thời gian học Anh ngữ, l�nh thực phẩm, chờ đợi nghe t�n m�nh tr�n loa ph�ng thanh để được Cao ủy phỏng vấn, người ta kh�ng c� g� giải tr� ngo�i việc y�u nhau. Người ra đi l�c bấy giờ thường l� những người trẻ v� khỏe để c� thể chịu đựng những ng�y l�nh đ�nh s�ng gi� tr�n biển v� c� thể gầy dựng tương lai ở xứ người.

Trẻ n�n cơ thể ph�t triển, h�o hức, th�m muốn, đ�i hỏi. Th�m v�o đ� l� thiếu vắng sự kiểm so�t kềm chế của gia đ�nh. T�i với Biển, vừa l� lửa vừa l� rơm.

 

T�i kh�ng phải l� người l�ng mạn thiếu thực tế. Gia đ�nh t�i l� c�ng chức ngh�o phải tom g�p vơ v�t hết tiền bạc trong nh�, thậm ch� b�n cả b�t đĩa sứ, để cho t�i vượt bi�n. T�i muốn d�ng tất cả khả năng của t�i để kiếm sống v� gửi tiền về gi�p gia đ�nh. T�i kh�ng thể nghĩ đến tương lai xa vời trong l�c n�y. Điều quan trọng nhất l� đi định cư c�ng sớm c�ng tốt, vướng v�t th� nhi lại c�ng kh�ng n�n.

 

Bidong, như Pleiku, đi năm ph�t đ� về chốn cũ. Kh�ng tiền, xa gia đ�nh, th� ai cũng thấy may m� c� em đời c�n dễ thương. Người ta chỉ khai th�c mặt trước của đảo. T�i d�ng chữ mặt trước để chỉ phần đảo đối diện với đất liền của M� Lai. C�c khu A. B, C, D đều nằm ở mặt trước của đảo. Khu F ở gần ch�p đỉnh của đảo. Nếu đứng ở khu F hướng mặt l�n đỉnh đồi, khu G nằm b�n tay tr�i, t�i kh�ng d�m n�i chắc nhưng đo�n n� nằm ở hướng Bắc của đảo. Từ khu F c� con đường n�i dẫn khu G. C� rất nhiều nơi tr�n đảo kh�ng c� người ở v� kh�ng c� đường đi. T�i kh�ng c�n nhớ ch�nh x�c vị tr� nhưng c� một nơi ở mặt sau của đảo, kh�ng được đặt t�n chia khu, sau cơn mưa l� xuất hiện ra một c�i th�c nhỏ tiếp theo d�ng th�c l� một con suối nước rất m�t v� trong. Vượt qua đỉnh đồi khu F hướng về mặt sau của đảo l� nơi c� rất nhiều g�nh đ�. Gi� ngo�i biển v�o ngay mặt sau của đảo, n�n gi� mạnh, nhiều s�ng lớn. Biển ở đ�y s�u người ta c� thể từ tr�n g�nh đ� nhảy xuống, hoặc chờ thủy triều l�n ngồi tr�n g�nh đ� thả ch�n xuống khuấy nước. B�n ngo�i g�nh đ�, kh�ng xa lắm, độ chục c�i bơi sải l� đến một h�n đ� lớn hai ba người đứng l�n được khi thủy triều r�t. Khi nước d�ng đứng tr�n g�nh đ� c� thể nh�n thấy h�n đ� m�u t�m sẫm v� rong r�u v� chung quanh h�n đ� nước biển m�u aqua v� �nh s�ng mặt trời c� soi tận đ�y c�t trắng. Nơi đ�y c� rất nhiều c� đủ thứ m�u, những con c� to chừng b�n tay bơi từng đ�n.

 

H�m ấy t�i đi bơi với Biển. N�ng mặc �o c�nh m�u sậm c� hoa to, quần ngắn m�u đen. (Cao ủy c� nhiều quần �o cũ c�n tốt, v� những người biết may c� thể đến xưởng may, sửa quần �o cho vừa người. Nhiều c� ăn mặc �o đầm v� quần jean rất đẹp.) Biển nhảy xuống, thả ngửa bơi ra h�n đ�. C�i �o tr�ng qu� m�a k�n đ�o nhưng khi thấm nước th� lộ liễu v� c�ng. Hai tr�i ngực căng tr�n tr�i lấp lửng giữa những v�ng nước tr�n lan rộng ra, mặt trời s�ng lung linh giữa những v�ng tr�n l�m ch�i mắt. T�i chỉ biết bơi chập chửng, kết quả của những ng�y bơi ch� trong hồ tắm với đ�m bạn học, nhưng những v�ng tr�n đầy mời gọi khiến t�i kh�ng thể nhịn th�m b�n lao theo n�ng. T�i tưởng tượng ở ph�a sau n�ng, như hai con rắn biển giao nhau dưới nước. Kh�ng dễ. Khi t�i �p người n�ng hổi v�o ph�a sau n�ng, Biển bơi ra xa. Dọc nước m�i cho đến khi chiều xuống, thủy triều l�n, s�ng đ�nh mạnh. T�i bị s�ng đẩy v�o, l�i ra, dập t�i v�o g�nh đ�. Biển n�i: s�ng lớn, mệt rồi, th�i l�n. Biển gối s�ng leo l�n g�nh đ� dễ d�ng, c�n t�i loay hoay m�i kh�ng l�n bờ được. Tay ch�n t�i c�ng lại. Mặt m�i t�i cũng t�m đi. Biển lại nhảy xuống biển đỡ t�i từ ph�a sau, theo cơn s�ng đưa v�o, đẩy t�i l�n g�nh đ�. M�i gi�p t�i, những con h�u đ�ng tr�n g�nh đ� cắt ch�n n�ng chảy m�u đầm đ�a.

 

Một trong những cử chỉ y�u ch�u của t�i m� Biển rất h�i l�ng l� t�i thường mang nước giếng từ ch�n đồi khu C l�n đỉnh đồi khu F cho n�ng tắm. Nước giếng vừa m�t vừa ngọt, ch�u n�ng cũng l� ch�u m�nh v� sau khi tắm nước giếng ch�ng t�i l�m t�nh v� ngủ rất ngon. H�nh ảnh n�ng tắm dưới �nh trăng tr�n đảo cũng l� một h�nh ảnh rất gợi t�nh.

 

Biển l� người xương to, c� lẽ v� l� d�n l�ng ch�i n�n cơ thể rắn chắc. N�ng kh�ng cao hơn t�i nhưng nh�n ri�ng người ta dễ c� cảm gi�c v�c d�ng n�ng cao lớn hơn t�i. C� thể n�i Biển kh�ng phải l� mẩu người l� tưởng của t�i nhưng t�i tin t�i l� mẩu người l� tưởng của n�ng. Biển cho t�i c�i cảm gi�c trong mắt n�ng chỉ c� t�i. Mỗi khi gặp t�i đứng chung với ai đ� tr�n những con đường ở Bidong, mắt n�ng như s�ng l�n v� chỉ nh�n thấy t�i. N�ng y�u mến t�i một phần v� t�i đ� l�m th�ng dịch vi�n gi�p những người đ�nh c� của đảo Phụng Quỳ ở kế b�n.

 

Họ l� một nh�m thanh ni�n đ�nh c�, cả chục người ở chung với nhau. Người lớn tuổi nhất t�n l� Nhất, chừng hai mươi lăm tuổi. Nhất chững chạc, c� vẻ đầu đ�n, khi anh n�i những người kia v�ng theo. Người nhỏ nhất l� Ch�t, chừng ch�n tuổi. Họ ở c�ng đảo Phụng Quỳ. Họ hiền l�nh, dễ thương, t�nh t�nh rộng r�i, nhưng họ hơi ồn �o v� chửi thề d�n như bắp rang. Học vấn của họ rất �t. Nhất l� người biết chữ nhiều nhất chỉ học hết lớp ba trường đảo. Họ n�i c�ng giọng với Biển v� nhờ tr� chuyện với Biển nhiều n�n t�i hiểu được họ. T�i thường l�m th�ng dịch vi�n cho họ, v� những người th�ng dịch vi�n của Cao Ủy kh�ng hiểu c�i tiếng Việt của đảo Phụng Quỳ. Với họ học tiếng Anh l� chuyện rất kh� khăn. Nhiều lần, anh Nhất n�i đ�a, �Phải chi anh Hải đi học gi�m tui, tui đ�nh c� d�m anh.�

 

Để trả c�ng t�i th�ng dịch, Nhất thường cho t�i c�. Ban đầu Nhất mướn thuyền của ngư d�n M� Lai. Mướn thuyền trả bằng c�. D�n M� Lai biết mấy người ở đảo chẳng trốn đi đ�u được n�n bằng l�ng cho mướn. C� c�u được, lưới được, họ đem b�n, c�n dư họ đem cho những người chung quanh. Nhất v� c�c bạn dặn, đừng ăn những con c� m�u, c� v�n hoa đẹp ở khu F, coi chừng ngộ độc. Họ thường c�u loại c� c� mũi kim d�i độ hai ba tấc t�y theo c� lớn nhỏ, th�n c� hơi dẹp v� d�i, c� khi d�i hơn một s�i tay. C� c� thịt trắng, trong xanh. Thiếu gia vị chỉ cần luộc c� cho ch�t muối, đ�i khi nấu chung với muỗm hoang, vậy m� ăn rất ngon. Nh�m thanh ni�n đảo Phụng Quỳ được nhận đi định cư ở �c. Họ rất sợ bị �x�� v� �t học v� chỉ biết nghề đ�nh c�, n�n được đi định cư họ rất mừng. Trước khi rời đảo họ tổ chức ăn mừng bằng c�ch đ�nh b�i, uống nước l�, v� ca h�t v� chửi thề rất nhộn nhịp.

Để tr�nh ồn �o, Biển rủ t�i đi ngắm trăng ở khu G. Đường đến khu G kh� đi v� người ta lại đồn đ�i l� ở đ� c� ma n�n ban đ�m chắc chắn l� kh�ng ai đến. Biển khu G rất sạch, c�t trắng c� trộn lẫn nhiều mảnh vỏ s�, tuy đ� bị s�ng nhồi vỡ n�t nhưng kh�ng đủ mịn. Những nơi kh�ng c� vỏ s� th� lại c� rất nhiều san h� trắng ch�m lập lờ dưới nước. Kh�ng phải l� chỗ tắm l� tưởng nhưng l� chỗ ngắm trăng l�n rất tuyệt. T�i mang theo một c�y guitar cũ của một thằng bạn đi định cư để lại. D� t�i kh�ng giỏi đ�n h�t, nhưng c� c�y đ�n cũng gi�p kh�ng kh� tăng th�m phần l�ng mạn.

 

Đ�m th�ng S�u, trời rất ấm v� biển �m. Ch�ng t�i ngồi l� một m�m đ�, mặt phẳng rộng, nh� ra b�i biển. B�n tr�n cao hơn một ch�t c� một m�m đ� kh�c nhỏ hơn ngắn hơn, che m�m đ� ch�ng t�i ngồi như một m�i nh�. Biển n�i:

- Th�ng n�y, ở qu� em trăng m�u v�ng sậm như mật ong.

- Anh tưởng mặt trăng chỉ s�ng m�u trắng th�i chứ.

- Kh�ng đ�u anh, c� một đ�i lần trăng mới l�n to, đỏ sậm như gạch nung rồi khi l�n cao biến th�nh m�u n�u.

T�i đ�n b�ng quơ một v�i bản vụng về, rồi cất đ�n sang một b�n. Ch�ng t�i ngồi im lặng b�n nhau v� c� cảm gi�c thời gian như ngừng lại. Mặt trăng m�u v�ng sậm treo lửng lơ b�n dưới những ngọn c�y rừng v� nằm m�i ở đ� chứ kh�ng chịu l�n cao.

- Em c� thuộc b�i h�t n�o về trăng kh�ng?

- C� kia t�t nước b�n đ�ng, sao c� m�c �nh trăng v�ng đổ đi.

- Hay đ�. C�u n�y n�i trăng c� m�u v�ng nhưng kh�ng n�i l� v�ng như mật hay v�ng như đường m�a.

- Ai mua trăng t�i b�n trăng cho, trăng nằm y�n tr�n c�nh liễu đợi chờ. Ai mua trăng t�i b�n trăng cho. Chẳng b�n t�nh duy�n ước hẹn h�.

- Em c� biết b�i n�y của ai kh�ng?

- Kh�ng biết. Em nghe trong một b�i h�t. Anh biết kh�ng?

T�i cũng kh�ng biết nhưng n�i liều. Nghĩ rằng cứ n�i một c�i t�n người n�o đ� th� c� g�i d�n ch�i n�y cũng chẳng biết đ�ng hay sai.

- Của H�n Mặc Tử đ� em.

- Anh giỏi qu� ha. Em c�n thuộc v�i c�u nữa, c� mấy b� cụ tr�n đảo thỉnh thoảng h�t ru trẻ con. Vầng trăng ai xẻ l�m đ�i. Nửa in gối chiếc nửa soi dặm đường.

- C�u n�y ở trong truyện Kiều. C�c cụ xưa, cả mẹ anh cũng thế, hay đọc thơ Truyện Kiều, gọi l� lẩy Kiều. Anh c� biết hai c�u n�y: Trăng nằm s�ng soải tr�n c�nh liễu. Đợi gi� đ�ng về để lả lơi.

Hai c�u thơ n�y gợi l�n h�nh ảnh của x�c thịt. T�i �m Biển, ch�ng t�i c�ng qu�ng tấm chăn mỏng n�ng mang theo. Thường khi Biển đ�p ứng cơn ham muốn của t�i nhưng đ�m nay n�ng từ chối. Th�i anh. Em chỉ muốn ngồi chơi ngắm trăng. T�i n�i v�o t�c Biển.

- Kh�ng l�m t�nh cũng được, nhưng anh th�ch nh�n em khỏa th�n giữa biển trăng. Em cởi �o quần cho anh ngắm rồi anh sẽ h�t em nghe.

N�ng ngần ngừ một ch�t rồi cũng ch�u � t�i. Cởi quần �o, dường như Biển cũng cởi bỏ lớp vỏ của một c� g�i l�ng ch�i. N�ng đ� nước tung t�e. Nước biển ngời l�n tinh l�ng l�nh giữa hai đ�i. Tr�ng n�ng đẹp hơn b�nh thường, kh�ng biết v� t�i đ� quen mắt với n�ng hay v� �nh trăng giữa khung cảnh n�i đồi v� s�ng biển đ� mở đ�i mắt t�i.

T�i h�t cho n�ng nghe một b�i nhạc Ph�p t�i đặt lời Việt.

Nếu em sẽ ra đi, giữa nắng hạ lung linh. Kh�c g� em mang theo, cả bầu trời m�ng m�nh. V� những c�nh chim �u, g�y c�nh trong m�y sầu. Hạt t�nh vừa mới ươm. Tim đ�i ta đắm say. �Ng�y vừa mới rạng đ�ng. Đ�m d�i như d�ng s�ng. �nh trăng thề đứng y�n. Lời t�nh ca triền mi�n �

Nếu em ở lại đ�y, anh dệt �o bằng m�y, nhưng dứt �o ra đi, xin để lại t�nh y�u, vương tr�n những ng�n tay v� tr�n mắt m�i cay�

Biển đấm nhẹ v�o vai t�i. Th�i �ng ơi, trước sau g� cũng phải đi. Nghe lời anh ở đ�y ho�i c� m� chết đ�i. Ch�ng t�i nằm �p th�a tr�n tảng đ� n�i chuyện vu vơ. Mặt trăng vẫn y�n lặng với m�u mật ong �ng ả. Khi t�i thăm d� lần nữa th� Biển ưng thuận. T�i y�u cầu:

- Y�u nhau xong rồi em đừng đẩy anh ra, cứ để y�n trong đ� nh�, anh th�ch thế.

Ch�ng t�i y�n lặng y�u nhau. Biển kh�ng n�i nhưng t�i nghĩ n�ng biết t�i kh�ng thể cho n�ng những thứ n�ng mơ ước. Ch�ng t�i kh�ng thề thốt hứa hẹn điều g�. Khi h�n n�ng, tr�n m� n�ng những hạt nước biển chưa kịp kh�.

 

Khi t�i tỉnh dậy ch�n trời đ� c� �nh hồng. Xa xa những chiếc thuyền đ�nh c� của M� Lai t�a ra giống như những con chim �n m�u đen bay s� tr�n mặt nước. Kh�ng thấy Biển đ�u, t�i chạy vội về căn nh� ở khu F th� hay tin Biển đ� rời đảo Giọng h�t của Lệ Thu với b�i Biển Nhớ bay l�ng đ�ng tr�n những ngọn c�y cao c�n ướt hơi sương. D� đ� nhiều lần nghe Lệ Thu h�t trước v� b�i Biển Nhớ hầu như h�ng ng�y khi ở tr�n đảo, lần đầu ti�n b�i h�t l�m t�i chảy nước mắt.

 

B�c Hải ngừng kể, giọng n�i c� phần xa vắng. David, khơi lại ngọn lửa, r�t th�m wine v�o ly của �ng Hải. Im lặng chờ đợi.

 

T�i trở lại căn nh� ở khu F thấy c� một tờ giấy gấp lại theo h�nh phong b�. B�n trong l� một tờ giấy năm đồng M� Lai v� bốn c�u thơ:

Thuyền về Đại Lược,

Duy�n ngược Kim Long.

Đến đ�y chỗ rẽ giữa d�ng,

Gặp nhau c�n biết tr�n s�ng bến n�o.

B�i thơ được viết bằng n�t chữ ngay ngắn, đẹp nắn n�t. T�i đo�n, Biển nhờ người n�o đ� viết d�m, chứ c� lẽ n�ng kh�ng biết mấy c�u thơ n�y, v� ch�nh t�i cũng kh�ng biết những c�u thơ rất hay n�y. T�i kh�ng nghĩ l� Biển viết chữ th�nh thạo như thế d� t�i chưa hề nh�n thấy n�t chữ của n�ng. Ở c�u thứ ba chữ nh�e đi như được viết tr�n giấy hơi ướt, t�i đo�n l� chữ giữa d�ng, nhưng rất c� thể đ� l� hai chữ của l�ng.

 

Ng�y được tin t�i được Mỹ theo sự bảo l�nh của ch� t�i, hai đứa t�i nấu ch� đậu xanh ăn mừng. T�i viết cho Biển địa chỉ nh� ch� t�i, cũng như địa chỉ nh� t�i ở Việt Nam. D� ch�ng t�i chưa hề hứa hẹn chuyện l�u d�i, t�i biết Biển mến t�i. Thật ra t�i c�n nghĩ l� n�ng y�u t�i nhiều hơn t�i y�u n�ng. Nếu muốn, ch�ng t�i c� thể gặp lại nhau. Biển n�i v� n�ng ở đảo xa x�i, tr�n đảo kh�ng c� Bưu điện, chưa c� chỗ ở cố định ở �c, khi cuộc sống ổn định sẽ li�n lạc với t�i.

- Em sẽ viết thư cho anh địa chỉ v� số điện thoại của em.

Sau khi Biển đi rồi, t�i ở lại Bidong th�m bốn th�ng. Người Mỹ c� c�u sự vắng mặt l�m t�nh cảm gắn b� hơn c�u n�i n�y đ�ng với t�nh cảm của t�i. Biển đi rồi nhưng h�nh ảnh của n�ng c�ng ng�y c�ng đậm n�t v� tr�n đầy trong tư tưởng t�i. Những đ�m khuya gi� lộng t�i nhớ hai đứa �m nhau đắp c�i chăn vừa cũ vừa bẩn. T�i dọn đến ở với đ�m bạn v� căn nh� trở n�n trống vắng qu� nh�n chỗ n�o cũng thấy b�ng d�ng n�ng. C� một kỷ niệm mỗi lần nghĩ đến l� t�i buồn cười. Giữa trưa hai đứa t�i đang quấn lấy nhau, m�i t�i d�n chặt m�i n�ng để kh�a khẩu, cố tr�nh g�y tiếng động. Chợt Biển ngừng lại đẩy t�i ra. Ng� chung quanh chẳng c� g� ngo�i c�i lon nh�m uống nước, n�ng cầm lấy c�i lon nh�m n�m mạnh l�n v�ch gỗ ngăn với căn g�c của đ�m con trai đảo Phụng Quỳ. Th� ra đ�m con trai nh� b�n cạnh biết những tr� giải tr� của hai ch�ng t�i n�n l�n xem qua khe v�ch.

 

Trước ng�y t�i đi định cư t�i t�nh cờ gặp Thanh ở gần trường Huấn Nghệ. Thanh l� một trong đ�m thanh ni�n đảo Phụng Quỳ, bị ho�n định cư v� trước ng�y rời đảo đ� đ�nh nhau với một người đ�nh c� M� Lai. Trong khi c�c bạn Thanh đều được nhận đi �c th� Thanh vẫn chưa biết sẽ về đ�u. T�i hỏi về cuộc sống của Thanh ở đảo Phụng Qu�.

- Thanh c� ở gần nh� Biển kh�ng?

- Kh�ng. Trước kia ba m� chị Biển ở tr�n đảo nhưng sau đ� dọn về Phan Thiết để chị đi học. Nhờ vậy m� chị được học đến hết lớp mười hai chứ nếu ở đảo chắc cũng chỉ học đến hết lớp hai lớp ba như tụi em. Chị Biển nhờ c� học n�n được ph�i đo�n cho đi Mỹ chứ kh�ng bị Mỹ x� như em. Chị giả bộ t�n Biển để chọc anh chơi chứ t�n thật của chị l� Ng�, họ B�i. Tụi em hay gọi chị l� bụi ng�. Đưa tay m� ngắt bụi ng�. Thương anh đứt ruột giả đ� ng� lơ. Chị n�i đứa n�o n�i thật t�n tau, tau xui �ng nỏ lờm th�ng dịch cho tụi mi l� tụi mi rồi đời, ở l�m ch�a đảo lu�n.

 

T�i ngỡ ng�ng nhưng kh�ng muốn n�i th�m v� sợ Thanh biết l� t�i m� mịt về th�n thế của n�ng, thậm ch� t�i c�n ngờ l� c� l� người �t học, v� hiểu lầm cả nơi định cư. Một phần Biển �t n�i, một phần t�i �t khi ở nh�. T�i chỉ về nh� để ăn ngủ v� l�m t�nh. T�i mất li�n lạc với Biển từ đ�. Sang Mỹ t�i ở với ch� t�i một thời gian. Hằng ng�y t�i tr�ng đợi một l� thư hay một c� điện thoại của c� n�ng sống chung với t�i như vợ chồng suốt hai th�ng trời ở Bidong. Theo đ�ng như lời Thanh n�i th� Biển cũng ở Mỹ như t�i th� chuyện li�n lạc thăm hỏi nhau kh�ng phải l� chuyện kh�. Thế m� n�ng biệt tăm, như một c�nh chim bay mất v�o cuối trời.

 

C� lẽ n�ng giận t�i. C� lần t�i rủ đ�m bạn đến nh� t�i ở khu F chơi. Biển chi�n cơm mời t�i v� c�c bạn. Ch�ng t�i đứng chung quanh b�n ăn, v� chỉ c� hai c�i ghế, một c�i d�nh cho Biển với tư c�ch chủ nh�. T�i nghịch ngợm k�o l�i c�i ghế trong khi Biển đang ngồi xuống l�m n�ng t� ngồi tr�n đất. Biển cười gượng, �nh mắt n�ng tối lại. Một lần kh�c t�i dẫn H� về ăn ch� đậu xanh Biển nấu. H� l� học tr� t�i dạy k�m To�n L� H�a ở S�i G�n. Biển dặn t�i về ăn ch� đậu xanh Biển chờ. H�m ấy t�i về trễ Biển đ� đi ngủ sớm. T�i biết n�ng chỉ nằm im tr�n g�c giả vờ ngủ. T�i nằn n� mời H� v�o ăn ch� d� c� học tr� nhỏ nhắn v� xinh xắn ấy từ chối m�i. Ăn xong t�i đưa H� về. Đ�m đ� khi t�i đ�i y�u, Biển ch�u t�i trong im lặng. T�i c� cảm gi�c m� n�ng ướt kh�ng phải chỉ bởi mồ h�i của đ�m h� tr�n đảo. Cũng c� thể n�ng giận v� đ�m cuối c�ng ở biển, trong l�c t�m t�nh t�i t� m� hỏi, trong chuyến đi n�ng c� bị hải tặc x�m phạm kh�ng? Biển l�m thinh rất l�u kh�ng trả lời m� n�i sang chuyện kh�c.

 

T�i chờ c� điện thoại của Biển, hay l� thư của n�ng kể từ khi t�i sang Mỹ. Một tuần, rồi một th�ng, rồi một năm. Năm năm. Mười năm. Ba chục năm. �C�ng l�u ng�y, nỗi chờ đợi c�ng nung nấu trong t�i. Đi đ�u t�i cũng lục trong quyển điện thoại ni�n gi�m t�m t�n n�ng. Ở bất cứ nơi n�o c� người Việt t�i đều để � t�m kiếm một b�ng d�ng, một m�i t�c, c�i eo, v� bờ vai giống với Biển trong tr� nhớ của t�i.

 

Kh�ng ngờ, mấy chục năm sau nh�n lại, chuỗi ng�y ở đảo Bidong l� thời trăng mật hạnh ph�c nhất đời t�i. Thời gian tr�i qua, t�i quen người kh�c, nhưng kh�ng bao giờ t�i c� lại niềm vui, hay sự thỏa m�n tưởng c� thể chết ngất đi trong cảm gi�c của những ng�y xưa ấy. T�i t�m kiếm trong những người đ�n b� c� d�ng dấp của Biển sự hưởng thụ lạc th� một c�ch carefree như n�ng, hưởng thụ m� kh�ng đ�i hỏi một sự đền đ�p hay r�ng buộc. T�i cố t�m lại c�i cảm gi�c hai c� thể nhập th�nh một giữa kh�ng gian hoang d� với vầng trăng m�u mật, s�ng biển c� l�n tinh, trong tiếng s�ng vỗ v�o g�nh đ� của mấy chục năm về trước. Thời gian c�ng tr�i qua t�i c�ng g�n tặng cho Biển những đức t�nh v� c�i đẹp m� trước kia t�i kh�ng nh�n thấy. T�i kh�ng t�m thấy ở những người đ�n b� đến với t�i sau n�y, c�i nh�n d�nh cho t�i đầy say đắm v� ngưỡng mộ như Biển. Một trong những bức ảnh tồn tại trong tr� nhớ của t�i l� Biển nằm nghi�ng mặt tr�n divan,t�c xỏa, một ch�n co l�n đến ngực, lặng lẽ ngắm t�i cười đ�a ca h�t với đ�m bạn. Ng�y ấy t�i thấy Biển l� một c� g�i si t�nh trong im lặng. Năm đồng M� Lai Biển để lại cho t�i, t�i lộng k�nh để d�nh. Tờ giấy ch�p bốn c�u ca dao được cất chung với giấy tờ quan trọng như giấy th�ng h�nh, giấy chủ quyền nh� v� xe. T�i cố bảo to�n h�nh d�ng để nếu c� khi n�o gặp lại nhau tr�n đường phố Biển c� thể nh�n ra t�i ngay tức khắc.

 

T�i kể lại vắn tắt những chuyện b�c Hải kể đ�m qua.

- Theo lời B�c kể th� đảo Bidong rất đẹp v� thơ mộng, chứ kh�ng bẩn thỉu tồi tệ đầy r�c rến, k�m vệ sinh như con đ� nghe n�i. Theo B�c, Bidong đầy hạnh ph�c như một thi�n đường, như một chỗ hưởng tuần trăng mật chứ kh�ng phải l� trại tị nạn. T�i n�i.

- Hạnh ph�c l� c�i nh�n tương đối. Với những người đ�n �ng trẻ tuổi thời ấy, tho�t cuộc sống ngh�o đ�i ở VN, tho�t cảnh bị bắt đi nghĩa vụ đ�nh Kampuchia v� Trung quốc, tho�t cảnh bị bắt đi thanh ni�n xung phong, c� cơm đủ ăn c� m�i nh� che tr�n đầu, nhất l� c� một c� g�i để �m ngủ mỗi đ�m th� dĩ nhi�n thấy cuộc sống l� hạnh ph�c. Mới chui ra từ địa ngục th� đ�u cũng l� thi�n đường. Vả lại ai cũng biết những khổ sở ở trại tị nạn chỉ l� tạm thời. Được đi định cư ở nước ngo�i, được đi học Đại học, được sống tự do kh�ng sợ t� tội hay chết ch�c, l� tương lai tươi đẹp. Theo mẹ, chưa chắc l� b�c Hải y�u c� g�i ấy, B�c y�u h�nh ảnh của B�c trong đ�i mắt của c� g�i ấy. Mẹ nghĩ l� nếu b�y giờ người đ�n b� ấy đứng ngay trước mặt B�c chưa chắc B�c đ� nh�n ra. Khi B�c đi t�m, B�c t�m một c� g�i trẻ l�c tuổi đ�i mươi, nhưng c� g�i ấy b�y giờ �t ra cũng hơn năm mươi, t�c đ� hai m�u, nặng hơn ng�y xưa cả chục k�. Mẹ ngạc nhi�n l� B�c kh�ng hề tự hỏi, liệu c� ấy khi rời đảo c� mang trong người đứa con của B�c? C� lẽ c� g�i ấy, b� ấy, l� người kh�n ngoan, biết người biết ta, n�n kh�ng t�m c�ch li�n lạc với B�c, để giữa hai người chỉ l� một thứ t�nh Bidong c� list th� d�ng.

 

Nguyễn thị Hải H�

02-07-2014 




Một Ng�y Tr�n Bidong
nhạc: H� Th�c Sinh
h�t: Nguyệt �nh
youtube: L�o N�ngAT



http://www.gio-o.com/NguyenThiHaiHa.html

 

� gio-o.com 2014