Tom Bachtell, The New Yorker

 

Nguyễn Thị Hải H�



MỞ NẮP HẦM

 

hồi k� vượt bi�n

 

T�i đang say s�ng, mửa đến mật xanh mật v�ng. Nửa nằm nửa b�, �p mặt tr�n nền ghe, tay t�i nắm chặt lấy bao ni l�ng chứa to�n nước. Mấy ng�y nay bị t�i chẳng ăn g� v� �i mửa dữ dội. C� tiếng người tr�n boong ghe reo mừng.

- Gi�n khoan! Gi�n khoan! Tới gi�n khoan b� con ơi!

Một người n�o đ� trong khoang thuyền k�u l�n, giọng đ�n �ng.

- Mở nắp hầm cho kh�ng kh� v� một ch�t đi mấy �ng. Ngộp thở muốn chết lu�n!

Nắp hầm mở ra. �nh s�ng l�a v�o, ch�i chang. T�i vẫn nằm mẹp, bất động tr�n s�n ghe, �nh s�ng soi qua nắp cửa hầm th�nh một vệt s�ng h�nh thang, d�i v� hẹp. Một v�i người c�n khỏe v� hiếu kỳ đặt bước ch�n len lỏi giữa những th�n thể say s�ng, r� rời như sắp chết.

Một người đ�n �ng kh�c n�i:

- Coi xong chưa? Tr�nh qua cho tui d�m ch�t coi.

Ghe cặp v�o gi�n khoan tiếp tục nhồi dập chập chờn theo s�ng. Kh�ng biết bao l�u, mười lăm hay ba mươi ph�t, hay l�u hơn, qua những c�u n�i chuyện tiếng Anh xen tiếng Việt, t�i nghe n�i:

- Họ kh�ng chịu vớt m�nh. Họ cho nước, nhưng nước m�nh c�n nhiều lắm, đầy trong khoang gần mũi ghe. Họ cho sữa, thức ăn. Cho th� lấy chứ thức ăn tr�n ghe c�n nhiều lắm. Họ chỉ đường m�nh đi tiếp. Đi theo hướng n�y, với gi� n�y chừng nửa ng�y l� tới M� Lai. M�nh c�ch bờ chỉ c� t�m mươi lăm hải l� th�i.

Những người n�i chuyện, qua những lời họ n�i t�i biết c� một người l� t�i c�ng, hai vợ chồng chủ ghe, một người biết n�i tiếng Anh l�m th�ng dịch vi�n, một người l� l�nh hải qu�n biết đọc la b�n. Anh t�i c�ng c� b� con với chủ ghe, đi s�ng mua b�n nhiều năm với hai vợ chồng chủ ghe. Hai vợ chồng chủ ghe l� d�n bu�n b�n ở Mỹ Tho. Họ tự đ�ng t�u đ� cho hai con trai đi đợt trước tới một đảo của M� Lai an to�n đ� đ�nh điện về. Đợt n�y họ rủ vợ chồng �t Mười, b�n chợ trời b�n cạnh sạp của chị t�i. Chị t�i cho t�i, c�ng với con trai v� vợ chồng con g�i của chị đi chuyến n�y. �t Mười cũng gửi ba đứa ch�u đi c�ng. Mấy chuyện n�y về sau n�i chuyện với nhau mới biết, chứ l�c ấy t�i chẳng biết ai. Sơn, ch�u rể, v� Vinh, ch�u ruột gọi t�i bằng d� ngồi đ�u đ� ở một chỗ kh�c trong khoang thuyền tối om. T�i v� �i mửa dữ dội n�n b� ra chỗ kh�c ngồi một m�nh tr�nh l�m phiền người kh�c.

Ghe lại l�n đường. T�i nghĩ thầm. Thế l� tho�t rồi, v� tuyệt đường về. Mừng, nhưng t�i c� ch�t thất vọng. Vậy th�i �? Vậy m� người ta n�i đi gặp hải tặc t�m lum l�m chưa đi m� đ� sợ thấy mồ tổ. To�n l� chuyện kh�ng n�i c�. M�y t�u nổ phăm phăm d�n tan. Mũi ghe chập ch�ng lướt s�ng. Được một l�c l�u c� người la l�n.

- C� chiếc t�u n�o ở đằng xa k�a.

- Chết mẹ rồi. T�u hải tặc đ�!                          

- Giờ l�m sao?

- T�i! Mở m�y chạy hết tốc lực đi. �ng chủ t�u bảo với anh t�i c�ng.

T�i sợ hết hồn. Ngực t�i đ�nh th�nh thịch. Trong cơn sợ h�i t�i nhận ra m�nh hết �i mửa.

- Liệu tụi n� c� bắt kịp m�nh h�n?

- Kh�ng biết. T�u n� lớn, m�y mạnh qu�, m�nh chỉ c�ch bờ c� ba trăm hải l�. Nếu m�nh v�o hải phận của M� Lai chắc n� kh�ng d�m cướp ghe m�nh.

Chạy một đỗi nữa, giọng n�i c� phần trấn an.

- M�y m�nh tốt chắc n� kh�ng rượt kịp đ�u. Ghe giật mạnh, như một người bị b�p cổ nghẹt thở d�y dụa, rồi tắt m�y. Chiếc ghe tiếp tục lướt rồi ngừng ch�ng ch�nh.

- Chết mẹ! M�y ngừng rồi! Kh�ng biết bị g� đ�y.

Anh t�i c�ng g�c chiếc m�y đu�i t�m, n�i, m�y bị đ�ng rong biển hay r�c g� đ� n�n kh�ng chạy.

- Lắp c�i m�y nhỏ v�o chạy tiếp. Biểu đứa n�o đ� gỡ r�c đ�ng c�i m�y lớn đi.

M�y nhỏ chạy chậm qu�. Giọng anh t�i c�ng thiểu n�o.

- Tụi n� bắt kịp m�nh rồi.

 

*****

 

Trong khoang ghe kh�ng kh� bắt đầu hoảng loạn. B� chủ ghe chui xuống khoang thuyền n�i với c� con d�u.

- C�n lấy dầu nhớt thoa l�n mặt l�n t�c cho dơ đi.

Một b� h�nh kh�ch m�c trong h�nh l� ra một c�i chai nhỏ. B� l�i th�m ra mấy tấm băng vệ sinh, nhấp nhấp miệng chai v�o miếng băng vệ sinh, ứa ra một chất lỏng sền sệt n�u n�u như m�u kh�. B� bảo mấy c� g�i con ch�u của b� nh�t v�o trong quần, giả bộ như c� th�ng. T�i rụt r� xin:

- Chị cho em xin một miếng được kh�ng?

B� xẵng giọng:

- Sao đi m� kh�ng mang theo đồ cho m�nh? Hồi n�y sao kh�ng hỏi đợi người ta cất rồi mới n�i.

N�i vậy nhưng b� cũng cho t�i miếng băng tẩm ch�t nước n�u n�u đỏ.

 

*****

 

- Mẹ n�! N� đ�m thẳng v� ghe m�nh. Chắc ch�m ghe qu�.

Chiếc ghe chạy chậm hẵn từ khi thay bằng c�i m�y nhỏ. Trong khoang t�i c� cảm tưởng chiếc ghe chuyển hướng quẹo hẵn qua một b�n. Va chạm mạnh b�n mạn ghe, chiếc ghe ch�ng ch�nh dữ dội. C� tiếng qu�t th�o, chạy sầm sập tr�n mui ghe. Cả khoang ghe hỗn loạn. Phụ nữ k�u r�. Trẻ em kh�c ngằn ngặt. T�i nghe c� tiếng hỗn loạn tr�n ghe. B� chủ ghe kh�c nức nở. N� ch�m thằng T�i chết rồi. M�u chảy l�nh l�ng kia. Tiếng đ�n �ng qu�t th�o bằng ng�n ngữ ngoại quốc. Nắp đậy khoang ghe mở tung. Thằng hải tặc l� đầu nh�n qua cửa khoang. �nh s�ng kh�ng c�n l�e như l�c trưa, c� lẽ chiều xuống rồi. Hắn khoa m� tấu chung quanh khoang ghe để thị uy. Hắn bước xuống thang, n�i bằng tiếng Anh, một tay chỉ l�n mui ghe:

- Up! Up! (Đi l�n! Đi l�n).

Từng người leo l�n thang. Đ�n �ng leo l�n trước, đưa tay k�o vợ con l�n. Mọi người trong cơn sợ h�i riu r�u tu�n lệnh �n đẩy nhau l�n tr�n. Chỉ c�n một m�nh t�i s�t lại dưới hầm ghe. T�i nghĩ: Phen n�y chắc chết. N� l�m thịt m�nh trước nhất.

 

*****

 

Thằng hải tặc rất trẻ. Độ hai mươi l� c�ng. N� rất lớn con. Kh�ng phải vai u thịt bắp s�u m�i ở bụng m� lớn xương, to v� b�o. Bắp tay n� rung r�c mỡ chứ kh�ng rắn chắc nhưng n� to lớn hơn đ�m đ�n �ng tr�n ghe rất nhiều. T�c quăn x�, t�c đen, da ngăm. Mặt n�, tr�n m� v� tr�n tr�n, vẽ những gạch thẳng bằng sơn trắng v� than đen. C�y m� tấu vẫn c�n vết m�u đỏ. B�y giờ hồi tưởng lại t�i kh�ng nhớ v� sao t�i l� người cuối c�ng c�n s�t lại trong khoang ghe. C� lẽ t�i kh�ng biết chen lấn. Ch�u rễ của t�i kh� cao lớn nhưng đ� l�n trước kh�ng đỡ t�i theo. T�i kh�ng nhớ l� c� thang để leo l�n hay kh�ng. Nếu c� th� thang bằng gỗ hay thang sắt? V� bậc thang ch�t c�ch s�n ghe bao xa? C� lẽ t�i l�n qu�, hay yếu qu� v� �i mửa li�n tiếp mấy ng�y, m� kh�ng leo thang l�n được.

 

L� đầu ra khỏi khoang ghe t�i thấy ngay x�c anh t�i c�ng. Anh mặc �o trắng vải phin mỏng d�nh m�u lấm tấm tr�n lưng. M�u của anh nhỏ giọt xuống khoang ghe gần mắt c� của t�i. M�i m�u tanh nồng xộc v�o mũi t�i theo chiều gi� biển. Anh nằm sấp, m�u đỏ tươi chảy đ�u đ� từ ph�a dưới người anh, th�nh một vũng lớn gần cổ anh. Người đ�n b� n�o đ� n�i th� th�o. Tội nghiệp qu� chắc chết rồi. T�i, kh�ng biết l� t�n thật hay người ta gọi tắt từ chữ t�i c�ng, nằm bất động. Gi� thổi khoảng �o tr�n lưng anh phập phồng. Ghe t�i cặp s�t v�o t�u hải tặc. Giữa hai t�u c� mấy c�i vỏ b�nh xe để tr�nh va chạm giữa hai th�nh t�u v� ghe. Người đ�n �ng n�o đ� n�i th� th�o. May l� anh t�i nhanh tr� quẹo c�i ghe của m�nh th�nh ra khi n� chạm ghe m�nh n� chạm bằng c�i th�nh chứ nếu kh�ng với c�i mũi sắt của t�o n� chắc c�i ghe n�y bị cắt ngọt th�nh hai kh�c.

 

Bọn hải tặc l�a tất cả ch�ng t�i qua t�u của ch�ng. T�u sắt, cao hơn. Ch�ng t�i phải leo thang mới l�n boong t�u của hải tặc được. Khi tất cả ch�ng t�i đ� sang t�u hải tặc, ch�ng k�o chiếc ghe của ch�ng t�i v� chở ch�ng t�i trở ra ngo�i khơi. Tất cả bảy mươi t�m người bị bắt ngồi xuống s�n t�u, hai tay đặt l�n đầu. T�i kh�ng nhớ bọn ch�ng c� mấy người, chỉ biết mặt mũi đứa n�o cũng t� vẽ hai m�u đen trắng. Thủ l�nh của đ�m hải tặc l� một người đ�n �ng, tuổi trạc năm mươi, người gầy nhỏ hơn đ�m thủy thủ. Hắn ta quấn x� r�ng nửa người, mặc �o thun trắng. T�c hắn đ� thưa, l�m tr�n c� vẻ cao hơn. Miệng c� răng v�ng, tay cầm điếu thuốc, t�i thấy hắn giống ch� hai Mi�n, người gốc T�u sống ở v�ng bi�n giới Cam bốt n�n biết n�i tiếng Mi�n, ở cạnh nh� t�i. Ph�a sau hắn c� b�n thờ Phật kh�i nhang bốc l�n tưng bừng. Hắn n�i c�i g� đ� với đ�m thủy thủ. Đ�m thủy thủ vừa n�i vừa ra dấu. Một �ng c� vẻ l� l�nh đạo tr�n ghe của t�i �th�ng dịch� lại cho ch�ng t�i nghe. C� người trong đo�n vượt bi�n n�i g� thủ l�nh hải tặc n�i tiếng T�u. Đ�m thủy thủ cũng n�i được một hai chữ tiếng Anh, tiếng bồi.

- Ai c� v�ng bạc nữ trang g� phải nộp l�n. Bỏ v�o c�i hộp trước mặt �ng chủ ghe của hải tặc.

 

Trước khi đi vượt biển, ch�ng t�i được dặn trước l� giả bộ đi đ�m cưới. Mọi người ăn mặc đẹp đẽ v� đeo nữ trang. Trong l�c qu�nh qu�ng ở dưới khoang thuyền t�i cố nghĩ c�ch để giấu c�i nhẫn kim cương nhỏ t�i đeo quay mặt nhẫn v�o b�n trong, để giả vờ m�nh l� người c� chồng, nhưng kh�ng nghĩ ra. B�y giờ t�i bấn loạn kh�ng biết giấu nhẫn v�o đ�u. T�ng thế, t�i nh�t chiếc nhẫn v�o tay �o sơ mi xắn l�n đến c�i chỏ. Ch�ng t�i bị bắt ngồi h�ng ngang th�nh nhiều h�ng. Lần lượt từng người đứng l�n, cởi �o, tụt quần xuống để bọn hải tặc kh�m x�t xem c� dấu v�ng bạc trong người hay kh�ng. Mấy tấm băng vệ sinh n�u n�u nằm rơi lăn l�c tr�n s�n t�u hải tặc. Một t�n hải tặc đến gần t�i, bảo t�i đưa tay ra cho hắn xem. Hắn bảo t�i thả tay �o xuống, chiếc nhẫn rơi ra, hắn t�t t�i một c�i thật mạnh. Mặt t�i r�t rạt. Tai t�i � đi. Từ đ� về sau, một b�n tai của t�i nghe kh�ng r�. T�i nhớ l�c leo l�n t�u hải tặc, b� chủ ghe dặn t�y t�ng. Đừng c� ai nh�n về chiếc ghe nghe chưa. Sợ n� nghĩ l� m�nh dấu v�ng tr�n ghe n� bửa ghe ra tan n�t.

 

B� chủ ghe bảo c� con d�u:

- Con ngồi đằng sau m�, n�p mặt trong lưng m�, mầy trắng trẻo c� da c� thịt mơn mởn đừng để tụi n� thấy.

C� con d�u ngồi n�p sau lưng m� chồng. C�i t�u phải lớn lắm v� gần t�m chục người ngồi chồm hổm tr�n s�n t�u m� vẫn thấy rộng. Tr�n t�u rất nhiều dụng cụ m�y m�c. D�y x�ch sắt c� lẽ để quay lưới bằng r�ng rọc c� m�y. M�i c� tanh xộc v�o mũi t�i l�m t�i lợm giọng muốn �i nữa. T�i đo�n tụi hải tặc n�y kh�ng cần sức người nhiều v� tất cả mọi c�ng việc đ�nh c� đều c� m�y hỗ trợ. Đ�y l� một trong những chiếc t�u đ�nh c� xa bờ v� chuyến đi đ�nh ca d�i ng�y. Tr�n t�u c� c�i boong lớn c� lẽ l� nơi ngủ nghỉ của thủy thủ đo�n. Một g� hải tặc chỉ mặt một số phụ nữ bảo đi v�o b�n trong boong, giống như một hay hai tầng lầu tr�n t�u. Họ riu r�u tu�n theo. Đ�m đ�n �ng vẫn ngoan ngo�n ngồi im, hai tay để tr�n đầu. Kh�ng biết họ đi l�u hay mau. Thời gian t�i ngồi tr�n s�n t�u hải tặc như ngưng lại. T�i kh�ng nhớ t�i c� sợ h�i kh�ng, v� nếu c� th� sợ h�i đến mức độ n�o. B�y giờ t�i chỉ nhớ c�i cảm gi�c t� điếng, � đặc, kh�ng thể suy nghĩ hay t�nh to�n g�. T�i cũng như những người chung quanh bảo l�m g� l�m nấy như một thứ h�nh nộm biết cử động. Sự sống hay c�i chết của một c� nh�n đều nằm ngo�i khả năng tự bảo vệ. T�i ngồi tr�n s�n t�u n�ng hổi v� nắng biển trong ng�y. Chiều dần bu�ng, tho�ng ở cuối ch�n trời v�i c�nh chim bay trong bầu trời đỏ như gạch.

 

Khi những người phụ nữ trở lại họ dẫn theo một đ�m người, c� phụ nữ nhưng đa số l� đ�n �ng. T�i nh�n những người phụ nữ, thấy họ kh�ng c� vẻ g� kh�c lạ, quần �o vẫn ngay thẳng, họ kh�ng c� vẻ bấn loạn hay đau đớn g� cả. Số người n�y nhập chung với bọn t�i. Đ�m thủy thủ tr�n t�u mang ra cơm trắng ph�t cho ch�ng t�i mỗi người một ch�n, kh�ng muỗng đũa g� cả. T�i kh�ng nhớ c� thức ăn hay kh�ng, tuy nhi�n ch�n cơm n�ng l�m t�i thấy khỏe hơn l�c bị bắt l�n t�u. Sau khi ăn xong tất cả mọi người đều bị l�a trở lại ghe của t�i. N�i cho r�, ghe của t�i đi chứ t�i kh�ng phải l� chủ ghe.

 

Khi bọn hải tặc l�n ghe t�i, điều đầu ti�n l� n� ph� hỏng cả hai c�i m�y đu�i t�m. Biết l� ghe kh�ng m�y m� ch�ng vẫn l�a tất cả mọi người trở lại. Đến b�y giờ, t�i vẫn tự hỏi m�nh, c� thể xem h�nh động của bọn hải tặc vẫn c� ch�t nh�n đạo hay kh�ng? Ch�ng cướp, đ�nh ch�ng t�i, nhưng lại bố th� cho mỗi người một ch�n cơm n�ng. Ch�ng kh�ng thẳng tay ch�m hay bắt từng người ch�ng t�i nhảy xuống biển th� quả l� c� l�ng nh�n đạo đấy chứ. Nhưng ch�ng n� thả ch�ng t�i trở lại chiếc ghe đ� bị ch�ng ph� hủy m�y, tức l� giết ch�ng t�i một c�ch gi�n tiếp th� nh�n đạo nỗi g�?

 

Chuyến ghe t�i đi vừa đủ chỗ cho bảy mươi ch�n người, c� thể nằm ngủ nếu co ch�n lại v� nằm s�t v�o nhau. Sau đ� th�m hai mươi hai người bị nhốt sẵn tr�n t�u hải tặc n�n kh�ng c�n chỗ để duỗi ch�n nữa. Hai mươi hai người đến sau l� một ghe đ�nh c�, bắt đầu từ đảo Ph� Qu� ngo�i khơi Phan Thiết. C� lẽ hai mươi hai người n�y c� ch�t �t tiền bạc nhưng kh�ng nhiều. Khi bắt được hai mươi hai người n�y bọn hải tặc ngay lập tức đ�nh đắm t�u của đo�n người đ�nh c� n�y. C� lẽ v� kh�ng muốn trực tiếp giết người n�n bọn hải tặc kh�ng đ�nh đắm ghe t�i để c� thể l�a tất cả mọi người v�o chung một chiếc ghe. C� người trong đo�n vượt bi�n hỏi khơi khơi, liệu ch�ng ta c� thể van xin tụi n� chở m�nh v�o đất liền hay kh�ng. C� người n�i th�i th� m�nh xuống ghe m�nh chứ ở t�u n� c� l�c n� nổi xung bắt liệng m�nh xuống biển th� c�ng mau chết hơn. T�i chẳng biết c�i n�o th� đỡ xấu tệ hơn, chết lần m�n v� đ�i kh�t tr�n t�u, hay bị b�o ch�m, hay bị hải tặc ch�m v� n�m xuống biển. Hiếp d�m d� c� xảy ra cũng kh�ng đến nỗi l�m ch�ng t�i lo lắng hơn khi phải đối diện với c�i chết.

 

Một trăm lẻ một người ch�ng t�i bắt đầu l�nh đ�nh tr�n biển. Kh�ng, một trăm người v� th�n thể của người t�i c�ng trẻ vẫn nằm tr�n vũng m�u tr�n ghe.

 

*****

 

Đ�m đầu ti�n tr�n biển, ghe t�i gặp b�o. C� lẽ s�ng lớn lắm v� t�i c� cảm tưởng ghe t�i bị tung bổng l�n kh�ng trung v� phải rất l�u mới rơi trở lại mặt biển. Chấn động từ s�ng biển l�n v�n ghe lan truyền l�n lưng t�i đến tưng tức trong ngực. Trong khoang ghe tối mịt, tất cả đều nằm im kh�ng d�m cựa quậy sợ ghe bị mất thăng bằng. T�i c� cảm tưởng t�i l� một con bọ nằm trong một c�i hộp di�m bị n�m xuống một đoạn s�ng nước chảy mạnh n�o đ�. Chiếc ghe cũng như c�i hộp di�m c� thể ch�m bất cứ l�c n�o. V� t�i sẽ chết ngộp trong ghe v� d� c� biết bơi cũng kh� m� tho�t ra khỏi c�i hộp. Cơn b�o đầu ti�n k�o d�i như v� tận. Dưới lưng t�i chai tr�t ghe chưa kh� hẳn, nước rịn v�o theo một chỗ hở n�o đ� ướt cả lưng v� m�ng t�i. T�i lầm thầm cầu nguyện bất cứ thổ địa th�nh thần Phật Ch�a lung tung. T�i cầu được sống s�t sẽ l�m l�nh l�nh dữ, nguyện l�m một con người gương mẫu đạo đức. Sau khi b�o tan, t�i nghe anh t�i c�ng khoe với chủ, nhờ c� tui biết gối thuyền theo sống, chứ kh�ng c� kinh nghiệm mũi ghe bổ thẳng v�o s�ng l� chỉ c� từ ch�m ghe đến chết. B�y giờ anh t�i c�ng nằm xuống rồi ai sẽ l�o l�i chiếc ghe chống b�o đ�y?

 

Ch�ng t�i xuống ghe, tr�nh dẫm l�n anh T�i. C� người thu dọn chỗ m�u tr�n mui ghe v� trong khoang ghe. C� người đ�n b� n�o đ� kh�c nức nở. Chỉ c� chết th�i chứ l�m sao m� sống nổi tr�n chiếc ghe kh�ng m�y n�y.

Từ l�c ở tr�n t�u hải tặc, t�i hết say s�ng. T�i khỏe hơn những ng�y đầu mới xuống ghe. T�i từ chối kh�ng chịu xuống khoang thuyền. T�i ngồi tr�n mui cứ mỗi lần c� người mở nắp khoang thuyền, m�i người ta, hơi thở, m�i �i mửa, cứt đ�i, th�n kh� từ con người l�m t�i lợm mửa. T�i biết tốt hơn hết l� ngồi tr�n mui ghe, cẩn thận để đừng bị s�ng đ�nh văng xuống biển. Trước khi bị cướp tr�n ghe c�n nhiều thức ăn. Trong c�i bị c�i chị t�i đ� gửi xuống ghe trước khi t�i v� hai đứa ch�u xuống ghe c� me cam thảo v� nhiều thứ thức ăn kh�c nhưng chẳng ai ăn nổi. Sau khi ch�ng t�i l�n t�u, bọn hải tặc lục tung t�e c�c kiện h�nh l� để t�m tiền bạc nữ trang n�n kh�ng c�n ai biết đồ đạc của người n�o ở đ�u. Đ�m đ� mưa to, gi� mạnh nhưng kh�ng đến mức c� thể gọi l� b�o. T�i lẻn trốn v�o cabin của chủ thuyền. Trong khi họ ngủ t�i ngồi gh� b�n ngo�i trốn mưa. L�c trưa t�i xin thuốc của người ta giả vờ c� kinh, nhưng b�y giờ th� quả thật l� c� th�ng, m�u chảy nhớp nh�a trong quần t�i. C�i cảm gi�c bẩn thỉu ướt �t m� kh�ng c� g� để tắm rửa l�m sạch khiến t�i kh� chịu hơn.

B� chủ ghe đuổi t�i ra khỏi cabin.

- Đ�n b� con g�i kh�ng được l�n cabin chỗ thờ phượng. Đi chỗ kh�c đi.

May l� b� ta chưa biết l� t�i đang c� th�ng. Một cậu b� chừng mười lăm tuổi đi một m�nh cũng lẻn n�p v�o cabin, đang lặng lẽ kh�c v� sợ chết. T�i cũng sợ chết nhưng kh�ng kh�c v� t�i nghĩ rằng rất may l� t�i kh�ng để lại sau lưng con dại. T�i c� mẹ gi�, nhưng ở lại t�i l� g�nh nặng của gia đ�nh. Tỉ như t�i c� chết th� mẹ t�i vẫn c�n chị t�i.

Hết mưa t�i rời cabin trở lại mui ghe. Ngay ở dưới chỗ ca bin c� một m�i hi�n ngắn nh� ra. Dưới m�i hi�n đ� c� người n�o đ� đ� ngồi hay nằm tr�m mền. Gi� kh� lạnh nhưng t�i vẫn kh�ng muốn xuống khoang thuyền. Thuyền tr�i bập bềnh giữa biển tối om. B�n tr�n l� bầu trời sao như �p chụp xuống t�i. T�i nằm khoanh lại như một con ch� nhỏ v� c� lẽ t�i ngủ thiếp đi.

Đang ngủ t�i chợt nghe c� tiếng cười kh�c kh�ch. Định thần nh�n kỹ t�i nghe tiếng cười xuất ph�t từ chỗ c�i mền dưới hi�n của cabin.

- X�ch v� đ�y tui �m d�m cho ấm. Giọng nữ.

- Hừ hừ. C� tiếng r�n khẽ. Giọng nam.

- Hồi chiều tui tưởng anh chết rồi chớ.

- N� ch�m tr�ng đầu tui nhưng chỉ phớt ngo�i da. M�u chảy nhiều tui sợ n� ch�m nữa n�n giả bộ chết.

Th� ra đ�y l� anh t�i c�ng của ghe t�i. C�n c�i giọng nữ n�y chắc l� giọng của c� g�i chủ ghe đi từ đảo Ph� Qu�. Thấy anh kh�ng chết l� mừng rồi.

- H�m qua đến chừ anh chưa ăn g�, c� đ�i kh�ng? Mất m�u nhiều c� mệt kh�ng? Tr�ng cho mau s�ng tui kiếm c�i g� cho anh ăn. Hải tặc m� đ�nh v� ghe th� giết t�i c�ng l� trước nhất để khỏi chạy ghe được. Anh c�n sống l� may.

- C� đ�i ch�t đỉnh nhưng lạnh nhiều. Em �m tui chặc chặc một ch�t được h�n?

- H� h�, đừng đụng v�o chỗ đ�, em nhột.

Hai người cười kh�c kh�ch như đ�i t�nh nh�n đang m� mẫm nhau. T�i cố nh�n xuy�n qua b�ng đ�m nhưng chỉ thấy lờ mờ c�i mền x�m đang tr�m hai người.

 

Buổi s�ng c� dịp nh�n kỹ mọi người hơn, t�i ngắm ngh�a. Anh t�i c�ng, tuổi chừng hai mươi hai, hai mươi ba. Đi theo ghe, nghề s�ng nước từ khi ch�n mười tuổi, vậy m� tr�ng anh như thư sinh. Mặt trắng m�i hồng, t�c hớt ngắn, c�i �o trắng vải phin mỏng d� lấm tấm m�u vẫn kh�ng l�m anh mất vẻ học tr�. Chị chủ chiếc ghe hai mươi hai người, đi theo nghề biển đ�nh c� từ l�c c�n nhỏ, gia đ�nh kh� giả, chị bỏ tiền ra l�m chủ ghe tổ chức vượt bi�n. Hai mươi hai người tr�n ghe to�n l� người trong l�ng, tr�n đảo, nếu kh�ng c� li�n hệ b� con với nhau th� cũng l� t�nh l�ng giềng. Chị c� v�c d�ng vạm vỡ, kh� th� kệch, đứng cạnh b�n anh thật l� kh�ng xứng. Ở ho�n cảnh n�y chẳng biết chết l�c n�o, dường như họ cố hưởng thụ hạnh ph�c được ch�t n�o hay ch�t ấy.

Sự c� mặt của hai mươi hai người tr�n chiếc ghe ở đảo Ph� Qu� l� một điều may mắn cho c�i ghe của t�i. Nước ngọt chứa đầy trong khoang ở mũi ghe, nhưng v� chai tr�t ghe chưa kh� n�n nước biển rỉ v�o. Dầu chạy m�y chứa trong khoang b�n cạnh cũng rỉ v�o nước n�n nước c� m�i xăng dầu v� bị mặn. Gạo bị mưa b�o ướt, v� ch�ng t�i kh�ng c� nước để nấu cơm. Hai mươi mốt người đ�nh c� tr�n ghe, trừ c� chủ ghe, l� những người đ�nh c� chuy�n nghiệp. Buổi s�ng h�m ấy, trời trong, biển lặng, c� một đ�n c� mỗi con to độ b�n tay bơi theo ghe ch�ng t�i đang tr�i bập bềnh. Mấy người đ�nh c� th� tay xuống chụp được v�i con. Họ mổ con c� m�c ruột ra rồi thả ruột c� nhử đ�m c� đang bơi dưới biển. Họ nhử v� chụp c� bằng tay đủ số một trăm lẻ một con c� cho một trăm lẻ một người tr�n ghe. Người tr�n ghe nh�m lửa, đốt bằng quần �o, giẻ r�ch, d�p cao su nướng c� chia nhau ăn. Sau những ng�y �i mửa v� say s�ng, b�y giờ ngồi tr�n mui hưởng kh� trời t�i khỏe trở lại v� đ�i ngấu nghiến. C� chủ ghe đảo Ph� Qu� nh�n t�i cười:

- C�n đ�i h�ng, ăn phần của tui đi. B� l� con g�i th�nh phố m� ăn như hạm. C�n tui th� ăn khảnh lắm. Anh T�i kh�ng ăn phần của c� n�n t�i xực lu�n.

 

Đ�m đ�n �ng tr�n ghe t�i đa số l� người th�nh phố, một v�i người thuộc tầng lớp tr� thức. Ra giữa biển, tất cả đều trở n�n v� dụng. �ng Gi�o sư Sử Địa tuổi trạc bốn mươi. Đ�m chờ tắc xi đưa th�m người l�n ghe để ra biển. Tắc xi đến trễ �ng lo sợ hốt hoảng đ�i người ta chở �ng v�o trong bờ. �ng n�i lu�n miệng:

- Bể rồi. Bị gạt rồi. Th�i để t�i đưa vợ con v�o kẻo đi t� cả đ�m.

T�i đứng gần, lần đầu ti�n đi vượt bi�n, chưa biết đi hụt lần n�o, chưa bị bắt t�i vượt bi�n lần n�o, n�n kh�ng biết sợ. T�i trấn an �ng:

- Trễ ch�t th�i. Kh�ng sao đ�u.

B�y giờ �ng cảm ơn t�i đ� trấn an �ng. Nhưng ch�ng t�i vẫn c�n l�nh đ�nh tr�n con thuyền kh�ng m�y đ� đến bến an to�n đ�u n�o. Chỉ sợ l�c đối diện với tử thần �ng sẽ mang t�i ra m� mắng.

Một người đ�n �ng kh�c, cao v� gầy, da sạm nắng đứng ở đu�i ghe nh�n về hướng ch�n trời. Khi t�u hải tặc l�a ch�ng t�i qua t�u của ch�ng anh n�y đ� nhảy xuống biển. Khi thấy ch�ng t�i leo qua t�u hải tặc sắp xong, anh leo l�n sau ch�t. Sau n�y anh n�i với t�i anh l� v� sư Th�i Cực Đạo nhưng một m�nh anh kh�ng thể chống cự với đ�m hải tặc. L�c đ� t�i cũng thầm nghĩ nếu tất cả đ�n �ng tr�n t�u của t�i đều c� vũ trang v� đồng l�ng chống lại hải tặc th� sao nhỉ?

C� một anh tuổi chưa đến bốn mươi, tự xưng m�nh l� l�nh Hải qu�n. Anh bảo mọi người lấy mền ra cột lại l�m buồm. Đ�m con trai thay phi�n ch�o ghe. Được một buổi chẳng ai muốn ch�o nữa v� biển m�nh m�ng biết ch�o hướng n�o, v� c� ch�o cũng kh�ng chống lại được thủy triều. Trong khi anh hải qu�n h� h�t hay kh�ch lệ hay mắng mỏ b�ng bẩy đ�m thanh ni�n bắt phải ch�o ghe tr�n biển, t�i thấy c� một �ng tuổi độ gần năm mươi, c� dẫn theo một đứa con trai chừng mười một hay mười hai tuổi. �ng ngồi ri�ng trong g�c ghe, thường l� nhắm mắt chẳng để � đến ai, dường như �ng cố thu m�nh thật nhỏ, nếu trở th�nh v� h�nh được c�ng tốt. �ng kh�ng tham gia c�ng việc g� tr�n ghe, chỉ nhận thức ăn cho con v� nếu được chia phần cho �ng th� lấy. �ng c� vẻ như bệnh nặng v� m�u da v�ng xỉn v� tr�ng �ng như mất sinh kh�.

Thủy triều c� khi đưa ch�ng t�i v�o kh� gần bờ. Từ tr�n ghe t�i nh�n thấy những rặng c�y xanh, nhưng ch�o ghe m�i m� kh�ng v�o đến bến. Đ�m xuống mệt ngủ qu�n s�ng thức dậy thấy m�nh vẫn ở giữa biển m�nh m�ng. C� khi ch�ng t�i gặp những luồng nước xanh đục như m�u cẩm thạch chảy giữa v�ng biển t�m khiến ch�ng t�i c� cảm tưởng rất gần một con s�ng n�o đ�, chảy ra biển mang theo cả r�c rưới của th�nh phố như chai nhựa, rau cải, lon nh�m. Những l�c ấy niềm hy vọng của người tr�n ghe d�ng cao v� ch�ng t�i tiếp tục ch�o rồi sau đ� lại thất vọng. C� khi ch�ng t�i tr�i ngang những đảo hoang kh�ng thấy người v� cũng kh�ng thể tấp v�o. Ch�ng t�i tr�i l�nh đ�nh nhiều ng�y như thế. Thỉnh thoảng mưa xuống ch�ng t�i hứng nước để uống. Mỗi ng�y đều c� thể nấu cơm bằng gạo thấm nước biển v� xăng dầu. Ăn kh�ng ngon nhưng chưa ng�y n�o ch�ng t�i phải nhịn đ�i.

Đi ra biển ba ng�y th� ch�ng t�i bị hải tặc cướp. Ch�ng t�i tr�i l�nh đ�nh kh�ng biết bao nhi�u ng�y. C� l�c t�i tự hỏi nếu so c�i chết v� b�o ch�m thuyền ngộp nước, tức l� chết no, với c�i b�o cạn lương thực cạn nước chết v� đ�i l� th� c�i chết n�o đ�ng sợ hơn. C� một đ�m trời vừa chạng vạng tối ch�ng t�i gặp một t�u kh� lớn. Lớn hơn t�u đ�nh c� của hải tặc đ� chận cướp ch�ng t�i. T�u c� hai tần, tr�n t�i c� nhiều người mặc đồng phục trắng. C� người bảo l� t�u của Th�i Lan. Người tr�n t�u gọi loa bảo ch�ng t�i phải t�m c�ch tới gần t�u của họ. Họ kh�ng thể đến gần ghe của ch�ng t�i v� sợ sẽ lật ch�m ghe. C�c vị l�nh đạo của ghe t�i bắt đ�m con g�i như t�i l�n mui ghe quỳ lạy van xin. Một l� để họ nh�n qua ống d�m sẽ động l�ng thương hại, v� lũ con g�i ốm đ�i ngo�i biển như t�i sẽ kh�ng thể tấn c�ng ngược trở lại bọn họ để cướp hay tống tiền. T�i qu� gối van lạy m�n hơi chỉ để thấy chiếc t�u của họ từ từ rời xa ch�ng t�i, �nh s�ng tr�n t�u chỉ c�n l� một đốm nhỏ rồi mất h�t. Nhiều ng�y l�nh đ�nh như thế ch�ng t�i ch�ng t�i gặp nhiều t�u lớn qua lại nhưng chẳng ai bận t�m cứu ch�ng t�i. C� khi t�u chạy gần đến độ ch�ng t�i nh�n thấy họ ng� ch�ng t�i bằng ống d�m. Ch�ng t�i đốt lửa tr�n mui ghe, đốt bằng quần �o cũ, gi�y d�p cũ, v� c� khi đốt bằng xăng dầu. C� m�y để chạy đ�u m� để d�nh xăng. Biển biến h�a m�u sắc hằng ng�y hằng đ�m, khi th� mưa lặng lẽ rơi giữa biển, mặt biển �m như mặt hồ. Biển khi xanh dương nhạt khi t�m rịm, khi xanh như m�u ngọc thạch. Ch�n trời khi ửng hồng của hừng đ�ng v� đỏ rịm của ho�ng h�n. Đ�m khi th� sao mọc khắp trời, khi sương m� giơ tay kh�ng thấy ng�n.

 

*****

 

Ch�ng t�i tr�i l�nh đ�nh chờ chết cho đến khi gặp một t�u đ�nh c� của M� lai. Họ ra dấu hiệu họ sẽ cứu ch�ng t�i nếu ch�ng t�i trả bằng những kh�u v�ng cho họ. Mọi người mừng rỡ, ưng thuận. Họ n�m d�y qua cho ch�ng t�i cột v�o ghe. Họ chạy rất chậm để giữ thăng bằng nếu kh�ng thuyền c� thể lật �p v� giết ch�ng t�i. Cẩn thận như thế nhưng đang chạy ngon trớn th� d�y đứt. Bựt! Bựt! Ghe ch�ng t�i ch�ng ch�nh. Họ chạy đi một đỗi, tr�i tim t�i nặng trĩu v� nghĩ rằng họ sẽ bỏ chạy lu�n. Họ quay t�u trở lại. T�u của họ l� một loại t�u k�o, mạn t�u s� xuống gần mặt nước. T�u chạy chậm v� rất đầm. Họ lại n�m d�y cho ch�ng t�i, hồi sau lại đứt, họ lại n�m d�y lần thứ ba. Lần n�y t�u họ k�o ghe ch�ng t�i đến nơi an to�n.

                                                                 

Họ k�o ch�ng t�i v�o một vịnh nhỏ, ban đ�m t�i nh�n thấy �nh đ�n tr�n cảng lung linh. Họ dặn ch�ng t�i, bằng tiếng Anh cho một người th�ng dịch vi�n tr�n ghe.

- Chờ ở đ�y, v�i tiếng đồng hồ sau nước r�t. Ghe của qu� vị sẽ nằm tr�n b�i c�t, v� như thế rất an to�n cho qu� vị kh�ng sợ s�ng nhận ch�m.

 

Những người tr�n ghe vơ v�t của cải c�n dấu được sau khi bị cướp được mấy chỉ v�ng. L�c t�u l�nh đ�nh tr�n biển một b� tr�n ghe t�i cứ mang quần �o ra giặt bằng nước biển cho sạch. T�i đo�n b� cố gom g�p t�i sản của b� đ� kh�u giấu trong quần �o. T�i nghĩ thầm biết c� c�n sống kh�ng m� lo giữ t�i sản như thế. T�i đo�n v� t�i c�n trẻ, độc th�n, nhất l� kh�ng c� một đồng d�nh t�i, ngoại trừ c�i nhẫn của chị t�i cho mượn đeo đi đ�m cưới đ� bị cướp rồi. T�i l�c ấy chỉ l� một c� g�i c�n ăn b�m gia đ�nh. Chuyến đi do chị t�i t�i trợ, người nắm t�i ch�nh trong chuyến đi l� c� ch�u g�i gọi t�i bằng d�. K�m may mắn cho c� v� cho cả t�i, l� c� bị kẹt ở lại. T�i k�m qu�n xuyến, thiếu c� t�i ngơ ng�c thất lạc suốt quảng đường đi vượt biển. B� chủ ghe t�i đi dấu được rất nhiều v�ng trong chiếc ghe, ở một c�i bọng n�o đ� tr�n t�u, trong một thanh gỗ n�o đ�. B� bỏ ra v�i chỉ v�ng trả tiền cho người k�o ghe v� cứu mạng gia đ�nh b� cũng như tất cả những người trong chuyến đi.

Đ�m ấy, khi nước cạn t�i nhảy ra khỏi thuyền đi lần theo b�i biển vốc nước rửa mặt. Nước biển to�t ra chất l�n tinh s�ng ngời, giống như đ�m n�o đ� tr�n biển t�i nh�n theo �nh l�n tinh theo nước biển kho�t bởi c�y ch�o thầm nghĩ c� cả sao trời trong nước biển. Gi� m� c� n�ng ti�n c� n�o hiện ra đẩy ghe ch�ng t�i đến bến bờ. N�ng ti�n c� của ch�ng t�i l� chiếc t�u k�o. V� t�i l� một trong những người may mắn c�n ngồi đ�y để kể lại chuyện vượt bi�n năm n�o. T�i kh�ng biết mối t�nh của anh t�i c�ng v� chị chủ ghe ở đảo Ph� Qu� c� th�nh duy�n nợ hay kh�ng? T�i cũng chưa c� cơ hội gặp lại những người đ� c�ng đi chuyến ghe năm ấy.

 

Nguyễn Thị Hải H�

04.2015

 

http://www.gio-o.com/NguyenThiHaiHa.html

 

� gio-o.com 2015