NGUYỄN-H̉A-TRƯỚC

 

vẽ màu lên đêm

 

(truyện vừa 4 kỳ)

 

kỳ 3

 

         kỳ 1,   kỳ 2

*

       Mọi người đă về. Hàng vẫn chưa muốn xoay tấm bảng có chữ ‘Closed’ ra ngoài. Chàng chưa định ngủ lại, đêm nay. Và cũng chẳng nghĩ đến việc trở về nhà trọ. Thời gian của chàng man mác như mặt ao đêm và con-thuyền-chàng đôi lúc ngao ngán v́ khó định được bờ đến. Pḥng tranh đă sạch lắm. Không c̣n ǵ nữa để làm. Chàng lê những nhát chổi dài hơn, khoan thai hơn như muốn nới rộng phạm vi cho những ư nghĩ vụn rời. Cửa chính vẫn c̣n mở hé. Chàng... hy vọng bà ta sẽ đến. Chiếc dù bỏ quên (chàng thầm cảm ơn bà đă không nhắc - hoặc không nhớ - đến nó lần gặp vừa qua, và nó là cái cớ giúp chàng chờ đợi mà không cảm thấy kỳ cục), chàng vẫn để y chỗ cũ.

       Trời đang gió. Tấm bảng sắt đập ầm ào vào lưng cửa. Mấy mảnh giấy rác gom tụ quanh quẩn chạy túa vào trong. Ngọn đèn trần bóng tṛn quay tṛng như làm xiếc. Lạnh ngoài, từ một kẹt hở, nhét nhanh hơi vào. Chàng trông được h́nh dáng nó: cuộn tơ trắng như mây trong ngăn tủ làm đá. Chàng ôm gh́ ngực. Không thể là thực. Mùa này không thể về những cơn gió-khói lạ lùng thế được. Có lẽ mấy hôm nay, lười ăn, kém ngủ, đầu óc lênh thênh nên cơn chóng mặt cũ trở lại. Chàng chép miệng, khúc sống lừng khừng c̣n lại của chàng đă du chàng vào t́nh thế chỉ biết há miệng trước miếng bánh lửng lơ. Không đủ sức nhón nhảy lên cắn ngập răng vào, mà dời mắt đi th́ lại khó nỡ! Chàng không đủ trẻ để lăn lộn thỏa chí trên lưng cuộc sống, cũng chưa đủ già để yên tâm ngồi phệt bó gối mà nghĩ đến cái chết. Cái chết không đặt ra quy chế tuyển lựa nào. Chính con người làm việc ấy thay nó. Nhưng con người cũng không thống nhất ở mức độ. Hồi xưa, vượt được ngạch số 5 đă là mừng. Ngày nay, khoa học đă tiến bộ nhiều. Ngạch kia cũng được dời rộng thêm một hai mốc. Chàng thuận con số 7. Với chàng, người ta có thể sống đến 7/10 của một thế kỷ (chắc cũng ít ai đôi co với chàng về dấu mốc này). Chàng chưa đến. C̣n một chặng nữa để đi, và sống. Nhưng, nếu phải dừng, chết trong khoảng tuổi đời này th́ cũng là cách nghỉ ngơi.

       Người đàn bà kia c̣n trẻ hơn chàng. Thế mà có lúc chàng nghĩ bà ta đă chết. Chàng đă khá bất công với bà.

       Trận quái phong này chắc được thổi từ nơi nào? Nơi nào kia, có người đàn bà bỏ quên chiếc ô và đánh rơi bài thơ siêu thực. Tất cả, từ ngọn gió, lạt sương; bài thơ, đánh rơi, và nhặt được: tựu trung vẫn nằm trong tử cung của mẹ.

       Ngọn đèn cuối đang chờ ngón tay chàng ban phép để được nguội ngoai sau một ngày lao lực. Tiếng gió giật cộc lốc như ném nhánh cây vào mặt cửa gỗ. Chàng dừng chổi. Có lẽ trong thời tiết băo bùng này, ở lại đây là hơn. Chàng đă vài lần hạ nệm ngủ qua đêm trong gian pḥng chứa sơn nước và cọ trên kia. Hai mặt là tường. C̣n lại, trống hốc. Nhưng rất ấm. Mùi sơn ngửi lâu nghe ngọt tựa mùi son. Dưới sàn gỗ thô, nơi chàng áp gối lên, một vệt đỏ chói h́nh môi người [đàn bà?] chùi rửa hoài bằng acetone vẫn không mờ. Nó như được khắc cạn vào. Mùi gỗ khoảnh đó h́nh như nồng hơn.

Chàng dập cửa, xoay ṿng khóa thứ nhất.

       “Ông ơi! Ông...” tiếng đập không dài nhọn, mà tṛn. Ngộp như tiếng phong linh bị quấn vào nhau.

       “Ông... Mở...!” (đập dồn.) Tiếng người, mỏng, rời, nhưng vẫn nghe được. Nó đứng giữa âm chuột cạy và hơi mèo gừ.

       Chàng xoay nắm, mở, nh́n ra. Gió hộc, đẩy chàng lùi. Gửi theo cho chàng một thân người. Nhịp hô hấp ngắt quăng, có hương thơm. Nền trời tối ướt. Đen. Chảy từ mắt chàng xuống: một mái tóc. Khuôn mặt. Và hột vú trái, gọn; nầy nẩy tim trong tim chàng. Sống bàn tay chàng chùi xuống gờ êm ái của vải trên lồng xương ngực khẳng khiu. Người đàn bà (khỏng khẻo trong chiếc áo dài tay) ngó lên, đóng mắt. Vịnh ngực dồn nhanh. Thở ra. Chàng nghe rơ, nhưng không muốn cho đó là tiếng thở dài. Chàng buông tay. Bà quay lại, thay chàng đóng ập cửa.

       “Bà...?” chàng đớ lưỡi. Con tim mọc giữa ḷng tay phải của chàng vẫn c̣n thom thóp.

       Bà ta đang cố tịnh lại. Không nói (được), chỉ mỉm cười.

       Một bóng sáng mờ nhạt do sự thích ứng của thị giác cho họ ảo tưởng đă nhận rơ nhau.

       “Trời lạnh quá!... Có lẽ ông cần chút ấm?”

       Bà mở lấy từ trong ví chiếc lọ con trông giống như lọ nước hoa, h́nh quả bầu. Chàng nh́n, chờ. Bà đưa đến ngang tầm tay chàng:

       “Ông cứ dùng. Tôi đă. Không c̣n nhiều lắm, nhưng tạm thời đủ giúp ông đẩy lùi được phong hàn...”

       “...và nỗi thảng thốt,” Hàng nắm chặt ve thủy tinh.

       Người đàn bà giấu nụ cười trong nắp ví.

       Bậm môi. Xoay nắp, đưa lên mũi. Chờ một mùi khuynh diệp hoặc dầu nóng. Nhưng không. Cái thộc vào khứu giác chàng là hơi men, hăng ngọt. Rượu? Hàng ngơ ngác.

     “Cái đó để uống vào bụng chứ không phải để thoa vào mũi. Ông lạ lắm?”

       “Ừ, ừ...” chàng nghẽn ư.

       “Không lạ bằng sự có mặt của tôi lúc này chứ?”

       Hàng tưng tức. Ngửa cổ, trút gọn tất cả dung lượng vào. Lăn tăn, lắng, vị mật ong pha cồn. Nhiệt quặn xuống bụng. Mặt trời lỏng.

       Người đàn bà thong thả bước đến cuối góc. Nơi đó, trên chiếc ghế nhựa nâu đen, đặt nằm chiếc ô bà để quên. Nhưng không vẻ ǵ bà ngó thấy. Tia mắt bà vẫn thẳng. H́nh như bà muốn trông xuyên suốt sau bức tường.

       Bà rút từ trong ví ra mảnh tissue, cúi xuống vuông kiếng tí hon gắn trên nắp, lau khóe môi trên. Bà xoay quanh t́m thùng đựng rác. Không thấy, bà nhét mảnh giấy vào.

       Bà chuyển sang pḥng bên kia có cầu thang hẹp dẫn lên gác chứa dụng cụ. Đấy chính là ‘tổ ấm’ của chàng. Trên kia nữa, phải đu lên hoặc trèo bằng ghế, một túm nhúm nhó lót xi măng lỗ chỗ mà chàng thi vị hóa là sân thượng. Thẳng xa: một sườn đồi bị vạt xéo, lố nhố hai hàng hơn hai tá cây bạch hương. Thân bóng láng, thẳng tắp, ửng hồng. Dẫu cố thanh tịnh, cặp mắt của 110 pounds gân guốc thiếu thèm đàn bà của chàng không diễn giải những thớt trùng trục gợi t́nh và những hội điểm của thân và nhánh kia ra ǵ khác hơn là những tấm lưng và dăy đùi con gái lơa thể chổng ngửa. Một vài mục nổi giữa cây là vú, đỉnh núm móp, quầng nâu cam. Nơi gặp nhau của nhánh gần mặt đất nhất và thân luôn bị vướng vào một vạt lá mục đen ẩm, nên khúm giao lộ này đích thị là những nắp hầm sinh dục ngậm kín. Đêm, hàng tỉ lá của chúng chở hàng tấn hương liệu về ướp mớm chàng. Chủ trương tiết dục của chàng trong trường hợp này rất khoan hồng, cho phép chàng miên man tơ tưởng, hít ngấu nuốt nghiến, mơ gh́ siết rên đục khoét giao hoan với hồn và xác của ‘nàng-cây.’

       Pḥng trống thênh. Chỉ có chiếc bàn đựng ly tách bằng giấy, và b́nh nước gắn ṿi. Bà đứng lại. Chẳng ǵ đáng để vào mắt; và chẳng ǵ khơi gợi óc ṭ ṃ của bà. Bà chỉ nhọc công thôi, chàng nghĩ.

       Bà bước chậm. Hàng theo sau, dừng nơi vách kiếng, cách bà độ hơn thước. Bà chần chừ định lên gác, nhưng chỉ đứng im ĺm nơi bậc thang cao nhất. Mái tóc và thân người như bóng nổi, bất động, thật lâu. Hàng trông lên. Trước mắt chàng, cây thông non, thẳng, gầy, cài dọc thân vài thanh sáng trích lọc từ ngọn đèn đường. Người đàn bà là một phiến dọc màu đen với phần thắt tuyệt vời hai bên hông. Bà đang nh́n? Ngoài lũm hư không, nằm trong lănh thổ của những vật cùng loại mà nó thả lỏng, c̣n ǵ nữa? Một đống chăn màn vô thức của một tên độc thân? Một cảnh xộc xếch méo mó nh́n đến nản mắt của một cuộc sống không biết kết thúc nơi nào và thế nào? Bà thấy ǵ, và liên tưởng đến những ǵ? Khối câm kín như nhựa đường nứt trước chàng các vân gấm mê hoặc. Lối biểu hiện mơ hồ của cái đang gửi mắt lên nhưng không thấy rành rạch tim chàng các vuốt xót xa. Qua chiết tỏa từ mặt gương, những cử động của bà thật khinh hóa. Màu da trắng diệu kỳ như mỡ ướt, như thịt săn của thỏi xúc-xích-người trồng trước mắt chàng cây sồi mùa đông tràn trụa sương muối. Sắc trắng là ánh sáng, lẩy văi cả xuống dưới chân, như bóng của ngọn đèn đường, màu đen của tóc và trang phục. Bà là quyển sổ của các bức lưu niệm chụp bằng sự sùng thượng. Mỗi gang tấc của khoảng chiếm hữu nơi bà đứng được phóng to gấp bội. Như vừa mang vào đôi kính thần, chàng trông thấy bà tỏ đến từng sợi chân lông. Bà mỏng tang. Mỗi dịp thở là mỗi bào ṃn bà. Màu đen giống như một mặt rương kỳ vĩ vừa mở. Nẹp của chiếc bàn phía ngoài, qua mặt gương phản ánh, như miếng bơ bị hong lửa, thơng, rớt, nhập chung với màu sàn nhà. Bờ tường bên trong, giới hạn bởi đường quây của chiếc bàn th́ hiển hiện mồn một. Bà rực lên như ngọn đèn căng điện; rồi chẳng khác chi tấm ảnh đang từ bề mặt bị lật sang trái, các phân tử kết cấu nên dung diện của bà chạy túa tua về trước, cấp kỳ tạo nên chiều thoi tơ của một cây thước đứng. Quanh bà, gió nổi. Màu đen của áo và của tóc bị hốt cao lên, xoáy, bị xé rách tung thiên thành triệu triệu vẩy dài hơn lá răm, xanh đặc khí đêm. Hương dầu tràm bốc hăng trước chỉ hơn một giây trong tầm mắt chàng, màu hồng nhạt của da người đàn bà vừa trốn khỏi ṿng niền của vải vóc, hối hả hụp lộ trọn vẹn. (Có thể v́ thế) bà bị chính ngọn gió từ trong bà quay bà bụp nghiêng. Bà dăy dụa. Hai súc gỗ biết đi vắt chéo sang hai bên thành h́nh chữ V. Vài mươi cọng lá phân tán từ các nơi hân hoan về đắp lên giao điểm của hai đùi. Vô số c̣n lại quây quanh sau thành chiếc nền. Một khỏm đen nhức máu. H́nh ảnh phi lư đến rụng rời. Tử cung của mẹ. Nó chỉ nhoáng khoảng vài ba giây mà như cẩn mười mươi vào vách khuôn hư không. Chàng như bất tỉnh. Nhận thức mới mẻ như lưỡi gươm bén đâm vót từ tâm ngọn cỏ, đánh oằn các cọng lá bao quanh.

       Bà lấy lại thế. Bước xuống. Cử động vật vạ như đồng bóng được chiếu đi từ một slide mà nguồn sáng cứ măi xê dịch. Bụng dưới của bà, tụ điểm giữa hai đùi, xuyên ngọt qua được cạnh bàn, ung dung với t́nh trạng bị chẻ đôi, bay xéo lên mặt bàn rồi điềm nhiên chấp lại; mái tóc như những cọng dây rừng vươn lên bốn hướng để cào góp không khí; hai bàn chân, khi sắp chạm vào gờ tường th́ không cần đạp lấy đà, chiếc bóng quay ṃng gần như trút ngược; và từ vị thế đó, nó dần lấy lại cân bằng, để khi lơ lửng (cuối bàn chân là dép? hay giày?) gần mặt đất th́ thẳng băng lại như cũ. Cả chính diện không hơn ǵ nét mường tượng trong chính đầu óc chàng, không tỏ hơn khi bị xông khói là bao. Nhưng dứt khoát là một dung mạo. Đẹp. Và lạnh.

       Hàng thở nhịp đôi để bù lại. Cảm giác sường sượng tái cứng giống khi nằm ngủ, tưởng thoát, lại bị cơn ác mộng vừa tan dúi dụi lừa đẩy vào cơn sau. Cảnh quan trước mắt chỉ là mặt ẩn của một thực tế bị d́m nén cách tức tưởi bởi những tất bật của đời; và chỉ khi nào cuộc đời, như lớp men ngoài, bong ră, ta mới rờ mó được lớp gỗ thật bên trong. Đột nhiên chàng có ước muốn mănh liệt, và nó đang nhai nhá khiến Hàng nôn nao rần rật: bà ta đă chết. Chắc chắn cái chết này đến trước cả cái chết lúc bà bay bằng xác và cặp đùi trút bổng phơ phất vạt lông đen giữa hai háng (bà hô hoán, phù phép thật tài t́nh, kéo được về, nhập vào lũ bạch hương trên đồi dạt xéo). Nó đă cũ như đất; và bà đă học đủ cung cách để biểu diễn tuyệt vời những động tác đối xứng thật khác thường. Chỉ người chết giúp ta mới hiển thị thật tường tận mộng giới, điều mà ngay cả giấc mơ tinh xảo nhất cũng khoanh tay. Gương mặt bà hiện thời hoàn toàn chỉ là sự cấu kết không vững vàng của những lát cọ lân tinh bất chợt giao thoa theo công thức và đường lối mới. Cuối cùng, kịp khi tất cả vữa nhùn, cái lửng lơ trong bầu huyễn lửng là vách thẳng băng dễ ngă của chót mũi và bó đen sặc sụa của bộ quần áo. Không gian bao bọc bà không c̣n là một đối thể. Nó đă ôm chập lấy bà, dùi dúi vào bà; và màn thần hóa nhanh hơn một tia chớp, vuốt mặt, cười.

       Bà xuống hết thang. Ô kính chính là biên cương của hai cơi. Bà thảnh thơi đi, và đến. Hai thứ sắc h́nh phù du lại giúp chàng biết là ḿnh nh́n đúng. Bây giờ, chàng quan sát bà như quan sát một bức tranh. Lẽ ra, chàng phải nhận ra nét đặc thù này ngay lần đầu: thóp mũi bà như thạch cao, nhọn, rất đẹp. Nó vượt qua biên độ thanh tú và đạt đến sát mí của cái ảo. Nó như một hạt sương to đọng ngay tâm một bông hoa màu trắng. Đôi vú mảnh, của con gái mới lớn. Ấy là chúng đă được lớp vải độn cao lên. Chàng ước: giá mà chúng... nép sát vào khuôn ngực. Không nhũ hoa, có thể bà ta nom càng kỳ bí hơn. Làn da sáng trắng, qua đó chàng như trông rơ những chùm dây máu. Choàng lên nó, với màu áo quần, sự phô trương đă lên đến đỉnh cực: chúng đen hơn bất cứ màu đen trần gian nào. Cả hai màu, trắng và đen là gia sản của bà. Bà gửi lại chúng nơi đây trước khi rời xa. Hôm nay, bà trở về t́m cái để quên hay đánh mất.

       Bà vuốt tóc, chỉ mông ra đường:

       “Có thể trời ngoài đang mưa. Trong này th́ im lặng quá! Ngay tiếng bụi bay dưới bước chân của tôi, tôi cũng nghe được.”

       Chàng giật thót. Chẳng lẽ bà ta đọc được tư tưởng của ḿnh? Chẳng lẽ bà thật t́nh nghe được tiếng bụi bay? Ngôn ngữ bất thường: ngôn ngữ của chủ nhân của mấy ḍng thơ.

       “Ồ, tôi không định nói... là ông quét nhà... chưa sạch.” Bà tỏ vẻ tiếc, rất vờ.

       Yên lắng ngọt đắng như giỏ trái cây vừa lấy khỏi tủ đá. Lạnh quá! Hàng phải vịn vào mép bàn.

       “Ông cho tôi xin lại, nhé! Tôi sẽ mang ơn ông suốt đời.” (chép miệng) “Ôi, cái đời mà tôi không cam tâm chút nào để chia tay với nó! Nó chỉ mới được sống, không lâu, bởi nửa-tôi bất lực, bất hạnh, bất toàn!”

       Hàng không hiểu. Gai gai sượng. Chàng hít sâu vào. Không khí như chiếc ly thích thú cô sánh. Từ chỗ nào trên căn gác kia, chàng nghe tiếng gọi; miệng chàng t́nh nguyện tự động hé mở đáp ứng; và bụm khí-nước trôi tuột vào chàng. Rờn rợn. Nhưng, bà ta đẹp quá. Nồi thương nhớ mong chờ mấy hôm qua của chàng, dầu được định tính bằng cảm giác siêu linh, vẫn khó thể đổ khuôn một dung nhan ẩn diệu như bà. Cái đẹp quây quần trên hai màu đen và trắng. Chúng chứa đựng lẫn nhau, v́ trong 9 phần của thứ này vẫn ánh lên 1 phần của thứ kia. Hàng hoan hỉ và bối rối. Phải chi chàng sành hội họa như bạn. Lượng giá một đối tượng như bà, khả năng cảm nhận, khu xử với màu sắc vẫn chưa đủ. C̣n cần phải san sẻ với chúng cuộc sống của chính ḿnh. Phải ướt át, lem luốt, bẩn thỉu, khô rang, tươm tất, sạch sẽ với chúng.

       Tránh khó xử, chàng xoay ḿnh, đến chiếc ghế để ô, mang đến đưa cho bà. Bà mím môi (không thấy bà cười thực sự):

       “Tôi không đến để xin lại ông cái đó, dầu có thể lát nữa đây, khi tôi về, trời vẫn c̣n mưa. Tôi đă an phận với trong tôi luôn ŕ rào trận mưa cũ.”

       Chiếc ô rơi xuống. Bỗng dưng nó nặng quá sức. Chàng không giữ nổi nó bằng hai tay.

 

*

       {Ngày...

1.    Phải đâu khi ḿnh đứng ngoài cuộc sống là không c̣n biết nhớ. Ḿnh yêu chàng, nhớ chàng. Đành rồi. Nhưng vẫn lưu luyến sao là thị xă miền biển cô đơn bị nhét dưới gót chân bản đồ. Ở đây, ḿnh đă nếm biết nhiều thứ: nghệ thuật - tuy chỉ đứng ở ṿng ngoài -, t́nh yêu, sự cất cánh của khoái lạc trong một xác thịt ră rời giải thoát; sự sống; và cuộc sống sau khi đă bị bứng gốc.

       Lựa khi chàng say khướt v́ bia và họa, ḿnh trở về, thăm. Một phần của ḿnh c̣n đang ở đó. Ôi chao, kỷ niệm! Điểm tự t́nh dễ thương nhất!

 

2.    Pḥng tranh vẫn sống. Như mầm cỏ bị gió hất vào góc khuất mặt trời. Lủi thủi, lầm than. Nhưng vẫn sống. Lư tưởng vẫn không bị thực tế d́m chết. Cơ ngơi túm gọn, từ lúc ḿnh vắng mặt đến nay, dường không chút thay đổi. Kiến trúc đơn sơ của nó không thích hợp cho bất cứ hoạt động nào khác hơn là cho việc triển lăm tác phẩm của những nghệ sĩ nghèo. Nhà tranh. Họa vàng. Ừ, cứ thế cho đỡ tủi. Ḿnh có quyền nghĩ thế chứ, ít nhất là nghĩ thay cho chàng, hơn thế nữa, khi đề cập về nghệ thuật, thứ nghệ thuật kim cương lấp lánh, trong tay chàng; như những hạt mưa đêm, trong tay ḿnh. Những viên bi nước tṛn trĩnh kia có tác dụng bôi trơn, rửa sạch, cho phép ḿnh nhận lănh (với cả gánh rụt rè) ‘quốc tịch băn khoăn’ mà chàng cấp cho. Người đương thời không hiểu (tranh của) chàng. Nhiều (tác giả) bài báo chê bai, thậm chí đa phần trong chúng xăng xái hô hào, t́nh nguyện xắn tay áo cầm xẻng chôn sống ‘quái thai văn nghệ’ kia. Số khác, trung ḥa hơn, giữ thái độ ‘kính nhi viễn chi.’ Thiểu số c̣n lại (tự) khuyên nhủ, hăy kiên nhẫn: trong ḥn đá xù x́ kia, biết đâu lại ẩn giấu viên ngọc quư. Thời gian, tựa như các cơn mưa. Chúng rửa sạch, dầu không triệt để, vẩn cợn (thiên kiến, thiển kiến?) trong mắt người. Tranh của chàng dần dần được (ngại ngùng, thích thú) đón nhận. ‘Hiện-tượng-chàng’ như không khí. Dầu không muốn, vẫn phải thở. [Thế mà, lạ lùng thay, bấy lâu nay, ḿnh hoàn toàn thở bằng thứ không khí nào khác.]

       Nửa số lượng tranh của chàng, vui thay, chiếm ngụ trọn cánh trái, diện tích thoáng, mát nhất trong pḥng. Tất cả đều được trịnh trọng đánh số và đóng khung [một vài khung cũ được mài bóng lại, hoặc thay thế bằng khung mới]. Cần tri ơn anh chủ nhà. Nghe đâu anh ta vừa là đồ đệ, vừa là bạn của chàng. Không khí tranh th́ khó thể mới được. Nó thấm đẫm ‘mùi’ của chàng:’ hoang-vu-vàng’, ‘sôi-nổi-xám.’

       Chủ nhân mới rất thích màu sáng. Hơn năm mươi bức, chỉ vài ba là có màu đục. Và duy nhất, họa phẩm duy nhất, anh ta dùng màu đen. Bố cục, đường nét, đương nhiên không giống chàng - làm sao có được một ‘chàng’ thứ hai trên cơi đời này nhỉ?}


*


Bà tháo găng. Hàng biết bà mang găng khi bà tháo chúng. Đôi găng như lớp da người bị bóc ngon. H́nh như chúng chỉ là hai lớp hơi nước bám hờ vào.

       “Ông đọc sách hẳn nhiều?”

       Lại u mê. Bà có những câu hỏi bất thần. Chàng có thể trả lời theo hai cách, có, và không; nhưng cách nào cũng không ổn. Bà biết trước câu đáp của chàng; và chàng sợ bà cười khi nhận ra chút ǵ dối trá.

       “Dĩ nhiên là có. Bà xem, với không gian tĩnh mịch mà bà cho là đến... bụi dưới bước chân ḿnh vẫn nghe ra này, tôi biết dùng thời giờ trống của tôi vào ǵ khác?”

      “Tôi chắc thế. Nhưng,” liếc chàng thật nhanh, bà bỏ lửng câu nói. Mở ví, soi gương, lấy móng cạy mí môi trên. Những cử động bâng quơ của phái nữ.

       “Và hy vọng quan niệm của ông cũng rộng răi như sở thích của ông. Ư tôi muốn nói...” bà lại ngưng nửa chừng.

       Hàng chợt nhớ mảnh giấy con con có ghi những hàng chữ bùa chú: bài thơ hiểm hóc. Thốt nhiên chàng thở phào. Bà ta phù vân như vậy th́ cái ǵ của bà ta, do bà làm ra cũng phải mang tính cách tương tự. Chàng tỉnh, nhẹ hẳn người. Cơn gió nào vừa thổi rát mặt chàng.

       “Bà có đến đây một lần. Lần ấy cũng khuya khoắc như đêm nay. Về thời gian th́ muộn hơn một tiếng; nhưng về thời tiết th́ lại sớm hơn; ư tôi muốn nói (chàng mỉm cười, và nh́n thấy mũi bà chun lại, môi nhếch nhẹ), đêm nay u tối hơn nhiều so với đêm đầu tiên bà đến. Lúc dọn pḥng, tôi có nhặt được cọng giấy vo tṛn. B́nh thường th́ tôi sẽ gom nó lại chung với những thứ mà, xin lỗi bà, khách muốn vất bỏ. Nhưng không hiểu sao, đêm ấy, tự dưng nó muốn tôi nh́n đến; và tôi nh́n nó, nhặt nó lên, cầm nó trong tay; và nó bảo tôi hăy mở xem. Và...”

       Chàng nuốt bọt. Chàng không định nói câu quá dài. Chàng muốn ngắt ngang giữa chừng, theo như cách bà ta sử dụng lúc tṛ chuyện với chàng. (chừng như bà lại đang mỉm cười.)

       “Tôi hết sức hoang mang, và không tránh được cảm giác thật thích thú khi đọc. Bài thơ? Tôi không biết gọi ǵ hơn là đặt tên cho nó là ‘thơ.’ Nội dung bí ẩn. Chính v́ bí ẩn mà tôi bị ... ám...”

       Bà bước lên. Hơi đàn bà ngan ngát. Có thể bên ngoài mưa trở lại v́ chung quanh vang âm ŕ rào của gió và nước. Bà x̣e tay trước chàng:

       “Vài ba ngón trong năm này đă vô t́nh viết lên những câu buồn cười mê sảng mà ông đă đọc. Tôi biết ông là người nhặt được; và sẽ không hốt chung nó với những thứ vất bỏ. V́ thế hôm nay tôi đến để cảm ơn ông, tạ lỗi với ông, và xin ông lại cọng giấy nhăn nhúm vô giá trị kia.”

       Hàng sôi động:

       “Nếu bà gọi đó là mê sảng th́ sự mê sảng ấy quả rất đáng mong ước bởi nó chính là cội nguồn của cái mà chúng ta gọi là sáng tạo. Chúng ta sẽ đích thị bị đẩy vào tuyệt lộ của vô sinh nếu đầu óc không thắp lên được những ngọn đèn mê sảng kia. Tôi đă đọc; đă bị ám ảnh; và....”

       “Xin lỗi cho những giờ phút cực h́nh kia của ông; và cảm ơn ông đă lưu giữ nó,” lần này bà cười thật. Những chiếc răng lấp lánh như những hạt cườm. Hàng run lên. Trần pḥng như đang đổ tuyết xuống.

       “Đêm khuya gió mưa thế này; và đang đứng trước mặt người đă viết lên mấy câu thần chú, bà nghĩ, là cực h́nh hay hạnh phúc?”

       Bà bâng quơ:

       “Ông đọc; và viết? Thường th́ hai thứ này hay kết bạn với nhau. Nơi ông, tôi t́m thấy đủ cả.”

       Rất mơ hồ khi nghe, hiểu, nên rất mơ hồ trong câu đáp:

       “Tôi không dám cho nhận xét kia là một lời khen. Thưa bà, vâng. Nếu bà khoan dung gọi loại hoạt động thứ hai trên mấy bài đăng báo cho vui của tôi là viết.”

       Hàng mất tự chủ. H́nh như chỉ từ lúc đó trở đi, huyễn lực của người đàn bà bắt đầu phát tán. Màu vải vóc bà đang mặc bỗng đầm đ́a, rồi sắc thật nhanh; và chiếc áo của bà là khuôn tranh mà mỗi tưa chỉ sợi óng ánh như những nhát cọ bén. Gương mặt của bà: đôi mắt, vết mũi, và đường viền của đôi môi trong chốc lát bị màu đen của tranh trùm lấp. Bà biến mất. Và ánh sáng của ngọn đèn duy nhất trong pḥng cũng cúp cánh. Bà tựa lưng vào Hàng. Nhẹ tênh. Mùi tóc, mùi vải, mùi da; tất cả, dầy, nặng, và được nghe rơ hơn cả thân thể không trọng lượng của bà. Cái mùi thơm cô tịnh của phụ nữ như mặt băng trên cùng là nhát gươm chém nóng vào trung tâm dục cảm của chàng.

       Cái giọng nói mà lần đầu bà đến, khi cảm ơn chàng đă chịu khó chờ, lất phất như làn mù giăng dây ngang ô kính cửa sổ, lúc này lại nặng hơn cả cái cơ thể đang tựa vào chàng.

       Đêm chắc đă đặc lắm, bên ngoài. Với chàng lúc này, tất cả đều râm rẩm như luồng rượu dưới dạ dày. Chàng nhập t́nh theo nó, phó mặc. Cuộc sống bị chặn, bị lôi thốc đi v́ gió. Hàng nghe, bằng các thớ thịt đă mất hết lực co giăn sau một ngày làm việc.

*

(c̣n tiếp)

      

Nguyễn-ḥa-Trước
2004

http://www.gio-o.com/NguyenHoaTruocBongBongNuoc2.htm

 

 © gio-o.com 2013