NAT @ gio-o.com

 

 

Nguyễn-h�a-Trước

 

thở bụi m� đi

 

 

kỳ 3 (cuối)

 

kỳ 1kỳ 2

 

 

truyện vừa

 

 

��������� Phiến hối hả bấm n�t đ�ng. Anh phải nắm chặt đ� ngang, tựa lưng v�o th�nh sắt để thở. Mưa kh�ng được. Trời oi qu�. Giờ h�nh ch�nh, ng�y thường. Cư x� vắng ngắt. Kh�ng ai kh�c, ngo�i anh, trong thang m�y. Anh lẩm nhẩm đếm. Như tr� chơi, cho đỡ n�ng ruột. Bao lần rồi, kh�ng thể sai: tới số 64, 65 l� Phiến biết đ� đến tầng chị thu�.

��������� Con h�nh lang cắn củn ực hự l�n v� nắng. Nắng đ�nh thẳng v�o mặt. Vỡ rụng những tr�i nho trắng. ����

��������� Tầng n�y kh�ng đ�nh số. N� đeo chữ �A+� m� kh�ng ai hiểu nghĩa l� g�. Chỉ suy đo�n l� �Addition�, tức l� mớ x�y dựng được th�m v�o ngo�i ph�c thảo ban đầu. Nghe ra cũng hợp l�. Bởi kh�ng ai nghĩ, tr�n chơ vơ ch�p cao ốc n�y vẫn c� cảnh con người tranh gi�nh kh� sống (v� lại thắng!) với kh�ng gian. Đ�ng l� căn ph�ng bổ t�c, ��n huệ�, hiện ra cho ai đ� trong l�c cực c�ng tuyệt vọng. Vu�ng. Nhỏ, hẹp. Chỉ kh� hơn ch�t c�i khoảnh chứa dụng cụ l� được qu�t v�i thẳng thớm v� trổ th�m cửa sổ. Gi� thu� chỉ bằng 2/3 so với c�c ph�ng kh�c.

��������� Chị đang l�m đẹp. V�i lọn nhựa m�u hồng hời hợt cheo leo tr�n v�ch t�c. Phiến rất gh�t con g�i tự chỉnh đốn bằng c�c ống dẻo. V� gh�t hơn khi nh�n chị trong hoạt cảnh n�y. Trước Phiến, lờn lợn h�nh ảnh mấy c� g�i khỏa th�n nửa, mồm nh�c nh�ch nhai, v� t�c th� n�ng n�ch loại kẹp tương tự. Phiến kh�ng hiểu, t�c chị đ� ngắn như mạ non mới nh� thế kia th� c�c ống gai kia gi�p �ch được g�. Anh thấy chị... xấu đi.

��������� Chị vẫy tay ch�o, người như nẹp gỗ, nhờ Phiến nhặt mấy ống rơi dưới ch�n. Phiến kh�ng muốn nh�n th�m v�o thảm t�c bị gậm nh� bừa b�i kia. Ngồi tr�n hai g�t, Phiến gom ch�ng v�o tay, đưa l�n. C�n một, t�t g�c b�n trong. Đ�nh phệt xuống.

��������� Bắp ch�n tr�i của chị chạy b�n phải gờ m� Phiến. Mặt vải sần, nhưng kh�ng th�, phủ kh�t đầu gối. Chiếc d�p bị l�a v�o g�c b�n n�y. G�c b�n kia l� cuộn t�c. Phiến thử luồn tay xuống chỗ trống giữa hai ch�n v� lũng ghế: kh�ng đủ chiều d�i. Đứng l�n, định sang hướng b�n kia. Đầu va v�o mặt b�n dưới. Sức dội đẩy bật anh x�o v�o trong. Để thăng bằng, Phiến v�u lấy đ�n chắn trước mắt. Mặt đ�n �m, mềm, h�t da tay như nh�m mousse ẩm. (Phiến nhớ b�ng vợt ping-pong của chị.)

��������� Lớp vải sần bị vuột ngược. B�y ra c�i n�p dưới, trớt như miếng rau c�u. Phiến chụp c�nh tay c�n lại v�o đ�. Tiếng �ối� b�n tr�n kh�ng được Phiến nghe r� bằng con tim đang ph�ng lao của m�nh. Phiến mệt qu�, cần tựa v�o c�i g� đ�. C�i Phiến vừa vục mặt v�o kh�ng x� x� như vải, kh�ng v� t�nh như vải, m� nặng, ấm. Phiến c� lầm? Sao lại vậy chứ?: n� biết di động ư?: m�i Chanel số 5 h�m n�o Phiến ngửi từ �t chị trong thang m�y!

��������� Chiếc thang kh�ng l�n, kh�ng xuống, m� lượn nghi�ng. T�c Phiến bị xoắn h�t v�o r�nh thụt. N� n�u, chảy, b� bện. Nhai nhấm dị thường. Cắt ng�t. Sướt sượt da.

 

��������� Chắc chắn b�n tay n�o đang xộc nhầu t�c Phiến. Xoắn thừng. M�ng m�o cắp xuống. Đau buốt �c. M�i nước hoa kh�ng nồng như l�c n�y: n�, như miệng l� sưởi, đang nhả hơi. Chiếc gối Phiến đang tựa đầu rung khẽ. Phối hợp với mấy ng�n men giữa cằm Phiến, cả hai c�ng k�o Phiến l�n. �����

��������� Chị nh�n Phiến, lắc đầu. Hai g� m� dựng thẳng. Hai con ngươi sững đứng. Bức tường tuyết v� hồn bạt v�a. V� từ trong, hai giọt nước văn vắt vo tr�n. Khi Phiến bắt đầu nghe được s�ng từ từ một b�n vai s�t cạnh của chị l� l�c hai hột ngọc kia thun lại th�nh h�nh tr�i l�, hơi thắt eo ở giữa: y khu�n phần cơ thể lưng chừng của đ�n b�.

��������� �Kh�ng được đ�u!�

��������� 3 chữ m� thằng bạn n�i với anh. Phiến r�ng động:

��������� �Kh�ng� được�C..hị... Sao...? Hội��

��������� �Cậu c�n học mấy năm nữa?�, giọng kềm đanh lại.

��������� Y�n lặng l� cứu tinh. Phiến đang l�m điều đ�.

��������� �Mấy năm? Sao kh�ng trả lời? Nhớ n�y: c�ng l�u c�ng tốt. Chị kh�ng muốn...�

��������� Phiến c�ng m� muội. Người đ�n b� n�y dư sức liệt h�a đầu �c v� cảm gi�c của kẻ v� ph�c bị dồn v�o thế đối diện.

��������� Chị đẩy anh ra:

��������� �T�i kh�ng muốn hết người n�y đến người kh�c bỏ t�i m� đi. T�i kh�ng muốn sau n�y nhớ lại mới biết lần gặp trước l� lần cuối. Cậu nghe kh�ng? Sao c�n đứng đ�? Hội n� n�i, dạo gần đ�y cậu đến lớp thất thường lắm. Kh�ng được đ�u. T�i... cấm đấy! G� th� cũng phải học cho xong. Chớ ham viết l�ch nhiều. Sau h�y hay. Kiến thức trước đ�!�

��������� Phiến biện giải, �t ra n� phần n�o gi�p Phiến trang trải ph� tổn ăn, ở, học. Chị ngắt, �Kh�ng l� l� do.� M�m khẽ m�i, đến ghế, ngồi xuống lại. Một số lon t�c đ� bung. Chị th�o, lấy lược chải, tiếp tục c�ng việc như l�c Phiến v�o. Phiến kh�ng nhận ra ch�t ướt n�o tr�n g� m� quay nghi�ng về ph�a, v� rất gần Phiến, kia...

��������� Chị, mu�n thuở vẫn ngang ngạo như đ�i g� m�, sừng sững cao sơn, th�ch thức cả những tay leo n�i chuy�n nghiệp.

 

*

 

��������� Phải thật l�u sau, Phiến mới d�m gh� chị. Phiến kh�ng hiểu chị định �m chỉ g� trong lần vừa qua. Nhưng Phiến biết chắc một điều: những h�m Phiến bỏ lớp đ� bị Hội b�o c�o với chị. Chẳng ai th�ch học tr� trốn trường. Hẳn nhi�n rồi. V� (anh rợn người l�n khi nghĩ), cũng kh�ng k�m hẳn nhi�n l� chị phải c� �dụng �� g� chứ khi m�, đ� qu� bận bịu với cuộc sống, lại c�n định săm soi đến việc l�m của kẻ kh�c?

 

��������� Đến lượt thằng bạn si�ng nhất lớp của Phiến biệt tăm. N� vắng liền mấy ng�y. Đ�y phải kể l� chuyện lạ, kh� hơn cả tr�ng số độc đắc. Tuy kh�ng c�ng ng�nh chọn, nhưng, bởi hai trường gần kề, hai đứa vẫn gh� qua thăm nhau; v�, với tin tức vẫn trao nhau h�ng ng�y - nhất l� tin tức về chiến tranh - Phiến biết, n� chưa hề bỏ giờ lấy một lần. Trong bọn, Hội l� đứa � thức nhất về ranh giới kh�i sương giữa học đường v� qu�n ngũ. Gần đ�y, dẫu say sưa trong t�nh y�u, với bản t�nh rất �khoa học� như c�i nh�n của ph�n khoa m� n� theo, �i t�nh v� bổn phận, thứ n�o cũng đ�ng trọng vọng như nhau. C�ng kỳ l�, nếu buộc phải chọn lựa, giảng đường vẫn l� nơi n�n v�ng lai hơn, với n�. Người y�u của n� mang mộng sư phạm. Hiền l�nh, ki�n tr�, y�u trẻ, rất c�ng mẫu số với chất người, với đam m�. Nhưng, c�c đức hạnh n�y đ�i khi bị đẩy qu� đ�, đến độ ch�ng biến th�nh đạo mạo, cứng nhắc, �b�-cụ-non�. Phiến kh�ng hợp với c� (c� lần giữa c� v� Phiến đ� xảy ra trận đấu khẩu kịch liệt v� một đề t�i về cuộc sống của giới trẻ), n�n kh�ng nghĩ l� sẽ hỏi thăm tin Hội, qua c�.

 

��������� Phiến c�n... sợ chị lắm. (V�i lần buộc phải �c�p cua� để viết cho xong 1 b�i b�o. Nhuận b�t phải san đều cho c�c nhu cầu thường nhật. T�nh to�n chi ly đến ph�t bệnh.) Nhưng, hơn nửa th�ng qua, Phiến đ� đến lớp thường xuy�n. Chắc chị cũng được ph�c tr�nh về việc n�y. N� gi�p Phiến an t�m một phần. Phần lớn hơn l� Phiến kh�ng thể... nhịn được gặp chị.

 

*

 

��������� Ch� b� mở cửa. Thấy Phiến, ch� �m chầm. Mắt ch� đỏ hoe. Phiến bẹo m�:

��������� �Mẹ mắng hả?�

��������� Ch� ch�i mặt v�o vai Phiến:

��������� �Mẹ c�n đ�nh ch�u nữa kia.�

��������� �Ai bảo ch�u kh�ng ngoan?�

��������� N� c�i:

��������� �Ai bảo cậu l� ch�u kh�ng ngoan? Chỉ tại ch�u đ�i...�

��������� �Th� đấy. Ai bảo ch�u đ�i mua đồ chơi ho�i? Ch�u đ�u c�n b�. Chẳng lẽ ch�u kh�ng muốn lớn l�n?�

��������� �L�m g� c�. Ch�u chỉ xin mẹ bộ đồ...�

��������� Phiến nh�n n�, y�n lặng, khuyến kh�ch.

��������� �Ngang qua tiệm b�n đồ l�nh, ch�u xin mẹ mua cho một bộ giống như bộ bố mặc ấy, mẹ...�

��������� Mắt n� long lanh. Nhưng chỉ d�m tấm tức:

��������� �C� thế m� mẹ bắt về, kh�ng cho ăn kem. C�n phạt ch�u quỳ gối �p mặt v�o tường.�

��������� Rồi n� th� th�o:

��������� �Bố bảo mẹ kh�ng th�ch bố mặc l�nh. Ch�u th� thấy bố mặc v�o oai lắm. �C�n ch�u, mẹ vẫn bảo l� �cứ học giỏi v� ngoan th� muốn g� mẹ cũng chiều.� Thế sao mẹ vẫn cấm?�

��������� �Mẹ đ�u?� Phiến hỏi n�, mắt sục nhanh qua khe cửa hở.

��������� N� ngoắt ng�n, mắt nh�y nh�y ra vẻ b� mật:

��������� �Mẹ đang xếp quần �o trong kia. Mẹ kh�ng cho ch�u gi�p, bảo ra ngo�i chơi. L�u l�u l�. Mẹ t�m g� thế?�

��������� Nghe n� n�i, Phiến bỏ � định bước v�o. Hai cậu ch�u tr� chuyện n�y giờ cũng được hơn mười ph�t. Căn ph�ng kh�ng lấy chi l�m rộng. Ngồi trong, cửa đ�ng, c�n r� mồn một tiếng gi� ngo�i h�nh lang. Dầu chuy�n t�m mấy v�o c�ng việc, chị kh�ng thể kh�ng nghe. Thế m� chị vẫn kh�ng bước ra.

��������� Phiến vỗ về, rồi từ từ cậu hỏi mẹ xem.

 

*

������������������������������ � �

 

��������� Phiến kh�ng được dịp hỏi, v� cũng kh�ng được dịp n�i cho ch� biết.

��������� 3 ng�y sau, Phiến đến t�m chị. G� mấy lần theo hồi hiệu r�t cả khớp ng�n. C�nh cửa vẫn trơ im. Nản, định bỏ về, th� mảnh giấy chữ nhật d�n tr�n nắm đấm đ� n�u lại. Đọc, �Christine, vũ trường Harmonie, Tổng Đốc Phương, Chợ-Lớn.� Tất cả đều phủ nhũ bạc, in rất c�ng phu tr�n nền giấy sần m�u ng�.

��������� Phiến ki�n nhẫn g� tiếp. Thắc thỏm, kh� hy vọng.

��������� Người đ�n b� lạ mặt trắng phấn l� đầu ra nheo mắt hỏi c� phải Phiến cần gặp c� Sen? Kh�ng đợi trả lời, chị bu�ng gọn: c� ấy dọn đi rồi! H�m thứ hai. Chỉ v�o ngực, chị l� �vũ nữ b�n-ho�n-lương�, ngo�i c�ng việc cũ (chỉ tấm danh thiếp tr�n cửa), chị c�n đang l� �ph�ng nh� của một thương gia kh�ch tr�. (cười v�ng l�n khi tự giới thiệu - �c� lẽ chị ta vừa nốc bia hay rượu� -, Phiến nghĩ.) Chị mới được �thăng thưởng� từ �hạ tầng� l�n �thượng tầng.� Trước đ�y, chị thu� ph�a hốc sau building (l�nh thổ với đủ tiếng m�o gừ chuột t�t v� r�c rưởi m� Phiến cứ nghĩ l� phế t�ch của chung cư b�n kia). N� chỉ l� kho x�p nhỏ, gi� rẻ. Bất tiện, nhưng cần g�, c� chỗ ngủ l� tốt rồi. Chị th�m, chị biết �ng b� gi�o (�ng ta đ�ng ho�ng như vậy, cả b� nữa, m� sao lại tr�i nổi đến chốn n�y?), cậu con trai; v� dạo gần đ�y, ��ng-gi�o-ki�m-sĩ-quan B� B� 2 mai v�ng ��.

��������� Phiến hỏi chị c� biết �mẹ con b� sĩ quan� dọn đi đ�u kh�ng? Chị đưa ng�n tay trỏ sơn t�m đen đ�m thộc như l�n s�t v�o đường trời x�m mưa ph�a cuối lầu. Ở đ� đ�. Cậu l� g�? Em trai? Thứ mấy?

��������� Phiến cảm ơn chị, thất thểu xuống thang.  

 

��������� L�c Phiến sắp kiệt sức v� mong nhớ th� Hội xuất hiện. Trời ngo�i đ� tr�t lọ nồi l�n phố. Phiến nghĩ ai kia lộn nh�. N� gầy rộc; đen xạm; t�c rễ tre; mắt đỏ đục. Vừa bước v�o, đ� nằm vật xuống chiếc ghế bố. N� thở dồn như vừa tho�t cuộc truy s�t. C�ng thở, mắt n� c�ng dại. Phiến sợ qu�. C� thể n� sắp chết. ���

��������� Mang ra ly nước chanh n�ng pha t� rượu mạnh, Phiến đỡ đầu bạn l�n, gi�p n� uống từng ngụm. Được phần ba. N� tỉnh dần. Hơi thở đ� dịu, nhưng vẫn nhọn sắc mấp m� như v�n g�y. Phiến đắp mền tận ngực n�, bảo ngủ đi rồi sẽ mua thức ăn về cho. N� nh�n Phiến, cười sằng sặc. (giống điệu cười man dại của c� g�i tr�n lầu cao!)

��������� N� gọi t�n Phiến. Lảm nhảm gọi t�n Phiến. Khi đến t�n chị Sen th� kh�c rống. V� sau đ�, trong những tru tr�o giữa c�c hồi vật v�, ngo�i t�n chị, t�n Phiến, h�nh như c� t�n một người n�o nữa, �m kh�ng phải Việt Nam. (l�c n�y n� đ� bất tỉnh.)

 

��������� �Chị vẫn giận tao v� tao kh�ng chịu ngăn cản �ng anh rể v�o l�nh. Tao th� rất hiểu anh ấy. Việc kh�ng cần th� c� thực. Chị Sen lại kh�ng hiểu, kh�ng th�ng cảm cho anh ấy. Việc cần th� lại kh�ng c� thực. Chiến tranh, m�y biết m�. Kh�ng hiểu m�y nghĩ, m�y băn khoăn đến độ n�o về sự c� mặt của n�, nhưng, tao, ngo�i những �kinh nghiệm� gia đ�nh c� t�nh c�ch �tiền đề� chủ quan, c� thể một phần v� �t�c động� kh�ch quan từ trường hợp của anh Sủng, tao nằm mơ thấy n� nhiều lần. Phiến ơi, tuy c�ng tuổi, nhưng tao hơn m�y những chục th�ng. Nếu gọi, n� sẽ gọi tao trước.�

��������� Hội uống th�m hớp nước:

��������� �Từ khi v�o Nam, đầu �c con n�t của tao đ� thấy chật chội rồi. C�i n�ng nhớt trong n�y c�ng khiến tao nhiều khi muốn nổ tung ra. Tao nghĩ đến chiến tranh, đến sự ph�n ly m� n� mang lại, từ phim ảnh, gắn v�o thực tế. L�m sao m� tao qu�n được, l�m sao m� tao hiểu được; v� mẹ, v� hai chị của tao nữa, l�m sao họ hiểu được, v�o c�i gi�y ph�t sinh tử chờ được gọi t�n xuống t�u kia, �ng chồng, �ng bố, lại nằng nặc đ�i �chạy � về, chỉ mươi ph�t, nh� ngay đầu ng� kia th�i, lấy quyển album ảnh để qu�n, nếu kh�ng, v�o đ�, cả nh� sẽ chẳng c�n c�i gốc n�o m� b�m, m� nhớ �, rồi bị bỏ lại? Tại sao �ng ấy kh�ng biết rằng, giữa s�ng người nhấp nh� như vậy, chỉ hơi lỏng tay b�m v�o nhau l� sẽ bị cắt� l�a ngay? L�m sao �ng ấy kh�ng hiểu rằng, với nh�n số nhiều hơn số bụi bặm của th�nh phố đang chuyển di đặc qu�nh như dung nham của n�i lửa, một c�y tăm rơi xuống sẽ bị nhận ch�m ngay? Tại sao �ng kh�ng buộc phải nh�n thấy, như chị em tao, cảnh tượng của người đ�n b�, bơ phờ hoảng loạn giữa một tiểu thế giới đang x�c xơ t�m sống trong chết nơi bến s�ng, biết rằng sắp bị tống xuất v�o một miền tuyệt m�, xa lạ, vốn liếng chỉ l� chiếc h�m thiếc chứa những vật dụng �tầm tầm� c�ng 3 đứa con nhỏ? C� thứ ngẫu nhi�n mang t�nh kiếp số n�o lại t�n �c rơi xuống đ�ng l�c như vậy?

��������� Phải đ�nh bạt hồn v�a lan man; phải dựng l�n đ�i ch�n cứng c�p v� c�i nh�n tỉnh t�o: một th�n b� lăn xả v�o gai g�c cuộc đời n�y để t�m phương thế nu�i nấng lũ con. Trời đất trong n�y h�nh như cao hơn, rộng hơn đất trời ngo�i ấy. Ngay c�i khụm gia cư m�i t�n v�ch v�n �p với 3 tầng số nh� (1/2/3) cho mỗi một của khu phố b� đang sống trong n�y cũng đ� m�nh m�ng gần bằng c�i th�nh phố qu� hương ngo�i kia của b�; m� th�ng đầu ti�n gia nhập, kh�ng lường hết bao nhi�u lần b� bị lạc, phải hỏi thăm, hay tự m� mẫm m�i, mới lần ra lối về! Tuổi trẻ của b� h�y rất c�n, nhưng, kh�ng những kh�ng thể �m ấp như của cải trời cho, thỉnh thoảng ngồi ve vuốt n� như nguồn kh�ch lệ, b� c�n kh�ng được ph�p nhớ đến n� nữa.

��������� Chiến tranh. Điều m� ch�ng ta kh�ng muốn. Nhưng vẫn phải chấp nhận v�o cuộc, gi�p mặt n�, sớm hay muộn. Phiến ơi! Nhận thức của bọn trẻ ch�ng m�nh l� vậy. Với ri�ng c� nh�n tao l� vậy. C� thể n�i, tao nghĩ về n� sớm hơn những đứa c�ng lớp tuổi. Từ buổi s�ng h�m n�o, nơi bến t�u.

��������� Tao thương mẹ tao qu�! V� cụ, tao sẵn s�ng đ�nh đổi tất cả. Chỉ tiếc l� l�c ấy, tao c�n qu� nhỏ. Kh�ng thể l�m g� kh�c để gọi l� đền đ�p, tao chỉ c�n c�ch l� học. (Tao l� con �t, được ưu ti�n cắp s�ch đến trường. Chị Mận th� bỏ ngang, gi�p mẹ. Chị Sen, m�i năm sau mới tiếp tục được.) Mỗi điểm tốt, mỗi lời khen của thầy c�, mỗi bảng danh dự mang từ lớp về l� mỗi giọt nước l�m dịu bớt bầu� bức bối của gia đ�nh tao, l� mỗi l�n gi� ph�c thổi bạt đi một g�c tấm khăn bất hạnh đang tr�m k�n khu�n mặt của mẹ tao. Niềm vui chắt chiu từng ng�y. Thế m�, c�i hạt mưa chắt b�p từng ng�y từng th�ng kia, l�c đ� th�nh ao th�nh s�ng - c�i ng�y tao v�o lọt đại học - đ� kh�ng được tưới m�t l�n b� nữa rồi: ngần ấy năm khốn kh� đ� đ�ng xong cho b� chiếc xe c� bao nhi�u l� c�nh để ch�ng bay về với �qu� cha đất tổ� ngo�i kia, về với người chồng, dầu chưa g� x�c thực, nhưng, với ngần ấy năm biệt tin, �trăm phần l� đ� chết cả trăm�!

��������� Trong khi chỉ c� thể �nghĩ� về n� trong thế thụ động, với anh Sủng, tao lại �dấn tới�. Tao kh�ng biết sự hy sinh của người cha (c�i chết đến v�o l�c kh�ng n�n nhất: được 3 ng�y ph�p v� lập c�ng lớn, �ng, c�ng v�i qu�n nh�n kh�c, khi chuẩn bị bước l�n m�y bay, đ� tr�ng đạn ph�o k�ch của địch!) đ� t�c động bao nhi�u phần l�n quyết định của anh, nhưng tao đ� đứng về ph�a anh. Tao đ� oai phong n�i �c� với chiến tranh. Tao n�i cho người kh�c, tr�n sinh mạng của người kh�c. Thật qu�i dị, v� h�n nh�t, đạo đức giả!, m�y thấy vậy kh�ng?

 

��������� Điều an ủi l�, cuối c�ng, gia đ�nh tao cũng đ� đồng � cuộc h�n nh�n của chị Sen, v� anh Sủng, Alain �Sủng. (a: đ�y l� c�i t�n ngoại quốc m� Hội từng g�o l�n khi n�y!), tuy số tuổi ch�nh lệch giữa hai người kh� lớn. V� khi b� Sinh ra đời, sự ủng hộ đ� trọn vẹn. Với gia đ�nh anh, n� đ� đạt tới đỉnh cao. B� mẹ b�y giờ ho�n to�n y�n tr� l� đứa con trai đ� thực sự bị tr�i ch�n trong �n t�nh, hạnh ph�c. � hướng đầu qu�n của cậu chắc chỉ c�n l� đề t�i n�i đến cho vui trong những lần sinh hoạt, họp mặt gia đ�nh, bạn hữu.

��������� Nhưng, mồi lửa nung nấu kia vẫn c�n đỏ. L�c b� Sinh vừa tr�n t�i thứ ba, n� đ� phừng n�n ngọn. (Cũng may l� mẹ tao đ� mất, đ� được ẵm bế thằng ch�u kh�i ng�, n�n kh�ng bị đuốc lửa tr�i chiều kia thi�u đốt.)

��������� C�u th�ng b�o t�nh nguyện nhập ngũ của anh giữa tiệc mừng tuổi con kh�ng kh�c g� tiếng dội vỡ tim của bom đạn. Ai cũng ngỡ anh mất tr�. B� mẹ của anh đi�n cuồng phản đối, kh�c l�c, � ầm, bỏ ăn bỏ ngủ, dọa dẫm, dằn vặt con trai v� d�u cả ng�y đ�m, đến nỗi 3 con người kia đ�nh phải ra ở ri�ng. Chị Sen v� tao, r� rời với cả th�ng trời l�ng sục m� chẳng kết quả g�; phải chờ khi anh Sủng �ra tay�, cuối c�ng mới m� ra �căn ph�ng� t�t tr�n cao (cũng từ tr�n �đỉnh thi�n thu� n�y, chị cố gắng giấu nhẹm t�ng t�ch, c�ng nhiều, c�ng tốt). Rồi th�m cả tuần qu�t dọn, chỉnh trang, biến c�i hang hốc đ� th�nh �tổ ấm� cho hai người; v� � nghĩa của hai chữ ấy mới thực sự đầy đủ với đ�m ph�p đầu ti�n của anh từ qu�n trường.

��������� Trong 3 chị em, chị Sen v� tao hợp t�nh nhau nhất. B� chị cả theo chồng l�n rừng lập nghiệp, chỉ ng�y Tết mới �xếp sổ s�ch� về thăm một lần (�cả nh� kh�ng cần uống cũng đ� la đ� v� m�i c�-ph� từ trong hơi thở của b�, theo kiểu n�i vui của chị Sen). Nh� c�n hai chị em. Th�m yếu tố cho sự gắn kết. �ng anh rể v� tao - cũng như m�y v� tao, tuy kh�ng c�ng ng�nh học -, v� bất chấp vai vế với tuổi t�c, lại kh� tương đắc. Yếu tố ch�nh đặt nền m�ng cho sự tương đắc đ�, đ�i l�c vẩn vơ tao nghĩ, c� lẽ do cả hai c�ng rất y�u thương, gần gũi, v� muốn bảo vệ một người: chị Sen. Nhưng nếu vin v�o đ� m� đưa ra c�i �tam đoạn luận chết tiệt� l� �ng v� chị Sen rất ăn khớp nhau th� th� thảm sai. Thế mới o�i oăm! Mối giao t�nh giữa �ng anh v� tao đ� g�y rạn nứt giữa hai chị em. Chị Sen bảo anh Sủng t�m c�ch l�i k�o tao về ph�a anh. Chị tr�ch tao qu�n t�nh cốt nhục. C�ng ng�y chị c�ng c� đơn, c� đơn giữa 3 người, v� giữa bao người kh�c. Bức tranh sống kh�ng thần ti�n như b�t vẽ l�ng mạn nữ sinh. T�nh y�u kh�ng đủ năng lực tự biến n� th�nh một ốc đảo giữa tr�ng khơi, kh�ng thể sinh tồn m� kh�ng bắt tay với c�c yếu tố kh�c. Một bất đồng nho nhỏ cũng dễ nổ th�nh cuộc tranh chấp lớn, giữa vợ chồng họ. B� Sinh kh�ng l�m tr�n chức năng của �tiểu thần h�a giải!��

��������� (uống ch�t nước, ch�i mắt) �Căn nh� hom hem cũ, khi mẹ tao mất, đ� được b�n cho người quen. Chẳng được bao nhi�u. Trả nợ một �t. Phần lớn c�n lại, tao nhường cho chị. Cuộc sống của chị Mận ổn định, n�n kh�ng những kh�ng nhận phần chia, c�n �l�t tay� th�m c� em. Con nhỏ, nhưng chi ph� lớn. Chị chưa t�m được việc l�m cố định. Lương l�nh của anh Sủng chỉ gi�p cầm cự thời gian ngắn!

��������� � �i, tao oải qu�! Suốt ng�t 3 ng�y đ�m kh�ng ngủ, kh�ng nghỉ, hầu kh�ng ăn, kh�ng uống. Tao th� c�n khả dĩ. Nhưng chị Sen? M�y nghĩ xem, �c�nh ph� dung� trong mộng huyễn kia của m�y l�m sao khỏi g�y gập?�

��������� N� gối đầu v�o c�nh tay đang gh� chặt chiếc ly. (d�ng ngồi thật giống với chị Sen, h�m t�i nh�n thấy gian ph�ng bừa b�i giấy.) Hai vai run rẩy. Kh�ng c�n ch�t cốt d�ng n�o của tay v� địch điền kinh li�n trường mấy ni�n liền.

��������� Đ�m ấy, n� ngủ lại. Phiến nhường giường cho n�, ra nằm ghế bố. Chiếc ghế ẻo lả như th�n t�u kh�ng cột buồm, kh�ng b�nh l�i. Phiến tr�i trong những đợt thủy triều l�n từ trong ch�nh cơ thể m�nh. Phiến đi t�m chị. Đi m� kh�ng biết nơi đến.

 

*

 

��������� Anh bỏ b�t, cầm s�ng. Anh theo con đường của cha. Con đường bằng phẳng của chữ nghĩa khiến anh buồn ch�n. Triết l�, c�ng t�m, c�ng g�, cổng của n� c�ng đ�ng k�n. Con đường mộng hoa của t�nh y�u phục nhiều hầm hố hơn anh nghĩ. Ch�ng l�m hụt nhịp tim anh, l�m ch�n bước ch�n anh - b�n ch�n, trong hiện tại, d� đang đặt l�n nệm �m, bị vướng v�t bởi tiềm thức, vẫn �m thầm nhấp nhổm th�m cọ x�t ch�ng gai -. Sự ra đời của đứa con kh�ng nh�p v� được mấy những chỉ tưa g�t chim của mảnh s�n t�nh m� từ l�u hai người đ� hiếm khi c�ng dạo chơi. Mấy năm y�u, vượt bao th�nh kiến, chướng vật để t�m đến nhau đ� sắp bị khắc dấu v�o tấm bia lịch sử. Họ chấp nhận ly th�n. Chờ khi đứa b� l�n trung học sẽ tiến h�nh ly dị.

��������� ��Anh nao nức bước v�o cuộc chiến. Cuộc chiến s�ng phẳng với mọi người. N� kh�ng biệt đ�i hay bạc đ�i ai. Trước n�, cũng như trước c�i chết, mọi người đều b�nh đẳng. Sống, � nghĩa của sống, l� trong c�i n�n của chết n�y. Anh th�i mặc cảm. Anh c� thể ngẩng đầu cao. Đừng nghĩ việc đăng l�nh của anh (cả tuần trước khi tr�nh diện, anh phải cố ăn, uống, ngủ cho thật nhiều. Ngay trước khi đặt ch�n l�n b�n c�n, anh đ� ực đến tối đa lượng nước m� bao tử m�nh cho ph�p, chỉ để kh�ng bị loại v�... thiếu trọng lượng!) l� hệ quả của một cuộc t�nh kh�ng trọn. Anh đếm ng�y, đ�m, �m ấp ho�i b�o n�y từ ng�y ba anh trở về với mẹ con anh trong nắp v�n gỗ rừng nguy�n sơ. B�y giờ chỉ l� l�c thực hiện ch� hướng kia th�i. Kể ra kh� muộn� Nhưng, chiến tranh cũng rất chung t�nh. N� chờ anh t�m đến. Phải chăng n� mới l� t�nh y�u ch�n ch�nh?� (một đoạn thư anh gửi cho Hội.)

 

��������� V�c c�m. Gan lớn. M�n kh�a, hạng cao, anh vẫn xin ra t�c chiến. C�ng trạng nhiều. Một lần được ch�nh Tổng Thống gắn lon đặc c�ch tại trận địa. Trực t�nh. Th� b� ph�i, nịnh nọt hơn th� kẻ địch. Đụng chạm lắm. Được l�ng cấp dưới, nhưng buồn l�ng cấp tr�n. N�n hoa tr�n vai �o l� loại hoa... trường sinh, bất diệt.

 

*

 

��������� Chị nhận tin v�o buổi chiều. Anh trung sĩ H�a, �đệ tử ruột�, người em kết nghĩa, đeo s�t anh như b�ng b�n h�nh trong bất cứ t�nh huống, khi chị mở cửa, chỉ đứng lặng người.

��������� Chị gọi điện cho Hội. Hai chị em đặt xe, c�ng H�a, xuống ngay đơn vị.

��������� X�c anh đ� được chở bằng xuồng ra. Quan t�i đang đặt ở chi khu, chưa đ�ng nắp. Tấm thẻ b�i qu�ng đầu v�n gỗ. Mấy ngọn nến lắt leo kh�ng đủ soi mặt người. Ph�ng thỉnh thoảng được tiếp s�ng từ những �nh hỏa ch�u.

��������� Hai chị em nghỉ qua đ�m tại nh� người quen của H�a.

��������� Mờ s�ng h�m sau, trước khi từ gi�, người hạ sĩ quan đưa Hội ra thăm ven quận. Anh n�i, vượt hết mấy chặng đường để về với trận địa cũng phải mất nửa buổi s�ng. Đoạn đầu, khoảng 5 c�y số khởi từ hương lộ, l� kh�c �m �i nhất. Từ đ� trở v�o, nơi th� lởm chởm đ� thỏi, nơi bị lầy l�n. Gian nan nhất l� đoạn cuối v�o ấp, thường xuy�n bị đắp m�, xe cộ kh� bề qua lại. Đi bộ l� c�ch duy nhất.

��������� Nhưng, b�n c�i bất hạnh nhỏ đ� c� c�i đền b� lớn: cũng như rất nhiều nơi kh�c của quận, k�nh rạch ở đ�y chằng chịt như mạng nhện. Đối phương kh� kiểm so�t hết. Thủy lộ l� sinh lộ, l� mạch m�u; ghe nhỏ l� phương tiện giao th�ng tối ưu. Nhanh, đỡ tốn k�m. Quen thuộc địa h�nh, ứng biến nhanh, d�n trong v�ng kh�ng kh� lắm lẩn tho�t c�c chốt chận.

��������� S�ng nổ từ hai h�m trước. Trung �y lọt ổ phục k�ch v�o trưa ng�y thứ hai. Hai b�n đều chịu tổn thất kh�. Giao tranh tạm lắng để c�ng bổ sung lực lượng. Ấp phong nhi�u nhất của ng�i l�ng gi�p quận n�y, ta mới chiếm lại. Địch đ� đưa bộ đội chủ lực miền v�o, vẫn kh�ng kết quả, chưa thể mồm m�p tuy�n truyền được, cay lắm. Chắc chỉ nay mai l� tung đ�n trả hận. Cường độ chắc sẽ �c liệt hơn.

��������� Trước mắt, l� nh� lau l�ch v� lục b�nh. Nước l�n m�i cay hăng. Đứng tr�n mỏm đ� cao, tr�ng về hướng b�n n�y, nơi mặt trời mọc, c� thể mường tượng thấy S�i-g�n, nh� cửa, xe cộ, v� người. Kh�ng ngờ chết ch�c ở s�t n�ch th�nh phố đến vậy.

��������� D� nằm s�t quận lỵ, cảnh qu� qu� r� n�t. M�u xanh của c�y l�; r�u đậm của nước nguồn; n�u của những ng� ng�ch quanh co; v�ng �a của cỏ tranh tr�n l�c đ�c c�c ch�i nghỉ của d�n. Kh�ng b�ng, kh�ng tiếng chim. M�y thấp, n�ng. Đang m�a mưa m� kh�ng kh� kh� hanh. D�n trong ấp, sống nhờ trồng c�y ăn tr�i, phần lớn đ� đi l�nh nạn. �i, qu� hương! Sao ti�u điều qu� thế! Chiến tranh - ngay từ những giờ đầu ti�n của ng�y, đ� hiện hồn qua vất vưởng kh�i đen (từ c�c cuộc chạm s�ng trước) - đo bằng mắt thường, gần hơn nhiều lời n�i của người l�nh: xuy�n qua rừng chuối, đắp th�m chiều d�i của v�i vi�n sỏi n�m đi, l� sẽ gặp. Buổi mai kh� thở, kh� bơm lớn l�n được, v� c�i �thời-gian-kh�ng-đi�, ng�y m� như đ�m, v� c�i vị � trĩu của bầu trời mỏn kh� sống, v� sức �p, nhiều nhất từ c�i chưa nh�n thấy nhưng đ� biết n� l� thế n�o, sau tấm bạt xanh �m ẩm bụi kia.

��������� Chiều tối h�m ấy, vợ chồng �ng ch� trong gia đ�nh anh mới đến (b� mẹ, đang l� sư trụ tr� một cảnh am nhỏ, mệt, kh�ng đi được). Cả khuya b�n bạc; v� quyết định.

��������� S�ng ng�y thứ ba, thu� bao xe đưa anh về qu� nội, một th�n đ�ng d�n, c� bến đ�, bến s�ng, c�y đa, ruộng l�a...

��������� �Xong thời b�n ba, bước ch�n sương gi� đ� t�m về được cội ấu thơ.���

 

*

 

��������� �Hội ngao ng�n lắc đầu:

��������� �Chị vẫn than l� ngấy S�i-g�n, nhưng v� sinh kế (c�n vướng hợp đồng dạy lớp tối), v� b� Sinh, m� phải b�m v�u th�nh phố.... B�y giờ... C�n kể g� nữa! .... Sự �trở về� của anh đ� gi�p chị quyết định dứt kho�t� �i chao, kh�c quanh đời chị, kh�ng ngờ diễn ra qu� sớm, v� kết th�c cũng sớm như vậy! Tao kh�ng nghĩ, ho�n cảnh năm n�o của mẹ tao đang lập lại với chị, dầu ở g�c độ kh�c. Tao cũng kh�ng hiểu chị đang ở đ�u. C� thể đang l� c� gi�o tỉnh lẻ n�o đ�. C� thể... Chị đ� muốn giấu th� th�nh cũng b� tay.... Nhưng chắc chắn kh�ng xa nơi anh nằm l� mấy, v� � Chị sẽ kh�ng để anh rời bỏ mẹ con chị nữa đ�u�, c�u duy nhất của chị trong suốt chuyến hồi qu�. N�i điều n�y nghe chừng tương phản: trong nh�, chị l� người mơ mộng nhất, nhưng cũng l� người cứng rắn nhất.�

��������� ch�n, mệt:

��������� �Th�i, thế cũng xong. C�i chết thường ngăn c�ch con người. Nhưng, trong trường hợp n�y, n� lại c� t�c dụng t�ch cực xoay chiều.�

��������� cầm n�n, đứng l�n:

��������� �Chắc chắn chị đ� hết giận tao, như đ� hết, với anh. Một ng�y kh�ng l�u, tao sẽ được thư chị. V� m�y l� người sau tao, biết tin.�

 

�Hết ./.

 

�xem lại, 2015

Nguyễn-h�a-Trước

 

http://www.gio-o.com/NguyenHoaTruoc.html

 

 

� gio-o.com 2015