NGUYỄN-H̉A-TRƯỚC

 

vẽ màu lên đêm

 

(truyện vừa 4 kỳ)

 

kỳ 2

 

       kỳ 1

      Chàng ta không là người cất giữ. Nhưng chàng ta lại nhắc nhở đến chàng, đến dĩ văng. Phải đến đó kịp lúc, giáp mặt, trao đổi cùng chàng ta dăm ba câu, tệ lắm là phải nháng lên, như một tia chớp vào mắt của chàng ta (hôm nào kia, xẹt ngang, chàng đang quét dọn. Tóc tai rù rũ, bạc nhiều nơi đỉnh; sợi dài đan tua như các cọng chổi lúa!). Trời sẽ mưa. Tôi sẽ gặp mưa trên đường. Phải thật tự nhiên. Nếu cần th́ phải làm mưa ngay từ lúc này. Trang phục (lẩm bẩm : cứ tự làm lành với đêm thôi): cái mà chàng thuở xưa xuưt xoa trân quư. Màu tang tóc, nhưng lại là màu b́nh thường nhất.

       Đây là cửa ngơ đưa ta đến với chàng.}

*

Không theo trường lớp nào về họa, không hiểu ǵ về nó trừ một số giờ đại khái những năm trung học. Tuy rất bị kích thích và hứng khởi trước những màu sắc vô tri, được phù phép từ những lát cọ thần kỳ vưỡn vai hóa thành một siêu-thực-thể, Hàng vẫn không t́m thêm được dịp nào để gần gụi nó. Cuộc sống bắn lóa những tia xạ kỳ quái, hất con người về phía mà hắn không chọn. Với chàng, thương tích do va dập trước các bức tường nhân sinh đă khá đủ sức mài bén các giác quan. Cuộc sống vẫn kéo dài t́nh trạng thử thách, thể nghiệm trên chàng khiến chàng chán chê đủ, nhưng cũng b́nh tĩnh đủ để phán quyết rằng nó sẽ không dễ ǵ d́m chết chàng, rằng nó vẫn đang ngấm ngầm ve vuốt sự tồn tại của chàng để có cái mà giỡn chơi với. Nó vẫn cần đến chàng như một tiền đề minh thị cho tính thống trị vĩnh hữu của nó. Chàng t́m cách về gần sở thích ngày xưa. Gần, trong vị thế mon men, của người nh́n ngắm.

       Hàng quét pḥng tranh xen kẽ với những việc làm khác. Quét? Đó là thực chất của nhiệm vụ: nhiệm vụ không mang đến mấy lợi tức, nhưng vẫn nuôi sống hơn ‘một nửa’ con người chàng: cứ cho đây là thứ công tác ‘vị nghệ thuật’ để phân biệt với những thứ c̣n lại, ‘vị nhân sinh.’

       Hàng là ứng viên duy nhất; và là nhân viên duy nhất chịu thù lao bất cứ dưới h́nh thức: tiền, lương thực, hoặc, tranh (nếu đôi khi chủ nhân không bán được tác phẩm, và không c̣n ǵ để trả công). Hàng nhận trông nom v́ thích những tảng màu rút từ đêm của chúng. Chàng gọi màu đen là màu đêm (chàng hay lẫn lộn v́ sự đồng âm, ‘đen-đêm:’ cứ trói chung cho dễ nhớ). Cho đến lúc này là như vậy. Cuộc đời chàng, tương phản với sở thích: chàng tự trát lên nó màu đen. Nghĩa là: không - và không cần - hy vọng. Một lần cho mọi lần. Không nhọc ḷng nghĩ đến việc trang điểm cho nó, nếu vô t́nh lượn theo khúc quanh nào đó có quá đà, chàng được nẩy tọt lên mây. Khởi đầu, và suôn suốt chiều dài của kiếp nhân sinh, chàng chỉ nh́n thấy màu đen. Bi quan, theo thời gian, đă nhạt lắm rồi ư vị. Nó đă mất hết chất gây mê, nhưng bù lại, đă biến thành gần như kẻ đồng hành với chàng. Dần dà th́ danh từ ấy (nếu nó có cảm tính, chắc) cũng sẽ dửng dưng khi được lưu trữ - dửng dưng như chính người xếp nó vào kho, chấp nhận nó như một thuộc từ của sinh phần của ḿnh.

       Cứ vài ṿng triển lăm, Hàng được dăm sáu bức. Chỉ giữ lại một hai cho căn pḥng đỡ quạnh, tuy không đỡ lạnh [chàng cần ǵ, v́ đă quá quen với thời tiết giá băng của chục năm sống nơi các vùng đông bắc]. Số c̣n lại, chàng mang trả: âm thầm đóng đinh treo nơi khuất nhất trong pḥng trưng bày. Và một hai trong chúng rồi cũng được người mua. Chàng họa sĩ, phần đăng trí, phần quá bận bịu với việc sáng tạo, việc điều hành, không nhận ra rằng chúng là những ‘con tin’ đă chịu thân phận ‘cầm cố cho sự trắng nợ của chủ,’ dùng tiền bán mà trả công cho chàng. Hàng vui hơn, và nghĩ ḿnh đă rất đúng khi t́m về với màu sắc.

       Tin trên báo cần người quản lư một pḥng tranh. Chủ nhân: người bạn cũ, rất cũ. Hàng bỏ thành phố đă sống những năm sau khi rời quê hương, đến thành phố mới. Từ cực bắc chạy xuống cực nam. Chiếc cọ vạch đường vôi thẳng tắp trên bản đồ cuộc sống.

       Pḥng tranh là dịp hội tụ của hai xu hướng, hai chủ thuyết khác nhau, với hai đại diện: một c̣n tại thế, và một đă là, như bút hiệu thứ hai, ‘xem-như-thiên-cổ-nhân.’ Địa giới trưng bày các tác phẩm được xác định bằng chiếc bàn nhỏ chữ nhật nơi đó chàng họa sĩ (bạn) ‘của hiện tại’ đứng phát chương tŕnh cho khách của ḿnh và của ‘người quá khứ.’ Thỉnh thoảng, khi trên tay đă trống, chàng khẽ nghiêng vai nhón từ trong hai chiếc giỏ hoa đặt trên đưa cho họ một mảnh giấy in đơn giản bằng mực đen gồm hai mặt, mỗi mặt giới thiệu mỗi tác giả và các tác phẩm. 

       “Màu sắc, đường nét, phong thái sáng tạo...: hai đối cực;” “Đi từ hành lang bên này sang hành lang bên kia là đi từ thế giới này sang thế giới khác, là ‘đang ṃ mẫm dưới hầm chui lên được đường cái.’” Hai câu phát biểu in nghiêng, bằng mực đỏ, cảm nghĩ của hai vị khách thưởng ngoạn, một nam, một nữ, hầu như được mọi người xem là bản đúc kết chính xác nhất về bản chất của cuộc trưng bày.

       Cuối ngày, những thứ thừa thăi bị gom dồn theo từng đợt lát chổi lúa, được đổ cẩn thận vào các bao nylon, túm đầu, mang ra thùng chứa bên hông nhà. Tên gọi chung cho bọn chúng là rác. Nhưng, nơi này, nó không phải là thứ rác b́nh thường. Nó được xếp loại cao hơn. Nó cũng mang hơi dáng ‘trí tuệ,’ hào hoa như căn pḥng và các vật chất chứa trong. Hầu hết trong nó là các bao nhôm cán mỏng của các thỏi kẹo ngậm cho thơm miệng; ít hơn chút, các mẩu tissue nhiều màu lau tay hay thấm môi; và khá hiếm hoi, thủ bút hẹn ḥ của những trang giấy (phái nữ th́ ngoài chữ, có hương), nguyên vẹn, hoặc cắt đoạn, thơ t́nh không khó lắm để hoàn thành. Các thứ lỉnh kỉnh khác c̣n lại không đáng kể.

       Nó bị đá vào một góc cạn, vướng dưới chân ghế. Bàn chân nào động xô nó ắt cũng khá nhân nhượng. Nó c̣n lộ mặt, tuy xa tâm điểm của pḥng. Nó lạc loài, nhưng điềm tĩnh trong tính phận lạc loài tự tạo. Giờ thu gom, nó náo nức tự lộ h́nh.

       Bàn tay giấy học tṛ kẻ ô to, xếp tư, rất b́nh thường, không ngày tháng, không tên người gửi, người nhận khiến Hàng vừa thích thú, vừa phân vân. Căn cứ trên nét ẻo lả của ng̣i bút, tác giả phải là đàn bà. Các chữ viết vội, 11 gịng; mỗi gịng có số chữ không đều nhau: nhiều nhất là 9, và ít nhất là 1. Tựa như một tṛ chụp ném ngôn ngữ, rất ngẫu nhiên:

Đống mạ thẫm lô-nhô.

Tách rời.

Đỏ tươi

Vàng hượm

Hợp tấu: đen.

Tựu trung vẫn nằm trong tử-cung của mẹ.

Họa.

Hội.

Hoa-đăng.

Ta.

Đêm không c̣n độc-quyền màu.

       Đây có thể ngắt từ một toàn khúc. Có thể là đoản khúc, nhưng đă đủ mặt mũi thịt da. Đă h́nh thành được một thế giới, và t́m được một chỗ đặt lưng trong thế giới đó.

       Hàng có làm thơ. Đă va đầu vỡ trán v́ nhiều thể thức tân cổ khác nhau của chính ḿnh và của người khác. Đă tự ngụy trang và tự phơi trần, mà trường phái nào cũng mới chỉ là bước dợm. Đă khó ngủ v́ trăm thứ xẻ thân (trong đời sống) để khi bước vào mơ th́ chỉ có một là đủ tư cách. Biến diện hằng ngày. Xa lạ với chính ḿnh và với thế nhân. Đă leo tận mũi, và xuống tít đáy của cái gọi là tự-quên, thoát xác. Roi vọt làm da chai sượng, nhưng đồng thời cũng kích động các miền tri giác mới. Thế mà vẫn chưa hề bị tiêm vào cảm tính và xúc động nào bàng hoàng ngất điếng như mấy mươi chữ bí hiểm trên tấm giấy con con bị lùa theo tóc chổi bay đến góc pḥng. [Hàng mỉm cười, h́nh như nó tự ư lăn riêng ra để được là một biệt lập và được nhặt lên.]

       Phải nói, đó là một bài thơ. Nó hội đủ đặc chất của một bài thơ: mở, đón vào, rồi khép lại; và mở ra, ở đó. Người đọc phải vẫy vùng tự t́m lấy lối thoát và đôi chân phải luôn trong t́nh trạng phóng chạy ngay cả khi (ngỡ) đă an vị. Đọc thơ. [Là trong tâm trạng sẵn sàng vượt ngục. Là lăm le chui đầu vào mạng lưới dân báo tủa tua như trăm chùm gươm nứa nhưng lại hiểm âm như ma xó.] Với Hàng, không cuộc phiêu lưu nào mang trọn vẹn ư nghĩa của ngôn từ hơn là hoạt động này. Chàng suy diễn, có thể các chữ viết kia là cảm tưởng ghi nhanh bởi một khách thưởng lăm nào đó. Bà ta (cứ cho thế) bị tác động của màu sắc trước mặt. Màu sắc phải dữ dội khoái cảm nghiền nghiến lắm mới làm phún lên được ṿi hỏa ngôn như vậy. ‘Tử cung!’ Không danh từ nào tuyệt hơn nó! Hẹp, ngắn, mà khiến mọi người loay hoay nhấp nhử.

       Hàng bị hút vào trong cái cửa mở, chỉ v́ bài thơ thả mù từ những mảng bụi màu vô cớ. Cái ǵ liên hệ tới tử cung? Dụng ngữ mở ra một nơi t́m về (chắc chắn hơn vẫn là ṿng tay của mẹ, của người t́nh) mà ai cũng có lần phải cách biệt. Là chốn Thiên Thai của trần nhân Lưu Nguyễn. Từ lúc đó, Hàng ngắm tranh bằng sự dẫn dắt của cảm thức mông lung kia. Chàng biết, ḿnh không đi lạc. Chàng chỉ đang di dịch; và chắc chắn sẽ gặp được bảng dẫn lối. Hiện thời cứ bước. Ngơ về (ngơ ra) sẽ mở dưới chân. Hàng lẩm nhẩm theo ma đồ trận của những nhát chổi.

       Đường chổi cuối cùng. Lối này ngắn, thoáng, đá lót c̣n mới, dễ quét. Nó đă đủ sạch để uống trọn ánh đèn. Chàng có thể ngồi nghỉ dăm phút; xong, đóng cửa.

       Trước mặt chàng, trên tường, một màu trắng nản của sơn cũ.

*

       Pḥng tranh vào những ngày nghỉ, hoặc cuối tuần – dầu biến cố chẳng lấy chi đánh động lắm, vẫn – được hưởng tí quả nhàn rỗi bố thí từ con người. Số khách vào ra tăng thêm. Và số lượng ‘rác’ cũng leo thang. Các thứ đó tăng, không đếm xỉa ǵ đến việc tiền công của chàng vẫn giẫm chân tại mức cũ. Hàng không kèo nài. Thà thiệt chút ít c̣n hơn phải tự hành hạ v́ những cái găi đầu nhép miệng nhắc nhở, nhất là khi chủ nhân lại là người bạn cùng lớp từ những năm trung học. Đời đưa hai người về hai ngả khác nhau. Hàng chưa bao giờ dám tự khẳng định là đă chọn đúng đường. Sở thích, và sinh tồn. Cặp đối lập mà may mắn thay cho những ai làm lành, dung dưỡng được cả. Chàng đứng trên phần đất thứ hai, song vẫn nghèn nghẹn, nao nao nh́n sang đối phận. Bên đó là người bạn chí thiết. Qua mịt mù khói, Hàng vẫn nhận và nối được từ nhánh bên kia những chấm lẻ kết thành dung mạo bạn. Một cá thể đích thực, sống hỉ hả cho đam mê. Một tâm hồn cao ngạo, cười cợt vô ưu trước vật chất. Bám đuổi mục tiêu. Thứ nghề mà đồng tiền vắt ra từ vải gỗ sơn, trong thời thế này, có thể nuôi sống người chọn nó là chuyện đáng ngạc nhiên. Sẽ là hân hoan, và hơn thế nữa, phép mầu, khi nó cưu mang thêm được người thứ hai. Đôi khi, Hàng lo lắng cho chính thu nhập của ‘chủ’ hơn của chính ḿnh. Và chàng c̣n thầm tri ơn bạn, bởi nhờ bạn mà chàng được uống, được nếm vị - vừa đắng vừa ngọt – của thứ sâm-nghệ-thuật quư hóa đó. Chàng tự nhủ, cứ quan niệm tất cả như một tiền đề dễ chịu ắt sẽ nhận được kết luận thơm ngon.

       Nhất là khi vừa nhặt được cọng ‘rác.’

       “Không phải thứ ‘rác’ nào cũng đáng vất bỏ!” Hàng chép miệng.

*

       Những thứ ấy chỉ là của ngày hôm qua. Vâng. Trọn chúng: từng đợt khách văn tranh; ngấn rác trong thùng nhựa có quai xách; nhiệt độ đột ngột xuống [v́ cơn băo ngoài vịnh biển, sát thành phố]; và từng điệp khúc tắc lưỡi của chiếc đồng hồ điện... Người khách cuối cùng, màu vải, màu da gáy. Và bức tranh khổ nhỏ nhất, đen đúa nhất. Không ǵ thay đổi. Quyển lịch bóc sau lưng, chàng không ngó, nhưng con số ngày ắt cũng là con số hôm qua.

       Sau suốt buổi làm việc cật lực, thị giác đă đánh đồng màu đen của người sống lên màu của người vẽ. Hàng mỉm cười, hoa tiếp những lát chổi mịn. Tim chàng reo: bà ta đă đến!

       “Này, ông... ông...”

       Tiếng gọi mơ hồ quá. (Có lẽ nó phải được nói hơn một lần, hoặc được tiếp thêm hơi từ nỗi mong nhớ mới đến đôi tai ḿnh.) Chàng quay lại.

       “Vâng. Bà gọi tôi?”

       Bà ta mỉm cười. Chàng hiểu, và đỏ mặt. Người đàn bà thật mỏng mảnh. Như vệt trăng sót của trời. Nét cười có thể vừa được sự sượng sùng của chàng hắt bóng lên.

       “Hôm qua...” Bà ngừng. Có vẻ khó thở.

       “Hôm qua; và hôm nào nữa kia.” Hàng hăm hở.

       “Không...” (suy nghĩ) “Tôi chỉ muốn nói về cái hôm qua.” (cố gắng) “Hôm qua, tôi có đến; khi về có làm rơi...”

       “Vâng, tôi có...” Hàng reo lên.

       “Sao? Ông có?” Bà nắm ngay chiếc chiếc đuôi tiếng mà chàng chưa kịp kéo hết độ dài.

       Hàng cười to. Người đàn bà chạy sầm đến. Chiếc ô (chàng không hề thấy) từ trong tay đâm vót lên như luồng khí đặc. Như thanh kem lạnh dụ cơn khát học tṛ nghèo. Khoảng cách giữa hai người đo được bằng mấy xoăi tay. Nhưng bà ta không chạy. Bà ta bay theo chổi phất thổi từ chiếc ô. Lúc bà ta khúc khích cười và mùi thơm của long năo để lâu trong tủ đá tở băng chỉ trước mũi Hàng th́ chàng mới biết chàng vừa đặt bà ta xuống. Hai ḷng tay râm ran tinh tích tựa như chúng vừa được rút lên từ mô tuyết xốp.

*

       Tiếp xúc da thịt đàn bà, Hàng mới biết ḿnh nổi trên thân thể mà vẫn rất ch́m trong đón nhận. Sự ham hố đă đánh tan cảm tưởng kỳ lạ không nên có khi chạm vào lông tóc người khác phái. Mười năm hơn. Hàng chỉ biết đàn bà qua môi giới của các giấc mơ, qua len lén nḥm lên mấy trang ảnh màu nơi các kệ báo kê lấn cả lối đi của khách bộ hành kế trạm xe buưt đầu phố. 10 năm, sau khi được phóng thích khỏi các lán tre nứa giữa rừng thượng và trung du miền Bắc. Các cuộc giao hợp bên ngoài hàng rào kẽm gai, được sự bồi trợ của cuộc sống hàng ngày, tuy khiêm nhường, nhưng vẫn có chất thịt chất đường (hai loại mơ ước của tù nhân), lạ lùng sao, kém hẳn phẩm chất! Vơng trời cao, nệm giường rộng, và chăn ấm: tất cả không thêm được chút gam khoái lạc nào. Thèm muốn và các giấc mơ không thực thi trọn vẹn chức năng của chúng. H́nh như vẫn khiếm khuyết chút ǵ. T́nh yêu? Có thể. Chàng đă mất nó, đă bị cướp đoạt, trong khi hy vọng nhất là sẽ cụ thể nó bằng một lễ cưới. Người yêu hốt hoảng bỏ đi. Đến bờ kia rồi, có thể cô ta sẽ không bao giờ nghĩ đă làm một cuộc vượt thoát. Tất cả đều xảy ra như trong vô thức, nơi một vùng nào đó mà ngờ vực, hoặc kinh hoàng, hoặc bắt buộc, ngự trị.

       Nhưng bù lại [điều mà chàng không cần đến], sau cuộc mộng t́nh, chàng ít uể oải rũ rời.

       Không thể tự bào ṃn bằng các cuộc cọ xát , Hàng tiết dục hơn. Đây cũng là chọn lựa khi không sẵn trong tầm tay cái thứ hai. Cố tránh đọc các truyện, hoặc xem các phim kích dâm. Bóng dáng và thân xác người khác phái bị chặn đứng một cách ấm ức ngoài bức tường ‘tự kiểm duyệt.’ Thể dục tăng cường. Ngủ sớm, thức sớm. Cặm cụi ra chợ chiều rước về một số chậu hoa cảnh bán rẻ; ngày hai buổi vắt ṿi tưới. Vừa lao động tay chân, vừa giải khuây mắt và hồn. Hoa cỏ là của trời. Kính ngưỡng là cho người. Trước đây, không có chúng, chàng biết ḿnh thiếu. Cái thiếu được đổ đầy bằng những cuộc dạo chơi trong công viên hay leo núi (những ngọn đồi: thành phố không là quê hương này chỉ có đồi; thương nhớ làng xưa, kéo chúng xuống cho vừa tầm sức khỏe, chàng gọi chúng là núi) mỗi tuần một hoặc hai lần.

       Bây giờ th́ chàng đă ‘tri túc.’ Sức khỏe có khá hơn không: cứ leo lên cân. Mũi kim có lẽ chỉ nhinh nhích hơn lần trước tí ti: phù hoa quá: mỗi lần lắc lư, nó cũng nhún nhẩy theo. Trọng lượng leo, hay chí ít th́ cũng bám chặt vào nấc cũ. Không lùi là tốt. Cứ ǵ sức khỏe, các thứ khác, nếu duy tŕ ở mức cũ đă là điều đáng hoan nghênh.

       Một cuộc thăng hoa, thoạt đầu, không do chủ ư.

       Trong túi Hàng, vuông giấy đă được chàng vo lại y như lúc nhặt được.

*

       Bà duỗi ngón tay, và Hàng bước sau. Từ nơi hai người đang đứng, bà chũi ngón lần nữa, và chàng nh́n theo: 1 v́ sao lấp lánh như vừa được bắn đi từ chóp móng màu tím đen. Nó bay một đoạn vừa phải, và đóng mộc vào bức tường phù phiếm nào bên kia. Bà cụp ngón thành h́nh vuốt chim, và, búng. Chiếc cầu trắng như sương vắt vừa đủ cong trên mặt nhựa dầy tịnh như lóng thạch đen. Chàng hiểu, tuy ngạc nhiên; và bước lên. Bà ta cười khẽ sau lưng.

       Mặt trời đang xuống dưới vạch ngang. Lô nhô tụi đầu tṛn bè như dây cung. H́nh như chúng là những ngọn đồi mà v́ nh́n tự độ quá cao nên sự nhấp nhô của các chơm cây xanh đă bị vũng trống bào ṃn hết. Bóng tối đến thật nhanh. Xe cộ như lũ h́nh nhân bằng giấy đóng xong vai, lùi lũi lui vào sau tấm phông đêm. Chúng nó đă hết thực trong cơi này và nhận vai thực trong một bối cảnh khác. Vũ trụ như một quả đồ chơi khổng lồ đang được ghép dần từng khía một. Quá tŕnh h́nh thành trong câm lặng và theo nhịp điệu của từng xen thở của hai người. Hàng cảm tưởng chỉ lúc này là chàng mới nhận được chân tướng của cuộc sống. Cuộc sống cọ quậy như con sâu trong kén thủy tinh. Và được phóng điện bằng hơi thở của người đàn bà đứng im ĺm sau chàng. Từ bà, tia nóng xuyên qua sống lưng chàng, vươn lên các mạch máu. Từng lô da thịt của chàng như đang bị lật lộn, dựng đứng. Và cuối cùng th́ con tim trong lồng ngực chàng bắt đầu phiên co thắt đầu tiên.

       Cả hai, người đàn bà và chàng, tự động gia nhập màn kịch lặng lẽ trên sân khấu. Tất cả, người và vật tuần tự tan vào tấm phông. Không gian và cảnh trí như một hợp chất nhào trộn mà chàng là chiếc khay đựng. Mỗi đợt nhào trộn gây độ rung nhẹ dưới hai vai tăng cường phần tri giác nơi chàng. Hàng biết chàng đang tự ư tước bỏ thói suy luận nặng nề để cảm nghiệm sự có của người mà suốt mấy ngày qua lâng lăng như khói hương. Chàng sung sướng trong bản năng như con thú gặp mồi; và con người ư thức của chàng nghe nhẹ nhơm với ư nghĩ: bà ta đă chết. Chết theo sự tuyệt tăm của người cũ. Chết bằng thái độ khoanh tay đứng nh́n có phần đồng t́nh của chàng. Chỉ trong cơi chết, chàng mới lục t́m được các h́nh ảnh quen thân vỗ về an ủi.

       Chết?: dạ vũ giả trang đặc biệt với duy nhất một chiếc mặt nạ, và nó được điểm tô hết sức công phu, hoa mỹ. Cái chết nấp dưới tấm lụa rất tha thướt, và đôi khi, sặc sỡ. Dưới tấm lụa đó là cái mọi người đều biết, nhưng không ai dám đặt tên là sự ngừng đọng. Vốn phỉnh gạt, nhưng nhờ tấm lụa, người ta không buộc phải nh́n, phải chạm mắt với niềm đau đớn ngất ngư; c̣n có thể cười cợt mà không sợ bị gán cho cái lỗi là bất kính. Ư tưởng bà ta không c̣n nữa hầu như mang cho chàng chút an ủi là khỏi phải khắc khoải trông chờ cái vô vọng. Nếu chết mà vẫn được nguyên lành - thậm chí, tinh khôi - trong mắt người khác th́ cái chết không c̣n là nỗi ám ảnh nhân sinh. Chàng mừng v́ đă tránh thoát được nỗi đau khổ cắn dứt đến không thể chịu đựng khi nh́n bà được thoa son đánh phấn người sực sịa xạ hương nằm mê liệm trong cỗ áo quan chung quanh lót nhiễu hồng. Có cái ǵ phi thực đến bất nhẫn! Con người mong cầu sự yên nghỉ. Nhưng phải là sự yên nghỉ dứt khoát khi tâm trí đă phác trước cho nó một họa đồ với màu sắc của sự thả lỏng vốn là kết quả cuối cùng của bao nhiêu vươn lên có thể đă được hoàn tất hay vẫn c̣n dang dở. Nó là sự yên nghỉ mà trước khi nó xảy ra, dầu nhiều dầu ít, chính họ đă chuẩn bị, hay từng nghĩ đến. Người đàn bà này, từ hành trang của bà đă nghe được tiếng đùa nghịch lao xao vui tai nào của các vật dụng cần kíp kia chưa?

       Bà ta đă chết. Cái chết của bà đóng đinh trong tâm năo chàng nhọn hoắt hơn cả ư tưởng về nó khi chàng phân vân măi suốt gần hai mươi năm về sự bặt tin của người t́nh. Nước vẫn chiếm tỉ lệ tuyệt đối diện tích hành tinh. Biển cả vẫn là kho chứa đựng nhiều hơn hết những câu hỏi không được giải đáp. Cái chết có thể không báo trước với bà sự t́m đến của nó. Cái chết hoàn toàn xa lạ với bà. Nó không đả động, và không tác động ǵ đến bà. Bà ta vẫn hớn hở vô tư. Bà vẫn ngỡ ḿnh đang sống. Trong hạnh phúc, hiển nhiên rồi. Nhưng, bởi chàng không quen thuộc với nó, là kẻ đứng ngoài, nên cái chết đă th́ thào với chàng như vậy. Cái chết đầy ḷng trắc ẩn! Do đó, cái ư vị chết kia là của chàng. Có thể v́ thế mà, hoặc là chàng tự thương hại cho chính mối lo lắng riêng tư của ḿnh, hoặc là v́ muốn đảo nghịch lại t́nh huống, chàng đă thấy bà ta đẹp dội lên. Màu đen của đêm và của những vật trang sức trên bà như đang hút vào trong chúng từng chấm dạ quang. Cùng lúc, chàng cố vận dụng thứ khả năng vốn có thể chỉ là một trạng thái tự kỷ ám thị, kéo dài phút rong chơi cùng bà. Chàng bay trước. Và, Hàng biết, sát cận chàng, bà ta chưa dứt nụ cười kín đáo. Bốn bên đường bay, lẽ ra là cái ǵ đó là mây hay sao, th́ lại là cụm khói dưới thân bà choàng rộng lên. Lớp vải lụa x̣a rộng như lớp lớp bàn tay che chở. Chàng được độn cao, được thở hương thơm, an b́nh khoái trá như đứa bé đang ngồi trong phi thuyền nh́n xuống dương gian.

       Đến phiên chàng mỉm cười: người ta không thể ngă hay nghiêng khi đang bay, trong giấc ngủ. Bà ta thừa năng lực, trên mọi thứ, trừ việc: biết là người đồng hành với bà đang hí hửng với trạng thái rất tỉnh trong việc biết được ḿnh đang mơ.

       (c̣n tiếp)

      

Nguyễn-ḥa-Trước
2004

http://www.gio-o.com/NguyenHoaTruocBongBongNuoc2.htm

 

 © gio-o.com 2013