photo: NAT@ gio-o.com

 

 

Nguyễn-h�a-Trước


Với Biển Trong Tay

 

truyện vừa

 

�(kỳ 3)

 

kỳ 1, kỳ 2

 

 

Trong số c�c c�y viết nam ở hải ngoại, sau thời của Hồ Đ�nh Nghi�m, Trần Vũ, Ho�ng Mai Đạt... �một trong những c�y viết t�i ch� � l� nh� văn Nguyễn H�a Trước. C�c s�ng t�c của Nguyễn H�a Trước thỉnh thoảng c� lối thử nghiệm kỹ thuật viết kh� kỹ. C�c truyện/chuyện của anh thường l� c�ng tr�nh viết nghi�m chỉnh, đ�o xới, thử nghiệm, chơi chữ nghĩa, v� đầy bản t�nh nghiệp văn. Gi� O cẩn trọng giới thiệu lại truyện vừa Với Biển Trong Tay của Nguyễn H�a Trước lần n�y trong 3 kỳ li�n tiếp. Để những bạn đọc y�u s�ng tạo c� thể nh�m nhi thưởng thức một c�ng tr�nh s�ng t�c t�m huyết đ�ng đọc chậm. (l� thị huệ)

 

���������

��������� ��Ch�ng m�nh đều l� nạn nh�n của một t�nh huống. Trong mọi h�nh xử, liệu ch�ng ta đủ tỉnh t�o v� tự do? C� một lực si�u nhi�n xen v�o quyết định thay ta? Phải chăng vết thương từ một cuộc phi�u lưu ngo�i lựa chọn vẫn c�n h�nh hạ ta nhiều? Phải chăng n� đ� trở n�n một thứ ẩn thức cặm rễ trong từng suy tư v� hoạt động của ta?�

��������� Những lời đ�, v� những lời m� t�i cho l� cần thiết kh�c nữa, đ� được t�i chậm r�i tr�nh b�y với c� rạng s�ng h�m ấy sau buổi chạng vạng chiều qua ch�ng t�i đến qu�n n�y. Lần đầu ti�n gặp c� (đ�u nhớ?, �!) trong sở l�m, ngo�i h�nh lang, mưa bụi b�n ngo�i, giờ giải lao s�ng, chỉ với một hai c�u ch�o v� chẳng cần quan s�t kỹ, t�i đ� cảm thấy ngay rằng đ�y l� mẫu người sống động nhất của c�i gọi l� �di vết chiến tranh.� Lam đẹp lắm! N�i thế cũng như chưa n�i g� cả. Đ� l� c�i đẹp ta chỉ c� thể cảm, khiến ta hoang mang kh�ng tin v�o ch�nh mắt m�nh v� bỗng muốn lật lại, x�t lại những kh�i niệm thường t�nh đ� đinh ninh tr�n ng�i vị c�ng thức. Nhưng, đẹp vẫn chưa phải l� yếu tố độc nhất khua khoắng ngay nơi t�i sự ch� �. C� g�i ngơ ng�c lạc l�ng như vừa trở ra từ cơn mộng dữ; trong đ�i mắt kia l� nỗi ho�n hồn đến kh�ng biết c� n�n tin l� bước ch�n thứ nhất của m�nh vừa đặt được l�n l�n ranh b�n kia bi�n giới �m dương? C� l� chiếc l� tr�ng tr�nh giữa bao nh�n vi�n của sở. H�ng trăm chấn động do h�ng mấy mươi con người kia tạo ra buộc c� phải đ�n nhận tất cả v�o cơ thể qu� trẻ trung diễm lệ, trong khi b�u vật đ�ng ngưỡng mộ trong mắt người kh�c n�y lại được c� tiếp thụ c�ch rời rạc, hờ hững thế n�o. Lam tự c� lập. Hầu như chẳng tiếp x�c ai. Một v�i buổi họp mặt th�n hữu của ph�n bộ đều vắng c�. T�i đoan chắc kh�ng phải c� cam t�m vui hưởng tiểu giới tự nội v� khắc kỷ kia. Tuổi trẻ kh� cho ph�p họ dựng x�y hạnh ph�c đơn thuần thế được. Hẳn c� l� do. Ngay c�i l� do đầu ti�n của mọi l� do: sự c� mặt của một c�nh hoa giữa v�ng th�p đ� n�y?

��������� �Xin lỗi. T�i c� l�m phiền c�?�

��������� C� g�i giật m�nh. V� giọng n�i của người lạ vỗ nứt khối tập trung, hay v� người hỏi lại d�ng thứ ng�n ngữ quen thương thuở n�o? C� ngẩng l�n. T�i đứng đ�; c� lẽ ch�i v� nồi nước trời đang bốc hơi tr�n song cửa ngo�i phản chiếu nơi khung kiếng ph�a sau t�i m� c� nhắm chặt mắt đến mấy lần? C� ấp �ng chưa sẵn phản ứng th� t�i tiếp:

��������� �T�i kh�ng tin m�nh lầm khi căn cứ v�o t�n họ của c� m� bảo c� l� người Việt. C� vui l�ng giảng lại gi�p t�i c�i c�ng thức Excel n�y được chứ? Thừa hưởng bản b�o c�o tam c� nguyệt m� ch�ng n�o vừa th�i việc bỏ dở, quả l� �gia t�i� khốn khổ!�

 

��������� Thế l� hai đứa quen nhau. Trong c�ng ty, chỉ c� v� t�i l� người � ch�u. N�n, việc l�m quen thuận tiện hơn. Thuở ấy, t�i mới sang Mỹ được ba th�ng. Người bạn bảo trợ lo ăn ở lu�n cho. Bằng l�i thi kỳ một chưa xong, n�n anh ta lại g�nh th�m tội phải đưa rước mỗi l�c t�i phải rời nh�. (đa số lần, t�i di chuyển bằng xe bus.) Cũng may, vừa gửi đơn xin việc l� được thuận ngay. Thị trấn nhỏ, cổ, nửa l�nh thổ l� đất b�n sa mạc, kh� hậu khắc nghiệt, d�n cư thưa thớt (người trung v� cao ni�n chiếm tỉ lệ lớn), cần c�, hiếu kh�ch, sống nhờ n�ng nghiệp, chăn nu�i, vẫn đủ lương thực v� thức ăn, mức sống rất rẻ. Do đ�, lương hướng dầu �t vẫn gi�p t�i đ�ng g�p v�o sinh hoạt chung. C�ng ty vừa, ng�t hơn nửa trăm nh�n vi�n, v� mọi người đều nh� nhặn. Kh�ng kh� l�m việc kh� thoải m�i. Nhiệm vụ hằng ng�y th� rất đơn giản, chẳng cần khả năng chuy�n m�n. Chỉ sao chụp v� chuyển c�ng văn trong phạm vi c�c ph�n bộ. Việc so�t lại phần thu chi trong 3 th�ng đầu năm l� �m�n qu� bất thường. N� vẫn do một ch�ng thư k� người � phụ tr�ch. Anh đ� vớ được chức vụ kh�c kh� hơn, nơi th�nh phố lớn. L�o tổ trưởng biết t�i đang theo kh�a quản trị kinh doanh cấp tốc, kh�ng bận bịu lắm, n�n nhờ xem lại. B�o c�o chưa cần gửi đi. �ng ta bảo, cứ thử. Được th� tốt; kh�ng th� đ�nh nhờ người kh�c.

 

��������� Lam nhận tập dượt l�i cho t�i mỗi ng�y 30 ph�t sau khi tan sở v� v�o những giờ cuối tuần bằng chiếc xe Honda cũ, nhưng tươm tất, của c�. C� lẽ v� thế m� t�i tiến bộ hơn, tự tin hơn (chiếc xe của người bạn l� loại thể thao, kh� sang số; thắng ch�n lại qu� cứng, ghế qu� thấp, khiến t�i bất an ngay khi vừa ngồi v�o) v� đ� tho�t trong kỳ thực h�nh lần hai. C� license rồi, từ đ�, vai tr� đổi ngược: t�i giữ nhiệm vụ t�i xế mỗi lần đi với c�. Tằn tiện, mấy th�ng sau, t�i cũng l�m chủ được một chiếc, d� nh�u nh�, nhưng kh� hơn chiếc của �ng bạn. T�i nhẹ nh�m lắm, giờ th� kh�ng c�n phiền ai. (Chỉ buồn l�, ng�y t�i �tốt nghiệp� cũng l� ng�y �ng bạn t�i phải chuyển sang tiểu bang kh�c theo đ�i hỏi của c�ng việc.)

 

��������� T�nh y�u đến như kh�ng thể kh�ng. Con tim t�i trống trải qu�! �Kỷ niệm tang t�c ng�y n�o nh�n đất nước c�ng người y�u theo nhau sụp đổ c�n mới tinh. Chuỗi năm t� tội rạc rời. �N� cướp mất của t�i thời khoảng sung sức nhất. Song n� l� gi� chuộc cho cuộc du h�nh qua miền đất ước mơ n�y. Cuộc sống b�y giờ đ� kh�c. Kh�c, kh�ng những v� t�n gọi cho kh�ng gian m� n� mở ra hay thời gian m� n� tựa v�o, hay từ t�m tư của trăm vạn c� nh�n m� n� nhận h�nh tướng, m� kh�c lu�n ở c�c mối giao tiếp, suy tưởng nơi những con người đồng hương ấy, nhưng dong mạo nh�n ở b�n đ�y sao c� vẻ vừa quen vừa lạ qu� đỗi! Mỗi đ�a Việt Nam đ� cố gắng bằng sức m�nh vươn cao tr�n một v�ng b�t ng�t, nẩy những c�nh, những g�n, những đ�i đẹp đẽ; nhưng trong, v� giữa c�c thứ ấy, vẫn tồn tại một c�i g� đ� �tổng qu�t đặc th��, c�i l�m cho họ như đứng ngo�i - dầu một số kh�ng muốn - với tr�o đời chung quanh. Kh�ng dễ g� chối bỏ cội rễ, qu� khứ, về ngoại diện, lẫn nội t�m. N� l� lớp nước sơn vĩnh thọ, như thời gian. Ở Lam, điều ấy được t�i nhận r� hơn nơi ai kh�c. Bắt mạch, từ �nh nh�n chấp chới của người từng đ�nh mất điểm tựa, đến những nhếch cười hờ hững, những c�u hỏi ch�o ngắn, lạnh, rất kh�ng th�ch hợp với tuổi t�c v� chức vụ lu�n phải tiếp x�c với người. M� tại sao m�nh lại bị h�t v�o những khoảng hụt trống nơi c� như vậy? V� bất nhẫn trước nụ non nớt hồn nhi�n ẩn sau gốc gi� cỗi giả tạo? Hay bởi giữa 2 đứa đ� sẵn nhu cầu t�m đến nhau? Dầu sao th� ch�ng t�i kh�ng c�n l� hai ngả đường ri�ng rẽ. D�ng đời đ� nối kết ch�ng.

 

*

 

��������� Chiều thứ s�u, cuối tuần. Thị trấn quạnh quẽ cũng chẳng v� thế m� ấm �p l�n ch�t �t. Đ�m rồi, đ�m thứ nhất, �t ngủ (kh�ng phải v� hai đứa lang thang ngo�i phố đến m�i gần s�ng, rụng rời cả ch�n; m� c� lẽ v� chung giường, đứa n�o cũng thấy k�m tự nhi�n), song kh�ng thấy mệt. L�u rồi mới được kỳ ph�p. T�m niệm: phải tận hưởng, với sung m�n thể lực, v� lợi dụng n� để bồi bổ thể lực cho thời gian tới. T�i chỉ vừa t�i sinh, vừa đi lại được. B�i tập chỉ mới. Cần l�m quen. Mỗi ng�y.

��������� Lam rủ t�i đến nơi n�o c� nước. T�i th�ch n�i hơn. Nhưng, với Lam, trước đ�i mắt kia, sao c� thể từ chối? Biển, với t�i, l� c�u hỏi chưa t�m ra giải tự. L� s�u thẳm nhất của mọi s�u thẳm. L� mầu nhiệm nhất của mọi mầu nhiệm. Trước biển, t�i như v�n nổi. Bị l�i k�o về n�, l�nh đ�nh tr�n n�, trong u m� trực gi�c rằng, t�i sẽ được bị hạnh ph�c đọa đ�y, nếu muốn th�m nhập v�o đ�.

��������� V� theo dự t�nh, s�ng nay, ch�ng t�i sẽ vượt hơn 60 ph�t nữa để ra biển. Biển sẽ l�, theo Lam, biển �phần hai�, mở rộng th�m một kh�c b�i xanh m� ch�ng t�i nh�n thấy một g�c tr�n đường đến đ�y. Ng�y mai, ng�y cuối, ch�ng t�i sẽ để xe tại kh�ch sạn, đi bộ thăm �phần kết�, v� cũng l� phần bao qu�t nhất, nơi khai sinh, của biển.

��������� Ph�t sửa soạn v� suốt lộ tr�nh, mọi việc d�n tiến thật tốt đẹp. Đường x� kh�ng c�n bị cắt bẻ bất ngờ. N� �m �i như kh�c dịu d�ng nhất của một b�i nhạc gập ghềnh. T�m hồn thơ thới, v� chứng nhức đầu của t�i nhẹ dần.

��������� Khi đến, nhất l� khi v� lấy ph�ng, Lam c� vẻ khang kh�c. T�i cho l� c� bị k�ch th�ch v� tr� d� ngoại n�n cũng chẳng lấy thế l�m điều.

��������� Nắng lạnh. Thị trấn trung cổ n�y kh�ng tận t�nh d�ng mặt trời như một m�n trang sức. Trong bản đồ, n� nằm lưng chừng hướng đ�ng v�ng ngụ cư của ch�ng t�i. N� đ� tho�t được v�ng kiềm tỏa của sa mạc, v� được mệnh danh l� th�nh phố của sương v� mưa. Nắng chỉ như gia vị, rất vừa vặn, l�m tăng th�m gi� trị của m�n ăn. Nhưng kh�ng bao giờ c� tuyết như c�c bạn b� của n� ở cực đ�ng chỉ l�i xe th�m gần một giờ.

��������� Thật khuya, v�o giờ ph�t chỉ th�ch hợp cho giấc ngủ v� chỉ cho giấc ngủ, Lam bảo c� muốn uống c� ph�. Điều n�y kh� lạ. Kh�ng v� c� muốn một thứ m� ch�nh c� đ� từ l�u hiếm khi đụng đến, hay v� thời điểm �t th�ch hợp như vậy. Lạ, l� bởi trong c�ch đ�i hỏi ở c� c� vẻ g� th� thiết trầm trọng sao ấy. Mắt c� như lạc thần; v� hơi thở bị gối l�n nhau từng cuộn như m�y. C� như đang ph�n đ�i. �Ai đ� �trong� c� đ� y�u cầu thay cho c�. V�ch ph�ng qu�y bằng c�c s�c gỗ to, sần s�i, ấm lắm, th�m v�o c�i ấm tăng cường từ d�n sưởi trung t�m, nhiệt độ ph�ng kh� tuyệt vời. Thế m� cơ thể đang n�p v�o t�i của c� run l�n. C�ch c� uống cũng phản ảnh một tranh chấp n�o từ trong. C� hớp từng ngụm nhỏ, ngậm thật l�u trong miệng; c�ng l�u th� bờ m�i dưới của c� c�ng như bị thấm c� ph�, t�i hơn; rồi trong l�c chưa kịp nuốt ngụm thứ nhất, c� chi�u ngụm tiếp. C� l�c t�i tưởng c� sẽ sặc. Nhưng kh�ng. C� ực được n� v�o v� �i chao, khu�n mặt c� chẳng kh�c g� hạt lựu lỏng, chảy nh�n, thun dần, để rốt lại, chỉ c�n đ�i mắt (ch�nh đ�i mắt đ� r�t rượu v�o m�u t�i lần đầu tr�ng thấy c�). Ch�ng s�u v� rộng hơn cả đất trời m� trong ấy nh�o nh�o cơ man l� cuồng phong. C� nghẹn ng�o ực nốt ngụm trong miệng, �m cho�ng lấy t�i v� h�n t�i thật dữ dội. Lam kh�ng c�n l� c� g�i kh�p trong vỏ s� bưng b�t. Cử chỉ g�y hấn lạ l�ng kia khiến t�i sợ. C� như đồng b�ng, mắt nhắm nghịt, ngước l�n chờ nghe chỉ thị n�o từ tr�n. Đ�y l� hiện th�n của chứng bạo t�nh hay trạng th�i vẹo vọ t�m sinh l� m� t�i đ� biết qua s�ch vở, v� chẳng xa xỉ g� trong những x� hội ph�t triển vượt mức? Vị c� ph� t�i nhận đủ tr�n m�i c�. Đ�i m�i hả sốt, thơm, đắng, sệt như m�u nước uống trong t�ch, như m�u son ma mị trong c�c phim khai th�c đề t�i về thế giới b�n kia. Ch�ng đổ hắc �n l�n một phần � thức của t�i. Đến l�c n�o nữa th�...? Nụ h�n đang n�ng kh� chợt ướt đẫm. Vị đắng ngọt đ� chuyển mặn nơi đầu lưỡi. C� kh�c. Ấm ức. Những giọt tưới nguội m�u u �m của ấn tượng. Nước mắt trả lại t�i một Lam ng�y mới quen. Mớ bụi lầm than của huyễn ảnh bị đổ nh�o dưới cơn mưa. Xin cảm ơn cơn mưa tẩy trần! C�n kh�c được l� c�n lối ra. C� bảo c� y�u t�i, sợ mất t�i, xin t�i tha thứ, xin t�i h�y gi�p x�a mờ c�i gọi l� dĩ v�ng, một dĩ v�ng bị lỗi lầm l�m cho biến dạng, dầu lỗi lầm ấy kh�ng xuất từ c�. �Em kh�ng muốn tự biện hộ cho h�nh động kia của m�nh. Điều em sắp n�i đ�y, phản ứng nơi anh khi nghe xong, dầu bất lợi thế n�o cho em, em chấp nhận. Chỉ xin anh một điều l�, đừng đ�nh đồng nguy�n nh�n của n� với bất cứ nguy�n nh�n trong c�c c�u chuyện của bất kỳ ai.� ����

 

*

 

��������� Chắc chắn c� đ� chi ti�u rất hợp l� kho nước mắt của m�nh cho c�u chuyện c� kể. Chắc chắn c� đ� d�nh dụm mọi thứ từ bao l�u nay cho chỉ đ�m ấy, với người nghe l� t�i. D�nh dụm từ những � thật vừa phải, những dụng ngữ cố chọn lọc sao để t�i kh�ng nghĩ l� ngụy biện, tự b�o chữa; từ những dấu ngắt, tiếp đoạn, �m điệu... B�nh tĩnh như thế quả l� đau l�ng, cho c�, lẫn cho t�i! Nhất l� sau nụ h�n �cưỡng chiếm� mở đầu. N� l� điểm đến sau những bước giẫm thản nhi�n t�n nhẫn tr�n mảnh chai vụn. Nước mắt c� c�ng dụng l�m trơn t�nh tiết. Nhưng n� kh�ng l�m lầy lội lối đi. T�i kh�ng ngắt lấy một lần lưu lượng của nước v� lời. Bởi t�i nghĩ, c�i cần giải tỏa th� kh�ng n�n cấm đo�n. Giữ n� trong l�ng chẳng kh�c lưu độc trong m�u. �t ra phải c� một lần. Rồi sẽ chẳng bao giờ nữa, t�i mong l� thế. V� �t ra phải c� một lần. Một lần ch�ng t�i y�u nhau kh�ng những chỉ bằng m�i, �nh mắt, hay bằng ng�n ngữ m� c� lần xưa kia, v� ngượng ng�ng, giữa t�i v� Pha L�, ch�ng t�i phải gọi trớ C�sar hay Cl�op�tre hoặc b� thay cho anh v� em, hay cả một v�i dọ dẫm nh�t nh�t th�n thể nhau. Ch�ng t�i đ� tiến xa hơn, đến giới hạn ch� tử của trạng th�i v� h�nh th�i m� những người y�u nhau gọi l� thể nhập v�o nhau, d�ng tự hữu - c�i sở hữu khiếm khuyết v� cần tu bổ - để đắc thắng h�nh diện chiếm dụng sở hữu của đối tượng; chiếm dụng trước ti�n, rồi sau c�ng trả lại cho đối tượng sở hữu của n� cộng th�m sở hữu của ch�nh m�nh. Tự ch�nh bản th�n, ch�ng t�i đi đến nhau, phanh phui trước nhau những g�c cạnh b� ẩn tinh vi nhất của hiện thể v� t�m hồn mỗi đứa. Xấu hổ bất lực kh�ng ở chỗ khi phải đối diện nhau trong từng phần chi li như vậy, m� ở chỗ kh�ng biết l�m thế n�o cho đứa kia nh�n thấy v� đ�n nhận trọn vẹn phần m�nh muốn ban tặng. Kh�ng hẹn trước, m� cũng chưa từng nghĩ đến, t�c động cố rướn m�nh l�n cao, to m�i, d�i th�m, để đối phương dễ d�ng b�m n�u, v� cũng để thống lĩnh đối phương ho�n to�n hơn của đứa n�y chỉ l� sự lập lại với từng ly kh�t khao h�nh động của đứa kia. Ch�ng t�i đ� thực hiện ho�n hảo vai tr� được giao ph� trong một vở kịch t�y hứng m� lớp lang. Chưa bao giờ ng�n ngữ bị hững hờ đến thế. Chưa bao giờ nỗi y�n lặng được tr�n qu� đến thế. Mọi � niệm kh�c trở th�nh v� nghĩa. Hai hữu thể tương đối mắc v�o nhau, l�m n�n một tuyệt đối. C�i tầm thường đ� biến th�nh si�u thường, cao qu�, hiển linh. Cảm gi�c qu� đau đớn, cho�ng v�ng, ngất ng�y, ngỡ ng�ng, kỳ b�, l�ng l�ng: da thịt hiển linh! T�i n�i với Lam như vậy. Như t�i đ� c� lần n�i với một người, sau đ�m hai đứa �tự kh�m ph� v� kh�m ph� nhau�, đại để, như vậy. Cảm gi�c h�m nay, mặt n�o đ�, c�n mạnh hơn cảm gi�c m� t�i c� l�c xưa, bởi t�i kh�ng ngờ thứ �hạnh ph�c tự nội�, c�ch chọn lựa �tự qu�y quần trong ch�nh m�nh� của c� lại l� quả kết từ một biến cố g�y sững sờ đến thế. T�i n�i thế v� kh�ng phỉnh gạt ai hết, từ người t�nh �cũ� Pha L� Văn Khoa Cường Để m� cuộc sống chết hiện giờ lu�n c�n l� một thai đố, m� chuyến thuyền c� ấy v� trăm người kh�c ngồi tr�n chỉ l� ảo gi�c, m� từng độ s�ng lớn s�ng nhỏ m� từng ấy số phận đang đương đầu chỉ l� m�n tung hứng nghịch ngợm của ngọn b�t vẽ của số mệnh; m�, biển, được c� mặn m� y như sở th�ch của Lam hiện tại, từ ng�y quen v� y�u c�, với t�i, th�n thiết v� trong tay nắm như quyển truyện c� ấy mua tặng; l� biển, từ buổi chiều c� ấy bỏ đi, đ� lạnh l�ng xa c�ch nhưng lại l� một b� ẩn cấu c�o mời gọi ngọt ng�o gắt gỏng; đến người y�u �mới� Ngọc Lam Trưởng Ph�ng Điều H�nh đang lặn r�t trong v�ng tay; cả t�i, người vừa se lại sợi d�y cười n�i linh hoạt. Với Pha L�, t�nh y�u l� m�i lều che chở t�i, l� nguyện đường m� khi v�o đ�, trở ra, con người sa đọa của t�i trở n�n lương thiện. Với Pha L�, t�nh y�u của c� ấy mặc v�o mọi t�n gọi khả dĩ: t�nh trai g�i, t�nh anh chị em, t�nh bạn hữu, t�nh mẹ con, t�nh văn nghệ, t�nh giao phối. Pha L� l� b�ng m�t, v� t�i, kẻ đang trốn mặt trời. Pha L� l� s�c vải lụa m� m�u t�m t�i y�u may mắn t�m được nơi nương n�u. Với Lam, t�nh y�u kh�ng đa diện như vậy: n� chỉ đi qu� dung mạo của t�nh y�u trai g�i một ch�t, v� cạnh sắc của dung mạo thứ hai cũng mang � vị kh�c, đảo ngược: t�nh y�u, người y�u, l� m�i lều m� c� t�m v�o ẩn tựa, l� b�ng r�m xoa dịu. C� sẽ, t�i hy vọng, cũng như t�i đ� từng, với Pha L�: khi v�o đ�, trở ra, con người thương t�ch bi quan của c� sẽ trở n�n lạc quan l�nh lặn.

��������� T�i đứng giữa để điều phối việc nhận về v� gửi đi.��

��������� Lam tựa v�o t�i, c�i xuống t�i, kh�ng trả lời. Trong mắt c� (biển n�o s�u v� huyền b� bằng?), t�i đ� t�m được c�i muốn t�m. Th�n x�c đ� l�m tr�n chức năng của n�: h�a giải, h�n gắn ch�ng ch�nh.

��������� Nhưng c�n đ�p ng�n từ biển của ng�y h�m qua - biển của Pha L� v� trăm ngh�n người kh�c của ng�y h�m qua? - t�i vẫn chưa biết. T�i muốn xem c�u trả lời đ� định h�nh trong gi�y ph�t sinh tạo c�i bất diệt kia m� qu� tr�nh c�n đang để lại từng cơn hậu chấn vời vợi trong mỗi thứ l�m n�n mỗi ch�ng t�i đ�y l� phần đất lấn biển, l� con đường mới đắp đưa t�i xuống tận đ�y� s�u huyền hoặc đ� m� nhận đ�p số cho b�i to�n xưa. C� thế, c�i vừa biết cười n�i cảm gi�c lại mới rũ bỏ hết t�nh mong manh, vật vờ.

 

*������� *

������������������

��������� T�i sẽ v�o ngay ph�ng tắm, tự thưởng cho m�nh một chầu b�ng sen, chỉ mở v�i lạnh, thử xem nước c� băng gi� bằng vốc nước suối m� t�i đ� ủ l�n mặt, c� se thắt nhu h�a như thời tiết mấy ng�y vừa qua kh�ng. Sau đ�, t�i sẽ pha một t�ch c� ph� thật đậm, n�ng thụt lưỡi, v� quăng m�nh l�n giường, với đ�ng ho�ng k�n m�t y trang (t�i linh cảm, vũ trụ đang chờ t�i bước v�o sẽ v� c�ng trong s�ng, linh thi�ng, n�n đ�nh tạm nhịn c�i th�i quen �nhẹ nh�m� khi đọc s�ch chờ giấc ngủ - c�i th�i quen, b�nh thường, với t�i, kh�ng mang, hoặc bất cần ai g�n cho, � nghĩa ph�m tục n�o, nhưng lần n�y tự dưng t�i cảm thấy như �phạm thượng�), nhơi hết quyển truyện (kh� mỏng) m� Huy�n đưa cho l�c ch�o v� cảm ơn t�i về chuyến du ngoạn. T�i phải đọc, đọc, để hiểu tại sao Huy�n lại cho đ� l� c�i m� anh chọn để gối đầu. T�i phải đọc, kỳ hết, đọc đi đọc lại, bao nhi�u lần th� kh�ng biết (d� sao t�i vẫn c�n 3 ng�y nghỉ chưa ti�u pha hết m�), hy vọng qua đ� sẽ hiểu th�m về anh. T�i chỉ mới biết anh ở phần 'da thịt�, từ một tiết lộ ngắn gọn của anh l�, người th�n y�u nhất của anh đang bị biển �giam cầm�. C�n sự thể đầy đủ thế n�o, sau đ�m �s�p nhập� vừa qua, t�i nghĩ, anh sẽ kh�ng cần phải giữ k�n với t�i nữa. Anh đ� l� vịnh biển của t�i; v� với nguồn nước kh�ng c�n l�n s�ng dữ đ�, t�i c� thể c�ng anh thả thuyền xu�i ngược, c� thể an t�m m� vớt gọn v�o tay. Anh đ� l� bến ngừng của t�i. Nhưng đến rồi kh�ng c� nghĩa l� chấm dứt kh�m ph�..



(*) ROBERT NATHAN (1894-1985), sinh tại th�nh phố New York. L� t�c giả của hơn 50 t�c phẩm, gồm tiểu thuyết, thơ, v� kịch.

�Portrait of Jennie� xuất bản năm 1940; v� năm 1948 được quay th�nh phim với Jennifer Jones trong vai Jennie.

Tại Việt Nam, s�ch đ� được Ho�ng Ưng v� Trần Phong Giao dịch với tựa �Ch�n dung n�ng thơ�; nh� xuất bản Văn, S�ig�n, 1966.

 

 

Nguyễn-h�a-Trước

2000* 2014

 

 

� gio-o.com 2015