Ngu Yên

 

Đà Lạt Còn Anh Và Em

 

 

Lâu lắm rồi

Theo con dốc xuống

Tìm lại Đà Lạt đêm

Anh nắm tay em

Nắm bao thân ái mất

Dắt những ngày đại học

Về lại nụ hôn đầu

 

Tô mì tàu, ly đậu nành nóng

Phố hẹn hò

Mấy chục năm qua vẫn co ro

Giá chúng ta trẻ lại

Như ngày xưa hẹn ngã Ba Chùa

 

Cà phê Tùng

Già với già tìm về kỷ niệm

Thầm xuýt xoa thấm thía buồn hai mươi

Hãy ngồi lại nơi góc ghế cũ

Tình nhân xưa

Xung quanh đầu hói da nhăn tóc bạc

Bóng tối nhạt nhòa

Những linh hồn sống sót

Phất phơ

 

Đà Lạt đêm không giống đêm Đà Lạt

Khoác quê mùa lấn áp thân  kiêu sa

Con đường mất vong hồn bác Tư cô Tám

Thủy Tạ đếm tiền lãng mạn khuất chìm sâu

 

Đêm anh ngủ nghe tiếng sương rất cũ

Rơi ểnh ương rung hồi hộp lá thông

Bao năm quay lưng bây giờ quay mặt

Ôm em vô cùng sợ hãi thời gian

12 giờ khuya trời đã sáng

Nghe ủ ê dân tộc tiễn linh hồn

 

Sớm cùng em hẹn xôi gà cà phê bít tất

Cà phê Trung Nguyên nghẹn thở Đuôi Chồn

Có mấy kẻ biết nơi đây ổ gà năm ấy

Bước sụp hồn té mấy chục năm

Đại học cỏ rau xanh chữ nghĩa

Anh đi lui đi tới

Ngắm tìm

Nhất định không giống

Nói  sao cũng không giống

Một đường đi xa lạ trăm lối về

 

Khu Hòa Bình điểm trang loang lỗ

Thiếu phụ cười lâu quá thấy răng vàng

Những cửa hàng tiu nghỉu

Bậc cấp tróc sơn chấp vá đìu hiu

Sừng sững đỏ:

“Nước Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Muôn Năm”

Dư chữ Nước

Kém chữ Muôn Năm

Tôi đứng thầm

Rất lâu mới hiểu

Bể dâu ơi, nào phải tại Trời

 

Đà Lạt xưa chập chùng đồi núi

Nay chi chit nhà

Những chiếc hộp con sơn màu cẩu thả

Cạnh những villa

Thiếu nữ quí phái sang chiều ảo não

Giai nhân thất thế bán chợ Trời

Biết son phấn ngậm ngùi khi rửa mặt

Giữ làm sao trinh tiết gái bị thua

 

Đà Lạt có ngàn nơi kỷ niệm

Đi loanh quanh  thấy mất quá nhiều

Chiều trời lạnh không lạnh bằng quá khứ

Một chút mưa sao ướt hết cả ngày

Biết nói gì giữa cơn đau bụng

Mửa vào trong đỡ đói tiếc thương

 

Em khó  đọc từng tên đường mới

Thỉnh thoảng mừng âu yếm vài dốc quen

Đà Lạt lạ chỉ còn  anh thân thuộc

Như thuở nào dù nhăn héo vài nơi

Chuyện vợ chồng không phải giỡn

Yêu một thời khó giữ một đời

Sài Gòn mất, Nha Trang mất, Đà lại mất

May quá, vẫn còn  anh yêu em

 

 

Ngu Yên

Đà Lạt 8/1008

 


http://vnafmamn.com/photos/Dalat1970_4.jpg