
NGUYỄN LƯƠNG VỴ
ÂM BẢN THÁNG GIÊNG
Nơi đây khoảng trời là những nốt treo
Cao cao cao âm vang đang tan theo
Rộng rộng rộng sắc màu lên tiếng hát
Trầm trầm trầm chiều đang reo reo reo
Nơi đây thời tiết vẫn c̣n se lạnh
Chỗ ngồi vốn quen mái nắng gầy vai
Nhà có lan can hàng cây bên cạnh
Chim ở đâu về nghiêng cánh lá phai
Nơi đây tóc râu mọc dài hơn trước
Ngồi im liếc ngang rồi ngước mắt nh́n
Thơ vẫn ŕnh ta thiệt là có phước
Thiệt là có t́nh nên hay nhói tim
Nơi đây nhớ để mà quên với lăng
Lẫm nhẫm hoài chẳng biết tỉnh hay điên
Ta vẫn ŕnh thơ thiệt là liều mạng
“Vui thôi mà!” Bùi Giáng rất có duyên
Tháng Giêng nhắc huyền âm trên tháp cổ
Chiều rơi nghiêng dơi vỗ cánh bay về
Trời bé dại chân run nghe máu vỡ
Đất hồn nhiên tay hái nắng sông quê
Tháng Giêng nhắc có lần ta chết điếng
Mẹ giữa đồng băng huyết sẩy thai non
Nồi đất nhỏ liệm “thân” em ngất tiếng
Kiếp người ư?! Cánh bướm giữa chiều hôm
Tháng Giêng nhắc g̣ bông lau ưu uất
Chít khăn tang đấm ngực gió la thầm
Hờn không tiếng oan không âm vuốt mắt
Ta ôm hồn ma nghiệt hỏi xa xăm
Tháng Giêng nhắc?! Thôi chẳng cần nhắc nữa
Dấu than im và dấu hỏi ngu ngơ
Chiều biệt xứ chiều ly tan sấp ngửa
Nắng trầm trầm nắng cao cao tiễn đưa
Mười năm lẻ đếm chưa tṛn nhịp đập
Nơi đây chuyển mùa là những nốt treo
Âm bản gió âm bản đời khoan nhặt
Thơ một phùa lên tiếng hát trong veo…
01.2013
Nguyễn Lương Vỵ
http://www.gio-o.com/NguyenLuongVy.html
© gio-o.com 2012