tranh: họa sĩ Rừng (Kinh Dương Vương)

 

NGUYỄN-H̉A-TRƯỚC

bong-bóng nước

truyện ngắn

(tiếp theo)

 kỳ 1

2

Tôi hiểu anh đang nghĩ ǵ, định làm ǵ. Anh quá xa hoa trên ngôn ngữ trong khi lại rất tiện tặn trong hành động. Ngay cả những lời anh cho là lời của t́nh yêu, lúc chúng khúc mắc trôi vào tai tôi, vời gọi tất cả trực quan của giống cái, tôi vẫn không dám cho là ḿnh bớt hoang mang chút nào so với những lúc nhận các ngón vuốt ve ṛn rĩ của anh. Anh không tự nuôi sống với thức ăn do người khác bố thí. Anh là kẻ kiêu ngạo nhất trong giới kiêu ngạo. Anh có thể, tôi biết, thản nhiên chịu ơng chết ngoài sương giá hơn là thụ ân người mang anh vào đặt trên nệm êm, sưởi bên ḷ ấm. Cơ thể anh không được tạo ra để chứa đựng những cái không phải là nó. Tôi, tôi th́ lại cần và có thể biến cái của người thành cái của ḿnh. Nhưng đó chỉ trên diện vật chất. C̣n ...

       Tinh thần? Em muốn nói thế? Có thể em là đàn bà. Bản chất của đàn bà là dung hợp. Em luôn là người rạch ṛi trong từ ngữ. V́ rạch ṛi, đâm ra tiện tặn (tôi xin trả lại ‘’mỹ tính’ em đă rộng răi ban cho tôi). Đó là điều tốt, hiểu theo nghĩa ‘ít nói, ít sai.’ Nhưng cũng chính em mới là người làm cho việc suôn sẻ trở nên khúc mắt. Sao em không tự cho phép ḿnh khoáng đạt hơn chút? Sao em không ‘bay’ được trên các thứ b́nh thường? C̣n t́nh yêu? Sao bây giờ em mới phản ứng? Em có nghĩ là tôi biết em nghĩ ǵ khi nhận những thủ thuật kia của tôi? Người ‘xa xỉ’ trong lời lẽ rất biết phản ứng của người sẽ nghe chúng.     

       H́nh như đó là đoạn trao đổi giữa cô gái hắn đang ve văn với hắn lúc hai người sửa soạn chúc nhau ngủ ngon. Đầu óc hắn dạo này kém minh bạch. Có khi, với hắn, những thứ trên kia chỉ là dự tính phát ngôn của một nhân vật nào sẽ góp trong câu chuyện. Không thiếu lần đang trượt trên đường phên của các giao tiếp [hắn ví các cuộc gặp, chào (đến), kể, chào (về)... là những đoạn ngắn của suốt lộ tŕnh xă hội mà nếu c̣n thở là c̣n phải bước lên], hắn, trong vài giây, tự ư tách ĺa và khi trở lại, lời lẽ của hắn - qua nhiều phiền trách của người khác - h́nh như không phát từ trong bộ óc b́nh thường cũ của hắn! Hớn không coi trọng các nhận xét đó. Chỉ là những biểu tính chủ quan. Ai đâu ngoài hắn biết, trong hắn nhấp nhô cả bao nhiêu ngọn sóng, hằng bao sinh mệnh bày hàng theo đường chỉ tay của hắn? Chúng dính kết vào nhau theo chiều ngang, chiều dọc. Mỗi sinh mệnh đương nhiên là mỗi hàn thử biểu về sức khỏe (thể xác lẫn tinh thần) riêng biệt; nhưng lạ một điều, cuộc sống của người này gián tiếp là cuộc sống của người khác. Đó là một dây sinh mệnh, tóm lại. Không thể ngắt rời từng mấu một.

       Tận cùng, sao chẳng ai cảm thông được cùng hắn: là người phân cảnh, bất cứ sự méo ṃn mất mát nơi bất kỳ một sinh mệnh nào kia cũng đều để lại một vết tích đỏ rần trong tim hắn?

       Hớn yêu. Yêu máu, yêu hơi của chính hắn. Cả nam lẫn nữ. Nhưng bởi là một con người với tâm lư b́nh thường nên t́nh cảm hắn đặt vào cũng có phần ‘không b́nh đẳng.’ Có nghĩa, hắn yêu nhân vật khác phái của hắn hơn, tuy rằng (một trong những) nhân vật nam, với vai tṛ nào kia trong một câu chuyện nào kia sẽ là h́nh ảnh của chính hắn được đăi hứng qua chiếc lưới được tay hắn đan thật khít. Và nàng được hắn cưng rất mực là cô gái hiện diện qua vài đoạn đối thoại trên.

       Không ǵ hoàn toàn giả tạo. Không ǵ hoàn toàn không tưởng nghĩ được. Với đôi hia phù phép và hành trang là hai gói đam mê cộng một gói chân chất (cô ta kết luận hắn thiếu thứ này; song hắn biết dù ngay khi phải thi hành một h́nh phạt, hắn vẫn thật ḷng mong giá mà hắn không buộc phải làm thế!), hắn sẽ đột nhập được vào địa giới của chúng. Hiểu cho cùng, hắn đă phân hóa cuộc sống của hắn. Mỗi nhân vật là mỗi lá cành của cây nhân sinh-hắn, nhận được chút căn tính từ hắn. Thăm chúng, là hồi cố hương.  

       Nhiều đêm hắn khó ngủ. Căn pḥng của người bạn sang nhượng lại cho, trước kia thế nào, hắn không nhớ. Chỉ biết dường như nó bị co rút lại theo ngày tháng. Chiếc ghế hắn vẫn ngồi viết: ră rách. Trong h́nh thể ‘mới’ đó, nó như chiếm gấp rưỡi không gian. Và các thứ khác nữa: hai cạnh bàn long góc, 4 chân giạng từ h́nh vuông sang h́nh thoi; các bờ tường nứt nẻ, vôi và sơn lơng thơng; tranh ảnh xô xệch... Trong khi bộ vó của chúng kềnh càng thêm th́ khoảng dành cho đôi chân hắn lại bị thu hẹp.         Cần giữ điều này cho riêng hắn. Cô ả: em (tùy lúc mà nhân vật thân yêu nhất của hắn mang đại danh từ thích ứng) chắc là không ưa sự bừa bộn. Tận cùng, họ vẫn là đàn bà, loại sinh vật đáng yêu, đa sự nhưng nhút nhát và khiến cho người khác... nhút nhát! Hôm nào định mời nàng đến chơi th́ trước đó, chịu khó cởi áo xắn quần dọn dẹp đống hổ lốn kia! Tiếc là căn pḥng không đủ rộng để có thể ngăn hai. Hớn lại quá quẫn thời giờ. Lúc nào hắn cũng thấy thiếu, tuy nhiều khi cứ ngồi đến mốc rúm người ra.

*

       “Anh không thể đổ cả thùng nước thời gian lên em. Em cần nhắc anh một điều, điều tâm huyết: phút đầu tiên, anh tạo ra em thế nào th́ về sau, em vẫn vậy. Anh không thể theo cảm tính, ngẫu hứng mà vặn sửa hoài dung mạo em. Sắc diện lúc khai sinh là muôn đời. Em hiểu và thông cảm cho anh, bởi em là một phần của toàn thể-anh. Một viên gạch không thành h́nh được căn nhà. Nhưng một giọt máu vẫn chứng minh bản chất một cá thể.”

       Trong khi thao tác Mầm, hắn muốn làm thế nào cho người khác khi nh́n, xem, hoặc đọc, dù tâm trạng và quan điểm thẩm mỹ khác biệt - hoặc ngay cả tương phản - với hắn, vẫn công nhận rằng cô là độc nhất đẹp. Cái ‘đẹp’ không nhất thiết chiếu theo khuôn mẫu đang lưu hành. Có thể có người không thích kiểu đẹp được hắn giới thiệu. Nhưng hề ǵ. Chúng ta vẫn có thể bất b́nh với một xu thế, một đường hướng nào đó, nhưng đàng sau nỗi bất b́nh kia là lá phiếu chuẩn y. Đó là cái hắn nhắm tới. Hớn ậm ờ, gẫm đây có là động lực chính xui hắn tạo ra cô?

       Hớn uống hết ngụm trà. Nước ít hơn cặn. Tận cùng của cái đắng chát của cả một công tŕnh hái lặt, sao vần, đóng gói. Hớn nhè ra đầu lưỡi hạt ǵ trăng trắng. Cứ cho đó là ‘tim’ trà. Mà nó giống quả tim người quá sức. Và tại sao không thể (phải, sẽ) là tim của Mầm? Hớn thở dài. Lúc này th́ hắn hiểu: hắn, bấy lâu nay, đặt nó hơi lệch trong lồng ngực non nẻ kia.

       “Anh không thể theo đuổi cái đẹp mà quên cả sinh mệnh của chính cái đẹp. Nếu anh cần tim cho những sinh hoạt yêu đương th́ đồng thời anh phải tôn trọng sự chuyển động của cơ quan mà anh đă đặt nó trong lồng ngực của các nhân vật. Chuyển động tính kia chính là sinh mệnh của nó. Có thế nó mới tồn tại, phát triển, tự phong phú và ban ngược lại cho kẻ sáng tạo sự phong phú đó. T́nh yêu là một h́nh thức đầu tư không trục lợi; là tác động gieo hạt. Anh có thể rải sa mạc trên ngôn từ, song rất khó, trong t́nh yêu: sinh mệnh của t́nh yêu rất dễ lâm nguy! Có thế kia, sau mỗi sáng tạo, anh mỗi giàu sang hơn. Không t́nh yêu, sẽ không c̣n ǵ cả. Các tác phẩm thiếu vắng t́nh yêu; các tác phẩm trong đó người đọc không ngửi được hơi yêu là các vật chất không có sự sống. Ngăn chận sự phát triển của mầm yêu chỉ có thể tạo nên những nhân vật ‘chưa-đến-nửa-người;’ là tội ác.

       Tôi xin lỗi em. Đôi lúc tôi hơi nhân nhượng trước cảm tính. Phần em, có thể hơi ác khi buộc tội tôi như vậy. Có thể tôi sai, trên mặt giấy. Nhưng ngoài cuộc sống th́ ngược hẳn. Tôi yêu em, không dám mơ hoài việc em có xúc động bâng khuâng chăng. Khó thể bảo đó là ích kỷ: tôi chỉ biết cho đi; và không mong nhận về. Kỷ nguyên này mà c̣n nói đến thứ t́nh đơn phương th́ quả hơi... bất thường. Nhưng, với tôi, là như vậy. Em chớ khoan dung đến độ đặt tên cho nó là ‘hy sinh!’ (tôi đă chán, và sợ tụng ngôn này!)

       Em chỉ là rẽ xương của tôi. (tôi muốn lấy lại h́nh ảnh cũ xưa này, v́ thực t́nh, tôi đang rất cảm thấy đau và thiếu hụt nơi vùng tim!) V́ tôi là tên thợ quá vụng nên khúc xương đó đă đâm thốc lại tôi. Tôi chảy máu, và vết thương ngày càng hành hạ tôi hơn. Tôi yêu em. Yêu đương, với người khác là khoái cảm, hạnh phúc. C̣n tôi? Em sẽ trả lời theo cách của em (tôi biết), “với anh, là tất cả ‘mặt-dưới-của-phúc-cảm-của-trần-gian.’”

Sẽ có ngày tôi phản bội công tŕnh của tôi!

       Anh không thể yêu tôi khi tôi là một phần máu thịt của anh. Ôm ấp, tự t́nh, pha chế... không thể gọi là t́nh yêu. Nó có thể cho ra đời một ‘sản phẩm’ (hữu h́nh); hay một ‘trí phẩm’ nào đó (hệ quả tất yếu), nhưng c̣n xa mới đặt chân lên được đất thiêng của t́nh yêu. Nó là đứa con hoang của t́nh yêu. Tôi chưa kết án nó là vô luân! Nhưng ít ra anh cũng chút nào chấn động v́ ư nghĩ đó chứ? (nhún vai) Ồ, nói ǵ với anh cũng bằng thừa. Anh xem tôi vừa như một con hầu, vừa như một nữ chúa. Anh nhân danh T́nh-Yêu để hôn hít, kể lể với tôi. Anh chỉ nói bằng cách sử dụng mặt dưới của ngôn ngữ. Nhưng anh hăy trả lời tôi: T́nh-Yêu cần không những tṛ múa rối bên ngoài?

       Anh ấy? Làm sao tôi ngu dại đến quên rằng nó là cuối giai đoạn phù phép của anh? Làm sao tôi không ‘ngửi’ được nửa phân ly mùi chết mà anh rải thật mỏng thật tài nghệ trong hàng trăm thước sống thanh xuân nơi anh ấy? Nhưng tôi vẫn yêu anh ấy. Trong anh ấy, có những tính chất không phải của anh. Và tôi bám vào đó, kết t́nh với một phần của riêng anh ấy đó. Tôi t́m được thiên thu trong cái phù du. Anh ấy cũng biết thế, như tôi... Chỉ có anh là... khách-nhàn-du-trước-sản-(trí)-phẩm của ḿnh!

*

       Hớn không hiểu được nàng. Bao năm rồi, hắn cầu xin thời gian hăy bào láng bớt giúp hắn các mũi vót nhọn trong lời nói, cử chỉ của nàng. Nhưng thời gian lại nghe lầm lời cầu khẩn của hắn: ủng hộ phần h́nh hài: nàng ta đẹp dội lên, mà mỗi ngày ít nhất hai lần chạm mặt nàng từ ngơ ra vào chung của cư xá, hắn vẫn không tin rằng cô gái đứng trước hắn buổi chiều là cô gái hắn gặp hồi sáng. Bộ ngực, hẻo mông, hai phần cơ thể gây phấn khởi và điêu đứng nhất cho hắn, h́nh như cứ mỗi lần hắn đụng mắt là mỗi lần kiêu căng thêm một chút. Trong khi đó, thời gian lại ngó lơ các tính chất ẩn trong. Nàng vẫn nhạt nhẽo trên môi, chua chát trên lưỡi. Hớn yêu nàng, ... ghét nàng cay đắng. Cái ghét v́ ghen tức này chỉ mới phát sinh, nhưng lại tăng trưởng nhanh đến kéo theo nó tính xấu khác: thèm muốn. Hớn càng yêu, càng ghét, càng thèm th́ càng thấy nàng lùi xa. Thời gian bây giờ quay sang tâng bốc nỗi tức bực trong hắn: hắn bắt đầu, và thường xuyên hơn, ước, nếu nghiền ngấu nàng được vài phút trong mấy mươi chiếc răng của dục t́nh của ḿnh th́ dẫu phải nhận án tử, hắn cũng sẽ bước về cơi chết với phơi phới môi cười.

       Hớn tự duyệt, và nói lên ư nghĩ chính. Hớn lập lại (chỉ sợ ḿnh quên), một ngày nào đó, hắn sẽ triệt tiêu nàng. Hớn không sinh ra nàng trong thực tế, nhưng hắn đă đặt nàng lên ngai vàng của giấy mực. Nàng không yêu hắn trong thực tế. Nhưng nàng sẽ yêu hắn qua các gịng chữ. Hớn sẽ đóng cọc giăng lưới nhốt nàng vào. Sinh từ đâu, nàng sẽ trở về đó. Người khởi tạo nàng sẽ đủ quyền lực kết thúc nàng.

       Nhưng con người vốn chào đời với chút ít máu văn nghệ. Kẻ vô tâm nhất vẫn khó thể vỗ ngực tự khoe hoàn toàn lănh cảm trước một nét đẹp.       

“Được ngắm trong chiếc gương của môi hôn và cắn, của tay vuốt và vặn, của thân thể tự bơm ứ và tự rách ào: mớ hào hoa diễm lệ của ngôn tứ, đó!; tuy vẫn biết dưới kia là chông giáo, là hầm lầy, là tận cùng không phải của cái chết, nhưng là của sự hoại hóa vẻ đẹp (kẻ thù đáng sợ nhất của mỹ thuật), nhưng hỡi ơi, ngay cả cành hồng, loài được xưng tôn là nữ hoàng (bản chất của đẹp là ‘sắc?’) vẫn vô tư hớn hở chưng diện vô vàn móng vuốt th́ phỏng ai dám lạnh lùng? Đành chấp nhận cội thiên thu trong lóng phù du! (ánh hoàng hôn thường gợi cảm hơn?)

       Hớn nói, hắn có thể biến trái tim của hắn thành một khối cát trong, đặt trước mắt để nàng ngắm nghía, phẩm b́nh. Nhưng trước ḷng giấy trắng xóa, dầu h́nh ảnh nàng nằm gọn trong tay ấp, dầu hắn đă sờ mó lục xét nàng từ tóc xuống chân, hắn mới biết hắn bất lực thế nào trong ngôn tứ của đời! Sắc đẹp của nàng đă đè hắn bẹp dí, ṿ hắn tả tơi! Mỗi lúc nàng mỗi lớn lên, không những trên da thịt, mà c̣n trong bộ óc. Mỗi lúc hắn tự cảm thấy hắn bị nàng ăn ṃn. Cứ đà này th́ vị trí của hai sẽ bị đảo ngược. Nhưng bởi nàng vẫn là nàng nên nàng không phát giác rất nhiều khe hở giữa các mẫu tự - những khe hở mà lúc đọc lại, hắn nhăo ḷng: có thể nhét lọt cả trăm ngàn thằng-hắn vào! Có lẽ hắn cần thêm thời gian tu luyện cho ‘quả’ t́nh kia thuần thêm chút, chín thêm chút, và giúp hắn thêm tự tin trước khi mở cuộc tranh tài với (nàng) trang chữ?

       Nhưng, khi thứ  quả [quy ước vậy cho dễ theo dơi] t́nh kia chín vùn vụt: nó không cần sức nóng của trời đất, khí lạnh của trăng sao và vị ướt của nước; nó từ xanh, ưỡn vàng, ửng cam, và rồi thẫm đỏ, tư tưởng của hắn lại không theo kịp độ ngọt đường của sớ, thịt, vỏ, hạt của quả. Hớn ngất ngây, choáng váng, muốn hăm bớt đà kia lại. Hắn như người chợt thấy bóng của chính hắn nở phồng lên, trùm lên và đè  nghẹt hắn. Thoảng từ những gịng chữ (hắn tự vấu vào đùi!) là cái ǵ giống như hương thơm rồi. Hớn lả thần. Không cứ một khúm dạ hương trong căn pḥng đóng kín có thể đưa hồn người lên cơi hoa lạc. Thứ hương không tỏa từ một quả hữu h́nh nào vẫn có thể bóp chết hắn!

       Hương dầy quá. Trực giác của hắn đă ghi được sự xao xác ngầm trong không khí. Tựa như  là tiếng nhón chân. Hớn chưa muốn sự chạm trán nào lúc này. C̣n vô số ư chưa đầu thú được nơi lời. Hớn cần thời gian. Hớn tập trung mọi sức mạnh của thể và trí vào việc đẩy chúng từ trên năo xuống giấy.           Trong vài giây, hắn bước giữa ranh quên và nhớ. Bên này là trước mặt, là lao xao của cuộc động của chữ; bên kia là khoảng cách mỏng manh cuối cùng của giai đoạn thăng từ khí lên h́nh. Dầu thế nào không thể nói ‘thắng’ hoặc ‘bại,’ (bởi cả hai chỉ là từ một biến dạng) và hắn - vừa là nguyên nhân, vừa là nạn nhân - cũng khó thể luồn măi trong khe hở kia được.

Hương thơm? Nó có thể tự làm mỏng dẹt lại. Nó cọ kẹt chun chút trong các ô chữ. Nó chia trí hắn. Hớn cố giằng co với rất ít hy vọng. Nó là cái trước kia nằm trong chương tŕnh của hắn, thở giúp hắn, và chia với hắn nửa cuộc đời. Nó là cái quy định giống phái. Với hắn, người đàn bà sẽ mất hơn nửa đáng yêu nếu trong cơ thể không tiết ra thứ mùi độc đáo (tốt; hoặc ‘không’ tốt: với người khác). Chính cái hơi vô h́nh đă đưa chủ nhân của nó lên ngôi độc lập. Không thể có hai thứ mùi giống nhau. Không thể có hai con người giống nhau. Cái do hắn tạo ra, từ người đến hương phải là đặc thù.

Nếu hắn thất bại? Cứ đổ lỗi cho trí tưởng tượng. Mặt sóng của sức khỏe của con người có lúc tịnh lúc nao th́ mặt sóng của tưởng tượng cũng khi an khi động tương tự. Đó chỉ là một thức. Hớn có trăm ngàn phương thức, trăm vạn lời để tự biện hộ. 

*

       Chỉ cần một đợt gió trái mùa. Và một cơn mưa. Là: một sinh mệnh thở ngắt. Chúng nó vi vút suốt buổi chiều ven sông; cần câu cắm cọc xuống bùn mặc t́nh lê la theo nước; mũi miệng mắt chúi xuống sục ṃ trên nhau chưa phút nào ngó ngang (tuổi trẻ, hơi dài). Nếu không, chúng đă nh́n thấy đôi mắt ganh tị và chiếc lưỡi nhẫy bọt thèm muốn của định mệnh cưỡi đu trên tàu dừa hít trộm từ mép tóc trên mùi thơm dầu gội của cô gái. Hớn cười gằn, nếu chúng nó chịu rời môi khỏi b́nh sữa của nhau lấy vài giây nh́n lên trời hoặc ngó xuống ḍng nước! Dầu sao hắn đă ‘gia hạn’ cho chúng rồi (bằng cách cho lá dừa ngắm nghía chúng rơ lâu; và âm thanh dừa, trong gió: nó là loài cây cỏ thích (tự) chuyện tṛ nhất).

Mầm sốt, sốt cao, mê sảng, dăy dụa. Nhân viên trực bệnh viện phải dùng dây trói cô vào thành giường. Mầm thôi vùng vẫy. Một góc thần trí c̣n sáng suốt bảo cô rằng hăy sử dụng sự sống bằng hạt gạo c̣n lại mà mơ, mà gọi. Gọi càng thầm, càng tiết kiệm năng lực, thời gian gọi càng lâu. Đây là lần mua sắm sau cùng. Mầm th́ thào. Hơi âm mỏng bằng nhịp tim lặng lờ trên màn h́nh. Hai ngày. Cậu thanh niên không được phép đến thăm. Cậu được phái đi công tác xa ngay đêm hai người rũ rượi d́u nhau về từ bờ sông. Thần trí bảo cô cứ gọi. Hơi âm mỏng hơn nhịp tim lặt lèo trên màn h́nh xám đục. Mọi người nghiêng tai cố lắng nghe, nhưng chẳng ai mở được bức thông điệp gói trong.

       Mầm c̣n có thể gọi lâu hơn. Nhưng thần trí mách cô hăy chơi nước bài cuối. Nó khóc và xin cô tập trung mọi tinh anh để làm ra được tiếng nói; và tiếng nói đó phải được người khác nghe, và (một người) hiểu. Đành chấp nhận thiên thu trong nhất thời.

Và cô y tá ghi được trong băng chuyển lại cho hắn câu kinh nhẹ như một vệt nước tách khỏi luồng này:

“Anh biết không? Chúng em đă cho nhau... cái điều mà anh khổ tâm nhọc trí cấm đoán. Dầu sao, anh biết không: cuối cùng th́ nắng-đă-về-đầy-cho-hoa-nở-trọn!”

*

       Hớn-1: Mi đúng là tên ma quái. Không c̣n chữ nào xác đáng hơn. Ta buộc tội mi. Ta không sợ uy quyền của mi. Mi hăy cho ta biết, sao mi căm thù đến hủy hoại cái mà mi vắt óc đẻ ra?

       Hớn-2: Sinh tử là lẽ thường t́nh của con người. Cô ta không c̣n là nhân vật. Cô ta là con người. Đă nhập xác. Tính cách tôn vinh của ta với cô ấy hiển rơ trong từng lời miêu tả, từng từ định vị, từng kiểu chấm câu. Cô chết đi, ngoài tính cách tôn vinh, c̣n thêm tính cách quỳ vọng, thờ phụng. Bây giờ là lúc ngôn ngữ của ta có thần, có chất. Thờ phụng. Chiêm bái! E rằng chúng vẫn chưa lột hết ư của ta.

       Hớn-1: Mi thật nhẫn tâm! Tự tay giết chết tác phẩm thương yêu của ḿnh bằng lư-do-không-lư-do. Thiên nhiên cũng sẽ rất ngượng ngùng nếu giữa tiết trời trong sáng như vậy lại rảy xuống một cơn mưa. Cái ǵ trái khoáy đều độc ác. Điều trái khoáy như vậy, sao mi không dám tự tay ḿnh làm, mà đổ vạ cho trời?

       Hớn-2: Tận cùng của giải đáp là ở trong đất trời. Ta bứt rứt năo nề với t́nh yêu của ta. Ta không làm chủ được nó. Ta gửi nó lại cho đất trời. Từ cát bụi, được trả về đất trời. Đất đội thành trời. Phải đâu là điều trái khoáy? Bảo đó là sự thần hóa mới đúng với bản chất của nó.

       Hớn-1: Tận cùng của t́nh yêu là thù hận. Tận cùng của thù hận là nở hoa hay hủy hoại. Mi đang trong trạng thái này. Cùng trạng thái mà tương phản nhau ở ư nghĩa. Mi chọn ư thứ hai, nghĩa (và trước nó, lư) dễ chịu, thích hợp với kẻ đă ṃn mỏi trong t́nh yêu như mi, và ‘vô tội.’

       (đội nón) Mi không yêu. Mi thèm khát. Thèm khát th́ mất, trong khi yêu th́ được và c̣n. Và bây giờ th́ ta hiểu thêm: tận cùng của hủy diệt nơi mi là sự quỷ hóa. Nhưng dưới đó, mi vẫn không xuống được. Kỳ cùng: mi sẽ không về được chốn nào hết.Mi sẽ phập phều như một bọt bóng, một bọt bóng tự nở từ và nổ v́ chính nó. Mi sẽ đủ ảo lực nh́n thấy cái chết trong cái sống và ngược lại. Mi sẽ hưởng được sự đau đớn của cảm giác muốn nghỉ mà vẫn phải động. Sáng tạo? Hà hà. Không ǵ đúng hơn cho trường hợp này của mi. Không c̣n ǵ để nói nữa. Ta đi đây! (ngừng) À không. C̣n thứ này. Thực ḷng, với ta, mi chỉ xứng đáng nghe những lời của thác. Cái mà ta sắp gửi cho mi lại quá dịu dàng, như một vết trườn của con suối vừa định h́nh. Ta định mang chôn nó theo chủ. Nhưng t́nh thương trên cậu bé này vẫn thắng. Đây, cầm lấy!

       [mảnh giấy (hay lạt khói) được sự hướng dẫn tuyệt vời của lực nâng của không khí như chiếc cầu vồng sau mưa vắt từ nơi Hớn-1 tựa gió ù qua; và chỉ chạm vào tay hắn khi ảnh dáng vừa phát tiếng nói bắt đầu bước thứ nhất lên cạnh bên kia của cầu.]

*

       [nhật kư của đứa con trai, t́m thấy sau khi câu chuyện đă chấm hết; nhưng theo thần, th́ nó nằm - và do đó, được đặt - chỗ này.]

       nhiều khi tôi cứ ngồi nh́n hoài bong-bóng nước. ở thành phố này, mưa hầu như là thiên sủng. mưa có bóng là ân sủng. được lặng lẽ nh́n và tṛ chuyện với bóng nước không bị ai (?) làm phiền nhiễu: thêm một nhân sủng khác: tôi hạnh phúc; và biết ḿnh đang hạnh phúc.

        hồi thơ dại, mẹ nói, hôm nào mưa nổi bóng là mưa lâu. tôi cũng nghĩ như vậy. mưa bên này [thành phố giáp sa mạc: mưa được đă là thiên sủng: mưa lâu: thiên sủng gấp đôi] cũng lâu, theo cách mà tôi muốn nghĩ. tôi chỉ buồn cho con bướm mà chính tôi nuôi (hôm cắt cỏ, trông thấy trứng trong lỗ đất, tôi mang chiếc dù đồ chơi nhích hơn ngón tay cái của tôi hồi nhỏ mà tôi vẫn c̣n giữ được ra che chắn cho mẹ con nó; mang bột sữa cho ăn...): nó biết bay ngày hôm kia; hôm qua c̣n nhởn trong vườn; hôm nay, ngay từ lúc chưa mưa, đă không c̣n thấy nó nữa! (có thể nó có linh tính là trời sẽ mưa nên t́m nơi lánh? có thể nó đă t́m về được với đồng loại? cầu cho nó được b́nh an; cầu cho những thứ ḿnh yêu mến được b́nh an nơi chốn xa xôi, tuy rằng (và) ḿnh sẽ cảm thấy rất thiếu họ!)

       mấy viên gạch xây vụng, lơm dưới gồ trên thế mà được việc. nhờ nó (làm vũng, làm ao) mà tôi, dầu mưa không lớn, vẫn nh́n thấy bóng nước. chúng trững giỡn, nổi bọt, và bụcbùng ngay sau đó: những âm thỏ thẻ, nghe thật vui. tôi tự nhủ, cơn mưa ngoài trời nếu đă không cần lấy chi làm lớn cũng có thể cho bóng nh́n, th́ cơn mưa trong ḷng, chỉ cần nghĩ là nó có là nó đă làm ướt ḿnh rồi.

đài khí tượng tiên đoán trời hôm nay nhiều mây xám. mưa có thể bất cứ lúc nào. trong lưới trời đen kia, tôi vẫn t́m được một mắc xanh? hồi bé, tôi hay ủ ê khi bầu trời không hoàn toàn xanh như ao ước. mẹ bảo, hôm nào con thật ngoan, không cần mẹ thưởng; chỉ cần con biết hôm ấy con thật ngoan và không hề tơ tưởng đến lời khen hay quà  của ba mẹ, hôm ấy con sẽ t́m thấy bầu trời hoàn toàn xanh. (nhiều lần lắm, tôi biết tôi ngoan, không mong ba mẹ thưởng, nhưng chưa lần nào tôi thấy bầu trời toàn xanh. tôi hỏi, mẹ cười, ḷng con cần xanh hơn nữa, xanh thật, th́ ḷng trời mới xanh như ư con muốn.)

       ... hôm qua, người yêu của tôi mất. mất, là xa. xa ngay từ lúc này; xa, dầu nàng c̣n nằm đó, và tôi nh́n thấy được. vài hôm nữa, người tôi yêu không c̣n bên tôi. nàng sẽ dời nhà ra vùng cỏ xanh. (không hiểu ‘người ta’ sẽ đưa đám nàng bằng cách nào; nhưng bằng cách nào th́ nàng cũng sẽ thực hiện được điều mơ ước:) lúc c̣n sống, nàng thích cỏ xanh. nàng bảo, nếu cỏ đất không xanh th́ anh chẳng bao giờ t́m được bầu trời toàn xanh. (bầu trời chỉ là phản chiếu của đất.) tôi thích viết văn, làm thơ; tôi thích bay trong tưởng tượng. nàng bảo, đă không bám được vào đất th́ chẳng bao giờ anh được hưởng cảm giác thích thú khi được bay. khi sắp lên đường (về), nàng cười, nếu anh không được như em (em không mong anh hưởng ‘kinh nghiệm’ này, cái ‘kinh nghiệm’ rất có ích cho việc sáng tác của anh, nhưng lại rất vô tích sự với mong ước của em: dầu sao, anh vẫn là người sẽ cho em chút màu của hoa trên thớ cỏ xanh của trời!), anh sẽ không biết thế nào là cuộc sống toàn xanh.

... có lẽ cũng gần thế kỷ. có lẽ cũng ngàn lần của 100 năm tôi không bắt gặp màu xanh trong cuộc sống. khi sống, nàng hưởng ứng công tác sáng tạo của tôi; nhưng phải chờ khi nàng chết rồi, tôi mới biết công việc đó chỉ đưa tôi trở lại đoạn đường tôi đă bỏ lại sau.

tôi thán phục thái độ b́nh thản của nàng trước cái chết. với nàng, chết là t́nh trạng ‘gần trời xa đất;’ chết là bọc mây cho những bước chân. (nàng linh cảm cái chết sẽ đến: nàng nói với tôi, sẽ có người giết em; người ta... ‘yêu’ em, v́ thế, sẽ giết em! tôi trấn an, sẽ bảo vệ cho nàng; nàng: chúng ḿnh không làm ǵ được, bởi người ta ư thức rơ ràng rằng cùng lúc, người ta sẽ giết chết chính ḿnh.)

hôm qua tôi mơ thấy nàng. nàng vẫn đẹp - và càng đẹp hơn: cái đẹp của người không-dương- thế. nàng mặc áo khoác ǵ lạ lắm (có lẽ nàng vừa mua trên kia: nàng là người mê shopping). nàng mỉm cười chào tôi và rảo nhanh về gian nhà rộng trong đó người ta đang làm lễ cầu siêu. tôi ra dấu bảo nàng chớ vào, v́ nếu không, nàng sẽ ‘biết’ nàng không c̣n là của tôi nữa.           

... chưa bao giờ trời đất ủ dột như hôm nay. nếu mưa thật to th́ may ra mới phá được bức màn thê lương đầy ắp: mỗi hạt mưa là mỗi chiếc kim nước: đó là điều lúc ấu thơ, tôi vẫn nghĩ.

nhưng giờ đây, không c̣n nàng, tôi lại không c̣n sợ màu thê lương kia. với tôi, chỉ một vũng nước đọng là tôi đă hưởng cả bầu trời. chỉ vài cọng cỏ đầu mùa xuân là tôi đă nằm trên cả một đồi mát.

vài hột mưa sứ giả vừa rơi xuống là đă mở trọn chiếc gói của cả một ngực hồ, đang chao sóng trước tôi. tôi sẽ dùng nước đó của hồ mà tắm. tôi phải sạch, không v́ ǵ cả. tôi phải sạch, v́ đêm nay, tôi chắc tôi sẽ gặp nàng. tôi hy vọng sẽ nhận được nụ hôn thứ hai, sau nụ đầu tiên hôm từ nhà vĩnh biệt trở về (đêm ấy, tôi ngủ quên trên sàn đá lạnh toát: tiềm thức muốn tôi cùng sống theo nàng trong một không gian khác).

điều nữa: dầu mẹ tôi qua đời đă lâu (bà đă được siêu thoát, hẳn rồi), nhưng đêm nay, trong giấc ngủ, tôi sẽ được gặp bà (người ta tin, khi người thân đă được siêu thoát th́ không c̣n về theo mộng: nếu thế th́ buồn quá; song, tôi vẫn ám thị là mẹ sẽ về). trên và chung quanh bà là bầu trời toàn xanh. từ bầu toàn xanh như một tấm gương, tôi sẽ nh́n thấy dưới chân tôi cọng cỏ xanh đầu tiên đang ngoi lên từ bọt bóng. và v́ trong mơ, cỏ sẽ mọc nhanh hơn ngoài đời: tôi sẽ, chẳng bao chớp mắt, ngả người ngủ trên một cội (b́nh nguyên) toàn xanh.

       ... không ai lấy đi được của tôi chốn toàn xanh. không ai lấy đi được của tôi những bọt bóng trắng. ‘thượngthánh’ của tôi kia (cứ cho người thỏa măn với danh tự xưng này! người pháp thuật gấp vạn lần Tề Thiên mà!) có thể lấy từ tôi cuộc sống, nhưng cái làm nên cuộc sống (cái mà những ngày chính cuộc sống cũng sẽ được trao trả lại) này, đang chen vào h́nh ảnh của mẹ: nàng: sẽ nằm măi bên tôi như một chiếc gối, như con búp bê mà thuở nhỏ, nghèo quá, mẹ chỉ có thể mua mỗi một năm một con cho mấy chị em chơi chung.

       ‘thượngthánh’ kia của tôi không hiểu được rằng, cùng với việc muốn hư hóa hiện hữu của nàng, đă vô t́nh hư hóa luôn nụ mầm vừa chớm trong cung điện huyền diệu của cơ thể nàng. sau lần độc nhất trao t́nh giữa hai đứa, cũng như nàng, tôi; chúng tôi ‘biết’ cuộc sống của hai đứa đă được kéo dài và phong phú hơn với một hạt máu vừa đầu thai thành người.

       ‘thượngthánh’ của tôi kia không hiểu được rằng, cơn mưa mà người thật ma mănh mang về lại cùng lúc mang về cho tôi những bọt bóng trắng. xin cảm ơn người về nụ hoa mà tôi cảm thấy đang nhu nhú trong tôi. tôi sẽ được gặp nàng trên vùng toàn xanh nên cũng không cần giữ riêng cho tôi nữa làm ǵ câu nói nói cho lần đầu mà cũng là lần cuối này:

cảm ơn người, cảm ơn; bởi không nhờ người tác tạo, tôi đă không được gặp và yêu nàng.

*

       Hớn chưa t́m thấy sự thiên hóa kia. Hắn chỉ biết là sau tác động hủy diệt, trong trái tim hắn, không hẳn là nỗi hối hận, một chút ǵ như mầm tê điếng, mọc lên. Cơi thế tiêu điều sau khi con cái bỏ đi. Không do lỗi của ai. Chỉ là sự kiện; và sự t́nh đang kém vui. Hớn nhớ h́nh nàng, bóng nàng. Thoạt tiên, hắn c̣n phân định chân giả. Nhưng rồi, chúng đánh đồng nhau với sự buông xuôi của hắn.

       (Mừng sao là?) hắn c̣n giữ lại được bức ảnh rất cũ của nàng, có lẽ ở năm cuối trung học. So với nàng dạo sau này, cô bé trong ảnh giống như cô con gái. (20 năm c̣n ǵ!) Hớn mất cả buổi sáng, lái xe khắp 7 ngôi chợ mới t́m mua được khung h́nh vừa ư bằng ván ép pha carton, nh́n thoáng dễ lầm với gỗ hoàng hoa. 4 cạnh tím nhạt chạy chỉ vàng. Hớn tỉ mỉ suốt 30 phút lau chùi mặt kiếng và đánh bóng viền gỗ. Đúng 12 giờ trưa, Hớn đặt ảnh cô gọn vào ḷng. Hớn chưng cô trên đà ngang của chiếc máy đánh chữ. 

       3 tháng. Hớn làm được 3 bài thơ; và viết được 3 truyện ngắn. (Có cả ngàn bài bị hắn, nức nở, tụng niệm, xé rách trước khung h́nh như h́nh thức hỏa táng. 6 bài trên c̣n giữ lại được là nhờ [tại] sau đó, hắn ngất đi; và một người bạn đến chơi: cửa ngoài quên khóa.)

       Ngày thứ nhất của tháng thứ tư. 30 phút trước 12 giờ trưa, hắn mang ảnh ra rửa lại bằng mắt khóc và lau khô bằng miệng thổi. Hớn đóng kín các rèm, cửa. Thắp 3 cọng nhang. Vừa ngọ. Đúng 92 ngày trước, Mầm phả hơi cuối vào cuộn băng nhựa. Hớn quỳ gối, nâng ảnh lên vừa sát mặt. Hớn cẩn thận gắn môi lên vừa khớp ṿng trái xoan he hé là miệng của bức h́nh. Hớn nhắm mắt, hít về đến chấm tưởng cuối cùng (sau điểm này là hắn sẽ lại hôn mê), và hắn biết là thật: môi hắn bị hút vào, hút vào trong một chiếc b́nh, hay một lỗ hố con, sực nức mùi hương, mùi son mà hắn nhớ hồi xưa nàng hay dùng. Mùi da thịt hắn chưa từng biết (nhưng rất sành mường tượng) của người hắn yêu sực nồng từ ngang mặt hắn, từ đôi hố nách, từ khổ bụng đă ngửi được hắt hiu mùi mỡ (dạo gần đây, nàng hơi đẫy: càng kích thích), ổ rún tiếp dưới, dưới nữa... của ảnh... Hớn lột bỏ cái thứ lúc này không c̣n cần nữa là tưởng tượng, thảnh thơi trôi vào cơi thực: vũng trống phía sau ảnh tay hắn đang ôm siết vào đang trả lại hắn lực hắn phóng ra: những phát giật lưng tưng của da thịt sống. Hớn vục xuống bộ ngực khổ h́nh, thấp nữa, nữa; và hắn... biến h́nh là chú cá trong ao ngụp lặn, hớp bọt, nước hả hê!

       Sau đó, khoảng thời gian đủ cho một tia chớp chẻ ngang trần pḥng, hắn tự cảm thấy như con tàu giấy cố bức phá sang bờ kia của mặt hồ sữa xốp: các đốm bọt dùng d́nh, nhớp nhíu hai lườn tàu; hắn quẫy gấp, đứt thở, ràn rụa; bột bóng bụp; oải!

Nguyễn-ḥa-Trước

11/02 * 03/03

http://www.gio-o.com/Tet/Tet2012NguyenHoaTruoc_VeTheoLoiKhac

 

© gio-o.com 2012