tranh: họa sĩ Rừng (Kinh Dương Vương)



NGUYỄN-H�A-TRƯỚC

bong-b�ng nước

truyện ngắn

�(2 kỳ)

1

Người Hớn y�u ho�n to�n mất t�ch: c� kh�ng c�n tung tăng những bước nhảy v�ng tr�n một s�n vũ m�u thịt tươi tinh chất. V�ng!: kh�ng hiểu tự bao giờ hắn l�t thứ b�u kim n�y tr�n đ�i g�t ch�n hồng của c�: mỗi lần nh�n, hắn chỉ muốn vật c� hoặc �p xuống, hoặc ngửa l�n - vị thế n�o cũng rất thuận tiện - để tuần tự nh�t trọn ch�ng v�o miệng, d�ng răng v� lưỡi nh�, cắn như một kh�c dạo k�ch hứng trước khi... s�ng t�c. Hớn biết, v� rất chẳng lấy l�m điều việc chắc chắn người ta sẽ kết tội hắn l� bạo h�nh cưỡng dục hay g� g� tệ hơn thế nữa.

Trước kia, kh�ng c� c�, (đương nhi�n) Hớn sống trong c� độc. Nếu hiểu c� độc l� sự kh�ng nơi để gửi v� nhận th� với hắn lắm khi lại l� thứ dễ thương. Hớn biết c�ch tự đền b�. Hớn chế tạo ng�n mối giao tiếp kh�c, trong một �vũ trụ� kh�c. Thứ vũ trụ b�ng nước với ng�i b�t thực v� thước bay h�o chỉ cần qu�t một v�ng mắt l� đ� thu t�m mọi thứ v�o được hắn dựng n�n để đối lại c�i mảnh m� trong đ� hắn kh�ng t�m được chỗ đặt hai ch�n. Hắn nh�o nắn thế giới lửng lờ n�y từ một g�c t�nh y�u của ch�nh hắn v� một mảnh thịt hơi của c� g�i (n�ng) m� hắn k� th�c cả khoang t�nh y�u v�o. Trong thực tế, nếu hắn kh�ng l�m chủ được tầm v�c kia, th� nơi đ�y, với hai b�n tay chủ tể s�ng tạo, n�ng ta sẽ đầu thai dưới một h�nh thể kh�c; v� tuy vẫn được hắn t�n vời như thần th�nh, số mệnh của c� vẫn nằm trong sự dứt kho�t của một lằn ch�m xuống (chỉ l� c�ch n�i) tr�n trang giấy.

[Nhưng tất cả chỉ nằm nơi mặt n�y của b�n tay.]

������ �

������ Thực ra th�, sự thở tắt chỉ xảy đến cho c�i giả, c�i b�ng: hắn vẫn đắm đuối sao với n�! Hớn khao kh�t c�i thực (h�nh). Hớn th�m, v� muốn chiếm đoạt c�i giả (b�ng). Như một h�nh thức tự an ủi, trả đũa, khổ dục. C�i b�ng (giả) của hắn, kh�ng hiểu trong l�c hắn đi vắng, đ� giao du m�c nối g� với c�i thực kia m� trong m�n tr�nh diễn kế, tiểu đề ch�t, chuẩn qua chương mới, lại th�ch đố tr� th�ng minh, t�i điều động của hắn. Trong kết cấu c�u chuyện, ph�ng trường hợp cứ phải ngo�i lại đ�m đạo với chiếc đu�i của ch�nh m�nh: cũng l� một c�ch v� von, v� theo lẽ rất th�ng thường, hắn tạo ra nh�n vật nam. Cậu trai (chiếc b�ng của chiếc h�nh l� hắn, nhưng lại) chẳng giống hắn t� n�o: mềm mỏng, thương người v� điều kiện. Trong c�n đo của hắn, nếu ch�nh hắn đ� muốn chối bỏ th� c� g�i, nh�n vật nữ, đẹp, hời hợt - theo nghĩa, chỉ ch� trọng tới ngoại giới - chắc chẳng để v�o mắt. T�m lại, họ l� hai cực. V� đối lực c�ng mạnh, sẽ c�ng nổ ra nhiều tranh luận. Hớn sẽ tập trung v�o phần đối thoại. Hớn sẽ cứa v� l�m bật l�n từ c�c sợi kh�c khuỷu của suy tư những tia than hồng kh�ch b�c nhoi nh�i của ng�n ngữ, những sợi đ�n kh�ng cần se m� �m thanh vẫn thừa ma lực xuy�n thủng những đ�i tai được n�n v�i ba tầng s�p nhuyễn. Truyện của hắn sẽ chật n�ch tiếng va chạm. Ngay nhịp tim, sự khua dậy của da thịt, của lưỡi, m�i... cũng sẽ l� những đơn hoặc giao �m, đủ th�ng minh quỷ qu�i luồn l�ch được v�o trong c�c m� thịt của người (đọc) để rồi từ đ� l�m vang l�n c�c đơn v� giao �m mới. Một cộng tấu kh�ng cần điệu. Một hỗn hợp rối tung của một phản s�ng tạo với ch�nh hắn nhằm trả lời cho một chất vấn. Một trả đũa chua cay m� thắng lợi kh�ng ở ph�a hắn. Đ�nh th�i: hắn cam nhận thất bại, để kh�ng ai c�n phiền tr�ch được hắn. Hớn muốn xem t�c phẩm n�y như một gửi nhắn, l� c�u trả lời cho hạch s�ch của n�ng - tiền th�n của nh�n vật nữ, c�i h�nh của n� - l� bạn (đọc) của hắn:

������ �Kỳ cục! Suốt hơn mươi trang chẳng t�m được c�u xuống h�ng, chẳng nghe lấy nhịp khua rộn r�ng đ�ng y�u của lời n�i!

������ ... Nh�n vật của anh l� nh�n vật c�m. V� anh, l�c nhồi bột nặn l�n h�nh h�i của họ h�nh như qu�n mở nhạc hay thứ g� đại loại, c� tiếng n�i.�

C�u kết ngắn, sau tr�ng d�ng d�i l� luận; lời buộc tội, v� l� một kết th�c, n�n dầu sao cũng khiến hắn như được giải tho�t.

 

������ Đ�n b� c� lối l� luận thật lạ! Họ soi họ trong tấm gương của c�c nh�n vật. Khi tấm gương n�y qu� tối hoặc kh�ng đủ s�ng th� họ ph�n n�n l� họ bị (thứ kh�ng đủ s�ng kia) phủ phục hết (hay phần lớn) c�c n�t kh�u gợi (ngay cả - nhất l� - khi họ đang... tho�t y). Khi tấm gương qu� rực th� họ lại bảo, họ như bị... c�c luồng s�ng qu�i �c �d�m đ�ng� chui tọt v�o cơ thể (để từ trong chiếu đ�n ra) b�y họ tơ hớ trần trục như một tủ k�nh b�y h�ng!

������ �Nhưng, họ cũng l� lo�i sinh vật mu�n v�n đ�ng bị... roi! [cụ ti�n tri Z. n�o xứ Ba Tư đ� ph�n thế m�.]

Cứ mường tượng một thế giới (thực hay giả) kh�ng c� đ�n b�!: rừng m�y của nh�n loại ắt mất phần lớn hiệu dụng.

 

Người đ�n b� trong thế giới của hắn t�n Mầm. Hớn cầu ch�c t�nh y�u lu�n l� c�i khởi đầu.

 

*

 

������ �Thế ra, anh viết l� v� em. H�n hạnh! Em kh�ng nghĩ khu�n mặt hiền l�nh kia của anh lại ẩn k�n �sau n� ngọn lửa hừng hực của đam m�.�

������ đổi sang d�ng mơ m�ng:

������ �Em lại li�n tưởng (li�n tưởng c� phải l� �nhớ�?) đến anh ấy. Anh ấy chẳng giống anh ch�t n�o? Vậy th� em nhớ đến anh ấy l� v� đ�u?�

������ �C� c� lối n�i chuyện...� hắn định n�i, nhạt ph�o; nhưng hắn chợt nhớ: c� ta, dầu sao, cũng l� một một nh�nh non của th�n gỗ-hắn...

������ �Anh ấy... (đỏ mặt)... nhặt h�n đ� l�n, n�m xuống l�ng hồ. (hổn hển) Dưới hồ chỉ c� một con c�. Con c� đớp lấy h�n đ�, (r�) nho�i mồm khỏi mặt nước [cảm ơn? nguyền rủa?] rồi lặn mất. Anh ấy qu�n cả em, chạy xốc l�n, quỳ xuống [mặt đường đầy sỏi nhọn: sao anh ấy c� thể v� t�m l�m vậy?!], vộc tay v�o nước, khoắng, gọi. Em chạy đến, l�m y những động t�c của anh.... Nước trong hồ đang r�t nhanh [về đ�u?: em chỉ nh�n thấy l�ng xo�y m� kh�ng t�m được (nước rất trong, tuồng như kh�ng c� nước) ống tho�t]. Lo�ng, l�ng hồ trơ cuội trắng r�m r� r�u... Con c�... biến mất nơi n�o!... (m�u n� đỏ ch�t n�n kh�n thể h�a nhập v�o c�c m�u x�m xỉ chung quanh.) Anh ta �m em, kh�c....(kh�c) Em dỗ. Em h�n. Em ve vuốt. Em van vỉ. Em muốn đền cho anh, muốn anh qu�n đi ch� c� trong hồ. Em lơi d�y �o l�t. Em... cột gọn t�c. (mỗi lần sắp bơi l� em lại l�m thế.) Anh ấy th�o kẹp t�c. Anh muốn mỗi sợi l� mỗi sợi rong. V� sau đ�... ch�nh anh ấy l�.... (đỏ mặt) ch� c�... bơi trong l�ng... hồ... nước.... em...!�

������ Hớn v� can với những lời m�y nổi đ�. Phần việc kể qua miệng c� ta ho�n to�n kh�ng l� chi tiết trong sơ thảo của hắn. Theo d�n b�i, Mầm (nh�n vật nữ) sẽ rủ cậu (nh�n vật nam) đi c�u, lần đầu v� cũng l� lần cuối trước khi c� về nh� chồng. Mầm than van, chuỗi ng�y l�m vợ của c� với người m� c� kh�ng, nhưng bố mẹ c� lại rất y�u, sẽ l� một xấp giấy m�u đen. C� muốn... cậu nếm trước miếng ngon trước khi d�ng nộp cho người đ�n �ng lạ. Bữa đi c�u rất vui. Mầm hầu như qu�n được buổi s�ng của ba h�m nữa, c� sẽ thuộc về người kh�c. C� sắp l�m đ�m cưới thực, với người y�u. C� điều, l�c sắp v�o cuộc, trời đổ mưa. Thời tiết suốt mấy ng�y qua rất đẹp. V� trước đ� v�i ph�t, kh�ng gian đang c�ng ngoại cảnh chuẩn bị thảm hoa cho g�t trăng đặt l�n. Kh�ng ai tưởng đ�n chướng ngại của thi�n nhi�n lại bất ngờ gi�ng xuống. Giường cỏ đ� ướt. N� kh�ng c�n l� nơi thuận tiện để trao v� nhận t�nh. C� g�i vốn đ� kh�ng được khỏe v� c�c buổi mua sắm vừa qua. C� run rẩy v� trận tắm qu�i �c. Hai người kh�ng ai mang d� hoặc �o tơi. Cậu con trai bảo gọi xe về. Mầm ngầm sốt. Những giọt mưa tr�i m�a đầu ti�n đ� quất c� sắp bất tỉnh. C� yếu ớt v�ng lời; v� tự hứa, dầu thế n�o, c� cũng sẽ t�m được c�ch trao th�n cho người y�u kịp trước giờ tiệc. Rồi mấy ng�y cuối (kết th�c chưa được định đoạt: hoặc l� Mầm khỏi bệnh để về với người c� kh�ng y�u; hoặc c� sẽ bị sưng phổi, chết để được ở lại với người c� y�u v� y�u c�). Tuyệt đối kh�ng c� ch� c� n�o trong hồ nước n�o giữa đường. Lại c�n... anh... bơi... trong l�ng s�ng l�ng suối.... em!! Hay thật! Tưởng tượng của đ�n b� đến lạ!

 

������ Suốt tuần ấy, cậu trai lơ l�o như... c� mắc trong hồ cạn. Qua d�ng điệu đi đứng nằm ngồi của cậu, Hớn nhận thấy c� g� kh�ng ổn. Vốn đ� �t n�i, cậu c�ng nh�n nh�n hơn trong lời. Cậu l� chiếc b�ng của chiếc b�ng (của c� g�i) của ch�nh cậu [ch�nh v� thế m� cậu kh�ng (cần) t�n]. Những xen đối thoại - mục đ�ch ch�nh của việc s�ng t�c - ngắn lại, thưa dần. Cậu h�nh như qu�n mất phương tiện giải b�y bằng ng�n ngữ. Điều n�y ảnh hưởng xấu cả l�n Mầm. Liếng l�u như c�, thế m�! Hai người như bị dịch cấm khẩu. Miệng lưỡi kh�ng c�n d�nh cho việc ph�t �m. Ngay cả �nh mắt, những con mắt như được cắt d�n từ những h�nh ảnh trong b�o ch�: ch�ng đang bị rắp t�m đầu tư v�o việc g� kh�c. Hớn sợ qu�! Hắn kh�ng muốn rơi v�o m� cung của c�c trằn trọc. Trong đ�, hắn chỉ nh�n thấy Mầm... như hạt mầm ng�m đủ mấy ng�y nước chờ được gieo. Hớn y�u n�ng. T�nh y�u, nếu bắt trở về c�i học tr� th� e cổ lổ qu�. Hớn kh�ng th�ch loại �o d�i che k�n cả phần trước, sau của c�c c�. Cần canh t�n ch�t cho hợp, trước l� với thời đại, sau l� với bản t�nh cả thẹn nhưng c� thể v� thế rất... d�m hỗn của hắn. Hớn x� v�ng cổ, toạt d�i th�nh một dải h�nh xoan vắt hai bờ vai; xẻ một r�nh kha kh� s�u hai b�n h�ng đ�i, nh�n bớt một kh�c dưới ch�n đủ để nh�n thấy hai g�t hồng tựa l�n đường cung của m�m sau sandales. Thế vẫn chưa h�i l�ng. Hớn mơ: c�c sớ vải, trong một tranh chấp ly kỳ n�o đ� với ch�nh n� v� với c�c đồng hữu chung quanh, tự l�m h�nh vi hủy hoại: ch�ng sẽ tự tan r�, tự biến, tự v� h�nh. C�i v� h�nh n�y sẽ l�m hiện từ ph�a b�n kia kho b�u mu�n bề n�o n�ng của người. V� đụn v�, v� vũng m�ng, v� nắp ao ắp nước. Hớn sẽ l� ch� c� phưỡn bụng v� nước ao.

������ Cậu n�y h�n! C� chết, cũng phải chết cho trưởng giả. Hớn vừa tội: dầu sao, cũng như c�, cậu vẫn l� một nh�nh non của th�n gỗ hắn, vừa tức.

 

������ �Em biết anh ghen với anh ấy, ghen v� tuổi trẻ của anh ấy. Anh đ� ti�u x�i thời hoa ni�n của m�nh ra sao, em kh�ng đặt th�nh nghi vấn. Em chỉ muốn hỏi anh...� (giọng k�m lễ độ) �sao anh nỡ khước từ c�i anh nhọc c�ng t�c tạo?... Chắc l� anh kh�ng hướng vọng về hạt mầm phải r�ch to�t để vươn th�nh c�y!�

������ Hớn l�ng t�ng:

������ �Anh kh�ng khước từ c�i anh đ� chọn lựa. Anh... vẫn y�u n�; v� y�u em. Anh kh�ng biết em vin v�o đ�u để buộc tội anh? Anh kh�ng tin l� n�, thằng con trai rặn m�i nửa giờ mới ra một lời lại đủ sức xui dại, mớm cho em � tưởng ngộ nghĩnh kia.�

������ Mầm �a kh�c; căm gh�t ồ ạt tu�n từ v�m miệng mở ngo�c:

�Thế v� lẽ g� anh kh�ng cho anh ấy đi suốt đoạn đường m� người y�u n�o cũng sẽ c�ng qua với người m�nh y�u? V� lẽ g� trong gi�y ph�t cực c�ng linh thi�ng say đắm kia: l�c em đang cởi bỏ bản ng� của m�nh kho�c v�o cho anh ấy (v� anh ấy cũng l�m thế với em), anh lại h� ho�n triệu về một cơn gi�ng, một cơn gi�ng tr�i m�a, hốt v�i tung t�e những hoa tr�i hai đứa đ� l�t dưới ch�n? Anh? H�y trả lời em!�

g�o:

�M� th�i! Dẫu anh c� trả lời thế n�o, em vẫn kh�ng tin. Dầu thật sự v�o giờ ph�t đ�, thi�n nhi�n quả c� r�t xuống một cơn mưa đại loại, nhưng kh�ng t�c phẩm n�o của thi�n nhi�n mang t�nh hủy diệt; chỉ c� cơn mưa ma qu�i của anh mới l�m nh�u t� m�n qu� hạnh ph�c hai đứa đang sửa soạn tặng nhau. Em, em... sẽ kh�ng bao giờ tha thứ cho anh; chẳng bao giờ, ngay cả khi em kh�ng c�n hơi thở. Em mong bản hợp tấu giao hoan kia m�i m�i l� một �m ảnh trong kiếp đời c�n lại của anh, m�i m�i...�

 

Phải vậy th�i. Dầu Mầm gọi hắn l� ma quỷ. Hớn kh�ng thể nh�n người kh�c l�m t�nh với c� m� lại ngồi y�n. Tuy cậu l� h�nh h�i, l� ho�i b�o, l� �hắn-thứ-hai,� nhưng hạnh ph�c m�n mỏi tr�ng chờ từ hơn mười năm t�nh theo ng�y hắn biết n�ng kh�ng thể bỗng dưng trao v�o tay người �kh�c.� Cậu c� thể l� hiện hữu thay thế, l� bản thể thứ hai của hắn, nh�n danh hắn l�m tất cả; v� chỉ c� thể trong tất cả c�c trường hợp, ngoại trừ trường hợp ... găm vũ kh� v�o t�m bia người kia.

*

������

Kh�ng hiểu cậu bị c�i g� r� quến. C� lẽ chấn động từ một... chiếc ao c�: đang l� một đứa con trai đến kh�ng biết phải cầm tay phụ nữ thế n�o, cậu biến th�nh người kh�c hẳn. Cậu như vừa tắm trong trận mưa cường toan. Chẳng những thịt da cũ bị lột để lớp mới thay thế, m� t�t trong hẻm hang của t�m tư cũng vừa được qu�t dọn sạch bong. Cậu lịch l�m, săn đ�n. Mầm rũ bỏ lớp vỏ lặng c�m, mềm oặt, trở lại bản chất cứng c�p, d�n d� v� sẵn s�ng nổ bức.

������ Sau khi đ� tu�n hết ngoại lực cho m�n nghi thức, họ đ�ng cửa ngoại giới, trở về với c�i im lắng ri�ng. N�i bằng mắt. Bằng miệng. Bằng hơi thở. Bằng tất cả c�c gi�c quan được ph� cho. Bằng cả c�c gi�c quan kh�c thường vốn chỉ tự tiết lộ trước những con người đang đuối ch�m trong hoan lạc [đoạn n�y, hắn, từ vai đạo diễn chuyển sang vai kh�n giả].

Hớn xấu hổ với ch�nh hắn. Hắn kh�ng ngờ hai c�i vật chất nhỏ nh� rỉ rịn từ ng�i b�t của hắn lại c� thứ t�i nghệ phi thường kia. Ch�ng n� �m siết nhau, d�nh chằng nhau đến ngay cả một hơi thổi cũng kh�ng t�m được khe để lua v�o. Ch�ng xoắn siết hơn rắn, luồn len mịn hơn kh�i, v� chợt gồng cứng hơn cả loại th�p t�i đ�ng lửa. T�nh y�u! Hớn ngậm ng�i nghĩ. Kh�ng thể gọi bằng danh từ n�o kh�c. Thứ hắn định danh l� �t�nh y�u� l�c n�y k�ch động hắn qu�! Hớn ng� về th�n phận m�nh. C�i mầm kia, c�i thỏi thịt da n�ng hổi mầu nhiệm m� hai con tinh tr�ng huyền b� n�o của hơn hai mươi năm trước đ� gặp v� l�m đội l�n từ rốn đất, trưởng th�nh, hiện trước mắt hắn, gần như b�n tay đưa l�n che nắng nhưng lại thăm thẳm hơn b�ng b�n tay in tr�n mặt dưới của d�m t�nh. Hớn y�u thầm nhớ trộm. Th�m thuồng như con nh� ngh�o trước m�n ăn rưng mỡ. Thằng con trai, kh�i vĩ b�ng lộn nằm tr�n, được đ�c trong ch�nh chiếc khu�n lấm l�t do cả cuộc đời hắn gom t�m v�o thế m� may mắn! N� đập vỡ chiếc khu�n. N� như con rồng vừa tho�t khỏi bọc trứng.

B�y giờ th� hắn kh�ng nh�n với mắt thường. [ch�ng đổi thế, đổi cung nhanh qu�!] Hớn phải ngắm bằng hai con mắt của dục vọng. Thớt xương trắng l� xanh của con c�i kia, trong gi�y ph�t n�y, h�y khoan vinh danh bằng t�nh y�u hay chi chi nữa, l� biểu trưng tuyệt đối của nhục thể. Dục t�nh c� tiếng n�i ri�ng của n�. �Nhục t�nh l� mở ra, gọi v�o. Điều n�y ho�n to�n vượt xa sức tưởng tượng của hắn. Dầu phong ph� huy ho�ng v� được phơi ph�ng đến hồng h�o, ch�n rục, bộ �c của hắn vẫn sượng kh� thẹn th�ng trước thực tế. Với bệ th�m muốn bị dồn lắc, hắn t�m c�ch tự h�nh d�m bằng h�nh dung đang d�y v�, nhai ngấu, h�t h�t, nuốt trững, ực nghẹn kh�c thịt kh�-m�-ướt, l�m từ da, l�ng, m�i, của người, lăn lộn hả hể bất lực trong đ�; nhưng hoạt cảnh trước mặt l� thứ bất lực hả h� đ�ng nghĩa. N� sừng sững; thạch h�a tia nh�n. Hớn ngất ngư buồn b�: tuổi trẻ đang khắc bảng v�ng cho t�a nh� �n �i chỉ c�n thiếu vi�n gạch l�t cuối c�ng.

������ Hớn ngẩn ngơ đau đớn. Hớn h�nh diện với nhan sắc tho�t thai từ sự vắt kiệt tấm khăn si m� của hắn đổ �a l�n c� g�i. C�i hắn để v�o mắt, v�o tim, đưa l�n ngai thờ phải l� khối kỳ b� thế kia. Mầm đẹp hơn cả điều hắn muốn. Hai quả v� xanh đ� sớm hồng; l�t bụng thẳng tắp đ� ch�ng ch�nh đường nứt đội đang cắn v�ng chờ mưa; c�i cơ phận m�p kh�ng to hơn được mu b�n tay vừa lồi vừa l�m lưng chừng trước mắt sao hoang sơ đến r�ng m�nh! Lần đầu ti�n, hắn �nh�n� nh�n vật của hắn kh�ng qua lớp m�n che. Hớn thở d�i, bỗng mất can đảm v� hứng th� với chữ, dấu. D� h�ng tấn tĩnh từ sẽ được khai th�ng từ chiếc m�y chế biến hảo hạng của bộ �c, nhưng tất cả sẽ bị b�t lối trước thực tế đen-v�-đen-v�-đen kia.

������ Ch�ng n� đ� sẵn s�ng mọi thứ. Con c�i hăm hở sốt ruột chờ mưa cho nước để tr�t vi�n gạch cuối. Hớn r�t run. Người đang khom thau định đổ vữa xuống giếng hồ kia l�...? Cậu trai! Cậu ta l� ai? Con của hắn? L�m sao lại c� đứa con... cướp giật (c�i của hắn) ngang nhi�n (trước mắt hắn) thế được?��

������ Hớn trưng dụng t�nh l�i đời ma m�nh. Nh�n v�o m�p s�ng tr�n riềm cửa, hắn biết, lũ m�o quanh x�m sắp mở hội lộng t�nh. C�i sẽ đến phải đến. Hắn sẽ k�o thời gian gần lại. Hớn ngẩng mặt, dựa m� v�o m�i song cửa, thổi ph� l�n cạnh dưới của trăng. Đĩa s�ng nh�ch cao. Hai v� sao chầu b�n trăng cũng bị cuốn theo. Hai khắc thời gian về trong nửa luồng gi� trở. Giờ đ� điểm. Trăng đ� s�ng đ�ng mức cho bọn m�o khai nhiệt n�o. Hớn mở th�m c�c cửa quanh nh�. Ch� m�o bị cột ch�n dưới bếp (v� hay ăn vụng) gừ gừ nh�n hắn. Hớn ngồi xuống, mơn trớn ch�. Hớn th� th�o, m�y l� thủ lĩnh, sẽ khai mạc hội t�nh tối nay. Đừng phụ kỳ vọng của ta! H�y gi�p ta! H�y l� cứu tinh của ta! Hớn th�o g�t d�y, b�ng mạnh v�o ch�m l�ng kh�e dưới hai ch�n sau. Ch� m�o g�o thảm thiết, ngo�i cổ định cắn tay (đ� r�t về) của hắn rồi nhảy vọt l�n m�i ng�i, đứng đ� v�i gi�y gục cổ liếm v�o vết đau. Rồi h�a v�o trăng. Hớn mỉm cười.

������ C� cậu nh�o vữa qu� nhuyễn cho vi�n gạch quyết tử. C� thể nhờ ch�t muộn m�ng kh�ng d�i hơn khấc hồi hộp của hắn kia, cuống s�u r�n của con c�i chưa kịp b� ra khỏi lồng v� nhấp nhỏm v� g� l�ng tum t�p th� bị t�n nhẫn x� tọt v�o bởi tiếng khạc động tinh đầu ti�n của ch� m�o (của hắn, kh�ng nghi ngờ g� nữa) từ tr�n n�c nh� thiếc kế cận. Mọi căn kh�c trong khu biến th�nh c�c v�ch n�i. Tiếng khạc chớp lo�ng được chẻ đ�i, nh�n ba, chồng chẻo, loang lổ như r�nh tinh tr�ng đ�m. Đại hợp �m ngẫu phối, với kẻ v� can, nghe đ� lồng lộn. Với hai người trong cuộc đ� chất đủ đ�m, đ� d� di�m v�o (một hai chấm lửa như vừa toe), sẽ l� tiếng s�t dội mưa xuống đốm chưa kịp hồng, l� lưỡi h�i phạt đứt sợi thần kinh ph�t dục. Tiếng �trời ơi� n�o nề! R�ng r�ng, vấp ng�. Bợt l�u nh�u. Hớn chờ nghe �m nguyền rủa. Nhưng... chỉ c� thế... Một ph�t qua đi!...

������ Ch� m�o của hắn đang c�ng lũ bạn li�n hoan. Đ�m: kh�ng nh�n thấy đu�i. [trăng, cũng động t�nh theo m�n kịch, đ� v�o l�m nốt ch�t dang dở với m�y: đ�m m�y kh�ng hiện trong c�u chuyện của Hớn.]

 

[họ lẳng lặng mặc lại quần �o cho nhau. ch�ng trai dỗ ngọt c� g�i. ch�ng ta c�n trẻ. ch�ng ta sẽ k�o cao được mặt trời. Em ạ, so với trăng, mặt trời thọ hơn, t�nh cảm hơn, th�n cận hơn với ch�ng m�nh: n� sẽ l�m bốc hơi ngay bất cứ giọt mưa n�o manh t�m đ�ng đọng; anh hứa với em: rồi th� nắng sẽ về đầy cho hoa nở trọn.]

 

Người hắn y�u vẫn c�n giữ được trinh tiết. Hớn đ� �cứu� c�, giữ c� lại b�n n�y v�ng oai lực của hắn. Bụ mầm b�o tươi trinh trắng kia, hắn nghĩ, nếu hắn kh�ng l� hột đất đ�m thốc đ�ng cọc r�o chặn, ng�y ng�y tưới t�p nhai nhấm th� bất kỳ ai kh�c cũng sẽ v� chỉ được đứng ngo�i m� ngắm.

������ Từ buổi tối ấy, khi hắn rất sảng kho�i th� kh�ng kh� truyện lại rất tr� trệ. Hớn cố lập lại tr�nh tự cũ, nhưng dường như c�c hồi c�i lệnh của hắn kh�ng đủ uy lượng như l�c trước. C� g�i v� cậu trai dường như cũng k�m tự nhi�n khi gặp nhau. Giữa họ hầu như kh�ng c�n v� chẳng cần g� để n�i. Hoặc giả họ kh�ng muốn trao đổi khi c� mặt hắn? Hừ. M�nh qu� tự kỷ �m thị, hắn ph� cười. Ch�ng n� dầu g� vẫn c� đặc từ một phần hơi của cuộc sống của m�nh. Ch�ng kh�ng thể tự sinh tồn. Chỉ cần một dậm ng�n xuống ph�m nhựa l� ch�ng sẽ về lại c�i phất phơ.

Nhưng... cũng kh�ng n�n qu� cạn l�ng với hơi thở của m�nh. Hớn l�n la l�m l�nh. Rất kh�n kh�o, hắn t�ch l�a họ, gọi từng người l�n gặp. Cậu trai, sau ph�t �yếu l�ng� - hắn kết luận cuối buổi gi�p mặt - trở về với bản chất l�c được nh�o nặn: bẽn lẽn, lễ ph�p, thuần phục v�... thương người v� điều kiện. Hớn th�n mật vỗ vai cậu, ch�c cậu th�nh to�n c�ng t�c. Cậu đỏ mặt, c�i đầu run run cảm ơn hắn đ� cho cậu cuộc sống, đ� cho cậu ��� sống; rồi mỉm cười rất ngu ngơ, cậu h�n tay hắn gi� từ. (hắn giật th�t m�nh: m�n lịch l�m n�y, cậu học được từ đ�u?)

Dầu sao, Hớn vẫn ngủ rất ngon tối h�m đ�, tuy li�n kh�c m�o động cỡn v�o nửa đ�m khủng khiếp hơn bao giờ. Cả khu phố thức giấc, khua th�ng g� trống giải t�n chợ t�nh �mất dạy.�

 

������ Hớn đang tr�i trong thế giới kh�c.

*

 

Hớn gờn gợn. B�y giờ l� buổi s�ng sau. Hớn qu� giấc n�n đến hẹn muộn. Mầm đứng nghi�m chỉnh chờ trước văn ph�ng hắn. Hớn ch�o, v� xin lỗi. C� mỉm cười, giữ cửa cho hắn v�o. Th�i độ lịch sự v� cử chỉ đon đả rất kh�c thường của đứa con g�i khiến hắn ph�n v�n. N� (ngay tức khắc, hắn nhận ra phong c�ch n�y giống hệt cử chỉ h�n tay rất t�y phương m� cậu trai đ� thi thố với hắn) l� mặt tr�i ngấm ngầm của th�i độ bất hợp t�c? Sinh vật kh�c giống căng căng trước mặt mu�n đời l� c�u đố kh�ng hề �muốn tự khai mở. Mầm l� bản sao tuyệt đối của n�ng. Ngo�i đời, n�ng l� que xương t� x�u vướng trong cổ họng hắn. Hớn kh�ng nuốt, cũng kh�ng phun ra được. Hớn đ�i sắc đẹp của n�ng đổ v�o khu�n c�. V� tinh thần của n�ng được cọ tẩy thật kỹ. Hớn tạm th�nh c�ng: Mầm: hai phần ngoan, một phần bướng (trong v�i t�nh huống cheo leo nhất, lửa man rợ l�e nhanh trong tia mắt v� lằn m�i m�m của c�). Hớn hy vọng chiếm cứ được Mầm, từ phần cơ thể ngon l�nh đến bộ �c sắc cạnh kia. C� hiền thục, lặng lẽ. C� dịu d�ng thi h�nh c�c lệnh của hắn.

Tội chưa! Hớn kh�ng thể nh�n c� �chết� trong chốn hồn nhi�n đơn điệu. Tuy Hớn y�u n�ng (thực) với t�nh y�u một chiều, nhưng �t ra ngo�i hắn c�n c� một sinh vật kh�c để hắn nhớ tưởng về. C�n c� g�i (truyện) lại thiếu thứ c� c� quyền được c�.

 

Hớn tạo ra nh�n vật nam.

 

�Khi c� c�i để giải khu�y, ta sẽ b�y tỏ sự biết ơn bằng c�ch t�m phương chinh phục n� v� bắt n� phục vụ ta.� H�nh như đ� l� một c�u đối thoại trong một đoạn trước (cũng c� thể đ� l� c�i c�n nằm trong dự t�nh, sẽ được n�i cho những phần sau). B�y giờ, hắn mới biết đ� l� c�u ph� ch�.���

Cậu trai kh�ng l� g� cả. Cậu kh�ng kh�c g� khoanh gối �m của c� g�i. Cậu y�u chiều c�. Cậu l� nh�nh cỏ phất phơ trước cơn gi� l� c�. Nhưng ch�nh cậu l� nguy�n nh�n cho việc nẩy sinh chiếc h�nh, khoanh gối. Cậu l� nạn nh�n của một tr� t�nh tự; nhưng trước đ�, cậu l� thủ phạm trong việc tạo t�c ra tr� t�nh tự.

Nhưng Hớn kh�ng hề tr�ch m�c cậu. Hắn đ� cấu n�n phần vật chất cho cậu, nhả lu�n v�o đ� luồng yếu t�nh: cậu rơi xuống từ một h�nh tinh th�nh thiện. Với cậu, chỉ l� thế.

Mỗi một diễn biến, hắn đều chăm bẳm v�o Mầm. Mầm l� nh�n; v� ở c�, quả mọc từ nh�n.

 

�Em biết anh ghen v� t�nh y�u giữa anh ấy v� em; r� hơn, v� con tim em trao tặng anh ấy thay v� cho anh. Anh h�y th�nh thật với ch�nh m�nh! C� phải anh thủ đoạn trong t�nh tiết, bất minh với mệnh lệnh của ch�nh anh? Anh kh�ng nhớ? (mỉa) Người kh�ng ngay thẳng với m�nh sao c�n đủ minh triết? Tại sao cứ hễ anh ấy sắp n�i y�u em l� anh viện ngay cớ, �nhưng bản t�nh nh�t nh�t đ� giữ ch�n cậu lại?�

Hớn bực tức qu�t:

�C� đừng hỏi t�i tại sao, tại sao! C� h�y hỏi tại sao t�i lại sinh ra c� m� kh�ng l� bất cứ đứa con g�i n�o kh�c? C� đừng n�i khi đang n�p trong v�ng tay người t�nh của c�. C� h�y bước ra khỏi b�ng rợp đ� đi rồi c� sẽ biết thế n�o l� mưa lầy ch�n l� nắng r�m mặt, l� cuộc sống; l� tại sao kh�ng n�n ho�i thắc mắc tại sao tại sao! C� sẽ biết con người trong c�i tục n�y, lắm khi hai nh� chỉ c�ch nhau một lối chuột chạy m� suốt năm chớ hề một lần qua lại viếng thăm nhau.�

Mầm bĩu m�i:

�Anh dọn sẵn lối. Anh trải chiếu tr�n b�ng n�n vừa tươi hay c�nh hồng đầy gai đ� h�o. L� hoa lộc của c�ng một lo�i thảo mộc m� c�ng dụng kh�c hẳn. Chỉ anh mới biết phải đặt ch�n l�n khoảng n�o. Với �t�i năng� của anh, mặt đất th�i c�n l� c�i th�nh thang tự tại. N� đ� bị điều kiện h�a v� bị ngả gi�. Anh muốn lộ, muốn b�n, muốn tặng cho ai l� t�y th�ch. Ngay cả con đường của những người quen biết y�u thương nhau ng�y ng�y xu�i ngược, anh vẫn dựng bảng hạn chế, vẫn đặt trạm g�c, vẫn đ�i mật khẩu. Mọi tiếp giao phải khu�n khớp như c�c b�nh xe trong một bộ m�y. Nhưng anh ơi, ng�n trăm k�n b�t vẫn một sẩy s�t! L� điều n�y m� anh kh�ng biết, kh�ng tạo, kh�ng b�n, kh�ng ngả gi� được: bọn em, dầu l� c�c con rối giấy của anh, vẫn c� cơ quan phản ứng, cảm nhận, v� ng�n ngữ khu biệt. Anh biết kh�ng, anh đ�ng k�nh: khi anh bu�ng b�t l� bọn rối hớn hở chạy �a về l�nh địa với cuộc sống của ri�ng ch�ng. Tất cả biến cố trước đ�, từng mảnh từng mảnh rớt xuống v� bị giẫm n�t. Buồn cười v� thương hại cho anh qu�! Anh tưởng anh l� đấng sinh th�nh. Anh tưởng anh mu�n tay vạn mắt. Một m�ng �hiện sinh� nhỏ ti chỉ bằng bề cao v� bề d�y của một mẫu tự hay khoảng hở giữa hai mẫu tự đang eo x�o hưng hoạt thế kia m� anh cứ mụ mẫm ng�o ng�c c�n tệ hơn cả... ch� c� mắc trong hồ cạn! Chốn sinh h�a đ� kh�ng mang n�t tương đồng, v� cũng kh�ng lệ thuộc ch�t g� v�o cuộc sống của những người trần như anh; n� c�n, hơn thế, rộn r� t�nh tiết hơn nhiều. Mỗi một c� t�nh l� mỗi gom tụ từ c�c t�nh c�ch kh�c. Mỗi c� nh�n vừa l� m�nh, vừa l� người b�n cạnh. Mọi người hiểu, y�u, h�a hợp nhau. Anh biết? Vừa tho�t khỏi tay anh, ch�ng n� đ� b�n t�n, chế giễu, chọc ghẹo anh (v� cả thế giới của anh) ra tr�; ch�n, quay sang ca h�t, ăn uống, trao t�nh. Cả th�n x�c v� t�m hồn.�

Mầm đang thuyết phục hắn. Tr�ng d�ng vẻ của c� ta! Đ�i mắt rực như mắt m�o; đ�i m�i cong như r�m trăng mồng 3; nước bọt từ trong hốc miệng thơm ấm, từ dưới c�c r�nh m�i, như lớp keo m�u thoa l�n. Đ�i v� con g�i nhởn nhơ bỗng đội l�n như v� đ�n b�. Đ� l� đ�i v� bong-b�ng đẩy đ�n hồn ph�ch của hắn. H�y tr�ng c�! C� kh�c g� chiếc h�nh từ đ� hắn chiết ra phần b�ng? Hớn y�u đi�n dại chiếc h�nh. Hớn muốn một c�ch x�t xa cắm giữa l�ng h�nh mũi đinh hằn học của t�nh y�u của ch�nh hắn như một h�nh thức treo ảnh. Hớn đ� k� từ đ� ra t� vẩy để c� thể gửi t�nh đi nhưng tr�nh rước về ki�u ngoa. B�y giờ, b�ng đang n�i. N� n�i thay cho h�nh của n�. Lời n�i v� �m độ kh�ng kh�c g� những thứ hắn từng nghe. Hớn tức muốn tắt thở. C�i g� cũng d� bỉu lại hắn!

Nhưng c� một điều đ�nh động nỗi t� m� h�o hức trong hắn. C� ta n�i g� ? Thế giới của những nh�n vật chen lồng trong khe rọ c�c chữ số? Ồ, lạ! Quả bao giờ hắn c� hề nghĩ đến. Độc đ�o! Nếu hắn �nghe� được? Phải t�m c�ch vỗ an, xoa dịu th�i. Một điểm mọn hy vọng: Mầm vẫn l� tạo vật của hắn!

Hớn chưa cười l�m h�a: c� g�i đ� d�n d�:

�Anh định mua chuộc em? Viết về cuộc sống của những �người� b� mọn như ch�ng em? Anh tưởng anh l� g� chứ? Người khổng lồ? M�, được! Cứ giả sử em thuận l�ng! Bằng phương tiện g� anh thể hiện n�? Chữ viết? Lời n�i? Ch�ng em kh�ng cần c�c thứ ấy. Con tim? Đam m�? Cho ph�p em nghi ngờ tinh chất �của c�c thứ n�y nơi anh, c�c thứ m� trong thế giới ch�ng em vẫn c�n tr�n trề, nguy�n vẹn. C�c anh, n�i chung l� c� nhiều, nhiều qu�, nhiều đến độ dư thừa. Một thứ cần vất bỏ trước hết: sự vờ vĩnh.�

������ ng�p, kh�ng che miệng:

�Th�i, h�y trở về lại nơi từ đ� anh đ� ra đi! N� n�o nề, nhưng �t ra cũng vớt v�t cho anh ... ch�t n�o th�nh thật.� (những chữ sau c�ng yếu qu�; hắn hiểu nhờ sự nh�p m�i của c� hơn l� nhờ �m thanh.)

Đ�y kh�ng c�n l� nh�n vật của hắn nữa rồi. Mầm đ� tho�t khỏi tay hắn. C� ta đang �huấn dụ� hắn. Thế ra bấy l�u nay, c� chơi tr� c�t bắt với hắn. C� lừa v� buộc được hắn phải tạo cho c� người t�nh. Ch�ng n� vui chơi, đ� đởn, đ�a cợt, mang tim hắn ra m� x� m� nhai. Điển h�nh của sự lừa lọc, phản bội. Phạm thượng!

Sinh bọn mi được, th� diệt bọn mi n�o kh�? Hớn biết, hắn sẽ mất hết. Nhưng chỉ l� chuyển từ mặc nhận ra c�ng nhận. Đ�ng n�o, hắn cũng chưa từng l�m chủ được c�.

 

(c�n tiếp)

 

Nguyễn-h�a-Trước

11/02 * 03/03

http://www.gio-o.com/Tet/Tet2012NguyenHoaTruoc_VeTheoLoiKhac

 

� gio-o.com 2012