Tôi và Đàn Bà @NguYen.tho


Thơ  không bán, không cho, chỉ đọc

Tập 7

Thưa:

Đi chơi nhẩn nha trên net ngày này tháng nọ. Thấy đẹp lượm đẹp. Không kể cội nguồn. Giữ đẹp lâu ngày, thẩm thấu, sinh tình, động thơ. Bây giờ, muốn xin phép, không biết tìm ai. Bản quyền xin gió mây quyết định.  Đành phải tạ lỗi với tất cả tác giả, người đẹp và những vị khó tính.

Xin cảm ơn đẹp đã tạo hình cho thơ. Thơ này không in. Không bán.  Chỉ chuyền net, chuyền tay, chuyền mắt cho vui. Đẹp có bao giờ là của riêng ai ? Thơ vốn chỉ làm vui.

Xin cảm ơn

Ngu Yên

Houston, tháng 10 năm 2005

Dẫn Nhập Đại Khái

Điều khó hiểu
             là sắp hiểu
             hoặc không bao giờ hiểu
Mỗi ngày qua lau vội tật trí khôn
Điều khó hiểu
             có khi vì đã hiểu 
Hiểu lâu rồi
             quen
             chợt hiểu không ra
Ngày sắp đến mỗi ngày tìm ý nghĩa
Ngồi đếm cơm
             mỗi hạt đựng thời gian
Trên tường trắng lau hoài không hết nắng
Trăm con sông vào biển sóng lên bờ
Ngàn tinh tú thấy từ đôi mắt nhỏ
Im lặng thở phào vang động ruột gan
Điều khó hiểu
             nhiều khi vì dễ hiểu
Đã hiểu rồi
             hiểu lại
             khó hiểu hơn

Thơ  Đàn Bà

        Tôi không rỏ là biết đàn bà trước hay biết thơ trước?

         Thơ và đàn bà là hai thứ làm sướng làm phiền đời tôi nhiều nhất. Lúc trẻ, đàn bà giống thơ. Về già, thơ lại giống đàn bà.

         Có lẽ khi còn nhỏ dại, tôi đã thấy đàn bà nhưng đàn bà lúc đó đâu khác gì đàn ông. Chị ở vẫn thường cho tôi tắm chung. Tôi đã từng nghĩ, đàn ông nào cũng có vú nón.

         Có lẽ ý niệm về đàn bà và tâm cảm về thơ nhập nhằng xuất hiện cùng một lượt. Ngay lần đầu tiên khi thích thú đàn bà, tôi đã làm  thơ Lục bát. Thơ thì dở mà đàn bà thì kín mít. Vải trắng che từ đầu đến chân. Chỉ chừa khuôn mặt trái xoan, mũi cao vút, mắt xanh lơ. Bà Sơ lai này mãi đến giờ vẫn thỉnh thoảng viếng thăm và đánh tôi trong chiêm bao. Dỉ nhiên, mối tình bỏ ngỏ và thơ bỏ đị

        Đẹp đàn bà và đẹp thơ là một. Đẹp xuất hiện nhiều nơi, nhiều hình dạng - sắc màu khác nhau, nhiều nội dung - bản tánh khác nhau. Đẹp và đàn bà, đẹp và thơ như nước và máu.

         Ví đẹp là nước thì thơ là máu. Không thể tách rời  nước và máu vì nhân loại tự dưng sẽ biến mất. Không có đẹp làm sao có thơ, có nghệ thuật? Lấy mất đẹp, thơ còn gì?

         Lấy mất đẹp, đàn bà còn gì? Còn. Một cái xác. Thơ mất đẹp, còn chữ. Mất nước, máu khộ

         Nước ở bầu thì bầu, ở ống thì ống. Ở thấp thì mạch, ở cao thì mây, ở lưng chừng khi sông khi suối. Tưởng ra đến biển là hết nhưng không, lại bốc hơi, lại sương mù,  lại mưa, lại xuống đất, lại lên trời...Chưa xong, nước lại vào thân thể, vào thì lạt ra thì khai. Vào thì đã khát ra thì đã đời. Nếu ra từ mắt thì buồn khổ. Đẹp vô giới vô tận như vậy, nói sao cho cạn ý. May thay, đẹp dùng để hưởng thụ, không dùng để nói. Nước dùng để uống không dùng để phân tách. Đàn bà được sinh ra để chiêm ngưỡng không phải để hành hạ cũng không phải để bình quyền.

       Đàn bà và thơ, huyền thoại, huyền nhiệm, huyền bí như nhau. Tưởng dễ hiểu đàn bà sao? Thử hỏi các cụ bao năm lịch lãm sẽ trả lời trước mặt cụ bà như thế nào? Các bậc thi hào, thi bá, thi vương chưa có ai dám nhận là hiểu thơ tường tận. May thay, đàn bà và thơ dùng để sống với, không cần phải hiểụ  

        Đàn bà hấp dẩn và thơ hay có nhiều khía cạnh giống nhau. Tôi tìm hiểu đàn bà bằng cách không dám kể ra. Nhưng tôi kể về cách tìm thợ

         Năm ấy, thơ vào dạng dậy thì. Tôi vào tuổi đã biết đàn bà khác với đàn ông. Tò mò là tính tất có để trở thành nghệ sĩ. Táy máy là điều kiện cần có để thu thập kinh nghiệm sáng tạọ

        Đêm ấy khi giật mình tỉnh ngủ, đã thấy bàn tay mình đặt lên chỗ bí ẩn nhất của thơ. Mập mờ ẩn hiện dưới  ánh đèn dầu, thơ bập bềnh chuyển động. Sững sờ trước nét đẹp của thơ, lòng nô nức, sợ hãi, khoan khoái, âu lo......Nhớ khôngb hết những cảm súc biến chuyển nhộn nhạo lúc đó. Tò mò muốn nhìn thật rõ thơ giống cái gì. Leo xuống giường, bưng cây đèn dầu leo lét lại gần. Soi sát nét kiều diễm của thơ. Lạ lùng chưa, mũi cao, môi mỏng, biết nói, biết cười. Vỗ về lâu lâu còn muốn hát nữa.

         Biết thơ và thấy thơ là hai chuyện khác nhau. Thơ chưa thấy là nỗi ám ảnh lãng mạn. Thơ thấy rồi là nỗi ám ảnh cụ thể.

        Yên chí. Tưởng như vậy là đã biết rõ thơ. Nào ngờ, thơ thật là khó hiểu. Cậu bé càng lớn càng thấy thơ không phải như đã biết. Tò mò thơ, táy máy thơ, không lấp đầy ước ao, tưởng tượng. Muốn hiểu thơ không cách nào khác hơn là làm thợ

         Con đường ngắn nhất để thưởng thức cái đẹp của đàn bà là ở với họ. Ôm họ trong tay và đừng nghĩ chuyện nhớ nhau ngày sắp tới. Khi bắt được thơ, hãy say sưa tận hưởng. Niềm vui nào cũng qua nhanh. Đam mê nào cũng ngắn ngủi. Thi sĩ khoái trá và buồn sầu với thơ như sung sướng và đau khổ với đàn bà. Khi đàn ông tìm kiếm nơi đàn bà chất đẹp, không phải là xác thân, thì hắn sẽ chung tình. Khoái lạc làm cho ham muốn nhưng chính cái đẹp trong khoái lạc kia tạo nên chung thủy. Người làm thơ cũng vậỵ

        Khoái lạc là một cảm giác cụ thể. Bên trong sự cụ thể này là bản chất trừu tượng và những điều kiện nội tại. Chính bản chất trừu tượng và điều nội tại này làm cho người trung thành với cảm giác khoái lạc đặc thù kia. Nếu chỉ là cảm giác cụ thể, ở đâu, với ai cũng vậy thôi. Khi sung sướng, trái tim phải thóp lên, tê mê và rợn khoái cùng toàn bộ thần kinh thì mới đạt đến đỉnh hữu danh của ái tình.

         Lúc tôi còn trẻ, đàn bà giống thơ. Lãng đãng như em chợt đến chợt đi anh chẳng biết. Trời chợt mưa chợt  nắng chẳng vì đâụ..Phất phơ như  Anh khách lạ đi lên đi xuống , may mà có em đời còn dễ thương....Buồn đẹp như Yêu là chết trong lòng một ít...Lúc đó đàn bà được bọc trong những lớp vải tôn giáo, đạo đức, qui tắc, lễ nghĩa....lờ mờ khích thích nhưng sợ hãi thụt lùi....tưởng tượng thăng thiên....Càng nghĩ đến đàn bà càng xa xôi ngoại trú. Càng đến với thơ càng không đụng được thơ. Thơ đẹp bằng nhan sắc phấn son. Đẹp bằng chữ nghĩa siêu cảm. Những cảm súc chọn hình tượng qua những con đường lánh nạn đời sống. Mỹ cảm của một thời ngôn ngữ tự cho mình là sắc diện của thơ. Và tôi ngưỡng mộ đàn bà bằng loại mỹ cảm ấy. Ôm người yêu trong tay mà mong đợi chia ly cho tình chỉ đẹp khi còn dang dở...Cô em bán bar yêu tôi, giữa  một  đêm khuya cởi hết ta bà, mà tôi vẫn nhẹ nhàng nói chuyện gìn vàng giữ ngọc. Sáng hôm sau, tôi nghe nàng thì thầm với cô bạn gái rằng chuyện tình chúng tôi rất trắng trong.    

         Lần đầu tiên theo bạn vào động, leo lên giường, nằm bên đàn bà không vải, tôi run khống run khang. Run lẩy bẩy. Toàn thân lạnh ngắt. Chị ấy từng trải. Thương mến dỗ dành thằng em lý tưởng. Mặc áo quần cho nó. Vẫn tính tiền nhưng giảm bớt vì không hao tổn gì. Mấy mươi năm sau, nhớ  lại, thơ rằng:

        Dạo bùng binh vào khu xe lửa

        Bóng giang hồ:

        - Nhớ chị không em?

        - Ừ, em nhớ, đêm tập làm người lớn

        Chị ru, chị bồng, chị bớt một trăm...

         Dần dần thời gian và thời thế, tuổi tác và chơi bời đã lột thơ ra khỏi những lớp vải bọc kiêu binh. Thơ lúc bấy giờ trông ngộ nghỉnh như đàn bà thoát y. Những cái cao thấp vuông tròn núp sau lớp vải kia đã hành hạ sự tưởng tượng nhiều năm, đã thêu dệt biết bao là mộng mị, nay hiện nguyên hình, không ác liệt như đã tưởng, không dữ dằn như đã mơ. Nhưng đẹp cách khác. Hấp dẫn cách thực tế hơn. Thơ ấy là Trong vĩnh cửu cái gì là thực tế? Thực tế là gì? là chết bất ngờ. Tôi thực tế làm thơ chờ chết. Chờ bất ngờ thôi sẽ hết làm thợ

         Về già, thơ lại giống đàn bà. Thời gian làm chai dần vật lý, làm quen thuộc tâm lý. Đàn bà càng lớn tuổi càng bớt nhạy cảm với va chạm nhưng họ lại hiểu biết và kinh nghiệm hơn để đi đến hân hoan. Thơ giống đàn bà ở điểm này. Những nhạy cảm non nớt không còn là động lực đẩy thơ khai sinh. Phải là một cảm súc sâu đậm, một hình ảnh trốc xoáy, một ý tưởng bàng hoàng, một chất liệu say sưa, mới thúc dục cuộc vui ngôn ngữ. Người làm thơ có kiến thức và kinh nghiệm hơn về cách diễn đạt. Những thành công của các sáng tác trong quá khứ là cẩm nang hữu hiệu nhất cho mỗi thi sĩ thành công ở những sáng tác mai.

          Cũng như đàn bà, thơ nhẹ dần những trau chuốt của thời con gái. Thơ gân guốc. Thơ không bận bịu e lệ. Thơ gần lại với người làm thơ. Điên mới ham làm người. Ngu mới xin đầu thai. Có thể nào cho tôi? Sống như mơ. Chết  như thức...

        Cũng như đàn bà, thơ về già mang nhiều tính dư mà lúc trẻ không tha thiết lắm. Lúc còn đẹp, còn được người ngưỡng mộ, ít ghen trừu tượng và ít biến hóa nhiều kết luận. Khi môt nhà thơ dù đã có lần vinh hiển, bị thời đại trẻ quên dần, tâm tư tương tranh khó nói ra. Có những động lực âm u đẩy đưa những suy nghĩ, nhiều lúc nghĩ lại kẻ sĩ phải giật mình. Đôi lúc hành động và tuyên bố thoát ra từ tánh nết của Hoạn Thư.

         Thơ có tuổi thường nói quá nhiều lần về những điều đã nói quá nhiều. Lập lại mãi khiến cho người chồng độc giả phát ớn, phát lơ là mà thơ vẫn tiếp tục. Vì thói quen hay vì sợ người nghe chưa lãnh hội? Có người chồng nào mà không sợ nghe vợ nói? Thống kê vẫn cho biết phái nam về già bị suy nhược thần kinh và mang bệnh điếc tai nhiều hơn phái nữ.

        Tôi có một bà dì họ bị câm từ thuở nhỏ vì bệnh sốt quá độ. Một thời, bà là hoa khôi không âm thanh của phố Phan Rang. Dượng họ tôi là người lịch lãm và tử tế. Có lần tôi chúc mừng ông vì thoát được tật càm ràm nhức nhối của quần thoa. Dượng tôi cười và dạy rằng: Không nhức tai thì phải mỏi mắt. Dì càm ràm bằng tay

        Đàn bà và thơ là hai người vợ mà tôi chung thân. Nhạc là vợ bé. Giữa hai người vợ lớn này, tôi không biết đã gặp ai trước nhưng tôi biết, tôi sẽ cùng họ đi cho đến tận cùng.

         Tận cùng của khoái lạc phải chăng là sự chết?

 

Động Tác Đàn Bà

Người đàn bà đứng lên
Chận hết nắng bình minh
Nhìn không thấy ngực
Không thấy mông
Chỉ thấy bóng đen lực lưỡng

Người đàn bà ngồi xuống
Nói, nói, nói nghe lồng lộng âm thanh
Lập lại, lập lại, tưởng chừng không chấm dứt
Người đàn ông im lặng
Nhớ đến ngày thanh xuân
Một thuở yêu nàng

Người đàn bà nằm xuống
Đàn ông trẻ vui mừng
Đàn ông trung niên cẩn thận
Đàn ông lớn tuổi nói rằng:
- Mặc áo quần vào, uống trà nha em


Cà Phê Đàn Bà

Buổi sáng
Đi bộ mua ly cà phê
Đôi mắt có mông từ Star Buck
Làm gió lá xôn xao
Đàn ông ở bất cứ tuổi nào
vẫn còn tự hỏi
- Sao đàn bà đẹp thế?


Hương da thơm cà phê
Xin một chút sữa thật
Ngọt ngào thay ý nghĩ rụng rời
Ly cà phê run rẩy
Sóng táp lưng quần Jean xệ đáy
Miệng rốn cười dấu lưỡi
Hỏi rằng:
- Đàn bà đẹp sao anh nghiêm trang?

Đã khá lâu đường cong nhảy múa
Tim trèo lên từng nhịp mơ màng
Mười hớp cà phê một thời khoái trá
Cớ sao đàn bà?
Muốn bị yêu
Biết nói gì cho hết lòng ngưỡng mộ?


Thưa đàn ông
Không biết quí anh nghĩ gì?
Tôi yêu đàn bà quá sức.


Đàn Bà Tháng 12 năm 02

Có những ngày thấy em nào cũng yêu
Là khi lòng rất đỗi quạnh hiu
Tình là gì ? Nếu không là câu hỏi
Mãi ngàn năm chẳng ai trả lờI

Có những ngày quá dài
Đành mong đêm xuống
Tháng năm nát  nhầu
Sao còn mơ sớm mai ?
Ai đã sống chưa từng chờ đợi
Là chưa từng yêu đương
Ta đang thức đợI chờ
Vì trót đã yêu em

Có những ngày thấy em  nào cũng yêu
Biết lòng đang cùng cực quạnh hiu
Đứng giữa trần gian ngày đêm qua vội
Tiếc đờI em nào còn đơn côi


Miệng Đàn Bà

Miệng nằm ngang
Nhiêu khê hơn miệng dọc
Biết hôn
Biết cắn
Nhai đời anh khi nuốt  khi nhổ
Rồi biết cười xoá hết buồn phiền

Em phơi miệng ngang ung dung
Điểm trang kinh nguyệt đỏ
Nói với anh nhiều điều quên hết
Chỉ nhớ nụ hôn

Em dấu miệng dọc bí mật
Anh tìm thấy
Không tìm ra

Em cho anh hai miệng
Nhiều hơn muốn
Ít hơn yêu
Đôi khi miệng ngang làm chán miệng dọc
Rồi  miệng dọc làm mê miệng  ngang

Ngang xô đẩy kiếp người lấn quấn
Dọc vỗ về những nỗi bất bình
Anh lẩn quẩn giữa hai tung hứng
Và chìm dần vào tâm sự đàn ông

Hạnh phúc là hiểu được
Đàn bà dư miệng

 

Nhờ Đàn Bà. Biết Khâm Phục Ông Trời

Tôi yêu người nữ
Bờ mông lạ kỳ
Ủn lên dưới ánh trăng
Nhân sinh đắm đuối
Ỉn xuống trong chiêm bao
Thế gian mê mệt

Tôi để dành hàng giờ ngồi không
Ngắm mông
Đủ dạng đủ hình biểu dương hạnh phúc
Đường cong dẫn về đâu
Ai nói là tục
Người ấy không hiểu gì về  mông

Có nhiều đêm khuya thức
ạch mền lén nhìn mông
Giữa thiên thu tròn triạ
Má hồng sao bằng mông hồng

Người ơi thế nào là hạnh phúc?
Càng nghĩ càng khâm phục ông Trời
Sinh người nữ có mông


Tái Bút Chăng?

Sao lại là mông không phải lông?
Lông hấp dẫn hơn mông

Càng nghĩ càng khâm phục ông Trời
Sinh người nữ có mông thêm có lông


Nói Ngầm Với Đàn Bà

Những đêm bà nằm không
Làm gì cho hết giờ
Trăng dù đẹp không cử động
Tưởng tượng muôn hình không thịt da

Ông dù già nhưng thật
Đêm rất đen ông sợ nằm không
Trăng bên bà ông muốn chen giữa
Đời ngắn đêm dài sao không vui ?

Những đêm ông nằm không
Bực mình luân thường đạo lý
Hận mình không phải trăng
Theo dõi đàn bà khắp thế giới

Bà tưởng bà là ai
Ông buồn
Ông sẽ đi hẹn gái


Đàn Bà Hay Đàn Ông?

Ngày em là đàn bà
Đêm em là đàn ông
Ái tình đường cong trở thành đường thẳng
Mặt trăng sừng sững vào cửa sau
Nơi lãng mạn đẹp như thiếu nữ

Em trần truồng như mãnh sư
Chờn vờn như rắn Hổ
Kiều diễm lượn bay theo nhịp tim
Mạnh mẽ hơn đàn ông
Dịu dàng hơn đàn bà
Đẩy ta vào hôn mê bất tận

Đêm đàn ông
Ngày đàn bà
Em dìm  ta say đắm
Nhiều khi tự hỏi:
- Ta, là bà hay ông?

 

 

Kịch Thật Ngắn. Thơ Trình Diễn. Lần 1.

Đàn là Đàn Bà Hay Đàn Ông?

         Người đàn ông ôm cây đàn. Đàn gì cũng được. Thông dụng là đàn guitar. Nếu dùng đàn khác, tùy vào vóc dáng, nơi nào là xương nơì nào da, nơi nào lãng mạn nơi nào cụ thể, cứ tùy nghi diễn tác. Tùy nghi sáng kiến, kể cả thêm bớt lời. Khi diễn, tùy chỗ mà trang nghiêm, tùy nơi mà thô tục. Tục ở đây là trần tục, không phải tục tĩu dù có chút tiểu tục. Người đàn ông hỏi khán giả:

- Quí vị thấy cây đàn này giống cái gì không?

         Mặc kệ khán giả trả lời sao cũng được. Giỡn với họ cũng vui. Đừng kéo dài quá.

- Thưa quí vị, cây đàn này giống đàn bà.

         (Ngưng lại một thoáng để người nghe phản ứng) Vì nhờ đàn nhân loại có âm nhạc. Vì nhờ đàn bà chúng ta có sáng tác. (Chuyển qua giọng đọc thơ. Nếu muốn ngâm, tùy thích. Xin đừng ngân nga như Tao đàn. Đề nghị vừa ngâm vừa nóị)

- Tôi yêu đàn như yêu đàn bà

 Khi yêu, cả hai đều biết nói thiết tha

          (Đàn một vài câu nhạc lạng mạn như: Yêu ai yêu cả một đời -Nỗi Lòng.Nguyễn Văn Khánh Hoặc: Ngày nào cho em đã biết yêu anh rồi, em biết tương tư- Ngày Nào Biết Tương Tư. Ngọc Chánh, Phạm Duy *)

Cả hai cho tôi sung sướng và đau khổ
Rồi cuối cùng, cho tôi buồn tê tái tháng ngày
Lúc nửa chừng, đàn bà thường từ chối
Khi đam mê đàn thường đứt dây

          (Đàn vài câu nhạc Jazz rầu rĩ)

-  Tôi mê đàn bà như mê đàn
Quí vị biết không?
Gỗ và da làm nên âm điệu
Khi bấm
khi sờ
khi vuốt
 khi khảy
Nhạc sẽ vang

         (Đàn Flamingo: Đừng xa em đêm nay khi bóng trăng qua hàng cây..Đừng xa em đêm nay đêm rất dài..- Đừng Xa Em Đêm Nay. Đức Huỵ)

-  Tôi cần đàn bà như cần đàn
Vì có đàn bà mới có tôi
Có đàn bà mới có con tôi
Vì có đàn mới có tình tôi
Có đàn hay mới có vợ tôi

        (Đàn hoặc hát: Ôi đàn bà là những niềm đau hay đàn bà là ngọc ngà trăng sao. Ôi đàn bà lại là con dao, làm tim nhỏ máu...Đàn Bà 1. Song Ngọc.)

- Tôi ôm đàn như ôm đàn bà (Đàn du dương)
Đàn theo đời tôi chia sẻ xót xa
Đàn nói giùm những điều không thể nói
Đàn và em tặng tôi đóa tình hoa

-Tôi ôm đàn bà như ôm đàn (Đàn dịu dàng)
Cổ nàng cao vuốt ve tình tự (Đàn mơn trớn)
Thân nàng cong (Vuốt theo bầu đàn)
Vuốt theo đường tròn rung trào ngôn ngữ
Cháy đỏ rực hồn lên tiếng hát

          (Đàn hay hát: Trái tim ngục tù, trái tim ngục tù, anh yêu em, yêu em đến ngàn thu..Trái Tim Ngục Tù. Đức Huỵ)

          Lập lại và chấm dứt.

(*) Tất cả bài hát đều có tính cách đề nghị. Muốn chọn bài khác, muốn đàn hát dài ngắn tùy người diễn. Miển là bài hát phải là phần của vở kịch. Phần nhạc nói lên những điều thơ không nói. Nghệ thuật diễn tùy cơ la nghệ thuật biết thay đổi, biết kéo dài, biết ngưng lại đúng lúc.


Nghệ Thuật  Đàn Bà

Biết kéo dài
Biết ngưng đúng lúc
Là biết ái tình đến độ chung thân
Biết thay đổi
Biết tùy cơ ứng biến
Là biết yêu đương không phải mệnh Trời
Biết nghệ thuật đàn bà
Là biết tất cả những khổ đau

Không  kéo dài
Không  ngưng đúng lúc
Không đổi thay
Không ứng biến tùy cơ
Tôi phí phạm hơn nửa đời sách vở
Và  mê thơ quên nghệ thuật đàn bà

Một  hôm  thấy chó dính lẹo
Mới biết  tình ghê gớm hơn thơ


Đàn Bà Lý

Vật lý
Tâm lý
Sinh lý
Chân lý
Chẳng lý nào giải thích được đàn bà
Có lý nhất
Đúng là vô lý
Như đàn bà làm sướng đàn ông
Như đàn bà làm khổ đàn ông

Có nhiều khi nghĩ cùng kỳ lý
Hình như đàn bà là vợ đàn ông

 


Thơ Trình Diễn. Một Màn.
 
Tranh Đen Đàn Bà
 
       
   Dương cầm bắt đầu 30 giây.
          Màn từ từ mở.
          Ánh sáng mờ. Nến hoặc đèn bàn.
          Họa sĩ trầm ngâm trước một bức tranh lớn đen thui. Bức tranh đối diện khán giả. Họa sĩ luôn luôn nhìn bức tranh. Khán giả chỉ thấy lưng họa sĩ cho đến phút chót. Tay trái cầm dĩa màu. Tay phải cầm cọ lớn. Dưới chân có thùng sơn (chứa nước). Họa sĩ nhúng sơn rồi vẽ lên bức tranh. Khi đọc thơ, khi vũ vẽ theo nhạc (Tùy khả năng của người diễn. Hành vũ theo nhạc rất quan trọng, cần diễn tả bắt mắt. Nhạc dương cầm khi thong thả, khi dồn dập, khi lãng mạn, khi uất ức, khi dâm dật, khi thánh thiện.) Một lúc sau, hình một thiếu nữ lỏa thể lộ dần ra. Tùy đạo diễn sắp xếp thiếu nữ đứng ngồi nghiêng ngữa. Tư thế của thiếu nữ tùy vào lớp khán giả, tùy họ là ai. Khi chấm dứt bài thơ, thiếu nữ từ bức tranh bước ra. (Xem phần kỷ thuật bên dưới).
         Mỗi lần diễn nên làm khác lần trước. Tư thế của thiếu nữ. Cách diễn và khuôn mặt của họa sĩ. Luôn luôn gây bất ngờ cho người thưởng ngoạn, kể cả người đã xem nhiều lần.

          Dương cầm:

         Kiếp Nào Có Yêu Nhau (Phạm Duy). Bắt đầu bằng những nốt nhạc đơn sơ bởi tay mặt. Rồi lần lựa tay trái hòa nhạc, từ nhẹ đến mạnh. Khi nhạc lơi và vơi dần, người họa sĩ khởi đọc bài thơ......

Tôi vẽ bức tranh đêm
Tôi vẽ cuộc đời đen

Màu ẩn núp của ái tình thầm kín
Của ước mơ khoái lạc linh hồn
Của dục vọng hở hang luân lý
Của tôi và em

          Dương cầm thỏ thẻ: Kiếp nào có yêu nhau...    nhạc lơi dần.....

Tôi vẽ không gian dính chặt  vào thời gian
Tôi vẽ em hòa tan vào ngưỡng mộ 
Tôi vẽ tình tôi đam mê nhan sắc
Điên cuồng
Tôi vẽ một màu da

          Dương cầm từ tốn gào lên: Kiếp nào có yêu nhau......Trong lúc cây cọ bắt đầu lột trần hình thiếu nữ. Nhạc lơi. Họa sĩ mơn trớn lời thì thầm:

Khi thiên hạ không cho ta gặp mặt
Em đến thăm ẩn náu giữa đêm đen
Từng đường nét rung lên  hơi thở
Từng sắc màu nũng nịu yêu đương
Ta hẹn em lên khuôn tình tự
Điên cuồng
Ta vẽ một màu da

          Họa sĩ vừa diễn vừa đọc thơ. Khi thiếu nữ đã hoàn toàn trần trụi, dột ngột nhạc ngưng. Im lặng. Đọc không nhạc. Giọng chua chát.

Em bất động giữa nghìn cân đạo đức
Giữa hôn nhân
Giữa bổn phận chồng con
Làm sao biết ta vẽ vào bóng tối
Một mối tình lặng lẽ màu đen

         Nhạc vào, tiếng hát cất lên: Đừng nhìn em nữa anh ơi.....Họa sĩ từ từ quị xuống. Từ từ quay lại theo điệu nhạc dạo thật buồn. Trong tư thế cúi đầu, không thấy mặt. Thiếu nữ từ bức tranh bước ra. Đến sau lưng họa sĩ. Dùng hai tay nâng mặt hoạ sĩ ngước lên. Đôi mắt mở to. Mù. Tiếng hát vẫn lồng lộng....(Nếu không muốn chấm dứt tại đây, có thể tiếp tục phần mơ mộng tưởng tượng tiếp theo: Nếu muốn diễn đạt tâm lý: Họa sĩ mù sau khi vẽ xong, mơ thấy thiếu nữ, tác phẩm của mình, âu yếm, làm tình với mình thì những cữ đông từ lúc quị xuống trở về sau sẽ diễn tả như một khúc phim quay chậm. Nếu muốn diễn tả thêm phần âu yếm, làm tình, nên dùng những cử chỉ tượng trưng, nhẹ nhàng và ngắn trong khi màn hạ dần...Không có kết thúc). .

Màn hạ.

Kỷ Thuật:

        1- Thiếu nữ khỏa thân. Nếu sợ thói đời la hét, xin mặc y phục vải thun, màu da người, bó sát thân thể. Dùng màu sắc vẽ lên mông ngực. Nơi cao, nơi thấp, nơi bất cập, nơi dễ thương. Nhìn xa, dưới ánh đèn mờ, chân cũng như lý. Hễ có lý thời có chân.

        Cũng có thể dùng người nam mảnh khảnh. Mặc đồ thun. Vẽ như họa long điểm nhản. Ai biết được Thúy Kiều hay Kim Trọng, giữa mù mờ nhầm lẩn Thúy Vân.

        Thiếu nữ đứng sát vào bức tranh sơn đen. Che lên người một lớp giấy đen mõng, dễ rách. Khi  họa sĩ vẽ, dùng cọ lớn nhúng vào nước, sơn lên lớp giấy. Giấy rã dần, lộ thiếu nữ bên trong.

         2- Hoặc y phục thun có hai mặt. Mặt trước màu da. Mặt sau màu đen. Thiếu nữ đứng úp mặt vào bức tranh. Dấu hai tay. Xỏa tóc đen che cổ. Từ xa sẽ không thấy. Chỉ thấy bức tranh đen. Khi họa sĩ vẽ xong, thiếu nữ lựa lúc xoay từ từ trở lại. Bây giờ mới thấy hằng nga. Trăng dù xa mấy làn da vẫn vàng.

         3- Sơn trắng mí mắt của họa sĩ. Khi ngẩng mặt lên, nhắm mắt lại. Ở xa sẽ trhấy đôi mắt trắng, không tròng đen. Mù.

Ngu Yên
Houston, Ngày 20 tháng 11 năm 2003.

 

Phỏng Vấn Sau Cùng

Phỏng vấn
Hỏi:
- Ai dâm dục?
Không trả lời

Phỏng vấn
Hỏi lại:
- Ai đạo đức?
Đa số đưa tay lên

Một hôm
Ngủ gật trong nhà thờ
Thiên thần dẫn đi xem

Tôi thấy đạo đức rơi vào lửa
Cháy bốc hơi dâm dục
Rồi  khi dâm dục cháy
Tan thành tro đạo đức

Tôi gặp nhiều người quen
Kết cuộc khó ai ngờ
Đạo đức giả dâm dục thật
Khó hiểu hơn bài thơ

Uổng phí đời sống
Sao không sống thật?
Sao sống giùm thiên hạ?
Linh hồn dâm dục thật
Chết vẫn thèm khoái trá
Tận cùng đạo đức giả
Cháy không thấy sự thật
Mặt ngoài sự thật
Giống như giả

Khi tỉnh lại
Trước nhân gian
Tôi là giả

Kịch thật ngắn.

Súc Nhân Sinh

Mở màn.

Sân khấu không đèn. Tiếng chó đực tru lên. Tiếng chó cái trả lời. Im lặng. Tiếng nói trong bóng tốị

Đực: - Cho anh ngửi một chút.

Cái: - Đừng anh. Chỗ này đông ngườị

Đực: - Mặc kệ họ. Ai cũng làm mà.

Cái: - Họ làm trong nhà. Sao anh cứ thích làm ngoài đường. Bắt chước văn minh văn hóa của họ đị

Đực: - Bắt chước làm gì. Họ giả bộ đó. Nếu không có cảnh sát bắt, họ cũng làm ngoài đường giống mình thôi. Em biết không? Anh ở trong nhà thấy ông chủ bà chủ làm hoài. Họ làm nhiều điều quái dị lắm. Có cả máy móc, phim ảnh nữa. Văn minh như vậy mà họ đâu được sung sướng như mình.

Cái: - Cô chủ của em cũng lạ lắm. Cô thích làm luôn cả đàn ông lẩn đàn bà. Nói đến chuyện này, họ kỳ cục thật.

Đực: - Họ ra đường trông đạo mạo về đến nhà đóng cửa là tục tỉu như quỉ. Ban ngày,  khen chê rao giảng đạo đức. Ban đêm dâm đảng bậy bạ hơn người khác. Đàn ông ai không thích dâm dục, vậy mà hỏi tới, chối bải bảị

Cái: - Em thấy mấy bà thường sử dụng việc này để quyến rủ, điều khiển, quản lý hoặc trừng phạt mấy ông. Nhiều ông bị hạn chế quá, đâm ra gắt gỏng khó chịu. Có ông lại lén đi làm bà khác.

Đực: - Trời sinh chuyện này tự nhiên, cần thiết như  ăn uống ngủ nghỉ. Cội nguồn của nhân loại sinh tồn lại trở thành nơi khen chê, dấu diếm, bệnh hoạn. Giá như ăn cơm mà phải dấu diếm đạo đức như thế, chắc không bao giờ có thể ăn ngon cả. Em để ý coi. Người ta mà nghe ai nói tiếng 'đụ' giữa công chúng là xì xào bất mản, nguyền rủa, lên án. Họ vẫn đụ hàng ngày. Khó hiểu thật.

Cái: - Họ như vậy, còn mình thì saỏ

Đực:- Mình là súc sinh. Có lẽ làm súc sinh đúng hơn làm người ta. Em này, cho anh ngửi đi em.

Cái: - Chỗ này chật quá. Chờ em quay lại đã.

        Đèn bật sáng. Giữa sân khấu, một bàn thờ không có ảnh hình. Không biết thuộc tôn giáo nào. Dưới bàn thờ là một chiếc bàn thấp hơn. Trên bàn là hai con chó đang nhìn ra khán giả.

   

© 2006 gio-o