
Nguyễn Thế Hoàng Linh
Sài G̣n
cảm hứng xua ta như chổi
lùa vài cọng rác ven đường
rác bay chổi khua theo rác
thành phố của họ vẫn thế
nhưng, trang sách mới của ta
hoặc chỉ một trang sách cũ
nhưng được sự sống đọc lên, hát lên
giọng mới
và ta không thể nói với họ báu vật mà họ đang có
chỉ cây cối thôi cũng đủ đáng yêu rồi
sự nhẹ nhàng, lanh lẹ, khiêm nhường
nhịp thơ trong điệu nói
sự chậm răi, nhộn nhịp soi bóng nhau
sự tinh tế trong bài trí
sự tôn trọng, lắng nghe, ưa giúp đỡ quăng này quăng nọ
và ta không thể nói với họ
khi rời thành phố của ta vào ban đêm
mặt đất như một bầu trời sao
và cũng vậy dưới trời đêm của họ
ta không nghĩ đó là một sự lừa dối ở cả hai thành phố
che đậy sự tối tăm, tàn bạo, chụp giật, vơ vét, hủy hoại, thường nhật
hay che đậy sự bất lực trước mầm mống mới của chúng khi Beo nói với một đứa nhỏ lang thang đang buộc siết con chẫu chuộc trong túi nylong dập dềnh nơi cái bể phun nước giữa công viên mà lũ trẻ vừa bắt nó lên “thả nó ra đi, tội nghiệp nó” và thằng bé đang đắn đo định làm theo th́ một thằng bé khác nói “mày thả nó xuống th́ mày phải bơi bắt lại nó cho tao”
hay che đậy sự im lặng của ta, sự im lặng đóng băng, không can thiệp, không xót thương, sự im lặng tŕ độn thân thuộc, không sáng tạo, không vui nhộn, không thú vị
(những tưởng tượng chậm chạp, vô nghĩa sau này:
“anh mua nó mười ngàn mày thả nó ra nhưng cấm mày bắt lại, mày bắt lại th́ mày hóa nó cho coi”
hay thử giận dữ “tại sao mày không thử có ḷng thương nó”
hay đưa tiền bảo chúng mua ǵ nhậu rồi ngồi lại thêm mắm thêm muối kể những đoạn phim về lũ rắn, ếch bị hai lứa trẻ con hành hạ trong “Xuân, hạ, thu, đông và mùa xuân” của Kim Ki-duk: thứ h́nh mẫu Ṭ Ṃ Tàn Bạo tạo hóa cợt đùa nhào nặn mà chúng ta bao đời là những con vật chẳng thoát ra)
tội nghiệp cho ta
ta không thể nói với lũ trẻ
khi rời thành phố của ta vào ban đêm
mặt đất như một bầu trời sao
và cũng vậy dưới trời đêm của chúng
ta không nghĩ mặt đất sao đó là một sự lừa dối ở cả hai thành phố
che đậy sự tối tăm, tàn bạo, chụp giật, vơ vét, hủy hoại, bất lực, lặng im thường nhật
mà lũ trẻ phải hứng chịu
mà nó đúng là một bầu trời sao
vẫn đẹp đẽ hiện ra
như những cái cây
như những quán cà phê
như Beo
làm vẻ đẹp thành phố nặng hơi một chút
để nó không bay mất
và ta không thể nói với bạn bức tranh vẽ nên cảm hứng của ta
bởi chi tiết của chúng quá nhiều
như có những khu phố mang mùi đồ ăn, cống rănh muốn hít sâu vào ở Bangkok nhiều năm trước
như những bông hoa Jun ngoài cửa sổ quán cà phê Lít được thả bơi trong đĩa nước
như chính những bức tranh được chuyển từ quán cà phê này đến quán cà phê nọ dưới mưa
hay như sự co lại của thưởng thức khi giữa ngă tư đèn vàng chợt thấy đường bên trái đẹp nhưng ta đi thẳng v́ sợ bị tuưt c̣i rồi ngại không lộn lại, điều tiêu cực này tích cực góp thêm vào bức tranh một mảng màu âm
bởi sự im lặng của ta có đôi khi may mắn không tŕ độn mà chỉ để không phạm vào âm vang cuộc sống
ta không thể nói với bạn bức tranh vẽ nên cảm hứng của ta
chi tiết của chúng quá nhiều
h́nh ảnh của chúng tràn ra khỏi chữ
hay những điều riêng tư mà ta muốn giữ
nên ta chép tặng bạn bài thơ từng viết tặng Beo:
Những
h́nh ảnh của bạn tôi đă thấy trong một
giấc mơ cổ xưa
sự vô tư của bạn
như liệu pháp cho nỗi đau
những h́nh ảnh chuyển động
nỗi buồn chuyển động
thành ḍng suối
những lời không nói được là tôm cá
là đá sỏi
im bơi như kiếm t́m
trên bầu trời của tuyệt vọng
những v́ sao không ngừng nhấp nháy
22.11.06
Nguyễn Thế Hoàng Linh
27-29.06.11
http://www.gio-o.com/NguyenTheHoangLinh.html
© gio-o.com 2011