photo: NAT@ gio-o.com

 

 

Nguyễn-h�a-Trước


Với Biển Trong Tay

 

truyện vừa

 

�(kỳ 2)


(tiếp theo kỳ 1)

 

 

Trong số c�c c�y viết nam ở hải ngoại, sau thời của Hồ Đ�nh Nghi�m, Trần Vũ, Ho�ng Mai Đạt... �một trong những c�y viết t�i ch� � l� nh� văn Nguyễn H�a Trước. C�c s�ng t�c của Nguyễn H�a Trước thỉnh thoảng c� lối thử nghiệm kỹ thuật viết kh� kỹ. C�c truyện/chuyện của anh thường l� c�ng tr�nh viết nghi�m chỉnh, đ�o xới, thử nghiệm, chơi chữ nghĩa, v� đầy bản t�nh nghiệp văn. Gi� O cẩn trọng giới thiệu lại truyện vừa Với Biển Trong Tay của Nguyễn H�a Trước lần n�y trong 3 kỳ li�n tiếp. Để những bạn đọc y�u s�ng tạo c� thể nh�m nhi thưởng thức một c�ng tr�nh s�ng t�c t�m huyết đ�ng đọc chậm. (l� thị huệ)

 

*

��������� �Hy vọng ch�ng m�nh đến kịp trước khi chiếc qu�n ấy hết giờ phục vụ bữa ăn tối. Lẽ ra m�nh n�n khởi h�nh sớm hơn cho đỡ tất tả.�

��������� Cơn dội của hồi ức của m�nh? Kh�ng! N� nh�c nh�ch từ kh�ng gian b� nhỏ cạnh b�n. Từ anh. H�a ra anh vẫn thức. Con nước n�o vừa d�m anh xuống, v� cơn n�o vừa trả anh lại cho m�nh? M�nh c� thực sở hữu anh chưa? �Ai�, �c�i g� được diễm ph�c n�y? �Đối thủ� của m�nh đ�ng sợ biết mấy! N� v� h�nh. M�nh chẳng thể ghen v� chống lại kẻ v� h�nh. Tr�i lại l� kh�c: m�nh cần thoả hiệp với n�, l�m quen với n�, mong n�, lạnh l�ng, nếu c�, cũng đừng qu� g�y n�o nề như phần đời đ� qua của m�nh (m�nh muốn n�i đến �t�c nh�n thứ hai�, c�i c� thể t�n �c, v� cảm, chứ kh�ng phải �t�c nh�n thứ nhất� l� c� g�i rất hồn nhi�n tr�n b�a s�ch). Cũng trong anh, m�nh lại thấy như c�ng l�c hiện diện hai mặt của c�ng một sinh thể. Trong khi mặt n�y đối đ�p, sinh hoạt, th� mặt thứ hai b�ng bạc đ�u đ� trong anh l�m c�ng việc tương phản: lơ đ�ng; v� b� đắp: nghỉ ngơi. Thời gian lu�n li�n tục với anh. D� v�i đ�m trước thao thức, anh khoe, anh vẫn bắt đầu một ng�y tỉnh t�o, vui tươi. Anh� bỡn, �ng�y hay đ�m, với anh, chỉ c�n l� t�n gọi. Chỉ l� hai kh�a của tr�i thời gian. Thời gian l� bạn của anh. Em muốn trẻ đẹp l�u hơn người, anh c� thể nhờ thời gian ủng hộ em độ mươi năm.�

��������� M�nh đ� đỏ mặt, ngần ngật sung sướng, bởi hiểu đ� l� lời t�n tỉnh, điều kh� hơn cả nằm mơ, nơi Huy�n.

*

��������� Đ�o cưỡi tr�n lưng biển song kh�ng nhất thiết lượn theo biển. C� đoạn, biển, đang mất dấu, bỗng bất ngờ chồm l�n � �a l�m n� hốt hoảng tạt bắn sang b�n. Đường mấp mẩy lom khom như c�y gậy chạm trổ cầu kỳ. Lam phải lu�n gh�m thắng.

��������� Cảnh hai b�n thật h�ng vĩ. Một ph�a l� đ� chất tầng. Ph�a kia l� chảo s�u ch�i tuột. Kh�m kh�ng gian trước k�nh xe c� c�ng m�u xanh của vệt biển nổi sọc b�n đ�y của tầm mắt. Con đ�o chia đều khoảng c�ch giữa n�i v� vực. Vừa đủ cho hai xe tr�i chiều tr�nh nhau. Đoạn n�y, Lam chỉ qua một lần - đ�ng ra l� một lượt đi nguy�n l�nh v� một lượt về tơi tả. Nhưng kh�ng ngờ n� quen qu�, đến nỗi c� dễ d�ng h�nh dung những chỗ g�t gấp hay ưỡn lười. N� như một chiếc chăn đắp - �t ra khi chưa đắp, c� đ� nghĩ n� xứng với t�n gọi n�y - m� khi r�t v�o đ� rồi Lam mới biết, chẳng những n� kh�ng cho hơi n�ng, m� lại b�n r�t hết hơi n�ng trong c�. Nhưng k� ức kh�ng b�nh an lại dễ �m chặt. C� đ� bị d�nh v�o n�, bị n� đeo đuổi, tr�m k�n, từ chuyến đi ấy.

��������� Mặt lộ th�, khoằm, nhưng Lam vẫn nhẹ nh�ng vuốt xe theo c�c mũi gợn. Động cơ rầm r�o vượt l�n cả tiếng gi�. Lam rộn r�. Cảm x�c kh�c lạ v� tăng trưởng theo từng thước nhựa bị nuốt tươi dưới gầm xe. C�n non dặm nữa c� sẽ đến, với Huy�n, đến qu�n trọ đ�, lần thứ hai. Lần thứ nhất của đoạn đời n�o xa, c� đến với �hắn�. C�i lần duy nhất kinh qua như một biến cố đau thương, một mối hận, n�n c� vẫn muốn, muốn m� chưa l�m được (hy vọng lần n�y sẽ) l�, ch�n v�i n� dưới trăm tầng khe của tiềm thức, muốn triệt ti�u n� để trọn vẹn nghiền ngẫm được t�nh độc t�n của lần thăm h�m nay. �Hắn� n�o kia của qu� khứ dăm l�c vẫn chờn chợn trong giấc ngủ của c� như một ảnh b�ng khủng khiếp, một gai cựa r�ch l�ng, một n�i bề bộn trong ng�y m� c� chưa kịp lược gọn trước khi vật xổ th�n h�nh l�n đống gối chăn mốc phấn d�i l�ch v�o những t�p mơ kh� b� vốn chỉ khiến c� r� rượi hơn buổi s�ng h�m sau. C� th� gh�t n�. C� khao kh�t trốn tr�nh được n� với việc c� cược cả phần lớn sinh mạng m�nh. C� phải v� thế m� Huy�n xuất hiện với c� như một cứu chuộc?, Lam tự hỏi. V� thế m� m�nh y�u Huy�n ngay lần gặp đầu? Huy�n l� mẫu người kh�ng thể liệt k�, ph�n loại. Anh lịch thiệp, kh�o x� giao; song, trong mắt c�, anh vẫn l� một ốc đảo biệt lập. Nơi anh c� g� k�ch th�ch, bắt c� phải t�m hiểu, tuy quanh anh l� h�ng r�o ken đặc của bất định. Lồng trong mớ b�ng bung kia, v�o một khoảnh khắc tự v�n m�n, Huy�n bỗng h�a h�nh l� một khối thạch nh�m nh�a, trong suốt, m� t�m điểm của n� lung linh những từ kh�a của một b�i thơ. K� tự c� thể rất kh� hiểu, nhưng dầu sao vẫn l� một sứ điệp. M� qu�ng đời b�y giờ của Lam th� kể ra cũng cần đến thứ mật ngữ đ�nh đố như vậy để �t nhiều d�ng n� m� trung h�a mối �m chướng cũ.�

��������� �Anh đỡ hơn ch�t n�o chưa?� Lam hỏi, nhưng mắt vẫn kh�ng d�m rời con lươn xoăn xoe ph�a trước.

��������� Tiếng n�i n�o từ trong tưởng nhớ, hay c�u trả lời của Huy�n?, l�ng đ�ng:

��������� �Đến rồi!�

 

��������� Biển phỗng phễnh như quả cầu vừa ăn no kh�. Kim của chiếc đồng hồ kỳ vĩ của thi�n nhi�n quay nửa v�ng, vẽ n�n c�nh cung l�ng lướt b�n ngọt. Lam qu�ng mắt đến phải ngừng vội xe giữa đường. Chỗ n�y ngổn ngộn đ� tảng. Th�ng xe bị hẩy hất l�n. Lam trớt người sang tr�i. C� su�t h� ho�n khi thấy mặt trời n�ng v� nặng đang quay b�ng vụ trước v�n kiếng hực hỡ. C� chận tay l�n ngực. Chưa kịp ch�m trong thảng thốt th� ngay sau, c� nghe tiếng mở v� đ�ng cửa xe; v� khu�n mặt Huy�n chuồi s�t t�c c�. Đang bị vần vụ, nhưng Lam vẫn nghe hơi thở ấm v� nụ cười xanh dịu như ngọn đ�n trần của Huy�n sạt dưới hốc tai. Ch�ng khiến c� ng�y ngất v� rợn sướng như đang được anh chu miệng thổi ph� l�n đ�. Lam kh�p mi, lặn s�u trong vịnh h�o quang mướt m�t qu� hiếm thơm tho hơn tất cả.

��������� Huy�n mở cửa cho Lam, tr�nh lui. C� bước ra.

��������� Cho�ng ngợp:

��������� �Anh xem k�a, biển đẹp qu�! Chưa bao giờ em thấy biển đ�i c�c v� lộng lẫy như chiều nay! Như thi�n nữ n�o trong thần thoại ấy� Đẹp, v� huyền hoặc!�

��������� Huy�n mỉm cười:

��������� �Trong những sự vật gọi l� huyền b� th� c� g� hơn biển cả? V� trong c�c sự vật gợi tưởng tượng nhiều nhất cho ta th� c�n g� hơn biển cả, khối nước vĩ đại trước mắt ch�ng ta kia kh�ng?�

��������� M�u xanh bềnh bồng của biển được phết th�m v�i tầng nữa. Bạc �ng �nh v� v�ng long lanh, chao ch�t theo gi�. Lấm chấm thuyền đ�nh c� h�t xa, theo s�ng nhồi, đến l�c n�o đ� sẽ ngỡ ch�ng đang cập bờ. Thảm nước ng�t ng�n, nh�n hẫng tim.

��������� B�i thoai thoải, kh�ng d�i, c�t ng�, mịn, một hướng trợt su�ng, hướng kia bị chận bởi h�ng dương cột đứng t�c. S�ng uống nước của n� v�o, s�c miệng, v� nhả ra bọt sữa v�ng kem c�ng lời th� thầm nho nhỏ.

��������� C� ngẩn ngơ:�

��������� �Biển đẹp, như người, anh ạ�

��������� �� Biển.. đ� biến th�nh.. ng..ư.ờ.i!� c� � ớ mộng du.

��������� �Huy�n k�o s�t c� v�o, h�n phẩy l�n tr�n. C� ng�, v� dẻo như miếng đậu hũ đ� sắc hết nước.

��������� C� đến nửa ph�t sau, giọng anh ngậm ng�i:

��������� �Biển đ� th�nh người thời gian mới đ�y th�i. Phải. Bao sinh mệnh sống v� chết chen ch�c trong n�, x�m lấn, lấp đầy căn nh� của n� bằng ch�nh th�n x�c họ, bằng tiếng th�t ai o�n muộn m�ng m�nh m�ng hy vọng của họ gửi cho ch�nh m�nh th� �t, m� nhiều hơn, cho c�c th�n nh�n, những người đồng cảnh trong ph�t gi�y th�ng linh đầu ti�n v� cuối c�ng khi tất cả vừa nh�c thấy b�ng d�ng của tự do. Biển đ� mặc v�o linh hồn người. C�i đẹp của biển do đ� c�n chứa đựng trong n� c�i g� như �nh�n t�nh� nữa.�

��������� Mặt đất tr�ng tr�nh dưới ch�n c�. M�i muối theo gi�, nặng đến đọng giọt, như nước thạch nhũ, như mưa rươi, r�o rạo, xuống. Nơi n�y vẫn rất gi�, tuy kh�ng tơi bời bằng giao lộ giữa n�i v� đ�o đ� vượt qua. Biển s� ngay v�o v�ng mắt, lộn lạo, c�o cơi, bới bung, s�i sục. Con thuyền-c� bị nhồi lắc trong mi�n man xanh t�i. Biển ọi ong �ng từ phổi dưới. Tr�i tim c� như vi�n bấc bập bềnh. C� sẽ ng�, sẽ t� nhầu v� hồn, lần n�y chắc tệ hại hơn lần tệ hại nhất trong bao ng�y? Bao ng�y chỉ thở bằng, v� uống, v� hấp hối, v� sống s�t nhờ, hơi nước biển. Bằng cắm cọc khai sinh l�n những h�n đảo nhấp nh� theo từng bợn mặn th�t chặt mi chớp.

��������� C�nh tay của Huy�n như bờ đất liền đưa tới, đ�n c�. C� thả nổi tất cả, từ cơn vật vạ � ẩm to�n th�n đến niềm h�n hoan rần rật đang b� l�n từ đ�i ch�n. Lam tựa hẳn v�o gốc cổ thụ cho từng lỗ ch�n l�ng rợn căng dậm dật khi mấy ng�n tay của Huy�n bấu chặt thoạt đầu, rồi vờn xoa như xăm lỗ l�m th�n th�t luống l�ng tr�n một phần của c�nh tay trần. Bụng c� h�p lại. Đ�i? Một c�i g� cồn c�o cuộn chiếu tựa s�u đo. Rồi bỗng dưng, n� căng cứng. Nhay nhức l�y sang đ�i v� cờn cợn th�m muốn được n�ng nắn, cởi buồm. C� muốn vỡ. Muốn chảy tan th�nh nước. C� qu�n hết biển, s�ng, gi�, mặt trời xế chếch. Con tim đang như bơ nh�o trong hơi ấm truyền sang từ người đ�n �ng.

��������� C�nh r�m rạp xuống. Đ�i mắt người lao xao v� chinh ch�ch tiếng ong:

��������� �Tội thay cho c� b�! Đoạn đ�o quả l� trắc nghiệm qu� đ�ng với c�!�

��������� Lần đầu Lam nghe c�ch gọi t�n c�, rất tr�u mến, rất lạ. Linh gi�c của c� bảo c� rằng, Huy�n đang n�i với c� qua h�nh ảnh n�o đ�. C� g�i trong quyển s�ch? Phải chăng, đ�y mới thực sự l� thử th�ch? C� thầm th�o với c� g�i nơi b�a s�ch m�u n�u lợ, h�y l� bạn với nhau đi th�i; với c�nh tay đang kề dưới cằm: c�n thử th�ch n�o gh� gớm hơn l� thử th�ch nơi trang giấy m� em dự t�nh sẽ đặt b�t xuống phết điểm tr�n sang h�ng đang ở ph�a trước? Lượng can đảm cần thiết l� c�i em đang cầu xin.

*

��������� Như trong chuyện tranh, giữa một v�ng th�m u tận trời cuối đất chỉ c� trắng của sương mưa, v�ng của gi�, xanh của l� c�ng chỉ 7 m�u của hoa v� tiếng h�t chim, sự c� mặt của một kiến tr�c bằng gỗ giống như c� đội l�n của một c� lao giữa tr�ng khơi. Con người đ� xẻ n�i, băng đ�o, lần m� được đến nơi đ�y, v� đ�nh dấu kỳ t�ch chinh phục bằng một t�c phẩm, th�nh quả của th�ng ng�y h� hục xẻ gọn một g�c rừng đồi đ�c c� trong ng�n s�c gỗ tr�n th� sơ đan k�n c�ch vụng về cố � tạo khung cho c�i gọi l� �nh� nghỉ� 4 bề v�n vẹn n�t r�u phong.

��������� Thớt gỗ lớn h�nh quả tr�m, cắt nguy�n si từ một th�n c�y trăm tuổi c�n th�ng th�ng những v�n vỏ l�m c�m, đục l�m quanh tim mấy n�t ngoọc ngoẹc như của trẻ con mới tập viết �Robin Hood�s Inn�, viền ngo�i chạy 2 lớp h�nh chữ O b�p dẹp, được m�c bằng x�ch to tựa c�c ng�n tay của g� khổng lồ hai g�c tr�n ngốn trọn chiều d�i của m�i nơi cửa ch�nh. D�y leo r�u bạc phếch quấn ngo�y v�o nhau, ngộ nghĩnh đun đưa từ tr�n n�c xuống.

��������� Lối v�o cũng được đắp ụ bằng c�c l�ng c�y đẽo h�nh c�c b�n ch�n m�ng toạt của người sơ sử.

��������� T�n qu�n, c� lẽ, khiến kh�ch th�ch th� hơn l� ngoại h�nh lệch lạc k�m tự nhi�n của n�. �� Kh�ng chỗ đậu xe. Người ta thoải m�i sử dụng b�i trống th�nh thang chung quanh cho mục đ�ch n�y.

��������� N� như một căn lều qu� khổ bị bỏ phế. Chỉ c�n chờ sự xuất hiện giữa m�y m� của b� ph� thủy �o đen l� một cuốn phim ma qu�i được khởi chiếu.

 

��������� Huy�n v� t�i l� hai lữ kh�ch hiếm hoi gh� lại đ�, nơi cung cấp thức ăn v� chỗ ngụ cho kẻ lỡ đường. Đ�ng l� chỉ cho kẻ lỡ đường, bởi những ai c� ch�t tiền, ch�t thời giờ v� ch�t so s�nh đều ngần ngừ khi phải chấp nhận n�; v� họ thật sự biết m�nh đ�ng khi ngần ngại như vậy nếu c� dịp nghỉ qua đ�m: b� nhỏ, lam lũ, ph�ng ốc thưa thớt, thiếu tiện nghi, thực đơn xo�ng xĩnh, th�i độ hững hờ của nh�n vi�n.

��������� Nằm quắp trong một g�c tỉnh lộ, kiến tr�c rừng r� n�y kh� bị ph�t hiện bởi những tia mắt đăm đăm d�i dặm trường. D� c�, ngoại dạng k�m thu h�t của n� vẫn đủ khiến du kh�ch sẵn s�ng vượt th�m một chặng nữa, kh� xa - dẫu đ� mệt v� lượt h�nh tr�nh. Họ dừng xe tại những h�ng qu�n dưới kia. Nơi đ�, dung nhan sơn l�m đ� bị gội rửa gần hết. Mọi c�i đều h�o hoa văn minh, tốt, hiếu kh�ch, v� cao cấp (nhất l� về gi� cả).

��������� Với t�i, đ�y l� nơi l� tưởng. Trạm trung chuyển giữa biển n�ng vừa qua, hướng c�nh tay n�y, v� biển ấm (theo quảng c�o của tập san du lịch), một ng�y n�o đ� hy vọng l� ch�ng t�i sẽ đến, hướng c�nh tay c�n lại bẻ khoằm, sau khi chịu th�m khoảng 40 ph�t ngồi xe. Biển trong chương tr�nh t�m hiểu của ch�ng t�i cũng l� biển �trung chuyển�: n� kh�ng n�ng, kh�ng ấm, m� lạnh, từ lữ điếm đi ch�n ngược về hướng t�y bắc khoảng 30 ph�t.

��������� T�i kh�ng gọi l� �qu�n.� T�i đặt t�n cho n� l� �nh�.� T�i đ� đi, khi c�n trống trải. H�m nay trở về, với cơn mưa đầu m�a trường sinh đang x� x�o trong tim.

��������� Cảnh th� tịnh. Nhưng l�ng t�i th� động. N� bắt tim t�i l�m việc thặng dư. N� l�o x�o ho�i khiến t�i mệt. T�i lặng bước về s�u cuối ph�ng, ngồi xuống chiếc ghế rơm gần nhất. Người t�i nh�o nhừ. T�i ao ước ngủ được v�i ph�t. Mắt t�i kh� mỏi. Hai vai r�n rạt tựa như thiếu, m� cũng như dư m�u. Đ� l� t�n hiệu của sự sắp đuối. T�i qu� quen với cảm gi�c n�y.

��������� Kh�ng chỉ đau khổ, hạnh ph�c vẫn c� thể khiến m�nh mệt lả.

��������� Ph�ng biệt �m ho�n hảo. R�o r�o tiếng m�y sưởi tr�n trần. T�i lim dim dưỡng thần v�i gi�y, tập đảo mắt cho ch�ng đỡ mỏi. Cũng cuối g�c, tr�ng x�o v�o trong, dưới �nh đ�n mật ong, bức tranh thủy mạc kh� to vẽ một cảnh hồ đang bốc hơi. Từ đ� khoảng hơn thước theo hướng suốt ra ngo�i cửa, gi� thủy ti�n (kh�ng biết giả hay thực) đặt l�n chiếc b�n ch�n cao vẫn v�ng rực d� đ� bị pha v�o ch�t xanh hồng của chiếc b�ng điện gắn ẩn trong tường, trong khi mấy c�nh tay l� c� m�u của nước nho xay. Hai chậu cảnh ngự hai b�n, chiếm hơn nửa chiều dọc của căn ph�ng được �nh s�ng kh�o l�o cắt chia th�nh từng � chữ nhật thật đều. V�i ba bức tranh lập thể vu�ng gọn rải c�c phần tường c�n lại. Quầy thu ng�n (Huy�n đang đứng tr� chuyện với c� thư k�), từ chỗ t�i ngồi nh�n đến, bị cắt nhọn l�n một đường xi�n mỏng bởi mũi gi�o của pho tượng kỵ m� bằng đồng thời La-M� cổ. Bể c� l�ng l�nh s�ng li�n tục đổi m�u l� c�i cuối c�ng nằm trong giới hạn của tầm nh�n.

��������� Tất cả dịu d�ng, mơ hồ.

��������� T�i thấy như đang sống trong h�nh tinh kh�c. N�, cũng y hệt trong truyện tranh thiếu nhi, mới vừa được x�y dựng, tạm bợ, mỏng mảnh, nhưng tự dưng, t�i thiết tha với n� qu� lẽ. Nhất l� b�y giờ, tr�n h�nh tinh kia c�n c� Huy�n. Cơn ch�ng mặt hả hơi như kh�i thuốc. Người cứ ch�ng ch�nh. T�i c� thể t� nh�o lắm, dầu đang ngồi; chỉ mong nếu c� th� thế bật ra của t�i phải thật �m (tựa như khi t�i cẩn thận đặt xuống b�n tờ thư giấy mỏng của c�c c� bạn th�n nhằm giữ cho c�c cạnh g�c của n� lu�n phẳng phiu), v� h�nh ảnh của người đ�n �ng vẫn ho�n to�n liền lạc trong tầm mắt. T�i tựa lưng v�o tường, đầu đụng v�o cạnh của c�i g� như l� viền dưới của bức tranh (lại tranh! Kh�ch sạn n�y treo nhiều tranh qu�. Trong c�c ph�ng kh�c, c� thể cũng chỉ l� tranh.) �nh s�ng c�ng l�m trầm trọng hơn cơn buồn ngủ. Kh�ng kh� vắng ngắt, h�nh lang �m m�i kh�i n�ng. Quầy tiếp t�n với kệ đựng những chai rượu ph�a sau. Nước rượu m�u hổ ph�ch, v� c� thể, trong đ�i mắt kh� nhướng l�n được của t�i, n� đ� th�i m�u sang �nh nến �m trầm nh�y nh� tr�n quầy, xuống loang đốm lu�n m�i t�c của c� tiếp t�n xong việc đang mải m� t�m vui tr�n tờ b�o h�nh. T�i mỉm cười: c� ấy, v� t�i nữa, v� Huy�n, đang nhập v�o d�ng tĩnh vật chung quanh.

��������� Mắt t�i nhắm lại. Một đ�m gi� m�u đỏ thổi thốc từ hai b�n kh�e. M�u kết những b�n tay b�p nh�u v�ng tr�n v� đỉnh �t.

��������� Giống mơ hơn thật: tấu kh�c �Come Back to Sorrento� mờ mờ ảo ảo chờn vờn chung quanh. C�i quen thuộc đ� trở về.

��������� Mấy d�y vĩ cầm tinh nghịch thả tay xuống t�c t�i. (Kh�c g� những ng�n tay của Huy�n?) Ch�ng bới trong ch�m t�ch cảm của t�i, tr�n, khắp. Thế l� t�i căng ra, mỏng lụa. Trận mưa b�ng m�y �p xuống, như thau nước, thềnh chảy hai b�n th�i dương. T�i nh�n ch�n. T�i muốn m�a, muốn khoe diễn khả năng quậy ph� vẫy v�ng trong nước như hồi c�n b�, nhưng kh�ng thể. T�i đang trong trạng th�i của �c n�o bồng bọt v� ma t�y. T�i r�n thầm với ch�nh t�i: đ�y quả l� thứ thần dược chỉ t�m được trong ước muốn! T�i kh�ng những chỉ nh�n thấy 5, 6, 7... sợi �ng ả, m� từ 5, 6, 7... sợi �ng ả kia, ng�n mu�n sợi kh�c đang chiết tỏa từ t�m của ch�ng. Kh�ng kh�c một vỏ s�, một l�n s�ng khuếch t�n, một b�ng sen vĩ đại, nhưng uyển chuyển hơn, v� r�o rắt. T�i đ� nghe, bao lần rồi, đến tự động nối kết từng nốt bay nhảy của n�, �m thanh, trong s�ng biển. T�i h�nh dung như vậy. Ấy l� hồi xưa. Nhưng h�m nay t�i thực sự nh�n thấy ch�ng đang tung tăng vấy nước l�n quanh t�i. Rồi từng sợi l�ng, từng sợi nhột tr�n th�n thể v� trong hồn t�i c�ng cưỡi gi�. T�i vươn l�n. T�i gi�n ra. Thứ hạnh ph�c m� b�y giờ, tuy l� của ri�ng t�i, nhưng hơi thở ch�m đắm của t�i trong bầu kh� kia c�n c� hơi thở của một người kh�c trộn v�o. T�i đang v�o đ�, nhưng kh�ng muốn v�o đ� một m�nh. T�i muốn chia sớt, v� muốn nghe tiếng n�i tr�n những bước ch�n của người đi cạnh.

��������� B�i h�t thật hợp cảnh, hợp t�nh. T�i đang trở về m�i nh� xưa. C� tiếng r�c r�ch. Với t�m trạng kh�c, v� với người đ� cho t�i t�m trạng kh�c.

��������� Cảnh tr� giống như cuộn phim thời kỳ chưa lồng tiếng (thế lại hay). Con người như đang sinh hoạt ngo�i r�a của quả đất. T�i dụi mắt. �. Ch�ng lại ướt rồi! Lạ! Đau khổ siết chặt tuyến lệ, trong khi hạnh ph�c lại bu�ng lơi n�! M� th�i. Phải trở về chứ. Kh�ng thể thiếp m� ho�i. Huy�n của t�i đang mỉm cười chờ t�i với xấp giấy vẫy về ph�a t�i kia.

��������� (T�i đang cần mượn anh chiếc khăn tay bằng vải, vật đ� trở th�nh hết c�n cần thiết trong cuộc sống hiện nay, nhưng với �người ngo�i h�nh tinh� như anh th� l�c n�o cũng sẵn.)

*

��������� Trần ph�ng thấp, v�n tường mấp m� gợn s�ng; diện t�ch chỉ đủ cho chiếc giường v� hộp tắm đứng đ� qu� tuyệt cho một kh�ng gian �m ấp t�i v� Huy�n. T�i h�i l�ng khi giữa 2 đứa kh�ng c�n chướng ngại n�o.

��������� Huy�n mở cửa sổ, nh�n ng�y ra ngo�i. Anh gầy qu�! Nhưng b�ng đang tối vẫn kh� đồng h�a anh v�o n� được. Nhất l� c�i th�n h�nh thẳng tắp kia. N� như gốc th�ng, tuy c�nh l� đ� �t nhiều thưa ngắn, nhưng h�nh ảnh của một lăng trụ uy nghi của n� vẫn c�n. N� muốn đ�m r�ch b�ng tối m� ngoi ra. Chỉ c� m�i t�c d�i v� c�n kh� đen l� khả dĩ thuận chịu sự đồng nhập kia. T�i kho�i ch� với c�i bạo dạn len l�n l� vừa được ngắm Huy�n như một nh� khoa học trước một vật thể sau bao miệt m�i mới t�m thấy, vừa như một c�i m� t�i sẽ nh�n g�t v�o đ� để l�m quen v� sống nhờ m�i trong, c�ng. Huy�n th�, t�i biết, săn s�n l� để phần lớn l�m vui t�i. Anh tươi cười đ�n nhận, nhưng kh�ng vồn vập chuy�n ch� hay đặc biệt ưu �i bất cứ. Kh�ng g� c� thể l� dấu hỏi với anh. Anh c� lần n�i - nhằm trả lời thắc mắc của t�i -: th�i độ ấy tuy ti�u cực, nhưng n� gi�p m�nh tr�nh khỏi c�c c�u trả lời. C�ch đặt nghi vấn, nếu trong v�i trường hợp đ� qu� kh� khăn, th� t�m đ�p số cho ch�ng lại c�ng gian nan biết mấy! T�i bất b�nh, nhưng l� người th� phải c� đam m� chứ? Em sẵn l�ng chấp nhận một thứ đam m� th�i qu�, qu�i dị, hoặc k�m l�nh mạnh, nhưng �t ra n� cũng ph�c thảo được một c� t�nh, một khuynh hướng, một bản vị. Em sợ sao khi phải chạm tr�n một con-người-chung-chung. N� như một khu�n mặt bọc s�p. Rợn như một x�c ướp. N� kh�ng m�u, v� l�m mất m�u m�nh. Huy�n h�n t�i, em tự dằn vặt thế liệu �ch g�? Với � hướng, anh tạm gọi, như vậy, em c� thể l�m t�i sinh (tham vọng thay!) hay ch�n lấp một v�i kh�a cạnh, hoặc to�n thể chuyện đ� qua? Thế n�o l� một nh�n d�ng đ�ch thực? C�i m� em (v� một số người kh�c) kho�c v�o, sơn thếp bằng son bằng mực vẩy v�ng bằng hương liệu kia l� c�i m� em muốn, v� muốn thế nh�n nghĩ về, v� cho đ� l� ch�n ng� của em ư? M� trước hết, em tin tưởng v�o điều đ� kh�ng đ�? C�i �giống như thực� dễ được ch�ng m�nh cho l� lẽ phải. Vấn nạn l� tốt. Học, l� hỏi. Nhưng c� những vấn nạn trong đ� tr� sẵn đ�p �n. Kh�ng hẳn c�u hỏi n�o cũng buộc lời giải. Lắm khi ch�nh c�u hỏi soi s�ng sự việc hơn cả c�u trả lời.

 

��������� T�i nhớ, khi xin ph�p một tuần, t�i mời, v� Huy�n (đang chờ kết quả phỏng vấn cho một c�ng việc mới, ở ph�n bộ kh�c, nhưng cũng c�ng c�ng ty) nhận lời đến thăm v�ng biển n�y. T�i th� y�u biển ngay thời c�n b�. Thị trấn nơi t�i sinh trưởng nhỏ nhất về diện t�ch so với 2 anh chị của n� trong quận, nhưng lại gần thị x� nhất, v� gi�u c� nhất v� được thi�n nhi�n b� tặng cho mọi thứ: n�i, s�ng, biển. T�i y�u tất cả c�c thứ đ�. Nhưng c�i được t�i ưu �i hơn hết l� biển. Qu� khứ của gần hai mươi năm duy�n hải Việt Nam c�ng nhịp xe thổ mộ mỗi s�ng tinh sương v� mỗi chiều sẫm tối tung t�c như s�ng r�c qua khe đ� đưa �m v� m�u biển v�o s�u trong k� ức t�i. Sắc th�i qu� hương m� t�i mang theo sang đ�y l� hai m�u xanh: của nước, v� của l�, hoa. H�nh tr�nh về �miền đất hứa� cho t�i lăn l�c thỏa thu� phạc phờ lần cuối với biển. Th�nh phố t�i đến kh�ng c� biển. N�i non cắt x�n trời xanh. T�i nghe lẻ loi. Đ�m ngủ, t�i vẫn nghe s�ng vỗ trong mơ. L�c ấy t�m hồn t�i c�n ho�i vọng qu� nhiều v�o một cội quen đ� mất (chưa biết bao giờ t�m thấy lại) v� chưa sẵn l�ng hỏi han đến một chốn lạ đầy hư hoặc v� chẳng ch�t gợi ấm.

*

��������� Bầu trời rồi sẽ như một tấm giấy chuyển theo độ m�u m� n� nhận được từ ngo�i.

��������� Mấy hiệp cố len l�ch, cuối c�ng, một đường nắng, tuy mỏng, đ�m r�ch được m�n sương mưa. N� l� hứa hẹn đ�ng tin cậy nhất cho cuộc tr�nh diện to�n phần của mặt trời. Cụm dầy l� xanh thẫm s�t hương lộ vắng hoe dần dần rực cam. Nắng, b�y giờ mới được gọi l� nắng, hoan hỉ cọ cạnh dưới của n� l�n gờ tr�i của t�n c�y, nơi m�u xanh vẫn nguy�n si. Tuy thế, ch�nh ch�p l� mới l� nơi nhận phản chiếu nhiều nhất, bởi ch�nh c�i phễu xanh nơi gờ tr�i n�y nhận tia mặt trời v� hất ngược l�n ch�p. Gờ phải nh�n ra bị cắt th�nh những vệt d�i l� những d�y điện đường m� sợi chỉ m� đ�m khiến cho ch�ng như bị b�c vỏ, chạy ngang. Cứ men theo c�c cọng th�p to tướng n�y về t�t phải, tầm mắt sẽ chạm ngọn đ�n đỏ hoa h�e gắn tr�n đỉnh th�p, nơi cột ăng-ten xo�i ch�n nom như muốn bay v�t l�n theo sự hướng dẫn của chấm s�ng r�n rụa kia.

��������� �nh trời tiếp tục cựa quẫy; như một h�i nhi uống được hơi thần, vụt l�n. N� tham lam h� miệng nuốt dần m�u t�m mờ của c�y cỏ; v� hơn cả một nh� pha chế t�i ba, d�ng chất x�c t�c từ trong ch�nh cơ thể, biến m�u n�y th�nh m�u v�ng trắng. Tựa v�o ngoại sắc chỉ để bước l�n; si�u lực cung cấp l� từ nguồn của ch�nh n� v� c�i nguồn m� ch�n được đổ khu�n bằng bạc lỏng đ� c�ng l�c c�ng như một miệng giếng phun theo chiều thẳng đứng. N� được gọi l� ng�y, l� đ� qu� b�nh minh của một thời tiết lạnh cắt ngọt ly kem, của s�ng sủa, t�ch bạch đến đ�i khi bạc bẽo, trắng trợn; l� đối thủ mu�n đời của đ�m, của những sắc đ�n m�u, l�c dầy l�c thưa, m� con người lồng v�o để che mắt, đ�nh lạc, lần kh�n bước về của rạng đ�ng. Đ�m kh�ng c�n l� vỉ th�p ki�n cố. Vầng s�ng mỏng như huyễn ảnh đ� l�m lung lay được n�. Hiệp g� rừng thứ mấy tiếp theo, l�m chiếc c�nh đen vĩ đại r�ng m�nh. Như một to�n phục binh t�i t�nh, nhẫn nại, đeo v�o vết nứt ph�ng ngự, t�ch dần ra, sắc lợt lạt của ban mai bắt đầu, v� kh� nhanh, ph� thủng th�m một vệt ch�n chim cho đồng đội tr�n v�o. C�n c�n lực lượng giữa đ�m v� ng�y thu nhỏ dần theo sự chảy lan của vết ch�n chim kia. Đồng minh của ch�ng, đo�n qu�n �nh s�ng ng�y đ�: tiếng on �t của hoẵng nai, tiếng v�t veo của đ�n sẻ mập mạp, tiếng xọp xẹp ph� ph�o của chiếc d� nước đang hất bớt g�nh nặng để dễ d�ng cụp xuống c�ng tăng th�m lực xung k�ch. L�ng nhựa đ� vật v�. Hai luồng r�ng chuyển tr�n c�ng dưới xoắn hợp nhau, r�t chạy, nhường trận địa lại cho đối thủ. Kh� đời nhẹ t�nh đ� t�m được sức nặng.

��������� V�ng sinh hiện mới vừa bắt đầu.

��������� Huy�n mỉm cười. Một đ�m kh�ng ngủ v� d�ng th�c mới vừa cấy trong th�n thể v� tr�i tim. M�nh đ� c� mặt. M�nh c� thể gọi dĩ v�ng về bắt tay hiện tại rồi đấy. Chỉ cần v�i bước ngắn. Ai trong đ� đang ngủ, đang mơ g�? ���������

��������� Nắng đang chảy kh�i.

��������� Anh t�m khoảng tương đối kh� r�o kh�ng xa ph�ng trọ, s�t lan can, ngồi xuống, nhắm mắt, xếp bằng, hai tay vẽ vờn mở trang thứ nhất b�i dưỡng sinh quen thuộc.

*

��������� S�ng h�m sau, ch�nh Huy�n đ�nh thức t�i, bảo c�ng thả bộ thăm ven bi�n thị x�. Ng�y nghỉ cuối, anh n�i, cố m� t�ch trữ thật lực v�o bộ �c những g� c� thể. M�n cửa đ� được v�n. Nắng sắp leo đến h�ng c�y trong vườn nối thẳng với vạt rừng trước mắt. Buổi s�ng đ� đi một đoạn hơn gang tay. B�n ngo�i tươi tắn, c� tiếng chim h�t v� tiếng nhựa c�y l�ch t�ch, v� c� vẻ ấm, nhưng trong ph�ng vẫn c�n rất lạnh. C�i lạnh t�nh tứ, chứ kh�ng sỗ s�ng như c�i lạnh nơi ch�ng t�i đang sống.

��������� T�i e thẹn ngồi l�n, v�o ph�ng tắm. Mặt gương h�nh bầu dục bị trầy trụa rỉ s�t, song t�i vẫn nhận ra đ�i mắt bum b�p đỏ, hai m� xanh xao. Bộ dạng hụt k�m, nhưng cơ thể ứ ừ. T�i vuốt bụng v� cảm tưởng c� g� đang cợn l�n. N� cấn v� l�m lệch b�n tay. C� g�? Sau đ�m qua, với Huy�n? �i chao! M�nh mộng tưởng qu� đ� rồi! Nhưng quả thật t�i đang nghĩ t�i chỉ ch�nh thức trở th�nh đ�n b� từ đ�m qua th�i. Sự việc của h�m n�o đ� kh�ng c� sự đồng thuận v� tham gia của t�i, n�n v� nghĩa; v� h�m nay n� thực sự v� nghĩa. Quả thật dễ chịu với kết luận như vậy. V� t�i cũng đang rất th�m được th�m giấc nữa, thật d�i, trong chăn, để lần nữa, thật l�u, một m�nh, nhai nhấm lại tr�i t�nh vừa mới. T�i n�ng tai, chun mũi tự cười nhạo, đưa cao vợt phấn.

 

��������� Trừ nh� trọ m� ch�ng t�i đang thu� nằm biệt lập hẳn, c�c con phố c�n lại của thị trấn cố gắng t�m tụm lại, đan ch�o qua nhau như để khỏi phải bị c�ch ly nhau. Dẫu đ�y l� trung t�m phố thị, ch�ng vẫn kh�ng gi�p che giấu hết h�nh ảnh của một cơ thể kh�ng lấy g� khang kiện. L�c đ�c� c�c tiệm b�n qu� lưu niệm, qu�n ăn, c� ph�...; tất cả l� những m� h�nh tr�n sa b�n, ngay ngắn, c�ng k�ch thước; v� những lằn vạch ph�n c�ch c�c khu phố cũng được kẻ đại kh�i, bởi mỏng như th�n b�t ch�. Đường tẻ dọc ngang, cắt cụp bất ngờ, hẹp, ngắn; v� một chiều, chỉ th�ch hợp cho việc đi bộ. May m� t�n của ch�ng bằng tiếng T�y ban Nha gi�ng giống tiếng Ph�p n�n ch�ng t�i c� thể suy luận cho dễ nhớ. C�c cửa hiệu cặp k� giăng tay nhau l�m th�nh một v�ng �m nửa vu�ng, nửa quả tr�m, để c� lẽ v� thế hu� vi�n lồi l�n giữa thị trấn mang t�n Diamond Gardens.

��������� Sắp trưa, song phố vẫn vắng. Xe qua lại ngần ngừ rối tr� như trong phim Charlot m� hồi nhỏ vẫn xem, nom rất buồn cười. Trời ấm hơn trong kh�ch sạn.

��������� D�y trắc b� trước mắt l�n chiều ngả ngớn. Ng� lệch về phải. Mặt lộ rộng hơn. Sinh kh� hơn. V� sức sống l�c n�y mới bắt đầu. Gi� hớn hở v� thổi l�n mặt trời mắt trắng. Ch�n vịt d�nh bợt xanh.� �������

��������� B�nh minh muộn tr�n biển! L� chồng nến trong mắt. Khay b�nh của tạo h�a đang được những nh�t dao kh�nh th�nh của vầng dương cắt đều từng kh�a 3 g�c, như m�i ph� m�t Con B� Cười. Rồi tr�i t�o hơi nh� l�n tr�n xoe như khu�n mặt hồng h�o thỏa m�n của người c� ng�y sinh rơi v�o h�m nay đang chu m�i thổi nến. C�c ngọn đ�n tắt, cũng l� l�c ước mơ đ� biến th�nh thực. �nh s�ng từ những lời mong cầu đang chen ch�c tr�n mấy h�ng cọ gọn ghẽ vừa được tỉa x�n.

 

��������� Đ�ng l� biển �mẹ�, theo c�ch n�i của Lam. L�ng nước như nhoi l�n từ dưới t�m quả địa cầu. Mặt đất r�ch rạn, v� nước như những mạch m�u li ti rỉ ra. Nước d�nh nh�u v�o v�ng mạc, m� mỗi ch�t con mắt di động l� mỗi ch�t trương độ của n� nở theo. C�ng nh�n, c�ng cảm gi�c như đất đai, c�y cối chung quanh đang tan nhập v�o n�. Chất ướt của n�, khi lỡ chạm v�o, sẽ l�m mưa l�m lũ trong tia nh�n. Từ đất, nước sẽ vươn l�n kh�ng. X�e b�n tay với trăm ngh�n ng�n trắng x�a. Chỉ một c�i ngoặc xuống, nước đ� th�u t�m tất cả v�o. Rất lặng lẽ. Ta sẽ kh�ng, v� sẽ kh�ng kịp ngỡ ng�ng, bởi chỉ tưởng đang xem một cuộn phim quay thật chậm. Một x�m thực trong tiềm thức, trong m� man. Rất nhu h�a; v� c�i bị x�m thực dường như kh�ng cảm nhận được, hoặc giả, nhận chịu sự đồng nhập kia.

��������� N� l� một diệu kỳ của thi�n nhi�n. T�i vẫn nhớ c�ch giải th�ch từ s�ch vở. V� vẫn ng�y ng� thắc mắc l�, kh�ng hiểu tại sao giữa rừng c�y đ� sỏi cứng rắn lại c� thể trồi l�n một khối lỏng v� bờ như thế. T�i bị m� hoặc. Bị ngưng thở. Bị tước hết mọi phản ứng. Bị chết đuối. Trong n�. T�i chưa biết n� l� thế n�o. Nhưng n� đ� yểm c�u trả lời của t�i về sự c� mặt, hay mất t�ch, của một người. T�i hỏi, hỏi, từng ng�y sống, m� vẫn chưa nhận được hồi �m từ n�. Đối diện với n�, kh�ng hiểu c� phải từ lởi gọi của ch�nh n�, hay trong ch�nh t�i, c� tiếng n�i n�o đ�, bảo, t�i h�y để n� �nuốt� (như một nh�n vật trong cổ truyện đ� l�m để giải cứu người th�n), h�y �v�o� n� bởi c� thế, t�i mới biến th�nh n�; v� như thế, trong đ�, t�i sẽ t�m được, hoặc n� sẽ tiết lộ, lời giải.

��������� Thị trấn hoang sơ. C�i đẹp của tạo vật như một đền b� đau x�t. Biển của ng�y lập thế, hiền l�nh. N� hiền l�nh đến như sắp leo l�n tường tự h�a th�nh bức thủy họa. Ngay cả tiếng chim đ�a giỡn, cũng rất rụt r�. Nắng pha với một ch�t lạnh lẽo. Một bức tranh, c� thực. T� t�i. Như nước biển dưới kia. Hẳn đ�y, theo cẩm nang du lịch v�ng, l� l� do khiến n� phải nhường hầu hết t�nh chất vồ vập phức tạp cho b�i biển, tuy ngắn hơn, nhưng hung h�n, k�ch th�ch, t�ch nhiệt, v� đ�ch thực hoạt n�o, dưới kia.

��������� Vị biển đạm như cốc muối pha thật nhiều nước. N� l�m ch�ng, chay l�ng, đến the cả lưỡi.

*

��������� Lam k�o tay Huy�n về hướng c� độ chếch nhất, lần l�n một ngọn đồi. H�ng th�ng um s�m thấp tối mập mạp tựa sồi. T�n l� loại n�y, Lam chẳng mấy th�ch. N� k�m mịn mướt, v� c�ch ph�n bố cũng k�m kho�ng đạt l� yếu tố m� c� nghĩ l� cần cho th�ng trong việc tự ph�n biệt với đồng loại. Ở đ�y, th�ng v� biển hội ngộ nhau. Nơi đất nước c�, th�ng đẹp nhất tập trung tr�n cao nguy�n.

��������� Con đường tẻ ba khi tuột dốc. B�n tay phố x� x�e nan hoa, m� tinh ma trận. Ng� lối nhằng nhịt hơn. Mỗi con hẻm như tự ph�n hai, ba, nhiều� N� l� một địa giới kh�c, kh�ng t�n, v� cũng kh�ng li�n hệ g� với khu phố vừa đi qua. Huy�n lắc đầu:

��������� �Rối qu�! C� bản đồ cũng chịu. Anh kh�ng phải l� d�n giao b�nh pizza như �ng bạn c�ng ph�ng. Rất k�m việc d� đường. Nhường cho em đ�.�

��������� Lam ph�n v�n:

��������� �Em cũng mất hướng kh�ng thua g� anh� Đang kh�ng kh�c g� c� b� Alice lạc v�o xứ thần ti�n.�

��������� Dứt kho�t:

��������� �Nhưng, cần g�! C� lộ l� cứ đi!�

��������� Lam chọn đoạn cong c�nh cung, chừng rối rắm hơn cả. C� n�i, ch�ng m�nh đi kh�ng cần đến. Như vậy mới đ�ng với � nghĩa của một cuộc phi�u lưu chứ. T�ng qu� th� cứ t�m người m� hỏi. Hẻm quanh quất n�y biết đ�u đưa về Ti�n Giới?

��������� Độ trăm bước l� n� chia tay lu�n hai ng� kia. Thế đất lấy lại độ phẳng, kh�, v� cao dần. Vẫn lạnh, v� ẩm. M�a thay �o của rừng. Dưới ch�n, dầy l� m�u đu đủ ch�n v� vỏ n�u; theo mỗi bước, r�o rạo vỡ. C�y: cao, to, khỏe, thẳng b�t, trong tr�c nơi th�n v� c�nh. Đa phần l� lo�i bạch hương, th�n l�ng b�ng, hồng h�o, thẳng, l� m�ng tay, v� dầy như khuynh diệp, thơm m�i dầu, mọc l�c thưa l�c dầy. Hương cũng tăng giảm theo độ khoan nhặt của c�y. S�ng chiếu xuống do thế m� khi đậm khi lạt. Rừng vắng. Chim mu�ng r�u r�t, �m nhọn như c�c mũi đan th�u. Lam ngước cổ t�m, nhưng kh�ng thấy. Sữa xanh mượt m�. Rồi đến l�c n�o đ� chợt trắng về một chiều. C�y đồi tản về ba phương c�n lại. Hướng thứ tư, trước mặt, khi chiếc chiếu đốm của c�nh vừa được cuộn lại, bứng l�n hơi hướm của trời. Nắng bạc. Phản ảnh của n� từ tr�n hắt xuống tha thướt như ngọn th�c nhỏ. M�u sắc kh�ng im lặng, m� th� th�o: dải lụa n�n đang siết v�o bụng đất. Nổi v�n. ������

��������� Lam chạy tr�o tới. C� bụm tay quanh miệng ngăn tiếng k�u sửng sốt. Niềm vui bất ngờ giục đ�i mắt mở to. Hơi thở dồn nghẹt; th�i dương r�m ran: phiến lụa như một lo�i b� s�t biết bay tr�n c�c trứng sỏi trắng ngần: một th�n nước. Lam giăng rộng hai tay như mở hai c�nh. Kh�p dần lại, đ�p ngang. Lần theo lối m�n, xuống. C� đoạn trượt, rơi cả gi�y, sướt cả da tay, rồi gượng l�n. Ngồi, chỗ phẳng nhất, s�t bụi thảo đang nở hoa v� tr�i t�m sim, nắm l� qu�t sơ một g�c cho Huy�n, vuốt lại xống �o, th�o gi�y, khỏa ch�n, khoắng. Cười, c�i, khoa tay, vọc, ngẩng, b�ng nước v�o mặt, thổi ph� ph�o, liếm m�p, thở phụ bằng mũi, nheo mắt, vẫy.

��������� Suối chảy qua một trũng thấp. L�ng kh� s�u, nhưng mực nước chỉ ăn tới nửa triền. Chịu kh� v�n quần v� v�i ph�t lội l� c� thể ung dung qua bờ đối diện. Nh�n sang, b�n kia y hệt bản in của b�n n�y. Cũng ngần ấy m�u sắc v� cũng bấy nhi�u kh�ng gian; v� cả con đường m�n uốn rắn chạy theo. Cứ y như l� c� tấm kiếng n�o dựng giữa. T�n l� lục v� bầu biếc tr�n cao hả h� n�m c�nh d� l�n mặt nước. Đ� l� thứ m�u kh� ph�n giải. Bởi lẫn trong hai m�u xanh kia, thi thoảng �ng l�n một m�u kh�c nữa. N� l� hợp sắc của ch�nh lớp cuội của luồng chảy v� mặt trời l�c n�y đ� b�p n�ng tr�n.

��������� Lam ngắm b�ng c� soi dưới. Khổ mặt mạ non m� một v�i lằn thủy ng�n r�ng m�nh khi b�ng c�y nh�ch rộng l�m r�ch phấn l� ch�. Tr�ng c� lạ hẳn. L�n da nửa trắng nửa v�ng. L� m�u vỏ trứng của kem đắp mặt: c� đang h�a trang tr�n s�n khấu.

��������� Huy�n đến, vuốt t�c c�, định ngồi xuống cạnh. M�u hoa khiến anh khựng người loạng choạng mất mấy gi�y.

��������� Lam hơi hoảng:

��������� �K�a. Anh c� sao kh�ng?�

��������� Huy�n xua tay:

��������� ��Ồ, kh�ng� Chỉ tại hơi dốc th�i� Em xem: hoa thật đẹp! C�nh y như nhung. Nom thật sang cả.�

��������� Lam mỉm cười:

��������� �Qu� ph�i l� hẳn rồi. Bởi đ� l� hoa �C�ng Ch�a�. Đ�i c�c vậy m� rất dễ trồng, anh �. Chỉ cần ngắt c�nh, ghim xuống đất l� n� tự mọc rễ.�

��������� Huy�n muốn n�i v�i chữ để khen c�. Nhưng chỉ biết ậm ờ. Anh thụ động ngồi xuống theo chiều k�o của b�n tay Lam. Anh v� thức kho�c nước l�n mặt. Được ngay một ch�t tỉnh t�o. N� khiến anh bật l�n xu�t xoa:

��������� �Ui d�. Lạnh h�!�

��������� �Anh thua em rồi. Em chỉ thấy m�t th�i. Th�ch gh�!� Lam cười vang.

��������� S�ng x�a b�ng hai người; sau đ� r�p ch�ng lại, rung rinh, m�i đ�n v�o nhau, nh�m nh�. Lam chỉ tay, rối r�t:

��������� �Anh nh�n k�a. Ch�ng m�nh... Ngộ thật!�

��������� �Sao?� Huy�n lớ ngớ.

��������� �Anh chậm qu�! B�y giờ ch�ng tan hết rồi!�, giọng tiếc rẻ.

��������� �Nhưng c�i g� mới được chứ? Anh kh�ng hiểu g� cả!���

��������� [thật sự l� t�i kh�ng hiểu g� hết. Thi�n nhi�n ph� ph�p thế n�o m� dưng kh�ng lại c� c�nh hoa n�y? V� m�u t�m n�y? M�u của n� ch�nh l� m�u nền của kh�c lụa th�u b�ng trắng m� t�i đ� c�ng Pha L� phải lặn lội m�i khu vải v�c Chợ Lớn mới mua được để l�m qu� sinh nhật thứ 21 của c�. Bị xi�u l�ng v� c�i miệng giới thiệu dẻo kẹo của n�ng b�n qu�n, ch�ng t�i gh� lu�n tiệm may gần đ�. V� ch�ng t�i đ� kh�ng thất vọng. Chiếc �o d�i t�m l� nghệ phẩm t�t vời của nghề kim chỉ, v� Pha L�, khi mặc v�o, l� kỳ c�ng của tạo h�a. V�, nữa, tại sao suối bỗng nhi�n nổi bọt? C�n � ầm cả sấm? Phải. T�i nghe r� trong tai �m cao thấp của luồng nước kia m�. Hệt tiếng s�ng biển. T�i chưa biết biển trong thực tế của những ng�y hớt hải kia l� g�. Chỉ biết biển qua quyển truyện m� Pha L� mua tặng: biển đ� mang người y�u đến với người y�u. Biển đ� chịu rạch bụng trả lại n�ng Jennie cho ch�ng họa sĩ. Biển: l�nh lặn, v� tan t�c. Biển g�o th�t, nhưng mang sum họp. Sống, v� chết, b�n nhau. Hạnh ph�c n�o hơn? C�n biển của những ng�y xa xưa? T�i kh�ng biết. Chỉ Pha L�, v� những người chung chuyến hải h�nh của c� ấy l� c�. Hơn thế. Họ c�n cọ x�t, chung sống, h�a thuận, v� tranh chấp, bao ng�y đ�m với n� nữa kia. Biển đa mang, đa chiều, đa diện. Nhưng t�i chỉ muốn biển l� biển của hai nh�n vật trong truyện. Sẽ cho c�u trả lời. V� họ sẽ nhờ biển mang c�u trả lời đến cho nhau. Nhưng, sao biển của những ng�y cuối th�ng ấy y�n lặng qu�! N� như l� một thứ biển �kh�c.� V� những con người tr�n biển v�o những ng�y th�ng đ� sao y�n lặng qu�, như l� những con người �kh�c�: họ đ� bị muối khằn mất m�i, kh�ng (thể) h� lộ g� cả với t�i. T�i chờ tiếng n�i từ họ, những người chưa quen, từ Pha L�, quen đến từng ph�n ly da thịt v� t�m hồn của t�i; từ cả nguy�n nh�n của sự mất t�ch của họ: biển. Nghĩ ho�i đ�m quẫn tr�, t�i tự hỏi, hay bởi b�y giờ họ đang �sống� trong h�nh tinh kh�c, d�ng loại ng�n từ kh�c, n�n ng�n ngữ của họ cũng kh�ng giống, v� kh�ng được hiểu, với thế giới của ch�ng t�i?]

��������� Nh�n n�t ngơ ng�c đến hoang mang của Huy�n, Lam hơi hụt l�ng. C� kh�ng đ�p, c�i vốc một bụm nước ấp v�o mắt. C� kh�ng cảm nhận được độ lạnh trong c�u n�i của Huy�n l� thế n�o. Nhưng c�i buốt gắt bất ngờ từ nắm ngọc lỏng trong tay c� l�m se sắt da mặt. Đ�i m�i c� mất hẳn m�u, r�u lại, như t� dại.

��������� S�ng lăn tăn. Đ� sạn nhiều dưới đ�y. Mức nước kh� cao, v� bề ngang đủ rộng cho việc thả thuyền. Suối trong lắm, bờ thật sạch, kh�ng gợn cỏ hay rong. Thế m� c� cứ muốn, như một c�u thơ cũ n�o của Huy�n vương vấn m�i một v�ng cao nguy�n hoang đường đ� mất: �t�i tắm, lăn m�nh ngủ với r�u.� (với t�c giả nằm cạnh, dĩ nhi�n).

��������� Nước ưỡn qua khe tay nh�o trở về l�ng suối. Cơn buồn ngủ v� cọng mơ m�ng đ� bị mớ tuyết tan ngắt đứt. C�n lại tr�n tay c� l� một dư cảm t� t� chọc ghẹo của c�i g� tưởng bắt được. Chỉ vậy th�i. Chỉ l� vật trơn tuột, kh�ng tướng mạo, kh�ng mấu chốt để quắp v�o. Đ�i mắt Huy�n t�e tr�n bọt xốp. Y hệt đ�i mắt ng�t kh�i hồ nghi v� thương cảm đ�m qua khi anh v�o trong pha v� mang ra cho c� t�ch c� ph�. Lần thứ nhất, c� tiếp thức uống n�y từ tay một người kh�c ph�i (kh�ng kể những lần ngồi qu�n, đương nhi�n). Người đ�, mấy ph�t trước, đ� tan h�a, nhập l�m một với c�. L�c n�y, sao bỗng như b�ng biển? V� d�ng suối? Sao bỗng dưng như c� vị mặn? Của biển? Một b�i biển hữu hạn? V� đang l�n s�ng? Sao suối bỗng l� biển? C� như đang buồn n�n. Cơn buồn n�n của những đ�m l�nh đ�nh; của một đ�m tr�n đất bằng, thức giấc đ� biến th�nh người kh�c, đổi t�n gọi kh�c. V� tự dưng ứa nước mắt. Sao cảm gi�c buồn n�n tự động bắt c� nhớ lại c�i đ�m với b�ng ma đ�? Sao ph�t gi�y vừa qua, Huy�n kh�ng chiếm kh�ng gian b� nhỏ n�o trong k� ức của c�? Sao chiều d�i của mấy ph�t trước đ� ph� du thế? Sao l�c n�o anh cũng như ch�m v�o cơn s�ng? Tuy tịnh, nhưng n� nhiều khi vẫn đủ mạnh ngắt c� đứt l�a khỏi anh. Hay anh l�? Một mặt biển thu đọng v�o phạm vi của một d�ng suối? Phức tạp qu�! Cầu trời cho đ� chỉ l� suy nghĩ vớ vẩn của m�nh.

 

��������� Tr�i non tr�n c�y t�i đ� bị ham hố gặm, nham nhở. Th�n thể t�i: thực sự l� n� kh�ng kh�c tr�i sim đ� bị chim ăn dở c�n treo hờ tr�n c�nh, cọ s�t m� phải của t�i. (h�nh như n� biết n� v� t�i c� c�ng cảnh ngộ.) T�i đ� c�n nhắc bao nhi�u trước khi cho anh! Chưa trọn vẹn. T�i biết. Nhưng c�ch hiến d�ng v� � nghĩa của n� th� ho�n to�n. T�i kh�ng dụ hoặc ch�nh t�i khi tự minh x�c điều n�y. N� cũng thực như m�i thơm ngọt của phần tr�i đ� bị cắn bớt, dầu đ� nhạt đi nhiều theo mưa nắng. T�i muốn gọi về, v� chắc chắn sẽ kh�ng thất bại, cảm gi�c cứng tr�n của h�n đ� trần trụi nhặt từ dưới đất, đang được lăn trở trong tay, v� sẽ được t�i n�m thia l�n mặt nước; v� t�i sẽ cười lớn l�n như những l�c nh�n thấy n� v�o sang được bờ b�n kia để tự �m thị l� m�nh đang vui. Chỉ tiếc l�, so với � nghĩa, trong thực tế, c�i m� anh nhận được từ t�i đ� mất t�nh c�ch của một khai mở thi�ng li�ng. T�i biết rằng anh kh�ng mong chờ tiến tr�nh hồi hộp ngay trước ph�t nhập cuộc, nhưng mặc nhận l� một việc, m� nh�n nhận n� lại l� việc kh�c. T�i sẽ bớt cảm thấy phạm tội nếu anh tỏ ra b�ng ho�ng, bất nhẫn. Đ�ng n�y, ngược hẳn. Anh b�nh tĩnh đến lạ l�ng. Đĩnh đạc như một nh� hiền triết, l�m t�i muốn ph�t đi�n.

��������� Nhưng rung động? Chẳng lẽ t�i kh�ng c�n quyền lực nữa với n� sao? T�i y�u Huy�n, song luyến �i n�y cũng kh�ng gi�p t�i đ�i khi tho�t khỏi ước muốn cần trốn l�nh anh, trả anh về với cơn s�ng v� �m. Huy�n kh�ng thể vừa sống với t�i m� lại đồng thời kết giao với mộng mị. Nhưng rồi t�i nghĩ lại v� tự tr�ch. Tại sao k�u gọi điều n�o đ� từ anh, trong khi anh lại chẳng đặt bất cứ nghi vấn hay y�u s�ch g� với t�i? Đời t�i chẳng phải đ� hơn một lần bắt đầu? Xuất điểm l� đ�u, t�i kh�ng c�ch nhớ lại. C� lẽ chỉ to�n mơ ước được thi vị h�a v� nữ nhi h�a tr�n những trang nhật k�, những b�i thơ ngan ng�t phấn hương m� bất cứ c� thiếu nữ n�o khi mớm ch�n v�o ngưỡng cửa trung học đệ nhị cấp cũng nu�i nấng, vừa như một xung lực, vừa như một trang sức, một thời kiểu. Nếu cho đ� l� khởi điểm th� chao �i, n� mỏng manh v� dễ tổn hại l�m sao! Nhưng n� cũng hết sức thuần hậu v� dễ thương. M�nh chưa n�p được bao l�u trong chiếc lọng tơ hao ấy th� đ� t�n nhẫn bị x� hất ra. Tuổi thơ; tuổi trẻ vương m�u. Vết thương một lần, mu�n thuở kh� lợp da non. Huy�n, liều thuốc xoa dịu, khi t�m thấy th� e đ� muộn! Anh đo�n l� m�nh đang miễn cưỡng cưu mang nỗi niềm g� đ�. Anh muốn m�nh cố gắng vượt qua c�i m�nh �đ� l� nếu t�m thế vẫn c�n chưa hết sượng sạo, tuy chưa biết thực chất của n�. Đầy thuyết phục. Nhưng thực h�nh?

 

��������� Buổi dạo chơi bỗng nhạt nhẽo như m�i t�c đ� bay hết m�i dầu gội. Tuy kh�ng muốn, vẫn phải nghĩ đến việc quay về. Huy�n lẩm bẩm trong miệng. C� l�c anh đọc ra v�i con số. T�i nghĩ Huy�n đang �n lại chi tiết từ mảnh giấy hướng dẫn du lịch lấy từ tr�n kệ quảng c�o khu tiếp t�n khi rời ph�ng. ��������

��������� Chuyến hồi kh�ch sạn l�u hơn l�c xuất, bởi c� v�i đoạn ch�ng t�i bị lạc, phải dừng lại hỏi đường. T�i thở ph�o nhẹ nh�m khi nh�n thấy con phố quen thuộc c� gốc c�y g� lưng ngay giao lộ đưa về kh�ch sạn. T�i bảo, em kh� chịu qu�, chỉ muốn nằm nghỉ. Huy�n �n cần, thế m� l�c n�y em cứ muốn con đường d�i v� tận. Anh tạt l�n phố tr�n mua cho em �t thuốc cảm. C� lẽ em chưa quen kh� hậu v�ng n�y. Hạt sơn l�m đ�y sơ khai, quyến rũ, thời tiết tuy �n h�a, nhưng lạnh v� ẩm hơn nhiều so với th�nh phố m�nh ở.

��������� �Chưa quen kh� hậu v�ng n�y.� C� lẽ. Ch�ng t�i vốn quen nơi đầu s�ng ngọn gi�, với việc đi từ cực n�y sang cực kh�c, trong t�nh trạng lu�n lu�n động. Thị trấn đ�y th� tịnh qu�, ng�n ng�y như nhau. Lạ vậy đ� chứ. Sống khổ quen rồi, khi sung sướng l� đ�m bệnh.

�������� C�n một m�nh trong căn ph�ng hẹp, t�i nghĩ vẩn vơ, v� nhớ Huy�n qu�! T�i tựa hờ v�o th�nh giường. V� cơn mệt đ� l�n hơi thở của t�i. L�c n�y dậy muộn, gối chăn nh�u nh� chưa kịp sắp xếp. Thật mắc cỡ! Chẳng hiểu Huy�n nghĩ thế n�o về m�nh? T�i nh�n quanh. C�c vật dụng giống y căn ph�ng ấy. Lu�n c�ch trang tr�. Cả bức tranh tĩnh vật m�u tương đối tươi ngay t�m bức tường tr�i; cả c�nh cửa sổ cũng nằm b�n tr�i s�t giường với bản lề đ� bị long rời, th�ng th�ng bất lực, bao năm rồi, vẫn chưa được thay. Kh�ng nghi ngờ g�: đ�y ch�nh l� căn ph�ng đ�! Ồ! Tại sao b�y giờ t�i mới ph�t gi�c? C� lẽ chiều qua, l�c đến nơi, phần mệt, lạnh, đ�i, phần v� đ�m đầu ti�n mất ngủ, người ngợm la đ�, khi lấy ph�ng, b�n ngo�i, đ�m sơn cước sập xuống nhanh, rồi phần n�n nao v� đ�m nay l� đ�m m� t�i sẽ �tự th��; tất cả những thứ đ� khiến đ�i mắt t�i bỏ s�t những g�c cạnh rất dễ nhận dạng kia? Hay l� m�nh cứ m�i bị quắt quay v� biến cố đ�?

��������� Lồng ngực t�i bỗng như bị b�p ngang. Hơi thở nghẹn cứng. Sống lưng cong nh�u lại, đau đớn dường đang bị đ�m kim. Rồi lạnh to�t. Tuyến mồ h�i thảng thốt đang h�nh th�nh v� nước giọt rịn rỉ từ đ�. B�ng ma qu� khứ đang đu nhảy tr�n c�nh c�y hắt cuối ph�ng?

��������� T�i ngồi bật thẳng l�n, ngốn ngấu h�t kh� v�o, mở cửa, chạy ra chỉ với đ�i vớ ch�n chưa th�o. Con lộ h�nh lang mờ v� tẻ ngắt. Đ�m xuống nhanh qu�! Chiều chưa vui th� hết đ� bị đuổi gạt đi. Bầu kh�ng nặng trĩu, sắp cho mưa. Cầu thang chưa thắp đ�n, tối; t�i vấp t� mấy lần. Ph�ng tiếp t�n? Ph�ng tiếp t�n? N� ở nơi n�o tr�n tr�i đất n�y? Trời ơi! T�i ph�ng bừa về hướng m� đầu �c mụ m� của t�i chỉ dắt.

��������� Thời gian v� kh�ng gian cường tr�ng hơn bao giờ, như g�p lực lại từ bao đ�m cũ. Ch�ng n� đang đe nẹt t�i.

��������� C� thư k�, như mu�n đời trước, v� sẽ như mu�n đời sau, l� m�n vật tịnh, giống như c�i m� c� đang gục t�c xuống. T�i g� bằng xương 3 ng�n tay l�n mặt gỗ. Mạnh, đau r�t đến k�u l�n. T�i chồm v�o, tay g�, miệng gọi. Phải lần thứ bao nhi�u? L�c m� t�i cảm tưởng c�c thớ c�y đang nứt toạt theo cơn hoảng th�c của c�c ng�n tay của t�i, c� mới ngẩng l�n. T�i thở b�o v�o c�u hỏi:

��������� �C�i anh Spanish n�o đ� c�n l�m việc ở đ�y kh�ng?�

��������� C� ngẩn người. Y như đang mơ ngủ bị dựng dậy.

��������� T�i lập lại, từng chữ:

��������� �C�i.. anh.. Soprano.., v�ng, đ�ng vậy, Soprano�l� t�n, vẫn lo việc.. nhận giặt, v� ủi quần �o cho kh�ch, c� nhớ kh�ng? Anh ch�ng ..trẻ, .. ốm, c� m�i t�c đen gợn s�ng, l�c n�o .. miệng cũng t�nh tứ� �B�same, B�same Mucho?..�

��������� C� lắc đầu. M�i t�c d�i hất ra ngo�i l� sự dứt kho�t của c�u trả lời. C�i nh�n của chủ nh�n của n� như muốn n�i l� t�i đang nằm mộng. C�i nh�n của con người chỉ gợi nơi người kh�c sự thương hại lại tr�n đầy thương hại khi gửi cho t�i.

���������

��������� T�i biết l� m�nh kh�ng mơ. T�i biết l� đang ngồi điều h�a lại hơi thở tr�n giường, cơ thể rừng rực, m�u huyết chạy loạn xạ, rời r� thất vọng d� cảm thấy trước l� mọi việc sẽ kh�ng thể kh�c. T�i biết, l�, một phần, c�i phần đ�ng lưu giữ nhất, đ� l� qu� khứ. Anh ch�ng của qu� hương đấu b�, �n nh�n đầu ti�n, m� kỷ niệm ngắn ngủi tuyệt vời với anh lu�n l� chiếc gậy đỡ chống t�i l�n những lần t�i ng� quỵ, đ� l� c�i của h�m qua.

��������� T�i chỉ kh�ng biết điều n�y: mọi c�i, mọi người kh�c, rất th�n y�u, đ� đi. Chỉ mỗi t�i l� đang trở về.����

��������� H�nh như t�i linh cảm điều n�y th� phải, l�c mệt mỏi ngồi đợi Huy�n lấy ph�ng?

��������� Soprano! Soprano�! Đừng nh�n t�i thương x�t như vậy! T�i đ� về. Nhưng t�i đ� lớn. Đ� kh�c. Anh biết điều đ� m�.

��������� Nỗi nhớ muộn m�ng, c� m�i vị của x�t xa, �n hận.

��������� Nhưng c�n b�ng ma đ�, lẽ ra phải l� c�i đ� khuất?

��������� T�i đang thật sự c� đơn. Lẽ ra t�i n�n chờ Huy�n c�ng về. V� căn ph�ng n�y khiến t�i bỗng dưng đ�m cảnh gi�c trước sự tịch mịch toa rập của những �chiếc hộp� cho thu� (giờ, ng�y) tương tự. Mọi ph�ng trọ của 2 tầng tại đ�y đều c�ng gi�. Kiến tr�c v� b�y biện của ch�ng hẳn cũng c�ng khu�n mẫu, t�i đo�n. �Kh� hậu� v�ng n�y. Phải, cả c�i �kh� hậu� của những hoang đảo, vật dụng đại loại, một l�c n�o đ� t�i tưởng đ� quen, v� đ� y�u. Kh�ng y�u sao được khi t�i đang từ một v�ng u m� bước ra v�ng s�ng m� trong ấy h�nh ảnh Huy�n vững v�ng, tuy trầm mặc, như một gốc th�ng, c�m n�n, nhưng đầy tin tưởng để dựa v�o? Trong Huy�n, t�i thấy cả một bầu biển dị kỳ, nhưng mời mọc kề cận, vuốt ve. Cả những giao động ngầm. Th�i nh�! Th� chết đuối dưới những đợt s�ng anh (�i! r�t mặt qu� khi nhớ lại �nửa đ�m về s�ng ướt đầm� giữa hai ch�ng t�i!) hơn l� n�t nhầu với hối hận về một lầm lỗi tai ương.

 

*

(c�n tiếp)

 

Nguyễn-h�a-Trước

2000* 2014

 

http://www.gio-o.com/NguyenHoaTruoc.html

 

� gio-o.com 2015