NAT @ gio-o.com

 

 

Nguyễn-ḥa-Trước

 

thở bụi mà đi

 

 

kỳ 3 (cuối)

 

kỳ 1  kỳ 2

 

 

truyện vừa

 

 

          Phiến hối hả bấm nút đóng. Anh phải nắm chặt đà ngang, tựa lưng vào thành sắt để thở. Mưa không được. Trời oi quá. Giờ hành chánh, ngày thường. Cư xá vắng ngắt. Không ai khác, ngoài anh, trong thang máy. Anh lẩm nhẩm đếm. Như tṛ chơi, cho đỡ nóng ruột. Bao lần rồi, không thể sai: tới số 64, 65 là Phiến biết đă đến tầng chị thuê.

          Con hành lang cắn củn ực hự lên v́ nắng. Nắng đánh thẳng vào mặt. Vỡ rụng những trái nho trắng.     

          Tầng này không đánh số. Nó đeo chữ ‘A+’ mà không ai hiểu nghĩa là ǵ. Chỉ suy đoán là ‘Addition’, tức là mớ xây dựng được thêm vào ngoài phác thảo ban đầu. Nghe ra cũng hợp lư. Bởi không ai nghĩ, trên chơ vơ chóp cao ốc này vẫn có cảnh con người tranh giành khí sống (và lại thắng!) với không gian. Đúng là căn pḥng bổ túc, ‘ân huệ’, hiện ra cho ai đó trong lúc cực cùng tuyệt vọng. Vuông. Nhỏ, hẹp. Chỉ khá hơn chút cái khoảnh chứa dụng cụ là được quét vôi thẳng thớm và trổ thêm cửa sổ. Giá thuê chỉ bằng 2/3 so với các pḥng khác.

          Chị đang làm đẹp. Vài lọn nhựa màu hồng hời hợt cheo leo trên vách tóc. Phiến rất ghét con gái tự chỉnh đốn bằng các ống dẻo. Và ghét hơn khi nh́n chị trong hoạt cảnh này. Trước Phiến, lờn lợn h́nh ảnh mấy cô gái khỏa thân nửa, mồm nhóc nhách nhai, và tóc th́ núng ních loại kẹp tương tự. Phiến không hiểu, tóc chị đă ngắn như mạ non mới nhú thế kia th́ các ống gai kia giúp ích được ǵ. Anh thấy chị... xấu đi.

          Chị vẫy tay chào, người như nẹp gỗ, nhờ Phiến nhặt mấy ống rơi dưới chân. Phiến không muốn nh́n thêm vào thảm tóc bị gậm nhá bừa băi kia. Ngồi trên hai gót, Phiến gom chúng vào tay, đưa lên. C̣n một, tít góc bàn trong. Đành phệt xuống.

          Bắp chân trái của chị chạy bên phải gờ má Phiến. Mặt vải sần, nhưng không thô, phủ khít đầu gối. Chiếc dép bị lùa vào góc bên này. Góc bên kia là cuộn tóc. Phiến thử luồn tay xuống chỗ trống giữa hai chân và lũng ghế: không đủ chiều dài. Đứng lên, định sang hướng bên kia. Đầu va vào mặt bàn dưới. Sức dội đẩy bật anh xéo vào trong. Để thăng bằng, Phiến víu lấy đ̣n chắn trước mắt. Mặt đ̣n êm, mềm, hút da tay như nhúm mousse ẩm. (Phiến nhớ báng vợt ping-pong của chị.)

          Lớp vải sần bị vuột ngược. Bày ra cái núp dưới, trớt như miếng rau câu. Phiến chụp cánh tay c̣n lại vào đó. Tiếng ‘ối’ bên trên không được Phiến nghe rơ bằng con tim đang phóng lao của ḿnh. Phiến mệt quá, cần tựa vào cái ǵ đó. Cái Phiến vừa vục mặt vào không xù x́ như vải, không vô tính như vải, mà nặng, ấm. Phiến có lầm? Sao lại vậy chứ?: nó biết di động ư?: mùi Chanel số 5 hôm nào Phiến ngửi từ ót chị trong thang máy!

          Chiếc thang không lên, không xuống, mà lượn nghiêng. Tóc Phiến bị xoắn hút vào rănh thụt. Nó nâu, chảy, bó bện. Nhai nhấm dị thường. Cắt ngót. Sướt sượt da.

 

          Chắc chắn bàn tay nào đang xộc nhầu tóc Phiến. Xoắn thừng. Móng mèo cắp xuống. Đau buốt óc. Mùi nước hoa không nồng như lúc năy: nó, như miệng ḷ sưởi, đang nhả hơi. Chiếc gối Phiến đang tựa đầu rung khẽ. Phối hợp với mấy ngón men giữa cằm Phiến, cả hai cùng kéo Phiến lên.      

          Chị nh́n Phiến, lắc đầu. Hai g̣ má dựng thẳng. Hai con ngươi sững đứng. Bức tường tuyết vô hồn bạt vía. Và từ trong, hai giọt nước văn vắt vo tṛn. Khi Phiến bắt đầu nghe được sóng từ từ một bên vai sát cạnh của chị là lúc hai hột ngọc kia thun lại thành h́nh trái lê, hơi thắt eo ở giữa: y khuôn phần cơ thể lưng chừng của đàn bà.

          “Không được đâu!”

          3 chữ mà thằng bạn nói với anh. Phiến rúng động:

          “Không… được…C..hị... Sao...? Hội…”

          “Cậu c̣n học mấy năm nữa?”, giọng kềm đanh lại.

          Yên lặng là cứu tinh. Phiến đang làm điều đó.

          “Mấy năm? Sao không trả lời? Nhớ này: càng lâu càng tốt. Chị không muốn...”

          Phiến càng mê muội. Người đàn bà này dư sức liệt hóa đầu óc và cảm giác của kẻ vô phúc bị dồn vào thế đối diện.

          Chị đẩy anh ra:

          “Tôi không muốn hết người này đến người khác bỏ tôi mà đi. Tôi không muốn sau này nhớ lại mới biết lần gặp trước là lần cuối. Cậu nghe không? Sao c̣n đứng đó? Hội nó nói, dạo gần đây cậu đến lớp thất thường lắm. Không được đâu. Tôi... cấm đấy! Ǵ th́ cũng phải học cho xong. Chớ ham viết lách nhiều. Sau hăy hay. Kiến thức trước đă!”

          Phiến biện giải, ít ra nó phần nào giúp Phiến trang trải phí tổn ăn, ở, học. Chị ngắt, “Không là lư do.” Mím khẽ môi, đến ghế, ngồi xuống lại. Một số lon tóc đă bung. Chị tháo, lấy lược chải, tiếp tục công việc như lúc Phiến vào. Phiến không nhận ra chút ướt nào trên g̣ má quay nghiêng về phía, và rất gần Phiến, kia...

          Chị, muôn thuở vẫn ngang ngạo như đôi g̣ má, sừng sững cao sơn, thách thức cả những tay leo núi chuyên nghiệp.

 

*

 

          Phải thật lâu sau, Phiến mới dám ghé chị. Phiến không hiểu chị định ám chỉ ǵ trong lần vừa qua. Nhưng Phiến biết chắc một điều: những hôm Phiến bỏ lớp đă bị Hội báo cáo với chị. Chẳng ai thích học tṛ trốn trường. Hẳn nhiên rồi. Và (anh rợn người lên khi nghĩ), cũng không kém hẳn nhiên là chị phải có ‘dụng ư’ ǵ chứ khi mà, đă quá bận bịu với cuộc sống, lại c̣n định săm soi đến việc làm của kẻ khác?

 

          Đến lượt thằng bạn siêng nhất lớp của Phiến biệt tăm. Nó vắng liền mấy ngày. Đây phải kể là chuyện lạ, khó hơn cả trúng số độc đắc. Tuy không cùng ngành chọn, nhưng, bởi hai trường gần kề, hai đứa vẫn ghé qua thăm nhau; và, với tin tức vẫn trao nhau hàng ngày - nhất là tin tức về chiến tranh - Phiến biết, nó chưa hề bỏ giờ lấy một lần. Trong bọn, Hội là đứa ư thức nhất về ranh giới khói sương giữa học đường và quân ngũ. Gần đây, dẫu say sưa trong t́nh yêu, với bản tính rất ‘khoa học’ như cái nhăn của phân khoa mà nó theo, ái t́nh và bổn phận, thứ nào cũng đáng trọng vọng như nhau. Cùng kỳ lư, nếu buộc phải chọn lựa, giảng đường vẫn là nơi nên văng lai hơn, với nó. Người yêu của nó mang mộng sư phạm. Hiền lành, kiên tŕ, yêu trẻ, rất cùng mẫu số với chất người, với đam mê. Nhưng, các đức hạnh này đôi khi bị đẩy quá đà, đến độ chúng biến thành đạo mạo, cứng nhắc, ‘bà-cụ-non’. Phiến không hợp với cô (có lần giữa cô và Phiến đă xảy ra trận đấu khẩu kịch liệt v́ một đề tài về cuộc sống của giới trẻ), nên không nghĩ là sẽ hỏi thăm tin Hội, qua cô.

 

          Phiến c̣n... sợ chị lắm. (Vài lần buộc phải ‘cúp cua’ để viết cho xong 1 bài báo. Nhuận bút phải san đều cho các nhu cầu thường nhật. Tính toán chi ly đến phát bệnh.) Nhưng, hơn nửa tháng qua, Phiến đă đến lớp thường xuyên. Chắc chị cũng được phúc tŕnh về việc này. Nó giúp Phiến an tâm một phần. Phần lớn hơn là Phiến không thể... nhịn được gặp chị.

 

*

 

          Chú bé mở cửa. Thấy Phiến, chú ôm chầm. Mắt chú đỏ hoe. Phiến bẹo má:

          “Mẹ mắng hả?”

          Chú chùi mặt vào vai Phiến:

          “Mẹ c̣n đánh cháu nữa kia.”

          “Ai bảo cháu không ngoan?”

          Nó căi:

          “Ai bảo cậu là cháu không ngoan? Chỉ tại cháu đ̣i...”

          “Th́ đấy. Ai bảo cháu đ̣i mua đồ chơi hoài? Cháu đâu c̣n bé. Chẳng lẽ cháu không muốn lớn lên?”

          “Làm ǵ có. Cháu chỉ xin mẹ bộ đồ...”

          Phiến nh́n nó, yên lặng, khuyến khích.

          “Ngang qua tiệm bán đồ lính, cháu xin mẹ mua cho một bộ giống như bộ bố mặc ấy, mẹ...”

          Mắt nó long lanh. Nhưng chỉ dám tấm tức:

          “Có thế mà mẹ bắt về, không cho ăn kem. C̣n phạt cháu quỳ gối úp mặt vào tường.”

          Rồi nó th́ thào:

          “Bố bảo mẹ không thích bố mặc lính. Cháu th́ thấy bố mặc vào oai lắm.  C̣n cháu, mẹ vẫn bảo là “cứ học giỏi và ngoan th́ muốn ǵ mẹ cũng chiều.” Thế sao mẹ vẫn cấm?”

          “Mẹ đâu?” Phiến hỏi nó, mắt sục nhanh qua khe cửa hở.

          Nó ngoắt ngón, mắt nháy nháy ra vẻ bí mật:

          “Mẹ đang xếp quần áo trong kia. Mẹ không cho cháu giúp, bảo ra ngoài chơi. Lâu lâu là. Mẹ t́m ǵ thế?”

          Nghe nó nói, Phiến bỏ ư định bước vào. Hai cậu cháu tṛ chuyện năy giờ cũng được hơn mười phút. Căn pḥng không lấy chi làm rộng. Ngồi trong, cửa đóng, c̣n rơ mồn một tiếng gió ngoài hành lang. Dầu chuyên tâm mấy vào công việc, chị không thể không nghe. Thế mà chị vẫn không bước ra.

          Phiến vỗ về, rồi từ từ cậu hỏi mẹ xem.

 

*

                                  

 

          Phiến không được dịp hỏi, và cũng không được dịp nói cho chú biết.

          3 ngày sau, Phiến đến t́m chị. Gơ mấy lần theo hồi hiệu rát cả khớp ngón. Cánh cửa vẫn trơ im. Nản, định bỏ về, th́ mảnh giấy chữ nhật dán trên nắm đấm đă níu lại. Đọc, ‘Christine, vũ trường Harmonie, Tổng Đốc Phương, Chợ-Lớn.’ Tất cả đều phủ nhũ bạc, in rất công phu trên nền giấy sần màu ngà.

          Phiến kiên nhẫn gơ tiếp. Thắc thỏm, khó hy vọng.

          Người đàn bà lạ mặt trắng phấn ló đầu ra nheo mắt hỏi có phải Phiến cần gặp cô Sen? Không đợi trả lời, chị buông gọn: cô ấy dọn đi rồi! Hôm thứ hai. Chỉ vào ngực, chị là ‘vũ nữ bán-hoàn-lương’, ngoài công việc cũ (chỉ tấm danh thiếp trên cửa), chị c̣n đang là ‘pḥng nh́’ của một thương gia khách trú. (cười váng lên khi tự giới thiệu - “có lẽ chị ta vừa nốc bia hay rượu” -, Phiến nghĩ.) Chị mới được ‘thăng thưởng’ từ ‘hạ tầng’ lên ‘thượng tầng.’ Trước đây, chị thuê phía hốc sau building (lănh thổ với đủ tiếng mèo gừ chuột tút và rác rưởi mà Phiến cứ nghĩ là phế tích của chung cư bên kia). Nó chỉ là kho xép nhỏ, giá rẻ. Bất tiện, nhưng cần ǵ, có chỗ ngủ là tốt rồi. Chị thêm, chị biết ông bà giáo (ông ta đàng hoàng như vậy, cả bà nữa, mà sao lại trôi nổi đến chốn này?), cậu con trai; và dạo gần đây, ‘ông-giáo-kiêm-sĩ-quan B… B… 2 mai vàng …’.

          Phiến hỏi chị có biết ‘mẹ con bà sĩ quan’ dọn đi đâu không? Chị đưa ngón tay trỏ sơn tím đen đâm thộc như làn sét vào đường trời xám mưa phía cuối lầu. Ở đó đó. Cậu là ǵ? Em trai? Thứ mấy?

          Phiến cảm ơn chị, thất thểu xuống thang.  

 

          Lúc Phiến sắp kiệt sức v́ mong nhớ th́ Hội xuất hiện. Trời ngoài đă trét lọ nồi lên phố. Phiến nghĩ ai kia lộn nhà. Nó gầy rộc; đen xạm; tóc rễ tre; mắt đỏ đục. Vừa bước vào, đă nằm vật xuống chiếc ghế bố. Nó thở dồn như vừa thoát cuộc truy sát. Càng thở, mắt nó càng dại. Phiến sợ quá. Có thể nó sắp chết.    

          Mang ra ly nước chanh nóng pha tí rượu mạnh, Phiến đỡ đầu bạn lên, giúp nó uống từng ngụm. Được phần ba. Nó tỉnh dần. Hơi thở đă dịu, nhưng vẫn nhọn sắc mấp mô như ván găy. Phiến đắp mền tận ngực nó, bảo ngủ đi rồi sẽ mua thức ăn về cho. Nó nh́n Phiến, cười sằng sặc. (giống điệu cười man dại của cô gái trên lầu cao!)

          Nó gọi tên Phiến. Lảm nhảm gọi tên Phiến. Khi đến tên chị Sen th́ khóc rống. Và sau đó, trong những tru tréo giữa các hồi vật vă, ngoài tên chị, tên Phiến, h́nh như có tên một người nào nữa, âm không phải Việt Nam. (lúc này nó đă bất tỉnh.)

 

          “Chị vẫn giận tao v́ tao không chịu ngăn cản ông anh rể vào lính. Tao th́ rất hiểu anh ấy. Việc không cần th́ có thực. Chị Sen lại không hiểu, không thông cảm cho anh ấy. Việc cần th́ lại không có thực. Chiến tranh, mày biết mà. Không hiểu mày nghĩ, mày băn khoăn đến độ nào về sự có mặt của nó, nhưng, tao, ngoài những ‘kinh nghiệm’ gia đ́nh có tính cách ‘tiền đề’ chủ quan, có thể một phần v́ ‘tác động’ khách quan từ trường hợp của anh Sủng, tao nằm mơ thấy nó nhiều lần. Phiến ơi, tuy cùng tuổi, nhưng tao hơn mày những chục tháng. Nếu gọi, nó sẽ gọi tao trước.”

          Hội uống thêm hớp nước:

          “Từ khi vào Nam, đầu óc con nít của tao đă thấy chật chội rồi. Cái nóng nhớt trong này càng khiến tao nhiều khi muốn nổ tung ra. Tao nghĩ đến chiến tranh, đến sự phân ly mà nó mang lại, từ phim ảnh, gắn vào thực tế. Làm sao mà tao quên được, làm sao mà tao hiểu được; và mẹ, và hai chị của tao nữa, làm sao họ hiểu được, vào cái giây phút sinh tử chờ được gọi tên xuống tàu kia, ông chồng, ông bố, lại nằng nặc đ̣i “chạy ù về, chỉ mươi phút, nhà ngay đầu ngơ kia thôi, lấy quyển album ảnh để quên, nếu không, vào đó, cả nhà sẽ chẳng c̣n cái gốc nào mà bám, mà nhớ ”, rồi bị bỏ lại? Tại sao ông ấy không biết rằng, giữa sóng người nhấp nhô như vậy, chỉ hơi lỏng tay bám vào nhau là sẽ bị cắt  ĺa ngay? Làm sao ông ấy không hiểu rằng, với nhân số nhiều hơn số bụi bặm của thành phố đang chuyển di đặc quánh như dung nham của núi lửa, một cây tăm rơi xuống sẽ bị nhận ch́m ngay? Tại sao ông không buộc phải nh́n thấy, như chị em tao, cảnh tượng của người đàn bà, bơ phờ hoảng loạn giữa một tiểu thế giới đang xác xơ t́m sống trong chết nơi bến sông, biết rằng sắp bị tống xuất vào một miền tuyệt mù, xa lạ, vốn liếng chỉ là chiếc ḥm thiếc chứa những vật dụng ‘tầm tầm’ cùng 3 đứa con nhỏ? Có thứ ngẫu nhiên mang tính kiếp số nào lại tàn ác rơi xuống đúng lúc như vậy?

          Phải đánh bạt hồn vía lan man; phải dựng lên đôi chân cứng cáp và cái nh́n tỉnh táo: một thân bà lăn xả vào gai góc cuộc đời này để t́m phương thế nuôi nấng lũ con. Trời đất trong này h́nh như cao hơn, rộng hơn đất trời ngoài ấy. Ngay cái khụm gia cư mái tôn vách ván ép với 3 tầng số nhà (1/2/3) cho mỗi một của khu phố bà đang sống trong này cũng đă mênh mông gần bằng cái thành phố quê hương ngoài kia của bà; mà tháng đầu tiên gia nhập, không lường hết bao nhiêu lần bà bị lạc, phải hỏi thăm, hay tự ṃ mẫm măi, mới lần ra lối về! Tuổi trẻ của bà hăy rất c̣n, nhưng, không những không thể ôm ấp như của cải trời cho, thỉnh thoảng ngồi ve vuốt nó như nguồn khích lệ, bà c̣n không được phép nhớ đến nó nữa.

          Chiến tranh. Điều mà chúng ta không muốn. Nhưng vẫn phải chấp nhận vào cuộc, giáp mặt nó, sớm hay muộn. Phiến ơi! Nhận thức của bọn trẻ chúng ḿnh là vậy. Với riêng cá nhân tao là vậy. Có thể nói, tao nghĩ về nó sớm hơn những đứa cùng lớp tuổi. Từ buổi sáng hôm nào, nơi bến tàu.

          Tao thương mẹ tao quá! V́ cụ, tao sẵn sàng đánh đổi tất cả. Chỉ tiếc là lúc ấy, tao c̣n quá nhỏ. Không thể làm ǵ khác để gọi là đền đáp, tao chỉ c̣n cách là học. (Tao là con út, được ưu tiên cắp sách đến trường. Chị Mận th́ bỏ ngang, giúp mẹ. Chị Sen, măi năm sau mới tiếp tục được.) Mỗi điểm tốt, mỗi lời khen của thầy cô, mỗi bảng danh dự mang từ lớp về là mỗi giọt nước làm dịu bớt bầu  bức bối của gia đ́nh tao, là mỗi làn gió phúc thổi bạt đi một góc tấm khăn bất hạnh đang trùm kín khuôn mặt của mẹ tao. Niềm vui chắt chiu từng ngày. Thế mà, cái hạt mưa chắt bóp từng ngày từng tháng kia, lúc đă thành ao thành sông - cái ngày tao vào lọt đại học - đă không được tưới mát lên bà nữa rồi: ngần ấy năm khốn khó đă đóng xong cho bà chiếc xe có bao nhiêu là cánh để chóng bay về với ‘quê cha đất tổ’ ngoài kia, về với người chồng, dầu chưa ǵ xác thực, nhưng, với ngần ấy năm biệt tin, “trăm phần là đă chết cả trăm”!

          Trong khi chỉ có thể ‘nghĩ’ về nó trong thế thụ động, với anh Sủng, tao lại ‘dấn tới’. Tao không biết sự hy sinh của người cha (cái chết đến vào lúc không nên nhất: được 3 ngày phép v́ lập công lớn, ông, cùng vài quân nhân khác, khi chuẩn bị bước lên máy bay, đă trúng đạn pháo kích của địch!) đă tác động bao nhiêu phần lên quyết định của anh, nhưng tao đă đứng về phía anh. Tao đă oai phong nói ‘có’ với chiến tranh. Tao nói cho người khác, trên sinh mạng của người khác. Thật quái dị, và hèn nhát, đạo đức giả!, mày thấy vậy không?

 

          Điều an ủi là, cuối cùng, gia đ́nh tao cũng đă đồng ư cuộc hôn nhân của chị Sen, và anh Sủng, Alain  Sủng. (a: đây là cái tên ngoại quốc mà Hội từng gào lên khi năy!), tuy số tuổi chênh lệch giữa hai người khá lớn. Và khi bé Sinh ra đời, sự ủng hộ đă trọn vẹn. Với gia đ́nh anh, nó đă đạt tới đỉnh cao. Bà mẹ bây giờ hoàn toàn yên trí là đứa con trai đă thực sự bị trói chân trong ân t́nh, hạnh phúc. Ư hướng đầu quân của cậu chắc chỉ c̣n là đề tài nói đến cho vui trong những lần sinh hoạt, họp mặt gia đ́nh, bạn hữu.

          Nhưng, mồi lửa nung nấu kia vẫn c̣n đỏ. Lúc bé Sinh vừa tṛn tôi thứ ba, nó đă phừng nên ngọn. (Cũng may là mẹ tao đă mất, đă được ẵm bế thằng cháu khôi ngô, nên không bị đuốc lửa trái chiều kia thiêu đốt.)

          Câu thông báo t́nh nguyện nhập ngũ của anh giữa tiệc mừng tuổi con không khác ǵ tiếng dội vỡ tim của bom đạn. Ai cũng ngỡ anh mất trí. Bà mẹ của anh điên cuồng phản đối, khóc lóc, ́ ầm, bỏ ăn bỏ ngủ, dọa dẫm, dằn vặt con trai và dâu cả ngày đêm, đến nỗi 3 con người kia đành phải ra ở riêng. Chị Sen và tao, ră rời với cả tháng trời lùng sục mà chẳng kết quả ǵ; phải chờ khi anh Sủng ‘ra tay’, cuối cùng mới ṃ ra ‘căn pḥng’ tít trên cao (cũng từ trên ‘đỉnh thiên thu’ này, chị cố gắng giấu nhẹm tông tích, càng nhiều, càng tốt). Rồi thêm cả tuần quét dọn, chỉnh trang, biến cái hang hốc đó thành ‘tổ ấm’ cho hai người; và ư nghĩa của hai chữ ấy mới thực sự đầy đủ với đêm phép đầu tiên của anh từ quân trường.

          Trong 3 chị em, chị Sen và tao hợp tính nhau nhất. Bà chị cả theo chồng lên rừng lập nghiệp, chỉ ngày Tết mới ‘xếp sổ sách’ về thăm một lần (“cả nhà không cần uống cũng đă la đà v́ mùi cà-phê từ trong hơi thở của bà”, theo kiểu nói vui của chị Sen). Nhà c̣n hai chị em. Thêm yếu tố cho sự gắn kết. Ông anh rể và tao - cũng như mày và tao, tuy không cùng ngành học -, và bất chấp vai vế với tuổi tác, lại khá tương đắc. Yếu tố chính đặt nền móng cho sự tương đắc đó, đôi lúc vẩn vơ tao nghĩ, có lẽ do cả hai cùng rất yêu thương, gần gũi, và muốn bảo vệ một người: chị Sen. Nhưng nếu vin vào đó mà đưa ra cái ‘tam đoạn luận chết tiệt’ là ông và chị Sen rất ăn khớp nhau th́ thê thảm sai. Thế mới oái oăm! Mối giao t́nh giữa ông anh và tao đă gây rạn nứt giữa hai chị em. Chị Sen bảo anh Sủng t́m cách lôi kéo tao về phía anh. Chị trách tao quên t́nh cốt nhục. Càng ngày chị càng cô đơn, cô đơn giữa 3 người, và giữa bao người khác. Bức tranh sống không thần tiên như bút vẽ lăng mạn nữ sinh. T́nh yêu không đủ năng lực tự biến nó thành một ốc đảo giữa trùng khơi, không thể sinh tồn mà không bắt tay với các yếu tố khác. Một bất đồng nho nhỏ cũng dễ nổ thành cuộc tranh chấp lớn, giữa vợ chồng họ. Bé Sinh không làm tṛn chức năng của ‘tiểu thần ḥa giải!’”

          (uống chút nước, chùi mắt) “Căn nhà hom hem cũ, khi mẹ tao mất, đă được bán cho người quen. Chẳng được bao nhiêu. Trả nợ một ít. Phần lớn c̣n lại, tao nhường cho chị. Cuộc sống của chị Mận ổn định, nên không những không nhận phần chia, c̣n ‘lót tay’ thêm cô em. Con nhỏ, nhưng chi phí lớn. Chị chưa t́m được việc làm cố định. Lương lính của anh Sủng chỉ giúp cầm cự thời gian ngắn!

          … Ôi, tao oải quá! Suốt ngót 3 ngày đêm không ngủ, không nghỉ, hầu không ăn, không uống. Tao th́ c̣n khả dĩ. Nhưng chị Sen? Mày nghĩ xem, ‘cánh phù dung’ trong mộng huyễn kia của mày làm sao khỏi găy gập?”

          Nó gối đầu vào cánh tay đang gh́ chặt chiếc ly. (dáng ngồi thật giống với chị Sen, hôm tôi nh́n thấy gian pḥng bừa băi giấy.) Hai vai run rẩy. Không c̣n chút cốt dáng nào của tay vô địch điền kinh liên trường mấy niên liền.

          Đêm ấy, nó ngủ lại. Phiến nhường giường cho nó, ra nằm ghế bố. Chiếc ghế ẻo lả như thân tàu không cột buồm, không bánh lái. Phiến trôi trong những đợt thủy triều lên từ trong chính cơ thể ḿnh. Phiến đi t́m chị. Đi mà không biết nơi đến.

 

*

 

          Anh bỏ bút, cầm súng. Anh theo con đường của cha. Con đường bằng phẳng của chữ nghĩa khiến anh buồn chán. Triết lư, càng t́m, càng gơ, cổng của nó càng đóng kín. Con đường mộng hoa của t́nh yêu phục nhiều hầm hố hơn anh nghĩ. Chúng làm hụt nhịp tim anh, làm chùn bước chân anh - bàn chân, trong hiện tại, dù đang đặt lên nệm êm, bị vướng vít bởi tiềm thức, vẫn âm thầm nhấp nhổm thèm cọ xát chông gai -. Sự ra đời của đứa con không nhíp vá được mấy những chỉ tưa gót chim của mảnh sân t́nh mà từ lâu hai người đă hiếm khi cùng dạo chơi. Mấy năm yêu, vượt bao thành kiến, chướng vật để t́m đến nhau đă sắp bị khắc dấu vào tấm bia lịch sử. Họ chấp nhận ly thân. Chờ khi đứa bé lên trung học sẽ tiến hành ly dị.

           “Anh nao nức bước vào cuộc chiến. Cuộc chiến ṣng phẳng với mọi người. Nó không biệt đăi hay bạc đăi ai. Trước nó, cũng như trước cái chết, mọi người đều b́nh đẳng. Sống, ư nghĩa của sống, là trong cái nơn của chết này. Anh thôi mặc cảm. Anh có thể ngẩng đầu cao. Đừng nghĩ việc đăng lính của anh (cả tuần trước khi tŕnh diện, anh phải cố ăn, uống, ngủ cho thật nhiều. Ngay trước khi đặt chân lên bàn cân, anh đă ực đến tối đa lượng nước mà bao tử ḿnh cho phép, chỉ để không bị loại v́... thiếu trọng lượng!) là hệ quả của một cuộc t́nh không trọn. Anh đếm ngày, đêm, ôm ấp hoài băo này từ ngày ba anh trở về với mẹ con anh trong nắp ván gỗ rừng nguyên sơ. Bây giờ chỉ là lúc thực hiện chí hướng kia thôi. Kể ra khá muộn… Nhưng, chiến tranh cũng rất chung t́nh. Nó chờ anh t́m đến. Phải chăng nó mới là t́nh yêu chân chính?” (một đoạn thư anh gửi cho Hội.)

 

          Vóc c̣m. Gan lớn. Măn khóa, hạng cao, anh vẫn xin ra tác chiến. Công trạng nhiều. Một lần được chính Tổng Thống gắn lon đặc cách tại trận địa. Trực tính. Thù bè phái, nịnh nọt hơn thù kẻ địch. Đụng chạm lắm. Được ḷng cấp dưới, nhưng buồn ḷng cấp trên. Nên hoa trên vai áo là loại hoa... trường sinh, bất diệt.

 

*

 

          Chị nhận tin vào buổi chiều. Anh trung sĩ Ḥa, ‘đệ tử ruột’, người em kết nghĩa, đeo sát anh như bóng bên h́nh trong bất cứ t́nh huống, khi chị mở cửa, chỉ đứng lặng người.

          Chị gọi điện cho Hội. Hai chị em đặt xe, cùng Ḥa, xuống ngay đơn vị.

          Xác anh đă được chở bằng xuồng ra. Quan tài đang đặt ở chi khu, chưa đóng nắp. Tấm thẻ bài quàng đầu ván gỗ. Mấy ngọn nến lắt leo không đủ soi mặt người. Pḥng thỉnh thoảng được tiếp sáng từ những ánh hỏa châu.

          Hai chị em nghỉ qua đêm tại nhà người quen của Ḥa.

          Mờ sáng hôm sau, trước khi từ giă, người hạ sĩ quan đưa Hội ra thăm ven quận. Anh nói, vượt hết mấy chặng đường để về với trận địa cũng phải mất nửa buổi sáng. Đoạn đầu, khoảng 5 cây số khởi từ hương lộ, là khúc êm ái nhất. Từ đó trở vào, nơi th́ lởm chởm đá thỏi, nơi bị lầy lún. Gian nan nhất là đoạn cuối vào ấp, thường xuyên bị đắp mô, xe cộ khó bề qua lại. Đi bộ là cách duy nhất.

          Nhưng, bên cái bất hạnh nhỏ đă có cái đền bù lớn: cũng như rất nhiều nơi khác của quận, kênh rạch ở đây chằng chịt như mạng nhện. Đối phương khó kiểm soát hết. Thủy lộ là sinh lộ, là mạch máu; ghe nhỏ là phương tiện giao thông tối ưu. Nhanh, đỡ tốn kém. Quen thuộc địa h́nh, ứng biến nhanh, dân trong vùng không khó lắm lẩn thoát các chốt chận.

          Súng nổ từ hai hôm trước. Trung úy lọt ổ phục kích vào trưa ngày thứ hai. Hai bên đều chịu tổn thất khá. Giao tranh tạm lắng để cùng bổ sung lực lượng. Ấp phong nhiêu nhất của ngôi làng giáp quận này, ta mới chiếm lại. Địch đă đưa bộ đội chủ lực miền vào, vẫn không kết quả, chưa thể mồm mép tuyên truyền được, cay lắm. Chắc chỉ nay mai là tung đ̣n trả hận. Cường độ chắc sẽ ác liệt hơn.

          Trước mắt, lô nhô lau lách và lục b́nh. Nước lên mùi cay hăng. Đứng trên mỏm đê cao, trông về hướng bên này, nơi mặt trời mọc, có thể mường tượng thấy Sài-g̣n, nhà cửa, xe cộ, và người. Không ngờ chết chóc ở sát nách thành phố đến vậy.

          Dù nằm sát quận lỵ, cảnh quê quá rơ nét. Màu xanh của cây lá; rêu đậm của nước nguồn; nâu của những ngơ ngách quanh co; vàng úa của cỏ tranh trên lác đác các cḥi nghỉ của dân. Không bóng, không tiếng chim. Mây thấp, nóng. Đang mùa mưa mà không khí khô hanh. Dân trong ấp, sống nhờ trồng cây ăn trái, phần lớn đă đi lánh nạn. Ôi, quê hương! Sao tiêu điều quá thế! Chiến tranh - ngay từ những giờ đầu tiên của ngày, đă hiện hồn qua vất vưởng khói đen (từ các cuộc chạm súng trước) - đo bằng mắt thường, gần hơn nhiều lời nói của người lính: xuyên qua rừng chuối, đắp thêm chiều dài của vài viên sỏi ném đi, là sẽ gặp. Buổi mai khó thở, khó bơm lớn lên được, v́ cái ‘thời-gian-không-đi’, ngày mà như đêm, v́ cái vị ê trĩu của bầu trời mỏn khí sống, v́ sức ép, nhiều nhất từ cái chưa nh́n thấy nhưng đă biết nó là thế nào, sau tấm bạt xanh âm ẩm bụi kia.

          Chiều tối hôm ấy, vợ chồng ông chú trong gia đ́nh anh mới đến (bà mẹ, đang là sư trụ tŕ một cảnh am nhỏ, mệt, không đi được). Cả khuya bàn bạc; và quyết định.

          Sáng ngày thứ ba, thuê bao xe đưa anh về quê nội, một thôn đông dân, có bến đ̣, bến sông, cây đa, ruộng lúa...

           Xong thời bôn ba, bước chân sương gió đă t́m về được cội ấu thơ.   

 

*

 

           Hội ngao ngán lắc đầu:

          “Chị vẫn than là ngấy Sài-g̣n, nhưng v́ sinh kế (c̣n vướng hợp đồng dạy lớp tối), v́ bé Sinh, mà phải bám víu thành phố.... Bây giờ... C̣n kể ǵ nữa! .... Sự ‘trở về’ của anh đă giúp chị quyết định dứt khoát… Ôi chao, khúc quanh đời chị, không ngờ diễn ra quá sớm, và kết thúc cũng sớm như vậy! Tao không nghĩ, hoàn cảnh năm nào của mẹ tao đang lập lại với chị, dầu ở góc độ khác. Tao cũng không hiểu chị đang ở đâu. Có thể đang là cô giáo tỉnh lẻ nào đó. Có thể... Chị đă muốn giấu th́ thánh cũng bó tay.... Nhưng chắc chắn không xa nơi anh nằm là mấy, v́ “ Chị sẽ không để anh rời bỏ mẹ con chị nữa đâu”, câu duy nhất của chị trong suốt chuyến hồi quê. Nói điều này nghe chừng tương phản: trong nhà, chị là người mơ mộng nhất, nhưng cũng là người cứng rắn nhất.”

          chán, mệt:

          “Thôi, thế cũng xong. Cái chết thường ngăn cách con người. Nhưng, trong trường hợp này, nó lại có tác dụng tích cực xoay chiều.”

          cầm nón, đứng lên:

          “Chắc chắn chị đă hết giận tao, như đă hết, với anh. Một ngày không lâu, tao sẽ được thư chị. Và mày là người sau tao, biết tin.”

 

 Hết ./.

 

 xem lại, 2015

Nguyễn-ḥa-Trước

 

http://www.gio-o.com/NguyenHoaTruoc.html

 

 

© gio-o.com 2015