Ngu Yên
Nháp: Costa Rican Pablo Saborio
tản mạn
- Bán bia tại Sacré
Coeur. (*)
- Đọc Durant. (**)
- Mường tượng cái chết bi thảm trong trạm tàu điện.
- Chửi nhân loại (thầm trong đầu).
- Rồi bắt tay với người
v́ chẳng có ǵ đáng kể
dù ngạo nghể cũng tầm thường
- Mua áo thun " Những ư nghĩ trong đầu đàn ông-Sigmund Freud" (***)
- Say sưa - Trận banh bóng chày
- Viết bài thơ tân tiến
- gói
- đéo
- Cải lư và rượu vang
- Tung hê tṛ chơi trong hồn
số phận t́nh ái
- Ngủ
- .......
(Đọc To do (today) của Pablo Saborio).
(*) Quày rượu trong khách sạn nổi tiếng ở Paris.
(**) Tác giả bộ trường thiên về văn minh nhân loại.
(***) Tâm lư gia về tính dục.
Tôi bắt đầu Costa Rica với bài thơ To Do (today) của thi sĩ địa phương Pablo Saborio. Tôi bắt đầu với ông nằm dài dưới bức tranh lớn. Nắm sát đất dưới nghệ thuật.
Sở dĩ bức tranh làm cho tôi chú ư v́ nghĩ đến nghệ thuật chữ của người Việt. Chữ là phương tiện quan trọng để diễn tả và sáng tác nhưng không phải là phương tiện duy nhất, cũng không phải là phương tiện hữu hiệu nhất.
Chữ thành lời là phương tiện thông dụng để sáng tác thơ. Những tín hiệu thông tin khác cũng là phương tiện diễn đạt thơ. H́nh ảnh, biểu tượng, màu sắc, cử động cũng là ngôn ngữ để tạo thơ. Cuối cùng, không có chữ nào, khoảng trống trong bài thơ, lại là ngôn ngữ sâu nhất, sắc nhất, biến hóa nhất để mang thơ ra ngoài giới hạn của chính nó và của nhà thơ.
Khi t́nh cảm tuông trào, chữ nghĩa sẽ tràn kín bài thơ. Không kịp đào sâu vào ư tứ, không kịp chọn lựa những ẩn dụ, không kịp ghi nhận toàn diện. Ư, tứ, lời, chữ theo t́nh cảm chép xuống. Bài thơ thành h́nh trong nồng độ cảm tính. Thông thường những bài thơ này không có đời sống lâu dài. Thiếu suy tư, bài thơ khó tạo chiều sâu.
Khi suy tư quá khô, thơ mất đi phong thái thi vị mà xuất hiện như những bài văn xuôi cô đọng, xuống hàng ngắn gọn, thuyết phục như một diễn giả.
Khi lư luận quá chặc, thơ không có chỗ trống để thở. bài thơ có chữ, lời, h́nh, tượng, ư tứ ... nói toạc ra hết. Chẳng c̣n ǵ để nghiền ngẫm mà t́m ra "cái sáng tạo, sống lại của thơ".
Thi sĩ là người suy tư liên tục suốt cả một đời. Tư duy từ một triết lư, một nhân sinh quan, một giáo triết nào đó để khám phá những sự việc của đời sống qua những chi tiết b́nh thường. Mỗi "ǵ" xảy ra mang đến ngạc nhiên, mang đến thú vị, mang đến thách đố trí tuệ, mang đến thao thức t́nh cảm...... đều có thể là một bắt đầu của một bài thơ.
Do thói quen đào sâu vào sống, dừng ngắm sinh hoạt, khám phá khía cạnh khác của "ǵ" mà người xung quanh không quan tâm, thi sĩ đă nuôi trong ḷng một khối lượng, sức mạnh của sáng tác. Khi cảm t́nh v́ một cái cớ "ǵ" khơi động, sức mạnh của khối lượng "kiến thức, kinh nghiệm, sáng kiến...." trào ra trong lời, tín hiệu của lời.
Bề sâu của bài thơ mang vóc dáng của toàn khối suy tư của thi sĩ. Những ư, tứ, lời, lẽ, ảnh, tượng, sắc...là những lớp truyền thông bận bên mgoài của những chi tiết suy tư đă tồn tại lâu ngày trong tâm hồn.
Và trong cơn say sưa, liên man của thơ xuất hiện, trực giác nảy sinh những chỗ nhảy vọt ra ngoài lư lẽ, lư luận, hành văn, suy nghĩ... Những ư, tứ, ảnh, tượng, màu sắc....nói ngắn là những thông tin trực sinh này làm cụm từ, câu thơ, ḍng thơ bị ngắt khoản nhưng không lạc lối, tạo ra những khoản trống trong bài thơ.
Những khoảng trống này xuất hiện bất ngờ, kể cả chủ nhân bài thơ cũng bị bất ngờ, để bài thơ hội đủ đặc tính của thi ca. Khoảng trống được cảm nhận. Khoảng trống được suy tư. Khoảng trống gây thú vị. Khoảng trống tạo mơ hồ. Khoảng trống nói lên vô vàn nét biến hoá của thơ.
Nghê thuật không thể nào chỉ nh́n xuôi. Cần phải ngắm nghiêng, lật ngữa, úp sấp và nh́n ngược. Ông Saborio nh́n từ dưới nh́n lên làm cho tôi chú ư.
Nghệ thuật là một nhận thức. Với ư nghĩa. Giá trị xuyên qua những nhàm chán vô vị của ngôn ngữ. Saborio đi t́m một lối sống thú vị hơn qua thi ca, hội họa và tạo h́nh. Ông không tốt nghiệp trường mỹ nghệ nào, không bằng cấp khoa bảng. Ông là kẻ lang thang qua nhiều quốc gia để ghi nhận: Một cái cây tự nó không có ư nghĩa, nó không giả cũng không thật, cây là cây. Sự thật sự giả chỉ do con người nhận xét. Không phải của vật. Ông cho rằng tiến tŕnh của người là tiếp tục thao thức với sự hiện diện của ḿnh, của ḿnh đối với xung quanh, để tiếp tục truy kiếm cho đến lúc "tái sinh". Born again ở đây có ư nghĩa sự sống lại thần hồn. Đối tượng của nghệ thuật theo đuổi mục phiêu này. Nó nói chúng ta bằng h́nh và sắc. Nó soi sáng đối tượng đời sống và mối liên hệ với chúng ta.
(Tranh Nổi Loạn... của Saborio)
Đọc I Have The World
Tôi nắm địa cầu
như một nắm bột nhăo
trong tay
Nước rịn ra
như đặc kẹo
của mơ
Hảy khoan!
Tôi không muốn kể nữa
Này địa cầu trong ḷng tay
Ta từ chối nói về ngươi
những chuyện tầm thường
Ta đă trốn đi trong lặng lẽ
Này vật bé con
Kiến thức không phải là chữ mà là ư nghĩa bên sâu của những chữ này. Tôi thích câu nói của ông v́ những bạn tôi, nhà văn nhà thơ nhà chữ, rất tôn kính kiến thức. Ư nghĩa họ thấy là ư nghĩa tự điển. V́ sao người phải tự giam ḿnh trong bức tường chữ nghĩa do người tạo ra? Nếu mở tự điển ra để t́m một chữ có ư nghĩa trừu tượng, có phải sẽ thấy nhiều ư nghĩa khác nhau và nhiều trường hợp sử dụng đa dạng? Nói một cách khác, có những chữ mang nhiều ư nghĩa khác nhau, tùy vào mỗi trường hợp, tùy vào mỗi ẩn dụ, tùy vào mỗi giá trị của tư tưởng và có luôn cả những ư nghĩa chưa thấy trong tự điển. Chữ là chết. Nghĩa là sống. Sống là biến thêm nghĩa. Tâm trí hẹp, không phải cạn, th́ thấy chữ. Tâm rộng th́ cảm nghĩa. Trực giác mạnh th́ bật nghĩa mới. Không phải tự nhiên mà hai từ "chữ nghĩa" đi đôi với nhau. Nếu từ "chữ" hội đủ nghĩa th́ cần ǵ từ "nghĩa".
Chữ nghĩa tự nó không phải là thơ. Ráp hàng hàng, tự nó cũng không là thơ. Làm thơ là một hành tŕnh dài. Trước khi làm một bài thơ, đă có hàng hàng giờ người làm việc với thơ. Thơ đột xuất ra đời nhưng không có nghĩa là người làm thơ không cưu mang ư tứ tâm t́nh đó. Có khi cưu mang rất lâu.
John Zerzan, Elements of Refusal, cho rằng, sử dụng ngôn ngữ là tự giới hạn trong những ư niệm đă sẳn có trong ngôn ngữ đó. William Faulkner, As I lay Dying, cho rằng, chúng ta đă đến một nơi mà sự sinh hoạt của chữ nghĩa rác rưỡi đang gia tốc trước khi đụng vào vách đá. V́ vậy làm thơ là tự giải thoát, phá vở những giới hạn trong ngôn ngữ phải sử dụng.
Mười ngàn chim hạc chết
Dưới cổ xưa này
Tre già năm mươi năm
(Đọc, Haiku of a nomad in the orient của Niccolo)
(Trước Khi Tôi Ngă Gục.
Tranh Pablo Saborio).
(Niềm An Ủi của Chẳng
Ra Cái Ǵ. Ảnh chụp của Saborio).
Đọc From The Journey của Saborio:
Tôi lạc mất
như sắc màu rơi rụng
tự phù du
như than van thừa thải
không nên lời
Đọc, I Imagine A Day:
Tưởng tượng một ngày
khi hoa hồng mới nở nguyên âm
thoát ra môi miệng
tràn ngập hương thơm từ tiếng cười
Tôi vui mừng biết bao
dù vẫn đầy lầm tưởng
Nhưng choàng lên kẻ lạ
sự thật bí mật của tuổi đời
Chúng ta ngồi hát
như mạch nước mơi mệt
trong hồ bơi
mệnh hệ không đáng
nhưng cũng không hiểu được
khi ngày cuối cùng đến
Viết tôi lăn cạnh mé bàn
Tẩu thuốc khói h́nh mũi tên
Thật ra tôi đang nh́n mây
không suy nghĩ
Đọc, Bamboo:
Cho dù ư nghĩ có vô hạn
Giam tù tôi là da bọc người
Nhưng nhận thức rộng xa vào lặng lẽ
Cho dù có lúc không hiểu
Ḷng đớn đau
Nhưng ngọn núi lạnh như tro bụi
Từ khi ta biết mỗi một điều
Nhiều giọt máu trở thành đổ máu
Nhưng ly tán mong manh như trẻ mồ côi
Tuy vậy ta yêu sa mạc cô đơn
Đếm những tường cao che lầm lỗi
Nhưng nuốt trôi lời kinh thánh rêu rao
Như thế ẩn dụ nói một ḿnh
Mây dâng nghĩ ngợi như mẹ
Nhưng vô động như tre lặng yên.
(Pablo Saborio. Ảnh, họa,
thơ và ư, trích trong Nihilism Poetry).
To Do (Tomorrow) của Ngu Yên
- Thưa ông Saborio, Tôi không dịch
sẽ đọc rồi kể lại (1)
những lỗ tai c̣n màn nhỉ
- Không chuyển ngữ lời ông
sẽ không tự điển
chữ cho mắt mù
- Bản lảnh: văn sâu
Trung thực: văn chính
Tài hoa: văn hay
Lư lẽ hời hợt: sẽ quên sáng tác
- Thưa ông
cho tôi mượn cây viết
nghỉ một chút đi
ông có tài
sẽ hát những lời tử tế
(1) Mời đọc bài Nháp: Đọc Thơ của Ngu Yên trên www.sangtao.org
http://www.gio-o.com/NguYen.html
© gio-o.com 2011