NGUYỄN-H̉A-TRƯỚC

 

vẽ màu lên đêm

 

truyện vừa

 

kỳ cuối

 

         kỳ 1,   kỳ 2,  kỳ 3

 

       {Ngày...

1.    Học không giỏi. Đam mê không kéo đến tận cùng. Tất cả chỉ nửa vời. Hạnh phúc cũng không theo tôi hơn được 7 tháng mỗi năm. Tỉ lệ dưới trung b́nh. Và ngày càng tệ. Tay thể thao hữu hạng của các bể bơi; những chiếc cúp vàng đồng thau, những bằng khen, các trang báo màu mè: tất cả không giúp tôi chống trả được sức kéo của ḍng nước đời. Tôi vinh quang ở một mặt - có lẽ là phụ -, và ê chề ở mặt chính yếu.

       Chàng đến. Chàng đánh thức mối đam mê cũ. Tôi nhớ rồi. Hồi xưa, học không giỏi, nhưng về môn vẽ th́ tôi vô địch. Lớn lên, biết nó khó mang lại cơm áo, tôi từ biệt nó không hối tiếc. Tôi học; tôi rớ tay vào nhiều thứ quá, nhưng không thứ nào ra hồn. Cơm áo không đẹp, không ngon. Chỉ được cái là nhô lên được khỏi lớp bùn đói khó.

 

2.    Thị xă heo hút. Tiếng động từ góc bên này dễ vọng được đến góc bên kia. Sinh hoạt nghệ thuật, dầu gọn ghẽ, âm ba vẫn lan khá rộng. Tin tức về chúng được đặt vào các vị trí trang trọng nhất trên báo chí. Có lẽ v́ cái tên khá ngộ nghĩnh, ‘Dương Trần Thế’ mà chàng được tôi để ư đến hơn hết trong giới nghệ sĩ. Nhưng chỉ là một ṭ ṃ có phần nghịch ngợm, và đơn phương. Đến cuộc triển lăm thứ 4 của chàng nơi đây th́ tôi gặp chàng. Gallery gần băi đậu xe của hăng. Toán của tôi vượt năng suất, được thưởng về sớm gần 100 phút. Không muốn bơi hổng trong làn sóng kẹt xe, tôi thả bộ sang block 4000 bên kia. Buổi chiều chưng diện như cô công chúa! Chưa bao giờ tôi thư thả dạo chơi trong giờ làm việc mà lại được hưởng lương như hôm nay (có lẽ v́ thế mà tôi thấy trời đẹp: thường khi, những thứ mưa nắng trăng sao ít khiến tôi động ḷng). Thế nhân h́nh như cũng lịch sự hơn: chàng gác cổng đội mũ đỏ đang đưa tay rơ cao chào tôi kia.

       Màu đen của đêm ắt cũng khó đen hơn cái màu đập vào mắt tôi nơi ngơ quẹo. Trong mấy giây, bầu cao sụp mí. Tôi hụt hẫng, ngừng bước. Cả khối đen nhẫy bệt như sương sáo lỏng chảy lan từ trong, mấp mé ngón chân cái. Tôi khó thở. Đưa tay vuốt ngực. Người đàn bà cười và vẫy tôi bằng những sợi tóc. 4 cạnh gỗ đóng khít sắp bị bật tung bởi một cơn thác đen đang ưỡn ục sôi. Bức truyền thần một phụ nữ, vẽ từ dưới bụng lên, trung niên, đẹp mê hoặc lấp trọn cả vuông kiếng ngay cửa chính. Mắt sâu, mũi ngắn, da trắng. Môi lơi, không cười. Từng đọt lớn nhỏ ngắn dài óng ả trên mảng đầu trần. Màu đen lóng lánh hơn cả sao khuya. Tất cả mây mưa kết tủa cả trên đầu. Nó nặng quá, tuột, vắt thành ṿi hai bên vai, lấp cả ngực. Nỗi hăi hùng dương gian về một màu tối ám, nơi bức tranh, đă được giải khuấy trọn cùng. Cái màu âm u nhất đă biến thành nguồn quyến dụ uyển hoặc nhất.

       Tôi đặt gót lên bậc thềm thứ nhất. Hoàn toàn không tự chủ. Tôi như mê nghẹn. Lực huyền bí nào đó hút kéo tôi đến nó. Bộ óc thoi thóp. Tôi cảm thấy tôi đang đi, như mây, và chẳng khó nhọc ǵ trong những bước chuyển. Tôi biết cái gọi tôi, đang chờ tôi sẽ khác hẳn những ǵ tôi chạm mó hàng ngày (đến chán chê). Tốt hay xấu? Tôi cần ǵ? Chỉ có sự thay đổi là đáng giá.

       Mặt đất dưới tôi tuyền đen và nây nẩy giống như khi tôi nghịch ngợm với mái tóc của ḿnh (nó ngắn hơn nhiều so với mái tóc của người đàn bà), cuộn vắt vào rồi để mặc nó bung xổ.

 

3.    Chàng bảo khi nh́n thấy tôi đang từ cửa bước vào là thấy cả định mạng chàng. Cáo lỗi với người khách đang tiếp, chàng đến đón tôi. Chàng ăn mặc thật giản dị. Giữa một tiểu xă hội quần là áo lượt sang cả, chàng là kẻ đến từ vườn Địa Đàng. Bộ suit sọc thùng th́nh và nút cà vạt thắt xộc xệch. Nom chàng hồn nhiên đến tội nghiệp. Chàng vô tâm như giọt mưa ven mái rạ. Chàng như sắp làm cuộc viễn hành mới trong khi vết tích bụi bặm của cuộc viễn hành trước c̣n chưa rũ sạch. Đó là cái phân biệt chàng với mọi người. Và đôi mắt. Là nước suối thượng nguồn nấu ngợp bóng cây. Có lẽ mươi đêm rồi chàng không hề biết đến thế nào giấc ngủ. Đằng sau nét tinh anh cần có để thù tiếp đời là mũi tên đổ xuống hố tê liệt. Sau đêm nay, khi nhóm khách thanh lịch đă về hết là chàng sẽ rơi vào vực yên b́nh dài dặc. (đêm nay là đêm chót của cuộc triển lăm, theo như yết thị.) Chàng sắp chết; và phải chết. Để rồi lại chơi tṛ khuấy đảo cái chết trong sơn và cọ. Cái chết quá thân quen với chàng đến độ với kẻ lạ như ḿnh, nó cũng không cần ẩn mặt. Quái! Sao tôi chợt nghĩ về buổi tận thế của cái tiểu vũ trụ này? Chàng là một trong bao nhiêu con người. Và tôi? Tôi khác chi chàng? Tôi cũng sẽ. Chỉ có điều sau đó, tôi sẽ không được tái sinh như chàng. Trước chàng, tôi là nhà thấu thị. Dùng tôi, tôi soi chàng. Tôi thấy mảnh gương bị dập vùi bao năm tháng, sẽ được bàn tay của tôi lau rửa. Nhưng ắt sẽ phù du, v́ tôi đang chết, bởi suối khoái lạc yêu mị được chàng khai thông lên bờ kênh đặc ánh của bức chân dung. Trăm ngh́n lưỡi tóc của người đàn bà trong tranh đang hút mút khí lực của tôi. Tôi mọc gai khoái cảm. Tôi yêu bà. Tôi đê mê cấu xé chính tôi, mở rộng tôi cho vô tận kim ống tham lam của bà rúc rỉa. Tôi chảy nước. Nước-tôi nhỏ xuống. Và tôi biết, dưới đáy sâu dát bằng đá nhọn và rong xanh kia, người t́nh đầu tiên đưa tay nhận lấy xác thân đă bị vắt kiệt của tôi là bà. Bà ta dùng tóc của bà để giao cấu với tôi, ngoáy nhột tôi, cột đứng tôi, bóp chết tôi; và trải tóc đón xác tôi. Tôi sẽ xin được là yêu tinh để đón nhận nó, và yêu người ban phát nó cho tôi.

       Ôi chao! Nào ai thích cuộc t́nh tay ba! Nhưng người đàn bà đă là lớp da thứ hai của chàng. Muốn được chàng, tôi phải chịu cho bà được tôi.

       Tôi nài nỉ chàng, hăy giúp em được ngủ trên thảm tóc đen của người họa!

 

4.    “Làm thế nào đây? Em là kẻ đến sau. Em không chút tư cách ǵ để...”

       “Ghen tuông? - trong trường hợp này là, nó là một ‘hợp-lư-ấu-trĩ.’ Em là người đầu tiên được anh tách khỏi [gật gù] phạm trù đó. Bà ta không chết. Một ngày nào đó, anh sẽ. Tác giả có thể chết, tác phẩm th́ không: túi tham vọng mà người làm nghệ thuật tỉnh táo nào cũng kè kè bên lưng. Phải, bà ta vẫn sống. Sống nhờ vào t́nh yêu không được đón nhận của bà. Và em nữa, em cũng sẽ sống, sống bằng cách mọc rễ từ rẽ xương sườn của bà ta. Và tối hậu: em vẫn là em, tồn sinh là nhờ đă đón nhận t́nh yêu. Em, và bà ta: hai cánh tay của một thân-thể-anh!”

       Tiền kiếp của bà là một thiếu nữ. Cô là chị họ của chàng, hơn chàng hai tuổi, học chung lớp; yêu chàng si dại từ mấy bức phác thảo mà cậu em họ vẽ lén cô từ bàn cuối. V́ lễ giáo, tuy ít nhiều nặng t́nh với cô, cậu đành hờ hững. Cô căm hận, nửa đêm leo lên gác trọ, trao thân cho người bạn của hai người; gần sáng, nhảy xuống băi cỏ sau nhà, biệt tăm.

       Người bạn đổ đáo đi t́m. Thất vọng, đăng lính dữ, tử trận. Mất t́nh, mất nước. Chàng vượt biển, tiếp tục học vẽ. “Hội họa là nén nhang muôn đời được (chàng) thắp trên hai cái chết.”

       Buổi chiều của ngày đầu tiên của cuộc trưng bày  thứ nhất, khi pḥng tranh sắp văn th́ người cũ xuất hiện. Cô nữ sinh xưa chỉ c̣n trên mái tóc. Tất cả đều đổi khác, theo chiều hướng thăng thiên, xét về khía cạnh thẩm mỹ. Bà ta lồng lộng đẹp. Như đêm đằm thắm lịch lăm thừa hưởng trong nó tất cả lửa hừng hực thiếu niên của ngày. Như đóa quỳnh vàng kim thơm hăng hắc như hương thủy tiên được thay nước b́nh mỗi ngày trên bàn viết của chàng.

       Thời gian có h́nh thể và tiếng động. Một đời chồng. Ông trung tá biệt động Mỹ hy sinh v́ nhiệm vụ ở xứ sở nào xa lắc. Không con (đêm trao thân cho người bạn + cuộc sống vợ chồng sau này không kết quả); gia sản mà chính bà gầy dựng đủ giúp bà thong dong đếm ngày tháng qua. Tóc bà để dài, uốn lọn to y hệt hồi con gái. Màu đen đau thương của kiếp người gội sắc trên từng sợi. Màu đen mê hoặc, như ngậm ma lực.

       Buổi tái ngộ, trước khi có thể tiến đến bất cứ việc ǵ, chàng đề nghị bà làm mẫu. Chàng không chịu đựng nổi sự xui khích của màu đen trên tóc người bạn cũ. Chàng phải đầu thai nó lên một cuộc sống khác. Sau này, chàng sẽ trả sự sống lại cho đất. Cái sẽ c̣n măi với đời là màu đen của mái tóc của bà; và bà.

       “Tôi chỉ hoàn tất ư nghĩa của cuộc sống của tôi khi hút hết thần hồn từ em dán lên mặt vải.”

       Bà nói, bà đă chết. Bà đến t́m là để truyền kinh nghiệm đó cho chàng. Người làm nghệ thuật chỉ thật sự sống sau khi đă tư t́nh được với cái chết.

       Ngày xưa, bà đă muốn cho chàng. Nhưng đó là cái có hơi thở sống. 

       Bà hiểu chàng đang cần ǵ. Bà cự tuyệt trao nó cho chàng. Bởi cái đó không c̣n hơi sống. Bà sẽ bù đắp cho chàng hơi sống khác.

       Tranh vẽ xong, bà biệt tích lần thứ hai. Lần cuối.

 

5.    Cứ uống no nê màu đen rồi sẽ được chết, v́ màu. Ít ra hơn một lần tôi nghĩ vậy. Tóc tôi đen lắm, đen đến độ tôi không dám dùng tính từ đó để gọi bất cứ vật ǵ chung quanh có sắc màu tương tự. Đen đến độ từng đêm tôi mơ ngủ trong chiếc ḥm lót bằng chất nước sánh vắt từ tóc của ḿnh. Đen đến độ khi tắm, nước trên ṿi tuôn qua chúng, từ trắng, khi rơi xuống chân tôi đă biến thành đen. Đen đến độ cụm lông trong hai nách và dưới rốn tôi cũng thẹn thùng mỗi lần có một vài sợi tóc nào của tôi bị rụng, trôi tạt ngang.

       Những người đă từng qua lại với tôi, chẳng ai ‘ưu tư’ về sở hữu này của tôi. Họ t́m cái khác trong tôi, cái mà loài hữu nhũ nào cũng sẵn. Nên tôi nghĩ, có thể ḿnh bị ảo ảnh. Tôi mất dần hứng thú để tự hào về nó. Và mất hẳn - nếu không là ngượng nghịu - từ khi trông thấy bức họa.

       Có thể v́ chàng là nghệ sĩ nên chàng có cái nh́n khác. Chàng yêu tôi, từ chính con người tôi, như chàng vẫn khăng khăng đoan quyết. Cũng có thể chàng yêu tôi v́ tôi, hoặc một điểm nào đó của tôi dắt dẫn chàng về được chốn cũ. Điểm nào đó là màu, đen. Màu tóc. Qua chuyện kể, tôi khó thể h́nh dung đến nơi đến chốn màu tóc của bà chị họ của chàng, v́ cứ nửa đường là chàng đă chắn lối tôi bằng liên miên các ‘thủ thuật của t́nh yêu’ của chàng. Biết tôi vẫn c̣n chạnh ḷng v́ sự hiện diện vô h́nh nào đó nên chàng muốn lấp chôn nó. Chàng gọi tôi là số mệnh của chàng. Cực cùng của tôn vinh. Đồng thời là vật cản ở cuối đường. Tôi c̣n nơi nào tránh né?

       Ừ, th́ tóc của tôi đen. Nhưng, các cơ phần khác của tôi nào đâu có kém đen, thế mà chàng cứ lờ. Chàng ân ái với tôi cũng v́ màu đen của tóc. Chàng muốn đắp tóc tôi lên hai mép mương cong để từ đó tần mần vạch lối ặm sâu vào tôi: chàng nói, chàng đang bước trên con lộ sinh mệnh chàng. Cuối đường kia dẫn đến đâu, cùng tôi, chàng muốn khám phá; và muốn cắm lều nghỉ tại đó, của tôi. Chàng c̣n quá trẻ để tưởng về cái chết. Nhưng chàng không sợ chết. Đằng khác, chàng hài ḷng v́ đă chọn xong cho chàng tấm bọc mà chàng sẽ nằm lên, v́ nh́n thấy được nơi chàng sẽ đến.

       Tôi không lúc nào muốn rời chàng. Tôi muốn được yêu v́ chàng, v́ cách chàng ca tụng tôi. Tôi hạnh phúc. Tôi không nh́n thấy người đàn bà nào trong mắt chàng. Tôi tṛn vo (như bầu vú trái tôi đang tưng tức: chàng hơi bất công: gậm nó nhiều hơn: có phải v́ giữa núm có sợi lông đen?). Hạnh phúc? Như món quà rơi từ trời. Nó mịn màng; nhưng khi nó gơ đầu, tôi choáng váng.

 

6.    Tôi biết chàng nắm tay tôi, mân mê một bên đùi hở của tôi. [trước kia, tôi thích mặc jupe bồng; từ lúc có chàng, tôi thích hơn, áo dài; quần lụa đi với áo là, tôi thích, ống thật rộng: đâu ngờ nó lại là lối xâm nhập lư tưởng cho chàng!] Tôi không tĩnh trí hơn được chút để nghĩ thêm là chàng kém kiên nhẫn quá: chúng tôi c̣n cả Thời-Gian trước mắt. Tôi tha thứ  - v́ tin là chàng thật ḷng - khi nghe chàng nói, xúc giác sẽ giúp chàng bố trí các màu cho bức tranh mà chàng sẽ vẽ khi về đến studio của chàng.

       Tôi nhắc, trời đă mưa, sẽ mưa tiếp, và lúc này nhiều sương, anh hăy chú ư đến đường đất. Chàng nói, phải ăn mừng! Chúng ḿnh đă làm nên lịch sử khi những 10 bức họa được bán ra trong một buổi triển lăm. Tôi cười, có em, phải khác chứ. Chàng, ắt là phải khác; và anh trúng số đến hai lần. H́nh như mù đang mở ô mưa. Đă phải mở gạt nước. Chàng chỉ tay, sau ngă ba kia, trời đất sẽ là của chúng ḿnh.

       Đường trơn. Ṿng ôm khít. Bên phải là miệng cống thoát lũ. Bên trái, rừng sồi rũ rượi. Thị trấn nơi chàng ở, với cái tên thật thơ Blossom Hill h́nh như, trong thời tiết này, là chốn để mơ về hơn là lần được đến. Ḿnh đă mỏi; và cần một chiếc giường (một chiếc giường để ngơi nghỉ, và để rụng rời thêm!). Chợp vài giây. Có người nào kia đang mang giường đến. Họ tải bằng cánh. Giường không êm. Nó xộc, xốc. Nó hất tạt. Hai tán cây như hai chiếc dù to tướng bị trồng ngược xuống. Chúng chận ngay mũi xe. Xe bạt ngang. Lá rừng bện thành nùi tóc ném theo. Dai, và dẻo.

 

7.    Tôi mê man trong pḥng cấp cứu. Một vài giây mà đám mây hôn muội nhạt bớt, tôi biết ḿnh đang hạnh phúc. Mở nửa mắt, chàng đang ngồi cạnh, mân mê tóc tôi; và bên giường, cuốn vở học tṛ cùng khoanh bút ch́ bỏ túi. Tôi chỉ tỉnh đủ để biết (và chàng biết) là tôi không tỉnh được lâu. Chàng đă nói, chàng sẽ vắt màu đen trên tóc tôi xuống giấy. Nhưng ấy là khi hai đứa về đến. C̣n nơi này? Giấy và bút? Chúng sẽ không được đụng tới. Có lẽ chàng chỉ muốn trấn an tôi là chàng vẫn nhớ lời chàng nói. Giấy và bút, trong bệnh viện lạnh tanh, lạy trời, xin đừng mang ư nghĩa... trăn trối!

       Vĩnh cửu kia rồi. Tôi đang nh́n thấy nó. Tôi không sợ. Hơi tiếc là giá nó cho tôi thêm vài tháng, ít ra, vài tuần, sống. Tôi đang yêu. Muộn quá! Dầu sao, tôi cũng phải trở lại pḥng tranh một lần. Căn gác. Nơi, lần đầu tiên, tôi biết thế nào là sự câm lặng và cơn cuồng nộ của t́nh yêu. Tôi đă cố cà, cắn vào mặt sàn gỗ để - như cột thu lôi - nhả bớt xuống sức bộc phá của cơ thể.

       Lời chàng xin lỗi, tôi nghe bằng mắt và bằng hơi nóng trên môi.}

*

       {Ngày...

1.    Cuối năm, đúng ba mươi ngày tôi được mang ra khỏi lườn xe bẹp dí, và mười lăm ngày tôi dọn nhà xuống ngủ đất, bè bạn tập trung tất cả họa phẩm của chàng, mở cuộc ‘triển lăm tạ từ.’ Chàng, một bên nạng thép, một bên được bạn d́u đi, nói lời tạm biệt với từng người, từng tranh.

       Chàng về, vừa vẽ, vừa kể lại cho tôi nghe. Toàn bộ tranh ảnh cũ khi tôi chưa đến với chàng được chàng tặng cho người bạn. Bức duy nhất của ‘cố-nhân’ và các tranh có tôi làm mẫu, chàng mang theo. Chàng nói, chúng nó sẽ là của riêng chàng. Chàng nói, thời gian êm ấm đă qua sẽ rũ sạch trong tôi sự ghen hờn. Tất cả bây giờ sẽ chỉ c̣n là tưởng niệm. Đặc biệt bức họa khỏa thân của tôi kích thước đúng y người thật, vẽ rất vội sau cuộc làm t́nh rất vội dưới hầm gỗ mượn tạm một buổi chiều của người quen (pḥng của chàng bị chủ đ̣i lại sau khi thất bại lần khất thứ hai tiền thuê) gồm hai màu đen và trắng được chàng trưng bày trong thư pḥng. Tóc tôi trôi nổi trên nền da thịt, như ‘một ḍng kênh bí ẩn.’ Vệt lơm nhất, và bé nhất của bức họa, nơi chàng phun vào ‘tinh hoa’ của chàng (chàng làm tôi thẹn khi nhớ về những đáp ứng cuồng nhiệt của tôi), dưới tay chàng, đă thành ‘thần vật’: màu đen khủng khiếp quá đến như đang cựa quẫy và mơ hồ trông thấy được diễn tŕnh lặng lẽ của việc trao nhận linh khí.  

       Chàng bỏ thành phố bằng chiếc bus hai tầng xuyên bang. Chàng nói, anh sẽ sống với em nơi chân trời khác. Chúng ta sẽ kiến tạo một cơi ‘an b́nh ngoài thế giới.’

       Chúng tôi làm việc đêm ngày. Lon nhôm thức ăn, uống, tàn thuốc, cặn cà-phê, rượu... cùng với họa phẩm (tất cả đều từ giấy học kẻ hàng), chất chồng lót lên cả lối ra vào.

Những bức tranh đàn bà có màu đen của tóc tôi [vâng, bây giờ nó là màu ‘của tôi.’]; và (chàng không nói, tôi cũng không hỏi và cũng không lấy đó làm ghen) các lọn to th́ là kiểu cách của cô bạn cũ của chàng.

       Chàng bước ra từ cái chết. Chàng bị trả về với cái sống. Chàng được sống thực trong cơi sống đó: chàng là vua là chúa của những trận màu, những đ̣n cọ. Thế mà chàng vẫn chịu bỏ ngôi, xuống ngồi đất chiến đấu với hư vô. Chàng trả lại đời tước hiệu mà đời đă tấn phong. Chàng muốn, tôi là cái ‘đời’ thứ hai, và măi măi, của chàng.

 

2.    Anh ta cũng là người trong giới chữ nghĩa đấy chứ. Nếu không thiết tha yêu mến nghệ thuật th́ không ai lại chọn công việc như anh. Và nếu không là người ăn uống thở ngủ ôm ấp cô đơn th́ không ai chọn công việc như anh. Gặp anh ta, ḿnh mới biết biên giới giữa sự sống và sự không-sống mới tơ hao là bao! Tơ hao luyến tiếc đă biến thành khinh khoái.

       Căn gác. Ḿnh đă thấy lại rồi, tuy chưa cần ‘bay’ lên nữa. Ở đó, cuộn tṛn bọc khoái lạc mà cả chàng, anh ta, và ḿnh, không ai cần mở tuênh mới nhận thực.

       Có thể anh ta là chàng của kiếp trước. Anh ta đọc; và viết. (nếu không là người giàu ức hứng khởi như anh th́ không ai chọn công việc này.) Ừ nhỉ? Tại sao lại không t́m cách giao cảm với anh và nhờ anh ta việc ấy? Định sẽ, nên cần ‘khai mở’ trước với anh ta một vài ngón hóa ảnh.

       Anh ta đang ngủ. Tấm nệm rách toạc một đường chéo. Tội nghiệp. Có lẽ vướng vào chiếc đinh móc nào. Mặt anh ta sắp chồm khỏi ria nệm, gục xuống. Môi hé mở. Hơi thở của anh ta làm xôn xao cả vết môi của ḿnh chạm dưới mặt gỗ. Chàng bảo môi ḿnh có chất cường toan. In lên đâu là nơi ấy đóng thẹo. C̣n chàng trai này? Hơn cả ḿnh: hơi anh ta thở là sóng! Hồn anh ta mở tênh. Ḿnh trông rơ lắm. Lối trần gian đây rồi. Thấm nhập và du ḥa một linh hồn. Lắp đầy một tâm t́nh trống trải. Đêm hôm nào, tựa lưng lên, ḿnh nghe rơ lắm khúc than van từ con tim của anh. Đêm nào, ngước lên vị trí xưa kia đă treo bức họa tóc liêu trai của người đàn bà, trong khi hai bên hông ḿnh như bị các ṿi sứa dâm tinh đục khoét, th́ sau gáy như được bàn tay ấm nào mơn man. Ôi, quỷ ma, và thánh thiện!

       Đĩa nhựa hậm hực trong hộc. Chiếc CD player cũ mèm làm cáu bụi cả âm thanh. Không hiểu anh ta thích nghe nhạc trong giấc ngủ hay mệt quá quên tắt. La chanson de Sólveig [Edvard Grieg.] Mấy lọn đàn dây tháo nhanh quá, đang bắt đầu bối rối. Sự trùng hợp thật thi vị và xúc động: bài nhạc yêu thích của ḿnh. Hành trang tiễn biệt vô giá. Mai này ḿnh sẽ đi xa. Ḿnh đă mua kiếp phần mới. H́nh như cơi mới này vẫn bị chi phối bởi một số định luật nào đấy. Cũng đúng. Cơi đó không chỉ riêng ḿnh. Vẫn sự hiện diện của ... khác. Có hai là có dị biệt. Là có quy luật. Chỉ thời gian là không. Thời gian xưa, sau, c̣n là giải pháp cứu tinh cho mọi vấn nạn.

       Chàng th́ không c̣n lư đến chuyện thế trần.

       Họa lại không kể tách bạch được như văn.

       Anh sẽ là cây cầu nối.

 

3.    H́nh như mùi hương nào vừa về đến?

       Bài thơ ‘rác,’ anh ta c̣n giữ. Đó là tất cả. Đó là, lối vào,

       tử cung của mẹ?}

 

Nguyễn-ḥa-Trước

2004

http://www.gio-o.com/NguyenHoaTruocBongBongNuoc2.htm

 

 © gio-o.com 2013