photo: NAT@ gio-o.com

 

 

Nguyễn-h�a-Trước


Với Biển Trong Tay

 

truyện vừa

 

�(kỳ 1)

 

 

Trong số c�c c�y viết nam ở hải ngoại, sau thời của Hồ Đ�nh Nghi�m, Trần Vũ, Ho�ng Mai Đạt... �một trong những c�y viết t�i ch� � l� nh� văn Nguyễn H�a Trước. C�c s�ng t�c của Nguyễn H�a Trước thỉnh thoảng c� lối thử nghiệm kỹ thuật viết kh� kỹ. C�c truyện/chuyện của anh thường l� c�ng tr�nh viết nghi�m chỉnh, đ�o xới, thử nghiệm, chơi chữ nghĩa, v� đầy bản t�nh nghiệp văn. Gi� O cẩn trọng giới thiệu lại truyện vừa Với Biển Trong Tay của Nguyễn H�a Trước lần n�y trong 3 kỳ li�n tiếp. Để những bạn đọc y�u s�ng tạo c� thể nh�m nhi thưởng thức một c�ng tr�nh s�ng t�c t�m huyết đ�ng đọc chậm. (l� thị huệ)

 

���������

��������� � �Kh�ng c�nh m� t�i bay như chim.� Kh�ng cứ l� người của văn chương, t�i vẫn c� thể viết n�n c�u chữ b�nh thường, nhưng rất thật như vậy, để diễn tả t�m trạng của t�i l�c n�y.

��������� T�i đang mơ. Giấc mơ kh�ng lấy mất của t�i ch�t nhỏ nhoi � thức n�o. T�i đang bay. T�i nh�n thấy c�y cối người xe l�i sau hai b�n. T�i nghe được tiếng gi� �o �o quen thuộc mỗi khi d�ng tới. T�i nghe con tim t�i dồn dập. N� đang h�t. Lời h�t phả qua hồn t�i, vọng l�n n�o bộ. Cả tr� v� t�m trong t�i c�ng nở bừng. Hạnh ph�c. Đ� phải l� Hạnh-Ph�c. Kh�ng lầm được. Th�i độ ấy, cử chỉ ấy, ng�n ngữ ấy, tiếp x�c ấy; tất cả hợp lại l�m n�n Hạnh-Ph�c. Với con người, hạnh ph�c ch�t v�t l� khi đang y�u v� nhận ra người kia c� c�ng cảm gi�c đ�, như m�nh, �you feel that way, too�. Chao �i, c� cảm gi�c n�o d�o dạt như cảm gi�c con tim m�nh đang đập kh�ng phải cho ch�nh m�nh, gọi t�n ai đ� kh�ng phải t�n m�nh? C� nỗi niềm n�o ghen tu�ng tự kỷ vị tha như khi y�u? Bầu trời n�y chưa đủ cho hai người. T�n d� n�y qu� dư dả cho hai người. N�i sao cũng ra ch�n l�. T�nh y�u biến con người th�nh triết gia, th�nh hiền nh�n.

�������� Khắp nơi, tr�n kia, m�y như một thảm ruột dưa hấu. C�c hột đen, nhuộm chiều, đ� trở th�nh tim t�m l� những bọt kh� m� �nh dương chỉ xuy�n qua nửa. Mặt trời như l�ng đỏ trứng khổng lồ treo bằng một sợi d�y tiệp m�u với da trời. C�c cột điện bắt r�ng ho�ng h�n, m�u gỗ cũng tươi hơn. Chung quanh nơi ch�ng t�i đứng, chim l�c đ�c gọi nhau về.

��������� Chỉ v�i ph�t sau, m�y được trả lại một phần m�u vốn c�. Vầng � đ� ngủ. B�ng điệp xanh chung quanh c�c ng�i nh� đậm hơn, nặng hơn. Chim về đ�ng hơn. Một ch�, trước khi chui v�o tổ, c�n luyến tiếc một ng�y l�m việc vui vẻ c�ng lũ bạn, nhảy l�c c�c v�i bước, uống th�m ngụm nước mưa đọng tr�n đường, rồi mới chịu v� l�n. Hơi trời dịu hẳn. M�t lạnh. Giống như đang �p mặt v�o chiếc khăn ướt.

��������� Chiều rớt mau. Bến ph� qua s�ng c�i đ� k�o l�n bửng đ�ng. Mặt nước gi�u ph� sa hết c�n nhận phản chiếu từ tr�n.

��������� T�i đang v�n du tr�n bầu trời qu� t�i. T�i muốn n�i với tất cả, từ c�y cối, đến những con người dưới kia l� t�i đang trở về, đang thực sự hạnh ph�c quay về, đ� thực hiện được giấc mơ thần ti�n của h�ng triệu con d�n xa xứ.

��������� T�i d�ng cả hai b�n tay ấp l�n b�n tay của Huy�n. T�i th�m kh�c.

 

��������� � M�nh đ� l�m được điều m�nh muốn. Sự y�n lặng đầy th�ng cảm của anh đ� cho m�nh đủ can đảm để mở toang qu�ng đời � chề nhất. Tự cảm thấy nhơ nhớp bao nhi�u trước khi kể th�, khi kết th�c, m�nh tự thấy sạch sẽ bấy nhi�u. Từng c�u chữ của m�nh v� như những giọt mưa c�o gội bụi bặm tr�n cơ thể. M�nh đ� được trắng �n. Vết bầm t�m trong lương t�m v� thể x�c của m�nh vừa được anh xoa rửa. Anh n�i:

��������� �Trong chiến tranh, sau chiến tranh, mỗi giai đoạn đều ph�t sinh những t�nh thế, những nạn nh�n th�ch ứng. Giai đoạn mới m� một nh�m người xu�t xoa l� �h�a b�nh� lại đặc biệt sản sinh những ho�n cảnh thương t�m qu� mức! Bao kiếp số bị biến dạng, bị tước đoạt chỉ v� thứ h�a b�nh qu�i đản kia? Con người buộc phải dấn v�o một cuộc đấu tranh mới, phi�u lưu mới, d�ng phương tiện th� sơ v� sức lực b� bỏng để chống chọi với thi�n nhi�n, với đồng loại, giằng co c�ng rủi may, bởi trong đ� c�n hy vọng t�m thấy lẽ sống; nếu nằm xuống th� �t ra cũng an l�ng v� đ� tận t�m tận lực v� m�nh, v� những người th�n y�u.�

��������� � Nhiều khi em x�t xa qu�! L� thuyết đ�nh rằng l� vậy. Nhưng va chạm với thực tế h�ng ng�y, c�i thuyết l� tốt đẹp kia ngẫm ra kh�ng hơn g� lời an ủi cay đắng, mỉa mai. Tại sao một số người trong tập thể gọi l� đi t�m an b�nh kia chỉ muốn chiến tranh, chỉ muốn g�y hấn, l�a phần đổ vỡ, thua thiệt về ph�a người kh�c? Phải chăng trong chiến tranh - h�nh thức chiến tranh mới - họ mới thi thố được sở trường lợi dụng, v�i dập của họ?�

��������� �Họ chỉ l� nạn nh�n của một hiện trạng mới. T�nh thế mới sau chiến tranh n�y lại th�ch đố, đ�i hỏi c�c c� nh�n những đức t�nh ki�n cường hơn để tự định nghĩa m�nh như một c� thể m� phần �nửa thần� phải vượt trội hơn phần �nửa th��. Ti�u chuẩn ấy ph�n xếp th�nh hai loại người t�ch bạch.�

 

��������� � Anh ấy kh�ng th�ch biển. Biển, với anh ấy, c�n �nợ� anh c�u trả lời. Biển đ� giữ phần �hồn� của anh, chưa chịu trả lại. Anh sống, ki�n nhẫn chờ, từng ng�y. Với biển, th�i độ của anh l� ��vừa sợ vừa k�nh� nhi viễn chi�. M�nh chỉ hiểu anh tới mức đ�, v� chỉ đo�n vậy th�i.

��������� Anh kh�ng miễn cưỡng hay phản đối khi được m�nh đưa đến thăm v�ng biển n�y. M�nh đo�n sai, bởi đ�nh gi� qu� thấp l�ng độ lượng trong anh. Kh�ng th�ch, nhưng t�n trọng� sở th�ch của người. Điểm son nơi anh m� m�nh cứ muốn t� đậm ho�i.

 

��������� � C�ng căn ph�ng ấy (�i, quả cuộc đời nhiều sự tr�ng lắp lạ kỳ!) m�nh đ� ch�o thua vĩnh biệt thời con g�i v� một kẻ m�nh kh�ng y�u. Anh ta đ� cưu mang, bảo bọc cho m�nh suốt thời gian từ khi xuống t�u, nơi trại tị nạn, v� l�c đ� đặt ch�n l�n được bến tự do. Hắn kh�n kh�o che đậy �m mưu chiếm đoạt m�nh. T�nh to�n chi li từng bước. Bao nhi�u ng�y, rồi bao nhi�u th�ng? Trong căn ph�ng đ�, anh ta đ� n�i y�u m�nh, muốn c�ng m�nh chung tay x�y ng�i nh� hạnh ph�c. Chưa bao giờ m�nh thấy ai thiểu n�o th� thiết si m� (sao lạ? t�nh y�u h�n đớn vậy sao, biến người đang y�u th�nh oặt �a vậy sao?) v� đ�ng thương đến mức! M�nh th� đang cần một đ�i tay rắn rỏi d�u dắt. Cử chỉ �tỏ t�nh� của anh ta cho m�nh kết luận ngược lại. M� m�nh c�n cần g�? M� cần, ngẫm c� đ�i được ngay? Cả gia đ�nh m�nh đ� tan t�c trong c�i �thi�n đường hạ giới� cuồng loạn vương m�u l�n cả trăng sao. Người chết; kẻ sống m� cứ cầu mong được chết. M�nh chạy trốn. Đ� như bản năng hơn l� suy t�nh, kiểu v� thức cộng thể hơn l� � thức c� nh�n. Sống được kh�ng, v� sống thế n�o, trong giai đoạn nhục nhằn kia của d�n tộc? Dầu sao, m�nh cũng đi, v� may mắn hơn bao nhi�u người kh�c, đ� đến. C�y đ� bị bứng rễ, cuộc sống c�n � vị g�? Đi với anh ta hay ai kia, liệu c� hệ trọng? D� h�n yếu, nhưng �t ra, anh ta cũng c�n l� con người chứ? Sự tận tụy, chăm s�c, chiều chuộng m�nh trong qu�ng thời gian ch�ng gai nhất của kiếp tha hương phải xuất từ mầm lương thiện đ�ch thị trong con người của anh ta chứ? M�nh đ� cho. Trong tr� �c trẻ dại của một c� học tr� tỉnh lỵ, l�m điều ấy, m�nh sẽ nhận được c�i đ�p trả - đ� cũng l� theo lời hứa của anh ta. V� n� hợp l�, phải chăng. Kh�ng t�nh y�u th� chỉ c�n trao đổi.

��������� Nhưng, cuộc chiến vẫn theo sang tận đ�y. Gian tr� vẫn chưa trả hết lại bờ b�n kia. Anh ta biến mất, thật lạ thường, sau một đ�m, cứ như oan như khi�n, như b�ng như v�a, như chưa từng xuất hiện tr�n đời, sau khi �tr�n qu� nụ tinh kh�i� (c�i ng�n ngữ t�n tỉnh lừa bịp!). M�nh quay cuồng, chới với, hụt hơi buổi mai lạnh buốt thức giấc, nh�n cặp gối gối chồng l�n nhau trong n�y, khi b�n ngo�i, qua khung cửa sổ, chiếc xe c�t k�t của anh ta cũng theo chủ, th�nh oan th�nh khi�n, th�nh ma th�nh mị, tan ra kh�i, nơi b�i đậu. C�i vốn liếng tốt đẹp nhất, nhưng chưa � thức l�m chủ, đ� bị chiếm đoạt bằng vuốt ve nỉ non giả tr�. C�i cần thứ đến l� một nương tựa, cũng mất. Nếu được mở mắt với c�i gi� kia th� quả m�nh đ� mua qu� đắt! Đ� l� c�i gi� tối hậu. M�nh trả n� bằng ch�nh sự trinh bạch. Trả xong, m�nh �trắng b�c.� Lấy g� sẻ g�p với đời?

��������� Đời mở tung, đe dọa. Để bước được tr�n n�, m�nh đ� lao đao, ch�ng ch�nh thế n�o? Qu� nh� chỉ như th�n liễu mảnh mai so với v�c d�ng vạm vỡ của c�y �Gỗ Đỏ� nơi xứ sở m�nh đang sống! Mấy ni�n tr�i mệt nho�i. Hoa tr�i chỉ mới nở; nhưng � hưởng thụ n� tắt hẳn. Vết đau vẫn cắn nhắc sự c� mặt của n�, nhất l� những đ�m kh� ngủ. M�nh nhớ gia đ�nh, nhớ th�nh phố cổ k�nh xinh xắn với h�ng me h�ng phượng v� d�ng s�ng thuyền ghe tấp nập, b�i biển ngắn, nhưng thơ mộng, v� m�i trường v� hồi trống b�o giờ v� những tr�i c�c tr�i xo�i d� đ� ng�m đường v�ng ươm m� vẫn c�n chua buốt răng ứ ừ nước miếng đ� ấp ủ nu�i dưỡng m�nh c�ng bạn b� suốt 7 năm trung học. Kiến thức g�p nhặt xa xưa chưa ch�n muồi đủ để gi�p m�nh vững ch�i tr�n những dợm ch�n xuống l�ng một x� hội c�n mười mươi mới tinh v� b� ẩn. Trong cơn hoảng loạn, chưa kịp trưng dụng mối h�o hức để l�m quen với m�i trường lạ, m�nh đ� bị vất v�o x� của ho�i nghi, cấn dội. Ng�n ng�y ngột ngạt. Mỗi ng�y sống l� trăm lượt lăn tr�m v�ng vẫy t�m c�ch ch�i v�o, v� chui khỏi lưới chết. Đến b�y giờ, m�nh cứ co r�m lại khi nghĩ đến buổi s�ng ấy, khi hồn uổng tử kia thăng biến. Lạnh khứa da. Ngoại ngữ ngh�o n�n, tiền bạc chỉ một nh�m. Kinh h�i đến như ph�t c�m. May, nhờ sự th�ng minh v� ki�n tr� của anh dọn ph�ng, t�nh cảnh của m�nh đ� được anh ta hiểu v� thương cảm. Cũng ch�nh anh ch�ng nước da b�nh mật của qu� hương đấu b� dễ thương n�y đ� li�n lạc nhờ người đưa m�nh về tận nh�. Ho�n to�n miễn ph�! Miễn ph� lu�n cả những lời an ủi, khuy�n nhủ, kh�ch lệ.

��������� T�m đến nơi người kh�c muốn bỏ đi như một đ�n tự trừng phạt. Thị trấn chỉ c� gi� c�t v� sương muối. Th�nh phố của �nắng lửa, mưa dầu�. L�nh địa l� tưởng cho những � định quay lưng với đời, tự ti�u hao, b�o m�n. Thu� ph�ng. Học. V� học. Vừa l�m. Vừa học. Ăn, ngủ, đến sở, đến trường, về nh�, ngủ� 30 ph�t l�i xe để đến c�ng ty; 40 ph�t để đến giảng đường, v� 10 ph�t băng qua chiếc cầu nhỏ để đặt ch�n v�o v� ti�u hết phần ng�y c�n lại trong thư viện (tạ ơn đời l� vẫn c�n những nơi để giết thời gian một c�ch l�nh mạnh như vậy). Cuộc sống sau c�i ng�y bị nguyền rủa đ� chỉ l� bấy nhi�u. Ho�n to�n kh�ng th� vui.

��������� M�nh cứ ngỡ bị tr�i th�c ho�i th�, anh đến! C�nh cửa đắn đo, l�ng t�ng bị anh ph� tung. �nh trời gom hết trong anh ph�t gi�y anh ngỏ lời l�m quen. L�u lắm rồi, m�nh đ� cố xa l�nh tất cả những �m vang, h�nh ảnh n�o c� thể khơi lại mối đau thương cũ. Mấy lần rồi m�nh đ� khước từ việc được đề bạt, từ chức vụ (lương bổng cao hơn), đến địa điểm (thuận lợi hơn, gần �nh s�ng đ� thị hơn)? Bao l�u rồi, m�nh kh�ng c�n dịp d�ng đến v� nghe lại thứ nhạc ngữ b�u vật của qu� mẹ? Phải cảm ơn anh, bởi, nếu kh�ng, ng�y n�o đ�, m�nh sẽ chỉ l� người �ngoại quốc nửa m�a� n�i tiếng Việt, hoặc ớn lạnh hơn, như �nickname� m� người ta vẫn g�n cho những kẻ �bị trốc rễ� như m�nh: �con chim biết h�t, biết bay, nhưng kh�ng thể đ�p xuống đất�. Thường khi, m�nh mặc kệ. Nhưng đ�i l�c hết sức rợn người khi nghĩ rằng điều ngang tr�i n�y rất c� thể xảy ra. N� thăm thẳm v� khủng khiếp hơn cả c�i huyệt tuyệt vọng m� m�nh đ� bị x� xuống. Thật vậy! Cảm ơn anh đ� giải tho�t m�nh khỏi ng� ng�ch bế tắc n�y. Cảm ơn đời đ� mang anh đến rẻo đất �tận thế� n�y. M�nh kh�ng hề d�m mơ lại c� người thứ hai c�ng n�i giống ở đ�y. Đ�m đ� t�n. Dầu chưa hết e d�, m�nh vẫn kh�ng thể cưỡng lại sức mời gọi thật kỳ lạ nơi con người đ�. Trực gi�c kh�ng b�o cho m�nh điều g� với biến cố tồi tệ trước đ�y. Nhưng lần n�y, n� l�n tiếng. N� bảo m�nh: h�y l� mặt! N� hối th�c m�nh, chu�ng đời đ� ng�n! C� ngu ngốc lắm mới bịt tai trước tr�ng �m thanh vi v�t lạc quan như vậy. V� m�nh đ� bước ra. H�o s�ng. Với nguy�n vẹn đam m� v� n�o nức, k� nhận từ anh tấm v� mời l�m chung cuộc lữ h�nh. Dĩ v�ng đ� kh� vảy. Trơn tru l� hiện tại. H�y trả lời con tim đ�. T�nh y�u sẽ l�m trọn phần tiếp.

*������� *����������������

��������� Gi� từ lũng s�u, gi� tr�n đầu, gi� dưới mặt nhựa tr�c trơ đ�. Gi� hụp lặn tr�n những v�t m�y mỏng teo. Gi� nh�n nhầy trong kh�. Mỗi bước tiến, mỗi bước ngừng, mỗi hơi thở đều bị đeo gi�. Một số gi� đang chuyển th� đ� đ�nh; ngay số gi� đang ngủ cũng bị vực dậy m� thức m� m�a m�y theo.

��������� C� g�i nhẹ t�nh. C�i cơ thể hơn trăm pounds của c� đ� bị gi� th�o hết sức nặng. C� bị n�ng l�n. T�c xo�i hai b�n tựa như giữa ch�ng l� chiếc miệng gi� đang thổi. C�c trụ điện m�p n�i v� ch�m d�y th�ng thượi tr�ng như những sợi đ�n đ� l�u kh�ng ai so của ch�ng thấp ch�ng, quăn qu�u, chun lại, c� đọng tức thời, dệt vừa khu�n chiếc chiếu lớn m�u bạc. Những đường dọc của chiếu gấp ngược l�n, �ng xuống, �p chụp về trước, trườn trượt ra sau, nhanh lắm, nhưng vẫn kh�ng thể chạm tới c�. N� l� chiếc nền vừa ảo, vừa tỏ m� trong sững mắt của Huy�n, chẳng kh�c chi luồng th�c rộng với lưới nước đổ l�n, cao qu�, s�ng s�nh, ng� s�ng so�i tức tưởi rồi bị h�t v�o t�m v� đ�y. C� mặc �o b�nh t� len, m�u đỏ rượu. Chiếc �o lụng thụng trống dưới hụt tr�n chẳng những kh�ng b� lại được, c�n l�m vương v�i cả ra ngo�i một lượng gi� đ�ng kể. Thật tiếc! (nếu kh�ng, c� hẳn l� c� g�i được gi� bứng bay l�n trời như chuyện tranh thiếu nhi n�o hồi b� anh đ� xem.)

��������� Cội phong gi�, n�i l� gần tầm mắt nhất, nhưng cũng phải mỏn hơi mới đi tới được, như vừa bị bứng rễ, mất thăng bằng, rũ rời bị tốc hốt về xa; v� chỉ sau v�i tiếng đếm, đ� nhập một phần v�o b�ng xanh mờ t�t của rặng x�m chập ch�ng, rồi dần dần cụp l� khi khựng phải c�i n�ng nứt nẻ của sa mạc Cuyaca Springs bủa v�y khoảng trống c�n lại.

 

��������� M�n vũ của kh� động, giữa lồng hổng kh�ng gian, bắt con người ghi nhận bằng cả hai gi�c quan: mắt, v� da: gi�, từ khắp hướng, theo hẹn, bằng một hợp điệu cực kỳ ch�nh x�c, rập r�ng, c�ng ẩy dồn nhau gửi theo về những mũi ch�m cứu. Da thịt mẩn gai, khắp v�ng, cũng đồng bộ v� nhịp nh�ng như thế. 4 g�c m�ng lớn của bầu trời đang cố kh�u cụm lại để kh� bị gi� b�c r�ch. Mắt mở to m� như hụt, như kh�ng nơi n�u vấu, lại ran r�t như c� rẩy muối theo v�o.

��������� Vũ trụ bao la. Nhưng v� thế m� như kh�ng h�nh cốt. Con người th� nhỏ b�, nhưng lại c�. V� do thế, l� ph�ng trưng b�y mọi sượng s�ng r�ch rưới. Ri�ng m�nh, c�i �c� chỉ mới đ�y th�i, cho m�nh th� �t, m� nhiều hơn l� cho một ai đ� kh�c. Người đ� đang đứng trước kia. Đẹp nơi b�ng d�ng. V� đẹp hơn khi được mực vẽ tưởng nghĩ của m�nh t� điểm, biến c� th�nh một tấm ảnh vừa cắt ra từ quyển s�ch h�nh. N� đẹp, lặng, v� lạnh, v� hư cấu tr�n trề như bức tượng tr�n ngọn vọng hải trăm năm cũ, bu�ng t�c theo gi� thay tiếng gọi t�nh về trong c�u chuyện chắt lọc từ một x�c thịt c� hơi thở v� c� �i dục hẳn hoi.

��������� Huy�n mỉm cười, muốn đầu �c h�m nay phải tiết ra hoạt chất lạ hơn b�nh thường ch�t, kỳ cục cũng được, v� kh�ng bền, bởi ngay b�y giờ (c�ng l�c với � nghĩ), n� đang bị đ�nh bạt bằng v�i động t�c thể dục. Anh muốn vận động, đang cần ấm, v� hong s�ng, trong đầu. L�u lắm rồi, anh mới c� dịp đối diện, trong t�m trạng s�ng phẳng, v� hữu hảo, với thi�n nhi�n.

��������� Gi� c� khiến m�nh hoa mắt, nhưng kh�ng thể biến �m thanh s�n sạn kh� nh�m của n� th�nh tiếng rong r�ng �m �i cuộn v�o nhau của chất lỏng. Kh�ng thể lầm: biển đang nấp sau động nhũ n�u b�ng b�n phải, nhắc nhở anh bằng thủy �m của n�. Chưa chường mặt, nhưng c�i t�n gọi đ� như m�ng vuốt vấu lay anh, ch�ch v�o anh lượng tỉnh t�o bất ngờ. Nước: đồng nghĩa với lạnh, v� thức. L� c�i hầu như anh l�nh cảm với, về mặt n�o đ�. Nhưng, trong mặc cảm tương tranh, với anh, vị thế thượng phong của biển l� điều kh�n bề đảo ngược. D� đắng l�ng, anh cũng n�n l�m bạn với n�. N� l� c�i anh cần, để nhận từ đ� c�i muốn t�m.

*������� *

��������� Một g�c trời bị gặm tưa bởi chỏm tường tr�i. Ph�a trước, con dốc l�ng nh�ng l�ng t�ng dưới tấm �o đi mượn; tr�ng xa hơn nữa, như dấu ng� đứt kh�c. Hấp nắng qu�i, đ� chởm dưới đường như đang bật l�n từng tia lửa nhỏ.

��������� Lam v�n lọn t�c tr�n tr�n, giữ quặp đu�i của n� sau v�nh tai. C� cần l�m giảm �p lực của sự im lặng bắt đầu trĩu nửa dưới ngực, bằng n�i, v� nh�n sang người b�n cạnh:

��������� �Sắp đến rồi. Chỉ c�n đoạn cuối n�y. Anh nghỉ, nhường tay ga cho em?�

��������� Huy�n ph�c một cử chỉ mơ hồ. L�ch mũi phạt ngang, kh�a một đường rạch rắn rỏi l�n thảm huyền thạch đơn điệu. Biển ph� ph� �m s�ng l�n tai. Gi�, l� l� đất, như chiếc v� c�, ngửa, thổi v� lớp c�t tr�n mặt đường toe th�nh phễu, rơi, tinh t�ch lọt qua g�t gi�y. Lam vừa nhột, vừa lạnh, chạy vội v�o ngồi sau b�nh l�i, đ�ng cửa xe, xoa mạnh đến n�ng r�t l�n hai m�. Tai � �a đến bật tiếng ve k�u. B�n ngo�i, Huy�n đứng ng� thật l�u xuống lũng cạn của một g�c b�i v�ng hoe vắng. Biển thập th� sau de n�i; biển: c�i khai thị lập lờ. Một thực tế, với ch�nh hiện tại sống của c� nh�n anh, vốn kh� xa lạ, nhưng khi li�n kết n� với những người th�n kh�c, kỷ niệm kh�c, n� trở n�n vừa th�m xa, nhạt, m� lại rất th�n thiện. Anh b�ng mạnh vi�n cuội tr�n tay, d�i theo cung bay thật ung dung, v� dẹt, v� đẹp, chậm quay về khối sắt c� đơn giữa nền trời c�ng m�u khiến cho n� như bị d�n chặt v�o. Lam xo�y chốt, c�i, cột lại d�y gi�y, định bước ra. Huy�n hươi tay ngăn, v�ng về sau; c�u n�i vừa vặn tai c� khi anh đ� sang phần xe b�n kia:

��������� �Em thay anh. Bỗng dưng mắt anh mỏi lạ. V� c� cả c�i buồn ngủ nữa. Trời h�nh như đang chiều. Ồ, kh�ng: đất đang xanh x�m v� gi�. Cũng c� thể tại đ�i k�nh r�m vừa mua.� (dụi mắt r� l�u) �Gi� thật! Con lộ như c� xu�n nữ đang bị tốc v�y. Hấp dẫn hay kh�ng th� chưa biết, chỉ biết l� kh� qua đấy. Em cẩn thận.��

��������� Lam ngoan ngo�n l�m theo. C� vừa muốn cười v� bao nhi�u l� c�u n�i đồng b�ng chẳng theo thứ lớp n�o của Huy�n, vừa sung sướng khi (kh�ng mong m�) được chấp nhận, tự thấy như đang lớn thổi l�n, quan trọng l�n; nhưng tự nhủ: cần tiết chế; v� chỉ n�n ng�n nga thưởng thức nỗi sung sướng ngọt ng�o bằng cả mấy ph�t chỉnh đốn lại thế ngồi, khoảng c�ch từ ghế tới b�n đạp số, thắng, k�nh sau, hai k�nh h�ng, độ nghi�ng của ghế... Mỗi lần v�o xe, khi b�n cạnh c�n c� đ�i mắt �kh�c� (chỉ c� thể l� của Huy�n) tr�ng chừng (c� vẫn cho l� x�t n�t, soi m�i), Lam lại thấy m�i t�c rối l�n ch�t, kẻ m�i nhợt hơn ch�t, viền mi v� m�y lệch một ch�t. V� luống cuống lại d�i ch�t. Đ�i tay chẳng biết để đ�u. Tự trấn an, v� lại tự loay hoay. Cứ thế tự tr�ch m�c v� c�u kỉnh với m�nh.

��������� Nh�n n�t căng thẳng rất trẻ con của Lam, Huy�n mỉm cười. (h�nh như Lam vừa mở sưởi: ch�n anh đang ấm dần. �Chiếc xe kh�ng mới lắm m� d�n m�y �m qu�! M�nh c� thể đ�nh một giấc trong n�y lắm�, anh nghĩ.) Đ�n b� bao giờ vẫn l� đ�n b�. Họ l�m đẹp cho m�nh ngắm ngh�a th� �t, bối rối v� ch�nh m�nh th� �t, m� cho mọi người, v� một người n�o đ�, hầu hết. Thế m� khi kẻ kh�c nh�n v�o, họ vừa t�u t�t muốn lưu giữ, vừa l�u r�u muốn đuổi x� tia mắt của người đi. C� đ�. Đầy đủ, v� điển h�nh phẩm chất của một sinh vật giống c�i. ����

��������� Ngộ c�i l�, c� đ� từng dạy l�i cho anh đấy. Cũng nhờ c� m� anh tr�t lọt kỳ thi lấy bằng. C� cũng đ� t�nh nguyện l�m bạn đồng h�nh với anh rất l�u sau đ�, tuy vẫn ph� b�nh c�ch điều khiển xe của anh l� rất �đứng tim.� C� thể c� đ�ng (Huy�n tự biết phản ứng vẫn c�n rất chập choạng, d� đ� tho�t cuộc khảo hạch). D� sao t�nh y�u cũng đ� nẩy mầm sau c�c buổi học. C�c v�ng quẹo đ�ng vai c�c nh�t cuốc bổ đất gieo hạt. Huy�n nghĩ, cũng hay. Trong �n�c nh� di động�, mọi việc h�a ra thoải m�i v� tự nhi�n rất mực. Con người cảm tưởng gần gũi, cần, v� th�m gần gũi (tuy đ� hầu l� một đặc t�nh của lễ thức sinh hoạt, nhưng thực ra, vẫn kh� đạt tới một gần gũi thực sự). Ở đ�y, lời n�i l� xa xỉ. Huy�n b�ng khu�ng kh�ng nhớ anh đ� tỏ t�nh với Lam thế n�o, v� c� đ�p lại ra sao. L�ng xe chật hẹp gi�p hai người dễ vượt qua bức r�o ngại ng�ng ban đầu để tiếp cận nhau (bởi chẳng lẽ mỗi l�c muốn tr�nh mặt nhau lại mở cửa bước xuống?). V� ch�nh c�i lồng xe nhỏ hẹp kia đ� gi�p lần h�n đầu bớt g�y bối rối cho cả hai.

�������� Dần dần, Lam lấy lại tự nhi�n v� b�nh t�m. Cạnh c�, Huy�n tựa đầu v�o th�nh ghế, mắt nhắm. C� kh� biết anh đang ngủ hay suy tư. C� l�i thật chậm cho anh đỡ bị x�c. Ngay cả những đoạn đường chợt �m.

*������� *

��������� Đ�m qua, ch�ng t�i tr� chuyện l�u lắm. Ai l� người mở đầu, v�o l�c n�o, bằng c�u n�i n�o, v� c�u chuyện xoay quanh c�i g�, t�i kh�ng nhớ (�i, chỉ tại con tim t�i rối b� qu� - rối b� từ l�c anh nhận lời mời - l�m rối lu�n cả đầu �c!). Chỉ biết đ� bước sang ng�y mới. V� c�i lạnh đ� bắt đầu b�p b�p t�i như vi�n bột. Huy�n xoắn lọn t�c t�i trong ng�n tay anh:

��������� �T�c em đ� ướt rồi đ�y. Em v�o ngủ trước đi. Anh muốn ngồi n�n t� ngắm sao, v� h�t

thở th�m c�i t� t�i rất đặc th� v� rất qu� hiếm với ch�ng m�nh của v�ng đất chỉ c� thu v� đ�ng n�y.�

��������� T�i muốn ngồi với anh. Muốn lắm. Kh�ng chỉ l�c n�y. Thật ra, chưa bao giờ t�i muốn rời anh. Một ph�t sống b�n anh l� một hột qu� kim. Một ng�y sống b�n anh đủ cho t�i k�o th�nh v�ng x�u cổ. Nhưng t�i biết việc đ�ng gi� hơn l� kh�ng n�n l�m tr�i � anh.

��������� Vỗ l�n b�n tay anh; r�t về; tay �o t�i vướng v� đ�nh rơi vật g�. Huy�n (y thể biết trước l� �n� sẽ rơi!) nhanh nhẹ hơn một c�i chớp mắt, c�i, nhặt l�n. Anh vuốt, đặt lại chỗ cũ. Mặt phẳng vu�ng, n�u lờ lợ. T�i n�ng mặt, ngượng, v� tự giận m�nh qu�! Sao m�i l�c n�y t�i mới biết l� n� đ� c� đ�? N� kh�ng thể g� kh�c hơn l� cuốn s�ch, cuốn tiểu thuyết m� anh bảo l� h�nh trang tinh thần độc nhất, mang theo. Đ�y l� lần thứ hai t�i tr�ng thấy n�. Lần thứ nhất, l�, h�m đến đ�y, từ ph�ng tắm bước ra, t�i thấy tr�n chiếc b�n ngủ. Mặt b�n kh�ng lớn, cuốn s�ch th� nhỏ b�, (t�i c�n cảm gi�c l� n� như đang �co ro� tr�ng thật tội nghiệp nữa!) lại l� vật duy nhất đặt tr�n. V� s�ng của ngọn đ�n ngủ lại đang phủ l�n n�, n�n t�i kh�ng thể kh�ng nh�n thấy. Bức ảnh một c� g�i chiếm hết trang b�a h�t lấy tia mắt của t�i. Như chụp từ một bức vẽ sơn dầu. M�u tối. Tho�ng ch�t xanh l�. Lợn cợn. Ngồi. Ghế. Lặng lẽ. Cam chịu. T�i như vừa uống xong ly nước ấm. Tỉnh t�o hẳn. Một ch�t x�c động v� một ch�t g� đ� như mối đồng cảm khiến sống lưng t�i rang l�n. T�i đọc được tr�n đầu s�ch �Portrait of Jennie�, v� t�n t�c giả, h�nh như đ� nghe đ�u đ�, Robert Nathan, (*) đều chữ n�t khổ lớn. Jennie. T�n đẹp lắm! Hẳn l� của con g�i. Một c�i t�n bắt người ta phải lẩm nhẩm v� bị vướng mắc trong miệng v� c�i �m đọc. V� hẳn đ�y l� một quyển truyện. Một truyện t�nh. T�i nghĩ, đầu �c mang mang. Nhưng, c�n việc cần lo hơn, n�n t�i lắc đầu như xin ph�p để được bớt �n hận nếu phải qu�n n�.

��������� Sao m�nh lại v� t�m đến độ bỏ lơ vật thể thiết th�n đến mức của anh? T�i ấp �ng xin lỗi. V� bỗng thấy thật kh�ng phải với c� g�i trong truyện. T�i tự hỏi, anh mang s�ch ra l�m g�? Đọc? Dưới �nh điện đường đau mắt, v� dưới bầu tinh t�, tuy rực rỡ, song chỉ đủ để kh�ng cầm nhầm t�ch c� ph� với c�i gạt t�n? Hay chỉ mang ra nhằm biết l� n� c� đ� cho an l�ng?

��������� Huy�n cầm tay t�i đặt l�n n� (b�a s�ch l�ng lượt như l�n da người con g�i) rồi ủ tay anh l�n tay t�i:

��������� �Đ�y l� quyển s�ch được anh mang theo, trong mọi sinh hoạt. Lam biết kh�ng: dễ chừng anh đ� đọc n� cả trăm lần. Dễ chừng anh đ� thuộc gần hết số chương, số trang, số lần xuống d�ng. Sự c� mặt của n� c� gi� trị kh�ng k�m sự c� mặt của người th�n thiết nhất m� m�nh đ� từng y�u chiều, sống với, từng thiếu, mong. N� l� kỷ niệm. L� nhịp tim cho biết m�nh c�n sống. L� tiếng biển cho biết l� thế gian n�y vẫn c�n �m thanh. L� t�c động lắp đầy hư v�. Với anh, n� l� loại �livre de chevet�. L� c�i m� anh mang theo, d�ng l�m gối, khi đi v�o giấc ngủ, kết th�c một ng�y; v� gửi lời ch�o một ng�y mới khi trở ra, từ đ�.����������

��������� T�i r�t tay, bấu nhẹ l�n tay Huy�n, thầm ch�o c� g�i, chậm bước về h�nh lang hẹp chạy từ c�c ph�ng của tầng n�y ra s�n. Quay lại, nh�n thẳng: b�ng Huy�n bất động như bức khắc nổi đ� ho�n tất l�n kh�c c�y đ�m. Ngước l�n: sao rất kh�t, rạng, t�m, mỗi v� như một hột tr�i nhung, v� s�t m�p t�c đến tưởng đưa tay l�n l� h�i được. Trời thu�n thẳm như giếng mở. Tiếng c�n tr�ng ri rả l�m r�m rạn kh�ng gian lặng lờ. Lạnh, l�c n�y mới theo c�c đường nứt của �m thanh m� bốc kh�i. M� lảng vảng đường trời viền quanh c�c d�y n�i răng cưa th�nh phố t�i nh�n thấy từ tr�n phi cơ, v� non năm đầu sinh sống. T�i ch�ng mặt. M�i hoa n�o rất quen, ngửi được nơi mọi ngả đường, v�o mọi l�c, của v�ng hoang mạc đ�. N� quen đến điềm nhi�n chen v�o cuộc sống thường ng�y của t�i, khi thức, cũng như l�c ngủ. T�i phải thở, phải �nghe�, phải thường xuy�n chạm mặt. Ngay cả trong kh�ng gian suy nghĩ của t�i. Đ�ng l� m�i hoa đ�, v� chỉ sơ sinh m� đ� kh� tượng h�nh, kh� tr� trệ. T�i xua tay. T�i sợ phải hắt hơi v� c�i độ nồng đặc �m muội đen qu� khứ. T�i hất hủi n�. T�i oan uổng xua đuổi n�. Chỉ v� �hắn�. Một lần nữa, t�i thấy m�nh kh�ng phải lẽ với c�i đang l�m n�n cuộc sống n�y. T�i chạy �o v�o, đ�ng nhanh cửa.

��������� Ph�ng kh�ng rộng, nhưng giường, đơn, th� lại. N� chiếm hầu hết diện t�ch. 2 gối ngủ, v� 2 gối �m, th�u b�ng đỏ, thảy đều phồng bụng. Lạnh đến xắt l�t cả hồi thở, đến quặn cả ruột, nhưng t�i kh�ng muốn mở sưởi. T�i c� th�i quen, d� nhiệt độ thấp mấy, vẫn chỉ ngủ với thật tiết kiệm, hoặc kh�ng g� hết y trang, tr�n người, v� mở cửa lưới. T�i rất th�ch được trở về dạng thế của thai nhi; th�ch tự co r�t trong ch�nh m�nh, th�ch lắm, v� chỉ với vị thế n�y, hai phần tr�n dưới của cơ thể mới c� thể tiếp x�c hỏi han nhau; th�ch được r� rời tay ch�n v� huyết dịch bị b� nghẽn; th�ch nghe tiếng h�t h� v� hồi lập cập từ răng tr�n xuống g�t ch�n dưới trong mền b�ng dầy cộm. (Sở th�ch n�y, theo m� t�i, bắt đầu c� hồi c�n chiến tranh. X�m ngh�o nh� t�i nằm b�n kia đường sắt, kh�ng xa một đồn l�nh. Đ�m đ�m, cứ nh�n mắt qua khe cửa l� nh�n thấy khi một, khi hai chiếc dodge nhỏ đ�n t� m� chở thương binh về chi khu. Người bị nhẹ th� được băng b� tại chỗ. Người bị nặng hơn phải nằm chờ, c� khi hết đ�m, mới kiếm được xe hồng thập tự chở l�n quận hoặc ra phi trường đưa về qu�n y viện tỉnh cấp cứu. Sợ h�i do c�i nh�n, c�i phỏng đo�n, c�i biết thật, cộng th�m nỗi bạt hồn v� �m thanh của s�ng đạn lớn nhỏ từ cả hai phe, tiếng chiu ch�u t�ch �a của hỏa ch�u, tuổi thơ của t�i từng ng�y teo t�p. Phản ứng tự vệ v� sinh tồn của t�i chỉ l� chạy t�t v�o giường, tr�m mền, run rẩy, nằm co, bịt tai, qu�n hết ăn uống, (v� lu�n cả nhu cầu vệ sinh!) H�ng chục năm đ� tạo th�nh th�i quen. L�c đầu, thấy kh� chịu. M�i rồi, thấy hay.)

��������� C�ch nằm n�y, với người, l� h�nh x�c, l� ngược với lời khuy�n của y học, l� muốn thu nhỏ m�i đến mức hết c�n buồn khổ, hoặc, hết c�n tồn tại, hay để, lạc quan hơn, với một số người: bắt đầu lại. N� đ�ng, khi t�i xem tồn tại của m�nh như một bất hạnh. V� n� sai, khi t�i cho tồn tại, d� thế n�o, v� tr�n hết, như lời dạy của ba m� t�i, kh�ng mang � nghĩa t�n gi�o hay t�m linh n�o cao xa, m� chỉ dựa tr�n � nghĩ từ người được ban tặng: l� c�i g� cần tr�n qu�, l� một đặc �n. Nhưng với sinh hoạt của ri�ng t�i, dẫu trong t�m trạng đ�y đọa nhất, n� l� c�ch hưởng thụ, cụ thể h�a, nh�m nhi, hay thương x�t c�i hiện hữu an b�nh v� khốn đốn của m�nh. V�, t�m lại, hết mực b�nh thường, được minh chứng bởi kinh nghiệm sống của ch�nh t�i: n� gi�p t�i ngủ ngon hơn, �t bị mộng hơn. ����

��������� T�i chợp được v�i giấc đứt đoạn. Đứt đoạn, hẳn thế rồi, kh�ng thể kh�c, v� d� trong mơ, t�i vẫn biết l� chỉ c� t�i đang ngao du trong c�i n�y. Huy�n c�n đứng ngo�i kia. Giữa hai ch�ng t�i l� tấm v�ch mỏng muốt, nhưng ng�ng ngoằng, dai, kh� xuy�n thủng, như mạng nhện. Trong mơ, t�i thấy Huy�n. T�i nằm cạnh anh (bi�n giới vẫn l� bức v�ch đ�), b�n tr�i (theo � anh. Anh n�i, v� t�i kh�ng biết thực hay đ�a: anh chỉ thuận b�n phải, nhất l� khi h�n t�i). Nghe được anh thở, anh cựa m�nh, cảm được hơi ấm, sức chuyển của m�u trong anh, nhưng kh�ng rờ tới được. Tay ch�n t�i như được độn bằng b�ng g�n. Kh�ng trọng lượng. V� kh�ng thể tự điều khiển. Anh đang kể t�i nghe chuyện g� rất vui; c� đoạn rất tếu, rất� tục; rồi, t�i tỉnh lại. H�nh ảnh sau rốt chưa kịp tho�t khỏi mắt t�i đồng thời với cảm gi�c biết dưới h�ng đang bị cộm chiếc gối kẹp l� đ�i tay trờ tới (trong l�c t�i nghe cảm gi�c cộm th� anh đ� đứng l�n), rồi ngỡ ng�ng rơi, của Huy�n. T�i sượng trơ, như bị đ�c gỗ. Nh�n được, nghe được, nhưng kh� bề mở miệng.

��������� Trở ra s�n, t�i thấy Huy�n vẫn c�n ngồi �đồng� ở vị tr� cũ (t�ch c� ph� c�ng g�i thuốc ắt cũng chẳng di chuyển ch�t n�o).

��������� Sương l�ng l�nh giăng tr�n cầu tơ trong chậu cảnh bờ tường, v� �nh đ�n đường lấm ven m�p b�n. Chiếc �o kho�c t�i mang ra cho Huy�n l�c chiều vẫn c�n m�c quanh vai ghế. T�i chưa biết sẽ phải l�m g� th� s�n đ� trơn đ� đẩy t�i đến sau lưng anh. C�i gạt t�n l� c�i tr�nh diện trước t�i đầu ti�n: n� chẳng đầy th�m. Chỉ đầy th�m l�, mỏm t�c s�t g�y anh đ� như được rắc phấn trắng. T�i ph�n v�n lắm, nhưng kh�ng d�m gọi. Hướng gục đầu của Huy�n đưa mắt t�i trớt l�n mặt b�n, b�n t�ch tr� (ch�nh t�i pha): m�u trắng của b�a s�ch: quyển s�ch đ� được đặt �p xuống. �. Phải vậy chứ. T�i tự la thầm: chỉ c� cuốn truyện l� c� thể �nạy� Huy�n ra khỏi c�i thế �kiết gi� của anh.

��������� Nơi Huy�n c� c�i g� bất biến. (V� đ� l� c�i kết luận ngắn, v� bất biến của t�i, về anh.) Trong thế ngồi, nằm, đứng, khi ngủ cũng như l�c thức, kh� t�m ra kh�c biệt. H�nh như anh đang mang trong m�nh cả một tr�o thủy m�nh mang, một lượng nước, l� tổng số của những con chảy nhỏ, nhưng lưu �m của n� lại rất thầm, mềm, kh�ng đồng vọng, nhạt. Chỉ l� cảm nghĩ của t�i. Nhưng �t ra l� vậy. Những l�c đ� (m� thường xuy�n lắm), ngoại giới bị hư h�a. N�, đ�ng hơn, cam thu nhỏ c�n l� một xơ chỉ trong mắt anh (khi anh mở ch�ng ra). Trong, t�i nh�n thấy s�ng. Nh�n thấy, chứ kh�ng nghe được. Một con s�ng l� tổng số cuộn vọng của c�c con lộng kh�c, v� n� đang bị đ� n�n. Chỉ l�c Huy�n ph�t ng�n, t�i mới vin v�o mớ ngữ kia m� lọc lấy một v�i thuộc t�nh của chao động của thủy triều. [gian khổ như người đ�i c�t nhặt v�ng!] �m ả, phơn phớt qu� lắm, l�m tưởng đến sự cựa cậy của một ng�n tay khi đang ngủ m�.

(c�n tiếp)

 

Nguyễn-h�a-Trước

2000* 2014

 

http://www.gio-o.com/NguyenHoaTruoc.html

 

� gio-o.com 2015