NGUYỄN-H�A-TRƯỚC

 

vẽ m�u l�n đ�m

 

(truyện vừa 4 kỳ)

 

kỳ 3

 

     �   kỳ 1,   kỳ 2

*

������ Mọi người đ� về. H�ng vẫn chưa muốn xoay tấm bảng c� chữ �Closed� ra ngo�i. Ch�ng chưa định ngủ lại, đ�m nay. V� cũng chẳng nghĩ đến việc trở về nh� trọ. Thời gian của ch�ng man m�c như mặt ao đ�m v� con-thuyền-ch�ng đ�i l�c ngao ng�n v� kh� định được bờ đến. Ph�ng tranh đ� sạch lắm. Kh�ng c�n g� nữa để l�m. Ch�ng l� những nh�t chổi d�i hơn, khoan thai hơn như muốn nới rộng phạm vi cho những � nghĩ vụn rời. Cửa ch�nh vẫn c�n mở h�. Ch�ng... hy vọng b� ta sẽ đến. Chiếc d� bỏ qu�n (ch�ng thầm cảm ơn b� đ� kh�ng nhắc - hoặc kh�ng nhớ - đến n� lần gặp vừa qua, v� n� l� c�i cớ gi�p ch�ng chờ đợi m� kh�ng cảm thấy kỳ cục), ch�ng vẫn để y chỗ cũ.

������ Trời đang gi�. Tấm bảng sắt đập ầm �o v�o lưng cửa. Mấy mảnh giấy r�c gom tụ quanh quẩn chạy t�a v�o trong. Ngọn đ�n trần b�ng tr�n quay tr�ng như l�m xiếc. Lạnh ngo�i, từ một kẹt hở, nh�t nhanh hơi v�o. Ch�ng tr�ng được h�nh d�ng n�: cuộn tơ trắng như m�y trong ngăn tủ l�m đ�. Ch�ng �m gh� ngực. Kh�ng thể l� thực. M�a n�y kh�ng thể về những cơn gi�-kh�i lạ l�ng thế được. C� lẽ mấy h�m nay, lười ăn, k�m ngủ, đầu �c l�nh th�nh n�n cơn ch�ng mặt cũ trở lại. Ch�ng ch�p miệng, kh�c sống lừng khừng c�n lại của ch�ng đ� du ch�ng v�o t�nh thế chỉ biết h� miệng trước miếng b�nh lửng lơ. Kh�ng đủ sức nh�n nhảy l�n cắn ngập răng v�o, m� dời mắt đi th� lại kh� nỡ! Ch�ng kh�ng đủ trẻ để lăn lộn thỏa ch� tr�n lưng cuộc sống, cũng chưa đủ gi� để y�n t�m ngồi phệt b� gối m� nghĩ đến c�i chết. C�i chết kh�ng đặt ra quy chế tuyển lựa n�o. Ch�nh con người l�m việc ấy thay n�. Nhưng con người cũng kh�ng thống nhất ở mức độ. Hồi xưa, vượt được ngạch số 5 đ� l� mừng. Ng�y nay, khoa học đ� tiến bộ nhiều. Ngạch kia cũng được dời rộng th�m một hai mốc. Ch�ng thuận con số 7. Với ch�ng, người ta c� thể sống đến 7/10 của một thế kỷ (chắc cũng �t ai đ�i co với ch�ng về dấu mốc n�y). Ch�ng chưa đến. C�n một chặng nữa để đi, v� sống. Nhưng, nếu phải dừng, chết trong khoảng tuổi đời n�y th� cũng l� c�ch nghỉ ngơi.

������ Người đ�n b� kia c�n trẻ hơn ch�ng. Thế m� c� l�c ch�ng nghĩ b� ta đ� chết. Ch�ng đ� kh� bất c�ng với b�.

������ Trận qu�i phong n�y chắc được thổi từ nơi n�o? Nơi n�o kia, c� người đ�n b� bỏ qu�n chiếc � v� đ�nh rơi b�i thơ si�u thực. Tất cả, từ ngọn gi�, lạt sương; b�i thơ, đ�nh rơi, v� nhặt được: tựu trung vẫn nằm trong tử cung của mẹ.

������ Ngọn đ�n cuối đang chờ ng�n tay ch�ng ban ph�p để được nguội ngoai sau một ng�y lao lực. Tiếng gi� giật cộc lốc như n�m nh�nh c�y v�o mặt cửa gỗ. Ch�ng dừng chổi. C� lẽ trong thời tiết b�o b�ng n�y, ở lại đ�y l� hơn. Ch�ng đ� v�i lần hạ nệm ngủ qua đ�m trong gian ph�ng chứa sơn nước v� cọ tr�n kia. Hai mặt l� tường. C�n lại, trống hốc. Nhưng rất ấm. M�i sơn ngửi l�u nghe ngọt tựa m�i son. Dưới s�n gỗ th�, nơi ch�ng �p gối l�n, một vệt đỏ ch�i h�nh m�i người [đ�n b�?] ch�i rửa ho�i bằng acetone vẫn kh�ng mờ. N� như được khắc cạn v�o. M�i gỗ khoảnh đ� h�nh như nồng hơn.

Ch�ng dập cửa, xoay v�ng kh�a thứ nhất.

������ ��ng ơi! �ng...� tiếng đập kh�ng d�i nhọn, m� tr�n. Ngộp như tiếng phong linh bị quấn v�o nhau.

������ ��ng... Mở...!� (đập dồn.) Tiếng người, mỏng, rời, nhưng vẫn nghe được. N� đứng giữa �m chuột cạy v� hơi m�o gừ.

������ Ch�ng xoay nắm, mở, nh�n ra. Gi� hộc, đẩy ch�ng l�i. Gửi theo cho ch�ng một th�n người. Nhịp h� hấp ngắt qu�ng, c� hương thơm. Nền trời tối ướt. Đen. Chảy từ mắt ch�ng xuống: một m�i t�c. Khu�n mặt. V� hột v� tr�i, gọn; nầy nẩy tim trong tim ch�ng. Sống b�n tay ch�ng ch�i xuống gờ �m �i của vải tr�n lồng xương ngực khẳng khiu. Người đ�n b� (khỏng khẻo trong chiếc �o d�i tay) ng� l�n, đ�ng mắt. Vịnh ngực dồn nhanh. Thở ra. Ch�ng nghe r�, nhưng kh�ng muốn cho đ� l� tiếng thở d�i. Ch�ng bu�ng tay. B� quay lại, thay ch�ng đ�ng ập cửa.

������ �B�...?� ch�ng đớ lưỡi. Con tim mọc giữa l�ng tay phải của ch�ng vẫn c�n thom th�p.

������ B� ta đang cố tịnh lại. Kh�ng n�i (được), chỉ mỉm cười.

������ Một b�ng s�ng mờ nhạt do sự th�ch ứng của thị gi�c cho họ ảo tưởng đ� nhận r� nhau.

������ �Trời lạnh qu�!... C� lẽ �ng cần ch�t ấm?�

������ B� mở lấy từ trong v� chiếc lọ con tr�ng giống như lọ nước hoa, h�nh quả bầu. Ch�ng nh�n, chờ. B� đưa đến ngang tầm tay ch�ng:

������ ��ng cứ d�ng. T�i đ�. Kh�ng c�n nhiều lắm, nhưng tạm thời đủ gi�p �ng đẩy l�i được phong h�n...�

������ �...v� nỗi thảng thốt,� H�ng nắm chặt ve thủy tinh.

������ Người đ�n b� giấu nụ cười trong nắp v�.

������ Bậm m�i. Xoay nắp, đưa l�n mũi. Chờ một m�i khuynh diệp hoặc dầu n�ng. Nhưng kh�ng. C�i thộc v�o khứu gi�c ch�ng l� hơi men, hăng ngọt. Rượu? H�ng ngơ ng�c.

���� �C�i đ� để uống v�o bụng chứ kh�ng phải để thoa v�o mũi. �ng lạ lắm?�

������ �Ừ, ừ...� ch�ng nghẽn �.

������ �Kh�ng lạ bằng sự c� mặt của t�i l�c n�y chứ?�

������ H�ng tưng tức. Ngửa cổ, tr�t gọn tất cả dung lượng v�o. Lăn tăn, lắng, vị mật ong pha cồn. Nhiệt quặn xuống bụng. Mặt trời lỏng.

������ Người đ�n b� thong thả bước đến cuối g�c. Nơi đ�, tr�n chiếc ghế nhựa n�u đen, đặt nằm chiếc � b� để qu�n. Nhưng kh�ng vẻ g� b� ng� thấy. Tia mắt b� vẫn thẳng. H�nh như b� muốn tr�ng xuy�n suốt sau bức tường.

������ B� r�t từ trong v� ra mảnh tissue, c�i xuống vu�ng kiếng t� hon gắn tr�n nắp, lau kh�e m�i tr�n. B� xoay quanh t�m th�ng đựng r�c. Kh�ng thấy, b� nh�t mảnh giấy v�o.

������ B� chuyển sang ph�ng b�n kia c� cầu thang hẹp dẫn l�n g�c chứa dụng cụ. Đấy ch�nh l� �tổ ấm� của ch�ng. Tr�n kia nữa, phải đu l�n hoặc tr�o bằng ghế, một t�m nh�m nh� l�t xi măng lỗ chỗ m� ch�ng thi vị h�a l� s�n thượng. Thẳng xa: một sườn đồi bị vạt x�o, lố nhố hai h�ng hơn hai t� c�y bạch hương. Th�n b�ng l�ng, thẳng tắp, ửng hồng. Dẫu cố thanh tịnh, cặp mắt của 110 pounds g�n guốc thiếu th�m đ�n b� của ch�ng kh�ng diễn giải những thớt tr�ng trục gợi t�nh v� những hội điểm của th�n v� nh�nh kia ra g� kh�c hơn l� những tấm lưng v� d�y đ�i con g�i l�a thể chổng ngửa. Một v�i mục nổi giữa c�y l� v�, đỉnh n�m m�p, quầng n�u cam. Nơi gặp nhau của nh�nh gần mặt đất nhất v� th�n lu�n bị vướng v�o một vạt l� mục đen ẩm, n�n kh�m giao lộ n�y đ�ch thị l� những nắp hầm sinh dục ngậm k�n. Đ�m, h�ng tỉ l� của ch�ng chở h�ng tấn hương liệu về ướp mớm ch�ng. Chủ trương tiết dục của ch�ng trong trường hợp n�y rất khoan hồng, cho ph�p ch�ng mi�n man tơ tưởng, h�t ngấu nuốt nghiến, mơ gh� siết r�n đục kho�t giao hoan với hồn v� x�c của �n�ng-c�y.�

������ Ph�ng trống th�nh. Chỉ c� chiếc b�n đựng ly t�ch bằng giấy, v� b�nh nước gắn v�i. B� đứng lại. Chẳng g� đ�ng để v�o mắt; v� chẳng g� khơi gợi �c t� m� của b�. B� chỉ nhọc c�ng th�i, ch�ng nghĩ.

������ B� bước chậm. H�ng theo sau, dừng nơi v�ch kiếng, c�ch b� độ hơn thước. B� chần chừ định l�n g�c, nhưng chỉ đứng im l�m nơi bậc thang cao nhất. M�i t�c v� th�n người như b�ng nổi, bất động, thật l�u. H�ng tr�ng l�n. Trước mắt ch�ng, c�y th�ng non, thẳng, gầy, c�i dọc th�n v�i thanh s�ng tr�ch lọc từ ngọn đ�n đường. Người đ�n b� l� một phiến dọc m�u đen với phần thắt tuyệt vời hai b�n h�ng. B� đang nh�n? Ngo�i lũm hư kh�ng, nằm trong l�nh thổ của những vật c�ng loại m� n� thả lỏng, c�n g� nữa? Một đống chăn m�n v� thức của một t�n độc th�n? Một cảnh xộc xếch m�o m� nh�n đến nản mắt của một cuộc sống kh�ng biết kết th�c nơi n�o v� thế n�o? B� thấy g�, v� li�n tưởng đến những g�? Khối c�m k�n như nhựa đường nứt trước ch�ng c�c v�n gấm m� hoặc. Lối biểu hiện mơ hồ của c�i đang gửi mắt l�n nhưng kh�ng thấy r�nh rạch tim ch�ng c�c vuốt x�t xa. Qua chiết tỏa từ mặt gương, những cử động của b� thật khinh h�a. M�u da trắng diệu kỳ như mỡ ướt, như thịt săn của thỏi x�c-x�ch-người trồng trước mắt ch�ng c�y sồi m�a đ�ng tr�n trụa sương muối. Sắc trắng l� �nh s�ng, lẩy v�i cả xuống dưới ch�n, như b�ng của ngọn đ�n đường, m�u đen của t�c v� trang phục. B� l� quyển sổ của c�c bức lưu niệm chụp bằng sự s�ng thượng. Mỗi gang tấc của khoảng chiếm hữu nơi b� đứng được ph�ng to gấp bội. Như vừa mang v�o đ�i k�nh thần, ch�ng tr�ng thấy b� tỏ đến từng sợi ch�n l�ng. B� mỏng tang. Mỗi dịp thở l� mỗi b�o m�n b�. M�u đen giống như một mặt rương kỳ vĩ vừa mở. Nẹp của chiếc b�n ph�a ngo�i, qua mặt gương phản �nh, như miếng bơ bị hong lửa, th�ng, rớt, nhập chung với m�u s�n nh�. Bờ tường b�n trong, giới hạn bởi đường qu�y của chiếc b�n th� hiển hiện mồn một. B� rực l�n như ngọn đ�n căng điện; rồi chẳng kh�c chi tấm ảnh đang từ bề mặt bị lật sang tr�i, c�c ph�n tử kết cấu n�n dung diện của b� chạy t�a tua về trước, cấp kỳ tạo n�n chiều thoi tơ của một c�y thước đứng. Quanh b�, gi� nổi. M�u đen của �o v� của t�c bị hốt cao l�n, xo�y, bị x� r�ch tung thi�n th�nh triệu triệu vẩy d�i hơn l� răm, xanh đặc kh� đ�m. Hương dầu tr�m bốc hăng trước chỉ hơn một gi�y trong tầm mắt ch�ng, m�u hồng nhạt của da người đ�n b� vừa trốn khỏi v�ng niền của vải v�c, hối hả hụp lộ trọn vẹn. (C� thể v� thế) b� bị ch�nh ngọn gi� từ trong b� quay b� bụp nghi�ng. B� d�y dụa. Hai s�c gỗ biết đi vắt ch�o sang hai b�n th�nh h�nh chữ V. V�i mươi cọng l� ph�n t�n từ c�c nơi h�n hoan về đắp l�n giao điểm của hai đ�i. V� số c�n lại qu�y quanh sau th�nh chiếc nền. Một khỏm đen nhức m�u. H�nh ảnh phi l� đến rụng rời. Tử cung của mẹ. N� chỉ nho�ng khoảng v�i ba gi�y m� như cẩn mười mươi v�o v�ch khu�n hư kh�ng. Ch�ng như bất tỉnh. Nhận thức mới mẻ như lưỡi gươm b�n đ�m v�t từ t�m ngọn cỏ, đ�nh oằn c�c cọng l� bao quanh.

������ B� lấy lại thế. Bước xuống. Cử động vật vạ như đồng b�ng được chiếu đi từ một slide m� nguồn s�ng cứ m�i x� dịch. Bụng dưới của b�, tụ điểm giữa hai đ�i, xuy�n ngọt qua được cạnh b�n, ung dung với t�nh trạng bị chẻ đ�i, bay x�o l�n mặt b�n rồi điềm nhi�n chấp lại; m�i t�c như những cọng d�y rừng vươn l�n bốn hướng để c�o g�p kh�ng kh�; hai b�n ch�n, khi sắp chạm v�o gờ tường th� kh�ng cần đạp lấy đ�, chiếc b�ng quay m�ng gần như tr�t ngược; v� từ vị thế đ�, n� dần lấy lại c�n bằng, để khi lơ lửng (cuối b�n ch�n l� d�p? hay gi�y?) gần mặt đất th� thẳng băng lại như cũ. Cả ch�nh diện kh�ng hơn g� n�t mường tượng trong ch�nh đầu �c ch�ng, kh�ng tỏ hơn khi bị x�ng kh�i l� bao. Nhưng dứt kho�t l� một dung mạo. Đẹp. V� lạnh.

������ H�ng thở nhịp đ�i để b� lại. Cảm gi�c sường sượng t�i cứng giống khi nằm ngủ, tưởng tho�t, lại bị cơn �c mộng vừa tan d�i dụi lừa đẩy v�o cơn sau. Cảnh quan trước mắt chỉ l� mặt ẩn của một thực tế bị d�m n�n c�ch tức tưởi bởi những tất bật của đời; v� chỉ khi n�o cuộc đời, như lớp men ngo�i, bong r�, ta mới rờ m� được lớp gỗ thật b�n trong. Đột nhi�n ch�ng c� ước muốn m�nh liệt, v� n� đang nhai nh� khiến H�ng n�n nao rần rật: b� ta đ� chết. Chắc chắn c�i chết n�y đến trước cả c�i chết l�c b� bay bằng x�c v� cặp đ�i tr�t bổng phơ phất vạt l�ng đen giữa hai h�ng (b� h� ho�n, ph� ph�p thật t�i t�nh, k�o được về, nhập v�o lũ bạch hương tr�n đồi dạt x�o). N� đ� cũ như đất; v� b� đ� học đủ cung c�ch để biểu diễn tuyệt vời những động t�c đối xứng thật kh�c thường. Chỉ người chết gi�p ta mới hiển thị thật tường tận mộng giới, điều m� ngay cả giấc mơ tinh xảo nhất cũng khoanh tay. Gương mặt b� hiện thời ho�n to�n chỉ l� sự cấu kết kh�ng vững v�ng của những l�t cọ l�n tinh bất chợt giao thoa theo c�ng thức v� đường lối mới. Cuối c�ng, kịp khi tất cả vữa nh�n, c�i lửng lơ trong bầu huyễn lửng l� v�ch thẳng băng dễ ng� của ch�t mũi v� b� đen sặc sụa của bộ quần �o. Kh�ng gian bao bọc b� kh�ng c�n l� một đối thể. N� đ� �m chập lấy b�, d�i d�i v�o b�; v� m�n thần h�a nhanh hơn một tia chớp, vuốt mặt, cười.

������ B� xuống hết thang. � k�nh ch�nh l� bi�n cương của hai c�i. B� thảnh thơi đi, v� đến. Hai thứ sắc h�nh ph� du lại gi�p ch�ng biết l� m�nh nh�n đ�ng. B�y giờ, ch�ng quan s�t b� như quan s�t một bức tranh. Lẽ ra, ch�ng phải nhận ra n�t đặc th� n�y ngay lần đầu: th�p mũi b� như thạch cao, nhọn, rất đẹp. N� vượt qua bi�n độ thanh t� v� đạt đến s�t m� của c�i ảo. N� như một hạt sương to đọng ngay t�m một b�ng hoa m�u trắng. Đ�i v� mảnh, của con g�i mới lớn. Ấy l� ch�ng đ� được lớp vải độn cao l�n. Ch�ng ước: gi� m� ch�ng... n�p s�t v�o khu�n ngực. Kh�ng nhũ hoa, c� thể b� ta nom c�ng kỳ b� hơn. L�n da s�ng trắng, qua đ� ch�ng như tr�ng r� những ch�m d�y m�u. Cho�ng l�n n�, với m�u �o quần, sự ph� trương đ� l�n đến đỉnh cực: ch�ng đen hơn bất cứ m�u đen trần gian n�o. Cả hai m�u, trắng v� đen l� gia sản của b�. B� gửi lại ch�ng nơi đ�y trước khi rời xa. H�m nay, b� trở về t�m c�i để qu�n hay đ�nh mất.

������ B� vuốt t�c, chỉ m�ng ra đường:

������ �C� thể trời ngo�i đang mưa. Trong n�y th� im lặng qu�! Ngay tiếng bụi bay dưới bước ch�n của t�i, t�i cũng nghe được.�

������ Ch�ng giật th�t. Chẳng lẽ b� ta đọc được tư tưởng của m�nh? Chẳng lẽ b� thật t�nh nghe được tiếng bụi bay? Ng�n ngữ bất thường: ng�n ngữ của chủ nh�n của mấy d�ng thơ.

������ �Ồ, t�i kh�ng định n�i... l� �ng qu�t nh�... chưa sạch.� B� tỏ vẻ tiếc, rất vờ.

������ Y�n lắng ngọt đắng như giỏ tr�i c�y vừa lấy khỏi tủ đ�. Lạnh qu�! H�ng phải vịn v�o m�p b�n.

������ ��ng cho t�i xin lại, nh�! T�i sẽ mang ơn �ng suốt đời.� (ch�p miệng) ��i, c�i đời m� t�i kh�ng cam t�m ch�t n�o để chia tay với n�! N� chỉ mới được sống, kh�ng l�u, bởi nửa-t�i bất lực, bất hạnh, bất to�n!�

������ H�ng kh�ng hiểu. Gai gai sượng. Ch�ng h�t s�u v�o. Kh�ng kh� như chiếc ly th�ch th� c� s�nh. Từ chỗ n�o tr�n căn g�c kia, ch�ng nghe tiếng gọi; miệng ch�ng t�nh nguyện tự động h� mở đ�p ứng; v� bụm kh�-nước tr�i tuột v�o ch�ng. Rờn rợn. Nhưng, b� ta đẹp qu�. Nồi thương nhớ mong chờ mấy h�m qua của ch�ng, dầu được định t�nh bằng cảm gi�c si�u linh, vẫn kh� thể đổ khu�n một dung nhan ẩn diệu như b�. C�i đẹp qu�y quần tr�n hai m�u đen v� trắng. Ch�ng chứa đựng lẫn nhau, v� trong 9 phần của thứ n�y vẫn �nh l�n 1 phần của thứ kia. H�ng hoan hỉ v� bối rối. Phải chi ch�ng s�nh hội họa như bạn. Lượng gi� một đối tượng như b�, khả năng cảm nhận, khu xử với m�u sắc vẫn chưa đủ. C�n cần phải san sẻ với ch�ng cuộc sống của ch�nh m�nh. Phải ướt �t, lem luốt, bẩn thỉu, kh� rang, tươm tất, sạch sẽ với ch�ng.

������ Tr�nh kh� xử, ch�ng xoay m�nh, đến chiếc ghế để �, mang đến đưa cho b�. B� m�m m�i (kh�ng thấy b� cười thực sự):

������ �T�i kh�ng đến để xin lại �ng c�i đ�, dầu c� thể l�t nữa đ�y, khi t�i về, trời vẫn c�n mưa. T�i đ� an phận với trong t�i lu�n r� r�o trận mưa cũ.�

������ Chiếc � rơi xuống. Bỗng dưng n� nặng qu� sức. Ch�ng kh�ng giữ nổi n� bằng hai tay.

 

*

������ {Ng�y...

1.��� Phải đ�u khi m�nh đứng ngo�i cuộc sống l� kh�ng c�n biết nhớ. M�nh y�u ch�ng, nhớ ch�ng. Đ�nh rồi. Nhưng vẫn lưu luyến sao l� thị x� miền biển c� đơn bị nh�t dưới g�t ch�n bản đồ. Ở đ�y, m�nh đ� nếm biết nhiều thứ: nghệ thuật - tuy chỉ đứng ở v�ng ngo�i -, t�nh y�u, sự cất c�nh của kho�i lạc trong một x�c thịt r� rời giải tho�t; sự sống; v� cuộc sống sau khi đ� bị bứng gốc.

������ Lựa khi ch�ng say khướt v� bia v� họa, m�nh trở về, thăm. Một phần của m�nh c�n đang ở đ�. �i chao, kỷ niệm! Điểm tự t�nh dễ thương nhất!

 

2.��� Ph�ng tranh vẫn sống. Như mầm cỏ bị gi� hất v�o g�c khuất mặt trời. Lủi thủi, lầm than. Nhưng vẫn sống. L� tưởng vẫn kh�ng bị thực tế d�m chết. Cơ ngơi t�m gọn, từ l�c m�nh vắng mặt đến nay, dường kh�ng ch�t thay đổi. Kiến tr�c đơn sơ của n� kh�ng th�ch hợp cho bất cứ hoạt động n�o kh�c hơn l� cho việc triển l�m t�c phẩm của những nghệ sĩ ngh�o. Nh� tranh. Họa v�ng. Ừ, cứ thế cho đỡ tủi. M�nh c� quyền nghĩ thế chứ, �t nhất l� nghĩ thay cho ch�ng, hơn thế nữa, khi đề cập về nghệ thuật, thứ nghệ thuật kim cương lấp l�nh, trong tay ch�ng; như những hạt mưa đ�m, trong tay m�nh. Những vi�n bi nước tr�n trĩnh kia c� t�c dụng b�i trơn, rửa sạch, cho ph�p m�nh nhận l�nh (với cả g�nh rụt r�) �quốc tịch băn khoăn� m� ch�ng cấp cho. Người đương thời kh�ng hiểu (tranh của) ch�ng. Nhiều (t�c giả) b�i b�o ch� bai, thậm ch� đa phần trong ch�ng xăng x�i h� h�o, t�nh nguyện xắn tay �o cầm xẻng ch�n sống �qu�i thai văn nghệ� kia. Số kh�c, trung h�a hơn, giữ th�i độ �k�nh nhi viễn chi.� Thiểu số c�n lại (tự) khuy�n nhủ, h�y ki�n nhẫn: trong h�n đ� x� x� kia, biết đ�u lại ẩn giấu vi�n ngọc qu�. Thời gian, tựa như c�c cơn mưa. Ch�ng rửa sạch, dầu kh�ng triệt để, vẩn cợn (thi�n kiến, thiển kiến?) trong mắt người. Tranh của ch�ng dần dần được (ngại ng�ng, th�ch th�) đ�n nhận. �Hiện-tượng-ch�ng� như kh�ng kh�. Dầu kh�ng muốn, vẫn phải thở. [Thế m�, lạ l�ng thay, bấy l�u nay, m�nh ho�n to�n thở bằng thứ kh�ng kh� n�o kh�c.]

������ Nửa số lượng tranh của ch�ng, vui thay, chiếm ngụ trọn c�nh tr�i, diện t�ch tho�ng, m�t nhất trong ph�ng. Tất cả đều được trịnh trọng đ�nh số v� đ�ng khung [một v�i khung cũ được m�i b�ng lại, hoặc thay thế bằng khung mới]. Cần tri ơn anh chủ nh�. Nghe đ�u anh ta vừa l� đồ đệ, vừa l� bạn của ch�ng. Kh�ng kh� tranh th� kh� thể mới được. N� thấm đẫm �m�i� của ch�ng:� hoang-vu-v�ng�, �s�i-nổi-x�m.�

������ Chủ nh�n mới rất th�ch m�u s�ng. Hơn năm mươi bức, chỉ v�i ba l� c� m�u đục. V� duy nhất, họa phẩm duy nhất, anh ta d�ng m�u đen. Bố cục, đường n�t, đương nhi�n kh�ng giống ch�ng - l�m sao c� được một �ch�ng� thứ hai tr�n c�i đời n�y nhỉ?}


*


B� th�o găng. H�ng biết b� mang găng khi b� th�o ch�ng. Đ�i găng như lớp da người bị b�c ngon. H�nh như ch�ng chỉ l� hai lớp hơi nước b�m hờ v�o.

������ ��ng đọc s�ch hẳn nhiều?�

������ Lại u m�. B� c� những c�u hỏi bất thần. Ch�ng c� thể trả lời theo hai c�ch, c�, v� kh�ng; nhưng c�ch n�o cũng kh�ng ổn. B� biết trước c�u đ�p của ch�ng; v� ch�ng sợ b� cười khi nhận ra ch�t g� dối tr�.

������ �Dĩ nhi�n l� c�. B� xem, với kh�ng gian tĩnh mịch m� b� cho l� đến... bụi dưới bước ch�n m�nh vẫn nghe ra n�y, t�i biết d�ng thời giờ trống của t�i v�o g� kh�c?�

����� �T�i chắc thế. Nhưng,� liếc ch�ng thật nhanh, b� bỏ lửng c�u n�i. Mở v�, soi gương, lấy m�ng cạy m� m�i tr�n. Những cử động b�ng quơ của ph�i nữ.

������ �V� hy vọng quan niệm của �ng cũng rộng r�i như sở th�ch của �ng. � t�i muốn n�i...� b� lại ngưng nửa chừng.

������ H�ng chợt nhớ mảnh giấy con con c� ghi những h�ng chữ b�a ch�: b�i thơ hiểm h�c. Thốt nhi�n ch�ng thở ph�o. B� ta ph� v�n như vậy th� c�i g� của b� ta, do b� l�m ra cũng phải mang t�nh c�ch tương tự. Ch�ng tỉnh, nhẹ hẳn người. Cơn gi� n�o vừa thổi r�t mặt ch�ng.

������ �B� c� đến đ�y một lần. Lần ấy cũng khuya khoắc như đ�m nay. Về thời gian th� muộn hơn một tiếng; nhưng về thời tiết th� lại sớm hơn; � t�i muốn n�i (ch�ng mỉm cười, v� nh�n thấy mũi b� chun lại, m�i nhếch nhẹ), đ�m nay u tối hơn nhiều so với đ�m đầu ti�n b� đến. L�c dọn ph�ng, t�i c� nhặt được cọng giấy vo tr�n. B�nh thường th� t�i sẽ gom n� lại chung với những thứ m�, xin lỗi b�, kh�ch muốn vất bỏ. Nhưng kh�ng hiểu sao, đ�m ấy, tự dưng n� muốn t�i nh�n đến; v� t�i nh�n n�, nhặt n� l�n, cầm n� trong tay; v� n� bảo t�i h�y mở xem. V�...�

������ Ch�ng nuốt bọt. Ch�ng kh�ng định n�i c�u qu� d�i. Ch�ng muốn ngắt ngang giữa chừng, theo như c�ch b� ta sử dụng l�c tr� chuyện với ch�ng. (chừng như b� lại đang mỉm cười.)

������ �T�i hết sức hoang mang, v� kh�ng tr�nh được cảm gi�c thật th�ch th� khi đọc. B�i thơ? T�i kh�ng biết gọi g� hơn l� đặt t�n cho n� l� �thơ.� Nội dung b� ẩn. Ch�nh v� b� ẩn m� t�i bị ... �m...�

������ B� bước l�n. Hơi đ�n b� ngan ng�t. C� thể b�n ngo�i mưa trở lại v� chung quanh vang �m r� r�o của gi� v� nước. B� x�e tay trước ch�ng:

������ �V�i ba ng�n trong năm n�y đ� v� t�nh viết l�n những c�u buồn cười m� sảng m� �ng đ� đọc. T�i biết �ng l� người nhặt được; v� sẽ kh�ng hốt chung n� với những thứ vất bỏ. V� thế h�m nay t�i đến để cảm ơn �ng, tạ lỗi với �ng, v� xin �ng lại cọng giấy nhăn nh�m v� gi� trị kia.�

������ H�ng s�i động:

������ �Nếu b� gọi đ� l� m� sảng th� sự m� sảng ấy quả rất đ�ng mong ước bởi n� ch�nh l� cội nguồn của c�i m� ch�ng ta gọi l� s�ng tạo. Ch�ng ta sẽ đ�ch thị bị đẩy v�o tuyệt lộ của v� sinh nếu đầu �c kh�ng thắp l�n được những ngọn đ�n m� sảng kia. T�i đ� đọc; đ� bị �m ảnh; v�....�

������ �Xin lỗi cho những giờ ph�t cực h�nh kia của �ng; v� cảm ơn �ng đ� lưu giữ n�,� lần n�y b� cười thật. Những chiếc răng lấp l�nh như những hạt cườm. H�ng run l�n. Trần ph�ng như đang đổ tuyết xuống.

������ �Đ�m khuya gi� mưa thế n�y; v� đang đứng trước mặt người đ� viết l�n mấy c�u thần ch�, b� nghĩ, l� cực h�nh hay hạnh ph�c?�

������ B� b�ng quơ:

������ ��ng đọc; v� viết? Thường th� hai thứ n�y hay kết bạn với nhau. Nơi �ng, t�i t�m thấy đủ cả.�

������ Rất mơ hồ khi nghe, hiểu, n�n rất mơ hồ trong c�u đ�p:

������ �T�i kh�ng d�m cho nhận x�t kia l� một lời khen. Thưa b�, v�ng. Nếu b� khoan dung gọi loại hoạt động thứ hai tr�n mấy b�i đăng b�o cho vui của t�i l� viết.�

������ H�ng mất tự chủ. H�nh như chỉ từ l�c đ� trở đi, huyễn lực của người đ�n b� bắt đầu ph�t t�n. M�u vải v�c b� đang mặc bỗng đầm đ�a, rồi sắc thật nhanh; v� chiếc �o của b� l� khu�n tranh m� mỗi tưa chỉ sợi �ng �nh như những nh�t cọ b�n. Gương mặt của b�: đ�i mắt, vết mũi, v� đường viền của đ�i m�i trong chốc l�t bị m�u đen của tranh tr�m lấp. B� biến mất. V� �nh s�ng của ngọn đ�n duy nhất trong ph�ng cũng c�p c�nh. B� tựa lưng v�o H�ng. Nhẹ t�nh. M�i t�c, m�i vải, m�i da; tất cả, dầy, nặng, v� được nghe r� hơn cả th�n thể kh�ng trọng lượng của b�. C�i m�i thơm c� tịnh của phụ nữ như mặt băng tr�n c�ng l� nh�t gươm ch�m n�ng v�o trung t�m dục cảm của ch�ng.

������ C�i giọng n�i m� lần đầu b� đến, khi cảm ơn ch�ng đ� chịu kh� chờ, lất phất như l�n m� giăng d�y ngang � k�nh cửa sổ, l�c n�y lại nặng hơn cả c�i cơ thể đang tựa v�o ch�ng.

������ Đ�m chắc đ� đặc lắm, b�n ngo�i. Với ch�ng l�c n�y, tất cả đều r�m rẩm như luồng rượu dưới dạ d�y. Ch�ng nhập t�nh theo n�, ph� mặc. Cuộc sống bị chặn, bị l�i thốc đi v� gi�. H�ng nghe, bằng c�c thớ thịt đ� mất hết lực co gi�n sau một ng�y l�m việc.

*

(c�n tiếp)

      

Nguyễn-h�a-Trước
2004

http://www.gio-o.com/NguyenHoaTruocBongBongNuoc2.htm

 

 � gio-o.com 2013