NAT @ gio-o.com

 

 

Nguyễn-h�a-Trước

 

thở bụi m� đi

 

 

kỳ 2 (tiếp theo)

 

kỳ 1

 

truyện vừa

 

 

��������� Con trai một. C� cha tử trận. Dư ti�u chuẩn để được miễn qu�n dịch. Với người kh�c, l� đặc �n, nếu kh�ng để khoe với đời th� cũng l� m�n ngon n�n nhấm nh�t. Với anh, lại l� bất c�ng, đến như gian lận, kh�ng hợp ch�t n�o với tinh thần �Tự Do, B�nh Đẳng, B�c �i� m� cuộc Đại C�ch Mạng Ph�p đề xướng. Nhưng, v� mẹ g�a, anh đ�nh chịu cầm b�t thay s�ng. Nhưng trong những lần chếnh cho�ng hơi men, ấm ức, anh vẫn tự kết tội l� đ� biển thủ, lưu dụng c�i đ�ng ra kh�ng phải, kh�ng c�n l� của anh.

 

��������� Y�u. Ngo�i chuyện vượt qua �lễ gi�o�, c� c�n bổn phận �chi�u hồi� thầy. �Sứ mạng� n�y nhận được sự ủng hộ tối đa từ ph�a họ h�ng thầy. Nơi ri�ng người đ�n b� sau n�y l� mẹ chồng, phu nh�n của vị đứng đầu một d�ng tộc danh gi� nhất nh� quận hạt, sự ủng hộ được n�ng th�m một nấc. N� biến th�nh loại �lệnh tối thượng� m� bất cứ th�nh vi�n n�o trong t�ng chi cũng phải chấp h�nh. C� d�u, b� được g�p th�m b�n tay, r�o ngo�i th�m được lớp kẽm nhằm giữ ch�n cậu qu� tử trong đo�n tụ gia đ�nh, trong hiếu thảo, v� nhan sắc. Chiến tranh!: l� nướng qu� lửa v� tận những khối bột thanh ni�n. N� gieo khiếp đảm l�n t�m tư những người th�n. Người th�n nhất của những người th�n l� những b� mẹ. Thương, tật, chết ch�c, l� viễn tượng kinh ho�ng. C�ng kinh ho�ng hơn khi n� chờn chợn lửng lơ m�ng vuốt sần s�i ngay tr�n đầu đứa con th�ng th�i nhất l�ng.

��������� Chiến tranh l� chủ bạc gian. C�c con bạc c� c�ch chơi kh�c nhau, nhưng giống nhau ở chỗ: lu�n lu�n bại. Mồi chơi th� chung th�n chỉ l� một: x�c tuổi trẻ, tủy sống của cơ thể đất nước.

���������

��������� C� lạnh với ch�nh m�nh; nhưng, tỏa ấm với người kh�c. Hai mặt của một đồng tiền uyển chuyển ngửa mặt trong một ng�y sống. Với ch�ng, ch�ng kh�ng xung đột, m� tr�i lại, hỗ trợ nhau.

��������� Hai t�nh c�ch ph�n định trong c�ng một con người. T�i năng l� yếu tố ph�n định con người đ� với kẻ kh�c. Hai điều kiện cần thiết để th�nh c�ng, ch�ng c�. Song, bởi m�n m� ch�ng gắn b� với l� thứ, xem th� o�ch đấy, nhưng l� loại �nghe xa th� được, đến gần th� kh�ng�, �t ăn kh�ch, n�n m�n qu� ch�ng ch�o mời trước mắt đời chẳng nhận được bao đ�p ứng. C�i phụ ch� �tối ưu, với lời khen của ban gi�m khảo� rạng rỡ tr�n mảnh bằng của ch�ng cũng chưa chịu gi�p t�i �o của ch�ng th�m v�i xấp tiền giấy.

��������� T�nh y�u, như hoa, đang ch�n tới. N� sẽ v�n quả. T�nh y�u sẽ mang ph�c lộc cho những ai chung thủy. Thời gian đầu, n�ng vừa l�m vợ, vừa l�m học tr�. Ch�ng vừa đ�ng vai chồng, vừa vai thầy. V� sau khi tặng thầy ch� b� bụ bẫm, sức khỏe chưa thực hồi phục, c� học tr� được thầy mấy ng�y liền chở đến, v� đ�n về, từ ph�ng thi, dưới mưa. T�nh y�u lần nữa chiến thắng: dầu thứ hạng khi�m tốn, c� đ� ho�n tất chứng chỉ dự bị văn khoa.� ���

��������� Vẫn chưa gặp l�c để đổi chữ ra tiền. C�ng việc l�m mẹ mới mẻ khiến c� ng�y ngất, nhưng cũng g�y bao bối rối. Quan trọng hơn: n� đ� kh�ng cho ph�p c� gần thầy, gần bạn, v� những chồng cours in tr�n loại giấy v�ng, xấu, nhưng thơm tho.

��������� S�ng gi� bất chợt trong gia đ�nh đ� đẩy họ ra thềm đời. Nhờ người quen của ch�ng (một ca sĩ ki�m vũ nữ ph�ng tr�, người c� đ�i ch�n v� giọng h�t được ch�ng phối hợp tụng xưng l� �những g�t hồng như những v� ngựa bạc tung tăng tr�n thảm nhạc v�ng� trong điện thần của thơ ca ch�ng) giới thiệu, họ thu� được căn ph�ng t�t tầng tr�n của cao ốc Cửu Phụng. D�n số thủ đ� chớm gia tăng v� t�nh trạng người ở một số v�ng k�m an ninh dồn về. Sự đ�ng đắn trong c�u v� �tấc đất, tấc v�ng� bắt đầu được minh chứng. Việc t�m được chỗ cư tr�, gần trung t�m thủ đ�, trong � nghĩa đ�, c� k�m g� nắm được chiếc phao cứu sinh giữa l�ng nước động? ��������

*

 

��������� Phiến sắp xong b�i nộp th� chị đến. Từ b�n học, qua cửa sổ, nhấp nh�y bảng quảng c�o cuốn phim chiến tranh đang chiếu rạp h�t b�n kia đường; mở một v�t cửa ra v�o, Phiến thấy r� đu�i thang. Kh�ch, thỉnh thoảng. Kh�c với Hội miệng lưỡi, Phiến thuộc loại hạn h�n lời. Kh�ng như bạn quảng giao, Phiến ngại kết t�nh với người. Chỉ một số Phiến cho l� th�n lắm mới biết được địa chỉ của anh. Phần kh�ch nữ, c� bạn kh� t�nh kh�ng cần sợ ai kh�c thế chỗ.

��������� Người đ�n b� đang v�n vạt v�y phồng, đặt bước thứ nhất l�n bậc thang. M�i t�c ngắn, cắt rất chỉnh, th�n h�nh mảnh, d�ng đi mềm... bảo Phiến: đ� l� chị. Cảm nhận n�o trong Phiến đang cung cấp kết quả nhanh ch�ng, v� hiệu quả hơn đ�i mắt.

��������� Phiến vẹt nhanh mớ t�i liệu v�o g�c b�n, đứng dậy. Chị c�n v�i nấc nữa. Ngẩng l�n. V� đ�i mắt. V� lưỡng quyền, v� chiếc cổ, sợi d�y chuyền. V� độ lơi của chiếc �o thun dư giả chứa g� ngực k�m ăn. V� c�i m�u �ng ả, ngọt ng�o của những v�ng da s�m sẫm như bắp chả quế, lướt mượt như vừa được phết dầu, lấp l�nh như được chiếu đ�n từ trong. Kh�ng thể l� ai, v� của ai kh�c.

��������� Phiến sướng sượng như bị điểm huyệt.

��������� V� cũng như lần đầu, chị l� người mở lời:

��������� �Kh�ch đến chơi. Chủ nh�n chớ hề ch�o đ�n!�

��������� �... Em ... k�m miệng lưỡi lắm. Chị biết m�. Được ch�t số lẻ n�o của Hội đ�u?�

��������� ��Kể g� đến cậu ấy nữa!� chị bĩu m�i.

��������� Phiến n� sang b�n:

��������� �Chị v�o đi. Ph�ng ốc l�i th�i qu�, chị đừng cười.�

��������� Đ�i mắt linh anh qu�t từ trong ra, v� tinh nghịch đậu l�n Phiến, th�m tr�ng gật g� của c�i đầu tr�n l�ng cổ thi�n nga:

��������� �Lo� học qu� n�n chẳng c�n thời giờ thu dọn ? Hay lại th�ch c�i nghịch luận kỳ cục, �học c�ng giỏi, ăn ở c�ng� l�i th�i?��

��������� Phiến chống gượng:

��������� �Chị biết m�: bọn em kh�ng thể như con t�u chạy m�i giữa hai đường song song: nh� trường, v� qu�n trường. Phải ngừng, v� đặt ch�n l�n, hoặc b�n n�y, hoặc b�n kia. Trong hiện trạng của đất nước m�nh, với nhiều người, dẫu vừa vượt được lớp đệ nhất gai ch�ng như bọn Hội v� em, mảnh giấy ho�n dịch vẫn c� thể bị �cuốn theo chiều gi� bất cứ l�c n�o. Chiến tranh! �m thanh n�y nhiều l�c vang vọng hơn cả tiếng đập của con tim; v� h�nh ảnh của n�, dầu chưa r� r�ng g�, �m ảnh hơn cả b�ng d�ng của người y�u. C� cố lơ l� với n�, nhưng n� c� h�ng trăm c�ch bắt m�nh phải nh�n n� thẳng v�o mặt.�

��������� Chị xua tay, hất mặt:

��������� �Thuyết ph�p vậy đủ rồi. Giọng điệu y hệt c�i l�o �triết-sĩ-thi-sĩ� nh� n�y. Đ�c c�ng l� với nhau c� kh�c. �i, t�i vẫn kh�ng t�i n�o hiểu nổi, tại sao sự việc đơn giản như vậy m� mấy vị lại luận giải d�i d�ng v� rối rắm h�a n� l�m chi? Đời tự n� chưa đủ nhi�u kh� hay sao? M�, cậu học tr� cấp 3 kia ơi, n�i g� cũng được. Nhưng chớ đả động đến chuyện l�nh tr�ng với t�i, nh�.�

��������� tiếp:

��������� �Cậu ăn ở ra sao, kh�ng can dự đến t�i. T�i kh�ng, v� cũng kh�ng hứng để l�m... chị hay mẹ của cậu. Đến đ�y rủ cậu nghe nhạc uống c�-ph�. C�i m�n n�y, với cậu, liệu dễ nuốt hơn chứ?�

��������� �Chị g� đ�ng v�o sở th�ch của em. Một sở th�ch kh� xa xỉ, �t ra l� l�c n�y. Em vừa xong b�i. V�ng. Chị cho 5 ph�t.�

��������� Phiến k�o m�n. Thay quần �o chớp nho�ng. Anh mỉm cười, nếu chị chịu �thuyết ph�p� th� thế giới n�y sẽ c� th�m một �t�n gi�o� nữa.

��������� Giọng nữ rộn r�ng từ b�i h�t �Downtown� leo lẻo leo l�n từ d�y ph�ng dưới khiến Phiến hưng phấn qu�. Đời thật đ�ng sống! Chị c�n trẻ. V� Phiến. V� bạn hữu của Phiến. Đ� l� của b�u m� ch�ng t�i đang sờ m� được. Chiến tranh ơi! Chắc l� mi c� chứ. Nhưng l�c n�y, ở đ�y, sự hiện diện của con người đứng kia cho ta đủ sức mạnh để ch�n sống mi.

��������� Chung quanh, ổ b�nh thời gian đang trưng ra kh�c v�ng rượm nhất.

*

 

��������� �Chị ch�a gh�t c�i bọn mặt mũi hiền l�nh, tẩm ngẩm tầm ngầm m� đấm chết voi. Chưa l�c n�o chị th� đ�n �ng hơn l�c n�y�, chị n�i khi c� phục vụ vừa quay lưng.

��������� Phiến tr�n mắt. Đ�n qu�n mờ. Chị, trước Phiến, chỉ c�n l� đ�i mắt: hai con ngươi kia tựa như ảnh nh�n lại từ đ�i mắt của anh; nhưng kh�ng, bởi, rất tho�t x�c, rũ bỏ tất cả vướng v�u từ c�i nh�n vừa đậu l�n, ch�ng biến th�nh những tr�i nh�n mới thu hoạch, c�n cả cuống, l�, l�c thảnh thơi, l�c vướng v�u, đầy đ�, hụt đ�, h�a kh�ng đ�, nứt nẻ, rồi liền lặn, lấy lại thịt da, mang thể v�c, lung linh, trụ định, một, rồi nhiều, y như k�nh vạn hoa, tan, hợp, hợp tan, thất thường, đ�ng chu kỳ, v� ngoan ngo�n, theo b�ng cầu s�ng sọc thi�n sắc vần vụ tr�n trần.

��������� ��Mong cậu đừng l� người đ�n �ng mới, thứ nhất.�

��������� Những tr�i nh�n trợn l�n. Quả cầu điểm ngay hột s�ng trắng v�o. Như người ta nhỏ thuốc v�o mắt. Như họa sĩ chấm mắt rồng. Chỉ c� hơi qu� tay. L�m bắn nước.

��������� Phiến d�ng muỗng khuấy t�ch c� ph�, t�ng vụng, l�m văng ra ngo�i v�i giọt. Anh kh�ng định sẽ uống: chị vừa khuấy bọt l�n đầu �c Phiến: Phiến chưa bắt được � của chị. Chưa dịu l�ng để uống. Chỉ say say v� b�i ng�i sao sao.

��������� Cơn mưa bất chợt từ những giọt dương cầm tr�n s�n khấu đang nhả ướt chiếc thảm m�u r�u. Mưa b�ng m�y. Mưa r�o. Mưa d�ng. �m điệu �Đ�m Đ�ng-Nguyễn văn Thương� của Việt Nam Tango, bị l�y s�ng tr�o Slow Rock, qua cơn b�o ầm giật mỗi gi�y mỗi tăng �p lực của k�n, trống từ d�n nhạc Phi luật T�n, đ� rọc sưng hơi hướm ngật ngưỡng ngậm ng�i rất tĩnh tại của một kiếp lữ thứ ho�ng kim. C�c đợt cuồng phong như những nắm b�ng đặc dội v�o, đập nứt, mở � chề c�nh cửa th� lương. Ch�ng nắm t�c thời gian k�o lết l�n ph�a trước. Đạp đổ nh� cửa, c�y cối, cạy đ� vỉa h� n�m t�a l�n, rải nhựa đen s� xuống, ch�n nhầy những bước đi. Cười m� sảng. Th�c giục. Giết tươi nỗi ngậm ng�i; uất n�n nguồn hấp hối. Rất nh�n đạo. Rất lạnh l�ng.

��������� Chiến tranh: phải n�i, n� l� m�n lẻng xẻng đao kiếm của tiếng động, tiếng động của vũ lực: n� c� mặt trong những nơi kh�ng ch�t g� hoan ngh�nh n�!

��������� Phiến �nh�n� �m thanh. Ch�ng linh ứng từ hai b�n tay trắng phấn lột của n�ng nhạc c�ng ngoại quốc. C� n�ng nhỏ ti, bị ch�nh cơn cựa quậy hung tợn của �m thanh từ hai b�n tay k�o g� v�o nắp đ�n; v� ch�nh m�i t�c, m�i t�c d�i qu�, đ� ho�n th�nh bước sau c�ng của nhiệm vụ l�, cột c� lu�n v�o bục ngang. Hai c�nh tay vạ vật l�n sườn dọc của nhạc cụ. M�u da tay, trắng khiếp, trắng đến đổ v�i v�o v� sủi bọt cả vị c� ph� tr�n lưỡi anh.

��������� �m thanh tủi hờn. Như hoang hồn kh�ng được ph�p k�u r�u.

��������� Tự dưng Phiến x�t xa! C�c ng�n đẹp đẽ sang cả kia lẽ ra chỉ n�n đ�a nghịch với c�c �m kho�i hoạt. Nếu t�n nhẫn th� cũng cần lựa đối tượng, m� cũng chớ cần giục gi�, hớn hở như vậy. Phiến nẫu nhừ như tờ giấy l�t dưới ly nước đ�.

��������� C�n điều n�y nữa: m�u trắng da thịt đ� mất nhiều ưu �i trong Phiến. Từ l�c biết chị, Phiến đ�m ra m� c�i m�u s�nh sệt của c� ph� pha hơi nhiều sữa, y�u hết sức c�i lượn lặt lờ của lưỡi l�n la thật l�u tr�n nh�m sữa lạnh m�c l�n từ cốc sinh tố hay yaourt keo kết. Rồi đọc đ�u đ� b�i b�o ca tụng khả năng t�nh tự của những d�n tộc c� m�u da s�m sẫm, Phiến c�ng ngưỡng vọng chị.

��������� C� g�i b�n cạnh đập b�n, h�t to. Hai ba anh ch�ng ngồi quanh phụ họa bằng �tr�ng vỗ tay v� s�o miệng. Ph�ng tr� l�n đồng. Mưa, giờ đ� th�m sấm. V� lập tức, n� �t cả tiếng mưa. Nhạc tr�n s�n khấu dội sang kh�c khập khiễng, gập ghềnh. C� nhạc c�ng đ�m th�t hai c�nh tay l�n trời, tỏ vẻ như đầu h�ng, v� nho�ng hơn cả một quặp quay của quả cầu, thần kỳ đu theo chảo s�ng, lả lướt, sụp mềm, v� biến mất. Mấy cặp đang oặt oại dưới s�n gỗ đ�nh b�ng bỗng dưng c�ng l�c c�ng bị quất giập một b�n th�n. Phềnh theo tiếng nhạc, b�y giờ chỉ thuần l� tiếng r�c r� của k�n đồng, họ kh�ng c�n đang �m nhau, m� l� đang chui lẫn v�o từ b�n h�ng sườn, từ sống �o xẻ của nhau. Sắc đỏ lủ khủ từ bốn g�c s�n khấu phối hợp, đụng độ với lũ m�u s�ng từ tr�n, bung t�e. V� r�c r�ch: m�u h�a lỏng. Phong cảnh thật qu�i dị: người ta đang bơi, đang đắm. Cầu cứu cho m�nh, cho nhau, bằng tay, bằng ch�n, bằng những trồi hụp của cả th�n x�c. Người sắp chết đuối lại l� chiếc phao cứu mạng của kẻ kh�c; v� tất cả, c�ng đang mất ch�n đứng.

��������� Chị quay sang, c�nh mũi sạt b�n tai Phiến:

��������� �Chớ bao giờ, ... nh�!�

��������� Hết mực �Bồ T�ng Linh�! Chạy đua c�ng � nghĩ, Phiến ngửi thấy m�i... thịt da đ�n b� bỏ quạnh trong căn nh� qu� sực nức m�i cỏ đồng gặt l�u, từ ng�n năm, c� lẽ. Hương vị của trắng đ�ng đục trong hai bầu nữ t�ch tụ bị đ�ng n�t, b�y giờ, nhờ biến động kia, bật v�i, phất m� l�n. Quạt gi� hai b�n h�ng nh� thổi hống hốc. C� s�ng; v� c� sạn ngầm. �m nhạc đội mồ sống dậy. M�a đ�ng kh�ng tuyết, r�n n�ng l�m mỡ. Tia clarinette luồn r�c cấu v�o đến rứt rỉa thịt m�u. L�c tưởng nghĩ kia vừa cắn nh�y v� l�m đau đớn một b�n ngực, Phiến nghe phần chất liệu nhỏ nhất đầu ti�n của n� vạ phệch xuống s�n nh�: một nhạc kh� n�o vừa rơi.

��������� Sau lớp �o lụa r�u của chị tập tềnh b�n tr�i, Phiến ngắm suốt một cung biển. Một vịnh biển của kẹo caramel, v� e lệ s�ng. Hai s� v� con g�i bỡ ngỡ mở miệng. Dưới, v� trong đ� l� g�, Phiến biết chứ: một cao nguy�n đất n�u, trồng c� ph�, bạt ng�n (hơn cả rừng đồi trung phần gom lại) để uống ch�m nhiều sữa, để ngấm dần tr�n đầu vị gi�c, v� tr�y tr�t hai m�p m�i.

��������� Phiến tự thấy như con t�u, với tất cả than x�c đổ v�o hầm; từng g�t bươn l�n l� từng g�t l�n s�u tuyệt vọng trong chảo biển m�u gỗ gụ.

��������� Chị leo tr�o c�ng �m nhạc. M�a may. Hỉ hả. Hai tr�i n�i chợn chờ vai Phiến. Ch�ng lớn nhanh nhiều hơn tưởng tượng của Phiến. Ch�ng được ti�m k�ch bởi dục vọng bất thần (trong Phiến?). Phiến tr�ng thấy đ�i vại men tự ch�ng đang mở n�t, đang đ�i được h�t đi. Mật mỡ v�ng l�n lớp da người, vồ vỗ b�m bụp như đang s�i, dầy ắp, mỏng, v� trong suốt, rất nhanh, như c�nh chuồn chuồn. Tho�t x�c ng�i. Bướm, bay l�n. Một nạm t�c lớn c� ngứa sứa mực, nhấm nhi răng thỏ tr�n m� anh.

��������� T�ch c� ph� vừa động tới; khuấy; lại khuấy. Phiến v� thức chơi lại m�n Rock Chậm bằng �m leng keng của muỗng bạc trong trũng diệu dụng của đất men sứ.

��������� Cợn kem cạ ngơn ngớn lũng th�a.

��������� V�nh tai Phiến đau x�. Phiến h� miệng. Mũi nghẹt cứng.

��������� Chim m�i g� khinh kh�ch.

 

��������� C�c cặp như những chồng đồ m�, hả hơi, nhả nhau ra, đầy bịn rịn. V� hồi thước ph�o tay. Ngực Phiến bị ức cấn. Anh th�m h�t to. M�ng m�o c�o nạo nhẹ dưới c�nh tay. Phiến quay lại. Dưới chao đ�n chụp cam, chị: một chum mạch nha mới ra l�; đầm đ�a: chiếc khu�n c� dung mạo nữ nh�n.

��������� Phiến thở hắt. Dựa lại v�o th�nh ghế m�y. Nhẹ nh�m như con t�u r�ng m�nh lần cuối khi đ� nhả hết h�ng h�a tr�n boong. Phiến đ� hiểu: c�i Phiến vừa nh�n thấy kh�ng l� do mụ mẫm. Kh�ng g� l� ảo ở đ�y hết.

��������� Chị cười, tai �ch:

��������� �Cậu vừa th�i nh�! Chớ bao giờ l� người đ�n �ng mới, thứ nhất. T�i đ� khuyến c�o rồi.�

��������� Lần thứ hai, gần như c�ng c�u n�i cũ. Chữ lời rất mực b�nh thường. Nhưng nghĩa, l�? Tr� chơi tưởng đ� xong, nhưng chưa: anh lại bị bịt mắt. �Ở người đ�n b� n�y, c�i kim chọc ch�ch người kh�c h�nh như l�c n�o cũng vừa được m�i xong.� Bực tức với chị, v� với sự k�m th�ng minh đổ đốn của ch�nh m�nh, Phiến tr�ng tr�o nh�n lại. Hai tụm vải bọc ngo�i hai tr�i độn của chị hơi l�m v�o. Bị lực đẩy từ b�n trong, ch�ng ph� phọp như đang nh�p kh�. Nhưng chỉ đến độ n�o th�i. Bởi ch�nh Phiến, ngay buổi gặp đầu đ� kh�ng đặt trọng t�m v�o k�ch thước của ch�ng. V� kh�ng nghĩ ch�ng, v� bất cứ l� do, tăng th�m thể t�ch. Chị đ� đ�nh đổ tức th� c�i quan niệm trước đ�y của anh về c�i phần thượng th�n ăm ắp, hấp dẫn nhất của phụ nữ. Gia t�i đ�n b� đ� của chị kh� khi�m nhường, nhưng với Phiến, l� của ri�ng chị, ti�u biểu, v� t�ch chị khỏi đ�m đ�ng. Chị kh�ng sở hữu c�i m� người c�ng giống ph�i như chị kh�t khao, l�m chủ. Chị được c�i kh�c: c�i �kh�, c�i �thần� b�ng bạc tịnh nhi�n trong, v� sau, tất cả những g� cấu th�nh chị. C�i đ� hiếm qu�, bất ngờ, l� lo�i �thi�n ni�n thảo� trồng trong những chậu chuyện thần ti�n, đến gi�y ph�t b� nhiệm n�o, đ�ng nguy�n đ�n đầu ti�n của 10 thế kỷ sau, duỗi l�; rồi (chưa kịp cho mắt trần chi�m b�i) lẳng lặng thu về. Mấy gi�y huyễn mặc để sứ giả của một phần c�i �hồn� kia hở hiện, cho Phiến, l� l�c chị mở cửa. �M�u da con g�i xứ đảo�: n� đ� cắm trại trong s�n hồn anh.

��������� Rồi chiếc miệng đang ngậm ngụm nước đắng m�u đen. Trời! Sao anh tinh mắt đến lạ: m�u son đ� bị th�i nhạt nơi hai m�m g�c. Phiến... cười. Vờ l�m hụt rơi b�a thực đơn. (�nh tối lưng chừng b�n đủ che tầm nh�n của chị.) Phiến quệt tay nhanh l�n v�nh tai. Nhơm nhớp. Một ch�t. Như cặn bột trong ch�n nước cơm vừa ngậy l�n. Cũng vừa tội. Phiến cố ngồi thẳng.

��������� Với một kh�c th�n thể vừa bị (chiếc b�n) x�n m�t đi.

 

��������� Chiều nhả dần t�n gọi theo nhịp thoi th�p của th�nh r�ng ho�ng h�n Serenata- E. Toselli. Nắng đ� đổ hết thau m�u hạnh nh�n xuống b�n nguyệt trời. M�u của n� l�c n�y l� m�u da c�, bệch bạc: m�u của c�i g�t sau rốt, cũng l� c�i g�t ti�n khởi, của chu kỳ, của thời gian. V�i ng�y th�ng dần, l�u, mềm oặp, rũ rời, v� bị h�a tan v�o độ mạnh của lọ cường toan đ�m. Bụi phấn m� của chiều đ� bị thổi bay trọn, để lộ lớp da nhi đồng sơ sinh, t�i, yếu.

��������� C� lẽ hơi sớm: hay th�nh gi�c của Phiến đ� tr�ng thương sau trận ph�o k�ch của �m thanh vừa rồi: v�i r�a chu mỏ, mỏng như b�a thở hắt, nhọn quắp như sợi t�c m�o h�o hợt c�n b�m bấm t� m� tr�n tr�i tai của anh, của họa mi hai giờ s�ng?

��������� Sau cơn động cỡn nham thạch chiều, người ta hốt sỏi trứng chim rải về, hấp tấp, như �muốn hối cải. Loạn thần đ� xa. Tĩnh thần đ� hiện. C�c đốm cầu pha trộn m�u v�o nhau tr�n trần cũng khoan h�a theo. Bớt lo�ng l�a. Đỡ dồn dập. Ngay c�i lưỡi đỏ bầm của n� cũng đ� bị l�c vạt, dẹp đi nhiều. M�u đ� �m. Dịu như ngụm rượu mận trại Hầm xứ lạnh.

��������� Rồi, đ�m nhu m� hẳn với phi�n chắc lưỡi ghi-ta th�ng. Sau cơn mưa, s�n nhảy đ�m tua tủa mụt măng-người. L�m nh�m ch�t vốn liếng của kẻ nhập m�n, nhưng Phiến vẫn đứng l�n, ch�a tay mời chị. Phiến kh�ng c�n sợ bất cứ c�i g�, v� ai, nữa rồi. Phiến đ� lớn. �t ra th� bề ngo�i của anh vẫn �c� tuổi� hơn chị. Phiến c� đủ tư c�ch để ngang h�ng với chị.

��������� Chị Sen lắc đầu, bảo, kh�ng thấy �ngứa ch�n�; th�i, ngồi uống c� ph� (�i, m�u c� ph� sữa; đừng ai h�ng tranh gi�nh n� với chị!) nh�m thi�n hạ đ� đởn, tự thấy �nhẹ tội� một ch�t.

��������� Chị khước từ tỉnh bơ, coi như chuyện l� phải vậy, kh�ng c�o lỗi theo như th�i quen bộ điệu của giới�tr� thức. (Chị vẫn n�i, chị đ� ớn c�i thứ cơm nếp n�t kia rồi!)

��������� Chị chỉ c�o lỗi khi (d�i cục tiền lẻ v�o tay Phiến) gọi taxi cho Phiến, �chịu kh� về� một m�nh, au revoir!� 

��������� C�n chị, chiếc kh�c, đến trung t�m Sinh ngữ dạy đ�m.

*

 

��������� Phiến liệt giường đ�ng 4 ng�y. Ng�y thứ 2, nửa tỉnh nửa m�. Phiến mơ thấy lại cảnh năm trước, c�ng c� bạn dạo chơi bến Ninh Kiều. Đ�m, về, Phiến l�n sốt. Chuyến phi cơ hồi S�i-g�n s�ng h�m sau phải ho�n. Hai ng�y tiếp, sốt lui. Người Phiến lả hơn cỏ, nhưng kh�ng thể n�n lại v� kỳ thi của cả hai đ� kề. C� bạn phải k� giấy với h�ng m�y bay, hứa kh�ng kiện c�o nếu lỡ Phiến ... xuất hồn ngao du tr�n chỗ c�n cao hơn m�y. C� tiếp vi�n cười v� ch�c chuyến về an l�nh. H�m răng trắng tuyết. L�n da n�u củ th�ng. T�c ngắn s�t đầu n�n đợt gi� từ lỗ tr�n tr�n m�i xoa ho�i m� cứ trợt. L�c c� c�i xuống chỉnh d�y an to�n cho Phiến th� Phiến n�u tay c� lại. C� cười r�c r�ch. Tiếng cười rất quen. Nh�n lại. Phiến chết điếng! Chị!

��������� Suốt gần tuần, chăm s�c cho Phiến l� c� bạn. C� khi c� v�o trường; l�c th� c� nhờ ghi gi�p b�i, ở nh� với Phiến. Lần đầu ti�n, c� biết thế n�o l� nội trợ. Cũng may, chợ nh�m b�n kia phố; v� c�i m� c� m� tay v�o chỉ l� nước nấu s�i, v� ch�o. (c�n c�, cắp g� men mua ngo�i về ăn.) Kh�ng đ�i hỏi hoa tay, c�n nhắc. Đặc hay lo�ng, sao đ�u? Quan trọng l� n� ch�n, tiệt tr�ng, kh�ng hại cho người bệnh. C� vừa lo bếp, vừa học; lu�n để mắt l�n tờ giấy ghi giờ uống thuốc của Phiến. Đ�m, c� đ�i ở lại. Phiến n�i nỉ c� h�y về. C� muốn nằm tr�n chiếc ghế x�ch đu, �lỡ đ�m h�m xảy ra chuyện.� Phiến phải chọc, với g�n cốt teo rệu thế n�y, dầu c� muốn �lỡ� cũng chẳng ăn giải g�, c� mới giận dữ bỏ về.

��������� Nhờ bệnh, Phiến c� dịp nghĩ th�m về bản chất con người - r�, v� gọn hơn, l� người kh�c ph�i. Chỉ trong cơn c�ng cực - đ�ng hơn l� khi buộc đối đầu với c�i �c, dầu n� kh�ng xảy ra cho m�nh - t�nh �bản thiện� mới lộ mặt. Nơi người đ�n b�, thiện t�nh kia dễ được xem như mẫu t�nh. C� bạn Phiến ngổ ng�o c� tiếng. Ngổ ng�o m� kh�ng cần được minh thị bằng m�i t�c �b�n nam�, đ�i m�i chuốt h�nh thoi, kh�ng cần được lập bản đồ bằng h�nh vi nghe v� nhảy theo nhạc k�ch hoạt, miệng � ớ như bị đụng d�y thần kinh. Ngổ ng�o chỉ lộ, v� được kinh nghiệm bởi, người trong cuộc. C� đ�i hỏi được phục vụ, được t�n trọng ngang h�ng như, nếu kh�ng hơn, nam giới. C� đả đảo quan niệm xem nữ giới l� ph�i �yếu.� C� bảo, trong c�ng t�c duy tr�, ph�t triển n�i giống, v� thuở gi�o huấn đầu ti�n, Thượng Đế đ� giao tr�ch nhiệm thi�ng li�ng cho người đ�n b�: nhẫn nhịn, nhận chịu, vun qu�n. V� t�c tạo. C� tr�ch nhiệm th� phải c� quyền lợi.

��������� Với chị Sen, t�nh ngược ngạo kia, nếu c� (chắc c�), cũng kh�ng thể hơn được c�. Vậy th�, ở chị, thiện t�nh của con người, mẫu t�nh của người đ�n b�, ắt phải phong ph� lắm.

��������� Chị th� gh�t đ�n �ng? Th� gh�t? Cần g� phải đ�n �ng chứ? Chỉ c�i từ �th� gh�t� kia l� đ� kh�ng được ph�p tăn s�ng trong bộ n�o xinh xắn kia rồi. Sự t�nh trong qu� khứ thế n�o đến nỗi đẩy l�i (mong l� đừng triệt hạ) căn t�nh đ�ng y�u kia của người phụ nữ, trong chị?

 

*

 

��������� �M�y xin cho tao một c�nh ph� dung. Tao đang rất cần. Amour của m�y c� b� chị l� chủ cửa h�ng b�n hoa tr�n đường Nguyễn Huệ n�n nhờ chị ấy t�m cho chắc cũng kh�ng l� vấn đề.�

��������� �M�y �phi l�� vừa phải th�i. Cứ s�ch vở, tưởng tượng b�ng l�ng m�i n�n biến th�nh kh�ch lạ với trần gian rồi. Lấy đ�u ra c�i loại hoa chỉ c� trong truyện thần ti�n đ�? M� cứ cho l� c�, v�o c�i m�a nắng bổ đầu người n�y, kh� m� t�m được đ�a n�o cho ra hồn.�

��������� �Kh�ng được hỏi. �Thi h�nh trước, khiếu nại sau.� Quy ước đặc biệt của tụi m�nh, chắc m�y kh�ng định �x�t lại�?�

��������� Ba h�m sau, về, mở cửa ph�ng, Phiến đ� nh�n thấy đ�a hoa lạ được cắm cẩn thận trong ly thủy tinh đầy nước, c� cả một ch�t rong v� v�i vi�n bi đ� m�u hồng l�m cảnh. Nếu kh�ng nhớ lời cầu cạnh h�m n�o, Phiến kh�ng nghĩ đ�y l� c�i anh đang cần. Hoa lạ qu�! N� kh�ng hề giống với c�nh b�ng c�n nằm trong tr� nhớ. L�u lắm rồi (dễ chừng hai năm), Phiến chưa được l�n Đ�-lạt thăm lại ch�a Sư Nữ Linh Phong, nơi lần đầu anh được chi�m ngưỡng t�c phẩm kỳ b� kia của thi�n nhi�n. Phiến chỉ c� thể tự thỏa m�n với những g� c�n vương lại trong hồi ức về một vẻ đẹp cỏ c�y đ� khiến anh lặng hồn buổi s�ng đ�ng đẫy, sương l�m mưa, ngo�i s�n gạch.

��������� Gặp chị Sen lần đầu, Phiến c� c�ng cảm gi�c nghẹt thở. Tự nhi�n Phiến tưởng đến c�nh hoa m�a đ�ng năm n�o. �Ph� Dung vắn số; đoạn trường kiếp Mai.� Theo s�ch vở, hoa mang sẵn trong n� mầm đoản tử. N�o n�ng đẹp. Một lần cho vạn lần. Chị cũng vậy. Sắc; v� Thọ. Trừ một: Phiến chỉ muốn �p dụng đặc t�nh thứ nhất của hoa l�n chị.

��������� Phiến nghĩ, m�a n�o rồi cũng qua. Nhưng, hoa vẫn tươi. Vẫn l�. Ngay l�c n�y, anh tạm tự cho ph�p để kh�ng đồng t�nh với c�u của triết gia cổ đại H�raclite: kh�ng thể tắm hai lần trong c�ng một d�ng s�ng. H�nh ảnh c�nh hoa vẫn tồn tại. S�ng vẫn tồn tại. Qu� l� chỗ đ�. V� chỉ cần thế. Nước s�ng, dẫu kh�ng c�n chất liệu của khối lỏng năm xưa, hoặc, băng gi� hơn, n�ng ấm hơn? Hề chi! Vẫn c�n nước, c�n s�ng, c�n c�i bất biến m�.

 

*

 

��������� Kh�ng chỉ ngo�i mặt trận, con bọ chiến tranh, bằng sự bền bỉ, lầm lũi đ�ng gh�t v� đ�ng kinh ngạc, đ� b� l�n được mặt b�o. Người ta đ� đến l�c kh�ng thể, v� kh�ng d�m, l�m ngơ với n� nữa rồi. C�i �m thị �đ�y l� thủ đ� đ� bị mang ra săm soi dưới k�nh hiển vi của thực tế. Thực tế kh�ng đẹp, nhưng phải được nh�n nhận. C�i trước kia chỉ l� �m ảnh, giờ đ� mặc h�nh, đeo tướng. C�c chữ đen, đỏ, m� n�, chiến tranh, l� chủ đề ch�nh, đ� l�n cột, khi ngắn hẹp, khi to dầy, th�ng thun theo cường độ của c�c cuộc chạm s�ng. Một �t phụ lục, với những số liệu v� h�nh ảnh r�nh rọt về từng loại vũ kh�, khả năng c�ng ph� v� gi� cả của ch�ng� k�m theo, c�ng g�y ấn tượng bất an l�n người đọc. Chiến tranh, l� mất m�t cho nhiều gia đ�nh; với Phiến, v� lớp tuổi của anh, l� hột nấm độc �m u, l� b�ng v�a ma trơi. Kh�ng hiếm những buổi tiệc chia tay, h�o h�ng c�, bi lụy c�, giữa những con người, kh�ng chung một gia đ�nh, nhưng do c�ng hạn tuổi, c�ng ho�n cảnh, c�ng cảm nghĩ, đ� ph�t sinh t�nh th�n v� kết keo họ với nhau. Thỉnh thoảng buổi s�ng n�o mở mắt ra, nghe tin một, hai, đ�, hoặc t�nh nguyện, hoặc bị chọn gọi, bỏ b�t, cầm s�ng, lưỡi l�. Nh�n số nơi đường ranh b�n n�y: học đường-hậu phương, mỏng dần, v� dầy th�m ở đường ranh đối diện: qu�n trường-chiến địa.

��������� Đường ranh b�n kia, trong khi được tăng cường ở mặt n�y, th� lại hao hụt đi ở mặt kh�c: c�c tổn thất khi giao chiến. Tổn thất lần m� đến ngay cả với những đứa, đang trong binh chủng ngỡ l� kh� �thọ�: chỉ h�m trước, tuần trước, c�n s�ng ngời lượn phố trong bộ qu�n phục ph�p thẳng nếp cứng thơm hăng m�i hồ, đ�o hoa chĩnh chọa, h�m sau, tuần sau, đ� nghe tin �chim trời xếp c�nh, t�u về bến mơ�. Lưới chết đ� giăng được l�n kh�ng, v� l� la dưới nước. Chiến tranh tuần tự v� đều đặn gi�n tiếp gửi về t�n hiệu, mạnh yếu, nhanh chậm kh�c nhau, nhắc nhở bọn anh rằng, rồi c�y thước khủng khiếp của k� ức tối hảo kh�n hề sai s�t kia của n� sẽ g� đầu từng đứa c�n lại. Việc c�n đ�nh đu được v�o c�nh cổng nh� trường, l�c trước, kh�ng xa hiện tại lắm đ�u, với bọn anh, l� may mắn, hay phấn khởi hơn, đ�ng h�nh diện, th� nay, vị, hương của n� đ� lạt lạnh nhiều. Rồi, h�m n�o đ�, tự dưng giọt thứ nhất của chạnh l�ng, của nh�n ra người kh�c v� nh�n về ch�nh m�nh, đ� rịn, đọng, v� t� t�ch từ khe rạn của dấu hỏi về th�n phận, về tương lai, về đất nước, l�n từng tảng n�i c� nh�n. Để đến một gi�y ph�t n�o nữa, niềm h�nh diện kia biến th�nh nỗi ngượng ng�ng, xấu hổ. Sống, hưởng, tr�n sự hy sinh của người kh�c (một �t trong số �kh�c� kia c� cả v�i t�m hồn th�n �i nhất, đ� từng c�ng buồn vui với m�nh), man man m�i bất nhẫn sao ấy! Người ta v�o, v� rời ghế lớp. Thui thủi. Kh�p n�p. Ng�n ngữ kh�ng biến mất. N� kh�, nẻ. V� l�m cho những chiếc lưỡi liếng l�u nhất cũng ngại ng�ng, kh� khăn, khi ph�t �m. Triết l�, hiện sinh, hiện tử� vừa bị đẩy l�i, vừa h�ng hổ x�m lăng đầu �c bọn trẻ.

*

 

��������� Chị dăm khi �tiện đường tạt qua�. Khi gặp, l�c kh�ng. Cứ nghe chị kể lại ... �cậu đi vắng�, l� Phiến xốn xang kh�ng chịu được. Phiến định... đ�nh th�m cho chị chiếc ch�a kh�a phụ (c� bạn của Phiến đương nhi�n c� một c�i), song mở miệng thế n�o đ�y? Chiến tranh, v� bầu ủ � nặc nồng lửa đạn của n� chụp xuống, đ� khiến Phiến, từ l�c biết chị, th�m... r�c đầu v�o đống nệm thơm n�o kia m� h�t, m� nếm, m� qu�n.

��������� C� c�i g� đ� ầm � phản đối Phiến từ trong.�

 

��������� Chị lại đến. Với Sinh, đứa con trai duy nhất. L�u rồi Phiến kh�ng gặp lại n�. C�ng ng�y, n� c�ng giống bố. N� l� tiểu bản của người đ�n �ng gầy, r�u ria, hai m�p l� hai dấu phẩy, trong bức ảnh treo tường nơi ph�ng chị. (chị ch�p miệng, đ� mấy lần chị hạ tấm ảnh xuống, nhưng b� kh�c l�c, bỏ cơm nước, tội qu�, đ�nh phải treo n� lại.) Chị dỗ con:

��������� �Sinh chơi với cậu. Mẹ đi c�ng chuyện. Xong, mẹ cho ra Nguyễn Huệ ăn kem.�

��������� Ch� kho�i c�y t�y ban cầm nẻ nứt Phiến m�c tr�n đinh �o. Ch� n�i, trong nội tr�, mẹ bề tr�n chơi đ�n n�y thật tuyệt. Mẹ chỉ lại cho soeur Agn�s b�i �Lullaby� để đ�n cho đứa n�o nhớ nh� hay kh�c kh�ng chịu ngủ. Ch� hỏi Phiến biết b�i nhạc kia của Brahms kh�ng? (ch� c� vẻ s�nh nhạc gh�, t�n t�c giả, ch� xướng thật chậm.) Phiến vờ, bảo l� kh�ng. Ch� �x� một tiếng thất vọng.

��������� �Ch�u đ�nh cho cậu nghe. Soeur Agn�s khen l� mỗi m�nh ch�u đ�n đ�ng th�i.�

��������� N� cười, th�ch hơn l� thẹn:

��������� �Hồi mẹ mới gửi ch�u, ch�u cũng hay kh�c nh� như thằng Antoine. Soeur dỗ m�i, cả mẹ bề tr�n nữa, ch�u kh�ng n�n. M�re mới bảo soeur đ�n b�i n�y cho ch�u nghe .�

��������� �Thế ch�u c� n�n kh�c kh�ng?� Phiến cười.

��������� �Ch�u c�ng kh�c nhiều hơn!�

��������� Phiến bắt chước ch�, �x� một tiếng:

��������� �Sao ch�u hư qu� vậy?�

��������� �Cậu chẳng hiểu thế n�o l� musique! B�i nhạc buồn qu�, l�m ch�u c�ng nhớ nh�, nhớ bố mẹ hơn. Nhưng đ� l� l�c đầu.� N� �x� trả.

��������� �C�n sau?�������������

��������� �Kh�c m�i cũng phải ngủ. M�i, quen, kh�ng kh�c. Nghe nhạc l� d�p mắt lại.�

��������� Rồi ch� kể cho Phiến về bố. (n� bĩu m�i khi Phiến trả lời l� kh�ng quen với bố. Lạ. C�i g� ch�u hỏi cậu đều kh�ng biết!) Bố thương ch�u nhất nh�. Mẹ ganh, kh�ng cho bố thương ch�u. Mẹ hay c�i bố. C� h�m bố về trễ, mẹ rầy bố, rồi bỏ cơm, v�o ph�ng kh�a cửa. Bố xin lỗi; bảo ch�u v�o năn nỉ mẹ cho bố. Mẹ kh�ng mở. Ch�u phải ngủ dưới gạch với bố tối đ�... Bố mua m�n đồ chơi n�o cho ch�u cũng bị mẹ la. Mẹ kh�ng chịu đưa ch�u thăm b� ngoại. Bố phải giả vờ n�i đi phố, rồi l�n gọi taxi đưa ch�u đến. Thương b� ở ngo�i đồng một m�nh, buồn lắm! B� nội ở m�i tỉnh. �t l�n chơi. Nh� gần con s�ng r� to. Tắm tha hồ.

��������� �Thế, mẹ v� bố, ch�u thương ai hơn?�

��������� N� thẳng tuột :

��������� �C� b�c n�o gặp ch�u cũng hỏi ch�u vậy. Ai ch�u cũng thương. Bố �t n�i. Chỉ ch�i mũi v�o quyển s�ch. Mẹ bảo thế. Mẹ bảo bố ... xem ...thường mẹ. Xem thường l� g� hả cậu. (Tiện th� n� hỏi; nhưng chẳng cần c�u trả lời.) Chỉ tội nghiệp bố ăn �t, c�n �t hơn ch�u nữa k�a. �Gầy như ma,� mẹ ch�u bảo bố thế. �Ma� th� gh� qu�! Nhưng bố ch�u chẳng gh� t� n�o� Chỉ c� h�m r�u bố l�h�i th�i.��

��������� N� bấm v�i nốt của b�i h�t ru. Đoạn cao nhất.

��������� �Soeur Agn�s h�t hay tuyệt, cậu ạ. Giọng soeur như chim h�t. (những nốt nhạc l�y đi l�y lại.) Thằng Bernard nh�ng nhẽo nhất đ�m. Thế m� nghe soeur h�t đến chỗ n�y l� cứ im như b�p b�.�

��������� Chưa nghỉ tiếp sức, n� đ� thao thao:

��������� �Sao cậu lại kh�ng biết bố ch�u? Bố quen nhiều. Kh�ch lu�n th�i. M� to�n c�c c� c�c d�. H�m n�o bố về l� bạn đầy nh�. Mẹ ch�u kh�ng chuộng. Bảo c�c c� đến chơi ngồi l�n giường ăn qu� l�m bẩn cả gối.�

��������� N� bỏ lửng. C� vẻ b� mật. Rồi gh� v�o tai Phiến:

��������� �Bố c� s�ng. Cậu biết kh�ng? Bố bỏ dạy học, đi tập bắn s�ng. Bố tập ở tr�n n�i ấy, n�n rất �t thăm ch�u. Bố đến một m�nh. Ch�u hỏi. Bố bảo, mẹ kh�ng th�ch bố mặc l�nh n�n bố đi một m�nh. Một h�m bố đ�n ch�u ra chơi. Bố mang theo ảnh cho ch�u xem. Ảnh th� bố ngồi; ảnh th� bố b� l�; ảnh th� đứng nghi�m. Ảnh n�o bố cũng mang s�ng, s�ng to s�ng b� đủ kiểu. Bố oai gh�! Gầy, nhưng h�ch. Ch�u thật th�ch. Bạn b� của ch�u, đứa n�o c� bố c� s�ng đ�u? Nghe ch�u kể, ch�ng n� l� lưỡi!

��������� ..... Cậu l� bạn của mẹ. Sao kh�ng thấy cậu đến chơi?�

��������� Phiến vuốt t�c n�, n�i, cũng như ch�u, cậu c�n đi học, c�n phải l�m b�i. Chỉ v�o c�y đ�n trong đ�i n�, Phiến tiếp, cậu chưa thuộc mấy b�i h�t n�n chưa được đi. Lần sau đến, cậu sẽ đ�n cho ch�u nghe. N� gật g� ra vẻ th�ng cảm.

*

 

��������� C� k�n mấy rồi c� bạn của Phiến vẫn biết. C� hỏi chị l� ai. Phiến kể thật, c� kh�ng tin. C� cười khẩy, chị của bạn anh chắc kh�ng l� n�ng H�l�ne hay Marie t�c v�ng, mắt xanh rồi. M� đ� l� kh�ng th� c� bao giờ đến thăm bạn trai của em m�nh tại ph�ng trọ như vậy. C�i kẹp t�c chị để qu�n (m� lạ, Phiến cũng kh�ng nhớ cất đi!) tr�n cuốn truyện dịch l� bằng chứng để c� tr�u chọc Phiến. C� kẻ cả, anh ăn vụng m� kh�ng biết ch�i m�p. Thừa gian, m� thiếu ngoan. C� thể c� kh�ng ghen, nhưng tức, tự �i, v� �ngai vị' m� c� muốn độc quyền ngồi tr�n đang c� nguy cơ bị người kh�c chiếm mất. Nhưng c� kh�ng lồng lộn như đ�ng l� phải. Th�i độ nhu h�a của c� khiến Phiến kh� nghĩ. C�i g� tr�i thường vẫn l�m tim m�nh thon th�t.

��������� C� ngồi chơi ch�t rồi đứng l�n. Cẩn thận để lại chiếc kẹp đồi mồi l�n b�a s�ch. Trước khi xuống thang, c� ngo�i lại, ch�ng m�nh tuyệt đối tự do trước nhau. �Loại t�nh y�u �ch�ng-sinh vi�n; n�ng-mệnh phụ� đẫm nước mắt đầy dẫy trong tủ s�ch bỏ t�i kia l� m�n em kh�ng hợp �go�t�.�

��������� Phiến ngỡ c� sẽ đi lu�n. Nhưng tuần sau, đi học về, Phiến bắt gặp tr�n b�n ch�n ch� chuối, cả ly nước cốt dừa �tẩm bổ�, m�n Phiến rất m� v� hay gọi khi đi với c�.

��������� Phiến hơi �n hận. Anh ăn. Nhưng người anh nghĩ về lại l� chị. Chị Sen kh�ng th�ch ngọt. Chỉ th�m yaourt, trộn đ� đập nhuyễn, vắt th�m chanh, kh�ng th�m đường, m�c từng ch�t một, nhai đ� r�o rạo, liếm m�i như m�o (m� c� l�c n�o sạch!), ngậm muỗng trong miệng (k�m lịch sự, m� lại rất duy�n d�ng!), nh�y nh�y nh�n người kh�c ch�m chọc, khi n�i chuyện.

*

 

��������� Phiến kh�ng thuộc một số b�i h�t như buổi chuyện h�m n�o với ch� b�. Ngo�i giờ học, thay v� dạo phố hay cầm đ�n, Phiến cầm b�t. Phiến chuy�n ch�t l�m thơ. Phiến l�m v� chị. Chị l� ng�i hứng khởi bất chợt đ�o gặp. Thời gian d�nh cho chị sẽ lấp đầy những ph�t v� vị, rỗng ruột. (nhưng sẽ kh�ng đưa chị đọc.)

��������� Thằng bạn lại l� đứa đọc được những b�i thơ. Phiến hay lơ đ�ng. N� lại qu� th�n t�nh đến chẳng nể nang g� khi lục lọi ngăn tủ của Phiến. Buổi chiều, trước khi anh v�o lớp, đ� thấy n� chờ trước cổng trường. N� nh�n Phiến, lắc đầu, kh�ng được đ�u. M�y kh�ng thể từ vai bạn chuyển l�n vai anh. Dầu tao c� rộng l�ng, nhưng chắc b� chị tao chẳng chịu; v� dầu c� chịu, chẳng bao l�u cũng sẽ �hạ bệ� m�y. Trong gia đ�nh, kh�ng ai biết t�nh chị ấy hơn tao. Anh Sủng chiều lụy chị đến mức như thần d�n phục t�ng nữ ch�a m� vẫn ch�o thua!

���������

(c�n tiếp kỳ 3)

 

�xem lại, 2015

Nguyễn-h�a-Trước

 

http://www.gio-o.com/NguyenHoaTruoc.html

 

 

� gio-o.com 2015