
NGU YÊN
Sách Tôi Mất Trang
Viết đời tôi
56 chương
Thượng Đế sáng tác lúc ông khủng hoảng
Lúc mất ngủ ngàn ngàn năm
Lúc suy gẫm bác ái-công b́nh chưa hài kịch
Ông xé vài chương nháp tựa đề
Nên ra đời chậm hơn Vũ Hoàng Chương
Mài mực đầu tháng 11 viết ngày 20
Lầm ngày sinh của Salme Legerlof (*)
Đáng lẽ, tôi không là nhà thơ
Chỉ là người sinh ra đă chết
Sách Tôi bắt đầu như vậy
Không ai hiểu ḷng tử tế hơn ba tôi
Tử tế với mọi người
Với con chó cắn ông găy chân
Tử tế với cuộc đời
Đổi lấy thảm bại
Tôi học được ḷng tế tử
Cúng chết lúc c̣n sống
Biết chết xấu, sống tốt là thừa
Ít ai thờ Chúa như mẹ tôi
Bị hà tiện vẫn cảm tạ
Hạt tràng hạt là hạt cơm
Thuở đó, tôi thấy Chúa Phật giống nhau
Mắt mũi tay chân, có nhiều người qú lạy
Lớn lên, Chúa Phật giống nhau
V́ cho mẹ chết trẻ
Ung thư ngực
Mồ côi tám anh chị em
Chỉ lời hứa nước Trời
Người cảm tạ Thượng Đế
Mỗi ngày mất quá nhiều
Xin hẹn lời cảm ơn
Đứa trẻ sinh ra to đầu
Hai tuổi chưa ngồi
Bốn tuổi chưa đi
Ngày chơi ruồi bu
Đêm nhai tay đói
Thiếu ăn nên lẹm cằm
Dư khổ, suy tư bằng cảm giác
Lớn lên không khỏi hận đời
May quá tôi không thành kẻ giết
Mười tuổi đi tu
Sát nhân là bác ái định trước
Chẳng phải chết là giải thoát sao ?
Hài kịch công b́nh giết sát nhân
Đến trường muộn
Biết yêu sớm
Hàng xóm, bà soeur, con Phú, con Thành..
Bảy tuổi làm thơ Lục bát
Tỏ t́nh bị soeur đánh bầm người
Tôi lăng mạn như ḍng sông nước đục
Mỗi lần yêu là mỗi trận đ̣n
Vợ tôi vừa thoa vừa đánh nhẹ
Đủ đau cho đến cuối đời
Tuổi thơ thích đọc sách, đào hang
Nuôi kiến đánh nhau, tưởng tượng
Thế giới tôi khác biệt đời thường
Âm thầm náo động
Mọi nhân vật biến tính đổi h́nh
Tôi tṛ chuyện với tôi ngậm miệng
Lớn lên tôi nói quá nhiều
Những nhân vật bên trong nói theo
Nghĩ lại đi tu là đi tù hạnh phúc
Luật lệ cũng vâng lời bằng tin tưởng thăng thiên
Học nhiều thứ kể cả điều không dạy
Ở bốn năm tù rất thản nhiên
Tôi thức giấc một đêm tự hỏi
- Tại sao Chúa là người Do Thái ?
Ra khỏi tu
Tù triết học
Nhạc giải vây
Tiến chiếm thơ ca
Giữa dở hay vui buồn thơ thẩn
Ai là người làm thơ đầu tiên ?
Cho ta lạy cúng nỗi ḷng ngao ngán
Ra khỏi tu
Tập uống rượu, hút thuốc, chọc gái, chôm đồ
Hồn nhiên làm kẻ sĩ
Lớn lên muốn trộm đời
Kẻ sĩ không cho
Ai làm chủ thế gian?
Kẻ mạnh? Người khôn? kẻ gian? người thiện?
Cho ta trộm ít đồ không thuộc về người
Thượng Đế chỉ tôi xem đàn bà
Năm 12 tuổi
Dục vọng như gạo chưa nấu cơm
Tôi biết ăn gạo sống
Đàn bà là tất cả mọi vấn đề
Chữ Vợ không cần thiết
Nói đúng ra: Dư chữ Chồng
Đó là v́ sao Thượng Đế độc thân
Nhớ trưa Buôn Ma Thuộc
Nghe xoài thơm từ ngực em đong đưa
Thấy nước tắm cội nguồn phụ nữ
Bưng đèn soi từng khe hở dậy th́
- Thưa quí vị
Phụ nữ đẹp không thuộc về tôi
Đẹp của nữ không nh́n mà thấy
Không nghe mà biết
Không hiểu mà thích
Nhưng phải rờ mới thấu triệt mùi hương
- Thưa quí vị
Tôi thuộc về phụ nữ đẹp
Tôi thuộc ḷng hương thơm
Tôi nghe được mùi t́nh ái
Mùi hiến dâng
Mùi ghen tương và ham muốn
Tôi nghe mùi tử khí
Suốt đời từ trái tim
Yêu là áp lực của sinh tồn t́nh dục
Thủy triều dâng theo lăng mạn ánh trăng
Yêu là phần thưởng
Sướng lớn trong nỗi buồn dằng dai
Tôi yêu vợ, tên Phụng
Xác thân giống phụ nữ
Tâm hồn giống thiên thần
Yêu không phải danh từ
Không phải động từ
Yêu là thế giới riêng
Có sướng vui sầu hận
Phản bội trung thành
Có sinh có tử
Chữ Yêu biết thở
Yêu là nhập vào thế giới riêng
Mỗi tuổi đều kinh ngạc
Ba con gái ba bài thơ xuất thần
Mỗi bài thơ mỗi tiếng cười nước mắt
Mỗi chữ thơ mỗi sung sướng nhịp tim
Mỗi đoạn thơ mỗi máu chảy đời mềm
Nhớ những khuya thức giấc
Rờ mũi từng đứa con
Nghe từng hơi thở
Sợ hăi
Chết
Nếu tôi có quyền năng
Sẽ không ai chết
Có ai muốn cha chết, mẹ chết, con chết, anh chị em chết, bạn bè chết
Thượng Đế muốn
Tôi ngoi lên giữa lúc triết học mắc lưỡi câu
Triết lư thương tích
Đạo vắng vẻ
Thượng Đế của Nietzche chưa bao giờ chết
Chỉ Nietzche chết
Ngoi lên đầy ngạc nhiên
V́ đâu Trời lại muốn ta chết
Không có cách khác sao ?
Phép lạ để làm ǵ ?
Thực tế nào cho từ bi bác ái bao la ?
Chết
Lạ lùng như sống
Làm rất nhiều chẳng để làm ǵ
Sống rất thật cuối cùng là giả
Tin giả làm giả đến tận cùng
Kẻ đă chết nghĩ ḿnh sẽ chết
Chương 20:
Tôi đi lính
Tay cầm súng hồn cầm thơ
Anh lính khờ, đi với chết ḷng vui như hội
Bắn súng như bắn bi
Hành quân như U Mọi
Thấy bạn chết giật ḿnh
Chiến tranh có thật
Hết làm lính vẫn làm thơ
T́nh cờ dừng chân thấy
Bên đường chiều xuống lạnh
Buồn lê thê trăng lên
Giữa đồng hoang con dế
Rền rỉ
Chương 25:
Mua nhà mới
Không mua được chim hót sau sân
Con chim lạ
Tôi lập mưu bắt nhốt
Sáng hôm sau chim hỏi
Tại sao tôi vượt biên ?
Từ đó tôi dạy con
Bằng lời chim đă chết
Chương 28:
Đàn ông ngoại t́nh
Khi đang thành công hoặc sau thất bại
Tự thưởng ḿnh hoặc trả thù đời
Tôi không phải người chung thủy
Canh giữ tim ḿnh như canh kẻ gian
Nó lén ngă này
Trốn ngỏ kia
Trèo tường khoét vách
Nó khôn vô cùng động mà đứng im
Vợ tôi giữ nó bằng ṿng tay lượng thứ
Tôi giữ nó bằng tḥng lọng
Khi nó chạy xa
Vợ tôi gọi lại
Chẳng biết nói ǵ
Tôi dạy nó cảm ơn
Chương 30:
Tiền
Thế cho chữ Có
T́nh
Chứa đựng buồn vui
Danh
Nẩy sinh hèn mọn
Phải chăng đôi mắt mọc ở phía sau
Lỗ mũi mọc dưới chân
Tai mọc dưới mông
Có những chuyện đời không bao giờ thay đổi
Dầm ḿnh ngập bùn tanh
Hương sen nở thơm mùa ngắn
Sen tàn, bùn hôi
Đă rơi vào sửa ngọt
Người ruồi làm sao bay ?
Chương 40:
Tết năm nay ta đă lên đầu dốc
Dốc này cạn hay sâu
Trả lời sợi tóc bạc
Rụng theo hơi thở
Ta vô cùng b́nh tỉnh trong mất hồn
An nhiên đầy tan tác
Bia đắng, uống đủ sẽ ngọt mềm
Ớt cay, ăn quen sẽ ngon
Buồn chán, sống cùng sẽ thú vị
Yêu em, nhắc hoài sẽ nhớ
Mất mát, trước sau sẽ tay không
Bánh Tét kẹp Dưa món
Nước mắm từ từ thấm thấu tim
Ly rượu đỏ vừa rót
Một cánh Mai rơi vào
Xưa nay nào ai biết
Hương Mai cùng rượu vang
Chương 45:
‘Tết Trung Thu xách đèn đi chơi’
Ta xách đèn đi khắp mơ ṃng
Đi đi măi không dừng lại
Càng đi càng xa lắc tuổi thơ
‘Con dế mèn hát xẩm’
Khan khan giọng đàn C̣
Trăng đă theo người mấy mươi năm
Thấy quá nhiều sao không nói ?
Đêm Trung Thu trăng sáng
Cần chi ánh đèn lồng ?
Giới hạn tầm mắt
Đời vốn mênh mông
Đẹp vốn là mộng để tha hồ đau đớn
Thao thức đến tắt đèn
‘Muốn hỏi ông Trời cho mượn cái thang’
Thế gian cũ, chỉ mỗi người mỗi mới
Trăng vốn xưa, chỉ mỗi đèn mỗi nay
Nay và mới ngắn từng hơi thổi
Cũ và xưa măi măi trường tồn
Ta gắng gượng soi đèn lồng t́m đẹp
Ngọn nến tàn biết tắt bao giờ
Chương 47:
Một lần thức giấc khuya
Thấy tay chân bị trói
Ước mơ c̣n đông lạnh
Sách vở ngạo nghễ cười
Chợt tôi hiểu
Thế thôi
Ngàn năm con dế vẫn rên
Không có ǵ
Tất cả không có ǵ
Chương 50:
Tôi đón Chúa mỗi năm
Chuông Giáng Sinh vang từ tim
Nhỏ nhẹ vọng tiếng Trời kiểm duyệt
Những linh hồn trốn xưng tội
Khi tiệc tan
Người ra về
Tôi ngồi lại đêm tối
Tri kỷ bóng đen
Chúa đến Chúa đi một năm như chớp
Có nguyện cầu nào chưa kịp nghe
Thú thật
B́nh thường không tin lắm
Nhưng khổ nguy lại cầu xin
Tôi đón Chúa như tên ăn trộm
Xuống thánh giá rồi ăn trộm tiếp theo
Tôi hèn hơn Du Già
V́ không dám bán Chúa
Như một đứa con hoang
Đi không muốn về nhà
3 giờ sáng 25
Gói quà ḷng chưa mở
Đống quà 49 năm
Chưa mở
Chương 56:
Thua là điều tự nhiên mà khổ nhục
Thắng là tưởng tượng không thua
Có tiền, có t́nh, có danh, có đạo
Đóng nắp nằm dài là thua
Thượng Đế viết sách Tôi
Cùng hàng tỷ sách khác
Những sách không thú vị
Thượng Đế kết luận nhanh
Nhiều lần chỉ chấm hết
Sách Tôi khá khôi hài đến được chương 56
Có nhiều đoạn bỏ trống
Cho người đọc góp vui
Có nhiều trang xé mất
Mất:
Những ǵ c̣n lại bớt ngậm ngùi
Mất:
Bài học khó thuộc ḷng
Mất:
Một ngày nào mất sách
Chương 57:
Viết rằng
Hôm nay, 20 tháng 11 năm 2008...
Ngu Yên
(Trích tập Thơ Bạc Tóc, sắp phát hành)
----------------------------------------------------------
(*) Salme Legerlof: Nữ văn sĩ người Thụy Điển. Sinh ngày 20 tháng 11 năm 1859. Giải Nobel văn chương 1919. Viết tiểu thuyết, truyện ngắn. văn chương lăng mạn. Chống chiến tranh. Theo chủ nghĩa dân tộc. Mất ngày 16 tháng 3 năm 1940.
http://www.gio-o.com/NguYen.html
© gio-o.com 2009