NGUYỄN-H�A-TRƯỚC

 

vẽ m�u l�n đ�m

 

(truyện vừa 4 kỳ)

 

kỳ 2

 

������ kỳ 1

����� Ch�ng ta kh�ng l� người cất giữ. Nhưng ch�ng ta lại nhắc nhở đến ch�ng, đến dĩ v�ng. Phải đến đ� kịp l�c, gi�p mặt, trao đổi c�ng ch�ng ta dăm ba c�u, tệ lắm l� phải nh�ng l�n, như một tia chớp v�o mắt của ch�ng ta (h�m n�o kia, xẹt ngang, ch�ng đang qu�t dọn. T�c tai r� rũ, bạc nhiều nơi đỉnh; sợi d�i đan tua như c�c cọng chổi l�a!). Trời sẽ mưa. T�i sẽ gặp mưa tr�n đường. Phải thật tự nhi�n. Nếu cần th� phải l�m mưa ngay từ l�c n�y. Trang phục (lẩm bẩm : cứ tự l�m l�nh với đ�m th�i): c�i m� ch�ng thuở xưa xu�t xoa tr�n qu�. M�u tang t�c, nhưng lại l� m�u b�nh thường nhất.

������ Đ�y l� cửa ng� đưa ta đến với ch�ng.}

*

Kh�ng theo trường lớp n�o về họa, kh�ng hiểu g� về n� trừ một số giờ đại kh�i những năm trung học. Tuy rất bị k�ch th�ch v� hứng khởi trước những m�u sắc v� tri, được ph� ph�p từ những l�t cọ thần kỳ vưỡn vai h�a th�nh một si�u-thực-thể, H�ng vẫn kh�ng t�m th�m được dịp n�o để gần gụi n�. Cuộc sống bắn l�a những tia xạ kỳ qu�i, hất con người về ph�a m� hắn kh�ng chọn. Với ch�ng, thương t�ch do va dập trước c�c bức tường nh�n sinh đ� kh� đủ sức m�i b�n c�c gi�c quan. Cuộc sống vẫn k�o d�i t�nh trạng thử th�ch, thể nghiệm tr�n ch�ng khiến ch�ng ch�n ch� đủ, nhưng cũng b�nh tĩnh đủ để ph�n quyết rằng n� sẽ kh�ng dễ g� d�m chết ch�ng, rằng n� vẫn đang ngấm ngầm ve vuốt sự tồn tại của ch�ng để c� c�i m� giỡn chơi với. N� vẫn cần đến ch�ng như một tiền đề minh thị cho t�nh thống trị vĩnh hữu của n�. Ch�ng t�m c�ch về gần sở th�ch ng�y xưa. Gần, trong vị thế mon men, của người nh�n ngắm.

������ H�ng qu�t ph�ng tranh xen kẽ với những việc l�m kh�c. Qu�t? Đ� l� thực chất của nhiệm vụ: nhiệm vụ kh�ng mang đến mấy lợi tức, nhưng vẫn nu�i sống hơn �một nửa� con người ch�ng: cứ cho đ�y l� thứ c�ng t�c �vị nghệ thuật� để ph�n biệt với những thứ c�n lại, �vị nh�n sinh.�

������ H�ng l� ứng vi�n duy nhất; v� l� nh�n vi�n duy nhất chịu th� lao bất cứ dưới h�nh thức: tiền, lương thực, hoặc, tranh (nếu đ�i khi chủ nh�n kh�ng b�n được t�c phẩm, v� kh�ng c�n g� để trả c�ng). H�ng nhận tr�ng nom v� th�ch những tảng m�u r�t từ đ�m của ch�ng. Ch�ng gọi m�u đen l� m�u đ�m (ch�ng hay lẫn lộn v� sự đồng �m, �đen-đ�m:� cứ tr�i chung cho dễ nhớ). Cho đến l�c n�y l� như vậy. Cuộc đời ch�ng, tương phản với sở th�ch: ch�ng tự tr�t l�n n� m�u đen. Nghĩa l�: kh�ng - v� kh�ng cần - hy vọng. Một lần cho mọi lần. Kh�ng nhọc l�ng nghĩ đến việc trang điểm cho n�, nếu v� t�nh lượn theo kh�c quanh n�o đ� c� qu� đ�, ch�ng được nẩy tọt l�n m�y. Khởi đầu, v� su�n suốt chiều d�i của kiếp nh�n sinh, ch�ng chỉ nh�n thấy m�u đen. Bi quan, theo thời gian, đ� nhạt lắm rồi � vị. N� đ� mất hết chất g�y m�, nhưng b� lại, đ� biến th�nh gần như kẻ đồng h�nh với ch�ng. Dần d� th� danh từ ấy (nếu n� c� cảm t�nh, chắc) cũng sẽ dửng dưng khi được lưu trữ - dửng dưng như ch�nh người xếp n� v�o kho, chấp nhận n� như một thuộc từ của sinh phần của m�nh.

������ Cứ v�i v�ng triển l�m, H�ng được dăm s�u bức. Chỉ giữ lại một hai cho căn ph�ng đỡ quạnh, tuy kh�ng đỡ lạnh [ch�ng cần g�, v� đ� qu� quen với thời tiết gi� băng của chục năm sống nơi c�c v�ng đ�ng bắc]. Số c�n lại, ch�ng mang trả: �m thầm đ�ng đinh treo nơi khuất nhất trong ph�ng trưng b�y. V� một hai trong ch�ng rồi cũng được người mua. Ch�ng họa sĩ, phần đ�ng tr�, phần qu� bận bịu với việc s�ng tạo, việc điều h�nh, kh�ng nhận ra rằng ch�ng l� những �con tin� đ� chịu th�n phận �cầm cố cho sự trắng nợ của chủ,� d�ng tiền b�n m� trả c�ng cho ch�ng. H�ng vui hơn, v� nghĩ m�nh đ� rất đ�ng khi t�m về với m�u sắc.

������ Tin tr�n b�o cần người quản l� một ph�ng tranh. Chủ nh�n: người bạn cũ, rất cũ. H�ng bỏ th�nh phố đ� sống những năm sau khi rời qu� hương, đến th�nh phố mới. Từ cực bắc chạy xuống cực nam. Chiếc cọ vạch đường v�i thẳng tắp tr�n bản đồ cuộc sống.

������ Ph�ng tranh l� dịp hội tụ của hai xu hướng, hai chủ thuyết kh�c nhau, với hai đại diện: một c�n tại thế, v� một đ� l�, như b�t hiệu thứ hai, �xem-như-thi�n-cổ-nh�n.� Địa giới trưng b�y c�c t�c phẩm được x�c định bằng chiếc b�n nhỏ chữ nhật nơi đ� ch�ng họa sĩ (bạn) �của hiện tại� đứng ph�t chương tr�nh cho kh�ch của m�nh v� của �người qu� khứ.� Thỉnh thoảng, khi tr�n tay đ� trống, ch�ng khẽ nghi�ng vai nh�n từ trong hai chiếc giỏ hoa đặt tr�n đưa cho họ một mảnh giấy in đơn giản bằng mực đen gồm hai mặt, mỗi mặt giới thiệu mỗi t�c giả v� c�c t�c phẩm.�

������ �M�u sắc, đường n�t, phong th�i s�ng tạo...: hai đối cực;� �Đi từ h�nh lang b�n n�y sang h�nh lang b�n kia l� đi từ thế giới n�y sang thế giới kh�c, l� �đang m� mẫm dưới hầm chui l�n được đường c�i.�� Hai c�u ph�t biểu in nghi�ng, bằng mực đỏ, cảm nghĩ của hai vị kh�ch thưởng ngoạn, một nam, một nữ, hầu như được mọi người xem l� bản đ�c kết ch�nh x�c nhất về bản chất của cuộc trưng b�y.

������ Cuối ng�y, những thứ thừa th�i bị gom dồn theo từng đợt l�t chổi l�a, được đổ cẩn thận v�o c�c bao nylon, t�m đầu, mang ra th�ng chứa b�n h�ng nh�. T�n gọi chung cho bọn ch�ng l� r�c. Nhưng, nơi n�y, n� kh�ng phải l� thứ r�c b�nh thường. N� được xếp loại cao hơn. N� cũng mang hơi d�ng �tr� tuệ,� h�o hoa như căn ph�ng v� c�c vật chất chứa trong. Hầu hết trong n� l� c�c bao nh�m c�n mỏng của c�c thỏi kẹo ngậm cho thơm miệng; �t hơn ch�t, c�c mẩu tissue nhiều m�u lau tay hay thấm m�i; v� kh� hiếm hoi, thủ b�t hẹn h� của những trang giấy (ph�i nữ th� ngo�i chữ, c� hương), nguy�n vẹn, hoặc cắt đoạn, thơ t�nh kh�ng kh� lắm để ho�n th�nh. C�c thứ lỉnh kỉnh kh�c c�n lại kh�ng đ�ng kể.

������ N� bị đ� v�o một g�c cạn, vướng dưới ch�n ghế. B�n ch�n n�o động x� n� ắt cũng kh� nh�n nhượng. N� c�n lộ mặt, tuy xa t�m điểm của ph�ng. N� lạc lo�i, nhưng điềm tĩnh trong t�nh phận lạc lo�i tự tạo. Giờ thu gom, n� n�o nức tự lộ h�nh.

������ B�n tay giấy học tr� kẻ � to, xếp tư, rất b�nh thường, kh�ng ng�y th�ng, kh�ng t�n người gửi, người nhận khiến H�ng vừa th�ch th�, vừa ph�n v�n. Căn cứ tr�n n�t ẻo lả của ng�i b�t, t�c giả phải l� đ�n b�. C�c chữ viết vội, 11 gi�ng; mỗi gi�ng c� số chữ kh�ng đều nhau: nhiều nhất l� 9, v� �t nhất l� 1. Tựa như một tr� chụp n�m ng�n ngữ, rất ngẫu nhi�n:

Đống mạ thẫm l�-nh�.

T�ch rời.

Đỏ tươi

V�ng hượm

Hợp tấu: đen.

Tựu trung vẫn nằm trong tử-cung của mẹ.

Họa.

Hội.

Hoa-đăng.

Ta.

Đ�m kh�ng c�n độc-quyền m�u.

������ Đ�y c� thể ngắt từ một to�n kh�c. C� thể l� đoản kh�c, nhưng đ� đủ mặt mũi thịt da. Đ� h�nh th�nh được một thế giới, v� t�m được một chỗ đặt lưng trong thế giới đ�.

������ H�ng c� l�m thơ. Đ� va đầu vỡ tr�n v� nhiều thể thức t�n cổ kh�c nhau của ch�nh m�nh v� của người kh�c. Đ� tự ngụy trang v� tự phơi trần, m� trường ph�i n�o cũng mới chỉ l� bước dợm. Đ� kh� ngủ v� trăm thứ xẻ th�n (trong đời sống) để khi bước v�o mơ th� chỉ c� một l� đủ tư c�ch. Biến diện hằng ng�y. Xa lạ với ch�nh m�nh v� với thế nh�n. Đ� leo tận mũi, v� xuống t�t đ�y của c�i gọi l� tự-qu�n, tho�t x�c. Roi vọt l�m da chai sượng, nhưng đồng thời cũng k�ch động c�c miền tri gi�c mới. Thế m� vẫn chưa hề bị ti�m v�o cảm t�nh v� x�c động n�o b�ng ho�ng ngất điếng như mấy mươi chữ b� hiểm tr�n tấm giấy con con bị l�a theo t�c chổi bay đến g�c ph�ng. [H�ng mỉm cười, h�nh như n� tự � lăn ri�ng ra để được l� một biệt lập v� được nhặt l�n.]

������ Phải n�i, đ� l� một b�i thơ. N� hội đủ đặc chất của một b�i thơ: mở, đ�n v�o, rồi kh�p lại; v� mở ra, ở đ�. Người đọc phải vẫy v�ng tự t�m lấy lối tho�t v� đ�i ch�n phải lu�n trong t�nh trạng ph�ng chạy ngay cả khi (ngỡ) đ� an vị. Đọc thơ. [L� trong t�m trạng sẵn s�ng vượt ngục. L� lăm le chui đầu v�o mạng lưới d�n b�o tủa tua như trăm ch�m gươm nứa nhưng lại hiểm �m như ma x�.] Với H�ng, kh�ng cuộc phi�u lưu n�o mang trọn vẹn � nghĩa của ng�n từ hơn l� hoạt động n�y. Ch�ng suy diễn, c� thể c�c chữ viết kia l� cảm tưởng ghi nhanh bởi một kh�ch thưởng l�m n�o đ�. B� ta (cứ cho thế) bị t�c động của m�u sắc trước mặt. M�u sắc phải dữ dội kho�i cảm nghiền nghiến lắm mới l�m ph�n l�n được v�i hỏa ng�n như vậy. �Tử cung!� Kh�ng danh từ n�o tuyệt hơn n�! Hẹp, ngắn, m� khiến mọi người loay hoay nhấp nhử.

������ H�ng bị h�t v�o trong c�i cửa mở, chỉ v� b�i thơ thả m� từ những mảng bụi m�u v� cớ. C�i g� li�n hệ tới tử cung? Dụng ngữ mở ra một nơi t�m về (chắc chắn hơn vẫn l� v�ng tay của mẹ, của người t�nh) m� ai cũng c� lần phải c�ch biệt. L� chốn Thi�n Thai của trần nh�n Lưu Nguyễn. Từ l�c đ�, H�ng ngắm tranh bằng sự dẫn dắt của cảm thức m�ng lung kia. Ch�ng biết, m�nh kh�ng đi lạc. Ch�ng chỉ đang di dịch; v� chắc chắn sẽ gặp được bảng dẫn lối. Hiện thời cứ bước. Ng� về (ng� ra) sẽ mở dưới ch�n. H�ng lẩm nhẩm theo ma đồ trận của những nh�t chổi.

������ Đường chổi cuối c�ng. Lối n�y ngắn, tho�ng, đ� l�t c�n mới, dễ qu�t. N� đ� đủ sạch để uống trọn �nh đ�n. Ch�ng c� thể ngồi nghỉ dăm ph�t; xong, đ�ng cửa.

������ Trước mặt ch�ng, tr�n tường, một m�u trắng nản của sơn cũ.

*

������ Ph�ng tranh v�o những ng�y nghỉ, hoặc cuối tuần � dầu biến cố chẳng lấy chi đ�nh động lắm, vẫn � được hưởng t� quả nh�n rỗi bố th� từ con người. Số kh�ch v�o ra tăng th�m. V� số lượng �r�c� cũng leo thang. C�c thứ đ� tăng, kh�ng đếm xỉa g� đến việc tiền c�ng của ch�ng vẫn giẫm ch�n tại mức cũ. H�ng kh�ng k�o n�i. Th� thiệt ch�t �t c�n hơn phải tự h�nh hạ v� những c�i g�i đầu nh�p miệng nhắc nhở, nhất l� khi chủ nh�n lại l� người bạn c�ng lớp từ những năm trung học. Đời đưa hai người về hai ngả kh�c nhau. H�ng chưa bao giờ d�m tự khẳng định l� đ� chọn đ�ng đường. Sở th�ch, v� sinh tồn. Cặp đối lập m� may mắn thay cho những ai l�m l�nh, dung dưỡng được cả. Ch�ng đứng tr�n phần đất thứ hai, song vẫn ngh�n nghẹn, nao nao nh�n sang đối phận. B�n đ� l� người bạn ch� thiết. Qua mịt m� kh�i, H�ng vẫn nhận v� nối được từ nh�nh b�n kia những chấm lẻ kết th�nh dung mạo bạn. Một c� thể đ�ch thực, sống hỉ hả cho đam m�. Một t�m hồn cao ngạo, cười cợt v� ưu trước vật chất. B�m đuổi mục ti�u. Thứ nghề m� đồng tiền vắt ra từ vải gỗ sơn, trong thời thế n�y, c� thể nu�i sống người chọn n� l� chuyện đ�ng ngạc nhi�n. Sẽ l� h�n hoan, v� hơn thế nữa, ph�p mầu, khi n� cưu mang th�m được người thứ hai. Đ�i khi, H�ng lo lắng cho ch�nh thu nhập của �chủ� hơn của ch�nh m�nh. V� ch�ng c�n thầm tri ơn bạn, bởi nhờ bạn m� ch�ng được uống, được nếm vị - vừa đắng vừa ngọt � của thứ s�m-nghệ-thuật qu� h�a đ�. Ch�ng tự nhủ, cứ quan niệm tất cả như một tiền đề dễ chịu ắt sẽ nhận được kết luận thơm ngon.

������ Nhất l� khi vừa nhặt được cọng �r�c.�

������ �Kh�ng phải thứ �r�c� n�o cũng đ�ng vất bỏ!� H�ng ch�p miệng.

*

������ Những thứ ấy chỉ l� của ng�y h�m qua. V�ng. Trọn ch�ng: từng đợt kh�ch v�n tranh; ngấn r�c trong th�ng nhựa c� quai x�ch; nhiệt độ đột ngột xuống [v� cơn b�o ngo�i vịnh biển, s�t th�nh phố]; v� từng điệp kh�c tắc lưỡi của chiếc đồng hồ điện... Người kh�ch cuối c�ng, m�u vải, m�u da g�y. V� bức tranh khổ nhỏ nhất, đen đ�a nhất. Kh�ng g� thay đổi. Quyển lịch b�c sau lưng, ch�ng kh�ng ng�, nhưng con số ng�y ắt cũng l� con số h�m qua.

������ Sau suốt buổi l�m việc cật lực, thị gi�c đ� đ�nh đồng m�u đen của người sống l�n m�u của người vẽ. H�ng mỉm cười, hoa tiếp những l�t chổi mịn. Tim ch�ng reo: b� ta đ� đến!

������ �N�y, �ng... �ng...�

������ Tiếng gọi mơ hồ qu�. (C� lẽ n� phải được n�i hơn một lần, hoặc được tiếp th�m hơi từ nỗi mong nhớ mới đến đ�i tai m�nh.) Ch�ng quay lại.

������ �V�ng. B� gọi t�i?�

������ B� ta mỉm cười. Ch�ng hiểu, v� đỏ mặt. Người đ�n b� thật mỏng mảnh. Như vệt trăng s�t của trời. N�t cười c� thể vừa được sự sượng s�ng của ch�ng hắt b�ng l�n.

������ �H�m qua...� B� ngừng. C� vẻ kh� thở.

������ �H�m qua; v� h�m n�o nữa kia.� H�ng hăm hở.

������ �Kh�ng...� (suy nghĩ) �T�i chỉ muốn n�i về c�i h�m qua.� (cố gắng) �H�m qua, t�i c� đến; khi về c� l�m rơi...�

������ �V�ng, t�i c�...� H�ng reo l�n.

������ �Sao? �ng c�?� B� nắm ngay chiếc chiếc đu�i tiếng m� ch�ng chưa kịp k�o hết độ d�i.

������ H�ng cười to. Người đ�n b� chạy sầm đến. Chiếc � (ch�ng kh�ng hề thấy) từ trong tay đ�m v�t l�n như luồng kh� đặc. Như thanh kem lạnh dụ cơn kh�t học tr� ngh�o. Khoảng c�ch giữa hai người đo được bằng mấy xo�i tay. Nhưng b� ta kh�ng chạy. B� ta bay theo chổi phất thổi từ chiếc �. L�c b� ta kh�c kh�ch cười v� m�i thơm của long n�o để l�u trong tủ đ� tở băng chỉ trước mũi H�ng th� ch�ng mới biết ch�ng vừa đặt b� ta xuống. Hai l�ng tay r�m ran tinh t�ch tựa như ch�ng vừa được r�t l�n từ m� tuyết xốp.

*

������ Tiếp x�c da thịt đ�n b�, H�ng mới biết m�nh nổi tr�n th�n thể m� vẫn rất ch�m trong đ�n nhận. Sự ham hố đ� đ�nh tan cảm tưởng kỳ lạ kh�ng n�n c� khi chạm v�o l�ng t�c người kh�c ph�i. Mười năm hơn. H�ng chỉ biết đ�n b� qua m�i giới của c�c giấc mơ, qua len l�n nh�m l�n mấy trang ảnh m�u nơi c�c kệ b�o k� lấn cả lối đi của kh�ch bộ h�nh kế trạm xe bu�t đầu phố. 10 năm, sau khi được ph�ng th�ch khỏi c�c l�n tre nứa giữa rừng thượng v� trung du miền Bắc. C�c cuộc giao hợp b�n ngo�i h�ng r�o kẽm gai, được sự bồi trợ của cuộc sống h�ng ng�y, tuy khi�m nhường, nhưng vẫn c� chất thịt chất đường (hai loại mơ ước của t� nh�n), lạ l�ng sao, k�m hẳn phẩm chất! V�ng trời cao, nệm giường rộng, v� chăn ấm: tất cả kh�ng th�m được ch�t gam kho�i lạc n�o. Th�m muốn v� c�c giấc mơ kh�ng thực thi trọn vẹn chức năng của ch�ng. H�nh như vẫn khiếm khuyết ch�t g�. T�nh y�u? C� thể. Ch�ng đ� mất n�, đ� bị cướp đoạt, trong khi hy vọng nhất l� sẽ cụ thể n� bằng một lễ cưới. Người y�u hốt hoảng bỏ đi. Đến bờ kia rồi, c� thể c� ta sẽ kh�ng bao giờ nghĩ đ� l�m một cuộc vượt tho�t. Tất cả đều xảy ra như trong v� thức, nơi một v�ng n�o đ� m� ngờ vực, hoặc kinh ho�ng, hoặc bắt buộc, ngự trị.

������ Nhưng b� lại [điều m� ch�ng kh�ng cần đến], sau cuộc mộng t�nh, ch�ng �t uể oải rũ rời.

������ Kh�ng thể tự b�o m�n bằng c�c cuộc cọ x�t , H�ng tiết dục hơn. Đ�y cũng l� chọn lựa khi kh�ng sẵn trong tầm tay c�i thứ hai. Cố tr�nh đọc c�c truyện, hoặc xem c�c phim k�ch d�m. B�ng d�ng v� th�n x�c người kh�c ph�i bị chặn đứng một c�ch ấm ức ngo�i bức tường �tự kiểm duyệt.� Thể dục tăng cường. Ngủ sớm, thức sớm. Cặm cụi ra chợ chiều rước về một số chậu hoa cảnh b�n rẻ; ng�y hai buổi vắt v�i tưới. Vừa lao động tay ch�n, vừa giải khu�y mắt v� hồn. Hoa cỏ l� của trời. K�nh ngưỡng l� cho người. Trước đ�y, kh�ng c� ch�ng, ch�ng biết m�nh thiếu. C�i thiếu được đổ đầy bằng những cuộc dạo chơi trong c�ng vi�n hay leo n�i (những ngọn đồi: th�nh phố kh�ng l� qu� hương n�y chỉ c� đồi; thương nhớ l�ng xưa, k�o ch�ng xuống cho vừa tầm sức khỏe, ch�ng gọi ch�ng l� n�i) mỗi tuần một hoặc hai lần.

������ B�y giờ th� ch�ng đ� �tri t�c.� Sức khỏe c� kh� hơn kh�ng: cứ leo l�n c�n. Mũi kim c� lẽ chỉ nhinh nh�ch hơn lần trước t� ti: ph� hoa qu�: mỗi lần lắc lư, n� cũng nh�n nhẩy theo. Trọng lượng leo, hay ch� �t th� cũng b�m chặt v�o nấc cũ. Kh�ng l�i l� tốt. Cứ g� sức khỏe, c�c thứ kh�c, nếu duy tr� ở mức cũ đ� l� điều đ�ng hoan ngh�nh.

������ Một cuộc thăng hoa, thoạt đầu, kh�ng do chủ �.

������ Trong t�i H�ng, vu�ng giấy đ� được ch�ng vo lại y như l�c nhặt được.

*

������ B� duỗi ng�n tay, v� H�ng bước sau. Từ nơi hai người đang đứng, b� chũi ng�n lần nữa, v� ch�ng nh�n theo: 1 v� sao lấp l�nh như vừa được bắn đi từ ch�p m�ng m�u t�m đen. N� bay một đoạn vừa phải, v� đ�ng mộc v�o bức tường ph� phiếm n�o b�n kia. B� cụp ng�n th�nh h�nh vuốt chim, v�, b�ng. Chiếc cầu trắng như sương vắt vừa đủ cong tr�n mặt nhựa dầy tịnh như l�ng thạch đen. Ch�ng hiểu, tuy ngạc nhi�n; v� bước l�n. B� ta cười khẽ sau lưng.

������ Mặt trời đang xuống dưới vạch ngang. L� nh� tụi đầu tr�n b� như d�y cung. H�nh như ch�ng l� những ngọn đồi m� v� nh�n tự độ qu� cao n�n sự nhấp nh� của c�c ch�m c�y xanh đ� bị vũng trống b�o m�n hết. B�ng tối đến thật nhanh. Xe cộ như lũ h�nh nh�n bằng giấy đ�ng xong vai, l�i lũi lui v�o sau tấm ph�ng đ�m. Ch�ng n� đ� hết thực trong c�i n�y v� nhận vai thực trong một bối cảnh kh�c. Vũ trụ như một quả đồ chơi khổng lồ đang được gh�p dần từng kh�a một. Qu� tr�nh h�nh th�nh trong c�m lặng v� theo nhịp điệu của từng xen thở của hai người. H�ng cảm tưởng chỉ l�c n�y l� ch�ng mới nhận được ch�n tướng của cuộc sống. Cuộc sống cọ quậy như con s�u trong k�n thủy tinh. V� được ph�ng điện bằng hơi thở của người đ�n b� đứng im l�m sau ch�ng. Từ b�, tia n�ng xuy�n qua sống lưng ch�ng, vươn l�n c�c mạch m�u. Từng l� da thịt của ch�ng như đang bị lật lộn, dựng đứng. V� cuối c�ng th� con tim trong lồng ngực ch�ng bắt đầu phi�n co thắt đầu ti�n.

������ Cả hai, người đ�n b� v� ch�ng, tự động gia nhập m�n kịch lặng lẽ tr�n s�n khấu. Tất cả, người v� vật tuần tự tan v�o tấm ph�ng. Kh�ng gian v� cảnh tr� như một hợp chất nh�o trộn m� ch�ng l� chiếc khay đựng. Mỗi đợt nh�o trộn g�y độ rung nhẹ dưới hai vai tăng cường phần tri gi�c nơi ch�ng. H�ng biết ch�ng đang tự � tước bỏ th�i suy luận nặng nề để cảm nghiệm sự c� của người m� suốt mấy ng�y qua l�ng l�ng như kh�i hương. Ch�ng sung sướng trong bản năng như con th� gặp mồi; v� con người � thức của ch�ng nghe nhẹ nh�m với � nghĩ: b� ta đ� chết. Chết theo sự tuyệt tăm của người cũ. Chết bằng th�i độ khoanh tay đứng nh�n c� phần đồng t�nh của ch�ng. Chỉ trong c�i chết, ch�ng mới lục t�m được c�c h�nh ảnh quen th�n vỗ về an ủi.

������ Chết?: dạ vũ giả trang đặc biệt với duy nhất một chiếc mặt nạ, v� n� được điểm t� hết sức c�ng phu, hoa mỹ. C�i chết nấp dưới tấm lụa rất tha thướt, v� đ�i khi, sặc sỡ. Dưới tấm lụa đ� l� c�i mọi người đều biết, nhưng kh�ng ai d�m đặt t�n l� sự ngừng đọng. Vốn phỉnh gạt, nhưng nhờ tấm lụa, người ta kh�ng buộc phải nh�n, phải chạm mắt với niềm đau đớn ngất ngư; c�n c� thể cười cợt m� kh�ng sợ bị g�n cho c�i lỗi l� bất k�nh. � tưởng b� ta kh�ng c�n nữa hầu như mang cho ch�ng ch�t an ủi l� khỏi phải khắc khoải tr�ng chờ c�i v� vọng. Nếu chết m� vẫn được nguy�n l�nh - thậm ch�, tinh kh�i - trong mắt người kh�c th� c�i chết kh�ng c�n l� nỗi �m ảnh nh�n sinh. Ch�ng mừng v� đ� tr�nh tho�t được nỗi đau khổ cắn dứt đến kh�ng thể chịu đựng khi nh�n b� được thoa son đ�nh phấn người sực sịa xạ hương nằm m� liệm trong cỗ �o quan chung quanh l�t nhiễu hồng. C� c�i g� phi thực đến bất nhẫn! Con người mong cầu sự y�n nghỉ. Nhưng phải l� sự y�n nghỉ dứt kho�t khi t�m tr� đ� ph�c trước cho n� một họa đồ với m�u sắc của sự thả lỏng vốn l� kết quả cuối c�ng của bao nhi�u vươn l�n c� thể đ� được ho�n tất hay vẫn c�n dang dở. N� l� sự y�n nghỉ m� trước khi n� xảy ra, dầu nhiều dầu �t, ch�nh họ đ� chuẩn bị, hay từng nghĩ đến. Người đ�n b� n�y, từ h�nh trang của b� đ� nghe được tiếng đ�a nghịch lao xao vui tai n�o của c�c vật dụng cần k�p kia chưa?

������ B� ta đ� chết. C�i chết của b� đ�ng đinh trong t�m n�o ch�ng nhọn hoắt hơn cả � tưởng về n� khi ch�ng ph�n v�n m�i suốt gần hai mươi năm về sự bặt tin của người t�nh. Nước vẫn chiếm tỉ lệ tuyệt đối diện t�ch h�nh tinh. Biển cả vẫn l� kho chứa đựng nhiều hơn hết những c�u hỏi kh�ng được giải đ�p. C�i chết c� thể kh�ng b�o trước với b� sự t�m đến của n�. C�i chết ho�n to�n xa lạ với b�. N� kh�ng đả động, v� kh�ng t�c động g� đến b�. B� ta vẫn hớn hở v� tư. B� vẫn ngỡ m�nh đang sống. Trong hạnh ph�c, hiển nhi�n rồi. Nhưng, bởi ch�ng kh�ng quen thuộc với n�, l� kẻ đứng ngo�i, n�n c�i chết đ� th� th�o với ch�ng như vậy. C�i chết đầy l�ng trắc ẩn! Do đ�, c�i � vị chết kia l� của ch�ng. C� thể v� thế m�, hoặc l� ch�ng tự thương hại cho ch�nh mối lo lắng ri�ng tư của m�nh, hoặc l� v� muốn đảo nghịch lại t�nh huống, ch�ng đ� thấy b� ta đẹp dội l�n. M�u đen của đ�m v� của những vật trang sức tr�n b� như đang h�t v�o trong ch�ng từng chấm dạ quang. C�ng l�c, ch�ng cố vận dụng thứ khả năng vốn c� thể chỉ l� một trạng th�i tự kỷ �m thị, k�o d�i ph�t rong chơi c�ng b�. Ch�ng bay trước. V�, H�ng biết, s�t cận ch�ng, b� ta chưa dứt nụ cười k�n đ�o. Bốn b�n đường bay, lẽ ra l� c�i g� đ� l� m�y hay sao, th� lại l� cụm kh�i dưới th�n b� cho�ng rộng l�n. Lớp vải lụa x�a rộng như lớp lớp b�n tay che chở. Ch�ng được độn cao, được thở hương thơm, an b�nh kho�i tr� như đứa b� đang ngồi trong phi thuyền nh�n xuống dương gian.

������ Đến phi�n ch�ng mỉm cười: người ta kh�ng thể ng� hay nghi�ng khi đang bay, trong giấc ngủ. B� ta thừa năng lực, tr�n mọi thứ, trừ việc: biết l� người đồng h�nh với b� đang h� hửng với trạng th�i rất tỉnh trong việc biết được m�nh đang mơ.

������ (c�n tiếp)

      

Nguyễn-h�a-Trước
2004

http://www.gio-o.com/NguyenHoaTruocBongBongNuoc2.htm

 

 � gio-o.com 2013