tranh: họa sĩ Rừng (Kinh Dương Vương)

 

NGUYỄN-H�A-TRƯỚC

bong-b�ng nước

truyện ngắn

(tiếp theo)

 kỳ 1

2

T�i hiểu anh đang nghĩ g�, định l�m g�. Anh qu� xa hoa tr�n ng�n ngữ trong khi lại rất tiện tặn trong h�nh động. Ngay cả những lời anh cho l� lời của t�nh y�u, l�c ch�ng kh�c mắc tr�i v�o tai t�i, vời gọi tất cả trực quan của giống c�i, t�i vẫn kh�ng d�m cho l� m�nh bớt hoang mang ch�t n�o so với những l�c nhận c�c ng�n vuốt ve r�n rĩ của anh. Anh kh�ng tự nu�i sống với thức ăn do người kh�c bố th�. Anh l� kẻ ki�u ngạo nhất trong giới ki�u ngạo. Anh c� thể, t�i biết, thản nhi�n chịu �ng chết ngo�i sương gi� hơn l� thụ �n người mang anh v�o đặt tr�n nệm �m, sưởi b�n l� ấm. Cơ thể anh kh�ng được tạo ra để chứa đựng những c�i kh�ng phải l� n�. T�i, t�i th� lại cần v� c� thể biến c�i của người th�nh c�i của m�nh. Nhưng đ� chỉ tr�n diện vật chất. C�n ...

������ Tinh thần? Em muốn n�i thế? C� thể em l� đ�n b�. Bản chất của đ�n b� l� dung hợp. Em lu�n l� người rạch r�i trong từ ngữ. V� rạch r�i, đ�m ra tiện tặn (t�i xin trả lại ��mỹ t�nh� em đ� rộng r�i ban cho t�i). Đ� l� điều tốt, hiểu theo nghĩa ��t n�i, �t sai.� Nhưng cũng ch�nh em mới l� người l�m cho việc su�n sẻ trở n�n kh�c mắt. Sao em kh�ng tự cho ph�p m�nh kho�ng đạt hơn ch�t? Sao em kh�ng �bay� được tr�n c�c thứ b�nh thường? C�n t�nh y�u? Sao b�y giờ em mới phản ứng? Em c� nghĩ l� t�i biết em nghĩ g� khi nhận những thủ thuật kia của t�i? Người �xa xỉ� trong lời lẽ rất biết phản ứng của người sẽ nghe ch�ng.�����

������ H�nh như đ� l� đoạn trao đổi giữa c� g�i hắn đang ve v�n với hắn l�c hai người sửa soạn ch�c nhau ngủ ngon. Đầu �c hắn dạo n�y k�m minh bạch. C� khi, với hắn, những thứ tr�n kia chỉ l� dự t�nh ph�t ng�n của một nh�n vật n�o sẽ g�p trong c�u chuyện. Kh�ng thiếu lần đang trượt tr�n đường ph�n của c�c giao tiếp [hắn v� c�c cuộc gặp, ch�o (đến), kể, ch�o (về)... l� những đoạn ngắn của suốt lộ tr�nh x� hội m� nếu c�n thở l� c�n phải bước l�n], hắn, trong v�i gi�y, tự � t�ch l�a v� khi trở lại, lời lẽ của hắn - qua nhiều phiền tr�ch của người kh�c - h�nh như kh�ng ph�t từ trong bộ �c b�nh thường cũ của hắn! Hớn kh�ng coi trọng c�c nhận x�t đ�. Chỉ l� những biểu t�nh chủ quan. Ai đ�u ngo�i hắn biết, trong hắn nhấp nh� cả bao nhi�u ngọn s�ng, hằng bao sinh mệnh b�y h�ng theo đường chỉ tay của hắn? Ch�ng d�nh kết v�o nhau theo chiều ngang, chiều dọc. Mỗi sinh mệnh đương nhi�n l� mỗi h�n thử biểu về sức khỏe (thể x�c lẫn tinh thần) ri�ng biệt; nhưng lạ một điều, cuộc sống của người n�y gi�n tiếp l� cuộc sống của người kh�c. Đ� l� một d�y sinh mệnh, t�m lại. Kh�ng thể ngắt rời từng mấu một.

������ Tận c�ng, sao chẳng ai cảm th�ng được c�ng hắn: l� người ph�n cảnh, bất cứ sự m�o m�n mất m�t nơi bất kỳ một sinh mệnh n�o kia cũng đều để lại một vết t�ch đỏ rần trong tim hắn?

������ Hớn y�u. Y�u m�u, y�u hơi của ch�nh hắn. Cả nam lẫn nữ. Nhưng bởi l� một con người với t�m l� b�nh thường n�n t�nh cảm hắn đặt v�o cũng c� phần �kh�ng b�nh đẳng.� C� nghĩa, hắn y�u nh�n vật kh�c ph�i của hắn hơn, tuy rằng (một trong những) nh�n vật nam, với vai tr� n�o kia trong một c�u chuyện n�o kia sẽ l� h�nh ảnh của ch�nh hắn được đ�i hứng qua chiếc lưới được tay hắn đan thật kh�t. V� n�ng được hắn cưng rất mực l� c� g�i hiện diện qua v�i đoạn đối thoại tr�n.

������ Kh�ng g� ho�n to�n giả tạo. Kh�ng g� ho�n to�n kh�ng tưởng nghĩ được. Với đ�i hia ph� ph�p v� h�nh trang l� hai g�i đam m� cộng một g�i ch�n chất (c� ta kết luận hắn thiếu thứ n�y; song hắn biết d� ngay khi phải thi h�nh một h�nh phạt, hắn vẫn thật l�ng mong gi� m� hắn kh�ng buộc phải l�m thế!), hắn sẽ đột nhập được v�o địa giới của ch�ng. Hiểu cho c�ng, hắn đ� ph�n h�a cuộc sống của hắn. Mỗi nh�n vật l� mỗi l� c�nh của c�y nh�n sinh-hắn, nhận được ch�t căn t�nh từ hắn. Thăm ch�ng, l� hồi cố hương.  

������ Nhiều đ�m hắn kh� ngủ. Căn ph�ng của người bạn sang nhượng lại cho, trước kia thế n�o, hắn kh�ng nhớ. Chỉ biết dường như n� bị co r�t lại theo ng�y th�ng. Chiếc ghế hắn vẫn ngồi viết: r� r�ch. Trong h�nh thể �mới� đ�, n� như chiếm gấp rưỡi kh�ng gian. V� c�c thứ kh�c nữa: hai cạnh b�n long g�c, 4 ch�n giạng từ h�nh vu�ng sang h�nh thoi; c�c bờ tường nứt nẻ, v�i v� sơn l�ng th�ng; tranh ảnh x� xệch... Trong khi bộ v� của ch�ng kềnh c�ng th�m th� khoảng d�nh cho đ�i ch�n hắn lại bị thu hẹp. ������� Cần giữ điều n�y cho ri�ng hắn. C� ả: em (t�y l�c m� nh�n vật th�n y�u nhất của hắn mang đại danh từ th�ch ứng) chắc l� kh�ng ưa sự bừa bộn. Tận c�ng, họ vẫn l� đ�n b�, loại sinh vật đ�ng y�u, đa sự nhưng nh�t nh�t v� khiến cho người kh�c... nh�t nh�t! H�m n�o định mời n�ng đến chơi th� trước đ�, chịu kh� cởi �o xắn quần dọn dẹp đống hổ lốn kia! Tiếc l� căn ph�ng kh�ng đủ rộng để c� thể ngăn hai. Hớn lại qu� quẫn thời giờ. L�c n�o hắn cũng thấy thiếu, tuy nhiều khi cứ ngồi đến mốc r�m người ra.

*

������ �Anh kh�ng thể đổ cả th�ng nước thời gian l�n em. Em cần nhắc anh một điều, điều t�m huyết: ph�t đầu ti�n, anh tạo ra em thế n�o th� về sau, em vẫn vậy. Anh kh�ng thể theo cảm t�nh, ngẫu hứng m� vặn sửa ho�i dung mạo em. Sắc diện l�c khai sinh l� mu�n đời. Em hiểu v� th�ng cảm cho anh, bởi em l� một phần của to�n thể-anh. Một vi�n gạch kh�ng th�nh h�nh được căn nh�. Nhưng một giọt m�u vẫn chứng minh bản chất một c� thể.�

������ Trong khi thao t�c Mầm, hắn muốn l�m thế n�o cho người kh�c khi nh�n, xem, hoặc đọc, d� t�m trạng v� quan điểm thẩm mỹ kh�c biệt - hoặc ngay cả tương phản - với hắn, vẫn c�ng nhận rằng c� l� độc nhất đẹp. C�i �đẹp� kh�ng nhất thiết chiếu theo khu�n mẫu đang lưu h�nh. C� thể c� người kh�ng th�ch kiểu đẹp được hắn giới thiệu. Nhưng hề g�. Ch�ng ta vẫn c� thể bất b�nh với một xu thế, một đường hướng n�o đ�, nhưng đ�ng sau nỗi bất b�nh kia l� l� phiếu chuẩn y. Đ� l� c�i hắn nhắm tới. Hớn ậm ờ, gẫm đ�y c� l� động lực ch�nh xui hắn tạo ra c�?

������ Hớn uống hết ngụm tr�. Nước �t hơn cặn. Tận c�ng của c�i đắng ch�t của cả một c�ng tr�nh h�i lặt, sao vần, đ�ng g�i. Hớn nh� ra đầu lưỡi hạt g� trăng trắng. Cứ cho đ� l� �tim� tr�. M� n� giống quả tim người qu� sức. V� tại sao kh�ng thể (phải, sẽ) l� tim của Mầm? Hớn thở d�i. L�c n�y th� hắn hiểu: hắn, bấy l�u nay, đặt n� hơi lệch trong lồng ngực non nẻ kia.

������ �Anh kh�ng thể theo đuổi c�i đẹp m� qu�n cả sinh mệnh của ch�nh c�i đẹp. Nếu anh cần tim cho những sinh hoạt y�u đương th� đồng thời anh phải t�n trọng sự chuyển động của cơ quan m� anh đ� đặt n� trong lồng ngực của c�c nh�n vật. Chuyển động t�nh kia ch�nh l� sinh mệnh của n�. C� thế n� mới tồn tại, ph�t triển, tự phong ph� v� ban ngược lại cho kẻ s�ng tạo sự phong ph� đ�. T�nh y�u l� một h�nh thức đầu tư kh�ng trục lợi; l� t�c động gieo hạt. Anh c� thể rải sa mạc tr�n ng�n từ, song rất kh�, trong t�nh y�u: sinh mệnh của t�nh y�u rất dễ l�m nguy! C� thế kia, sau mỗi s�ng tạo, anh mỗi gi�u sang hơn. Kh�ng t�nh y�u, sẽ kh�ng c�n g� cả. C�c t�c phẩm thiếu vắng t�nh y�u; c�c t�c phẩm trong đ� người đọc kh�ng ngửi được hơi y�u l� c�c vật chất kh�ng c� sự sống. Ngăn chận sự ph�t triển của mầm y�u chỉ c� thể tạo n�n những nh�n vật �chưa-đến-nửa-người;� l� tội �c.

������ T�i xin lỗi em. Đ�i l�c t�i hơi nh�n nhượng trước cảm t�nh. Phần em, c� thể hơi �c khi buộc tội t�i như vậy. C� thể t�i sai, tr�n mặt giấy. Nhưng ngo�i cuộc sống th� ngược hẳn. T�i y�u em, kh�ng d�m mơ ho�i việc em c� x�c động b�ng khu�ng chăng. Kh� thể bảo đ� l� �ch kỷ: t�i chỉ biết cho đi; v� kh�ng mong nhận về. Kỷ nguy�n n�y m� c�n n�i đến thứ t�nh đơn phương th� quả hơi... bất thường. Nhưng, với t�i, l� như vậy. Em chớ khoan dung đến độ đặt t�n cho n� l� �hy sinh!� (t�i đ� ch�n, v� sợ tụng ng�n n�y!)

������ Em chỉ l� rẽ xương của t�i. (t�i muốn lấy lại h�nh ảnh cũ xưa n�y, v� thực t�nh, t�i đang rất cảm thấy đau v� thiếu hụt nơi v�ng tim!) V� t�i l� t�n thợ qu� vụng n�n kh�c xương đ� đ� đ�m thốc lại t�i. T�i chảy m�u, v� vết thương ng�y c�ng h�nh hạ t�i hơn. T�i y�u em. Y�u đương, với người kh�c l� kho�i cảm, hạnh ph�c. C�n t�i? Em sẽ trả lời theo c�ch của em (t�i biết), �với anh, l� tất cả �mặt-dưới-của-ph�c-cảm-của-trần-gian.��

Sẽ c� ng�y t�i phản bội c�ng tr�nh của t�i!

������ Anh kh�ng thể y�u t�i khi t�i l� một phần m�u thịt của anh. �m ấp, tự t�nh, pha chế... kh�ng thể gọi l� t�nh y�u. N� c� thể cho ra đời một �sản phẩm� (hữu h�nh); hay một �tr� phẩm� n�o đ� (hệ quả tất yếu), nhưng c�n xa mới đặt ch�n l�n được đất thi�ng của t�nh y�u. N� l� đứa con hoang của t�nh y�u. T�i chưa kết �n n� l� v� lu�n! Nhưng �t ra anh cũng ch�t n�o chấn động v� � nghĩ đ� chứ? (nh�n vai) Ồ, n�i g� với anh cũng bằng thừa. Anh xem t�i vừa như một con hầu, vừa như một nữ ch�a. Anh nh�n danh T�nh-Y�u để h�n h�t, kể lể với t�i. Anh chỉ n�i bằng c�ch sử dụng mặt dưới của ng�n ngữ. Nhưng anh h�y trả lời t�i: T�nh-Y�u cần kh�ng những tr� m�a rối b�n ngo�i?

������ Anh ấy? L�m sao t�i ngu dại đến qu�n rằng n� l� cuối giai đoạn ph� ph�p của anh? L�m sao t�i kh�ng �ngửi� được nửa ph�n ly m�i chết m� anh rải thật mỏng thật t�i nghệ trong h�ng trăm thước sống thanh xu�n nơi anh ấy? Nhưng t�i vẫn y�u anh ấy. Trong anh ấy, c� những t�nh chất kh�ng phải của anh. V� t�i b�m v�o đ�, kết t�nh với một phần của ri�ng anh ấy đ�. T�i t�m được thi�n thu trong c�i ph� du. Anh ấy cũng biết thế, như t�i... Chỉ c� anh l�... kh�ch-nh�n-du-trước-sản-(tr�)-phẩm của m�nh!

*

������ Hớn kh�ng hiểu được n�ng. Bao năm rồi, hắn cầu xin thời gian h�y b�o l�ng bớt gi�p hắn c�c mũi v�t nhọn trong lời n�i, cử chỉ của n�ng. Nhưng thời gian lại nghe lầm lời cầu khẩn của hắn: ủng hộ phần h�nh h�i: n�ng ta đẹp dội l�n, m� mỗi ng�y �t nhất hai lần chạm mặt n�ng từ ng� ra v�o chung của cư x�, hắn vẫn kh�ng tin rằng c� g�i đứng trước hắn buổi chiều l� c� g�i hắn gặp hồi s�ng. Bộ ngực, hẻo m�ng, hai phần cơ thể g�y phấn khởi v� đi�u đứng nhất cho hắn, h�nh như cứ mỗi lần hắn đụng mắt l� mỗi lần ki�u căng th�m một ch�t. Trong khi đ�, thời gian lại ng� lơ c�c t�nh chất ẩn trong. N�ng vẫn nhạt nhẽo tr�n m�i, chua ch�t tr�n lưỡi. Hớn y�u n�ng, ... gh�t n�ng cay đắng. C�i gh�t v� ghen tức n�y chỉ mới ph�t sinh, nhưng lại tăng trưởng nhanh đến k�o theo n� t�nh xấu kh�c: th�m muốn. Hớn c�ng y�u, c�ng gh�t, c�ng th�m th� c�ng thấy n�ng l�i xa. Thời gian b�y giờ quay sang t�ng bốc nỗi tức bực trong hắn: hắn bắt đầu, v� thường xuy�n hơn, ước, nếu nghiền ngấu n�ng được v�i ph�t trong mấy mươi chiếc răng của dục t�nh của m�nh th� dẫu phải nhận �n tử, hắn cũng sẽ bước về c�i chết với phơi phới m�i cười.

������ Hớn tự duyệt, v� n�i l�n � nghĩ ch�nh. Hớn lập lại (chỉ sợ m�nh qu�n), một ng�y n�o đ�, hắn sẽ triệt ti�u n�ng. Hớn kh�ng sinh ra n�ng trong thực tế, nhưng hắn đ� đặt n�ng l�n ngai v�ng của giấy mực. N�ng kh�ng y�u hắn trong thực tế. Nhưng n�ng sẽ y�u hắn qua c�c gi�ng chữ. Hớn sẽ đ�ng cọc giăng lưới nhốt n�ng v�o. Sinh từ đ�u, n�ng sẽ trở về đ�. Người khởi tạo n�ng sẽ đủ quyền lực kết th�c n�ng.

������ Nhưng con người vốn ch�o đời với ch�t �t m�u văn nghệ. Kẻ v� t�m nhất vẫn kh� thể vỗ ngực tự khoe ho�n to�n l�nh cảm trước một n�t đẹp. ������

�Được ngắm trong chiếc gương của m�i h�n v� cắn, của tay vuốt v� vặn, của th�n thể tự bơm ứ v� tự r�ch �o: mớ h�o hoa diễm lệ của ng�n tứ, đ�!; tuy vẫn biết dưới kia l� ch�ng gi�o, l� hầm lầy, l� tận c�ng kh�ng phải của c�i chết, nhưng l� của sự hoại h�a vẻ đẹp (kẻ th� đ�ng sợ nhất của mỹ thuật), nhưng hỡi ơi, ngay cả c�nh hồng, lo�i được xưng t�n l� nữ ho�ng (bản chất của đẹp l� �sắc?�) vẫn v� tư hớn hở chưng diện v� v�n m�ng vuốt th� phỏng ai d�m lạnh l�ng? Đ�nh chấp nhận cội thi�n thu trong l�ng ph� du! (�nh ho�ng h�n thường gợi cảm hơn?)

������ Hớn n�i, hắn c� thể biến tr�i tim của hắn th�nh một khối c�t trong, đặt trước mắt để n�ng ngắm ngh�a, phẩm b�nh. Nhưng trước l�ng giấy trắng x�a, dầu h�nh ảnh n�ng nằm gọn trong tay ấp, dầu hắn đ� sờ m� lục x�t n�ng từ t�c xuống ch�n, hắn mới biết hắn bất lực thế n�o trong ng�n tứ của đời! Sắc đẹp của n�ng đ� đ� hắn bẹp d�, v� hắn tả tơi! Mỗi l�c n�ng mỗi lớn l�n, kh�ng những tr�n da thịt, m� c�n trong bộ �c. Mỗi l�c hắn tự cảm thấy hắn bị n�ng ăn m�n. Cứ đ� n�y th� vị tr� của hai sẽ bị đảo ngược. Nhưng bởi n�ng vẫn l� n�ng n�n n�ng kh�ng ph�t gi�c rất nhiều khe hở giữa c�c mẫu tự - những khe hở m� l�c đọc lại, hắn nh�o l�ng: c� thể nh�t lọt cả trăm ng�n thằng-hắn v�o! C� lẽ hắn cần th�m thời gian tu luyện cho �quả� t�nh kia thuần th�m ch�t, ch�n th�m ch�t, v� gi�p hắn th�m tự tin trước khi mở cuộc tranh t�i với (n�ng) trang chữ?

������ Nhưng, khi thứ� quả [quy ước vậy cho dễ theo d�i] t�nh kia ch�n v�n vụt: n� kh�ng cần sức n�ng của trời đất, kh� lạnh của trăng sao v� vị ướt của nước; n� từ xanh, ưỡn v�ng, ửng cam, v� rồi thẫm đỏ, tư tưởng của hắn lại kh�ng theo kịp độ ngọt đường của sớ, thịt, vỏ, hạt của quả. Hớn ngất ng�y, cho�ng v�ng, muốn h�m bớt đ� kia lại. Hắn như người chợt thấy b�ng của ch�nh hắn nở phồng l�n, tr�m l�n v� đ� nghẹt hắn. Thoảng từ những gi�ng chữ (hắn tự vấu v�o đ�i!) l� c�i g� giống như hương thơm rồi. Hớn lả thần. Kh�ng cứ một kh�m dạ hương trong căn ph�ng đ�ng k�n c� thể đưa hồn người l�n c�i hoa lạc. Thứ hương kh�ng tỏa từ một quả hữu h�nh n�o vẫn c� thể b�p chết hắn!

������ Hương dầy qu�. Trực gi�c của hắn đ� ghi được sự xao x�c ngầm trong kh�ng kh�. Tựa như� l� tiếng nh�n ch�n. Hớn chưa muốn sự chạm tr�n n�o l�c n�y. C�n v� số � chưa đầu th� được nơi lời. Hớn cần thời gian. Hớn tập trung mọi sức mạnh của thể v� tr� v�o việc đẩy ch�ng từ tr�n n�o xuống giấy. ��������� Trong v�i gi�y, hắn bước giữa ranh qu�n v� nhớ. B�n n�y l� trước mặt, l� lao xao của cuộc động của chữ; b�n kia l� khoảng c�ch mỏng manh cuối c�ng của giai đoạn thăng từ kh� l�n h�nh. Dầu thế n�o kh�ng thể n�i �thắng� hoặc �bại,� (bởi cả hai chỉ l� từ một biến dạng) v� hắn - vừa l� nguy�n nh�n, vừa l� nạn nh�n - cũng kh� thể luồn m�i trong khe hở kia được.

Hương thơm? N� c� thể tự l�m mỏng dẹt lại. N� cọ kẹt chun ch�t trong c�c � chữ. N� chia tr� hắn. Hớn cố giằng co với rất �t hy vọng. N� l� c�i trước kia nằm trong chương tr�nh của hắn, thở gi�p hắn, v� chia với hắn nửa cuộc đời. N� l� c�i quy định giống ph�i. Với hắn, người đ�n b� sẽ mất hơn nửa đ�ng y�u nếu trong cơ thể kh�ng tiết ra thứ m�i độc đ�o (tốt; hoặc �kh�ng� tốt: với người kh�c). Ch�nh c�i hơi v� h�nh đ� đưa chủ nh�n của n� l�n ng�i độc lập. Kh�ng thể c� hai thứ m�i giống nhau. Kh�ng thể c� hai con người giống nhau. C�i do hắn tạo ra, từ người đến hương phải l� đặc th�.

Nếu hắn thất bại? Cứ đổ lỗi cho tr� tưởng tượng. Mặt s�ng của sức khỏe của con người c� l�c tịnh l�c nao th� mặt s�ng của tưởng tượng cũng khi an khi động tương tự. Đ� chỉ l� một thức. Hớn c� trăm ng�n phương thức, trăm vạn lời để tự biện hộ.�

*

������ Chỉ cần một đợt gi� tr�i m�a. V� một cơn mưa. L�: một sinh mệnh thở ngắt. Ch�ng n� vi v�t suốt buổi chiều ven s�ng; cần c�u cắm cọc xuống b�n mặc t�nh l� la theo nước; mũi miệng mắt ch�i xuống sục m� tr�n nhau chưa ph�t n�o ng� ngang (tuổi trẻ, hơi d�i). Nếu kh�ng, ch�ng đ� nh�n thấy đ�i mắt ganh tị v� chiếc lưỡi nhẫy bọt th�m muốn của định mệnh cưỡi đu tr�n t�u dừa h�t trộm từ m�p t�c tr�n m�i thơm dầu gội của c� g�i. Hớn cười gằn, nếu ch�ng n� chịu rời m�i khỏi b�nh sữa của nhau lấy v�i gi�y nh�n l�n trời hoặc ng� xuống d�ng nước! Dầu sao hắn đ� �gia hạn� cho ch�ng rồi (bằng c�ch cho l� dừa ngắm ngh�a ch�ng r� l�u; v� �m thanh dừa, trong gi�: n� l� lo�i c�y cỏ th�ch (tự) chuyện tr� nhất).

Mầm sốt, sốt cao, m� sảng, d�y dụa. Nh�n vi�n trực bệnh viện phải d�ng d�y tr�i c� v�o th�nh giường. Mầm th�i v�ng vẫy. Một g�c thần tr� c�n s�ng suốt bảo c� rằng h�y sử dụng sự sống bằng hạt gạo c�n lại m� mơ, m� gọi. Gọi c�ng thầm, c�ng tiết kiệm năng lực, thời gian gọi c�ng l�u. Đ�y l� lần mua sắm sau c�ng. Mầm th� th�o. Hơi �m mỏng bằng nhịp tim lặng lờ tr�n m�n h�nh. Hai ng�y. Cậu thanh ni�n kh�ng được ph�p đến thăm. Cậu được ph�i đi c�ng t�c xa ngay đ�m hai người rũ rượi d�u nhau về từ bờ s�ng. Thần tr� bảo c� cứ gọi. Hơi �m mỏng hơn nhịp tim lặt l�o tr�n m�n h�nh x�m đục. Mọi người nghi�ng tai cố lắng nghe, nhưng chẳng ai mở được bức th�ng điệp g�i trong.

������ Mầm c�n c� thể gọi l�u hơn. Nhưng thần tr� m�ch c� h�y chơi nước b�i cuối. N� kh�c v� xin c� tập trung mọi tinh anh để l�m ra được tiếng n�i; v� tiếng n�i đ� phải được người kh�c nghe, v� (một người) hiểu. Đ�nh chấp nhận thi�n thu trong nhất thời.

V� c� y t� ghi được trong băng chuyển lại cho hắn c�u kinh nhẹ như một vệt nước t�ch khỏi luồng n�y:

�Anh biết kh�ng? Ch�ng em đ� cho nhau... c�i điều m� anh khổ t�m nhọc tr� cấm đo�n. Dầu sao, anh biết kh�ng: cuối c�ng th� nắng-đ�-về-đầy-cho-hoa-nở-trọn!�

*

������ Hớn-1: Mi đ�ng l� t�n ma qu�i. Kh�ng c�n chữ n�o x�c đ�ng hơn. Ta buộc tội mi. Ta kh�ng sợ uy quyền của mi. Mi h�y cho ta biết, sao mi căm th� đến hủy hoại c�i m� mi vắt �c đẻ ra?

������ Hớn-2: Sinh tử l� lẽ thường t�nh của con người. C� ta kh�ng c�n l� nh�n vật. C� ta l� con người. Đ� nhập x�c. T�nh c�ch t�n vinh của ta với c� ấy hiển r� trong từng lời mi�u tả, từng từ định vị, từng kiểu chấm c�u. C� chết đi, ngo�i t�nh c�ch t�n vinh, c�n th�m t�nh c�ch quỳ vọng, thờ phụng. B�y giờ l� l�c ng�n ngữ của ta c� thần, c� chất. Thờ phụng. Chi�m b�i! E rằng ch�ng vẫn chưa lột hết � của ta.

������ Hớn-1: Mi thật nhẫn t�m! Tự tay giết chết t�c phẩm thương y�u của m�nh bằng l�-do-kh�ng-l�-do. Thi�n nhi�n cũng sẽ rất ngượng ng�ng nếu giữa tiết trời trong s�ng như vậy lại rảy xuống một cơn mưa. C�i g� tr�i kho�y đều độc �c. Điều tr�i kho�y như vậy, sao mi kh�ng d�m tự tay m�nh l�m, m� đổ vạ cho trời?

������ Hớn-2: Tận c�ng của giải đ�p l� ở trong đất trời. Ta bứt rứt n�o nề với t�nh y�u của ta. Ta kh�ng l�m chủ được n�. Ta gửi n� lại cho đất trời. Từ c�t bụi, được trả về đất trời. Đất đội th�nh trời. Phải đ�u l� điều tr�i kho�y? Bảo đ� l� sự thần h�a mới đ�ng với bản chất của n�.

������ Hớn-1: Tận c�ng của t�nh y�u l� th� hận. Tận c�ng của th� hận l� nở hoa hay hủy hoại. Mi đang trong trạng th�i n�y. C�ng trạng th�i m� tương phản nhau ở � nghĩa. Mi chọn � thứ hai, nghĩa (v� trước n�, l�) dễ chịu, th�ch hợp với kẻ đ� m�n mỏi trong t�nh y�u như mi, v� �v� tội.�

������ (đội n�n) Mi kh�ng y�u. Mi th�m kh�t. Th�m kh�t th� mất, trong khi y�u th� được v� c�n. V� b�y giờ th� ta hiểu th�m: tận c�ng của hủy diệt nơi mi l� sự quỷ h�a. Nhưng dưới đ�, mi vẫn kh�ng xuống được. Kỳ c�ng: mi sẽ kh�ng về được chốn n�o hết.Mi sẽ phập phều như một bọt b�ng, một bọt b�ng tự nở từ v� nổ v� ch�nh n�. Mi sẽ đủ ảo lực nh�n thấy c�i chết trong c�i sống v� ngược lại. Mi sẽ hưởng được sự đau đớn của cảm gi�c muốn nghỉ m� vẫn phải động. S�ng tạo? H� h�. Kh�ng g� đ�ng hơn cho trường hợp n�y của mi. Kh�ng c�n g� để n�i nữa. Ta đi đ�y! (ngừng) � kh�ng. C�n thứ n�y. Thực l�ng, với ta, mi chỉ xứng đ�ng nghe những lời của th�c. C�i m� ta sắp gửi cho mi lại qu� dịu d�ng, như một vết trườn của con suối vừa định h�nh. Ta định mang ch�n n� theo chủ. Nhưng t�nh thương tr�n cậu b� n�y vẫn thắng. Đ�y, cầm lấy!

������ [mảnh giấy (hay lạt kh�i) được sự hướng dẫn tuyệt vời của lực n�ng của kh�ng kh� như chiếc cầu vồng sau mưa vắt từ nơi Hớn-1 tựa gi� � qua; v� chỉ chạm v�o tay hắn khi ảnh d�ng vừa ph�t tiếng n�i bắt đầu bước thứ nhất l�n cạnh b�n kia của cầu.]

*

������ [nhật k� của đứa con trai, t�m thấy sau khi c�u chuyện đ� chấm hết; nhưng theo thần, th� n� nằm - v� do đ�, được đặt - chỗ n�y.]

������ nhiều khi t�i cứ ngồi nh�n ho�i bong-b�ng nước. ở th�nh phố n�y, mưa hầu như l� thi�n sủng. mưa c� b�ng l� �n sủng. được lặng lẽ nh�n v� tr� chuyện với b�ng nước kh�ng bị ai (?) l�m phiền nhiễu: th�m một nh�n sủng kh�c: t�i hạnh ph�c; v� biết m�nh đang hạnh ph�c.

������ �hồi thơ dại, mẹ n�i, h�m n�o mưa nổi b�ng l� mưa l�u. t�i cũng nghĩ như vậy. mưa b�n n�y [th�nh phố gi�p sa mạc: mưa được đ� l� thi�n sủng: mưa l�u: thi�n sủng gấp đ�i] cũng l�u, theo c�ch m� t�i muốn nghĩ. t�i chỉ buồn cho con bướm m� ch�nh t�i nu�i (h�m cắt cỏ, tr�ng thấy trứng trong lỗ đất, t�i mang chiếc d� đồ chơi nh�ch hơn ng�n tay c�i của t�i hồi nhỏ m� t�i vẫn c�n giữ được ra che chắn cho mẹ con n�; mang bột sữa cho ăn...): n� biết bay ng�y h�m kia; h�m qua c�n nhởn trong vườn; h�m nay, ngay từ l�c chưa mưa, đ� kh�ng c�n thấy n� nữa! (c� thể n� c� linh t�nh l� trời sẽ mưa n�n t�m nơi l�nh? c� thể n� đ� t�m về được với đồng loại? cầu cho n� được b�nh an; cầu cho những thứ m�nh y�u mến được b�nh an nơi chốn xa x�i, tuy rằng (v�) m�nh sẽ cảm thấy rất thiếu họ!)

������ mấy vi�n gạch x�y vụng, l�m dưới gồ tr�n thế m� được việc. nhờ n� (l�m vũng, l�m ao) m� t�i, dầu mưa kh�ng lớn, vẫn nh�n thấy b�ng nước. ch�ng trững giỡn, nổi bọt, v� bụcb�ng ngay sau đ�: những �m thỏ thẻ, nghe thật vui. t�i tự nhủ, cơn mưa ngo�i trời nếu đ� kh�ng cần lấy chi l�m lớn cũng c� thể cho b�ng nh�n, th� cơn mưa trong l�ng, chỉ cần nghĩ l� n� c� l� n� đ� l�m ướt m�nh rồi.

đ�i kh� tượng ti�n đo�n trời h�m nay nhiều m�y x�m. mưa c� thể bất cứ l�c n�o. trong lưới trời đen kia, t�i vẫn t�m được một mắc xanh? hồi b�, t�i hay ủ � khi bầu trời kh�ng ho�n to�n xanh như ao ước. mẹ bảo, h�m n�o con thật ngoan, kh�ng cần mẹ thưởng; chỉ cần con biết h�m ấy con thật ngoan v� kh�ng hề tơ tưởng đến lời khen hay qu� �của ba mẹ, h�m ấy con sẽ t�m thấy bầu trời ho�n to�n xanh. (nhiều lần lắm, t�i biết t�i ngoan, kh�ng mong ba mẹ thưởng, nhưng chưa lần n�o t�i thấy bầu trời to�n xanh. t�i hỏi, mẹ cười, l�ng con cần xanh hơn nữa, xanh thật, th� l�ng trời mới xanh như � con muốn.)

������ ... h�m qua, người y�u của t�i mất. mất, l� xa. xa ngay từ l�c n�y; xa, dầu n�ng c�n nằm đ�, v� t�i nh�n thấy được. v�i h�m nữa, người t�i y�u kh�ng c�n b�n t�i. n�ng sẽ dời nh� ra v�ng cỏ xanh. (kh�ng hiểu �người ta� sẽ đưa đ�m n�ng bằng c�ch n�o; nhưng bằng c�ch n�o th� n�ng cũng sẽ thực hiện được điều mơ ước:) l�c c�n sống, n�ng th�ch cỏ xanh. n�ng bảo, nếu cỏ đất kh�ng xanh th� anh chẳng bao giờ t�m được bầu trời to�n xanh. (bầu trời chỉ l� phản chiếu của đất.) t�i th�ch viết văn, l�m thơ; t�i th�ch bay trong tưởng tượng. n�ng bảo, đ� kh�ng b�m được v�o đất th� chẳng bao giờ anh được hưởng cảm gi�c th�ch th� khi được bay. khi sắp l�n đường (về), n�ng cười, nếu anh kh�ng được như em (em kh�ng mong anh hưởng �kinh nghiệm� n�y, c�i �kinh nghiệm� rất c� �ch cho việc s�ng t�c của anh, nhưng lại rất v� t�ch sự với mong ước của em: dầu sao, anh vẫn l� người sẽ cho em ch�t m�u của hoa tr�n thớ cỏ xanh của trời!), anh sẽ kh�ng biết thế n�o l� cuộc sống to�n xanh.

... c� lẽ cũng gần thế kỷ. c� lẽ cũng ng�n lần của 100 năm t�i kh�ng bắt gặp m�u xanh trong cuộc sống. khi sống, n�ng hưởng ứng c�ng t�c s�ng tạo của t�i; nhưng phải chờ khi n�ng chết rồi, t�i mới biết c�ng việc đ� chỉ đưa t�i trở lại đoạn đường t�i đ� bỏ lại sau.

t�i th�n phục th�i độ b�nh thản của n�ng trước c�i chết. với n�ng, chết l� t�nh trạng �gần trời xa đất;� chết l� bọc m�y cho những bước ch�n. (n�ng linh cảm c�i chết sẽ đến: n�ng n�i với t�i, sẽ c� người giết em; người ta... �y�u� em, v� thế, sẽ giết em! t�i trấn an, sẽ bảo vệ cho n�ng; n�ng: ch�ng m�nh kh�ng l�m g� được, bởi người ta � thức r� r�ng rằng c�ng l�c, người ta sẽ giết chết ch�nh m�nh.)

h�m qua t�i mơ thấy n�ng. n�ng vẫn đẹp - v� c�ng đẹp hơn: c�i đẹp của người kh�ng-dương- thế. n�ng mặc �o kho�c g� lạ lắm (c� lẽ n�ng vừa mua tr�n kia: n�ng l� người m� shopping). n�ng mỉm cười ch�o t�i v� rảo nhanh về gian nh� rộng trong đ� người ta đang l�m lễ cầu si�u. t�i ra dấu bảo n�ng chớ v�o, v� nếu kh�ng, n�ng sẽ �biết� n�ng kh�ng c�n l� của t�i nữa. ����������

... chưa bao giờ trời đất ủ dột như h�m nay. nếu mưa thật to th� may ra mới ph� được bức m�n th� lương đầy ắp: mỗi hạt mưa l� mỗi chiếc kim nước: đ� l� điều l�c ấu thơ, t�i vẫn nghĩ.

nhưng giờ đ�y, kh�ng c�n n�ng, t�i lại kh�ng c�n sợ m�u th� lương kia. với t�i, chỉ một vũng nước đọng l� t�i đ� hưởng cả bầu trời. chỉ v�i cọng cỏ đầu m�a xu�n l� t�i đ� nằm tr�n cả một đồi m�t.

v�i hột mưa sứ giả vừa rơi xuống l� đ� mở trọn chiếc g�i của cả một ngực hồ, đang chao s�ng trước t�i. t�i sẽ d�ng nước đ� của hồ m� tắm. t�i phải sạch, kh�ng v� g� cả. t�i phải sạch, v� đ�m nay, t�i chắc t�i sẽ gặp n�ng. t�i hy vọng sẽ nhận được nụ h�n thứ hai, sau nụ đầu ti�n h�m từ nh� vĩnh biệt trở về (đ�m ấy, t�i ngủ qu�n tr�n s�n đ� lạnh to�t: tiềm thức muốn t�i c�ng sống theo n�ng trong một kh�ng gian kh�c).

điều nữa: dầu mẹ t�i qua đời đ� l�u (b� đ� được si�u tho�t, hẳn rồi), nhưng đ�m nay, trong giấc ngủ, t�i sẽ được gặp b� (người ta tin, khi người th�n đ� được si�u tho�t th� kh�ng c�n về theo mộng: nếu thế th� buồn qu�; song, t�i vẫn �m thị l� mẹ sẽ về). tr�n v� chung quanh b� l� bầu trời to�n xanh. từ bầu to�n xanh như một tấm gương, t�i sẽ nh�n thấy dưới ch�n t�i cọng cỏ xanh đầu ti�n đang ngoi l�n từ bọt b�ng. v� v� trong mơ, cỏ sẽ mọc nhanh hơn ngo�i đời: t�i sẽ, chẳng bao chớp mắt, ngả người ngủ tr�n một cội (b�nh nguy�n) to�n xanh.

������ ... kh�ng ai lấy đi được của t�i chốn to�n xanh. kh�ng ai lấy đi được của t�i những bọt b�ng trắng. �thượngth�nh� của t�i kia (cứ cho người thỏa m�n với danh tự xưng n�y! người ph�p thuật gấp vạn lần Tề Thi�n m�!) c� thể lấy từ t�i cuộc sống, nhưng c�i l�m n�n cuộc sống (c�i m� những ng�y ch�nh cuộc sống cũng sẽ được trao trả lại) n�y, đang chen v�o h�nh ảnh của mẹ: n�ng: sẽ nằm m�i b�n t�i như một chiếc gối, như con b�p b� m� thuở nhỏ, ngh�o qu�, mẹ chỉ c� thể mua mỗi một năm một con cho mấy chị em chơi chung.

������ �thượngth�nh� kia của t�i kh�ng hiểu được rằng, c�ng với việc muốn hư h�a hiện hữu của n�ng, đ� v� t�nh hư h�a lu�n nụ mầm vừa chớm trong cung điện huyền diệu của cơ thể n�ng. sau lần độc nhất trao t�nh giữa hai đứa, cũng như n�ng, t�i; ch�ng t�i �biết� cuộc sống của hai đứa đ� được k�o d�i v� phong ph� hơn với một hạt m�u vừa đầu thai th�nh người.

������ �thượngth�nh� của t�i kia kh�ng hiểu được rằng, cơn mưa m� người thật ma m�nh mang về lại c�ng l�c mang về cho t�i những bọt b�ng trắng. xin cảm ơn người về nụ hoa m� t�i cảm thấy đang nhu nh� trong t�i. t�i sẽ được gặp n�ng tr�n v�ng to�n xanh n�n cũng kh�ng cần giữ ri�ng cho t�i nữa l�m g� c�u n�i n�i cho lần đầu m� cũng l� lần cuối n�y:

cảm ơn người, cảm ơn; bởi kh�ng nhờ người t�c tạo, t�i đ� kh�ng được gặp v� y�u n�ng.

*

������ Hớn chưa t�m thấy sự thi�n h�a kia. Hắn chỉ biết l� sau t�c động hủy diệt, trong tr�i tim hắn, kh�ng hẳn l� nỗi hối hận, một ch�t g� như mầm t� điếng, mọc l�n. C�i thế ti�u điều sau khi con c�i bỏ đi. Kh�ng do lỗi của ai. Chỉ l� sự kiện; v� sự t�nh đang k�m vui. Hớn nhớ h�nh n�ng, b�ng n�ng. Thoạt ti�n, hắn c�n ph�n định ch�n giả. Nhưng rồi, ch�ng đ�nh đồng nhau với sự bu�ng xu�i của hắn.

������ (Mừng sao l�?) hắn c�n giữ lại được bức ảnh rất cũ của n�ng, c� lẽ ở năm cuối trung học. So với n�ng dạo sau n�y, c� b� trong ảnh giống như c� con g�i. (20 năm c�n g�!) Hớn mất cả buổi s�ng, l�i xe khắp 7 ng�i chợ mới t�m mua được khung h�nh vừa � bằng v�n �p pha carton, nh�n tho�ng dễ lầm với gỗ ho�ng hoa. 4 cạnh t�m nhạt chạy chỉ v�ng. Hớn tỉ mỉ suốt 30 ph�t lau ch�i mặt kiếng v� đ�nh b�ng viền gỗ. Đ�ng 12 giờ trưa, Hớn đặt ảnh c� gọn v�o l�ng. Hớn chưng c� tr�n đ� ngang của chiếc m�y đ�nh chữ.�

������ 3 th�ng. Hớn l�m được 3 b�i thơ; v� viết được 3 truyện ngắn. (C� cả ng�n b�i bị hắn, nức nở, tụng niệm, x� r�ch trước khung h�nh như h�nh thức hỏa t�ng. 6 b�i tr�n c�n giữ lại được l� nhờ [tại] sau đ�, hắn ngất đi; v� một người bạn đến chơi: cửa ngo�i qu�n kh�a.)

������ Ng�y thứ nhất của th�ng thứ tư. 30 ph�t trước 12 giờ trưa, hắn mang ảnh ra rửa lại bằng mắt kh�c v� lau kh� bằng miệng thổi. Hớn đ�ng k�n c�c r�m, cửa. Thắp 3 cọng nhang. Vừa ngọ. Đ�ng 92 ng�y trước, Mầm phả hơi cuối v�o cuộn băng nhựa. Hớn quỳ gối, n�ng ảnh l�n vừa s�t mặt. Hớn cẩn thận gắn m�i l�n vừa khớp v�ng tr�i xoan he h� l� miệng của bức h�nh. Hớn nhắm mắt, h�t về đến chấm tưởng cuối c�ng (sau điểm n�y l� hắn sẽ lại h�n m�), v� hắn biết l� thật: m�i hắn bị h�t v�o, h�t v�o trong một chiếc b�nh, hay một lỗ hố con, sực nức m�i hương, m�i son m� hắn nhớ hồi xưa n�ng hay d�ng. M�i da thịt hắn chưa từng biết (nhưng rất s�nh mường tượng) của người hắn y�u sực nồng từ ngang mặt hắn, từ đ�i hố n�ch, từ khổ bụng đ� ngửi được hắt hiu m�i mỡ (dạo gần đ�y, n�ng hơi đẫy: c�ng k�ch th�ch), ổ r�n tiếp dưới, dưới nữa... của ảnh... Hớn lột bỏ c�i thứ l�c n�y kh�ng c�n cần nữa l� tưởng tượng, thảnh thơi tr�i v�o c�i thực: vũng trống ph�a sau ảnh tay hắn đang �m siết v�o đang trả lại hắn lực hắn ph�ng ra: những ph�t giật lưng tưng của da thịt sống. Hớn vục xuống bộ ngực khổ h�nh, thấp nữa, nữa; v� hắn... biến h�nh l� ch� c� trong ao ngụp lặn, hớp bọt, nước hả h�!

������ Sau đ�, khoảng thời gian đủ cho một tia chớp chẻ ngang trần ph�ng, hắn tự cảm thấy như con t�u giấy cố bức ph� sang bờ kia của mặt hồ sữa xốp: c�c đốm bọt d�ng d�nh, nhớp nh�u hai lườn t�u; hắn quẫy gấp, đứt thở, r�n rụa; bột b�ng bụp; oải!

Nguyễn-h�a-Trước

11/02 * 03/03

http://www.gio-o.com/Tet/Tet2012NguyenHoaTruoc_VeTheoLoiKhac

 

� gio-o.com 2012