tranh: L� Nghĩa Quang Tuấn

 

 

Nguyễn-h�a-Trước

 

chữ t�i trắng ngần

 

 

���������������������������������������������� �

quệt xong vết cuối sườn đ�ng

m� l�n đ�nh luống cầu vồng cho m�y

 

t�c ng�i giữa trỏ ng�n n�y

l�ch v� ng� tuổi qu� th� vấn an

 

(ngỡ, đ�y ng�n xưa vốn thể

mở kh�ng động; kh�p kh�ng chao.)

 

cửa th�ng chạm đất

lấm tấm c�i suốt lưng cườm m�c tinh tơ

lăng xăng đan dệt

cuộn bảo đồ

tặng kẻ tao duy�n

 

- em t�i, thở thơm tho,

m�i ch�m vừa

đ� đến ph�t chưa h�t tung hạt vừng nứt lối?:

 

�thế gian đ� c� lần nao

trắng to�t như thể miếng đ�o b�c xu�n?�

 

nở một v�ng, trăng thật trăng

trăng mơn triều thủy h�t l�n tầng

v� sao mới gọi l� sao chứ

sao chấm bầu c�y lua giọt b�ng

 

thời sung sức nhất, về

l� nắng chườm gai m�

mật lưỡi người rướn hẹn

ch�ch cổ hồn sơn kh�

 

em sẽ l�nh hơn cả nai

v�i hạnh ph�c ngoe nguẩy gạc

ranh m�nh phủ nhờ lũ dốc

vẩy răng cười đốm nhạc ng�y

 

r�y lạnh c�nh trời mỏng�

mỗi nh�nh cỏ c�ng một biển sương

đỡ n�m l� bụi tẩm

chim ru từ những cội hoang đường

 

cỏ lam lũng t�a ng�y-g�i-hồng

hột đầu sữa nặn đ�nh bầu đ�ng

 

tăm kim dẻo hớp tr� mộc

hội mở kia gi� rập mời

(�i nhớ sao, ai, m�i t�c

dấp suối, bện hoa, day, chuồi)

 

�o the đồi th�u nắng v�ng

đ� đến kỳ

biện b�y h�ng qu�n

phố nh�n lươn cong ẩy m�a ra

sắc kể h�ng trăm, nhạc h�ng vạn

ngực t�n m�t rợn

tim rang, ấm

mịn m� hường

l�ng măng rịn phấn

 

v�n v�u c�nh liềm, neo s�o

đậu.

vắt giọt th�nh s�ng, lơi thuyền,

ngủ!

 

s�ng mai g�nh giấc v�o học đường

triết học t�nh hơn g�i c�i �m

 

đang quen bỗng dần v� số lạ

tội cũ em t�i

 

khua khan nhẹ hững dầm bơi

giấy kia

viết xuống

chữ t�i

trắng ngần

 

 

2/14

 

 

Nguyễn-h�a-Trước

 

 

� gio-o.com 2014