tranh: họa sĩ Rừng (Kinh Dương Vương)



NGUYỄN-H̉A-TRƯỚC

bong-bóng nước

truyện ngắn

 (2 kỳ)

1

Người Hớn yêu hoàn toàn mất tích: cô không c̣n tung tăng những bước nhảy vàng trên một sàn vũ màu thịt tươi tinh chất. Vàng!: không hiểu tự bao giờ hắn lót thứ báu kim này trên đôi gót chân hồng của cô: mỗi lần nh́n, hắn chỉ muốn vật cô hoặc úp xuống, hoặc ngửa lên - vị thế nào cũng rất thuận tiện - để tuần tự nhét trọn chúng vào miệng, dùng răng và lưỡi nhè, cắn như một khúc dạo kích hứng trước khi... sáng tác. Hớn biết, và rất chẳng lấy làm điều việc chắc chắn người ta sẽ kết tội hắn là bạo hành cưỡng dục hay ǵ ǵ tệ hơn thế nữa.

Trước kia, không có cô, (đương nhiên) Hớn sống trong cô độc. Nếu hiểu cô độc là sự không nơi để gửi và nhận th́ với hắn lắm khi lại là thứ dễ thương. Hớn biết cách tự đền bù. Hớn chế tạo ngàn mối giao tiếp khác, trong một ‘vũ trụ’ khác. Thứ vũ trụ bóng nước với ng̣i bút thực và thước bay hăo chỉ cần quét một ṿng mắt là đă thu tóm mọi thứ vào được hắn dựng nên để đối lại cái mảnh mà trong đó hắn không t́m được chỗ đặt hai chân. Hắn nhào nắn thế giới lửng lờ này từ một góc t́nh yêu của chính hắn và một mảnh thịt hơi của cô gái (nàng) mà hắn kư thác cả khoang t́nh yêu vào. Trong thực tế, nếu hắn không làm chủ được tầm vóc kia, th́ nơi đây, với hai bàn tay chủ tể sáng tạo, nàng ta sẽ đầu thai dưới một h́nh thể khác; và tuy vẫn được hắn tôn vời như thần thánh, số mệnh của cô vẫn nằm trong sự dứt khoát của một lằn chém xuống (chỉ là cách nói) trên trang giấy.

[Nhưng tất cả chỉ nằm nơi mặt này của bàn tay.]

        

       Thực ra th́, sự thở tắt chỉ xảy đến cho cái giả, cái bóng: hắn vẫn đắm đuối sao với nó! Hớn khao khát cái thực (h́nh). Hớn thèm, và muốn chiếm đoạt cái giả (bóng). Như một h́nh thức tự an ủi, trả đũa, khổ dục. Cái bóng (giả) của hắn, không hiểu trong lúc hắn đi vắng, đă giao du móc nối ǵ với cái thực kia mà trong màn tŕnh diễn kế, tiểu đề chót, chuẩn qua chương mới, lại thách đố trí thông minh, tài điều động của hắn. Trong kết cấu câu chuyện, pḥng trường hợp cứ phải ngoái lại đàm đạo với chiếc đuôi của chính ḿnh: cũng là một cách ví von, và theo lẽ rất thông thường, hắn tạo ra nhân vật nam. Cậu trai (chiếc bóng của chiếc h́nh là hắn, nhưng lại) chẳng giống hắn tí nào: mềm mỏng, thương người vô điều kiện. Trong cân đo của hắn, nếu chính hắn đă muốn chối bỏ th́ cô gái, nhân vật nữ, đẹp, hời hợt - theo nghĩa, chỉ chú trọng tới ngoại giới - chắc chẳng để vào mắt. Tóm lại, họ là hai cực. Và đối lực càng mạnh, sẽ càng nổ ra nhiều tranh luận. Hớn sẽ tập trung vào phần đối thoại. Hớn sẽ cứa và làm bật lên từ các sợi khúc khuỷu của suy tư những tia than hồng khích bác nhoi nhói của ngôn ngữ, những sợi đàn không cần se mà âm thanh vẫn thừa ma lực xuyên thủng những đôi tai được nén vài ba tầng sáp nhuyễn. Truyện của hắn sẽ chật ních tiếng va chạm. Ngay nhịp tim, sự khua dậy của da thịt, của lưỡi, môi... cũng sẽ là những đơn hoặc giao âm, đủ thông minh quỷ quái luồn lách được vào trong các mô thịt của người (đọc) để rồi từ đó làm vang lên các đơn và giao âm mới. Một cộng tấu không cần điệu. Một hỗn hợp rối tung của một phản sáng tạo với chính hắn nhằm trả lời cho một chất vấn. Một trả đũa chua cay mà thắng lợi không ở phía hắn. Đành thôi: hắn cam nhận thất bại, để không ai c̣n phiền trách được hắn. Hớn muốn xem tác phẩm này như một gửi nhắn, là câu trả lời cho hạch sách của nàng - tiền thân của nhân vật nữ, cái h́nh của nó - là bạn (đọc) của hắn:

       “Kỳ cục! Suốt hơn mươi trang chẳng t́m được câu xuống hàng, chẳng nghe lấy nhịp khua rộn ràng đáng yêu của lời nói!

       ... Nhân vật của anh là nhân vật câm. Và anh, lúc nhồi bột nặn lên h́nh hài của họ h́nh như quên mở nhạc hay thứ ǵ đại loại, có tiếng nói.”

Câu kết ngắn, sau tràng dông dài lư luận; lời buộc tội, v́ là một kết thúc, nên dầu sao cũng khiến hắn như được giải thoát.

 

       Đàn bà có lối lư luận thật lạ! Họ soi họ trong tấm gương của các nhân vật. Khi tấm gương này quá tối hoặc không đủ sáng th́ họ phàn nàn là họ bị (thứ không đủ sáng kia) phủ phục hết (hay phần lớn) các nét khêu gợi (ngay cả - nhất là - khi họ đang... thoát y). Khi tấm gương quá rực th́ họ lại bảo, họ như bị... các luồng sáng quái ác ‘dâm đăng’ chui tọt vào cơ thể (để từ trong chiếu đèn ra) bày họ tơ hớ trần trục như một tủ kính bày hàng!

        Nhưng, họ cũng là loài sinh vật muôn vàn đáng bị... roi! [cụ tiên tri Z. nào xứ Ba Tư đă phán thế mà.]

Cứ mường tượng một thế giới (thực hay giả) không có đàn bà!: rừng mây của nhân loại ắt mất phần lớn hiệu dụng.

 

Người đàn bà trong thế giới của hắn tên Mầm. Hớn cầu chúc t́nh yêu luôn là cái khởi đầu.

 

*

 

       “Thế ra, anh viết là v́ em. Hân hạnh! Em không nghĩ khuôn mặt hiền lành kia của anh lại ẩn kín  sau nó ngọn lửa hừng hực của đam mê.”

       đổi sang dáng mơ màng:

       “Em lại liên tưởng (liên tưởng có phải là ‘nhớ’?) đến anh ấy. Anh ấy chẳng giống anh chút nào? Vậy th́ em nhớ đến anh ấy là v́ đâu?”

       “Cô có lối nói chuyện...” hắn định nói, nhạt phèo; nhưng hắn chợt nhớ: cô ta, dầu sao, cũng là một một nhành non của thân gỗ-hắn...

       “Anh ấy... (đỏ mặt)... nhặt ḥn đá lên, ném xuống ḷng hồ. (hổn hển) Dưới hồ chỉ có một con cá. Con cá đớp lấy ḥn đá, (rú) nhoăi mồm khỏi mặt nước [cảm ơn? nguyền rủa?] rồi lặn mất. Anh ấy quên cả em, chạy xốc lên, quỳ xuống [mặt đường đầy sỏi nhọn: sao anh ấy có thể vô tâm làm vậy?!], vộc tay vào nước, khoắng, gọi. Em chạy đến, làm y những động tác của anh.... Nước trong hồ đang rút nhanh [về đâu?: em chỉ nh́n thấy ḷng xoáy mà không t́m được (nước rất trong, tuồng như không có nước) ống thoát]. Loáng, ḷng hồ trơ cuội trắng rám ŕ rêu... Con cá... biến mất nơi nào!... (màu nó đỏ chót nên khôn thể ḥa nhập vào các màu xám xỉ chung quanh.) Anh ta ôm em, khóc....(khóc) Em dỗ. Em hôn. Em ve vuốt. Em van vỉ. Em muốn đền cho anh, muốn anh quên đi chú cá trong hồ. Em lơi dây áo lót. Em... cột gọn tóc. (mỗi lần sắp bơi là em lại làm thế.) Anh ấy tháo kẹp tóc. Anh muốn mỗi sợi là mỗi sợi rong. Và sau đó... chính anh ấy là.... (đỏ mặt) chú cá... bơi trong ḷng... hồ... nước.... em...!”

       Hớn vô can với những lời mây nổi đó. Phần việc kể qua miệng cô ta hoàn toàn không là chi tiết trong sơ thảo của hắn. Theo dàn bài, Mầm (nhân vật nữ) sẽ rủ cậu (nhân vật nam) đi câu, lần đầu và cũng là lần cuối trước khi cô về nhà chồng. Mầm than van, chuỗi ngày làm vợ của cô với người mà cô không, nhưng bố mẹ cô lại rất yêu, sẽ là một xấp giấy màu đen. Cô muốn... cậu nếm trước miếng ngon trước khi dâng nộp cho người đàn ông lạ. Bữa đi câu rất vui. Mầm hầu như quên được buổi sáng của ba hôm nữa, cô sẽ thuộc về người khác. Cô sắp làm đám cưới thực, với người yêu. Có điều, lúc sắp vào cuộc, trời đổ mưa. Thời tiết suốt mấy ngày qua rất đẹp. Và trước đó vài phút, không gian đang cùng ngoại cảnh chuẩn bị thảm hoa cho gót trăng đặt lên. Không ai tưởng đ̣n chướng ngại của thiên nhiên lại bất ngờ giáng xuống. Giường cỏ đă ướt. Nó không c̣n là nơi thuận tiện để trao và nhận t́nh. Cô gái vốn đă không được khỏe v́ các buổi mua sắm vừa qua. Cô run rẩy v́ trận tắm quái ác. Hai người không ai mang dù hoặc áo tơi. Cậu con trai bảo gọi xe về. Mầm ngầm sốt. Những giọt mưa trái mùa đầu tiên đă quất cô sắp bất tỉnh. Cô yếu ớt vâng lời; và tự hứa, dầu thế nào, cô cũng sẽ t́m được cách trao thân cho người yêu kịp trước giờ tiệc. Rồi mấy ngày cuối (kết thúc chưa được định đoạt: hoặc là Mầm khỏi bệnh để về với người cô không yêu; hoặc cô sẽ bị sưng phổi, chết để được ở lại với người cô yêu và yêu cô). Tuyệt đối không có chú cá nào trong hồ nước nào giữa đường. Lại c̣n... anh... bơi... trong ḷng sông ḷng suối.... em!! Hay thật! Tưởng tượng của đàn bà đến lạ!

 

       Suốt tuần ấy, cậu trai lơ láo như... cá mắc trong hồ cạn. Qua dáng điệu đi đứng nằm ngồi của cậu, Hớn nhận thấy có ǵ không ổn. Vốn đă ít nói, cậu càng nhón nhén hơn trong lời. Cậu là chiếc bóng của chiếc bóng (của cô gái) của chính cậu [chính v́ thế mà cậu không (cần) tên]. Những xen đối thoại - mục đích chính của việc sáng tác - ngắn lại, thưa dần. Cậu h́nh như quên mất phương tiện giải bày bằng ngôn ngữ. Điều này ảnh hưởng xấu cả lên Mầm. Liếng láu như cô, thế mà! Hai người như bị dịch cấm khẩu. Miệng lưỡi không c̣n dành cho việc phát âm. Ngay cả ánh mắt, những con mắt như được cắt dán từ những h́nh ảnh trong báo chí: chúng đang bị rắp tâm đầu tư vào việc ǵ khác. Hớn sợ quá! Hắn không muốn rơi vào mê cung của các trằn trọc. Trong đó, hắn chỉ nh́n thấy Mầm... như hạt mầm ngâm đủ mấy ngày nước chờ được gieo. Hớn yêu nàng. T́nh yêu, nếu bắt trở về cơi học tṛ th́ e cổ lổ quá. Hớn không thích loại áo dài che kín cả phần trước, sau của các cô. Cần canh tân chút cho hợp, trước là với thời đại, sau là với bản tính cả thẹn nhưng có thể v́ thế rất... dâm hỗn của hắn. Hớn xé ṿng cổ, toạt dài thành một dải h́nh xoan vắt hai bờ vai; xẻ một rănh kha khá sâu hai bên hông đùi, nhón bớt một khúc dưới chân đủ để nh́n thấy hai gót hồng tựa lên đường cung của mơm sau sandales. Thế vẫn chưa hài ḷng. Hớn mơ: các sớ vải, trong một tranh chấp ly kỳ nào đó với chính nó và với các đồng hữu chung quanh, tự làm hành vi hủy hoại: chúng sẽ tự tan ră, tự biến, tự vô h́nh. Cái vô h́nh này sẽ làm hiện từ phía bên kia kho báu muôn bề năo nùng của người. Và đụn vú, và vũng mông, và nắp ao ắp nước. Hớn sẽ là chú cá phưỡn bụng v́ nước ao.

       Cậu này hèn! Có chết, cũng phải chết cho trưởng giả. Hớn vừa tội: dầu sao, cũng như cô, cậu vẫn là một nhành non của thân gỗ hắn, vừa tức.

 

       “Em biết anh ghen với anh ấy, ghen v́ tuổi trẻ của anh ấy. Anh đă tiêu xài thời hoa niên của ḿnh ra sao, em không đặt thành nghi vấn. Em chỉ muốn hỏi anh...” (giọng kém lễ độ) “sao anh nỡ khước từ cái anh nhọc công tác tạo?... Chắc là anh không hướng vọng về hạt mầm phải rách toát để vươn thành cây!”

       Hớn lúng túng:

       “Anh không khước từ cái anh đă chọn lựa. Anh... vẫn yêu nó; và yêu em. Anh không biết em vin vào đâu để buộc tội anh? Anh không tin là nó, thằng con trai rặn măi nửa giờ mới ra một lời lại đủ sức xui dại, mớm cho em ư tưởng ngộ nghĩnh kia.”

       Mầm ̣a khóc; căm ghét ồ ạt tuôn từ ṿm miệng mở ngoác:

“Thế v́ lẽ ǵ anh không cho anh ấy đi suốt đoạn đường mà người yêu nào cũng sẽ cùng qua với người ḿnh yêu? V́ lẽ ǵ trong giây phút cực cùng linh thiêng say đắm kia: lúc em đang cởi bỏ bản ngă của ḿnh khoác vào cho anh ấy (và anh ấy cũng làm thế với em), anh lại hô hoán triệu về một cơn giông, một cơn giông trái mùa, hốt văi tung tóe những hoa trái hai đứa đă lót dưới chân? Anh? Hăy trả lời em!”

gào:

“Mà thôi! Dẫu anh có trả lời thế nào, em vẫn không tin. Dầu thật sự vào giờ phút đó, thiên nhiên quả có rót xuống một cơn mưa đại loại, nhưng không tác phẩm nào của thiên nhiên mang tính hủy diệt; chỉ có cơn mưa ma quái của anh mới làm nhàu tă món quà hạnh phúc hai đứa đang sửa soạn tặng nhau. Em, em... sẽ không bao giờ tha thứ cho anh; chẳng bao giờ, ngay cả khi em không c̣n hơi thở. Em mong bản hợp tấu giao hoan kia măi măi là một ám ảnh trong kiếp đời c̣n lại của anh, măi măi...”

 

Phải vậy thôi. Dầu Mầm gọi hắn là ma quỷ. Hớn không thể nh́n người khác làm t́nh với cô mà lại ngồi yên. Tuy cậu là h́nh hài, là hoài băo, là ‘hắn-thứ-hai,’ nhưng hạnh phúc ṃn mỏi trông chờ từ hơn mười năm tính theo ngày hắn biết nàng không thể bỗng dưng trao vào tay người ‘khác.’ Cậu có thể là hiện hữu thay thế, là bản thể thứ hai của hắn, nhân danh hắn làm tất cả; và chỉ có thể trong tất cả các trường hợp, ngoại trừ trường hợp ... găm vũ khí vào tâm bia người kia.

*

      

Không hiểu cậu bị cái ǵ rù quến. Có lẽ chấn động từ một... chiếc ao cá: đang là một đứa con trai đến không biết phải cầm tay phụ nữ thế nào, cậu biến thành người khác hẳn. Cậu như vừa tắm trong trận mưa cường toan. Chẳng những thịt da cũ bị lột để lớp mới thay thế, mà tít trong hẻm hang của tâm tư cũng vừa được quét dọn sạch bong. Cậu lịch lăm, săn đón. Mầm rũ bỏ lớp vỏ lặng câm, mềm oặt, trở lại bản chất cứng cáp, ḍn dă và sẵn sàng nổ bức.

       Sau khi đă tuôn hết ngoại lực cho màn nghi thức, họ đóng cửa ngoại giới, trở về với cơi im lắng riêng. Nói bằng mắt. Bằng miệng. Bằng hơi thở. Bằng tất cả các giác quan được phú cho. Bằng cả các giác quan khác thường vốn chỉ tự tiết lộ trước những con người đang đuối ch́m trong hoan lạc [đoạn này, hắn, từ vai đạo diễn chuyển sang vai khán giả].

Hớn xấu hổ với chính hắn. Hắn không ngờ hai cái vật chất nhỏ nhí rỉ rịn từ ng̣i bút của hắn lại có thứ tài nghệ phi thường kia. Chúng nó ôm siết nhau, dính chằng nhau đến ngay cả một hơi thổi cũng không t́m được khe để lua vào. Chúng xoắn siết hơn rắn, luồn len mịn hơn khói, và chợt gồng cứng hơn cả loại thép tôi đúng lửa. T́nh yêu! Hớn ngậm ngùi nghĩ. Không thể gọi bằng danh từ nào khác. Thứ hắn định danh là ‘t́nh yêu’ lúc này kích động hắn quá! Hớn ngó về thân phận ḿnh. Cái mầm kia, cái thỏi thịt da nóng hổi mầu nhiệm mà hai con tinh trùng huyền bí nào của hơn hai mươi năm trước đă gặp và làm đội lên từ rốn đất, trưởng thành, hiện trước mắt hắn, gần như bàn tay đưa lên che nắng nhưng lại thăm thẳm hơn bóng bàn tay in trên mặt dưới của dâm t́nh. Hớn yêu thầm nhớ trộm. Thèm thuồng như con nhà nghèo trước món ăn rưng mỡ. Thằng con trai, khôi vĩ bóng lộn nằm trên, được đúc trong chính chiếc khuôn lấm lét do cả cuộc đời hắn gom tóm vào thế mà may mắn! Nó đập vỡ chiếc khuôn. Nó như con rồng vừa thoát khỏi bọc trứng.

Bây giờ th́ hắn không nh́n với mắt thường. [chúng đổi thế, đổi cung nhanh quá!] Hớn phải ngắm bằng hai con mắt của dục vọng. Thớt xương trắng lá xanh của con cái kia, trong giây phút này, hăy khoan vinh danh bằng t́nh yêu hay chi chi nữa, là biểu trưng tuyệt đối của nhục thể. Dục t́nh có tiếng nói riêng của nó.  Nhục t́nh là mở ra, gọi vào. Điều này hoàn toàn vượt xa sức tưởng tượng của hắn. Dầu phong phú huy hoàng và được phơi phóng đến hồng hào, chín rục, bộ óc của hắn vẫn sượng khô thẹn thùng trước thực tế. Với bệ thèm muốn bị dồn lắc, hắn t́m cách tự hành dâm bằng h́nh dung đang dày ṿ, nhai ngấu, hút hít, nuốt trững, ực nghẹn khúc thịt khô-mà-ướt, làm từ da, lông, mùi, của người, lăn lộn hả hể bất lực trong đó; nhưng hoạt cảnh trước mặt là thứ bất lực hả hê đúng nghĩa. Nó sừng sững; thạch hóa tia nh́n. Hớn ngất ngư buồn bă: tuổi trẻ đang khắc bảng vàng cho ṭa nhà ân ái chỉ c̣n thiếu viên gạch lát cuối cùng.

       Hớn ngẩn ngơ đau đớn. Hớn hănh diện với nhan sắc thoát thai từ sự vắt kiệt tấm khăn si mê của hắn đổ ùa lên cô gái. Cái hắn để vào mắt, vào tim, đưa lên ngai thờ phải là khối kỳ bí thế kia. Mầm đẹp hơn cả điều hắn muốn. Hai quả vú xanh đă sớm hồng; lát bụng thẳng tắp đă chông chênh đường nứt đội đang cắn vơng chờ mưa; cái cơ phận múp không to hơn được mu bàn tay vừa lồi vừa lơm lưng chừng trước mắt sao hoang sơ đến rùng ḿnh! Lần đầu tiên, hắn ‘nh́n’ nhân vật của hắn không qua lớp màn che. Hớn thở dài, bỗng mất can đảm và hứng thú với chữ, dấu. Dù hàng tấn tĩnh từ sẽ được khai thông từ chiếc máy chế biến hảo hạng của bộ óc, nhưng tất cả sẽ bị bít lối trước thực tế đen-và-đen-và-đen kia.

       Chúng nó đă sẵn sàng mọi thứ. Con cái hăm hở sốt ruột chờ mưa cho nước để trát viên gạch cuối. Hớn rét run. Người đang khom thau định đổ vữa xuống giếng hồ kia là...? Cậu trai! Cậu ta là ai? Con của hắn? Làm sao lại có đứa con... cướp giật (cái của hắn) ngang nhiên (trước mắt hắn) thế được?  

       Hớn trưng dụng tính lơi đời ma mănh. Nh́n vào mép sáng trên riềm cửa, hắn biết, lũ mèo quanh xóm sắp mở hội lộng t́nh. Cái sẽ đến phải đến. Hắn sẽ kéo thời gian gần lại. Hớn ngẩng mặt, dựa má vào môi song cửa, thổi phù lên cạnh dưới của trăng. Đĩa sáng nhích cao. Hai v́ sao chầu bên trăng cũng bị cuốn theo. Hai khắc thời gian về trong nửa luồng gió trở. Giờ đă điểm. Trăng đă sáng đúng mức cho bọn mèo khai nhiệt náo. Hớn mở thêm các cửa quanh nhà. Chú mèo bị cột chân dưới bếp (v́ hay ăn vụng) gừ gừ nh́n hắn. Hớn ngồi xuống, mơn trớn chú. Hớn th́ thào, mày là thủ lĩnh, sẽ khai mạc hội t́nh tối nay. Đừng phụ kỳ vọng của ta! Hăy giúp ta! Hăy là cứu tinh của ta! Hớn tháo gút dây, búng mạnh vào chơm lông khóe dưới hai chân sau. Chú mèo gào thảm thiết, ngoái cổ định cắn tay (đă rút về) của hắn rồi nhảy vọt lên mái ngói, đứng đó vài giây gục cổ liếm vào vết đau. Rồi ḥa vào trăng. Hớn mỉm cười.

       Cô cậu nhào vữa quá nhuyễn cho viên gạch quyết tử. Có thể nhờ chút muộn màng không dài hơn khấc hồi hộp của hắn kia, cuống sâu rên của con cái chưa kịp ḅ ra khỏi lồng vú nhấp nhỏm và gù lông tum túp th́ bị tàn nhẫn xô tọt vào bởi tiếng khạc động tinh đầu tiên của chú mèo (của hắn, không nghi ngờ ǵ nữa) từ trên nóc nhà thiếc kế cận. Mọi căn khác trong khu biến thành các vách núi. Tiếng khạc chớp loáng được chẻ đôi, nhân ba, chồng chẻo, loang lổ như rănh tinh trùng đêm. Đại hợp âm ngẫu phối, với kẻ vô can, nghe đă lồng lộn. Với hai người trong cuộc đă chất đủ đóm, đă dí diêm vào (một hai chấm lửa như vừa toe), sẽ là tiếng sét dội mưa xuống đốm chưa kịp hồng, là lưỡi hái phạt đứt sợi thần kinh phát dục. Tiếng ‘trời ơi’ năo nề! Rùng rùng, vấp ngă. Bợt làu nhàu. Hớn chờ nghe âm nguyền rủa. Nhưng... chỉ có thế... Một phút qua đi!...

       Chú mèo của hắn đang cùng lũ bạn liên hoan. Đêm: không nh́n thấy đuôi. [trăng, cũng động t́nh theo màn kịch, đă vào làm nốt chút dang dở với mây: đám mây không hiện trong câu chuyện của Hớn.]

 

[họ lẳng lặng mặc lại quần áo cho nhau. chàng trai dỗ ngọt cô gái. chúng ta c̣n trẻ. chúng ta sẽ kéo cao được mặt trời. Em ạ, so với trăng, mặt trời thọ hơn, t́nh cảm hơn, thân cận hơn với chúng ḿnh: nó sẽ làm bốc hơi ngay bất cứ giọt mưa nào manh tâm đ̣ng đọng; anh hứa với em: rồi th́ nắng sẽ về đầy cho hoa nở trọn.]

 

Người hắn yêu vẫn c̣n giữ được trinh tiết. Hớn đă ‘cứu’ cô, giữ cô lại bên này ṿng oai lực của hắn. Bụ mầm béo tươi trinh trắng kia, hắn nghĩ, nếu hắn không là hột đất đâm thốc đóng cọc rào chặn, ngày ngày tưới táp nhai nhấm th́ bất kỳ ai khác cũng sẽ và chỉ được đứng ngoài mà ngắm.

       Từ buổi tối ấy, khi hắn rất sảng khoái th́ không khí truyện lại rất tŕ trệ. Hớn cố lập lại tŕnh tự cũ, nhưng dường như các hồi c̣i lệnh của hắn không đủ uy lượng như lúc trước. Cô gái và cậu trai dường như cũng kém tự nhiên khi gặp nhau. Giữa họ hầu như không c̣n và chẳng cần ǵ để nói. Hoặc giả họ không muốn trao đổi khi có mặt hắn? Hừ. Ḿnh quá tự kỷ ám thị, hắn ph́ cười. Chúng nó dầu ǵ vẫn cô đặc từ một phần hơi của cuộc sống của ḿnh. Chúng không thể tự sinh tồn. Chỉ cần một dậm ngón xuống phím nhựa là chúng sẽ về lại cơi phất phơ.

Nhưng... cũng không nên quá cạn láng với hơi thở của ḿnh. Hớn lân la làm lành. Rất khôn khéo, hắn tách ĺa họ, gọi từng người lên gặp. Cậu trai, sau phút ‘yếu ḷng’ - hắn kết luận cuối buổi giáp mặt - trở về với bản chất lúc được nhào nặn: bẽn lẽn, lễ phép, thuần phục và... thương người vô điều kiện. Hớn thân mật vỗ vai cậu, chúc cậu thành toàn công tác. Cậu đỏ mặt, cúi đầu run run cảm ơn hắn đă cho cậu cuộc sống, đă cho cậu ‘ư’ sống; rồi mỉm cười rất ngu ngơ, cậu hôn tay hắn giă từ. (hắn giật thót ḿnh: món lịch lăm này, cậu học được từ đâu?)

Dầu sao, Hớn vẫn ngủ rất ngon tối hôm đó, tuy liên khúc mèo động cỡn vào nửa đêm khủng khiếp hơn bao giờ. Cả khu phố thức giấc, khua thùng gơ trống giải tán chợ t́nh ‘mất dạy.’

 

       Hớn đang trôi trong thế giới khác.

*

 

Hớn gờn gợn. Bây giờ là buổi sáng sau. Hớn quá giấc nên đến hẹn muộn. Mầm đứng nghiêm chỉnh chờ trước văn pḥng hắn. Hớn chào, và xin lỗi. Cô mỉm cười, giữ cửa cho hắn vào. Thái độ lịch sự và cử chỉ đon đả rất khác thường của đứa con gái khiến hắn phân vân. Nó (ngay tức khắc, hắn nhận ra phong cách này giống hệt cử chỉ hôn tay rất tây phương mà cậu trai đă thi thố với hắn) là mặt trái ngấm ngầm của thái độ bất hợp tác? Sinh vật khác giống căng căng trước mặt muôn đời là câu đố không hề  muốn tự khai mở. Mầm là bản sao tuyệt đối của nàng. Ngoài đời, nàng là que xương tí xíu vướng trong cổ họng hắn. Hớn không nuốt, cũng không phun ra được. Hớn đăi sắc đẹp của nàng đổ vào khuôn cô. Và tinh thần của nàng được cọ tẩy thật kỹ. Hớn tạm thành công: Mầm: hai phần ngoan, một phần bướng (trong vài t́nh huống cheo leo nhất, lửa man rợ lóe nhanh trong tia mắt và lằn môi mím của cô). Hớn hy vọng chiếm cứ được Mầm, từ phần cơ thể ngon lành đến bộ óc sắc cạnh kia. Cô hiền thục, lặng lẽ. Cô dịu dàng thi hành các lệnh của hắn.

Tội chưa! Hớn không thể nh́n cô ‘chết’ trong chốn hồn nhiên đơn điệu. Tuy Hớn yêu nàng (thực) với t́nh yêu một chiều, nhưng ít ra ngoài hắn c̣n có một sinh vật khác để hắn nhớ tưởng về. C̣n cô gái (truyện) lại thiếu thứ cô có quyền được có.

 

Hớn tạo ra nhân vật nam.

 

“Khi có cái để giải khuây, ta sẽ bày tỏ sự biết ơn bằng cách t́m phương chinh phục nó và bắt nó phục vụ ta.” H́nh như đó là một câu đối thoại trong một đoạn trước (cũng có thể đó là cái c̣n nằm trong dự tính, sẽ được nói cho những phần sau). Bây giờ, hắn mới biết đó là câu phù chú.   

Cậu trai không là ǵ cả. Cậu không khác ǵ khoanh gối ôm của cô gái. Cậu yêu chiều cô. Cậu là nhành cỏ phất phơ trước cơn gió là cô. Nhưng chính cậu là nguyên nhân cho việc nẩy sinh chiếc h́nh, khoanh gối. Cậu là nạn nhân của một tṛ t́nh tự; nhưng trước đó, cậu là thủ phạm trong việc tạo tác ra tṛ t́nh tự.

Nhưng Hớn không hề trách móc cậu. Hắn đă cấu nên phần vật chất cho cậu, nhả luôn vào đó luồng yếu tính: cậu rơi xuống từ một hành tinh thánh thiện. Với cậu, chỉ là thế.

Mỗi một diễn biến, hắn đều chăm bẳm vào Mầm. Mầm là nhân; và ở cô, quả mọc từ nhân.

 

“Em biết anh ghen v́ t́nh yêu giữa anh ấy và em; rơ hơn, v́ con tim em trao tặng anh ấy thay v́ cho anh. Anh hăy thành thật với chính ḿnh! Có phải anh thủ đoạn trong t́nh tiết, bất minh với mệnh lệnh của chính anh? Anh không nhớ? (mỉa) Người không ngay thẳng với ḿnh sao c̣n đủ minh triết? Tại sao cứ hễ anh ấy sắp nói yêu em là anh viện ngay cớ, ‘nhưng bản tính nhút nhát đă giữ chân cậu lại?’

Hớn bực tức quát:

“Cô đừng hỏi tôi tại sao, tại sao! Cô hăy hỏi tại sao tôi lại sinh ra cô mà không là bất cứ đứa con gái nào khác? Cô đừng nói khi đang núp trong ṿng tay người t́nh của cô. Cô hăy bước ra khỏi bóng rợp đó đi rồi cô sẽ biết thế nào là mưa lầy chân là nắng rám mặt, là cuộc sống; là tại sao không nên hoài thắc mắc tại sao tại sao! Cô sẽ biết con người trong cơi tục này, lắm khi hai nhà chỉ cách nhau một lối chuột chạy mà suốt năm chớ hề một lần qua lại viếng thăm nhau.”

Mầm bĩu môi:

“Anh dọn sẵn lối. Anh trải chiếu trên bông nơn vừa tươi hay cành hồng đầy gai đă héo. Là hoa lộc của cùng một loài thảo mộc mà công dụng khác hẳn. Chỉ anh mới biết phải đặt chân lên khoảng nào. Với ‘tài năng’ của anh, mặt đất thôi c̣n là cơi thênh thang tự tại. Nó đă bị điều kiện hóa và bị ngả giá. Anh muốn lộ, muốn bán, muốn tặng cho ai là tùy thích. Ngay cả con đường của những người quen biết yêu thương nhau ngày ngày xuôi ngược, anh vẫn dựng bảng hạn chế, vẫn đặt trạm gác, vẫn đ̣i mật khẩu. Mọi tiếp giao phải khuôn khớp như các bánh xe trong một bộ máy. Nhưng anh ơi, ngàn trăm kín bít vẫn một sẩy sót! Là điều này mà anh không biết, không tạo, không bán, không ngả giá được: bọn em, dầu là các con rối giấy của anh, vẫn có cơ quan phản ứng, cảm nhận, và ngôn ngữ khu biệt. Anh biết không, anh đáng kính: khi anh buông bút là bọn rối hớn hở chạy ùa về lănh địa với cuộc sống của riêng chúng. Tất cả biến cố trước đó, từng mảnh từng mảnh rớt xuống và bị giẫm nát. Buồn cười và thương hại cho anh quá! Anh tưởng anh là đấng sinh thành. Anh tưởng anh muôn tay vạn mắt. Một móng ‘hiện sinh’ nhỏ ti chỉ bằng bề cao và bề dày của một mẫu tự hay khoảng hở giữa hai mẫu tự đang eo xèo hưng hoạt thế kia mà anh cứ mụ mẫm ngáo ngác c̣n tệ hơn cả... chú cá mắc trong hồ cạn! Chốn sinh hóa đó không mang nét tương đồng, và cũng không lệ thuộc chút ǵ vào cuộc sống của những người trần như anh; nó c̣n, hơn thế, rộn ră t́nh tiết hơn nhiều. Mỗi một cá tính là mỗi gom tụ từ các tính cách khác. Mỗi cá nhân vừa là ḿnh, vừa là người bên cạnh. Mọi người hiểu, yêu, ḥa hợp nhau. Anh biết? Vừa thoát khỏi tay anh, chúng nó đă bàn tán, chế giễu, chọc ghẹo anh (và cả thế giới của anh) ra tṛ; chán, quay sang ca hát, ăn uống, trao t́nh. Cả thân xác và tâm hồn.”

Mầm đang thuyết phục hắn. Trông dáng vẻ của cô ta! Đôi mắt rực như mắt mèo; đôi môi cong như rèm trăng mồng 3; nước bọt từ trong hốc miệng thơm ấm, từ dưới các rành môi, như lớp keo màu thoa lên. Đôi vú con gái nhởn nhơ bỗng đội lên như vú đàn bà. Đó là đôi vú bong-bóng đẩy đùn hồn phách của hắn. Hăy trông cô! Có khác ǵ chiếc h́nh từ đó hắn chiết ra phần bóng? Hớn yêu điên dại chiếc h́nh. Hớn muốn một cách xót xa cắm giữa ḷng h́nh mũi đinh hằn học của t́nh yêu của chính hắn như một h́nh thức treo ảnh. Hớn đă kè từ đó ra tí vẩy để có thể gửi t́nh đi nhưng tránh rước về kiêu ngoa. Bây giờ, bóng đang nói. Nó nói thay cho h́nh của nó. Lời nói và âm độ không khác ǵ những thứ hắn từng nghe. Hớn tức muốn tắt thở. Cái ǵ cũng dè bỉu lại hắn!

Nhưng có một điều đánh động nỗi ṭ ṃ háo hức trong hắn. Cô ta nói ǵ ? Thế giới của những nhân vật chen lồng trong khe rọ các chữ số? Ồ, lạ! Quả bao giờ hắn có hề nghĩ đến. Độc đáo! Nếu hắn ‘nghe’ được? Phải t́m cách vỗ an, xoa dịu thôi. Một điểm mọn hy vọng: Mầm vẫn là tạo vật của hắn!

Hớn chưa cười làm ḥa: cô gái đă ḍn dă:

“Anh định mua chuộc em? Viết về cuộc sống của những ‘người’ bé mọn như chúng em? Anh tưởng anh là ǵ chứ? Người khổng lồ? Mà, được! Cứ giả sử em thuận ḷng! Bằng phương tiện ǵ anh thể hiện nó? Chữ viết? Lời nói? Chúng em không cần các thứ ấy. Con tim? Đam mê? Cho phép em nghi ngờ tinh chất  của các thứ này nơi anh, các thứ mà trong thế giới chúng em vẫn c̣n tràn trề, nguyên vẹn. Các anh, nói chung là có nhiều, nhiều quá, nhiều đến độ dư thừa. Một thứ cần vất bỏ trước hết: sự vờ vĩnh.”

       ngáp, không che miệng:

“Thôi, hăy trở về lại nơi từ đó anh đă ra đi! Nó năo nề, nhưng ít ra cũng vớt vát cho anh ... chút nào thành thật.” (những chữ sau cùng yếu quá; hắn hiểu nhờ sự nhép môi của cô hơn là nhờ âm thanh.)

Đây không c̣n là nhân vật của hắn nữa rồi. Mầm đă thoát khỏi tay hắn. Cô ta đang ‘huấn dụ’ hắn. Thế ra bấy lâu nay, cô chơi tṛ cút bắt với hắn. Cô lừa và buộc được hắn phải tạo cho cô người t́nh. Chúng nó vui chơi, đú đởn, đùa cợt, mang tim hắn ra mà xé mà nhai. Điển h́nh của sự lừa lọc, phản bội. Phạm thượng!

Sinh bọn mi được, th́ diệt bọn mi nào khó? Hớn biết, hắn sẽ mất hết. Nhưng chỉ là chuyển từ mặc nhận ra công nhận. Đàng nào, hắn cũng chưa từng làm chủ được cô.

 

(c̣n tiếp)

 

Nguyễn-ḥa-Trước

11/02 * 03/03

http://www.gio-o.com/Tet/Tet2012NguyenHoaTruoc_VeTheoLoiKhac

 

© gio-o.com 2012