Nguyễn thị Hải H�

Cửa đ�ng

 

chuyện ngắn

 

 

 

T�i kh�ng c�n nhớ h�m ấy l� năm n�o th�ng n�o chỉ biết l� trước năm 80 v� th�ng Mười năm 1980 t�i vượt bi�n. H�m ấy trời rất n�ng. T�i nằm �p mặt xuống s�n gạch mong t�m ch�t hơi m�t. Gi� từ chiếc quạt nan phe phẩy bằng tay cũng n�ng hổi. N�ng li�n tiếp đ� mấy ng�y, điện c�p, nước đ� kh�ng c�, cả ng� hẻm thoi th�p sắp ph�t cuồng v� n�ng. Chịu kh�ng nổi t�i ra ngo�i s�n. Nắng hầm hập l�a mắt. Hơi n�ng từ nền xi măng hắt l�n r�t mặt.

 

C�y mận ở ngay ng� v�o cổng mấy năm trước tr�i rất sai, những ch�m mận da xanh bu k�n cả c�nh, mọng nước, năm nay h�o rũ như sắp chết. C�y mận tỏa ra m�i h�i th�i. Ban đầu t�i kh�ng để �, nhưng �ng Sanh, c�ng an khu vực, l�c đi ngang ng� nh� t�i, n�i b�ng quơ: ��M�i g� thối qu�, chắc c� nh� n�o ăn sầu ri�ng.� T�i tuy phật � v� lời ch� sầu ri�ng thối nhưng kh�ng trả lời.

 

�ng Sanh l� người ngo�i Bắc mới v�o cai trị ng� hẻm của t�i. C�i g� của miền Nam �ng cũng ch�. T�i kh�ng hiểu được tại sao t�i thấy sầu ri�ng thơm m� �ng Sanh, bảo l� thối kh�ng chịu được. Ở nhiều nơi tr�n thế giới, như Th�i Lan v� M� Lai, sầu ri�ng l� loại tr�i ngon đắt tiền được nhiều người ưa th�ch đến độ người ta pha sầu ri�ng v�o ch�, kem, b�nh ngọt. Trong khi c� một số người mạnh miệng ch�: �ăn sầu ri�ng giống như ăn m�t ướt trong cầu ti�u.� T�i kh�ng ưa �ng Sanh từ đầu. Đi ngang �ng, t�i giả vờ kh�ng nh�n thấy �ng. �ng Sanh cũng kh�ng ưa t�i. �ng n�i, cốt � cho t�i nghe. Con g�i miền Nam dữ dằn, qu� m�a, kh�ng biết lễ ph�p, kh�ng biết c�ch ăn mặc, trang điểm. Dạo ấy con g�i miền Nam th�ch mang gi�y đế dầy cồng kềnh, �ng bảo phải mang gi�y đế nhọn như c�c nữ c�n bộ miền Bắc mới đẹp.

 

Chị t�i bảo t�i: �Hễ gặp �ng Sanh phải ch�o hỏi đ�ng ho�ng.�

 

��ng Sanh l� �ng n�o?� T�i giả bộ ngu.

����������������������������������������������������������������������������������������������������

�C�ng an khu vực mới về. Ổng n�i m�y v� ph�p gặp ổng kh�ng ch�o, c�i mặt ngh�nh ngh�nh. Phải tr�nh đụng chạm với ổng để ổng đừng kiếm chuyện với nh� m�nh.�

 

Lần đầu ti�n con trai lớn của chị t�i ở Mỹ gửi th�ng qu� về, �ng Sanh đ�nh tiếng, �Vải ấy may quần l� đẹp đấy.� Chị t�i, ngay lập tức, biếu �ng xấp vải l�m qu�. T�i x�a v�o, �tưởng c�i g� của miền Nam ổng cũng ch�. Cho l�m g�, ph� xấp vải.� Chị t�i mắng: �M�y biết g� m� n�i lung tung. Phải mừng l� biết �ng ấy th�ch g� để biếu. Mất chỉ xấp vải m� được l�ng �ng ấy th� y�n th�n m� bu�n b�n.� Chị đang ở b�n chợ trời L� C�ng Kiều l�c n�o cũng nơm nớp lo sợ bị x�t nh� tịch thu đồ b�n.

 

Nhưng quả thật, c�y mận tỏa ra m�i thối. V� m�i sầu ri�ng kh�ng phải l�c n�o cũng dễ chịu. C� lần ai đ� bỏ vỏ sầu ri�ng ở gốc c�y mận tỏa m�i nồng nặc. C� lẽ m�i g� đậm đặc qu� cũng g�y kh� chịu. Chẳng hạn như m�i chồn h�i, pha thật lo�ng v�o dầu thơm n� quyến rũ ma mị, nhưng chắc chẳng ai d�m �m con chồn h�i m� ngủ. Nhưng m�i thối ở c�y mận kh�ng phải m�i sầu ri�ng. Cũng kh�ng phải m�i cầu ti�u c�ng cộng ở cuối đường hẻm bay đến đ�y.

 

B� T� đang ngồi chơi một m�nh trước cửa, mặt đỏ hồng, mũi lấm tấm mồ h�i, ch�n m�y cau lại vẻ c�u kỉnh, c� lẽ v� n�ng. T�i hỏi:

 

�B� T�, sao kh�ng đi ngủ trưa, hay v�o trong nh� c� b�ng m�t cho đỡ n�ng.�

 

B� T� kh�ng nh�n t�i, liếc mắt v�o c�nh cửa đang đ�ng im ỉm. Chị Du thường khi kh�ng đ�ng cửa. �, c� lẽ h�m nay l� ng�y hẹn của chị Du, m� của B� T�, với �ng C�ng chức, ba của B� T�.

 

Nh� chị Du c�ch nh� t�i chỉ một con đường hẻm rất hẹp, kh�ng đầy một s�i tay. Gọi l� nh�, thật ra đ� chỉ l� một căn ph�ng nhỏ chia ra từ căn nh� của b� T�m b�n dưa cải. Chị Du về ở x�m n�y trước t�i. Chị sinh ở ngo�i Bắc nhưng theo gia đ�nh v�o Nam từ trước năm 54. Chị n�i giọng Nam, những chữ v được đọc giống như d, nhưng dấu hỏi v� dấu ng� vẫn mang giọng Bắc. Chị c� một đứa con g�i, t�n trong giấy khai sinh l� Ngọc An, nhưng mọi người vẫn hay gọi l� b� T�. T�i tự hỏi kh�ng biết trong giấy khai sinh của b� T�, ở mục t�n cha để trống hay đề v� danh. Ở x�m n�y, người ta gọi bố của b� T� l� �ng C�ng chức. Nh� �ng ở đ�u đ� thuộc quận Nh�, k�n cổng cao tường. Trước năm 75, �ng l� c�ng chức cao cấp. Chị Du l� người gi�p việc của gia đ�nh �ng từ khi chị mới mười ba mười bốn tuổi. Kh�ng biết khi chị lớn l�n chị đ�m ra phải l�ng �ng chủ, hay �ng chủ dở m�i, mỗi khi vợ vắng nh� �ng đ�i t�m tem, chị kh�ng biết trốn v�o đ�u.� Chị Du c� thai, �ng C�ng chức đưa tiền gi�p chị Du thu� nh� ở ri�ng. Thỉnh thoảng �ng đến thăm, thường v�o l�c giữa trưa v� kh�ng ở l�u. Khi �ng đến, chị Du đ�ng cửa, b� T� ra ngo�i s�n ngồi chơi chờ mẹ mở cửa trở lại. Nh� chị Du thường khi kh�ng đ�ng cửa. Chị ngh�o qu� kh�ng c� g� phải sợ mất v� chị ở nh� suốt ng�y. Th�m nữa cửa nh� chị cũng l� cửa dẫn l�n tr�n g�c. Phần tr�n g�c b� T�m cho ch� hai Mi�n thu�. Ch� hai Mi�n b�nh thường kh�ng n�i tiếng Mi�n, chỉ n�i tiếng Mi�n khi l�n đồng. Ch� l�m nghề coi b�i v� hốt thuốc trừ t� n�n cửa l�n g�c cần phải mở. Cửa chỉ đ�ng khi n�o �ng C�ng chức hẹn gặp chị Dung. �ng đến v� đi lặng lẽ. T�i chưa bao giờ thấy mặt �ng C�ng chức.

 

Từ khi anh Hiền về b� T�m l�m c�i cổng từ chỗ bồn chứa nước nối v�o nh� cậu Ba, em trai của b�. C�i cổng biến mấy căn nh� gom chung lại th�nh một thứ gia trang nho nhỏ c�ch biệt với đường hẻm b�n ngo�i. Nh� t�i ở trước kia cũng thu� của b� T�m, sau chị t�i mua lu�n. Hai căn nh� gạch trước mặt nh� t�i cũng l� nh� của b� T�m. Một căn anh Hiền, con trai của b�, ở. Căn kia cho hai vợ chồng b�n thịt b� thu�. Hai vợ chồng một h�m c�i nhau đ�nh nhau, m� t�i thấy vậy v�o can ngăn. B� vợ, nổi giận �ng chồng t�t m�nh, �thuận tay chụp c�i đồng hồ n�m �ng chồng. Vừa l�c m� t�i v�o can, c�i đồng hồ đập tr�ng đầu m� t�i, v� �ng chồng nhanh mắt n� kịp. Sau đ� �ng chồng bỏ đi, b� vợ ở một m�nh ban ng�y đi b�n tối mới về. Ng� qua ng� lại, x�m n�y c� thể gọi l� x�m kh�ng chồng. Tất cả những người đ�n b� c� chồng đều trở th�nh kh�ng chồng v� chồng chết hay chồng bỏ. Đường hẻm n�y người ta đi qua đi lại suốt ng�y đ�m. Mười hai giờ khuya c� tiếng người về x�m ruộng. Hai ba giờ s�ng c� tiếng người đi dọn h�ng. Ban ng�y cổng chỉ kh�p hờ tối mới kh�a lại. B� T�m nhờ c� hợp đồng b�n dưa cải với qu�n đội trước năm 75 n�n rất kh� giả. Nh� b� v� nh� t�i cất c�ng một kiểu, nhưng chiều d�i nh� t�i chỉ bằng hai phần ba nh� b� T�m. C�i phần ba sau c�ng của nh� b� T�m, chị Du thu�. Ph�ng chị Du đủ chỗ để c�i giường, c�i b�n nhỏ, v� một hai c�i ghế. Chị Du nấu ăn bằng c�i bếp nhỏ ở đường hẻm giữa nh� chị v� nh� t�i. Ph�ng chị Du c� hai cửa. Một cửa mở ra đường hẻm c�n cửa kia nối v�o kh�c giữa của nh� b� T�m.

 

Thằng Cu con, ch�u nội b� T�m, con của ch� Hai Hiếu, từ đầu đường chạy vụt v�o, n�i nhỏ v�o tai b� T�m. B� bảo Cu con chạy ra kh�a cổng lại v� đi v�o nh� anh Hiền. Chập sau anh Hiền vừa đi vừa mặc �o, ch�n mang d�p Nhật v�o nh� b� T�m v� g� cửa ph�ng chị Du. Anh gọi nhỏ th�i, nhưng t�i đang đứng ở đường hẻm của hai nh�, cửa sổ nh� b� T�m lại mở n�n t�i nghe được. C� tiếng sột soạt b�n trong nhưng kh�ng ai trả lời

 

�Chị Dung, mở cửa! Mở cửa. Nhanh l�n!� Anh lắc mạnh c�nh cửa hai ba lần. Anh nghiến răng chửi thề lầm bầm.

 

�ĐM! Chỉ c� mặc quần �o sao m� l�u thế!�

 

Anh Hiền ra ngo�i v�o đường hẻm, chỗ b� T� đang ngồi, g� cửa, đẩy mạnh c�nh cửa. Cửa kh�ng nh�c nh�ch.

 

Ngo�i cổng, tiếng lao xao mỗi l�c một gần. C� người g� cửa nh� cậu Ba, giọng Bắc.

 

�C�ng an th�nh phố kiểm tra hộ khẩu. Chủ nh� mang hộ khẩu ra đ�y.�

 

Hồi s�ng, thằng ch�u t�i kể l� đ�m qua c� �n mạng.

 

�C� người n�o đ� v�o giết �ng C�ng An ở khu nh� Kiến Thiết. Thế n�o h�m nay cũng bị x�t nh�. Họ đang l�ng thủ phạm giết c�ng an.�

 

�Ai bị giết vậy?� Chị t�i hỏi.

 

�Kh�ng biết!�

 

Nếu người bị giết l� �ng Sanh th� t�i sẽ tho�t sự soi m�i của �ng. Nghe n�i �ng Sanh khắc nghiệt nhưng ch� �t, người cộng sự của �ng Sanh, rất được mọi người qu� mến v� ch� h�a nh� với tất cả mọi người.

 

Trước năm 75 anh Hiền ở đ�u, l�m g� t�i kh�ng biết. B� T�m dưa cải, c� năm người con. Ch� Hai Hiếu l�m gi�y gia c�ng cho tiệm Gia ở đường Ho�ng Diệu. Ch� c� năm con trai l�m thợ đ�ng gi�y cho ch�. Từ khi sinh thằng �t, th�m Hai Hiếu bị bệnh t�m thần, chửi chồng v� chửi cả x�m. Chửi ra rả suốt ng�y đ�m, chỉ ngừng lại để uống nước v� khi kiệt sức phải đi ngủ. Chủ tiệm gi�y Gia vượt bi�n đi Mỹ n�n đ�ng cửa tiệm. Ch� Hai Hiếu dẹp tổ đ�ng gi�y v� kh�ng c�n ai đặt h�ng gia c�ng. Đ�nh nhau với vợ mấy chập ch� Hai Hiếu bỏ nh� đi mất. Đ�n con gặp b� mẹ nửa đi�n nửa tỉnh tản lạc tự t�m c�ch sống. Thằng �t, chừng ba tuổi suốt ng�y trần truồng nước mũi chảy đến m�i. Đ�i bụng n� thường mang ch�n qua đứng trước nh� b� nội xin cơm. Kế ch� Hai Hiếu l� anh Hiền, rồi đến chị B� lớn, Ngọc, v� Kim Ng�. Ngọc bằng tuổi t�i thỉnh thoảng đ� l�ng nheo với t�i. Trưa nay chỉ c� anh Hiền ở nh�.

 

Sau năm 75 anh Hiền về nh� thường xuy�n hơn nhưng kh�ng ở lu�n. Anh kh�ng bị đi cải tạo v� trước năm 75 anh trốn l�nh. Anh l� tr�m du đảng ở đ�u đ�. Đ�m con của ch� Hai Hiếu, trở th�nh đ�n em trong băng đảng trộm cướp của ch� Hiền. Ngọc cũng tham gia tổ chức chạy xe gắn m�y giật đồng hồ d�y chuyền v� v� phụ nữ thường đeo lủng lẳng tr�n vai. Những nh�n vật giang hồ dao b�a như Loan Mắt Nhung hay Đại Ca Thay trong tiểu thuyết hay được đ�m con g�i l�ng mạn cỡ tuổi t�i, c� thiện cảm. Anh Hiền phải l� du đảng hạng bảnh, v� anh c� s�ng. Một ng�y trước ng�y 30 th�ng 4 năm 75, trong l�c b�n c�i s�i nổi với mấy người bạn nhậu, anh r�t s�ng chĩa l�n trời bắn đo�ng đo�ng mấy ph�t. T�i t�nh cờ đi ngang cửa nh� anh nghe tiếng nổ giật nảy người vội v�ng l�a mấy đứa ch�u về nh� sợ đạn lạc.

 

Anh Hiền trạc ba mươi, da trắng. Khi anh mang d�p g�t ch�n đỏ hồng như ch�n con g�i nh� gi�u v� đẹp. T�n Hiền nhưng anh c� cặp mắt rất dữ. L�ng m�y rậm nh�u v�o nhau như muốn che cặp mắt l�c n�o cũng long lanh đỏ ngầu. Anh c� c�i vẻ nếu cần th� giết người dễ như giết g� vịt. Giết người cướp của ở đ�u, mua b�n cần sa ma t�y ở đ�u t�i kh�ng biết, nhưng chưa thấy anh g�y gỗ với ai ở x�m n�y. N�i cho đ�ng ai cũng tr�nh n� anh v� sợ anh nổi cục l�n anh sẽ thụi cho mấy c�i. Anh Hiền c� nhiều bạn g�i. Anh th�ch những người phụ nữ c� đường cong nẩy lửa. Mấy chị n�y thường gọi b� T�m bằng m� nhưng b� kh�ng chấm ai l� d�u. C� lần giận chuyện g� đ�, anh Hiền dang tay thẳng c�nh t�t tai bạn g�i của anh, mặt anh đỏ ngầu, mắt anh long s�ng sọc. Nếu kh�ng c� người can chắc anh sẽ l�n gối v� đập đầu bạn g�i anh xuống đất cho thỏa cơn n�ng giận. C� lần t�i đẩy chiếc xe đạp mini, thằng ch�u t�i ngồi băng sau, sắp ng� m� t�i kh�ng để �. Anh Hiền đi sau thấy vậy đỡ thằng b� ngồi thẳng l�n v� rầy t�i. L�c ấy t�i rất sợ anh t�t tai t�i. Tr�ng anh giống như Hercules. Vai anh sau lớp �o sơ mi căng phồng tưởng chừng những bắp thịt vai c� thể x� �o để trồi l�n. C�i �o b� s�t người chỗ c�i eo thật nhỏ. C�i thắt lưng xệ xệ ở lưng quần, d�ng đi khuỳnh khuỳnh l�m anh c� vẻ rất cao bồi, chỉ cần c�i mũ v� c�i khăn qu�ng ở cổ người ta sẽ giống như John Wayne. Anh th�ch cởi n�t �o tr�n c�ng, đeo s�t cổ l� một c�i mề đai bằng gỗ khắc dấu hiệu h�a b�nh, nổi bật tr�n c�i cổ chắc nịch của anh. Anh c� đ�i m�i giết phụ nữ.

 

Chị Du nghe tiếng gọi nhưng kh�ng thể mở cửa. Trong căn ph�ng k�n m�t v� n�ng bức chị im lặng ch�u l�ng �ng C�ng chức. Phải n�i thật l� chị cũng nhớ �ng, v� th�m v�ng tay của �ng. Dẫu sao chị cũng l� một người phụ nữ trẻ v� c� nhan sắc. Với đứa con v� c�i ngh�o, chị kh�ng c� hy vọng bước th�m bước nữa. Trước năm 75 �ng đến thường xuy�n, nhưng sau n�y �ng c�ng l�c c�ng �t đến v� b�y giờ �ng kh�ng c�n l� c�ng chức nữa. Nếu �ng kh�ng đến chị Du kh�ng c� tiền. Chị l�m việc vặt trong x�m nhưng x�m n�y ai cũng ngh�o chẳng ai c� tiền thu� chị.� Chị mua b�n b�nh kẹo thuốc l� để kiếm th�m tiền chi ti�u nhưng vẫn kh�ng đủ. Nhiều khi bữa ăn của chị chỉ c� miếng dừa kh� kho ti�u. B� T� lớn rồi chị phải cho đi học, phải may quần �o, v� mua s�ch vở cho con. Cũng may l� x�m n�y ai cũng mến chị Du, kh�ng ai lời ra tiếng v�o, chẳng ai tr�ch m�c chị bu�n chồng người hay chế diễu b�ng gi� chị l� g�i bao. Chị hiền l�nh ch�n thật kh� qu� m�a đến độ kh�ng ai nghĩ l� chị chủ động dụ dỗ �ng C�ng chức để trở th�nh nh�n t�nh hay vợ lẽ. Ai cũng nghĩ chị lỡ sa v�o tay �ng C�ng chức r�u xanh. Nh� chị l�c n�o cũng v�n kh�o gọn g�ng, b� T� l�c n�o cũng sạch sẽ ngoan ngo�n. Ngay cả l�c c�n b� n� cũng c� vẻ nhẫn nhịn giống mẹ.

 

Đ�m người x�t hộ khẩu nh� cậu Ba đ� xong. Họ đang ở cổng gọi b� T�m. B� T�m đi t�m ch�a kh�a mở cổng nhưng ch�a kh�a b� để ở đ�u b� kh�ng nhớ. Ngoại bất nhập nhưng nội cũng bất xuất. Người ta trước sau g� cũng sẽ v�o, nhưng anh Hiền kh�ng thể tho�t ra. Anh như con c� nằm trong rọ. Cuối đường hẻm giữa nh� t�i v� nh� chị Du l� bức tường của căn nh� ph�a sau nh� t�i v� nh� b� T�m. Hẻm cụt. Mỗi lần t�i đứng ng� c�i hẻm n�y, t�i thường nghĩ đến l� số Tử Vi của t�i. Ở cung Thi�n Di của t�i c� sao Thanh Long v� Thi�n M� gặp Triệt người ta bảo đ� l� số ngựa chạy đường c�ng. Anh Hiền nh�n đường hẻm rồi nh�n t�i, ngoắc tay bảo t�i đi theo anh v�o nh� t�i. Anh đi l�n g�c. Anh bảo t�i đ�ng c�nh cửa dẫn ra ngo�i lan can bằng gỗ.

 

Nếu chị Du mở cửa ph�ng, anh Hiền c� thể l�n g�c nh� anh. Từ nh� anh, anh c� thể đứng tr�n lan can nh� anh, vịn c�y cột v� xoạc một ch�n sang lan can nh� t�i. Vịn v�o thanh gỗ dựng thẳng từ lan can l�n m�i nh� anh c� thể chuyền cả người sang nh� t�i. Sau đ� anh c� thể v�o g�c nh� t�i để trốn khi người ta đến nh� anh. Sau khi người ta x�t xong nh� anh v� đến nh� t�i anh c� thể trở ngược về g�c nh� anh rồi trốn dưới gầm giường chị Dung. T�i t�nh to�n. Hoặc trốn ngay tr�n giường chị Dung l�c �ng C�ng chức c�n tr�n giường. Nghĩ thầm, t�i mỉm cười, giống như phim xi n� vậy.

 

G�c nh� anh b� T�m cho ch� hai Mi�n mướn. Ch� hai Mi�n c� c�i răng v�ng s�ng ch�i. Ch� hay mặc x� r�ng, t�c b�i dầu dừa chải ngược. Ng�y h�m đ� ch� hai Mi�n kh�ng c� ở nh�. Cửa g�c dẫn ra lan can đ�ng k�n. Đ� l� l� do anh Hiền l�n g�c nh� t�i.

 

Thấy �ng Sanh l� người dẫn đầu đ�m người đi x�t hộ khẩu, t�i hơi thất vọng. Thế th� người bị giết l� ai? Nghe n�i thủ phạm đ� mở cửa sổ d�ng dao cắt cổ người ấy. Đến s�ng người ta mới ph�t gi�c l� người ấy bị giết. Nhớ lời chị t�i dặn, t�i c�i đầu ch�o lễ ph�p. �Ch�o ch�!�

 

C�ng đi theo đ�m người x�t hộ khẩu c� th�m Hai Hiếu. Th�m hỏi mẹ chồng:

 

�M� thấy thằng �t đ�u kh�ng?�

 

Th�m đi�n đi�n dại dại mấy h�m nay, sực nhớ đến thằng con n�n đi t�m.

 

�Kh�ng. H�m qua m� rờ thấy n� n�ng hổi. Hỏi n� c� muốn ăn cơm kh�ng n� lắc đầu. N� muốn nằm dưới gầm giường c� Du cho m�t.�

 

Đ�m người x�t hộ khẩu n�y kh�ng v�o nh� anh Hiền cũng kh�ng v�o nh� b� T�m m� đi thẳng v�o nh� t�i. �ng Sanh bảo t�i đưa �ng l�n tr�n g�c để kh�m nh�. T�i hơi run nhưng hy vọng anh Hiền đ� chuyền qua lan can nh� anh rồi. Thấy cửa dẫn ra lan can h� mở �ng bảo t�i dẫn ra ngo�i lan can. T�i tự hỏi kh�ng biết anh Hiền c� mang s�ng theo kh�ng. T�i chỉ sợ anh bắn nhầm t�i v� tưởng t�i l� �ng Sanh. T�i ngỡ ng�ng thấy anh Hiền vẫn c�n đứng đ�. �ng Sanh bảo anh tr�nh giấy tờ, sau đ� mời anh đi ra ngo�i phường.

 

Trong l�c nh� t�i bị x�t hộ khẩu, một nh�m kh�c gọi cửa nh� chị Du. Họ đập cửa ầm ĩ đến độ chị phải mở cửa. �ng C�ng chức bước ra, �o quần chỉnh tề. C�ng an hỏi giấy tờ �ng v� mời �ng ra phường. T�i kh�ng nh�n thấy mặt �ng C�ng chức v� t�i đang bận rộn với giấy tờ hộ khẩu nh� t�i.

 

Th�m Hai Hiếu hớt hải hỏi: �Chị Du, thằng �t c� ngủ qu�n dưới gầm giường của chị kh�ng?�

 

�Kh�ng c�.� Chị Du trả lời cụt ngủn.

 

Theo đ�m người ra cổng, t�i thấy c� một đường kiến b� v�ng quanh những c�i lu chứa dưa cải của b� T�m. Mọi năm c�y mận c� nhiều tr�i ngọt n�n c� kiến nhưng năm nay c�y mận kh�ng c� tr�i n�o. Thấy c�y mận h�o rũ, t�i ngạc nhi�n v� suốt buổi kh�m hộ khẩu trong cơn nhốn nh�o t�i qu�n c�i n�ng đi�n người.

 

C� người hỏi thằng �t c� trốn trong lu kh�ng? Trước s�n nh� b� T�m, dọc theo hồ chứa nước l� h�ng lu cao đến ngực d�ng để chứa dưa cải. Sau khi nh�ng dưa cải v�o nước n�ng, cải được xếp v�o lu v� rải muối hột, một lớp cải c�n nguy�n bẹ, một lớp muối, sau đ� cho nước muối nấu để nguội v�o v� đậy k�n bằng những c�i nắp lu rất nặng.

 

B� T�m biết v� B�nh Định. Thỉnh thoảng dạy Ngọc v� Kim Ng� tập v� trước h�ng lu. C� lần �ng T�m, sau khi nhậu say đ�nh con v� chửi vợ, b� T�m bế bổng �ng chồng của b�, n�m �ng v�o một c�i lu đang mở nắp. �ng rơi vắt tr�n miệng lu, c�i m�ng nằm trong lu tay ch�n b�n ngo�i kh�ng ra được phải nhờ người k�o �ng ra.

 

Thằng �t kh�ng thể n�o leo l�n miệng lu được. Tuy nhi�n b� T�m cũng thử ra h�ng lu để kiểm so�t. Thấy h�ng kiến rất d�i b� ngoằn ng�o quanh h�ng lu b� đi theo. �t nằm dưới đất, giữa mấy kẽ lu. Kiến bu đầy mắt mũi của n�. Giun l�i b� ngo ngoe ra miệng mũi của thằng �t. C� lẽ trời n�ng qu� �t t�m b�ng m�t giữa những h�ng lu v� v� bệnh, chết lu�n ở đ�. Giun l�i trong bụng của �t, b� ngược ra đi t�m sự sống. M�i h�i thối ph�t ra từ x�c của �t chứ kh�ng phải c�y mận.

 

T�i suy nghĩ m�i tại sao anh Hiền kh�ng leo từ nh� t�i qua nh� anh, hay leo l�n m�i nh�. C� lẽ anh tuy c� sức mạnh, biết d�ng s�ng v� dao, nhưng kh�ng biết đ�nh đu lộn ngược l�n m�i nh� như hiệp sĩ trong phim kiếm hiệp. Khoảng c�ch từ nh� t�i sang nh� anh kh� xa, anh kh�ng thế nhảy v� kh�ng c� thế, v� kh�ng thể chạy lấy trớn. Nếu nhảy c� thể sập lan can. Th�m một điều nữa l� ch�n của anh qu� ngắn, anh kh�ng thể xoạc ch�n từ lan can n�y qua lan can kia. V�ng, anh rắn chắc như lực sĩ nhưng chỉ mỗi tội anh l�n qu�.

 

Những c�nh cửa đ�ng lại ng�y h�m đ� đ�ng lu�n tương lai anh du đảng t�n Hiền m� kh�ng hiền, mối t�nh vụng trộm của chị Du v� �ng c�ng chức. �ng C�ng chức bị tạm giữ cho đến khi vợ �ng mang hộ khẩu nh� �ng đến chuộc �ng ra. Chắc chắn �ng kh�ng thể dấu quan hệ của �ng với chị nữa. Chị Du bị mất nguồn t�i trợ v� v�i th�ng sau chị ph�t hiện chị c� mang đứa con thứ nh�. Anh Hiền đi cải tạo biệt dạng. C�y mận xanh gục chết. T�i nh�n c�i hẽm cụt, nh�n c�y mận h�o, nh�n những c�i cửa đ�ng m� nghĩ về tương lai của b� T� v� của ch�nh t�i. T�i thấy sắp chết ngộp trong hơi n�ng.

 

 

Nguyễn Thị Hải H�

 

http://www.gio-o.com/NguyenThiHaiHa.html

 

 

� gio-o.com 2014